Chương 107: Đảo Lam Trà ( Phần 1 )
Dưới ánh mắt ngạc nhiên của hai người đàn ông, cặp đôi bước ra từ nhà vệ sinh, lại đối diện với ánh mắt khó tả của Thông Linh Giả.
Công bằng mà nói, cặp đôi bước ra khỏi nhà vệ sinh rất bắt mắt.
Người đàn ông ăn mặc giản dị, áo sơ mi trắng tay lửng bằng vải lanh, quần tây màu xám, toát lên vẻ giàu có, kính gọng bạc càng làm tăng thêm nét thư sinh trẻ trung.
Người phụ nữ mặc một chiếc váy hai dây màu xanh bạc hà, mái tóc xoăn nhẹ bồng bềnh, đôi mắt giống như mắt mèo, vừa đáng yêu vừa có chút kiêu ngạo, giống như một tiểu thư được cưng chiều từ nhỏ.
Cả hai đi tới đâu cũng đều thu hút rất nhiều ánh nhìn.
Chỉ có Thông Linh Giả là muốn che trán, “Sao cậu lại dùng mặt bạn gái của tên đầu trọc?”
“. . . . . .”
Hạ Bạch giật mình: “Gã đầu trọc xé cả mặt bạn gái mình à?”
Thông Linh Giả giải thích đơn giản: “Yêu mà không được, cưỡng đoạt, nhân cơ hội chạy trốn, phẫn nộ trừng phạt, giữ lại vĩnh viễn.”
Chỉ vài từ ngắn gọn, Hạ Bạch đã cảm nhận được một câu chuyện tình yêu đầy thù hận.
Cậu nói: “Là thế này, trong số mấy cái da mặt của gã đầu trọc, chỉ có cái này là đồ mùa hè, tôi cũng do dự một lúc trong nhà vệ sinh.”
Nghe có vẻ hợp lý, nhưng Thông Linh Giả không phải kẻ ngốc, “Cậu không thể tự thay đồ mùa hè của mình à? Tôi thấy cậu thích kiểu này thì có.”
Hạ Bạch: “. . . . . .”
Lăng Trường Dạ: “Đi thôi.”
Thông Linh Giả khó khăn lắm mới bắt được điểm này, lại hỏi Lăng Trường Dạ: “Sao cậu lại cắt ngang lời tôi, chẳng lẽ cậu cũng thích kiểu này à?”
Lăng Trường Dạ thản nhiên nói như chuyện thường ngày: “Tôi thích nhất là dáng vẻ của Hạ Bạch, bộ da này mặc trên người cậu ấy cũng đáng yêu hơn hẳn.”
Hạ Bạch rất hài lòng, ôm lấy cánh tay Lăng Trường Dạ, thân mật bước đi cùng anh.
Thông Linh Giả rất bất mãn, “Chỉ là cậu dẻo miệng thôi, cậu có thể lên làm đội trưởng Đội Tấn Công là nhờ cái miệng này rồi.”
“Không chỉ vậy.” Lăng Trường Dạ nghiêm túc nói: “Còn vì nhà tôi rất giàu, chức vụ hành chính này là mẹ tôi mua cho tôi đó.”
Thông Linh Giả: “. . . . . .”
Hắn ta đã quyết định, suốt quãng đường còn lại mình nên im lặng.
Hòn đảo mà vợ chồng Giang Thanh Phong và Khương Ỷ Đồng đang nghỉ dưỡng nằm ở phía tây nam của thành phố biển này, tên là đảo Lam Trà, nhìn từ trên cao xuống, hòn đảo giống như một bông hoa trà nở rộ trên biển xanh, vậy nên mới có tên như vậy.
Trên đảo Lam Trà chỉ có một khách sạn, tên gọi cũng được đặt theo tên của hòn đảo, gọi là khách sạn nghỉ dưỡng Lam Trà, tất cả đều là biệt thự nhỏ, tiếp đón rất ít khách du lịch, cần phải đặt trước rất lâu.
Bây giờ đến chắc chắn là không còn phòng, không biết Lăng Trường Dạ đã xoay sở thế nào mà có được một căn, nhưng cũng chỉ có một căn, Thông Linh Giả vẫn phải ở cùng với bọn cậu.
Sau khi đáp trực thăng đến đảo, Hạ Bạch được nhân viên chào đón nhiệt tình đeo cho một vòng hoa sứ, quản gia dẫn mọi người đến biệt thự nhỏ của họ nghỉ ngơi.
Vì trên đảo chỉ có khách sạn này, không có nhà hàng nào khác, vậy nên những người ở đây hầu hết đều dùng bữa tại nhà hàng của khách sạn, bọn cậu không cần phải cố ý tìm Giang Thanh Phong và Khương Ỷ Đồng, chỉ cần đợi đến giờ ăn, đến nhà hàng xem thử là được.
Nếu hai người gọi đồ ăn lên phòng, không đến nhà hàng, bọn cậu sẽ nghĩ cách khác.
Là một khách sạn cao cấp, đến nhà hàng của khách sạn Lam Trà có thể thưởng thức các món ăn ngon của các quốc gia, hương vị rất tuyệt.
Hạ Bạch gọi một đĩa khoai tây sợi chua cay và một bát cơm.
Thông Linh Giả: “. . . . . .”
Hắn ta không khách sáo gọi một chai rượu vang rất đắt, một con cua hoàng đế và một đĩa khoai tây sợi chua cay.
Lăng Trường Dạ chỉ gọi một đĩa sashimi đơn giản.
Ba người ngồi ở một góc khuất bên cửa sổ, ăn cơm không phải là việc chính, quan trọng vẫn là tìm người.
“Họ là bố mẹ cậu phải không?” Sau khi ăn được mười mấy phút, Thông Linh Giả đột nhiên lên tiếng.
Hạ Bạch sững người, lập tức ngẩng đầu nhìn ra cửa.
Một cặp vợ chồng trông chỉ khoảng bốn mươi tuổi bước vào nhà hàng, người phụ nữ khoác một chiếc áo chống nắng bằng lụa tơ tằm, chân đi dép lê, trông thật thoải mái và tự nhiên, không hề có vẻ gì là một người phụ nữ thiết huyết sắc bén như trong các bài báo cả. Người đàn ông mặc một chiếc áo sơ mi hoa rất có phong cách nghỉ dưỡng, nhưng lại mang đến cho người ta cảm giác rất lạnh lùng.
Hạ Bạch nhận ra Giang Thanh Phong và Khương Ỷ Đồng ngay lập tức, trước đây cậu đã tìm kiếm trên mạng rất nhiều lần, cũng đã xem qua ảnh của họ.
Nhưng, bọn hắn không nói với Thông Linh Giả rằng người họ muốn tìm là ai.
Lăng Trường Dạ hỏi: “Sao anh biết là họ?”
Thông Linh Giả: “Tôi đã nhìn thấy khi tôi thông linh cho Hạ Bạch, tôi đã nhìn thấy họ lúc còn trẻ, chỉ là thoáng qua, nên tôi đã không nói với mọi người.”
Lăng Trường Dạ và Hạ Bạch đều hiểu điều đó có ý nghĩa gì.
Họ thực sự là bố mẹ của Hạ Bạch.
Có thể Hạ Bạch không nhớ rõ cụ thể, nhưng họ vẫn ở trong linh hồn của cậu, chứng tỏ họ đã từng ở bên cạnh Hạ Bạch, và đã cho cậu tình yêu thương khắc cốt ghi tâm, chỉ là, lúc đó Hạ Bạch còn quá nhỏ, là độ tuổi mà ngay cả ký ức cũng chưa hình thành, chỉ còn lại bóng dáng mơ hồ ngắn ngủi của họ.
Hạ Bạch ngồi trong góc nhìn chằm chằm vào họ.
Hai người họ càng ngày càng đến gần, ngồi xuống một chỗ khác bên cửa sổ cách đó không xa.
“Giang tiên sinh, anh muốn ăn gì?” Khương Ỷ Đồng hỏi.
Giang Thanh Phong không nói, cảm giác lạnh lùng toát ra trên người ông ban nãy, có lẽ là vì ông đang tức giận.
Khương Ỷ Đồng tiến sát lại gần anh, “Ông xã ngoan, anh muốn ăn gì nào?”
“. . . . . .”
Hạ Bạch cúi đầu ăn cơm, Lăng Trường Dạ cũng cúi đầu xuống, chỉ có Thông Linh Giả là vẫn tiếp tục xem với vẻ mặt thích thú.
“Ông xã yêu dấu, đừng giận nữa, em và người tên gì đó thực sự không có gì, em cũng không biết hắn ta tìm được phòng chúng ta như thế nào.” Khương Ỷ Đồng giơ tay thề, “Trong lòng em chỉ có hai người đàn ông, một là ông xã yêu dấu, một là con trai Tiểu Bạch của chúng ta.”
Hạ Bạch hơi sững sờ, nhìn chằm chằm vào bát cơm hồi lâu không nói nên lời.
Chỉ có Thông Linh Giả là biết, trước những lời đường mật của Khương Ỷ Đồng, phản ứng của Giang Thanh Phong và Hạ Bạch rất giống nhau, đúng là hai cha con.
Cuối cùng Giang Thanh Phong cũng lên tiếng, có hơi nghiêm mặt, nói: “Ăn bít tết đi.”
Khương Ỷ Đồng nói: “Em cũng ăn giống ông xã.”
Người phục vụ nhanh chóng mang bít tết đến cho bọn họ, hai người vừa ăn vừa trò chuyện về phong cảnh trên đảo.
Lăng Trường Dạ nhắn tin cho Hạ Bạch.
CC: [ Muốn đến bắt chuyện với họ không? ]
Ban đầu Lăng Trường Dạ không định ngụy trang, nếu anh gặp Khương Ỷ Đồng, anh có thể dùng thân phận của mình, nói chuyện tự nhiên với họ.
Bây giờ anh trong bộ dạng này, nếu Hạ Bạch muốn nói chuyện với họ ngay lập tức, có lẽ họ phải suy nghĩ thật kỹ, nên dùng chủ đề gì để nói.
Bánh sừng bò socola: [ Đợi chút nữa. ]
Bánh sừng bò socola: [ Đội trưởng, được ăn cơm cùng bọn họ thế này cũng tốt rồi. ]
CC: [ Được. ]
Lăng Trường Dạ không hỏi cậu, nếu ăn cơm xong thì sao.
Ăn cơm xong nếu Giang Thanh Phong và Khương Ỷ Đồng quay về phòng, bọn hắn sẽ càng khó bắt chuyện hơn. Tính ra thời gian Hạ Bạch ở đây cũng chỉ còn hai ngày.
Nhưng anh biết, chuyện này không thể nóng vội được, phải từ từ.
Ngay khi Lăng Trường Dạ đang nghĩ xem nên dùng cách nào để bắt chuyện với họ, thì một người không ngờ tới lại xuất hiện.
Hạ Bạch nhìn thấy người đó bước đến bên cạnh Giang Thanh Phong và Khương Ỷ Đồng chào hỏi họ, cậu cũng có chút sững sốt.
Đó là Lão Dương.
Lúc Hỉ Thần nhà cậu mất tích, Hạ Bạch muốn đi báo án, cậu đã gặp Lão Dương ở đồn cảnh sát. Lão Dương chính là người đã giúp cậu liên lạc với người của Cục Quản Lý Trò Chơi để tìm Hỉ Thần.
Lúc đó Hạ Bạch tưởng Lão Dương là cảnh sát, sau này mới biết Lão Dương là người của Bộ Hậu Cần của Cục Quản Lý Trò Chơi, hơn nữa công việc của ông ấy còn rất đặc biệt.
Cục Quản Lý Trò Chơi vẫn luôn che giấu chuyện trò chơi xuất hiện với người thường, trên thực tế, cho dù họ có che giấu được chuyện này thì cũng không thể ngăn cản cảm xúc tuyệt vọng và sợ hãi lan tràn, hai năm nay xã hội đã âm thầm chịu ảnh hưởng, một trong những biểu hiện đó chính là, số người tự sát ngày càng nhiều.
Đội của Lão Dương phụ trách giải cứu những người muốn tự sát do trò chơi gây ra, cũng như bị người chơi ác ý dẫn dụ.
Lúc đó ông ấy đã giúp cậu vì thấy cậu đứng bên ngoài do dự quá lâu, sợ cậu gặp chuyện gì không nghĩ thông suốt được.
Không ngờ lại gặp Lão Dương ở đây, hơn nữa còn quen biết Giang Thanh Phong và Khương Ỷ Đồng.
Lăng Trường Dạ cũng không biết Lão Dương ở đây.
Bọn hắn âm thầm nghe ngóng một lúc, phát hiện ra hình như Lão Dương và Giang Thanh Phong đã quen biết từ rất lâu rồi.
Sau khi trò chuyện với Lão Dương một lúc, Giang Thanh Phong và Khương Ỷ Đồng mới rời đi, Lão Dương cầm hai hộp cơm đi ra ngoài.
Hạ Bạch hỏi: “Ở đây có ai muốn tự sát à? Hay là có người chơi nào đang hãm hại người khác?”
Lăng Trường Dạ nói: “Không thấy người nào khác của Bộ Hậu Cần, chỉ có một mình Lão Dương, có lẽ ông ấy cũng đến đây nghỉ dưỡng.”
Hạ Bạch gật đầu, đãi ngộ của Cục Quản Lý Trò Chơi rất tốt, đặc biệt là người đã làm đến chức đội trưởng như Lão Dương, ngày nào cũng phải đối mặt với cái chết, đến đây thư giãn cũng rất hợp lý.
Thông Linh Giả không biết Lão Dương là ai, nhưng hắn ta nói: “Ông Lão Dương này thật tốt bụng.”
Hạ Bạch: “Anh thông linh cho ông ấy rồi à?”
Thông Linh Giả hất cằm ra ngoài cửa sổ.
Lão Dương không ăn ở nhà hàng, mà mang hộp cơm ra ngoài ăn, không chỉ mình ông ấy ăn.
Ông ấy đang ngồi trên một tảng đá hướng ra biển, bóc tôm cho một con mèo hoang.
Nói là mèo hoang là vì nó rất gầy, lại hơi bẩn, nhưng thực chất nó là một chú mèo Ragdoll có đôi mắt đẹp như màu nước biển sau lưng bọn họ, có lẽ là do người nào đó sống ở đây bỏ rơi.
Lão Dương kiên nhẫn bóc cho chú mèo mấy con tôm, mãi đến khi chú mèo không ăn nữa, ông mới lau tay rồi tự mình ăn, vừa ăn vừa nói gì đó với chú mèo, thi thoảng lại xoa đầu chú mèo, dưới ánh nắng mặt trời, nụ cười của ông hiện rõ những nếp nhăn.
Nhìn biểu cảm của ông ấy, Hạ Bạch cảm thấy Lão Dương đối xử với chú mèo còn tốt hơn cả với cậu.
“Nói như vậy, anh cũng rất tốt bụng, hôm đó anh đã nhặt được một chú chó con trên tuyết.” Hạ Bạch nói.
Thông Linh Giả: “Thánh Du Công Hội có một người chơi có thể luyện con rối động vật.”
Hạ Bạch: “. . . . . .”
Cậu không muốn nhìn mặt Thông Linh Giả nữa, quay sang hỏi Lăng Trường Dạ: “Đội trưởng, hay là để Lão Dương bắc cầu nhỉ?”
Lăng Trường Dạ hỏi ý kiến cậu: “Em thấy sao? Có vẻ Lão Dương và Giang Thanh Phong đã quen biết nhau rất lâu rồi, nếu em để ông ấy giúp đỡ với thân phận là Hạ Bạch, có thể ông ấy sẽ nói cho Giang Thanh Phong biết thân phận của em. Vì lý do công việc, Lão Dương có xu hướng đứng về phía người thường hơn, bảo vệ người thường.”
Hạ Bạch: “Để em suy nghĩ thêm.”
“Còn suy nghĩ gì nữa, cậu trực tiếp tìm họ là được rồi, tôi chắc chắn họ là bố mẹ cậu, tôi vừa mới thông linh cho bố cậu, có nhìn thấy cậu đấy.” Thông Linh Giả nói thẳng.
Hạ Bạch cau mày: “Sao anh có thể thông linh cho họ? Quy định của Cục Quản Lý Trò Chơi, người chơi không được phép sử dụng kỹ năng với người thường một cách vô cớ.”
Thông Linh Giả: “Cậu cũng nói là quy định của Cục Quản Lý Trò Chơi rồi còn gì.”
Lăng Trường Dạ: “Anh cũng biết chúng tôi là người của Cục Quản Lý Trò Chơi mà.”
Hạ Bạch: “Tóm lại, anh không được phép tùy tiện thông linh cho họ nữa.”
Hạ Bạch biết, Thông Linh Giả có thể trở thành phó hội trưởng được mọi người trong Thánh Du Công Hội kính sợ, kỹ năng của hắn ta chắc chắn không chỉ đơn giản là thông linh.
Cậu không yếu ớt đến mức sợ bị Thông Linh Giả thông linh, nhưng Giang Thanh Phong và Khương Ỷ Đồng là người thường thì chưa chắc.
“Cậu tưởng tôi muốn chắc? Thông linh có giới hạn số lượng đấy.” Thông Linh Giả bực bội, “Yên tâm, loại người thường như họ, có cầu xin tôi cũng không thèm thông linh nữa, phí sức.”
Không để ý đến vẻ bực bội của hắn ta, Hạ Bạch cúi đầu suy nghĩ một lúc rồi nói: “Hay là đợi lúc ăn tối đi, lúc đó em sẽ tự mình đến nói chuyện với họ.”
Lăng Trường Dạ nói: “Được.”
Ăn trưa xong, Hạ Bạch về phòng ngủ.
Ngủ được hai tiếng, cậu dậy tắm rửa, lại biến thành dáng vẻ con gái, cùng Lăng Trường Dạ đến nhà hàng từ sớm.
Thông Linh Giả đi cùng liếc nhìn đồng hồ, mới bốn giờ chiều.
Thôi được rồi.
Vì đến sớm, mà Giang Thanh Phong và Khương Ỷ Đồng lại đến muộn, vậy cho nên họ đã ăn ở nhà hàng hơn hai tiếng đồng hồ mới thấy hai người họ.
Nhìn thấy họ đã gọi món xong, Hạ Bạch lập tức đứng dậy.
Lần này cậu không do dự nữa, trực tiếp đi đến bàn của hai người.
Giang Thanh Phong nhìn cậu với vẻ khó hiểu, thấy là một cô gái đáng yêu như vậy, giọng điệu cũng khá hòa nhã: “Xin hỏi có chuyện gì không?”
Hạ Bạch vừa định lên tiếng thì nghe thấy có người ở cửa sốt ruột gọi phục vụ: “Phục vụ! Sao cửa nhà hàng lại không mở được? Không phải cửa lúc nào cũng mở sao? Ai đóng vậy?”
Hạ Bạch: “. . . . . .”
Cậu ngẩng đầu nhìn trần nhà, thở dài, rồi lại nhìn Lăng Trường Dạ.
Lăng Trường Dạ cũng bất lực, đành gật đầu với Hạ Bạch, có vẻ như họ đã bị trò chơi khóa lại rồi.
Ban đầu đã dời nhiệm vụ trò chơi của thứ bảy này rồi, không ngờ bọn hắn vẫn không tránh khỏi việc phải vào trò chơi vào thứ bảy.
Thông Linh Giả còn im lặng hơn, không ngờ hắn ta lại thực sự cùng Hạ Bạch vào trò chơi.
Trong nhà hàng có rất nhiều người tụ tập ở cửa, Giang Thanh Phong và Khương Ỷ Đồng cũng bị động tĩnh bên đó thu hút, không còn để ý đến Hạ Bạch nữa.
Hạ Bạch quan sát xung quanh, trong nhà hàng có khoảng hơn chục người, không biết đầu bếp và phục vụ trong bếp có bị khóa lại hay không, ngoài họ ra còn có Lão Dương vừa mới bước vào không lâu, thật không may, ông cũng bị khóa lại.
Những người còn lại, Hạ Bạch đều không quen biết.
Ở cửa chỉ có một người phục vụ đang bị rất nhiều hàng khách vây quanh chất vấn.
“Sao cửa lại không mở được?”
“Có phải nhà hàng các người giở trò gì không? Nếu anh không mở được thì gọi quản lý của các anh đến đây?”
“Các người muốn làm gì? Tôi nói cho các người biết, chúng tôi không phải là người thường đâu, đừng có giở trò gì xấu xa!”
Người phục vụ đã không biết cúi đầu xin lỗi bao nhiêu lần, đương nhiên anh ta biết những người này đều không phải người thường, người thường sao có thể ở khách sạn có giá khởi điểm năm vạn tệ một đêm chứ, những người này không ai là anh ta có thể đắc tội được.
“Xin mọi người cứ yên tâm, tôi sẽ gọi ngay cho quản lý nhà hàng, gọi ngay cho quản lý bộ phận an ninh, mọi người yên tâm, yên tâm.”
Theo quy định của khách sạn, khi phục vụ khách không được phép mang theo điện thoại, anh ta xin phép quay lại lấy điện thoại.
Có người không cho, đưa điện thoại của mình cho anh ta, bảo anh ta gọi điện thoại ngay trước mặt họ.
May mắn thay, người phục vụ này rất chuyên nghiệp, mặc dù không nhớ số điện thoại của quản lý, nhưng nhớ số điện thoại của bộ phận an ninh của khách sạn, lập tức gọi qua, nhưng ngay lập tức anh ta phát hiện ra, điện thoại này không có tín hiệu.
Những người khác cũng lấy điện thoại ra, mới phát hiện điện thoại của họ cũng không có tín hiệu.
Hạ Bạch thấy Giang Thanh Phong và Khương Ỷ Đồng cũng lấy điện thoại ra, cũng không có tín hiệu.
Lúc này, mọi người mới nhận ra sự việc không đơn giản.
Có người bắt đầu nhấc ghế đập cửa sổ, nhà hàng của khách sạn hướng ra biển, có một mặt toàn là cửa kính trong suốt từ trần đến sàn nhà.
Cửa kính bị đập mà không hề có vết nứt, hai bên cửa sổ nhỏ trên tường cũng vậy.
Quá trình này Hạ Bạch rất quen thuộc, chắc chắn những người đã vào nhiều trò chơi hơn như Lăng Trường Dạ và Thông Linh Giả cũng rất quen thuộc.
Từ lúc đầu chất vấn, không tin bất cứ điều gì, đến khi nhận ra điều bất thường, rồi bắt đầu thực sự hoảng sợ.
Lúc đầu nói với họ là trò chơi, họ sẽ không tin, đến giai đoạn hoảng sợ này là thời điểm tốt nhất để phổ cập kiến thức về trò chơi cho họ.
Khi bị trò chơi khóa lại, người của Cục Quản Lý Trò Chơi có nghĩa vụ phổ cập kiến thức về trò chơi cho người thường bị khóa bên trong.
Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ đều đang ngụy trang, Lão Dương không biết có người khác của Cục Quản Lý Trò Chơi ở đây, chắc là sẽ đứng ra phổ cập kiến thức, nhưng ông ấy vẫn luôn đứng bên cạnh bàn ăn nhìn ra cửa, không nói gì.
Thấy mọi người trong nhà hàng hoảng sợ tột độ, còn có người bắt đầu khóc, Hạ Bạch vừa định lên tiếng thì đột nhiên nghe thấy một tiếng cười khoái trá.
“Hehehehe – he! -“
Một người đàn ông mặc áo sơ mi hoa, người gầy gò, trắng trẻo, chống một tay lên bàn, dễ dàng nhảy lên bàn, tiếp theo là một nam hai nữ cũng nhảy lên bàn.
“Ôi chao, không ngờ lại không có lũ sâu bọ đáng ghét của Cục Quản Lý Trò Chơi nhỉ?” Người đàn ông áo hoa liếm môi, lưỡi đỏ tươi liếm đôi môi nhợt nhạt thành một mảng đỏ như máu, trông gã ta có chút bệnh hoạn, “Thật là tốt quá.”
“Đừng căng thẳng, đừng căng thẳng.” Gã ta nhìn cô gái đang khóc, “Cô em sao lại khóc rồi? Không phải chỉ là một trò chơi thôi sao?”
Có người hỏi: “Trò chơi? Trò chơi gì? Không lẽ thật sự có người đang chơi xỏ chúng ta?”
Người phụ nữ bên cạnh người đàn ông áo hoa lấy điện thoại ra, “Sao có thể nói là chơi xỏ chứ, đây là ân huệ đấy, để tôi nói cho các người nghe rõ.”
“Sự dị thường ban đầu, đại khái là xảy ra vào ba năm trước, ở Thất Lý thôn.”
Người phụ nữ bắt đầu phổ cập kiến thức về trò chơi cho những người trong nhà hàng, đồng thời mở video trong điện thoại ra.
Phần đầu của phần phổ cập kiến thức cũng giống như của Cục Quản Lý Trò Chơi, đều lấy ví dụ trường tiểu học Thất Lý thôn, nhưng tiếp theo lại hoàn toàn khác.
“Tiếp theo, hội trưởng của chúng tôi đã xuất hiện, ngài ấy là sứ giả của trò chơi, ngài ấy đã hạ xuống lời cảnh báo, trò chơi là thứ mà con người không thể cưỡng lại, trò chơi đang giúp con người tiến hóa, kẻ mạnh sống sót, kẻ yếu bị đào thải, đó chính là bản chất của trò chơi.”
Hạ Bạch liếc nhìn Thông Linh Giả, hóa ra Thánh Du Công Hội của bọn họ cũng có một phiên bản phổ cập kiến thức về trò chơi.
Cũng đúng, bọn họ thích đối đầu với Cục Quản Lý Trò Chơi, phiên bản này có chút tẩy não, giống như phiên bản lôi kéo người ta vào tà giáo vậy, còn có thể chiêu mộ người cho Thánh Du Công Hội.
Thông Linh Giả cúi đầu uống trà, như thể không hiểu ánh mắt của Hạ Bạch.
Đương nhiên sẽ có người không tin, nhưng ngay lập tức tóc của người phụ nữ đó dựng đứng lên, biến thành mấy con rắn dài, lấy đầu cô ta làm trung tâm, bò khắp nhà hàng.
Trong nhà hàng vang lên những tiếng hét chói tai, rất nhiều người vội vàng lùi lại, né tránh những con rắn dài đáng sợ.
“Thấy chưa? Đây chính là ân huệ mà trò chơi ban tặng, là sự tiến hóa của loài người, đừng có làm ếch ngồi đáy giếng nữa.” Người phụ nữ nói.
Một người đàn ông khác mặc áo sơ mi đen, đeo kính, nói với giọng điệu ôn hòa: “Đừng sợ, hãy nghe theo chúng tôi, chúng tôi sẽ đưa các người rời khỏi trò chơi. Để tôi giới thiệu một chút, bốn người chúng tôi đều là thành viên nòng cốt của Thánh Du Công Hội, Thánh Du Công Hội là tổ chức người chơi lớn nhất được thành lập kể từ khi trò chơi xuất hiện, nếu các người thể hiện tốt, nói không chừng còn có thể gia nhập hội, được che chở.”
Hạ Bạch lại liếc nhìn Thông Linh Giả, tổ chức người chơi lớn nhất, che chở, Cục Quản Lý Trò Chơi sẽ phải gửi đến một dấu hỏi lớn đấy.
Thông Linh Giả tiếp tục uống trà.
Người đàn ông áo hoa tiếp tục nói: “Lát nữa vào trò chơi rồi, tất cả đều phải nghe theo lời chúng tôi, biết chưa?”
Người phụ nữ có cái đầu đầy rắn lắc lắc đầu, những con rắn dài trơn trượt ngẩng lên trên, lướt qua mấy người mặt mày tái nhợt, “Đương nhiên, không nghe cũng được, chết cũng tốt, còn có thể cung cấp manh mối cho chúng tôi.”
Ngoại trừ người phục vụ, những người khác trong nhà hàng này đều là người giàu có hoặc quyền thế, nếu là ngày thường, làm sao có thể dễ dàng nghe theo người khác như vậy. Nhưng bây giờ rõ ràng không phải là ngày thường, không bình thường, ngay lập tức có mấy người gật đầu lia lịa.
“Bên kia thì sao?” Người đàn ông áo hoa cười âm trầm, “Còn có tâm trạng ngồi đó uống trà sao? Này! Ông lão kia, chính là đang nói ông đấy?”
Ông lão kia.
Hạ Bạch nhìn Thông Linh Giả, ở đây hình như chỉ có mình hắn ta là ông lão.
Từ lúc ở thành phố Khương Kỳ, Thông Linh Giả vẫn luôn ngụy trang như vậy, một ông lão tóc hơi bạc, khoảng sáu mươi tuổi.
Lúc bọn họ vào ở khách sạn này, nhân viên phục vụ còn tưởng bọn họ là một cặp vợ chồng dẫn theo cha già đi du lịch, lúc dọn hành lý cho bọn họ, nhân viên phục vụ còn khen cậu và Lăng Trường Dạ thật hiếu thuận, lúc đó Thông Linh Giả còn vui vẻ ra mặt, còn boa cho nhân viên phục vụ nữa.
Còn bây giờ thì sao?
Hạ Bạch đẩy hắn ta, nói: “Đúng đấy, sao ông lại thế chứ, còn không mau đứng lên xin lỗi anh trai này đi?”
Thông Linh Giả: “. . . . . .”
“Thôi vậy, nể mặt cô em xinh đẹp này, không so đo với ông lão nhà cô nữa.” Người đàn ông áo hoa nhìn chằm chằm Hạ Bạch mấy giây, “Người đẹp, sao tôi thấy cô quen quen nhỉ? Chúng ta gặp nhau ở đâu rồi phải không?”
“. . . . . .”
Ở Thánh Du Công Hội?
Bây giờ cậu đang mang dáng vẻ bạn gái cũ của Gã đầu trọc Lưu Cường, Gã đầu trọc Lưu Cường là người chơi kỳ cựu của Thánh Du Công Hội, cùng ở Thánh Du Công Hội, có thể gã ta đã gặp bạn gái cũ của tên đầu trọc?
Hạ Bạch ngơ ngác nói: “Thật sao? Thật trùng hợp, ít nhất cũng có mười người đàn ông nói câu này với tôi rồi.”
“. . . . . .”
Trong nhà hàng vang lên một tràng cười.
Người đàn ông áo hoa cảm thấy hơi mất mặt, lại nhìn chằm chằm cậu mấy giây, ánh mắt âm trầm như con rắn ẩm ướt bò trên mặt đất, gã ta cười một tiếng khó hiểu rồi nhìn sang hai người bên cạnh Hạ Bạch, “Còn hai người này thì sao, sao không có phản ứng gì?”
Giang Thanh Phong hơi lạnh lùng, Khương Ỷ Đồng đứng ra trước mặt anh, mỉm cười nói: “Xin chào, tôi là Khương Ỷ Đồng, chủ tịch tập đoàn điện ảnh Quần Hồng, trong trò chơi, mong anh chiếu cố nhiều hơn, nếu có thể rời khỏi trò chơi, nhất định sẽ hậu tạ.”
Hạ Bạch đã xem qua tư liệu của Khương Ỷ Đồng, bà không phải người quản lý chính của tập đoàn điện ảnh Quần Hồng, lúc này bà cố tình nói như vậy, có lẽ là đã nhìn thấu bản chất nào đó của người đàn ông áo hoa.
Tập đoàn điện ảnh Quần Hồng là một công ty giải trí tổng hợp nổi tiếng, khởi nghiệp từ sản xuất phim, có rất nhiều minh tinh đang nổi đều xuất thân từ công ty này.
Quả nhiên người đàn ông áo hoa rất hài lòng, “Hóa ra là Khương tổng, chẳng trách tôi thấy quen quen, đúng là Khương tổng có khác, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.”
“Mọi người thấy chưa. . . . . .”
Gã ta quay đầu nhìn những người khác, còn muốn nói gì đó, thì trạng thái khóa của trò chơi đột nhiên kết thúc, âm thanh của hệ thống trò chơi xuất hiện.
【 Trò chơi đã tải xong, bản đồ bình thường đảo Lam Trà đã online. 】
【 Đảo Lam Trà là một hòn đảo xinh đẹp biệt lập với thế giới, người dân trên đảo chất phác, hiền lành, sống cuộc sống tương đối nguyên thủy, những năm gần đây hòn đảo dần trở nên nhộn nhịp, có rất nhiều người đến, mang đến cho hòn đảo một số điều mới mẻ. Chào mừng mọi người đến với hòn đảo, trải nghiệm phong cách hải đảo độc đáo. 】
Sau khi âm thanh máy móc của hệ thống kết thúc, lần này Hạ Bạch cố ý chờ đợi một giọng nói khác, cũng giống như trước đây, nó xuất hiện rồi.
【 Chào mừng ngài, Người Nhặt Thi Hạ Bạch. 】
Hết chương 107.
