Chương 107: Những Thứ Đó Không Giết Được Tôi. Đến Cả Tôi Cũng Không Giết Dược, Đồ Vô Dụng

 

Chương 107: Những Thứ Đó Không Giết Được Tôi. Đến Cả Tôi Cũng Không Giết Dược, Đồ Vô Dụng

 

Lộ Đình Châu thấy cậu không nói gì, ý cười trên khóe môi càng sâu hơn, anh cố ý thở dài nói: “Sao không nói gì? Em như vậy khiến anh rất khó xử, anh không biết chọn màu gì mới có thể khiến Tiểu Lạc vui vẻ khi mở quà.”

 

Lời này nghe qua rất bình thường, với điều kiện là món quà trong miệng anh không phải là chính bản thân anh.

 

Cả khuôn mặt Ninh Lạc không khống chế được mà nóng bừng lên, cậu đưa tay lên che chặt miệng Lộ Đình Châu, ngoài mạnh trong yếu, nói: “Anh, không được nói nữa!”

 

Lộ Đình Châu thả lỏng người dựa vào ghế xe, cười đến mức lồng ngực cũng rung lên, tiếng cười trầm thấp thoát ra khỏi kẽ ngón tay cậu.

 

Ninh Lạc hung dữ trừng anh, cố gắng khiến anh khuất phục dưới uy nghiêm của mình.

 

Trừng trừng một hồi, đầu óc lại càng chạy lệch hướng.

 

【Tên này cười lên thật đẹp… Phi phi phi, suy nghĩ cái quái quỷ gì vậy! Ninh Lạc ơi là Ninh Lạc, mày mê trai đến mức này rồi á? Nghiêm túc chút đi!… Không phải ảo giác chứ, sao càng cười càng đẹp trai thế? Còn tạo cảm giác như đang quay phim nữa】

 

【Cảm giác ngắm trai đẹp dưới ánh đèn như thế này ai hiểu được chứ … Tôi nói ánh sáng chính là phương pháp thẩm mỹ tốt nhất của đàn ông, ai tán thành thì hít thở đi!】

 

Lộ Đình Châu càng muốn cười hơn.

 

Tên nhóc này chắc còn không biết nhàm chán là gì, cậu có thể tự dựng một vở kịch nhỏ ở trong đầu mình.

 

Ninh Lạc đột nhiên buông tay.

 

Lộ Đình Châu nhìn cậu.

 

Ninh Lạc ho khan một tiếng, giọng nói vừa nhỏ vừa nhanh: “Em thích màu vàng.”

 

Lộ Đình Châu: “Hửm?”

 

“Anh đừng giả vờ không hiểu,” Ninh Lạc quay mặt đi không nhìn anh, giọng điệu tự nhiên trở nên cứng rắn, “Nếu sinh nhật hôm đó em không nhìn thấy thứ em muốn, anh, anh cứ đợi, đợi đấy——”

 

Lời hung dữ nói được một nửa thì mắc kẹt.

 

Lộ Đình Châu đợi hồi lâu vẫn không thấy cậu nói tiếp, đành tốt bụng tiếp lời: “Anh đợi gì?”

 

“Anh cứ đợi sau này thứ đó mua về chỉ có thể thổi bóng bay đi!”

 

Lộ Đình Châu không muốn cười nữa.

 

Anh im lặng nhìn Ninh Lạc, giọng điệu vậy mà có chút tủi thân: “Tiểu Lạc, có phải em quá ác rồi không?”

 

Ninh Lạc không muốn để ý đến anh nữa, đẩy anh cùng đồ ăn xuống xe, đạp ga chuồn mất.

 

Để lại cho Lộ Đình Châu một luồng khói xe.

 

Lộ Đình Châu nhìn chiếc xe đi mất hút, nhún vai, lúc này mới chậm rãi lên lầu về nhà.

 

Vừa mở cửa, anh đã nhìn thấy con mèo Garfield Kiều Ân đang nhìn chằm chằm vào bể cá, còn có cả mèo Garfield con tên Sữa đang cuộn tròn ngủ.

 

Lộ Đình Châu đứng ở cửa suy nghĩ một chút, mới nhớ ra chắc là Nhiếp Văn Đào đã đến, tiện thể đưa mèo đến luôn.

 

“Quả nhiên là uống say rồi.” Anh xoa xoa mi tâm.

 

Con mèo Garfield Kiều Ân khinh thường nhìn sự xuất hiện của anh, nó liếc mắt nhìn một cái rồi giả vờ như không thấy, còn bày tỏ sự bất mãn với hành vi gần đây của anh, thỉnh thoảng lại đưa nó cho người khác nuôi.

 

Lộ Đình Châu nhìn thấy trong mắt, nhưng anh cũng rất bất mãn: “Anh nuôi mày lớn như vậy, mày cũng không biết hoan nghênh anh về nhà à?”

 

Anh lẩm bẩm tự nói: “Đúng là nên nuôi một con chó, lát nữa hỏi xem Tiểu Lạc xem thích giống chó nào, loại bỏ mày luôn.”

 

Con mèo Garfield kêu meo một tiếng thật dài, vẫy đuôi nhìn con sen dọn phân của nó đi ngang qua, rồi không thèm để ý đến nữa.

 

Một lúc sau, anh lại quay lại, ngồi xổm xuống ngang bằng với nó, rất dân chủ trưng cầu ý kiến: “Mày có muốn có thêm một người ba không? Tao sắp xếp cho hai người gặp mặt nhé, thế nào?”

 

Nếu con mèo Garfield mà biết nói, chắc chắn nó sẽ tặng anh ba chữ.

 

Đồ thần kinh.

 

…………

 

Bên này Ninh Lạc lái xe về, trên đường suy nghĩ lung tung, trong đầu toàn là cuộc trò chuyện trước khi hai người chia tay.

 

Lúc đợi đèn đỏ, cậu đập đầu vào vô lăng, bất lực nghĩ: “Sao có người có thể từ chối mỹ nhân kế chứ, ý chí của mình thực sự không chịu được khảo nghiệm mà.”

 

Chỉ cần nghĩ đến là khiến mặt nhỏ đỏ bừng, trong đầu toàn là ý nghĩ đen tối.

 

Ninh Lạc cảm thấy đây quả thực là cảnh nhận lì xì Tết tái hiện, một bên kêu đừng đừng đừng, không dám nhận đâu, một bên ra sức banh túi quần áo của mình ra đút vào.

 

Bây giờ cậu đã bắt đầu nghĩ xem nên thắt nơ bướm ở đâu cho phù hợp rồi.

 

Về đến nhà, việc đầu tiên cậu làm là nhắn tin cho Phương Lộc Dã.

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Cậu với anh trai cậu, đúng là có chút quan hệ huyết thống.】

 

【Dưới một mét tám miễn làm phiền: Ồ, mấy ngày không gặp, văn học vô nghĩa lại tiến bộ rồi.】

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Không, tôi chỉ muốn nói, anh trai cậu cũng rất biết khoe mẽ.】

 

【Dưới một mét tám miễn làm phiền: ??? Ninh Lạc, có phải cậu một hơi mắng cả hai không?】

 

【Lộ: Về đến nhà rồi à?】

 

Ninh Lạc nhìn thấy tin nhắn Lộ Đình Châu gửi đến, quả quyết thoát khỏi giao diện, tạm dừng trò chuyện với Phương Lộc Dã.

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Em về rồi!】

 

Thuận tay gửi qua một biểu tượng cảm xúc siêu đáng yêu.

 

【Lộ: Ừ, em nghỉ ngơi sớm đi, ngủ ngon.】

 

Ninh Lạc trực tiếp ấn giữ nút tin nhắn thoại, gửi một đoạn tin nhắn thoại qua: “Ngủ ngon ngủ ngon, yêu anh nha, moa moa.”

 

Kèm theo một nụ hôn siêu vang dội, sau đó vui vẻ lăn từ đầu giường đến cuối giường.

 

Phương Lộc Dã bên kia vẫn đang nhắn tin.

 

【Dưới một mét tám miễn làm phiền: Người đâu, sao nói được một nửa lại mất tăm rồi? Mau nói cho tôi biết anh trai tôi làm sao?】

 

【Dưới một mét tám miễn làm phiền: Thật sự biến mất rồi à? Sao cậu chỉ biết câu cá mà không biết vớt cá vậy?】

 

【Dưới một mét tám miễn làm phiền: Gấp chết tôi rồi, người đâu người đâu!】

 

Một lúc sau.

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Thật ra tôi cũng rất thích khoe mẽ, hi hi】

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

【Dưới một mét tám miễn làm phiền: ?】

 

【Dưới một mét tám miễn làm phiền: Lần sau có chuyện nghiêm trọng như vậy trực tiếp đến Liên Hợp Quốc giải quyết, đừng đến làm phiền anh đây (mỉm cười)】

 

Ninh Lạc vui vẻ đi rửa mặt, làm ca sĩ phòng tắm.

 

Ninh Dương ở dưới lầu được hưởng trọn vẹn âm thanh stereo từ hai phía.

 

Một bên tai là Ninh Lạc hát lớn “Anh dùng cả một đời một kiếp để cung phụng em”, bên tai còn lại là âm thanh rock điện tử trong lòng Ninh Lạc khi rửa mặt.

 

【Em muốn nở~ hoa~, em muốn nảy~ mầm~】

 

Ninh Dương đau khổ sống không bằng chết.

 

Rốt cuộc thì đến bao giờ Lộ Đình Châu mới rước cái tên này đi đây!

 

Không rước đi nữa là anh ta sắp phải chuyển nhà rồi!

 

【Chậc chậc chậc, chọn sai đường rồi, mình làm diễn viên làm gì, nên xuyên sách làm ca vương xưng bá giới giải trí mới đúng.】

 

Đúng là kéo đàn nhị trong đũng quần mà, vớ vẩn. Ninh Dương nghĩ.

 

【Không không không, như vậy không tốt, kiểu người thanh thuần như mình không gánh nổi dã tâm lớn như thế đâu, vẫn nên chọn《Hôn nhân khế ước của mỹ nhân lạnh lùng: Ảnh đế phúc hắc yêu tôi》thì hơn.】

 

Ninh Dương đầu đầy dấu hỏi, mỹ nhân lạnh lùng? Ai cơ?

 

Chẳng lẽ Ninh Lạc đang nói chính mình?!

 

…Anh ta sắp mắc hội chứng sợ hãi với hai chữ lạnh lùng này rồi.

 

Chính vì vậy, khi nhìn thấy Ninh Lạc vừa nhảy nhót vừa đi xuống lầu vào sáng hôm sau, Ninh Dương không khỏi ghét bỏ.

 

Ninh Lạc căn bản không để ý đến biểu cảm của Ninh Dương, vốn dĩ tỉnh dậy không nhìn thấy Lộ Đình Châu còn có chút thất vọng, nhưng ngay sau đó đã nhận được tin nhắn chào buổi sáng của anh, ôm điện thoại rất vui vẻ trò chuyện, gõ phím chưa bao giờ nhanh như vậy.

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Em đã nói anh không dậy nổi mà, đã mười giờ rồi.】

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Bữa sáng em mua cho anh thế nào?】

 

Lộ Đình Châu đang pha cà phê, để máy pha cà phê ở đó làm việc, còn bản thân thì dựa vào quầy bar trả lời tin nhắn.

 

【Lộ: Tối qua ăn một cái, còn lại hai cái đang hâm nóng trong lò vi sóng.】

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Em chỉ cho anh cách ăn ngon hơn, anh dùng một quyền đấm bẹp bánh sừng bò, bánh mì sau khi bị đánh chết sẽ dai hơn, lại không bị rơi vụn nữa.】

 

Lộ Đình Châu nhìn tin nhắn cậu gửi đến thì bật cười, bưng cà phê đi vào phòng khách, vì không rảnh tay nên đã gửi tin nhắn thoại cho cậu.

 

“Em thật lễ phép, không ăn bánh mì còn sống.”

 

Ninh Lạc gửi cho anh một biểu tượng cảm xúc, “Đúng vậy, không hổ là em”.

 

Bàn phím của cậu có hiệu ứng âm thanh, Ninh Dương nghe thấy cậu gõ lạch cạch lạch cạch ở đó, lại nhớ lại câu Ninh Lạc nói tối qua, “Anh ta cô độc đến tận kết cục”, trong lòng bỗng chốc dâng lên một ngọn lửa giận.

 

“Em có ăn cơm không?” Anh ta nói.

 

Ninh Lạc: “Ăn ăn ăn.”

 

Cậu đặt điện thoại xuống, múc một bát cháo cá phi lê vẫn đang được hâm nóng trong nồi đất.

 

Ăn được mấy miếng, cậu phát hiện có hai miếng cá dính vào nhau, bèn gắp lên nhìn chằm chằm mấy giây.

 

Ninh Dương: “Sao vậy?”

 

Ninh Lạc nói: “Không biết tại sao, bây giờ nhìn thấy đồ vật gì cũng thành đôi thành cặp, lại không nhịn được muốn bày tỏ cảm xúc dạt dào trong lòng, có chút đa sầu đa cảm rồi.”

 

Ninh Dương: “Tình trạng này của em thì anh biết.”

 

“Anh biết?” Ninh Lạc rửa tai lắng nghe.

 

Ninh Dương cười lạnh: “Phần lớn là do rảnh rỗi, đi làm cùng anh mấy ngày là điều chỉnh lại được ngay.”

 

“…”

 

Ninh Lạc: “Cảm ơn, em đã điều chỉnh xong rồi.”

 

【Đây quả thực là lời nói độc ác nhất mà em từng nghe! Nam phụ độc ác cũng không bằng một phần vạn của anh.】

 

Ninh Dương lười để ý đến cậu, tiếp tục xem điện thoại.

 

Ninh Lạc liếc mắt, nhìn thấy anh ta đang xem biệt thự, hai mắt sáng lên: “Sao vậy anh trai, định tặng cho em một căn biệt thự làm quà khi em có tình yêu à?”

 

“Đúng vậy, em thích tiền viện hay là hậu viện?” Ninh Dương mang theo quầng thâm mắt do bị cậu giày vò tra tấn cả đêm qua ân cần hỏi, không đợi Ninh Lạc lựa chọn, anh ta đã nói, “Để anh xem xem nên chôn em ở đâu.”

 

Ninh Lạc im lặng ôm bát cháo cá phi lê của mình tránh xa anh ta.

 

Quay đầu lại liền đi mách lẻo với Lộ Đình Châu.

 

Lộ Đình Châu vừa xem vừa cười, coi như thần khí ăn cơm, gõ chữ trả lời cậu.

 

【Không sao, thích cái gì, anh mua cho em.】

 

【Em muốn biệt thự ở đâu?】

 

Ninh Lạc thừa nhận, bản thân mình vì câu nói này mà sung sướng, thì ra đây chính là niềm vui của việc ngồi mát ăn bát vàng sao?

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Em muốn biệt thự IP của em.】

 

【Lộ: Hửm?】

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: IP của em ở trong tim anh đó】

 

Lộ Đình Châu nhìn chằm chằm nửa cái bánh sừng bò trên tay, im lặng cầm lên, lại im lặng đặt xuống.

 

【Lộ: Cảm ơn, bây giờ anh vừa cảm động vừa cạn lời, còn có chút không muốn ăn.】

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: (Trái tim)】

 

Sau khi Ninh Lạc làm cho Lộ Đình Châu sang chấn tâm lý xong, tâm trạng của cậu cũng lập tức tốt lên rất nhiều, nhìn Ninh Dương cũng thuận mắt hơn không ít.

 

【Những thứ đó không giết được tôi.】

 

Cậu hớp một ngụm cháo cá phi lê, hừ lạnh một tiếng.

 

【Đến cả tôi cũng không giết được, đồ vô dụng.】

 

Hết chương 107.

 

Chương 107: Những Thứ Đó Không Giết Được Tôi. Đến Cả Tôi Cũng Không Giết Dược, Đồ Vô Dụng

Ngày đăng: 5 Tháng 4, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên