Chương 106: Khác Loài Thì Yêu Đương Kiểu Gì? (Trung)
“Báo cáo của anh đây.”
“Cảm ơn Tổng tài.”
Anh ta đưa tay nhận lấy, rồi theo thói quen đứng sang bên cạnh tôi.
Rõ ràng chỉ là một hành động hết sức bình thường, thế mà tôi lại không kìm được phải phân tán sự chú ý của mình sang chỗ anh ta.
Rõ ràng anh ta vẫn như mọi khi, cực kỳ trầm lặng, chỉ xuất hiện khi tôi cần, còn lại những lúc khác thì yên tĩnh như không hề tồn tại.
Tôi không thể không khâm phục công hiệu mạnh mẽ của con cổ trùng này.
Tôi vô cùng ghét bị trói buộc và ép uổng, nhưng hiện tại, dù biết rõ tình cảm của mình dành cho Trợ Lý, cùng với những rung động về thể xác, đều là do con cổ trùng gây ra, tôi lại không hề nảy sinh cảm giác phản kháng quá mãnh liệt, thậm chí còn lóe lên những ý nghĩ hoang đường kiểu như: “Trên đời có bao nhiêu loại cổ, vậy mà chúng ta lại trúng phải Hồng Tuyến Cổ, điều này chứng tỏ chúng ta có duyên phận trời định”.
Chẳng trách Khống Tâm Cổ lại là cổ trùng bị cấm.
Nhưng may mắn thay, cổ trùng không thể trực tiếp điều khiển hành vi.
Bên tai vang lên tiếng sột soạt rất nhỏ, Trợ Lý đã xem xong báo cáo kiểm tra sức khỏe.
“Xem xong rồi à?”
“Vâng.”
“Trong người có thấy khó chịu ở đâu không?”
“Vẫn ổn, không có gì khó chịu cả.”
Nụ cười của Trợ Lý vẫn như thường lệ, dường như dù là Tình Cổ hay Hồng Tuyến Cổ, cũng chẳng ảnh hưởng gì đến anh ta.
Trong báo cáo kiểm tra, nồng độ “hormone tình yêu” của anh ta cũng thấp hơn tôi rõ rệt.
Có lẽ điều này liên quan đến những bí mật của anh ta.
“Tổng tài, sức khỏe của tôi đã gần như bình phục rồi, thứ Hai tuần sau có thể quay lại công ty làm việc.”
“Ừm.”
Tôi cúi đầu mở báo cáo mà cơ quan đặc biệt vừa gửi tới.
Thánh Nữ đã tỉnh lại, Thánh Tử thấy vậy cũng đã khai nhận toàn bộ sự việc xảy ra với bọn họ.
Hôm đó tôi đã nói không sai, Thánh Tử đúng là cổ, một con cổ được luyện từ người sống.
Thánh Tử và Thánh Nữ là một cặp song sinh. Người trong trại đều cho rằng tình cảm giữa họ rất lạnh nhạt, quan hệ xa cách, hiếm khi gặp mặt, nhưng thực chất tình cảm anh em của họ lại cực kỳ tốt.
Từ khi sinh ra, giữa họ đã có một sự cảm ứng đặc biệt, có thể cảm nhận được cảm xúc của đối phương, dù cách xa vạn dặm cũng biết được người kia sống có tốt không.
Một người là Thánh Tử, một người là Thánh Nữ, vai gánh trọng trách, từ nhỏ đã phải vùi đầu vào học hỏi vô số kiến thức, vì vậy mà cơ hội gặp mặt rất ít.
Cho đến một năm nọ, Thánh Tử lên núi hái thuốc, lại vô tình gặp phải rắn cạp nia bạc và bị cắn một nhát.
Nọc của rắn cạp nia bạc cực độc, nếu không phải Thánh Tử quanh năm bầu bạn với độc vật, thì đã sớm đi đời nhà ma rồi.
Nhưng suy cho cùng thì người vẫn là người, thân xác máu thịt làm sao chống lại được kịch độc. Cậu ta gắng gượng giã nát thảo dược đắp lên vết thương, rồi tóm lấy con rắn ở vị trí bảy tấc mà xuống núi.
Ngày hôm đó, tim Thánh Nữ đau nhói, nhận ra anh trai gặp nguy hiểm, cô ấy bèn chạy xuống chân núi, rồi tình cờ chạm mặt Thánh Tử.
Độc đã ngấm vào lục phủ ngũ tạng, Thánh Tử sắp chết đến nơi.
Bất kể là khả năng kháng độc được nuôi dưỡng do quanh năm tiếp xúc với độc vật, hay là lớp thảo dược đắp trên vết thương, tất cả cũng chỉ có thể kéo dài cái chết của cậu ta thêm một chút mà thôi.
Cậu ta nhìn thấy em gái, hơi thở gắng gượng bấy lâu cũng chực tan biến.
Thánh Nữ không cho phép anh trai chết ngay trước mặt mình, bèn dứt khoát đưa Thánh Tử về khu rừng luyện cổ của mình, còn nước còn tát, lấy người luyện cổ, còn bên ngoài thì chỉ nói rằng anh trai cô mắc một trận bệnh nặng, cần phải nghỉ ngơi.
Cô là cổ sư có thiên phú cao nhất trong vòng trăm năm trở lại đây, dù là loại cổ khó luyện đến đâu, vào tay cô cũng trở nên dễ như trở bàn tay.
Chỉ duy nhất lần này, lúc mở vạc, tay cô run đến mức không cầm nổi nắp.
May mắn thay, cô đã thành công.
Thánh Tử đã nuốt chửng rất nhiều độc vật, phần lớn là rắn, đủ các loại rắn độc, bao gồm cả con rắn cạp nia bạc kia.
Cậu ta đã biến thành một con cổ trùng.
Chiếc nắp vạc sứ to lớn được mở ra, ánh nắng từ trên cao chiếu thẳng vào miệng vạc. Thánh Tử ngồi trong vạc, ngẩng đầu lên, mở đôi mắt gần như đã biến thành màu vàng kim ra.
Đây là mạng sống thứ hai của Thánh Tử.
Với thân phận là một con cổ trùng, hành động của Thánh Tử gần như không khác gì trước đây, chỉ có một vài chi tiết nhỏ trên cơ thể đã thay đổi.
Cậu ta nuốt chửng nhiều rắn độc và xà cổ nhất, vì vậy không thể tránh khỏi việc kế thừa một vài đặc tính của loài rắn.
Ví dụ như con ngươi thuôn dài và nhiệt độ cơ thể lạnh như băng.
Đồng thời, trên cơ thể cậu ta cũng mọc ra túi độc tương tự như của loài rắn, có thể tự mình tiết ra độc tố.
Độc tính cực mạnh, chỉ cần vài miligam cũng đủ để giết chết mấy mạng người.
Sau khi biến thành cổ trùng, dường như cậu ta đã trở nên mạnh hơn rất nhiều, nhưng cả Thánh Tử và Thánh Nữ đều không vui vì điều đó.
Thể chất của cổ trùng đã mang lại cho cậu ta vô số bất tiện, trong đó có một điểm chí mạng nhất đó là, Thánh Tử rất sợ lạnh.
Đặc biệt là vào mùa đông, cậu ta thường sẽ ngủ vùi cả ngày, không thể tỉnh táo nổi. Nếu đột ngột bị đưa đến một môi trường lạnh giá, cậu ta sẽ rơi vào trạng thái chết giả.
Kể từ đó, vào mùa đông, Thánh Tử rất hiếm khi ra khỏi nhà.
Thánh Nữ cũng bắt đầu nghiên cứu phương pháp để giúp cậu ta trở lại thành người.
Nhưng lấy người sống luyện cổ vốn đã là chuyện xưa nay chưa từng có, muốn biến cổ trở lại thành người, há chẳng phải nói dễ hơn làm sao.
Nghiên cứu này kéo dài suốt nhiều năm, cho đến khi Thánh Tử ra ngoài đi học, cơ thể Thánh Nữ bị kẻ ngoại lai xâm chiếm, rồi cô rời khỏi Miêu trại.
…Và bây giờ thì đã bước vào đồn cảnh sát.
Suy cho cùng thì, hành vi của Thánh Nữ đã liên quan đến việc tiến hành thí nghiệm trái phép trên cơ thể người.
Nhưng tình huống của cô ấy khá đặc biệt, sẽ không phải ở trong đó quá lâu, ước chừng đợi cô học thuộc lòng bộ luật thì có thể ra ngoài được rồi.
Ngày cô ấy bị đưa vào trong, tôi đã đến thăm.
Thánh Nữ thật sự và kẻ giả mạo vẫn có chút khác biệt, dù cả hai đều có khuôn mặt lạnh lùng, ít nói ít cười.
Nhưng trên người Thánh Nữ thật không có cái cảm giác cố tỏ ra vẻ kỳ quặc như kẻ giả mạo.
Cô ấy nhìn thấy tôi, liền thực hiện một nghi thức chào hỏi dành cho vị khách tôn quý nhất trong trại.
“Cảm ơn ngài vì đã giúp đỡ tôi và anh trai tôi.”
“Tôi sẽ dốc hết sức mình để giúp ngài giải cổ.”
Tôi nhìn cô ấy qua tấm kính, cười đáp, “Vậy thì làm phiền cô rồi.”
“Nếu cô muốn, sau khi ra ngoài, tôi muốn tuyển dụng cô và những cô gái đến tuổi trưởng thành trong Miêu trại vào làm việc cho công ty của tôi.”
Cô ấy có chút kinh ngạc.
Đối mặt với sự hoài nghi của cô ấy, tôi đã giải thích ý tưởng của mình.
Cuối cùng, tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của cô ấy, nói: “Không cần vội, cô cứ từ từ suy nghĩ, lúc nào tôi cũng có thời gian.”
Cô ấy chậm rãi chớp mắt, rồi đột nhiên khẽ nở một nụ cười, “Được.”
Khi thời gian thăm hỏi sắp hết, cô ấy đột nhiên nói: “Tôi biết tại sao anh trai tôi lại thích ngài rồi. Trước đây, ngoài thảo dược ra thì anh ấy chẳng thích ai cả, tôi đã từng nghĩ anh ấy sẽ cưới cả tiệm thuốc làm vợ.”
“Cậu ta chỉ là bắt buộc phải theo đuổi tôi thôi.”
“Không phải đâu.” Cô ấy chỉ vào trái tim mình, khẽ nghiêng đầu, đến lúc này, cô ấy mới để lộ ra vài phần tinh nghịch, đáng yêu của một cô gái ở lứa tuổi này nên có.
“Ngài quên rồi sao, chúng tôi là song sinh, cảm xúc của anh ấy thế nào, không thể qua mắt được tôi đâu.”
…………
Thứ Hai.
Khi tôi đến công ty, Trợ Lý đã chuẩn bị mọi thứ tươm tất.
Tài liệu cần xem đã được phân loại gọn gàng, cà phê có nhiệt độ vừa phải, văn phòng cũng đã được thông gió.
Cảm giác dễ chịu tinh tế đã lâu không gặp này, càng làm tôi thêm quyết tâm phải giải cổ kịp thời.
Tôi không thể vì tư lợi cá nhân mà giam cầm một người trợ lý toàn năng ở bên cạnh làm người tình của mình được.
Cũng không thể nào để Trợ Lý vừa làm người tình vừa làm trợ lý được.
Làm như vậy, dù tôi có cho anh ta bao nhiêu tiền riêng đi chăng nữa, cũng giống như tôi đang muốn cắt xén lương trợ lý, lừa một trợ lý miễn phí về tay.
Nghe thật chẳng ra thể thống gì.
Tôi cầm lấy tài liệu, cố gắng đè nén những cảm xúc đang trào dâng, bắt đầu một ngày làm việc.
Nhưng mà, tôi đã đánh giá quá cao sự tập trung của mình rồi.
Lúc làm việc thì còn đỡ, hễ tôi muốn nghỉ ngơi một chút, uống một ly cà phê, thì hình ảnh của Trợ Lý lại mạnh mẽ chen vào tâm trí tôi. Thế là, sự tồn tại của trợ lý đang đứng ở phía sau tôi bỗng trở nên vô cùng mãnh liệt.
Văn phòng rất yên tĩnh, tôi gần như có thể nghe thấy cả tiếng thở rất khẽ của Trợ Lý. Trái tim tôi như đang hòa nhịp, đập cùng một nhịp với hơi thở của anh ta.
Có lẽ vì mũi anh ta rất nhạy, không ngửi được những mùi quá nồng, nên trên người Trợ Lý chưa bao giờ có mùi gì khác, dù là nước hoa hay nước giặt, anh ta giống như một ly nước lọc vậy.
Lẽ ra tôi chỉ có thể ngửi thấy mùi thơm của cà phê, nhưng lạ thay, tôi lại cảm nhận được sự tồn tại của anh ta mãnh liệt đến vậy.
Thật là muốn chết quá mà.
Trong khóe mắt, tôi thoáng thấy bóng của anh ta, chỉ đứng cách tôi không xa.
Anh ta biết rõ tôi đã trúng Hồng Tuyến Cổ, nhưng lại phản ứng như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, không hề phòng bị tôi chút nào. Điều đó khiến tôi có cảm giác, dù cho tôi có giật lấy cà vạt của anh ta, ép anh ta phải hôn tôi, thì sau nụ hôn đó, anh ta cũng sẽ chỉ khẽ thở hổn hển, mỉm cười và hỏi: “Có chuyện gì vậy, Tổng tài?”
Tôi không khỏi đưa tay day day thái dương.
“Có chuyện gì vậy, Tổng tài?”
Giọng nói trong tưởng tượng và thực tế trùng khớp, tôi cứng đờ cả người, cảm thấy bối rối như bị bắt quả tang.
Quay lại nhìn anh ta, anh ta hỏi tôi: “Ngài bị đau đầu à?”
Tôi nhìn anh ta nói chuyện, nhưng lại một dạ hai lòng, đưa mắt nhìn xuống đôi môi nhạt màu của anh ta. Nhận ra mình đang làm gì, tôi xấu hổ nhắm chặt mắt lại.
“Không, không có gì.”
Sao mình lại có thể có những ý nghĩ không đứng đắn với cấp dưới đắc lực nhất vậy chứ, lại còn tưởng tượng đến việc hôn anh ta.
Xem ra phải điều anh ta đi nơi khác một thời gian thôi.
Trên màn hình máy tính có phản chiếu lờ mờ đường nét khuôn mặt của anh ta.
Phản ứng của anh ta, chẳng khác gì so với ngày thường, cứ như thể Hồng Tuyến Cổ đã mất tác dụng rồi vậy.
Trong lòng tôi bỗng dấy lên cảm giác thật bất bình.
Tại sao cái cảm xúc tồi tệ chết tiệt này, chỉ có một mình tôi phải gánh chịu.
Tôi day day thái dương, gạt bỏ những ý nghĩ đột nhiên xuất hiện này ra khỏi đầu.
“Tổng tài, ngài thật sự không sao chứ?”
Giọng nói đột nhiên đến gần hơn, tôi giật mình, bất giác lùi lại.
Lúc này tôi mới nhận ra, phản ứng của mình thực ra có hơi thái quá, Trợ Lý vẫn giữ một khoảng cách rất đúng mực với tôi, không hề đến quá gần.
“Không sao.”
Tôi nghiến răng, nghĩ xem nên tạm thời điều anh ta đến vị trí nào thì thích hợp hơn.
Lý trí đang điên cuồng đè nén cảm giác lưu luyến và nhớ nhung sắp phải chia xa.
Tình hình dường như ngày càng tệ hơn, anh ta chỉ cần đến gần tôi một chút thôi là tôi lại có thôi thúc muốn đến gần anh ta hơn nữa.
Thánh Nữ nói, hai người trúng Hồng Tuyến Cổ sẽ giống như một cặp tình nhân đang yêu nồng cháy, không thể kiềm chế được việc muốn gần gũi, động chạm da thịt với nhau. Thời gian kéo dài càng lâu, cảm giác đó sẽ càng mãnh liệt.
Hôm nay, đã là ngày thứ năm tôi trúng cổ trùng rồi.
Tôi nhìn chằm chằm vào phần cổ trắng nõn lộ ra ngoài cổ áo sơ mi của anh ta, cơ ức đòn chũm của anh ta thật đẹp.
Những thứ quá đẹp đẽ, thường dễ khiến người ta nảy sinh ham muốn chiếm hữu và hủy diệt.
Không thể tiếp tục như thế này được nữa.
“Bắt đầu từ chiều nay, anh đến…”
“Ừm… Tổng tài, thì ra ngài không phải bị đau đầu.”
Trợ Lý có chút ngạc nhiên nhìn tôi.
Tôi thuận theo ánh mắt của anh ta nhìn xuống.
Tôi đã đứng dậy.
Mà thứ đứng dậy, không chỉ có mình tôi.
Cậu nhỏ mười tám centimet vô cùng khí thế của tôi, đang cố gắng phá tan lớp quần tây hàng hiệu, như muốn chứng tỏ sức mạnh và độ cứng của nó với Trợ Lý, mời gọi anh ta đến xé túi mù đánh giá.
…Ồ, không đúng, không phải là xé túi mù.
Trợ Lý đã từng đánh giá rồi.
Chết tiệt.
Tôi nhìn Trợ Lý, Trợ Lý nhìn tôi.
Anh ta chớp mắt một cái, rồi gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. “Tôi biết rồi.”
Sau đó, anh ta rút ra một đôi găng tay.
Hết chương 106.
