Chương 106: Muốn Anh Tự Đóng Gói Mình Thành Món Quà Tặng Cho Em
Ba Ninh liếc xéo Ninh Dương một cái: “Con không có đối tượng thì kiếm nhiều tiền để làm gì? Đến người tiêu tiền cùng cũng không có. Ếch kêu thế nào thì con cứ thế mà kêu theo à?”
Ninh Dương như bị vạn tiễn xuyên tim.
Ninh Lạc bắt đầu nghiêm túc nhớ lại, xem rốt cuộc anh trai mình có đường tình duyên nào hay không.
【Để mình nghĩ xem, anh trai mình có duyên phận định mệnh nào không nhỉ?】
Ninh Dương lập tức nuốt những lời định nói tiếp vào bụng, dựng thẳng tai lên chăm chú lắng nghe bài phát biểu quan trọng của Liên Hợp Quốc.
【…Ồ, hình như là không có, tên này độc thân đến tận kết cục luôn.】
Ninh Lạc phát ra âm thanh “chậc chậc chậc”, nhìn Lộ Đình Châu đang gắp thức ăn cho mình một cái, lại nhìn Ninh Dương cô đơn lẻ bóng một cái: 【Đây gọi là gì? Đây gọi là người có tình cuối cùng cũng sẽ thành đôi thành cặp, kẻ cô độc thì nhìn mà thèm, he he.】
Cậu cười tươi rói, để lộ ra má lúm đồng tiền, vô cùng đắc ý.
Chỉ số chế giễu đã lên đến đỉnh điểm.
Mức độ tức giận của Ninh Dương cũng sắp lên đến đỉnh điểm: “Độc thân thì sao? Độc thân thì muốn thân với ai thì thân. Người thông minh không sa vào lưới tình, kẻ cô độc một đường phát tài.”
Ba Ninh hỏi: “Thế lễ Thất Tịch, lễ Tình Nhân, ngày 520 con định làm gì?”
“520 gì chứ, nếu có đứa 250 nào dám khoe khoang tình cảm trước mặt con, con sẽ dùng keo 502 dán miệng nó lại.”
Sau khi Ninh Dương nghe thấy số phận cô độc của mình thì hoàn toàn suy sụp, “Con làm gì ư? Con sống tạm bợ qua ngày, con đóng cửa tự kiểm điểm, con là người lớn không chấp nhặt với trẻ nhỏ!”
【Ồ, lại thêm một người phát điên nữa rồi, bệnh viện làm ăn phát đạt rồi đây.】
Lộ Đình Châu vội vàng nhét con tôm đã bóc vỏ vào miệng Ninh Lạc, bảo cậu đừng đổ thêm dầu vào lửa nữa: “Nếm thử đi.”
Ninh Lạc nhai nhai nhai, còn rất cần mẫn bóc thêm một con nữa cho Lộ Đình Châu.
Nhân nào quả nấy, nhưng Ninh Dương nghĩ nát óc cũng nghĩ không ra, rốt cuộc thì mình đã gieo nghiệp chướng gì mà đời này lại để Ninh Lạc báo ứng mình ngay tại đây vậy.
Trên đời này không ai hiểu mình cả, thôi thì cứ để cơn mưa này cuốn trôi tất cả đi đi.
Ba Ninh cũng cảm thấy con trai mình điên rồi, im lặng bỏ qua cái chủ đề khiến Ninh Dương đêm khuya nhớ lại lệ rơi đầy mặt này.
Ba Ninh rất thích uống rượu, rảnh rỗi sẽ nhâm nhi một hai ly, hôm nay được uống loại rượu ngon hằng mong ước, lại rất thích Lộ Đình Châu, không khỏi cao hứng mà quá chén, uống hơi nhiều một chút.
Lộ Đình Châu uống cùng ông, anh còn chưa thấy gì, nhưng ba Ninh mới uống vài vòng đã ôm trán, không ổn rồi: “Hình như… bác hơi say rồi…”
Lộ Đình Châu đặt ly rượu xuống: “Có cần con bảo phục vụ…” pha cho bác một tách trà đặc không ạ?
Lời còn chưa dứt, ba Ninh đã bịch một tiếng, gục xuống bàn ngủ luôn.
Rất nhanh đã vang lên tiếng hít thở đều đều.
Lộ Đình Châu sững sờ, quay đầu hỏi Ninh Lạc đang chuyên tâm ăn cua rang: “Ba em như vậy không sao chứ?”
“Hả?” Ninh Lạc mút mút vụn bánh mì trên ngón tay, lúc này mới thấy ba Ninh đã ngủ say, “Woa, lớn tuổi rồi đúng là tốt thật, ngã đầu xuống là ngủ luôn.”
Lộ Đình Châu bất đắc dĩ: “Tiểu Lạc.”
Ninh Lạc lau sạch tay, xua xua tay, trực tiếp vạch trần ba mình: “Giống em thôi, đã kém còn thích chơi, tửu lượng cũng không tốt hơn là bao.”
Huống chi rượu mà Lộ Đình Châu bảo Nhiếp Văn Đào mang đến là rượu cất giữ nhiều năm của gia đình, hương vị thơm nồng, nhưng tác dụng lại rất mạnh.
Mẹ Ninh chỉ uống một ly, nhưng cũng đã có chút say, bà nhìn thời gian: “Hay là mẹ về trước với ba con nhé?”
“Cũng không còn sớm nữa, cùng nhau về thôi,” Ninh Dương nói, “Con gọi tài xế đến rồi, Tiểu Lạc, em đưa thầy Lộ của em về nhé?”
Ninh Lạc rất thích cách gọi “thầy Lộ của em”, cậu gật gật đầu: “Giao cho em, không thành vấn đề.”
Đương nhiên là một mình mẹ Ninh không đỡ nổi một người đàn ông to lớn như ba Ninh được, vậy nên Ninh Dương và Lộ Đình Châu giúp đưa ông lên chiếc xe mà tài xế vừa lái đến.
Mẹ Ninh liên tục cảm ơn: “Lạc Lạc thích con không phải là không có lý do, cả nhà chúng ta đều rất thích con.”
Bà quay sang dặn dò, “Lạc Lạc, con mau đưa Tiểu Lộ về nghỉ ngơi đi, cảm ơn con dâu nhiều nhé.”
Ninh Lạc: ?
Lộ Đình Châu nghe nửa câu đầu còn mỉm cười, nghe đến cách xưng hô cuối cùng, nụ cười trên mặt liền biến mất.
Anh ngay lập tức nghi ngờ thính giác của mình: “Bác gái, bác vừa gọi con là gì ạ?”
Tư duy của Mẹ Ninh chậm chạp, giống hệt Ninh Lạc lúc say rượu, ngay cả động tác chớp mắt cũng giống y hệt, bà vô tội nói: “Con dâu? À, có phải là con thấy quá nhanh rồi không? Cũng đúng cũng đúng, xin lỗi Tiểu Lộ, bác không có ý gì khác, để sau này gọi, sau này rồi gọi.”
Không phải vấn đề sau này hay không sau này!
Lộ Đình Châu cảm thấy nụ cười trên khóe miệng mình đang có xu hướng rạn nứt.
Ninh Dương quay đầu, không khách khí cười thành tiếng, bóng đen bị chê cười là cẩu độc thân đã được quét sạch sành sanh.
A, trời thật tối, trăng thật tròn, đèn đường thật sáng.
Giọng dì gọi con dâu thật dễ nghe.
Lộ Đình Châu cảm thấy tiếng cười đó quả thực chói tai vô cùng.
Anh gắng gượng ổn định lại trạng thái tinh thần của mình, nụ cười gượng gạo trên khóe miệng chỉ là lớp bảo vệ của anh: “Bác gái, có lẽ bác có chút hiểu lầm về mối quan hệ của con và Tiểu Lạc rồi.”
Mẹ Ninh không hiểu: “Hửm? Hiểu lầm gì?”
Ninh Lạc cắn viên kẹo bạc hà lấy từ quầy lễ tân của khách sạn ra, gãi gãi đầu, ấp úng nói: “Cái đó, mẹ, có lẽ mẹ thật sự hiểu lầm rồi. Thật ra anh ấy, có thể coi anh ấy là con rể của mẹ, ừm… mẹ muốn gọi là con rể cũng được.”
【Đừng gọi con dâu nữa, anh của con sắp tan vỡ rồi.】
Sét, đánh, giữa, trời, quang!
Mẹ Ninh hóa đá tại chỗ.
Ninh Dương cũng không còn vui vẻ nữa.
Bởi vì anh ta phát hiện, Ninh Lạc gọi Lộ Đình Châu là anh còn thân mật hơn cả gọi người anh trai ruột là mình đây.
Dựa vào cái gì!
Đưa mẹ Ninh và Ninh Dương đang trong trạng thái hoảng hốt rời đi, Ninh Lạc có chút lo lắng: “Mẹ có thể chấp nhận được không?”
“Chắc là… không đâu nhỉ?” Lộ Đình Châu không chắc chắn lắm, trong lòng mang theo một chút áy náy vì đã cướp mất con trai của bọn họ.
Có lẽ chỉ một chút xíu thôi.
“Thôi bỏ đi, tạm thời không nghĩ đến chuyện đó nữa, em đưa anh về,” Ninh Lạc lắc lắc chìa khóa xe trong tay, “Tối nay anh uống rượu rồi, em làm tài xế cho anh.”
Lộ Đình Châu theo cậu lên xe, ngồi ở ghế phụ thắt dây an toàn, đột nhiên anh ý thức được một vấn đề, quay đầu nhìn khuôn mặt nghiêng của Ninh Lạc: “Tiểu Lạc, em biết lái xe à? Anh chưa thấy em lái xe bao giờ.”
“Nói đùa à, em có bằng lái xe sáu năm rồi đấy, coi thường ai vậy.” Ninh Lạc khinh thường hừ lạnh.
“Vậy thì tốt.” Lộ Đình Châu nới lỏng cổ áo, chống khuỷu tay lên cửa sổ xe, xoa mi tâm.
Thật ra anh cũng có hơi choáng váng ngay cả giọng nói cũng bị hơi men nhuốm màu say, mang theo chút khàn khàn trầm thấp.
Một lúc sau, người nào đó ngồi ở ghế lái hỏi: “Đúng rồi, bên nào là phanh ấy nhỉ?”
Lộ Đình Châu lập tức tỉnh rượu, định mở cửa xe ra ngay: “Em xuống đi! Anh sẽ gọi gọi người lái xe hộ ngay đây.”
Ninh Lạc khóa cửa xe: “Hoảng cái gì, để em nghĩ xem.”
Lộ Đình Châu cảm thấy mình đã lên nhầm thuyền giặc rồi, mượn chút ánh sáng đèn đường nhìn Ninh Lạc, hít sâu một hơi: “Tiểu Lạc, em có muốn chết cùng anh thì cũng đợi năm mươi năm nữa được không? Anh còn chưa sống đủ.”
“Sẽ không để anh chết đâu, em sẽ xem quảng cáo 5 giây rồi hét lên, sống lại đi người yêu dấu của tôi,” Ninh Lạc làm quen với cấu hình của chiếc xe này, sau khi khởi động xe thành công, cậu đánh lái ra đường lớn, “Anh xem đi, như vậy không phải là được rồi sao. Bật định vị lên.”
Lộ Đình Châu căng thẳng tinh thần, thấy cậu lái xe một đoạn đường, quả thực là biết lái, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Ninh Lạc nhìn anh qua gương chiếu hậu: “Thật sự căng thẳng thế à?”
Lộ Đình Châu đặt tay lên trán, thở dài: “Cảm ơn em đã khuấy động cuộc sống bình lặng của anh, để nó trở nên sôi động, khiến anh cảm nhận được sự vô thường của cuộc đời, lên lên xuống xuống xuống xuống lên lên.”
Ninh Lạc bị chọc cười: “Nghe ý anh nói, em chính là sát thủ trong cuộc đời anh. Vậy mà anh vẫn thích em à?”
Lộ Đình Châu đặt tay xuống, im lặng nhìn cậu lái xe, đôi mắt dưới hàng mi dài chứa đựng ý cười vụn vặt, có chút bất đắc dĩ: “Thích một người, không phải là chuyện anh có thể kiểm soát được.”
Ninh Lạc bị ánh mắt của anh làm cho mặt nóng ran, khóe miệng không nhịn được muốn cong lên, còn muốn nghe thêm: “Vậy… anh có thể kiểm soát được việc thích em rất lâu rất lâu không?”
Lộ Đình Châu cười thành tiếng, từ từ thu hồi ánh mắt, nhìn những ngọn đèn đường kéo dài đến tận chân trời, giọng nói trầm thấp không giấu được bao nhiêu dịu dàng quyến luyến: “Tiểu Lạc, anh lớn tuổi hơn em. Anh đã đi qua một con đường rất dài, gặp qua rất nhiều người, trải qua tất cả những gì anh có thể trải qua, nhưng anh chỉ thích mình em.”
Anh khẽ nói: “Em rất đặc biệt.”
Chỉ mấy chữ ngắn ngủi này thôi nhưng dường như rất có sức nặng, đè ép không gian vốn đã chật hẹp trong xe, trong bóng tối trào dâng bầu không khí mập mờ, ngay cả tiếng hít thở của nhau cũng có thể nghe thấy rõ ràng.
“…Anh đừng nói nữa,” Ninh Lạc co ngón tay lại, không biết phải giấu sự rung động của mình đi đâu, “Bây giờ tim em đập nhanh quá, không thể lái xe cẩn thận được nữa.”
Lộ Đình Châu cười khẽ: “Không phải em bảo anh nói à? Sao anh nói rồi em lại không nghe?”
“Vậy bây giờ không cho anh nói nữa,” Ninh Lạc ra lệnh, nói xong lại có chút hối hận, cảm thấy mình lỗ to rồi, “Không được, phải nói, đợi tối nay anh về nhà gửi tin nhắn thoại cho em, em muốn nghe rất nhiều rất nhiều.”
“Được.”
Mặc dù Lộ Đình Châu có uống rượu, nhưng trên mặt không có biểu hiện gì, chỉ có đôi mắt lim dim mang theo chút men say, vô cớ để lộ ra vài phần đa tình.
Nhưng dù là như vậy, tất cả dịu dàng cũng chỉ hướng về một mình Ninh Lạc, giống như mọi khi đồng ý với những yêu cầu kỳ quặc của cậu, chiều theo sự nghịch ngợm của cậu.
Ninh Lạc cười càng vui vẻ hơn.
Đêm hè vẫn luôn dài hơn một chút.
Khi xe chạy lên cây cầu ven sông, Ninh Lạc thấy vẫn còn người đi dạo, từng nhóm hai ba người, còn có những người dắt chó đi dạo đêm khuya, chầm chầm chạy bộ dọc bờ sông.
Cậu hạ cửa sổ xe xuống, hóng gió sông một lúc: “Cảm giác thế này mới là cuộc sống.”
Nhìn chú chó Border Collie chạy qua, Ninh Lạc hỏi Lộ Đình Châu: “Anh có thích chó không? Em rất thích, sau này chúng ta cùng nuôi một con nhé.”
Lộ Đình Châu đang nhắm mắt nghỉ ngơi, nghe vậy thì ngẩn ra, cười nói: “Thích, em muốn cùng anh nuôi con gì anh cũng đều thích.”
“Tối nay anh định thả thính em cả đêm đấy à?” Ninh Lạc gãi gãi vùng da dưới mắt, có chút chống đỡ không nổi.
“Nhưng mà mèo với chó ở chung có khi nào đánh nhau không? Con mèo Ba Tư nhà anh trông không dễ chọc, anh Hoắc còn nói với em là nó sẽ đánh nhau với người ta nữa.”
Giọng Lộ Đình Châu rất mệt mỏi, nhưng lực công kích thì không hề yếu: “Là do cậu ta đáng bị đánh, Kiều Ân rất ngoan.”
“Phụt, ha ha ha ha, cái quỷ gì vậy,” Ninh Lạc cười, “Hửm? Không đúng, con mèo Ba Tư nhà anh tên là Kiều Ân à?”
Lộ Đình Châu “Ừm” một tiếng.
Ninh Lạc chê bai: “Thú vui ác độc gì vậy, chủ nhân của mèo Ba Tư mới tên là Kiều Ân chứ.”
Lộ Đình Châu thở dài: “Vậy nên mới gọi nó là boss mèo.”
“… Không phải anh nói nó rất ngoan sao?”
Lộ Đình Châu mở mắt nhìn cậu, ngón tay gõ gõ cửa xe: “Nếu em muốn nói về chuyện này, anh sẽ phải giảng cho em nghe về thuyết tương đối rồi.”
Ninh Lạc đau đầu: “… Anh say thật rồi. Hay là anh ngủ đi, đừng nói chuyện nữa.”
Lộ Đình Châu bị ghét bỏ cũng không giận, lại nhắm mắt dựa vào cửa sổ xe, tiếp tục yên tĩnh nghỉ ngơi.
Ánh đèn đường lần lượt chiếu lên khuôn mặt anh, đường nét gương mặt góc cạnh rõ ràng, ánh sáng màu cam dịu dàng làm giảm bớt đi vẻ lạnh lùng thường ngày của anh.
Lộ Đình Châu nhắm mắt lại, nói: “Đừng nhìn anh, nhìn đường đi.”
Ninh Lạc bị bắt quả tang, sờ sờ mũi, mạnh miệng cãi lại: “Vậy anh đừng dùng khuôn mặt đó quyến rũ em nữa.”
Lộ Đình Châu bật cười thành tiếng: “Em ngẫm lại câu này xem, có phải rất hoang đường không?”
Giọng Ninh Lạc mạnh mẽ vang dội: “Chỉnh đốn lại thái độ của anh đi, con dâu nhà họ Ninh, đừng có lớn tiếng với em.”
“…”
Lộ Đình Châu cảm thấy càng hoang đường hơn.
Anh thậm chí còn không biết là do đâu mà Mẹ Ninh lại hiểu lầm thành ra như vậy.
Khoảng một giờ sau, xe sắp đến khu nhà của Lộ Đình Châu.
Ninh Lạc nhìn thấy một cửa hàng tiện lợi 24 giờ, hỏi anh: “Nhà anh còn gì ăn không?”
Hỏi lần đầu tiên Lộ Đình Châu không trả lời, Ninh Lạc quay đầu lại nhìn, quả nhiên là ngủ thiếp đi rồi, gọi thêm một tiếng anh mới mơ màng tỉnh lại.
Cả người Lộ Đình Châu mệt mỏi uể oải, mí mắt rũ xuống, liếc mắt nhìn cửa hàng tiện lợi sáng đèn bên ngoài cửa sổ: “Hết rồi, trong nhà anh không thường xuyên nấu nướng.”
“Hả? Tay nghề nấu ăn của anh tốt như vậy, vậy mà không thường xuyên nấu ăn?” Ninh Lạc hơi khó hiểu.
Lộ Đình Châu tập mãi thành quen: “Một mình ăn thì có gì vui mà nấu. Thật sự muốn ăn thì có thể gọi đồ ăn ngoài hoặc tìm dì giúp việc.”
“…Có hơi không giống như em tưởng tượng.”
Lộ Đình Châu nhìn cậu, cảm giác buồn ngủ trong mắt tan biến mất: “Hối hận rồi?”
“Nói đùa gì vậy, em mới chỉ kích hoạt thẻ trải nghiệm thôi.”
Ninh Lạc dừng xe, tháo dây an toàn, tiện thể hôn Lộ Đình Châu một cái, “Đợi em nhé bạn trai, em đi mua bữa sáng ngày mai cho anh. Em đoán chắc sáng mai anh không dậy nổi đâu.”
“Đi cùng em.” Lộ Đình Châu cũng cởi dây an toàn.
“Hoan nghênh quý khách.”
Tiếng chuông gió ở cửa khiến nhân viên bán hàng Tiểu Uông nhìn qua, nụ cười trên môi càng thêm nồng nhiệt sau khi nhìn rõ nhan sắc của hai vị khách vừa đến.
Trai đẹp quả thực là vũ khí lợi hại để nâng cao chỉ số hạnh phúc khi đi làm, cuối cùng thì ca đêm nay cũng không còn tệ hại như vậy nữa.
Cô nói: “Chào mừng quý khách, hai anh muốn mua gì ạ?”
Chàng trai thấp hơn nói: “Xem xem còn gì nào.”
Cậu nói xong thì quay đầu, hỏi người đàn ông mặc áo trắng quần đen đi vào phía sau, “Bánh mì được không anh?”
Lộ Đình Châu nói: “Được, em quyết định đi.”
“Vậy em không khách sáo nữa.” Ninh Lạc lập tức đi đến khu vực bánh mì càn quét, cầm một loạt bánh mì lên.
Lộ Đình Châu thấy cậu lấy liền ba cái bánh sừng bò, mí mắt giật giật: “Nhiều quá.”
Ninh Lạc ra sức giới thiệu: “Không nhiều, cái này siêu ngon, lần nào em cũng mua loại này ở chuỗi cửa hàng của bọn họ.”
Bánh mì còn lại không nhiều, Ninh Lạc gần như quét sạch một nửa các loại, lại mua thêm đồ uống và các loại đồ ăn khác, chất đống ở quầy thu ngân, cậu hỏi Tiểu Uông: “Những thứ này bao nhiêu tiền?”
“Chờ một chút.”
Giọng nói hơi khàn của Lộ Đình Châu vang lên sau lưng cậu, anh đưa tay ra.
“Anh muốn mua gì?” Ninh Lạc hỏi.
Chỉ là, khi nhìn thấy bàn tay thon dài đó vươn về phía kệ hàng nhỏ trước quầy thu ngân, đôi mắt cậu đột nhiên mở to, đỏ mặt lắp bắp nói: “Anh, anh muốn lấy cái gì vậy? Anh chắc chắn chứ?”
Bàn tay của Lộ Đình Châu dừng lại giữa không trung một giây, anh cúi đầu nhìn Ninh Lạc, phát ra tiếng cười rất khẽ từ lồng ngực.
Ngón tay dưới cái nhìn chằm chằm của Ninh Lạc, ngón tay anh lướt qua các loại siêu mỏng có hạt, lấy kẹo cao su bên cạnh, ném lên quầy thu ngân.
“Cái này.”
“…………”
Mặt Ninh Lạc nóng bừng, cố gắng trấn tĩnh: “Cái này à, ha ha ha, anh thích thì lấy nhiều một chút.”
【Mình rất ổn mà!! (Chạy bộ điều độ với tinh thần lạc quan và khỏe mạnh) (Nhảy rào) (Chạy bộ điều độ với tinh thần lạc quan và khỏe mạnh) (Chạy nước rút xoay vòng) (Ném bóng rổ ba điểm) (Ném trúng bạn học) Yeah!!! (Tắm nắng) (Chạy nước rút) (Vui vẻ) (Rèn luyện sức khỏe) (Kiên trì phấn đấu) ha ha ha ha ha ha, mình rất ổn mà!! (Xông ra khỏi dải ngân hà) (Mạnh mẽ)】
Lộ Đình Châu quay đầu đi, đưa tay che môi trộm cười.
Ninh Lạc xấu hổ giận dữ, liếc nhìn nhân viên thu ngân, nhỏ giọng cảnh cáo: “Im miệng, không được cười.”
“Anh mua cái này làm gì?” Lộ Đình Châu cố ý trêu cậu, “Hửm? Em nói xem.”
Ninh Lạc nghiến răng nghiến lợi, gằn từng chữ một: “Có thể là anh muốn thổi bóng bay đấy.”
Lộ Đình Châu ra vẻ không hiểu, liền hỏi: “Em đang xây dựng hình tượng mới cho anh à? Thích lén luyện dung tích phổi vào ban đêm?”
Ninh Lạc như bị giẫm phải đuôi, lớn tiếng hét: “Đúng vậy!”
Tiểu Uông nhịn rất khổ sở, cuối cùng vẫn không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Thấy Ninh Lạc nhìn mình, cô vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi xin lỗi, chỉ là không ngờ Tiểu Lạc ngoài đời cũng đáng yêu như vậy.”
Đồng tử Ninh Lạc trong nháy mắt phóng đại, cậu điên cuồng xua tay không ngừng: “Không phải tôi, không phải tôi, cô nhận nhầm người rồi, tôi chỉ là thích phẫu thuật thẩm mỹ giống người nổi tiếng thôi!”
Phẫu thuật thẩm mỹ, lý do vạn năng.
“Hả?” Tiểu Uông nghi hoặc nhìn Lộ Đình Châu.
Lộ Đình Châu nói: “Tiểu Lạc, cô ấy biết anh, thỉnh thoảng anh hay đến đây mua đồ.”
Ninh Lạc: “… Haha, thì ra là vậy.”
【Được rồi, càng xấu hổ hơn nữa!】
Vừa trả tiền xong, Ninh Lạc đã không thể chờ đợi được nữa mà kéo Lộ Đình Châu xông ra khỏi cửa hàng tiện lợi, một đường đạp ga đến dưới lầu nhà anh, phanh gấp.
“Đến rồi.”
Lộ Đình Châu không lập tức xuống xe, nhéo nhéo mặt cậu, bảo cậu quay đầu nhìn mình.
“Sao vậy?”
“Sắp đến sinh nhật Tiểu Lạc rồi,” Lộ Đình Châu chống khuỷu tay nhìn cậu, trong ánh sáng mờ ảo, anh nở nụ cười dịu dàng, “Muốn quà sinh nhật gì nào?”
Ninh Lạc nghiêng người nhìn anh: “Em nói là anh sẽ tặng sao?”
Lộ Đình Châu chậm rãi nói: “Nói là anh sẽ tặng.”
Ninh Lạc đảo mắt, nhớ tới khoảnh khắc xấu hổ của mình trong cửa hàng tiện lợi vừa rồi, cố ý nói: “Được thôi, vậy em muốn——”
Cậu kéo dài giọng, cố tình úp úp mở mở, hừ một tiếng: “Muốn anh tự đóng gói mình thành món quà tặng cho em.”
Lộ Đình Châu im lặng nhìn cậu, không nói gì nữa.
“Sao không nói gì? Không phải nói cái gì cũng được sao?” Ninh Lạc trêu chọc, từng bước ép sát, “Nói đi, có tặng hay không?”
Lộ Đình Châu cười, đôi mắt cong lên, cúi đầu hôn xuống, đôi môi mỏng áp vào tai Ninh Lạc, gằn từng chữ rõ ràng:
“Vậy anh thắt thêm một cái nơ bướm nhé, được không? Tiểu Lạc thích màu gì?”
Hơi thở ấm áp khiến Ninh Lạc không nhịn được muốn lùi về sau, sống lưng chạy qua một dòng điện tê dại.
Cậu nhìn vào đôi mắt mang theo ý cười của anh, im lặng một lúc.
【…Không lẳng lơ bằng anh được, anh thắng rồi】
Hết chương 106.
Chú thích:
- 250: Trong tiếng lóng Trung Quốc thì 250 là một từ lóng để chỉ những người ngốc nghếch, khờ khạo.
