Chương 108: Đảo Lam Trà ( Phần 2 )
Lần đầu tiên, Hạ Bạch thử nói chuyện với hệ thống trò chơi trong đầu: 【 Này trò chơi, chào cậu, lại gặp nhau rồi. 】
Không có gì đáp lại trong đầu.
Hạ Bạch thử lại lần nữa: 【 Hệ thống, chào cậu, lại gặp nhau rồi. 】
Mãi một lúc lâu sau, khi Hạ Bạch nghĩ rằng mình sẽ không nhận được hồi âm thì một giọng nói rất yếu ớt vang lên trong đầu cậu, nhưng sau đó đã nhanh chóng biến mất: 【 Chào cậu, Người Nhặt Thi Hạ Bạch. 】
Giọng nói này giống hệt giọng nói chào mừng cậu sau khi kết thúc thông báo công khai của trò chơi, không phải giọng nói máy móc của hệ thống.
Nhưng chỉ có một câu đó, dù Hạ Bạch có nói gì đi nữa nó cũng không trả lời.
Từ câu trả lời lén lút đó, Hạ Bạch cảm thấy dường như nó không giống trò chơi, sợ bị trò chơi phát hiện nên mới trả lời nhỏ tiếng và nhanh chóng như vậy.
Phát hiện này khiến Hạ Bạch hơi phấn khích, nếu vậy, cậu cũng không cố gắng nói chuyện với hệ thống nữa.
Mọi người trong nhà hàng đều nghe thấy giọng nói trong đầu, lúc này không ai còn nghi ngờ trò chơi chỉ là trò đùa nữa, ngoại trừ một số người chơi lâu năm, tất cả đều căng thẳng.
“Mọi người có nghe thấy gì không?”
“Hình như là tiếng khóc.”
Lúc bọn họ ăn tối thì trời đã sắp tối, sau khi vào trò chơi, trời vẫn tối đen.
Trong màn đêm u ám, thỉnh thoảng tiếng khóc lại vang lên, u oán, thê lương, lúc gần lúc xa.
Những người chơi mới còn đang căng thẳng vì trò chơi, nghe thấy tiếng khóc này chỉ cảm thấy càng thêm kinh hãi, như thể có một ma nữ đang khóc than tiến lại gần mình hơn trong bóng tối.
“Đại ca, đây là trò chơi kinh dị hay trò chơi trinh thám vậy?” Một người đàn ông trung niên bụng bia run rẩy hỏi người đàn ông mặc áo sơ mi hoa.
Người đàn ông mặc áo sơ mi hoa liếc nhìn ông ta một cái rồi lạnh lùng nói, “Hai cái đó có mâu thuẫn gì nhau? Trò chơi trinh thám thì không thể có kinh dị sao?”
Người đàn ông trung niên lại nhìn ra bên ngoài, bên ngoài đã hoàn toàn bị bóng đen bao phủ, không biết thế giới bên ngoài kia thế nào, “Vậy, có khả năng là kinh dị lắm, có, có ma phải không?”
“Nhìn cái dáng vẻ chẳng ra gì của ông ta xem, trong trò chơi kinh dị có ma chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?” Người đàn ông mặc áo sơ mi hoa khinh bỉ nói: “Đó không phải là trọng điểm.”
Gã ta đảo mắt nhìn khắp nhà hàng, “Chúng tôi không phải loại người nhỏ mọn hẹp hòi, nói thẳng cho các người biết, cái các người vừa nghe thấy là địa đồ thông thường đấy, cách chơi của địa đồ thông thường là tìm kiếm chân tướng, phương pháp này là do hội trưởng chúng tôi truyền xuống, nếu không biết phương pháp này, không biết phải chết bao nhiêu người.”
“Tìm kiếm chân tướng gì cơ?” Lại có người hỏi.
“Hay là tôi kể luôn kịch bản trò chơi cho ông nghe nhé?” Lông mày thanh tú của người đàn ông mặc áo sơ mi hoa nhíu chặt, “Bà nó! Bệnh dị ứng với đồ ngu dốt lại tái phát rồi.”
Gã ta không muốn nói nữa, thấy đến giờ vẫn chưa có ai đến đây tiếp ứng, gã ta nhảy xuống khỏi bàn, đi đến cửa, nhẹ nhàng mở cửa.
Bên ngoài màn đêm đen kịt như có rất nhiều sương mù, tầm nhìn rất thấp, không nhìn rõ bên trong có gì, gã ta hét lên: “Medusa.”
Người phụ nữ có mái tóc rắn lập tức đi đến cửa.
Medusa, đây hẳn là thân phận trong trò chơi của người phụ nữ, rất hình tượng, Medusa trong thần thoại Hy Lạp chính là người có một đầu tóc đầy rắn như vậy.
Lúc này Hạ Bạch mới nhớ ra, cậu đã từng thấy người ta thảo luận về Medusa ở trung tâm giao lưu người chơi, gần đây cô ta còn khá nổi tiếng.
Người chơi kỳ cựu của Thánh Du Công Hội liên tiếp gặp chuyện, nhưng Thánh Du Công Hội không phải là không có người kế thừa, có rất nhiều người chơi mới xuất hiện, thực ra cũng không hẳn là người chơi mới, Medusa vào trò chơi cũng được hai năm rồi, chỉ là mới có được kỹ năng trong năm nay.
Medusa này nổi tiếng là do cô ta dám đối đầu với người chơi kỳ cựu Cổ Toàn Côn của Thánh Du Công Hội ở trong một trò chơi.
Quả thực cô ta có thể làm được.
Bởi vì rắn là khắc tinh của giun đất.
Ngay cả Hạ Bạch, người đã có cánh tay giun đất cũng có chút bài xích cô ta.
Nhìn thái độ của Medusa với người đàn ông mặc áo sơ mi hoa, người đàn ông này hẳn cũng không phải người chơi bình thường của Thánh Du Công Hội, chỉ là Hạ Bạch không biết gã ta là ai.
Không sao, có Thông Linh Giả để hỏi mà, còn có Thông Linh Giả làm ô dù che chở.
Khi Hạ Bạch nghĩ như vậy, những con rắn trên đầu Medusa đã bò ra ngoài dọc theo khe cửa để thăm dò đường đi, chỉ chưa đầy hai phút sau, cô ta đột nhiên đứng thẳng người, đôi mắt hơi mở to nhìn về phía trước, “Có thứ gì đó.”
Người đàn ông mặc áo sơ mi hoa nói: “Vừa mới vào trò chơi, hẳn là sẽ không có nguy hiểm đến tính mạng, ra xem sao.”
Gã ta dẫn đầu bước ra khỏi cửa nhà hàng, ba người đồng đội của gã ta cũng lập tức đi theo, những người khác thì hơi do dự, không dám ra ngoài.
Hạ Bạch nhìn Lăng Trường Dạ và Thông Linh Giả, ba người cũng đi theo ra ngoài.
Bên ngoài không nóng như đảo Lam Trà trong thế giới thực, gió đêm mát mẻ mang theo hơi ẩm của sương mù, thổi bay dần màn sương mù mông lung mờ ảo, bóng người trong bóng tối phía trước cũng dần dần hiện ra.
Đó là một ông lão nở nụ cười rạng rỡ, mặc quần áo xỉn màu, nụ cười đầy nếp nhăn, không hiểu sao lại nhìn hơi giống mặt mèo, có chút rợn người.
Giọng nói của ông ta lanh lảnh, “Sao giờ này mới đến? Có phải ban đêm sương mù dày quá không? Lạc đường rồi à?”
Trong nhóm bốn người, người đàn ông mặc áo sơ mi đen trông có vẻ hiền lành gật đầu, “Quả thực là vậy, làm phiền ông đến đón chúng tôi rồi.”
Rất nhiều trò chơi khi bắt đầu sẽ có một NPC giống như người hướng dẫn, có thể sẽ tham dự vào toàn bộ quá trình như trưởng thôn ở Ngũ Cô Thôn, cũng có thể chỉ hướng dẫn lúc đầu như quản lý ký túc xá ở Đại Học Y Hòa Bình, ông lão này hẳn là người hướng dẫn của trò chơi này, chỉ là không biết ông ta có phải là nhân vật quan trọng hay không.
Ông lão liếc mắt nhìn về phía bọn họ, đại khái là nhìn xem có bao nhiêu người rồi nói: “Vậy thì tốt, mọi người đi theo tôi.”
Bốn người lập tức đi theo ông lão về phía trước, Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ đi phía sau, thấy những người chơi mới đều hơi do dự, Giang Thanh Phong gọi một tiếng “Lão Dương”, Lão Dương nói: “Không còn cách nào khác, chúng ta cũng đi theo bọn họ thôi.”
Sau khi Giang Thanh Phong và Khương Ỷ Đồng cùng nhau đi ra ngoài, Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ mới đi theo.
Đây thực ra không phải là trò chơi đầu tiên Hạ Bạch lên trên đảo, nửa sau của Rạp Chiếu Phim Hài Hòa cũng diễn ra trên đảo.
Người dân trên đảo đó cũng rất nguyên thủy, chỉ có điều, tất cả bọn họ đều là người trong phim. Nhưng chủ đề về đảo nguyên thủy hẳn là chỉ có vậy.
Nguyên thủy dã man, bạo lực huyết tinh, ngu muội phong kiến, tín ngưỡng kỳ quái.
Hòn đảo Lam Trà này, hệ thống trò chơi đã nói ban đầu rất nguyên thủy, chỉ là sau đó có một số người đến, có thêm một số thứ mới mẻ.
Thân phận của những người chơi bọn hắn, hẳn là những người mới đến này.
Hòn đảo nguyên thủy, người mới đến.
Có hai khả năng, một là người mới đến đàn áp người dân trên đảo, trong lịch sử có rất nhiều chuyện tương tự, thậm chí có thể đạt đến mức độ xâm lược và nô dịch. Một khả năng khác là người dân trên đảo đàn áp người mới đến, khả năng này trong trò chơi có một trường hợp rất phổ biến, đó là buôn bán người, ngoài ra cũng có rất nhiều loại hình lừa đảo khác.
Hạ Bạch đã xem qua rất nhiều bài phân tích các phó bản của Cục Quản Lý Trò Chơi, ngày càng hiểu rõ hơn về cách chơi trong trò chơi, đương nhiên những hiểu biết này cũng có thể là do bản thân cậu đã từng tham gia thử nghiệm trò chơi.
Vừa đoán xem địa đồ hòn đảo này sẽ là trò chơi gì, Hạ Bạch vừa nắm tay Lăng Trường Dạ, đi theo ông lão.
Cỏ cây trên đảo mọc um tùm, không cẩn thận sẽ bị vấp ngã, mọi người đều đi rất cẩn thận.
Tiếng khóc ngày càng rõ ràng, dường như bọn hắn đang lần theo tiếng khóc để đi trong bóng tối.
Không biết đi bao lâu, cuối cùng bọn hắn cũng nhìn thấy ánh sáng, cũng nhìn rõ nguồn gốc của tiếng khóc.
Phía trước là những ngôi nhà lục tảo mướt, nhà khá lớn, rộng rãi hơn nhà đất bình thường, chỉ là, nhìn màu xanh trên mái nhà dưới ánh đèn mang đến bầu không khí rất rùng rợn, đặc biệt là một trong số đó còn treo đèn lồng đỏ và vải đỏ, câu đối.
Những chiếc đèn lồng đỏ tròn trịa từ cửa ra vào kéo dài đến con đường phía trước cửa, trên đường có một người phụ nữ mặc váy cưới màu đỏ đang đứng thẳng, vừa đi vừa khóc nức nở, tiếng khóc vang vọng khắp hòn đảo.
Những người chơi mới suýt chút nữa thì bị cảnh tượng này dọa cho chết khiếp.
Sương mù xám xịt, bầu trời đen kịt, mái nhà xanh mươn mướt, đèn lồng đỏ rực, cô dâu mặc váy cưới đỏ đang đứng bên đường khóc nức nở.
Chỉ cần xem qua vài bộ phim kinh dị là có thể hiểu, đây là một cảnh tượng âm u đáng sợ đến mức nào.
“Cái này, cái này, mọi người có thấy người phụ nữ mặc váy cưới đỏ kia không? Là tôi bị hoa mắt à?”
“Thấy rồi thấy rồi, cô ta, cô ta là nữ quỷ hả?”
Ông lão dẫn đầu phía trước quay đầu trừng mắt nhìn người vừa nói nữ quỷ một cái, nhưng không nói gì.
Đi đến gần hơn, bọn họ phát hiện, không chỉ có cô dâu mặc váy cưới đỏ đang khóc, trên đường phía sau cô ta còn có mấy người đang khóc, đều là phụ nữ, có già có trẻ, cùng nhau khóc theo cô dâu mặc váy cưới đỏ, khi tiếng khóc của cô dâu nhỏ lại, họ sẽ khóc to hơn, đảm bảo tiếng khóc sẽ truyền đi đến khắp hòn đảo.
Sự xuất hiện của những người này khiến cho không khí bớt đáng sợ hơn, nhưng lại thêm phần kỳ quái.
Đáng tiếc là ông lão không nói gì cả, bọn hắn cũng không hiểu chuyện này là sao, chỉ có thể đi theo ông lão.
Ông lão dẫn bọn hắn vào một ngôi nhà lục tảo ở giữa làng, chỉ vào mấy chiếc gối tròn, “Quỳ xuống đó, bái lạy đi.”
Những người chơi không dám chống cự, chia thành ba đợt lần lượt quỳ xuống gối tròn, bái lạy một bức tượng màu đen đầy gai nhọn.
Nhìn bức tượng kỳ dị đó, Hạ Bạch cảm thấy người dân trên đảo này giống như những người dân trên đảo trong phó bản Rạp chiếu phim Hài Hòa, bọn họ đều thờ phụng một vị tà thần nào đó.
Thấy bọn họ đã bái lạy xong, ông lão hài lòng nói: “Hôm nay muộn quá rồi, tôi sẽ sắp xếp chỗ ở cho mọi người trước, ngày mai còn có hôn lễ, đợi hôn lễ kết thúc rồi sẽ sắp xếp công việc cho mọi người.”
Người chơi cũng đành bất đắc dĩ gật đầu đồng ý.
Có người hỏi ông lão: “Hôn lễ ngày mai? Là nhà treo đèn lồng đỏ ở cổng kia sao?”
Ông lão gật đầu, “Cứ coi như là nhà đó, ngày mai các người phải chúc phúc cho cô gái nhà đó.”
Phải thì là phải, không phải thì là không phải, cái gì mà cứ coi như là nhà đó?
Nhưng ông lão đã ngáp một cái, vẻ mặt rất buồn ngủ, giục bọn họ đi nhanh lên, thấy ông lão như vậy, người chơi cũng không tiện hỏi thêm gì nữa.
Ông lão dẫn bọn họ đến trước ba ngôi nhà tảo biển, “Giờ cũng không còn sớm nữa, tôi còn có việc khác, ba ngôi nhà này các người tự sắp xếp phân chia đi.”
Nói xong thì ông lão bỏ đi mất, dường như ông ta chỉ là một người hướng dẫn đơn giản, dẫn bọn họ vào đây là hoàn thành nhiệm vụ rồi.
Các người chơi nhìn nhau.
“Đây là chuyện gì vậy?”
“Nhà đó có đám cưới sao, không phải con gái bị đem đi kết minh hôn nên mới khóc thảm thiết như vậy chứ?”
“Không phải, đó là khóc gả.” Một giọng nói lành lạnh vang lên.
Những người chơi khác đều nhìn về phía phát ra âm thanh đó, người vừa lên tiếng là Giang Thanh Phong.
Khương Ỷ Đồng hỏi: “Ông xã, khóc gả là cái gì?”
Giang Thanh Phong nói: “Anh không biết trong trò chơi có tập tục của đời thực hay không, nhưng ở thế giới thực của chúng ta, ở một số nơi có tồn tại tập tục khóc gả này.
Ở những nơi này, khi con gái xuất giá, khóc càng thảm thiết càng tốt, cô dâu khóc thảm thiết sẽ được coi là người vợ hiền thục, nhà chồng và nhà mẹ đẻ đều cảm thấy thật thể diện, ở những nơi đó, rất nhiều cô gái từ nhỏ đã luyện tập để khóc cho ngày xuất giá này.”
Rất nhiều người chơi đều kinh ngạc.
Ở trong lòng bọn họ, kết hôn là một chuyện vui trọng đại trong đời, ai cũng vui vẻ, cho dù bọn họ có nghe nói, trong ngày cưới có cô dâu sẽ rơi lệ, rơi lệ là vì không nỡ, là hiếu thuận, nói quá lên thì rơi lệ là đang rắc đậu vàng cho nhà mẹ đẻ, nhưng mà khóc gả này cũng quá khoa trương rồi.
Trong ngày vui trọng đại, phải khóc lóc thảm thiết như vậy, còn gì gọi là bầu không khí vui mừng nữa?
Khoa trương hơn là, vì ngày kết hôn này mà từ nhỏ đã luyện khóc, khoảng thời gian ngây thơ và tươi đẹp nhất tuổi thanh xuân của một cô gái đều phải vì ngày kết hôn này mà tràn ngập nước mắt và tiếng khóc sao?
Giang Thanh Phong nói: “Vào ngày trước khi kết hôn, cô dâu và người nhà của cô dâu sẽ đứng trên con đường mà ngày mai cô dâu sẽ xuất giá mà khóc, khóc càng lâu càng tốt, hẳn là bọn họ đang làm chuyện này.”
Hạ Bạch len lén nhìn Giang Thanh Phong đang nói chuyện, lúc nhìn ông ăn cơm với Khương Ỷ Đồng, thấy dáng vẻ ông có chút ngốc nghếch dễ dỗ dành, không ngờ lại rất uyên bác.
Cũng đúng, ông là một họa sĩ, có lẽ họa sĩ phải tìm hiểu phong tục tập quán ở những nơi khác nhau?
Người đàn ông mặc áo sơ mi hoa nói: “Rất có thể đúng là khóc gả, trò chơi thường sẽ tham khảo đời thực của chúng ta.”
Sau khi biết được là khóc gả, bọn hắn cũng không còn sợ hãi nữa, bắt đầu phân chia phòng.
Rất nhiều người chơi mới đều tranh nhau muốn ở cùng nhóm bốn người kia, tổng cộng bọn họ có mười bảy người, một ngôi nhà cỏ ở được năm sáu người, người đàn ông mặc áo sơ mi hoa liếc mắt nhìn một vòng, chỉ định Hạ Bạch và Khương Ỷ Đồng ở cùng một ngôi nhà lục tảo với bọn họ.
“. . . . . .”
Hạ Bạch nói: “Tôi muốn ở cùng bạn trai tôi.”
Người đàn ông mặc áo sơ mi hoa liếc xéo cậu một cái, không biết từ lúc nào trong tay đã xuất hiện một phi đao có lửa, gã ta cầm trong tay ngắm nghía như đang chơi quả hạnh đào, “Bạn trai cô? Cô có bạn trai à? Tôi muốn xem thử ai là bạn trai cô.”
Giọng điệu trong câu nói cuối cùng ẩn chứa sự uy hiếp, ánh mắt gã ta liếc nhìn những người chơi khác còn uy hiếp hơn.
Những người trong trò chơi này, cho dù là nhân viên phục vụ cũng đều là người tinh mắt, vừa nhìn đã biết người đàn ông mặc áo sơ mi hoa này đã để ý Hạ Bạch, vậy cho nên mới muốn cùng cậu ở cùng bọn họ, trong lòng đang ấp ủ âm mưu gì, không ai là không biết.
Lời nói của gã ta chính là, muốn xem thử tên nào không biết điều làm bạn trai của Hạ Bạch, còn dám đứng ra.
Nếu như người đó dám đứng ra, kết cục nhất định sẽ rất thảm.
Hành động của gã ta chính là đang cảnh cáo bạn trai của Hạ Bạch đừng có mà đứng ra, ngoan ngoãn để Hạ Bạch ở cùng bọn họ.
Còn có thể làm gì khác đây, trong trò chơi này, mạng của bọn họ đều bị trói buộc trên người bốn người chơi có dị năng này, mạng sống quan trọng hơn bất cứ thứ gì.
Không ngờ, bạn trai của Hạ Bạch lại thật sự đứng ra.
Lăng Trường Dạ nắm tay Hạ Bạch, hiền hòa nói: “Tôi là bạn trai của em ấy.”
Người đàn ông mặc áo sơ mi hoa cười một tiếng, “Cậu là ai?”
Lăng Trường Dạ: “Tôi là bạn trai của cậu ấy.”
Người đàn ông mặc áo sơ mi hoa nhíu mày hỏi: “Tôi đang hỏi cậu tên là gì.”
Lăng Trường Dạ nói: “Tôi là bạn trai của cậu ấy.”
“. . . . . .”
Người đàn ông mặc áo sơ mi hoa dồn chút kiên nhẫn cuối cùng để đánh giá anh, “Cậu đến từ đâu?”
Lăng Trường Dạ: “Đến từ tổ chức người chơi dân gian lớn nhất.”
“. . . . . .”
Thông Linh Giả áp hai tay lên trán, quay người sang một bên không muốn nhìn nữa.
“Bà nó, cậu dám đùa tôi!” Rốt cuộc thì người đàn ông mặc áo sơ mi hoa cũng nổi giận, giọng nói đột nhiên trở nên sắc bén, ngay lập tức, hỏa đao trong tay biến thành vô số phi đao, bay thẳng về phía Lăng Trường Dạ.
Phía sau vô số phi đao đó còn kéo theo cả ngọn lửa, phản chiếu khuôn mặt dữ tợn của gã ta, nhìn có vẻ rất có vấn đề về tâm lý, nhưng chưa đến hai giây sau, đôi mắt điên cuồng của gã ta được ánh lửa chiếu sáng đột nhiên trợn to, khoảnh khắc đó cơ thể gã ta dường như run lên, run lên dữ dội, tròng trắng mắt che phủ con ngươi, trong mắt chỉ còn lại kinh hoàng tột độ.
Những người chơi sắp bị ngọn lửa thiêu đốt vừa định hét lên thì lại nhìn thấy những phi đao mang theo hỏa diễm lần lượt rơi xuống đất, cuối cùng chỉ còn lại một phi đao, nhưng nó cũng đã tắt ngúm trên mặt đất ẩm ướt.
“Diêm Tuyền, cậu làm sao vậy?” Medusa vội vàng đưa tay đỡ lấy người đàn ông mặc áo sơ mi hoa sắp ngã.
Trên trán người đàn ông mặc áo sơ mi hoa đổ đầy mồ hôi, gã ta ôm đầu, mãi một lúc lâu sau mắt gã ta mới trở lại bình thường, gã ta sợ hãi nhìn Lăng Trường Dạ.
Hạ Bạch cũng tò mò nhìn Lăng Trường Dạ, không biết vừa rồi Lăng Trường Dạ đã làm gì, chỉ thấy Lăng Trường Dạ lắc đầu với người đàn ông mặc áo sơ mi hoa, gã ta lập tức cúi đầu không nói nữa.
Từ đầu đến cuối, Lăng Trường Dạ chỉ yên lặng đứng ở đó, tay cũng không động đậy, nhưng người đàn ông mặc áo sơ mi hoa đã từ một con thú nổi điên biến thành một con con chó nuôi trong nhà, hơn nữa còn đổ mồ hôi ướt đẫm cả người.
Không chỉ có gã ta, mà ánh mắt của ba người còn lại trong nhóm bốn người kia nhìn Lăng Trường Dạ cũng đã thay đổi.
Những người chơi mới khác cũng vậy, bọn họ có thể nhìn ra người đàn ông mặc áo sơ mi hoa tên Diêm Tuyền này đã đá phải tấm sắt rồi.
Khi một người ra sức thể hiện năng lực của mình, còn lâu mới bằng cảm giác mà một người luôn khiêm tốn, vô tình để lộ một góc năng lực của mình ra ngoài, như vậy sẽ mang đến cho người ta cảm giác cao siêu hơn, có mấy người âm thầm tiến lại gần Lăng Trường Dạ thêm một bước.
Hạ Bạch nói: “Xem ra, tôi không thể ở cùng các người rồi.”
Nói xong, cậu nhìn Khương Ỷ Đồng và Giang Thanh Phong, đang suy nghĩ xem có nên mời hai người bọn họ ở cùng hay không.
Khương Ỷ Đồng nghe Hạ Bạch nói vậy thì lập tức tiếp lời: “Vì vị tiểu thư này không thể ở cùng, vậy để ông xã tôi ở cùng tôi đi, anh ấy ngủ rất yên tĩnh, nhất định sẽ không quấy rầy đến các vị.”
Bà ấy là đang cho nhóm bốn người kia một bậc thang để đi xuống, đồng thời để Giang Thanh Phong có một chỗ ở tương đối an toàn hơn.
Đã có bậc thang rồi, nhóm bốn người nọ tất nhiên cũng thuận thế mà xuống.
Medusa nói: “Vì cô đã nói như vậy rồi thì cứ như thế đi.”
Cứ như vậy cũng được. Không biết Lăng Trường Dạ đã làm gì với Diêm Tuyền, nhìn Diêm Tuyền có vẻ không được bình thường, nếu như lúc này để Khương Ỷ Đồng và Giang Thanh Phong ở cùng bọn họ, có khả năng sẽ bị nhóm bốn người kia coi là người của bọn hắn, nói không chừng sẽ âm thầm trả thù.
Hạ Bạch không lên tiếng nữa.
Giang Thanh Phong hỏi: “Có thể để Lão Dương ở cùng chúng tôi không, Lão Dương không quấy rầy các vị đâu, chỉ cần ở chung một phòng với vợ chồng chúng tôi là được rồi.”
“Các người muốn ở mấy người thì ở, mau vào nhà đi!” Medusa cáu kỉnh nói, có lẽ cô ta rất muốn vào nhà ngay, hỏi rõ ràng Diêm Tuyền xem rốt cuộc là xảy ra chuyện gì.
Hạ Bạch cũng rất tò mò, thế là cùng Lăng Trường Dạ kéo Thông Linh Giả đang ngẩng đầu nhìn sao trời vào một ngôi nhà lục tảo gần đó, lập tức có ba người cũng đi theo bọn hắn.
Bên trong ngôi nhà lục tảo mà bọn họ đi vào có ba phòng ngủ, đương nhiên Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ ở một phòng, Thông Linh Giả cũng chen vào.
Vừa vào cửa hắn ta đã hỏi Lăng Trường Dạ: “Cậu đã làm gì Diêm Tuyền thế?”
Mái của ngôi nhà được lợp bằng những lớp tảo biển, tường được xây bằng đá và bùn biển, nhìn có vẻ cách âm khá tốt, tốt hơn nhà sàn ở Ngũ Cô Thôn.
Giọng nói của Lăng Trường Dạ vẫn hạ thấp như cũ, “Tôi nhìn ra được anh không muốn để bọn họ biết mình cùng vào trò chơi cùng bọn tôi, tôi cũng không muốn bại lộ thân phận, vậy nên đã lãng phí một đạo cụ cấp cao, xâm nhập vào não gã ta.”
Có vẻ anh không hài lòng lắm, nhưng vẫn mỉm cười, “Thánh Du Công Hội của các người đúng là lợi hại, hóa ra những lúc không có người của Cục Quản Lý Trò Chơi thì các người sẽ như thế này.”
Sắc mặt Thông Linh Giả hơi trầm xuống, “Không liên quan gì đến cậu.”
Lăng Trường Dạ: “Nếu như lần sau bọn họ còn làm chuyện quá đáng, hi vọng anh có thể tự mình giải quyết, còn nữa, đừng có để lộ thân phận của bọn tôi.”
“Người của Thánh Du Công Hội chúng tôi đương nhiên là phải do tôi dạy dỗ rồi, là cậu đừng có nhúng tay vào thì đúng hơn.” Thông Linh Giả lạnh lùng nói.
Hạ Bạch kinh ngạc, “Phó hội trưởng của tổ chức người chơi dân gian lớn nhất lại ngang ngược vô lý như vậy, nếu như bạn trai tôi không ra tay, chắc đã bị gã ta giết chết rồi.”
“Hừ.” Thông Linh Giả nhìn bọn họ, cười lạnh một tiếng, “Đội trưởng Lăng, cậu còn tưởng đến bây giờ tôi không biết kỹ năng của cậu là gì sao? Cậu chính là Kẻ Bất Tử, cơ thể dù có bị chặt thành bao nhiêu đoạn cũng không chết được, có thêm mấy tên Diêm Tuyền nữa cũng không giết được cậu.”
Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ đều trầm mặt xuống.
Thông Linh Giả thưởng thức vẻ mặt của bọn họ thêm vài giây, tâm trạng vui vẻ rời đi.
Chờ hắn ta vừa đi, sắc mặt Hạ Bạch liền thay đổi trở lại, cậu ghé sát Lăng Trường Dạ, nhỏ giọng hỏi anh: “Đội trưởng, vừa rồi anh đã làm gì với tên Diêm Tuyền kia vậy?”
Lăng Trường Dạ không trả lời cậu, nhưng đôi mắt lại chuyển sang màu xanh lam, đồng thời chỉ chỉ cánh cửa mà Thông Linh Giả vừa bước ra ngoài.
Hạ Bạch: “. . . . . .”
Cậu im lặng giơ ngón tay cái với Lăng Trường Dạ.
Đội trưởng nhà cậu đã sao chép kỹ năng của Thông Linh Giả.
Buổi tối lúc Thông Linh Giả thi triển Thông Linh với cậu, Lăng Trường Dạ đã ở bên cạnh nhìn, Thông Linh Giả tưởng rằng Lăng Trường Dạ không yên tâm, sợ hắn ta làm gì cậu, vậy nên mới để anh nhìn.
Đúng là không yên tâm, nhưng Thông Linh Giả không biết là, lúc Lăng Trường Dạ nhìn hắn ta thi triển kỹ năng Thông Linh, anh cũng đang sao chép kỹ năng của hắn ta.
Đúng vậy, trong trò chơi này, Lăng Trường Dạ lựa chọn sao chép sử dụng kỹ năng của Thông Linh Giả, đây là lựa chọn tốt nhất, không chỉ có thể dùng kỹ năng này để thông quan trò chơi, khống chế Thông Linh Giả, mà còn có thể để hắn ta thi triển Thông Linh cho cậu thêm mấy lần, nói không chừng còn có công dụng thần kỳ khác.
Lăng Trường Dạ ghé sát vào tai Hạ Bạch, nhỏ giọng nói: “Kỹ năng của hắn ta rất bí ẩn, không dễ sao chép, may mà hiện tại đã sao chép thành công, kỹ năng của hắn ta tự động kèm theo kỹ năng tấn công linh hồn, vừa rồi anh đã thử sử dụng kỹ năng này với Diêm Tuyền, có lẽ Diêm Tuyền đã coi anh thành phó hội trưởng của bọn họ rồi.”
Hạ Bạch: “. . . . . .”
Quả nhiên là có công dụng thần kỳ.
Cuối cùng cậu cũng biết được cảm giác lén lút cười trộm dưới chăn là như thế nào rồi.
Trong ngôi nhà lục tảo bên cạnh, Medusa đỡ Diêm Tuyền vào căn phòng ngủ lớn nhất, hai đồng đội khác của gã ta cũng đi theo vào.
Vừa vào cửa, người đàn ông mặc áo sơ mi đen đã hỏi: “Người đàn ông kia cũng là người chơi sao? Anh ta nói anh ta đến từ tổ chức người chơi dân gian lớn nhất, không phải là người của Cục Quản Lý Trò Chơi đấy chứ!”
“Câm miệng đi!” Diêm Tuyền nói: “Anh ta là phó hội trưởng Thông Linh Giả của chúng ta!”
Cả ba người còn lại đều kinh ngạc đến ngây người.
Diêm Tuyền nói: “Các người cũng giống tôi, lúc mới vào Thánh Du Công Hội, không phục quản giáo, đã bị anh ta dạy dỗ phải không, tư vị đó cả đời các người cũng sẽ không quên được, phải không? Bà nó chứ, vừa rồi tôi lại bị anh ta dạy dỗ!”
Đúng vậy, bọn họ đã cùng nhau vào Thánh Du Công Hội, ở thế giới thực quen thói ngang ngược ngông cuồng rồi, lúc mới vào Thánh Du Công Hội cũng vậy, mà Thông Linh Giả lại chính là người chuyên môn quản giáo loại người như bọn họ, tư vị bị Thôn Phệ Linh Hồn, cả đời này bọn họ cũng không bao giờ quên, tuyệt đối sẽ không nhận nhầm được.
Diêm Tuyền nói: “Lúc nãy anh ta lắc đầu với tôi, tôi đã biết anh ta không muốn để lộ thân phận, các người cũng đừng nói gì cả, cứ giả vờ như không biết gì là được.”
“Bảo các người giả vờ như không biết, còn có một nguyên nhân.” Diêm Tuyền nói: “Không phải tôi cảm thấy người phụ nữ mặc váy xanh kia rất quen mắt sao?”
“Không phải là cậu nhìn trúng người ta, đang muốn bắt chuyện chứ gì?” Vẻ mặt người đàn ông mặc áo sơ mi đen như kiểu, “Tôi hiểu mà”.
“Bắt chuyện cái rắm!” Diêm Tuyền nằm trên giường đá một cái vào ghế, “Vừa rồi bị kích thích một cái, tôi nhớ ra cô ta là ai rồi, là bạn gái của tên đầu trọc Lưu Cường! Năm ngoái tôi từng thấy Lưu Cường ôm cô ta rời đi ở Thánh Du Công Hội, lúc đó miệng Lưu Cường cười đến tận mang tai.”
“. . . . . .”
Sau một hồi im lặng kỳ quái, người đàn ông mặc áo sơ mi đen nói: “Không phải chứ, cô ta là bạn gái của người chơi kỳ cựu Lưu Cường, người chơi kỳ cựu mới chết chưa được bao lâu, phó hội trưởng đã…… đã dẫn theo bạn gái đến đảo nghỉ mát sao? Chẳng trách anh ta phải ngụy trang.”
“Sao lại không được? Anh ta chính là phó hội trưởng đó, thuộc hạ chết rồi thì giúp đỡ chăm sóc bạn gái người ta, có làm sao đâu chứ?”
Hết chương 108.
