Chương 109: Đảo Lam Trà (Phần 3)

 

Chương 109: Đảo Lam Trà (Phần 3)

 

“Ừ, cũng đúng, nghe cũng hợp lý.”

 

Bạn gái của Lưu Cường đã nói Phó hội trưởng là bạn trai của cô ta, mà Phó hội trưởng cũng đứng ra thừa nhận rồi.

 

Diêm Tuyền càng nghĩ càng tức, gã ta chửi thề vài câu. Gã cảm thấy có lẽ Thông Linh Giả đã ghét mình rồi, vậy nên mới trừng phạt mình nặng như vậy.

 

Trong lòng ba người còn lại thì âm thầm cảm thấy may mắn, may mà bọn họ đã không thể hiện gì trước mặt cô gái xinh đẹp kia.

 

“Không ngờ Phó hội trưởng lại, ừm, thú vị như vậy, khác hẳn với vẻ ngoài thường ngày.”

 

“Đó là mặt khác của anh ấy, vậy nên phải che giấu chứ, nếu anh ấy không dùng kỹ năng, ai mà biết anh ấy là Phó hội trưởng.”

 

“Chắc anh ấy chỉ muốn cảnh cáo chúng ta thôi, không sao đâu, chúng ta cứ giả vờ như không biết, coi như chuyện này cũng chưa từng xảy ra.”

 

Ba người an ủi Diêm Tuyền một lúc, hai người phụ nữ còn lại thì đi sang phòng bên cạnh.

 

Trong một căn phòng khác trong ngôi nhà hải tảo này, Giang Thanh Phong, Khương Ỷ Đồng và Lão Dương chỉ nói chuyện về trò chơi.

 

Khương Ỷ Đồng tỏ ra khá bình tĩnh, bà thở dài: “Thật ra trước khi vào trò chơi, em đã biết thế giới của chúng ta nhất định có vấn đề, đã từng thấy một số hiện tượng bất thường, chỉ là không ngờ, đi nghỉ mát lại bị cuốn vào trò chơi.”

 

Giang Thanh Phong cũng không quá lo lắng: “Không sao đâu A Đồng, chẳng phải bọn họ nói phó bản trò chơi thông thường là tìm kiếm sự thật sao? Không nhất thiết phải chiến đấu, chúng ta chỉ cần nghiêm túc tìm manh mối là được.”

 

Lão Dương lắc đầu: “Không đơn giản như vậy đâu, bốn người đó nhìn thế nào cũng không phải người tốt, đây là trò chơi kinh dị, lúc tìm manh mối có thể sẽ gặp nguy hiểm, lúc nguy hiểm bọn họ có thể sẽ đẩy chúng ta ra làm bia đỡ đạn. Hai người đừng quên lúc chúng ta ở nhà hàng, gã đàn ông mặc áo sơ mi hoa kia đã nói, người chết cũng có thể cung cấp manh mối.”

 

“Lão Dương nói đúng, ông xã à, lúc đối mặt với bọn họ đừng quá cao ngạo, việc chúng ta sống sót rời khỏi trò chơi mới là quan trọng nhất, đúng không?” Khương Ỷ Đồng nói với Giang Thanh Phong.

 

Giang Thanh Phong khó hiểu: “Anh cao ngạo lúc nào?”

 

“Đúng rồi, anh chẳng cao ngạo chút nào, vậy thì cười nhiều hơn chút nhé?” Khương Ỷ Đồng nghiêm túc nói.

 

Lão Dương cười một tiếng, nói: “Để phòng ngừa vạn nhất, tối nay chúng ta thay phiên nhau thức đêm đi?”

 

Giang Thanh Phong và Khương Ỷ Đồng đều không có ý kiến gì.

 

Đều không còn trẻ nữa, bọn họ dự định mười giờ ngủ, sáu giờ dậy. Từ mười giờ đến một giờ Giang Thanh Phong thức đêm, từ một giờ đến bốn giờ Lão Dương thức, thời gian còn lại giao cho Khương Ỷ Đồng.

 

Tiếng khóc bi thương vẫn còn quanh quẩn bồi hồi trên đảo, như bị gió biển thổi ù ù cắn nuốt, dù biết là tiếng người khóc, nhưng nghe vào ban đêm vẫn cảm thấy rợn người, trong đầu chỉ toàn là tiếng khóc.

 

Hạ Bạch trở mình, cậu cứ có cảm giác hình như tiếng khóc càng lúc càng lớn hơn. Bọn họ không mệt, cổ họng không đau sao?

 

Lăng Trường Dạ đưa cho cậu một cặp nút bịt tai: “Ngủ đi, tối nay chắc sẽ không có chuyện gì đâu. Chờ em ngủ rồi anh sẽ thử thông linh cho em.”

 

Hạ Bạch gật đầu, cậu cũng cảm thấy bọn họ vừa mới vào trò chơi, cái gì cũng chưa biết, chắc sẽ không xảy ra chuyện gì sớm như vậy, thế là đeo nút bịt tai vào, dưới cái nhìn chăm chú của Lăng Trường Dạ, cậu dần dần đi vào giấc ngủ.

 

Chờ Hạ Bạch ngủ say, lần đầu tiên Lăng Trường Dạ thông linh cho cậu.

 

Sau khi sao chép kỹ năng của Thông Linh Giả, Lăng Trường Dạ mới thực sự hiểu được kỹ năng của hắn ta, cũng có nhận thức mới về linh hồn của con người.

 

Con người sống một đời, điểm chung duy nhất là cuối cùng đều phải chết. Có người khi còn sống có rất nhiều chuyện khắc sâu vào tận linh hồn mình, có rất nhiều người đáng giá được cất giữ trong linh hồn họ. Nhưng cũng có người sống như một tờ giấy trắng, không có bao nhiêu chuyện có thể khắc sâu vào linh hồn, cũng chẳng có mấy ai để nhớ.

 

Linh hồn của người trước phong phú hơn, linh hồn của người sau thì nhỏ bé hơn.

 

Phải, những chuyện và những người được ghi lại trong linh hồn này, đã lấp đầy linh hồn, nói hơi quá một chút, chính là những chuyện và người này đã tạo nên linh hồn.

 

Thông Linh Giả có thể nhìn thấy linh hồn của con người, đồng thời có thể ra tay với linh hồn của con người, tính công kích của kỹ năng này nằm ở chỗ, anh có thể xóa bỏ một số chuyện trong linh hồn con người, ở cấp độ này, xóa bỏ thứ gì đó trong linh hồn chính là thôn phệ một phần linh hồn, sẽ khiến người ta đau đớn tột cùng.

 

Điều anh vừa làm với Diêm Tuyền chính là như vậy, ngoài nỗi đau linh hồn bị ăn mòn, còn khiến trí nhớ và não bộ người ta trở nên hỗn loạn.

 

Kỹ năng này quả thực rất đáng sợ, may mắn là trong phó bản trò chơi này Lăng Trường Dạ đã sao chép được kỹ năng của Thông Linh Giả.

 

Thông linh cho Hạ Bạch và sử dụng kỹ năng với Diêm Tuyền là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

 

Lúc sắp sửa tiến sâu vào linh hồn Hạ Bạch, Lăng Trường Dạ hoàn toàn không bình tĩnh như vẻ ngoài, trong đôi mắt ánh lên màu lam nhạt ẩn ẩn lộ ra chút sắc đỏ, ngón tay Lăng Trường Dạ đặt trên cổ tay Hạ Bạch vô thức co rút lại.

 

Mười lăm phút sau, anh nhắm mắt lại, mím chặt môi, im lặng một hồi lâu.

 

Sáng hôm sau vừa tỉnh dậy Hạ Bạch đã hỏi Lăng Trường Dạ: “Đội trưởng, tối qua anh thông linh rồi hả? Thấy gì vậy?”

 

Lăng Trường Dạ tiếc nuối nói: “Anh chỉ thông linh được mười lăm phút, phần lớn những gì anh nhìn thấy cũng giống như Thông Linh Giả đã thấy, không có gì mới.”

 

“Vậy……” Hạ Bạch ngẩng đầu nhìn anh, “Đội trưởng, anh có thấy mình trong linh hồn em không?”

 

Lăng Trường Dạ cúi đầu hôn lên môi Hạ Bạch.

 

Lẽ ra đây phải là một nụ hôn thật sâu và kéo dài, nhưng chưa được bao lâu, bọn hắn đã nghe thấy động tĩnh bên ngoài.

 

Khác với dự đoán của bọn hắn, đêm qua đã có một người chơi chết rồi.

 

Cái chết của người chơi này đã khiến những người chơi khác hoảng loạn thật sự, bởi vì gã ta chính là Diêm Tuyền, người trông rất lợi hại và có kinh nghiệm.

 

Hạ Bạch nghe được tin này cũng sững người, lập tức cùng Lăng Trường Dạ và Thông Linh Giả vừa mới bước ra khỏi phòng đi xem.

 

Đám người Diêm Tuyền ở căn nhà lợp tảo biển số 12, vừa bước vào cửa, bọn họ đã ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc, những người ở căn này đều tụ tập trước cửa một phòng ngủ, Hạ Bạch chú ý thấy máu đã chảy từ căn phòng đó ra đến ngoài cửa.

 

Cảnh tượng trong phòng còn thảm khốc hơn bọn hắn tưởng tượng.

 

Máu loang lổ khắp nơi, máu chảy đến mọi ngóc ngách trong phòng ngủ, nhìn đâu cũng thấy một màu đỏ chói mắt.

 

Diêm Tuyền bị treo lơ lửng trên nóc nhà, tứ chi bị trói ngược ra sau bằng một dải lụa đỏ, treo trên đèn chùm, cổ bị thứ gì đó siết chặt tạo thành một vết rách dài mảnh, máu chảy ra từ vết rách dài mảnh đó, đôi mắt gã ta trợn trừng trong tuyệt vọng.

 

Vết rách đó thật sự rất rất mảnh, có lẽ còn không bằng một sợi tóc, hơn nữa cũng không phải toàn bộ đều rách đến mạch máu, cho nên máu chảy ra hẳn là không nhanh, gã ta chết vì mất máu, hẳn là đã trải qua một khoảng thời gian khá dài.

 

Nhìn máu của chính mình chảy hết, ai cũng sẽ cảm thấy tuyệt vọng.

 

Mà lúc này, đã không còn giọt máu nào có thể chảy ra từ cổ họng hắn ta nữa.

 

Lăng Trường Dạ thử thông linh với Diêm Tuyền, muốn thử xem có thể tìm được gì trong linh hồn của hắn ta hay không, nhưng không thành công, có lẽ hắn ta đã chết hơn một tiếng rồi.

 

Thông Linh Giả cũng vậy.

 

Lăng Trường Dạ hỏi gã đàn ông mặc áo sơ mi đen đang có chút hoảng hốt: “Chuyện gì đã xảy ra?”

 

Gã đàn ông áo đen nhìn thấy Lăng Trường Dạ, cuối cùng cũng hoàn hồn, vừa định lên tiếng, lại nuốt trở về, nói: “Tôi cũng không biết, tôi ngủ dậy đã thấy Diêm Tuyền bị treo trên nóc nhà, đã chết rồi.”

 

“Cả đêm cậu không nghe thấy động tĩnh gì sao?” Lăng Trường Dạ hỏi.

 

“Không, không có! Diêm Tuyền đột nhiên chết! Trò chơi này quá tà môn, quá tà môn…” Hắn ta liên tục lẩm bẩm, “Quá tà môn, rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?”

 

Quả thực là tà môn, bọn họ vừa mới vào trò chơi, đêm đầu tiên đã có người chết thảm và lặng lẽ như vậy.

 

Bọn họ đưa Diêm Tuyền xuống.

 

Khương Ỷ Đồng nói: “Dải lụa đỏ này trông quen quen.”

 

“Rất giống với dải lụa treo trên cửa nhà cô dâu tối qua! Có phải tối qua Diêm Tuyền nói chuyện quá to, ảnh hưởng đến việc khóc than của cô dâu bọn họ không? Tôi nhớ tối qua cả hòn đảo đều rất yên tĩnh, không ai nói chuyện, chỉ có Diêm Tuyền là lớn tiếng, còn chửi thề nữa.”

 

“Có khả năng đó, dù sao thì hôn sự ở đây cũng rất, ừm, kỳ lạ, hôn lễ đặc sắc như vậy, có thể là mấu chốt của trò chơi này? Ông lão tối qua nói chúng ta còn phải chúc phúc, có thể chúng ta cũng không thể ảnh hưởng đến hôn lễ.”

 

Mấy người chơi mới sôi nổi thảo luận.

 

Hạ Bạch, Lăng Trường Dạ và Thông Linh Giả đều im lặng.

 

Nếu vào trò chơi nhiều hơn một chút, có lẽ sẽ biết cái chết đến nhanh chóng như vậy hẳn là không phải vi phạm quy tắc trò chơi nào đó, hoặc là bị ai đó trong trò chơi trả thù, mà là một loại, theo như cách nói ở trung tâm giao lưu người chơi thì được gọi là “trừng phạt nội bộ”.

 

Trừng phạt nội bộ là kiểu chết rất phổ biến trong trò chơi, điển hình nhất là ở phó bản Ngũ Cô Thôn, người chơi chết vì những việc đã làm trước khi vào trò chơi, những việc sẽ bị nguyền rủa.

 

Quá khứ, có thể là vài tháng, vài năm, thậm chí là lời nguyền cách đây vài chục năm, chúng đã ứng nghiệm trong trò chơi.

 

Mở rộng phạm vi hơn một chút, như phó bản rạp chiếu phim Hài Hòa cũng có thể tính, thậm chí cả phó bản trường đại học Y Hòa Bình, những cái chết trong trò chơi đó đều có liên quan đến trải nghiệm cuộc sống của mỗi người.

 

Đây là kiểu chết mà trò chơi rất thích thiết kế, nó rất thích nghiên cứu con người.

 

Đương nhiên, không phải bất kỳ trải nghiệm nào cũng sẽ trở thành điểm kích hoạt cái chết trong trò chơi, mà phải phù hợp với câu chuyện của nhân vật chính trong trò chơi.

 

Nhưng bây giờ bọn hắn còn chưa biết nhân vật chính là ai, hiện tại chỉ biết phong tục cưới xin khóc gả trên hòn đảo này.

 

Hạ Bạch hỏi ba người đi cùng Diêm Tuyền: “Trước kia Diêm Tuyền có từng làm chuyện xấu gì liên quan đến hôn lễ không?”

 

“Liên quan đến hôn lễ?” Medusa cúi đầu suy nghĩ, suy nghĩ một hồi lâu, không biết là không có, hay là gã ta đã làm quá nhiều chuyện xấu nên không nhớ nữa, “Hình như là không có?”

 

Hạ Bạch lại hỏi: “Cách chết, hoặc là tư thế chết này của hắn ta thì sao? Hắn ta có từng giết người nào như vậy không?”

 

Medusa lại suy nghĩ một hồi lâu: “Hình như cũng không có.”

 

Lăng Trường Dạ luôn là người đi theo manh mối: “Hiện tại chúng ta vẫn chưa biết gì, trước tiên kiểm tra thi thể của gã ta đã, xem có manh mối gì không.”

 

Đây là chuyên môn của Hạ Bạch, cậu ngồi xổm xuống bên cạnh Diêm Tuyền kiểm tra thi thể gã ta: “Đúng là gã ta chết vì mất máu quá nhiều, trên người ngoài vết thương trên cổ ra, không còn vết thương ngoài da nào khác, không biết thời gian trong trò chơi có bình thường hay không, nhưng nếu tính theo thời gian thực tế thì hẳn là gã ta chết vào khoảng từ hai đến ba giờ sáng.”

 

Ba người chơi của Thánh Du Công Hội đều kinh ngạc nhìn Hạ Bạch, không ngờ bạn gái của Phó hội trưởng và Lưu Cường lại có năng lực này.

 

Hạ Bạch: “Vết thương trên cổ gã ta quá mảnh, giống như bị một sợi tóc cứa vào, bình thường một sợi tóc không thể nào siết vào da người được.”

 

“Vậy nếu không phải tóc bình thường thì sao? Tóc của nữ quỷ?” Một người chơi hỏi.

 

Vừa nhìn thấy cô dâu mặc váy đỏ khóc lóc tối qua, rất khó để không liên tưởng đến nữ quỷ, nghĩ đến nữ quỷ, rất khó không nghĩ đến mái tóc dài.

 

Hạ Bạch cũng không biết, hiện tại không có chứng cứ, không tiện suy đoán, cũng không thể phủ nhận bất kỳ khả năng nào.

 

Lúc bọn hắn đang nói chuyện thì bên ngoài truyền đến tiếng gọi.

 

Là ông lão tối qua, mặt trời đã lên, ông ta lại đến tìm bọn hắn.

 

Ban ngày ông lão trông bình thường hơn so với ban đêm, nhưng nụ cười vẫn có chút ghê rợn, ông ta lộ ra hàm răng trắng bệch có chút không phù hợp với tuổi tác: “Hôm nay trên đảo có hỷ sự, mọi người đều đến giúp đỡ đi, giúp đỡ xong là có thể đến nhà họ Lý ăn sáng, nhớ đi xem hôn lễ, học hỏi một chút.”

 

Vẫn là gã đàn ông mặc áo sơ mi đen tên Phương Hiểu Phong đáp lại lời ông lão: “Vâng, chúng tôi đi ngay.”

 

Hắn ta đã lấy lại tinh thần sau cái chết của bạn cùng phòng, không quên hỏi: “Chúng tôi phải học cái gì?”

 

Ông lão nhìn bọn họ một cách kỳ quái: “Mấy đứa còn không biết phải học cái gì sao? Học cách chuộc tội chứ sao.”

 

Mọi người khó hiểu, ông lão đi trước: “Ta đi trước đây, mấy đứa thu dọn đồ đạc rồi qua đó.”

 

Ông lão đi rồi, Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ cũng quay về rửa mặt, Thông Linh Giả liếc nhìn thi thể Diêm Tuyền một cái rồi cũng bỏ đi.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Phương Hiểu Phong cùng Medusa và một người chơi nữ khác trong nhóm tên là Dụ Nhân, cùng nhau khiêng thi thể Diêm Tuyền ra ngoài.

 

Sắc mặt Ba người u ám, những người chơi khác cũng vội vàng nhường đường, không dám phát ra tiếng động.

 

Ba người khiêng thi thể Diêm Tuyền ra sau ngôi nhà tảo biển, đào hố chôn gã ta, dù sao thì bọn họ cũng từng là bạn đồng hành mà.

 

Dụ Nhân đang đào hố, đột nhiên nói: “Hai người có nhớ không, thật ra chúng ta cũng đã từng bỏ cho người ta chảy máu đến chết, có phải vì chuyện này ..… Hơn nữa ông lão đó còn nói chúng ta phải học cách chuộc tội.”

 

“Cô cũng đã nói là ‘chúng ta’ rồi còn gì.” Medusa cau mày nói: “Nếu Diêm Tuyền chết vì chuyện này, tại sao ba người chúng ta đều không sao, chỉ có Diêm Tuyền xảy ra chuyện? Cô đừng tự dọa mình nữa được không?”

 

“Chính vì là ‘chúng ta’ đấy, bây giờ Diêm Tuyền xảy ra chuyện, người tiếp theo có phải sẽ là một trong ba người chúng ta không?” Dụ Nhân nói.

 

Medusa nghiêm khắc quát lớn: “Cô đang nói linh tinh gì vậy? Cô đang nguyền rủa chúng ta đấy à!”

 

Dụ Nhân có chút tủi thân, giọng nhỏ hơn rất nhiều: “Tôi không có ý đó, ý tôi là, nếu thật là như vậy, chúng ta có thể chuộc tội, chẳng phải ông lão đó đã nói muốn chúng ta học cách chuộc tội sao? Đây có thể là con đường sống của chúng ta.”

 

Phương Hiểu Phong thấy thế, nói: “Dụ Nhân nói cũng có lý, tôi cảm thấy Diêm Tuyền có thể chết vì bị trừng phạt nội bộ, trò chơi này đối xử với chúng ta không được tốt lắm, chúng ta nên chú ý đến việc chuộc tội.”

 

Trong trò chơi sử dụng trải nghiệm quá khứ của người chơi để thiết lập điểm chết, bọn họ cũng không sợ, sợ nhất là bị giới hạn trong phạm vi trừng phạt nội bộ này, trừng phạt nội bộ đều là trừng phạt tội ác, đừng nói là bốn người bọn họ, ở trong thời đại trò chơi, người chơi nào của Thánh Du Công Hội mà chưa từng làm chuyện có thể gọi là tội ác?

 

Người chơi của Thánh Du Công Hội bọn họ sợ nhất là gặp phải loại trò chơi này, lỡ như không may gặp phải, công hội cũng đã dạy bọn họ, trong trò chơi có thể có cơ hội sửa sai và chuộc tội, tìm được cơ hội này, thành tâm sám hối, trò chơi sẽ tha thứ cho những người ủng hộ trò chơi như bọn họ.

 

Ở bên kia, Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ cũng đang nói về chuyện chuộc tội.

 

Lăng Trường Dạ thẳng thắn nói: “Có thể là bọn họ đang tẩy não.”

 

Thông Linh Giả: “…..”

 

Hạ Bạch: “Chuộc tội chắc chắn có liên quan đến hôn lễ hôm nay, bọn họ sẽ không cho rằng con gái lấy chồng là chuộc tội chứ? Nếu vậy thì đúng là tẩy não rồi.”

 

Nói xong chuyện này, Hạ Bạch nói với Thông Linh Giả: “Anh không giới thiệu bốn người của Thánh Du Công Hội cho chúng tôi biết sao?”

 

Thông Linh Giả không hợp tác: “Có gì đáng để giới thiệu chứ?”

 

“Hiểu biết một chút, sẽ giúp chúng ta thông quan trò chơi đấy.” Hạ Bạch hỏi cụ thể hơn: “Tôi từng thấy người khác thảo luận về Medusa trên diễn đàn người chơi, cô ta là người lợi hại nhất trong bốn người bọn họ phải không?”

 

“Không phải, là Diêm Tuyền.” Vì Diêm Tuyền đã chết, Thông Linh Giả nói với bọn họ cũng không sao: “Hai người cũng đã thấy kỹ năng của Diêm Tuyền rồi đấy, là kỹ năng đạo cụ, vũ khí của gã ta gọi là ‘Địa ngục chi hỏa’, chỉ cần dính một chút lửa là sẽ không sống nổi.”

 

Thế nhưng một người lợi hại như vậy cũng đã chết trong trò chơi như thế này, hơn nữa còn chết một cách lặng lẽ như thế.

 

Qua đó cũng có thể nhìn ra được độ khó của trò chơi này.

 

Hạ Bạch cau mày: “Vậy lúc trước anh còn nói mười Diêm Tuyền cũng không giết được đội trưởng? Cái thân bất tử của đội trưởng cũng chỉ giới hạn ở sát thương vật lý thôi, ‘Địa ngục chi hỏa’ nghe có vẻ không chỉ là sát thương vật lý.”

 

Thông Linh Giả không nói gì nữa, nhấc chân lên định bỏ đi.

 

Hạ Bạch kéo hắn ta lại: “Còn gã đàn ông mặc áo sơ mi đen kia thì sao?”

 

Thông Linh Giả không rút tay ra được, bất đắc dĩ nói: “Phương Hiểu Phong, kỹ năng của hắn ta là khống chế tinh thần, đối với những người chơi cấp bậc như hai người, hẳn là sẽ không tạo ra ảnh hưởng gì đâu, yên tâm đi.”

 

Hạ Bạch: “Còn một cô gái có răng nanh nhỏ cười rất đáng yêu nữa.”

 

Thông Linh Giả: “Dụ Nhân, cô ta thì hai người càng không cần phải lo lắng, kỹ năng hệ mê hoặc cấp thấp, còn kém xa Thạch Đan Phượng.”

 

Hạ Bạch hài lòng, lúc này mới đi theo sau hắn ta ra ngoài, nhân lúc Thông Linh Giả không nhìn thấy, nhìn về phía Lăng Trường Dạ, Lăng Trường Dạ giơ ngón cái với cậu.

 

Thời tiết rất đẹp, biển cả bao la xa xa xanh ngắt như bầu trời.

 

Hòn đảo này trông không lớn hơn hòn đảo ở rạp chiếu phim Hài Hòa là bao, cũng không nhìn thấy phần cuối của biển, cô đơn trơ trọi trên biển rộng mênh mông, trông hết sức nhỏ bé và cô độc.

 

Bọn họ đi chưa được mấy bước thì tiếng khóc quen thuộc lại vang lên, hôn lễ sắp bắt đầu rồi.

 

Đi đến căn nhà hải tảo mà cô dâu đã khóc gả tối qua, quả nhiên nhìn thấy cô dâu đang khóc.

 

Khăn voan đỏ che kín đầu, cô quỳ ngay ngắn giữa sảnh chính, khóc đến run rẩy cả người, váy đỏ đã ướt đẫm nước mắt.

 

“Cô con gái nhà lão Lý này thật không tệ.”

 

“Đúng vậy, nghe tiếng khóc này xem, thật vang, nghe là biết hiền lành dịu dàng rồi.”

 

“…..”

 

Nói khóc to là hiền lành, tự tẩy não nói là phong tục tập quán, miễn cưỡng có thể chấp nhận, nhưng khóc to và dịu dàng thì có liên quan gì đến nhau?

 

Những người hàng xóm đang khen ngợi cô dâu, tiếng khóc của cô dâu dần dần nhỏ đi, tiếng khen ngợi cũng theo đó dừng lại, từng người một nhìn chằm chằm vào cô dâu.

 

Người phụ nữ trung niên có lẽ là mẹ của cô dâu đã vội vàng chạy đến bên cạnh cô dâu, dùng sức vỗ vào chân cô dâu, cô dâu lại òa khóc.

 

Hạ Bạch nhìn bàn tay người phụ nữ đó, lại nhìn cái chân bị đánh của cô dâu, có lẽ người phụ nữ đó đã làm gì đó với cô dâu, tiếng khóc của cô dâu lớn hơn là vì đau đớn.

 

Những người hàng xóm lại bắt đầu khen ngợi trong tiếng khóc thảm thiết của cô dâu.

 

Mọi người vừa nói vừa cười, tiếng kèn vui tai vang lên, pháo đỏ nổ đì đùng, trong bầu không khí vui mừng náo nhiệt đó, chỉ có cô dâu là người quỳ gối giữa sảnh, khóc lóc đau đớn, dâng tiếng khóc đau đớn cho sự kiện đại hỉ sự ngày hôm nay.

 

Dưới ánh mặt trời, một náo nhiệt phi lý tự nhiên nảy sinh.

 

Nhưng những người ở đây dường như không nhận ra có vấn đề gì.

 

Cô dâu cứ khóc như vậy cho đến khi ánh bình minh biến thành ánh nắng chói chang, cuối cùng cũng khóc cho đến khi chú rể đến đón dâu. Trên đường đón dâu, cô dâu vẫn không ngừng khóc.

 

Lần này khóc có lẽ là vì chú rể quá già quá xấu, Hạ Bạch nhìn thấy người đàn ông bụng bia trông khoảng bốn năm mươi tuổi kia thì trong lòng thầm nghĩ như vậy.

 

Nghe thấy tiếng khóc khàn đặc của cô dâu, Hạ Bạch không khỏi lo lắng cho cổ họng của cô, nếu khóc nữa, có lẽ sẽ thực sự có vấn đề.

 

“Đây đâu phải là lấy chồng, rõ ràng là đang bị tra tấn mà.” Khương Ỷ Đồng cau mày nói: “Phong tục gì mà lạc hậu thế.”

 

Cũng chỉ có bà dám nói, những người chơi khác đều im lặng, sợ trở thành Diêm Tuyền thứ hai.

 

Thậm chí còn có người chơi đến gần kiệu hoa của cô dâu, chúc phúc cho cô, đây là điều ông lão đã nói với bọn họ tối qua.

 

Lăng Trường Dạ: “Nói hay lắm.”

 

Thông Linh Giả: “…..”

 

Chưa gì mà đã bắt đầu nịnh mẹ vợ rồi sao?

 

Bọn hắn không ăn sáng, đi theo kiệu hoa đến nhà chú rể, hôn lễ sẽ được tổ chức ở đây, bọn hắn cũng có thể dùng tiệc ở đây.

 

Nhưng mà, trước khi dùng tiệc, bọn hắn phải xem bái đường trước.

 

Vừa nhìn một cái đã nhận ra vấn đề.

 

Nhà chú rể có năm căn nhà hải tảo mái tam giác, tạo thành một cái sân lớn, ở giữa sân có ba người đang ngồi.

 

Hai bên là một nam một nữ mặc hỉ phục màu đỏ, tuổi đã cao, chắc là bố mẹ chú rể, còn người ngồi giữa là một người phụ nữ trung niên mặc đồ trắng toát, vẻ mặt nghiêm nghị.

 

Vào ngày vui như vậy, lại mặc đồ trắng toát, khiến những người chơi ở đây lại được mở mang tầm mắt.

 

Vậy mà nhà chú rể lại có vẻ rất tôn trọng bà ta, khi chú rể và cô dâu quỳ trước mặt bọn họ, bà ta ta cau mày hỏi: “Tại sao cô dâu lại khóc nhỏ như vậy?”

 

Chú rể và người nhà chú rể vội vàng giữ chặt cô dâu, lại có người vỗ vào đùi cô dâu, cô dâu lại lần nữa phát ra tiếng khóc thảm thiết, bằng giọng khàn đặc của mình.

 

Người phụ nữ áo trắng thấy cô dâu khóc đến run rẩy cả người, lúc này mới hài lòng.

 

Lễ bái đường mới có thể tiếp tục.

 

“Nhất bái Bạch Hải Tiên.”

 

Mọi người thấy có người khiêng ra một bức tượng, chính là pho tượng toàn thân có gai mà bọn họ đã bái tối qua. Nghe người ta gọi là Bạch Hải Tiên, bọn họ mới cảm thấy, đây chẳng phải là cầu gai phiên bản biến dị sao?

 

Chỉ là trên gai của cầu gai mọc ra rất nhiều con mắt, nhìn từ xa, ngược lại giống như từng chiếc gai đâm vào từng con mắt, khiến người ta vừa nhìn đã thấy da đầu tê dại, vô thức muốn nhắm mắt lại.

 

Cầu gai sinh sống dưới biển, con cầu gai biến dị này được bọn họ coi là Hải Tiên cũng có thể hiểu được, nhưng “Bạch” ở đâu ra? Bức tượng này rõ ràng là màu đen mà.

 

Cô dâu chú rể dập đầu bái lạy trước bức tượng, sau đó lại dập đầu bái lạy người phụ nữ áo trắng ở giữa.

 

Người phụ nữ áo trắng nói với người phụ nữ vẫn đang khóc: “Chúc mừng cô, chuộc tội thành công.”

 

Cô dâu chỉ biết khóc.

 

Người nhà đi theo cô dâu cũng khóc, giống như mừng đến phát khóc hơn.

 

Tiếp theo là nghi thức bình thường, nhị bái cao đường, phu thê giao bái, sau khi bái đường xong, cô dâu được người ta đưa vào phòng, tiếng khóc càng lúc càng xa.

 

Lăng Trường Dạ nhân lúc Thông Linh Giả không chú ý, hất cằm về phía Medusa và Dụ Nhân đang theo hướng cô dâu rời đi.

 

Medusa và Dụ Nhân lập tức lặng lẽ rời đi.

 

Kỹ năng của Dụ Nhân đúng như lời Thông Linh Giả nói, đối với những người chơi cấp bậc như Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ thì không có ảnh hưởng gì, nhưng khi nói chuyện với người bình thường, cộng thêm sự dẫn dắt mê hoặc của cô ta, có thể đạt được hiệu quả rất tốt.

 

Đến trước cửa căn phòng mà cô dâu đi vào, Hỉ Bà hỏi bọn họ đến làm gì, Dụ Nhân kết hợp với lời ông lão nói tối qua, nói: “Chúng tôi đến để học cách chuộc tội từ cô dâu và chúc phúc cho cô dâu, bà cho chúng tôi vào đi ạ.”

 

Hỉ Bà mở cửa cho bọn họ vào.

 

Hai người vừa vào trong, đúng lúc nhìn thấy cô dâu vén váy lên.

 

Mỗi lần cô dâu không khóc thành tiếng, người khác đều vỗ vào chân cô là có lý do, bắp đùi và mặt trong bắp chân của cô bị cắm rất nhiều thứ giống như kim, chắc là kim nhọn, chỉ là, được làm thành hình dạng gai cầu gai.

 

Từng chiếc gai nhọn đâm vào da thịt, có cái đã hoàn toàn cắm vào chân cô, hẳn là bị người ta đánh vào hết lần này đến lần khác, có cái chỉ đánh vào được một nửa.

 

Cô dâu đang cắn răng nhổ những chiếc gai chưa được đánh vào hoàn toàn, cô đã không còn khóc thành tiếng nữa, nhưng vẫn bị đau đến chảy nước mắt.

 

Thấy cô ấy nhìn sang, Dụ Nhân vốn dĩ lạnh lùng, đột nhiên đỏ hoe mắt, khịt mũi.

 

Medusa khinh thường trợn mắt.

 

Dụ Nhân đỏ mắt đi đến trước mặt cô dâu ngồi xổm xuống, đưa tay muốn chạm vào đôi chân đầy thương tích của cô dâu, nhưng lại rụt rè thu tay về, nước mắt lại rơi xuống.

 

Giọt nước mắt rơi xuống, cô ta vừa lúc ngẩng đầu nhìn cô dâu: “Tại sao phải như vậy hả chị?”

 

Hai ngày nay cô dâu đã nghe rất nhiều tiếng khóc, tiếng khóc vang dội, thê lương như vậy, nhưng không có giọt nước mắt nào khiến cô cảm động.

 

Giọt nước mắt này đã khơi dậy trong cô nhiều nước mắt hơn, không biết là đau hay vì tủi thân, nước mắt cô lăn dài bên khóe môi đơn bạc, cô nói: “Vì phải chuộc tội.”

 

Hết chương 109.

 

Chương 109: Đảo Lam Trà (Phần 3)

Ngày đăng: 23 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên