Chương 106: Công Khai Xu Hướng Sớm Một Chút

Chương 106: Công Khai Xu Hướng Sớm Một Chút

 

Người nhà họ Lâm nhanh chóng đến bệnh viện, chẳng mấy chốc căn phòng bệnh vốn không nhỏ đã chật cứng người.

 

Thế hệ của ông cụ Lâm chỉ còn lại một mình ông, hai người anh trai đều đã mất trước ông. Anh cả của ông năm đó nhập ngũ, chưa kịp lập gia đình đã anh dũng hy sinh. Còn người anh hai, gia đình sống chết không cho đi lính mà ép anh đi học bằng được, coi anh như báu vật. Chẳng biết có phải vì vậy không mà từ nhỏ sức khỏe anh hai đã yếu, cuối cùng không qua nổi nạn đói.

 

Cả gia tộc họ Lâm chỉ có mình ông cụ là trụ lại được, còn gầy dựng được sự nghiệp khang trang, sống đến hơn bảy mươi tuổi, kể ra cũng là trường thọ rồi.

 

Bản thân ông có ba người con trai, cháu chắt cũng không ít, ai nấy đều có sự nghiệp riêng, cuộc sống cũng đủ đầy.

 

Gia đình họ Lâm kinh doanh cũng thuộc hàng có của ăn của để, nhưng chưa đến mức khiến cả gia tộc phải đấu đá nội bộ. Người phụ trách vận hành công ty chủ yếu là con trai thứ hai của nhà họ Lâm. Con trai cả không có máu kinh doanh, làm gì lỗ nấy, nên thôi thì dứt khoát ở nhà hưởng cổ tức.

 

Còn người con út lại mang đầu óc nghệ sĩ, muốn theo đuổi tự do, không muốn bị mùi tiền ràng buộc.

 

Con cháu các nhà ít nhiều cũng bị ảnh hưởng bởi cha mẹ, hiện tại người phụ trách Lâm Thị là Lâm Chanh Ý, những người khác cũng không có tâm tư tranh giành gì, nên cả gia tộc xem như vẫn hòa thuận.

 

Lâm lão đại và Lâm lão tam dắt díu cả gia đình chạy tới, vừa trông thấy bộ dạng của cha mình thì đôi mắt liền đỏ hoe, không thể tin nổi mà hỏi: “Sao bố lại đột nhiên ra nông nỗi này? Mấy hôm trước gặp bố vẫn còn khỏe mạnh lắm cơ mà?”

 

Tuy ông cụ Lâm đã cao tuổi, nhưng vì chăm sóc tốt nên tóc vẫn chưa bạc trắng hết, tinh thần cũng rất minh mẫn, hoàn toàn khác một trời một vực với dáng vẻ khô héo, già nua, hấp hối trên giường bệnh lúc này.

 

Ông cụ Lâm vẫn còn một hơi tàn, ông đưa tay về phía Lâm Chanh Ý.

 

Lâm Chanh Ý vội chạy tới, quỳ một nửa người bên giường: “Ông ơi!”

 

Ông cụ Lâm chậm rãi thở ra một hơi, giọng nói yếu ớt như có như không: “Phần mộ tổ, phần mộ tổ…”

 

Lâm Chanh Ý đáp: “Bên đó đã sắp xếp xong cả rồi ạ, không sao đâu ông. Cháu xin lỗi, trong quan tài…”

 

Cô chưa kịp nói hết câu, ông cụ Lâm đã đột ngột nắm chặt tay cô rồi lắc đầu: “Đừng nói, đừng nói nữa, chuyện này… dừng lại ở đây thôi. Tiểu Ý, con là người giống ông nhất, sau này gia tộc họ Lâm giao vào tay con, ông yên tâm rồi. Đây là món nợ của ông với chị gái, nếu kẻ đó đã hả giận rồi, thì cứ vậy đi. Nếu, nếu kẻ đó vẫn còn hận, Tiểu Ý, đừng nương tay. Ân oán của thế hệ chúng ta, kết thúc ở đời ông là được rồi.”

 

Rõ ràng Lâm Chanh Ý có chút không cam lòng, đối phương đã giết người, sao có thể nói một câu dừng lại ở đây là xong được!

 

Ông cụ Lâm lại siết chặt tay cô hơn, kéo cô lại gần mình: “Hứa với ông đi, Tiểu Ý, đừng nói cho ai biết chuyện này, đừng nói.”

 

Người con trai thứ hai của ông cụ Lâm bước tới, đặt tay lên vai con gái, nhìn người cha trên giường bệnh chỉ sau một đêm mà đã già đi trông thấy, ông vừa lau nước mắt vừa nói: “Bố yên tâm đi ạ, chuyện này sẽ dừng lại ở đây thôi.”

 

Ông cụ Lâm thở phào nhẹ nhõm, rồi lại nằm xuống nghỉ một lát, dáng vẻ hơi thở vào thì nhiều mà thở ra thì ít khiến người ta không nỡ nhìn.

 

Sau đó, ông cụ gọi từng người đến bên giường dặn dò vài chuyện. Di chúc ông đã lập từ trước nên cũng không cần phải bận tâm nữa. Chỉ là, việc tỉnh táo cảm nhận sinh mệnh đang đếm ngược thế này, ngoài sự lưu luyến với con cháu ra thì ông cũng không thấy sợ hãi là bao.

 

Chỉ là cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay, ông vẫn không biết rốt cuộc năm đó đã xảy ra chuyện gì, khiến cha không nhận con gái, khiến chị gái của ông phải rời đi nhiều năm như vậy, để rồi con cháu của bà lại mang lòng căm hận nhà họ Lâm đến tận xương tủy.

 

Thật ra, ông cụ Lâm cũng lờ mờ đoán được đôi chút, hình như gia đình đã lấy thứ gì đó của chị gái, nhưng cụ thể là gì thì ông không biết. Mỗi lần ông hỏi cha hay mẹ, họ chỉ nổi giận và bảo ông đừng hỏi nữa.

 

Nhưng sau khi cha mẹ qua đời, ông dọn dẹp di vật cũng không thấy có thứ gì đặc biệt, vì vậy chuyện này đến nay vẫn là một bí ẩn.

 

Nhưng cũng chẳng còn quan trọng nữa. Nếu nhà họ Lâm đã định sẵn phải gặp kiếp nạn này, thì cứ để một mình ông gánh chịu là được rồi.

 

Cuối cùng, tất cả con cháu lớn nhỏ nhà họ Lâm đều bị ông cụ đuổi ra khỏi phòng bệnh, chỉ còn lại ông cụ Tiêu ở bên cạnh.

 

Lâm Kiến An nhìn chằm chằm lên trần nhà, ánh mắt ngày càng vẩn đục, đầu lưỡi cũng hơi cứng lại khiến lời nói không còn rõ ràng, nhưng ông cụ Tiêu vẫn nghe rõ lời ông nói.

 

Ông nói: “Anh Hưng Quốc, tôi muốn xuống sông mò cá, muốn trở về cái mùa hè năm đó ở khu tập thể quá.”

 

Ông cụ Tiêu vỗ nhẹ lên tay bạn mình: “Kiến An à, hãy đi cho thanh thản nhé. Bọn trẻ đều lớn cả rồi, chúng sẽ sống tốt thôi, cậu cứ yên tâm.”

 

Hình ảnh cuối cùng trước khi ông cụ Lâm nhắm mắt là những ngôi nhà tường đất, mái ngói cũ kỹ, khu tập thể xám xịt bụi bặm, người cha đang rít thuốc lào, và người mẹ vén tấm rèm vải ló nửa người ra gọi về ăn cơm.

 

Và cả buổi trưa hôm đó, ông không còn là cậu bé nhút nhát trốn trên cây nữa, mà nhảy phắt xuống, chạy băng qua con đường gập ghềnh lồi lõm, gọi với theo người phụ nữ đang dắt tay một cậu bé.

 

Người phụ nữ quay đầu lại, cậu thiếu niên Lâm Kiến An nghiêng đầu mỉm cười, cất tiếng gọi: “Chị ơi.”

 

Tiếc là tiếng chị ơi này, cả đời này ông cũng chẳng có cơ hội gọi thành lời.

 

Đứng bên ngoài phòng bệnh, lúc này Lâm Chanh Ý mới để ý đến Lâm Thừa Nhất sắc mặt trắng bệch đang im lặng lạ thường. Thấy ánh mắt em trai mình vô hồn, cô bèn xoa đầu hắn ta: “Đây không phải lỗi của em.”

 

Lâm Thừa Nhất lẩm bẩm: “Nếu như…”

 

Lâm Chanh Ý đưa tay bịt miệng hắn ta lại: “Không có nếu như. Chuyện của ông nội chỉ có thể quy về ân oán của thế hệ trước, cái gì phải đến thì không tránh được. Nhưng qua chuyện này em cũng nên trưởng thành rồi, nhà họ Lâm không phải gia đình hào môn gì, dù là bố mẹ hay chị gì cũng vậy, chúng ta cũng không thể bảo vệ em mãi được.”

 

Chưa đợi Lâm Thừa Nhất nói thêm gì, ông cụ Tiêu đã từ trong phòng bệnh bước ra, lắc đầu với mọi người.

 

Người nhà họ Lâm lập tức ùa vào, rồi tiếng khóc than từ bên trong vang lên.

 

Bên ngoài bệnh viện, một thanh niên mặc áo gió màu be ngồi trên ghế dài ven đường. Phía sau lưng gã chính là cửa sổ phòng bệnh, tuy tầng lầu rất cao, nhưng tiếng khóc bên trong vẫn có thể vọng tới.

 

Ngón tay của người thanh niên rất dài, thon thả trắng nõn, một mảnh giấy màu hồng bay lượn trên đầu ngón tay anh ta, chẳng mấy chốc một con hạc giấy đã thành hình.

 

Thủ quyết khẽ bấm, một luồng linh quang của pháp thuật đáp xuống con hạc giấy. Con hạc giấy vô tri bỗng vỗ cánh hai cái rồi bay lên, nhưng chưa kịp bay được bao xa, cả con hạc đã hóa thành một đốm linh quang rồi tan vào không khí.

 

———–

 

Tại khu mộ tổ nhà họ Lâm, vài tiếng nứt vỡ âm ỉ truyền lên từ dưới lòng đất. Những người đang đào mộ lập tức dừng tay, sợ hãi trốn sang một bên.

 

Ngô Dạng và thầy phong thủy họ Trình vẫn còn ở hiện trường nhìn nhau, bấm tay tính toán rồi khẽ nhíu mày, nói: “Không sao, cứ đào tiếp đi.”

 

Chỉ là, những cỗ quan tài chôn dưới lòng đất này, e rằng có mấy bộ hài cốt đã thành tro bụi rồi. Thật đúng là chết rồi xương cốt vẫn bị nghiền thành tro bụi.

 

Những cỗ quan tài mới lần lượt được đưa đến, những cỗ quan tài cũ được đào lên, có vài chỗ là hợp táng, nhưng khi mở quan tài ra thì chỉ còn lại một bộ hài cốt, nửa kia đã hóa thành tro bụi không thể nhặt lên được.

 

Ngô Dạng thống kê lại, xương cốt của tất cả đàn ông nhà họ Lâm đều đã bị bị nghiền thành tro.

 

Thầy phong thủy họ Trình thấy vậy liền nhíu mày: “Cậu nói xem, chuyện này đã xong chưa, liệu có còn chiêu trò gì sau đó nữa không?”

 

Ngô Dạng lắc đầu: “Đối phương tính toán rất sâu, đã lường trước mọi khả năng. Nếu gã không có động thái tiếp theo, thì việc bắt được gã cũng không hề dễ dàng.”

 

Thầy phong thủy họ Trình đáp: “Đã làm thì ắt sẽ để lại dấu vết, trốn được nhất thời chứ không trốn được cả đời.”

 

Trừ phi cả đời này kẻ đó không bao giờ sử dụng huyền thuật nữa, nếu không thì giới Huyền học cũng chỉ có bấy nhiêu người, sớm muộn gì cũng sẽ chạm mặt.

 

————-

 

Trời gần sáng, Tiêu Dã mới từ bệnh viện ra về. Ông cụ nhà họ Lâm mất vào lúc nửa đêm, đúng vào ngày Thanh minh.

 

Phần mộ tổ của nhà họ Lâm chắc chắn là không thể chôn cất được nữa, Lâm Chanh Ý đang tìm kiếm một nghĩa trang phù hợp, nên nhất thời bận rộn đến mức không có thời gian để đau buồn, vì không thể giữ linh cữu quá lâu, phải nhanh chóng lo liệu hậu sự cho ông nội.

 

Tiêu Dã không có kinh nghiệm gì về phương diện này nên cũng không giúp được gì, hắn chỉ có thể ở bên cạnh ông nội mình, cho đến khi linh cữu ông cụ nhà họ Lâm được xe đưa đi, hắn mới dìu ông nội ra khỏi bệnh viện.

 

Trên đường về, lúc dừng đèn đỏ ở ngã tư, Tiêu Dã vừa quay đầu lại thì thấy một người đàn ông đang ngồi ở cửa phụ bệnh viện. Tuy người đó đang ngồi, nhưng vẫn có thể thấy chân rất dài, da trắng một cách bất thường. Vẻ ngoài không quá nổi bật, nhưng khí chất tổng thể lại cho người ta cảm giác không phải người thường.

 

Trong lòng Tiêu Dã khẽ động, hắn bất giác đặt tay lên cửa xe định xuống, nhưng đèn tín hiệu vừa chuyển màu, chiếc xe đã lập tức lăn bánh.

 

Ông cụ Tiêu nhìn sang cháu trai: “Làm gì đấy, giờ này còn muốn đi đâu?”

 

Tiêu Dã trơ mắt nhìn chiếc xe rẽ vào một khúc cua, không còn thấy được người trên băng ghế dài ở bệnh viện nữa mới nói: “Hình như cháu vừa thấy hung thủ trong vụ nhà họ Lâm.”

 

Ông cụ Tiêu vội vàng hô dừng xe, Tiêu Dã mở cửa bước xuống, nhưng khi hắn chạy đến nơi, người vừa ngồi trên ghế dài đã biến mất.

 

Trở lại xe, ông cụ Tiêu hỏi: “Sao cháu biết người đó chính là hung thủ đứng sau vụ này? Có nhìn rõ mặt mũi không?”

 

Tiêu Dã lắc đầu: “Linh cảm thôi. Khoảng cách hơi xa nên cháu không nhìn rõ, chỉ thấy người đó hơi gầy, hơi trắng, khí chất có phần âm u.”

 

Ông cụ Tiêu im lặng một lát rồi hỏi sang chuyện khác: “Sao cháu lại dính dáng đến Cục Quản lý thế?”

 

Tiêu Dã nhìn ông nội: “Sao ông lại biết Cục Quản lý?”

 

Ông cụ Tiêu liếc hắn một cái: “Cháu nghĩ ông nội cháu bao nhiêu tuổi rồi, làm trong bộ máy bao nhiêu năm rồi mà lại không biết đến Cục Quản lý hả?”

 

Tiêu Dã ồ một tiếng rồi đáp: “Cháu tình cờ biết thôi. Có một vị thiên sư nói cháu dương khí nặng, thần quỷ bất xâm, lợi hại lắm.”

 

Ông cụ Tiêu vỗ vào gáy hắn một cái: “Xem cháu lợi hại chưa kìa. Chuyện như thế này mà cũng dám dính vào. Cháu phải biết rằng, những kỳ nhân dị sĩ đó là không thể trêu vào nhất, đến ông nội cháu còn không dám tùy tiện, lỡ cháu gây chuyện, ông lại phải muối mặt đi nhờ vả người ta vớt cháu ra. Cháu giữ chút thể diện tuổi già cho ông có được không?”

 

Tiêu Dã cười đắc ý: “Ông yên tâm, cháu đâu cần ông vớt, có chuyện thật thì cũng có người vớt cháu rồi.”

 

Bạn nhỏ cùng bàn nhà hắn lợi hại như vậy, nhắm mắt cũng có thể vớt được hắn ngon ơ!

 

Bên khu mộ tổ nhà họ Lâm vẫn còn rất hỗn loạn, người ta đang đào mộ dời mồ. Theo lời dặn cuối cùng của ông Lâm, Lâm Chanh Ý đã giấu đi sự thật về việc di dời, chỉ nói là do ông nội đã sắp xếp từ trước lúc sinh thời.

 

Nhưng cô không hề có ý định từ bỏ việc tìm kiếm kẻ đứng sau. Cô không thể đặt tính mạng của mình và người thân vào tay một kẻ vô danh được.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Nếu đối phương nhất quyết muốn gia đình cô tan cửa nát nhà, muốn nhà họ Lâm tuyệt tự, chẳng lẽ cô cứ phải ngồi im chịu trận sao? Tuy bây giờ cô chưa có manh mối gì, nhưng việc tìm người không nhất thiết chỉ có thể dựa vào huyền thuật.

 

Bây giờ đâu đâu cũng có camera, kẻ đó đã đến khu mộ tổ để động tay động chân, chỉ cần tra xét những người đã vào làng, thậm chí tra ngược về phía người bà cô kia, nhất định sẽ tìm ra.

 

Chuyện nhà họ Lâm tuy đau lòng, nhưng việc tảo mộ ngày Thanh minh cũng không thể bỏ. Hôm nay, số đồ vàng mã mà Tiêu Dã đặt trước đã được giao đến tận đỉnh núi. Mọi người trong nhà họ Tiêu còn cười nói rằng, Tiểu Dã đúng là đã lớn thật rồi, biết lo lắng cả những chuyện này nữa.

 

Tiêu Tụng vỗ vỗ đầu em trai: “Năm nay coi như nó có lòng.”

 

Tiêu Dã ghét bỏ gạt tay anh trai ra: “Anh cứ vỗ nữa là em không cao lên được đâu đấy.”

 

Ánh mắt Tiêu Tụng nhìn chiều cao của hắn có chút ghét bỏ: “Cao thế để làm gì, làm cột điện à?”

 

Mấy hôm trước anh ta còn đo chiều cao cho Tiêu Dã, đã một mét tám tư rồi, mà hắn còn chưa tròn mười tám, có lẽ hai năm tới vẫn còn cao nữa.

 

Tuy cao vẫn hơn lùn, nhưng cao quá trông như thằng ngốc lêu nghêu, xấu chết đi được.

 

Tiêu Dã hừ hừ: “Anh ghen tị với em thì có.”

 

Mẹ của Tiêu Dã lần này cũng đã gom đủ ngày phép để về. Sống trong một môi trường đơn giản quanh năm, mẹ hắn trông rất trẻ, ánh mắt trong veo sạch sẽ, lúc cười lên giống hệt hắn, mày mắt cong cong, dáng vẻ rạng rỡ.

 

Thấy hai con trai trêu chọc nhau, mẹ Tiêu khẽ vỗ nhẹ vào con trai lớn: “Ai lại nói em là cột điện thế, ra dáng làm anh một chút đi.”

 

Chị dâu của Tiêu Dã là Phương Lê cũng cười nói: “Đúng đấy, sau này Tiểu Dã chắc chắn sẽ cao hơn anh, vừa cao vừa đẹp trai, khối cô gái thích.”

 

Tiêu Dã lặng lẽ bĩu môi, hắn chẳng cần cô gái nào thích cả, hắn chỉ cần một người thích là đủ rồi.

 

Người bác họ bên cạnh vẫn còn đang cảm thán: “Bọn trẻ bây giờ không biết ăn gì mà đứa nào đứa nấy cao ghê. Cháu gái ngoại nhà tôi mới học lớp sáu mà đã một mét sáu lăm rồi.”

 

Những người bên cạnh cũng phụ họa theo, ai nấy đều trò chuyện rất sôi nổi.

 

Mẹ Tiêu nhìn về phía nhóm người đang dời mộ ở dưới, có chút kỳ lạ hỏi: “Năm nay nhà họ không có ai lên à?”

 

Mấy năm nay nhà họ Lâm đều cùng nhà họ đi tảo mộ, năm nay không đi cùng nên đương nhiên là bà có chút thắc mắc.

 

Mẹ Tiêu đến từ tối hôm qua, bà còn chưa về nhà mà ở khách sạn gần đó, đặc biệt đợi hôm nay mọi người đến để cùng đi lên, vì vậy có một số chuyện bà vẫn chưa biết.

 

Tiêu Dã kéo kéo tay mẹ, nói nhỏ: “Sáng nay ông Lâm mất rồi mẹ.”

 

Mẹ Tiêu sững người một lúc rồi nhìn về phía bố chồng.

 

Từ nãy đến giờ ông cụ Tiêu vẫn im lặng đốt vàng mã, gần như không nói lời nào.

 

Người nhà họ Tiêu cũng vừa mới biết tin, tuy cảm thấy rất đột ngột, nhưng tuổi tác cũng đã đến lúc phải đi rồi, ai cũng có ngày phải đi. Hơn nữa, đó cũng không phải người thân nhà mình, vốn dĩ cũng không có nhiều tình cảm, vậy nên đương nhiên là không đau buồn gì lắm.

 

Vừa rồi bọn họ cũng liên tục tìm chủ đề nói chuyện để ông cụ không chìm trong đau buồn, nhưng xem ra không có hiệu quả lắm.

 

Mọi người không nói gì nữa. Năm nay Tiêu Dã chuẩn bị quá nhiều đồ, đốt hết cũng không phải chuyện một sớm một chiều, còn có rất nhiều món đồ lớn, làm vô cùng tinh xảo, trông rất chắc chắn.

 

Có người còn hỏi Tiêu Dã đặt làm ở đâu, năm nay thì không kịp nữa nhưng sang năm có thể đặt trước một ít. Mỗi dịp Thanh minh phải đi tảo mộ mấy nơi, bây giờ cuộc sống đã khá giả hơn, tự nhiên cũng muốn người thân ở dưới suối vàng sống tốt hơn một chút.

 

Tiêu Dã đã kể cho Tiêu Tụng nghe một vài chuyện nội tình, lúc dìu ông nội xuống núi, anh ta hỏi: “Nhà mình có nên dời mộ vào nghĩa trang không ông? Ngọn núi này không biết năm nào sẽ bị quy hoạch, hơn nữa mỗi năm xuống xe lại phải leo một đoạn, vài năm nữa e là không leo nổi.”

 

Ông cụ Tiêu không nói gì, mãi đến khi lên xe mới đáp: “Lần trước không phải Tiểu Dã đã đốt đồ cho bà nội nó rồi sao, bảo nó đốt thêm ít đồ cho bà nó nữa, nhờ bà nó báo mộng cho ông. Họ chịu dời thì mình dời, không chịu thì thôi.”

 

Tiêu Dã đã quen biết với người của Cục Quản lý, nhờ hắn mang ít đồ xuống dưới chắc không khó. Dời hay không, cứ để người đang ở đó quyết định đi.

 

Tiêu Tụng nghe vậy liền gật đầu.

 

Ông nội, anh cả và chị dâu đi chung một xe, Tiêu Dã đi chung xe với mẹ.

 

Mẹ Tiêu cười hiền xoa đầu con trai, lại chuyển cho hắn không ít tiền tiêu vặt, còn dặn dò: “Đừng nói với anh con nhé, tự mình giữ mà từ từ tiêu.”

 

Tiêu Dã cười hì hì nhận tiền. Tuy hắn không thiếu tiền, bây giờ kiếm tiền cũng không ít, nhưng đây là tình yêu của mẹ, đương nhiên là hắn sẽ không từ chối. Chỉ là, sau khi nhận tiền, hắn không khỏi lo lắng về mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu: “Lần này về mẹ có mang gì cho chị dâu không? Chị dâu chuẩn bị cho mẹ và bố nhiều quần áo lắm, chỉ là không tiện gửi bưu điện, lần này mẹ có thể mang đi luôn.”

 

Thấy bộ dạng lo lắng của hắn, mẹ Tiêu cười nói: “Con sợ mẹ cho con tiền tiêu vặt, chị dâu con biết được mà không cho anh con thì sẽ nghĩ mẹ thiên vị à?”

 

Tiêu Dã: “Không phải đâu, chị dâu không phải người nhỏ mọn như vậy.”

 

Đương nhiên là mẹ Tiêu biết tính cách của Phương Lê, bà rất hài lòng về cô con dâu này, vừa xinh đẹp, phóng khoáng, lại hiểu chuyện và chu đáo. Thằng con trai ngốc của bà cưới được Phương Lê đúng là phúc đức tổ tiên.

 

“Yên tâm đi, mẹ mang về rất nhiều đồ cho các con. Tiền tiêu vặt thì anh con không có, nhưng chị dâu con chắc chắn có.”

 

Dù sao thì nhà họ cũng là phụ nữ nắm tài chính, nên mỗi lần cho con cái tiền tiêu vặt đều là bà cho, vì thẻ lương của chồng đang nằm trong tay bà.

 

Tiêu Dã nghe vậy mới yên tâm. Hắn vừa định nhắm mắt ngủ một lát thì lại nghe mẹ nói: “Nếu con không đủ tiền tiêu thì cứ nói với mẹ. Con cũng lớn rồi, không thể cứ có chi tiêu gì là lại đi xin. Lỡ mà có bạn gái, đến tiền mua ly trà sữa cũng phải xin anh trai thì chắc bị anh con cười cho thối mũi.”

 

Tiêu Dã định nói mình không thiếu tiền, nhưng nghe đến vế sau, hắn nghĩ ngợi một lúc rồi khoác tay mẹ, nói nhỏ: “Mẹ ơi, nếu con không muốn yêu đương thì sao?”

 

Mẹ Tiêu: “Vậy thì không yêu, đời người đâu phải chỉ có mỗi chuyện yêu đương tình ái.”

 

Tiêu Dã vươn râu ra thăm dò: “Vậy… nếu con không thích con gái thì làm sao?”

 

Mẹ Tiêu sững người một lát, phản ứng đầu tiên không phải là con trai công khai xu hướng tính dục, mà là: “Con có người mình thích rồi à?”

 

Tiêu Dã không chắc thái độ của gia đình đối với việc hắn thích con trai, đương nhiên sẽ không thừa nhận ngay. Lỡ như họ đổ tội việc hắn bị cong lên đầu Náo Náo, rồi ép hai đứa chia tay thì sao.

 

“Không có, con chỉ đột nhiên phát hiện hình như con không có hứng thú với con gái, mà lại có chút… cảm giác đó với con trai hơn.”

 

Mẹ Tiêu không nói gì, Tiêu Dã từ từ buông tay bà ra, vừa định nói gì đó để lảng sang chuyện khác, dù sao hắn cũng còn nhỏ, không cần phải vội vàng như vậy, sau này cứ từ từ tính tiếp.

 

Thì hắn nghe mẹ nói: “Thích con trai hay con gái mẹ đều không phản đối. Nhưng mẹ mong con có thể nhận rõ tình cảm và suy nghĩ của bản thân rồi hãy quyết định, đừng để hôm nay gặp một bạn nam đẹp trai thì nghĩ mình thích con trai, mai gặp một bạn nữ xinh đẹp lại thấy mình thích con gái. Ba mẹ đã không ở bên cạnh hai anh em con từ nhỏ, con và anh con từ nhỏ cũng đã có chủ kiến riêng rồi. Mẹ sẽ không can thiệp vào cuộc đời của con, nhưng nếu con làm bừa, thì mẹ sẽ không khách sáo với con đâu.”

 

Tiêu Dã vội vàng đảm bảo: “Sao con lại làm bừa được chứ, con không phải người như vậy đâu. Mẹ yên tâm đi, con bị bệnh sạch sẽ trong tình cảm đấy, con muốn dành tất cả những cái duy nhất của mình cho người trong tương lai kia cơ, nụ hôn đầu duy nhất, mối tình đầu duy nhất, rung động duy nhất, lời thề duy nhất, hôn lễ duy nhất, và tờ giấy đăng ký kết hôn duy nhất của cả cuộc đời.”

 

Mẹ Tiêu nhéo má con trai: “Thật sự không có người nào mình thích à?”

 

Tiêu Dã không trả lời mẹ, chỉ giấu nụ cười không thể kìm nén trên môi ra ngoài cửa sổ xe, cảm nhận cơn gió núi, hít hà hương cây cỏ đầu hè, cố nén lại khao khát, mong mỏi và nhớ nhung trong lòng, gửi gắm tất cả tình yêu vào sự mong chờ cho tương lai.

 

Nhìn bộ dạng này của hắn, mẹ Tiêu là người từng trải, sao lại không hiểu chứ. Thằng nhóc ngốc này, e là trong lòng đã có người rồi, mà trong đầu bà cũng ngay lập tức hiện lên một cái tên. Bà có linh cảm bộ dạng mới biết yêu này của hắn không thể thoát khỏi liên quan đến cậu nhóc kia.

 

Nghĩ một lát, mẹ Tiêu lại nói: “Đúng rồi, mẹ cứ nghe con nhắc đến Tinh Tinh mãi, thế mà vẫn chưa biết Tinh Tinh bây giờ trông thế nào. Có ảnh không? Cho mẹ xem với?”

 

Tiêu Dã thầm nghĩ, có nhiều là đằng khác ấy chứ, trong điện thoại hắn có cả một album khóa toàn là ảnh của bạn nhỏ cùng bàn nhà hắn.

 

Ảnh lúc ngủ, lúc làm bài tập, lúc làm công quả trong phòng tổ sư, lúc điều chế hương, thậm chí còn có không ít ảnh ngủ gật trong giờ thể dục, ngẩn người lúc ra chơi, tất cả đều là kho báu của hắn.

 

Nhưng khi hắn lấy điện thoại ra, hắn chợt nghĩ mẹ mình đâu có ngốc, nếu thấy hắn chụp nhiều ảnh Quý Náo Náo như vậy, thì kẻ ngốc cũng biết là có chuyện gì rồi.

 

Thế là hành động đang hăm hở chuẩn bị chia sẻ bỗng khựng lại, rồi hắn thản nhiên mở album ảnh, lướt qua album thường không khóa và nói: “Hình như không có, trong album của con toàn là ảnh mô hình, giày dép, bóng bánh các thứ, ai rảnh mà đi chụp ảnh người khác chứ.”

 

Mẹ Tiêu không hề ngốc, nhìn vẻ mặt thay đổi trong một giây của hắn, thế là phá án được rồi, bà biết người thương trong lòng con trai mình là ai rồi.

 

Tiêu Dã sợ bị nhìn ra manh mối, cứ cố nhịn không nhắn tin cho Quý Nam Tinh. Hắn muốn kể cho Quý Nam Tinh nghe chuyện nhà họ Lâm, cả một đêm không liên lạc rồi, hắn có rất nhiều chuyện muốn nói.

 

Nhưng cả buổi sáng nhà hắn đều bận tảo mộ, lúc quá sớm thì hắn lại sợ làm phiền Quý Nam Tinh nghỉ ngơi. Đến khi hắn tìm được lúc rảnh để lén lút nhắn một tin, thì Quý Nam Tinh lại bận không thấy người đâu.

 

———-

 

Quý Nam Tinh ở tận Biên Thành xa xôi còn chưa kịp cảm nhận vẻ đẹp của sa mạc, đã bị sư phụ dẫn xuống hầm mộ.

 

Trong mắt cậu, trong ngôi mộ này không phải là di sản văn hóa rực rỡ của mấy ngàn năm trước, cũng không phải những di vật khảo cổ có giá trị liên thành, mà là những oán linh và tàn hồn vô tri vô giác lơ lửng trong không trung.

 

Hồn phách ở dương gian lâu sẽ dần dần bị tiêu tan theo sự suy giảm sức mạnh, nhưng ở một số nơi đặc biệt, như hầm mộ tối tăm không thấy ánh mặt trời, nghĩa địa âm khí cực nặng, thậm chí là những nơi có môi trường cực tốt để dưỡng thi, những nơi này sẽ làm chậm quá trình tiêu tán của hồn phách. Thậm chí, nếu chấp niệm đủ mạnh, thần trí đủ tỉnh táo, còn có thể dựa vào những nơi này để tu luyện.

 

Quỷ vương ở đây trước đó chính là nhờ vào phong thủy của hầm mộ mới có thể thuận lợi tu luyện ra sức mạnh.

 

Nhưng một nơi không cho phép tồn tại hai thứ mạnh mẽ, vì vậy những thứ còn lại hoặc là oán linh do âm khí sinh ra, hoặc là tàn hồn thần trí không rõ.

 

Mà sư phụ đưa cậu xuống đây không phải để cậu bồi dưỡng kiến thức lịch sử này, mà là định để cậu siêu độ.

 

Siêu độ nói đơn giản thì cũng đơn giản, mà nói không đơn giản thì cũng khó. Cả một lăng mộ lớn như vậy, bị phong bế bao nhiêu năm, những người bạn cõi âm kia không chỉ có con người, mà còn có đủ loại sinh linh, tất nhiên là việc siêu độ cũng có chút phiền phức.

 

Sư phụ nhìn tiểu đồ đệ nhà mình rồi nói: “Con cứ ở đây siêu độ, bao giờ siêu độ sạch sẽ nơi này thì có thể về nhà.”

 

Quý Nguyên Đình đứng bên cạnh mở thiên nhãn ra xem, tuy số lượng có hơi nhiều, nhưng từ từ làm chắc cũng không có vấn đề gì. Thế là anh ta vỗ vai Quý Nam Tinh: “Anh xin nghỉ phép ở trường cho em rồi, cứ yên tâm mà làm việc đi nhé.”

 

Quý Nam Tinh biết đây là sư phụ đang tạo cơ hội cho mình tích công đức, đương nhiên là sẽ không than mệt. Cậu đi một vòng quanh khu vực lăng mộ đã được khai quật, chọn một vị trí tốt nhất rồi trực tiếp thắp hương bắt đầu siêu độ.

 

Hết chương 106.

 

Chương 106: Công Khai Xu Hướng Sớm Một Chút

Ngày đăng: 4 Tháng 4, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên