Chương 109: Trạng Thái Tinh Thần Của Bạn Trai Anh, Bây Giờ Có Hơi Đáng Sợ.
Hình như là đã vô tình đụng trúng công tắc đèn.
Căn phòng lại chìm vào bóng tối, chỉ có ánh trăng như bạc từ ngoài cửa sổ hắt vào, chiếu sáng một góc phòng ngủ.
Mọi thứ xung quanh trở nên mơ hồ hư ảo.
Ninh Lạc bị vây trong không gian chật hẹp, xúc giác trở nên nhạy cảm hơn, có thể cảm nhận rõ ràng dải lụa vừa lạnh vừa mềm mại.
Nhưng lại khiến cậu cảm thấy một luồng nhiệt nóng bỏng như thiêu như đốt.
Đó là nhiệt độ từ lòng bàn tay của Lộ Đình Châu.
Trong bóng tối, Ninh Lạc bắt gặp chính xác đôi mắt hẹp dài đang khép hờ rũ xuống kia, ánh mắt hai người chạm nhau.
Ánh mắt cậu bối rối né tránh, nhưng vẫn không thể chống lại suy nghĩ từ tận đáy lòng mình, cậu khàn giọng, nói: “Vậy em… em, đều muốn hết.”
【Chỉ có con nít mới phải lựa chọn…】
Lộ Đình Châu cúi đầu hôn cậu, chiếc cổ trắng nõn nà lộ ra trong tầm mắt Ninh Lạc, có thể thấy cả đường gân xanh ẩn hiện. Cổ áo sơ mi vốn chỉnh tề giờ đã xộc xệch, để lộ ra xương quai xanh tinh tế với những đường nét mềm mại, xinh đẹp.
“Để anh giúp em…” Anh nắm lấy tay Ninh Lạc, từ từ dẫn dắt.
…………
Thời gian dường như bị kéo dài vô tận, rồi lại thu ngắn thành một điểm, chỉ còn lại những hình ảnh rời rạc.
Lúc Ninh Lạc còn chút ý thức cuối cùng, là nương theo ánh trăng ngoài cửa sổ nhìn thấy Lộ Đình Châu cúi người sát lại gần, yết hầu khẽ chuyển động, khi anh gọi tên cậu, vết xước đỏ trên đó hiện rõ mồn một trên làn da trắng lạnh.
“Lộ Đình Châu…”
Cậu thì thầm một câu, không chắc Lộ Đình Châu có nghe thấy hay không, có đáp lại hay không, rồi mệt mỏi chìm vào giấc ngủ.
Dường như cậu đã mơ một giấc mơ rất dài, rất dài, được bao bọc trong vòng tay và hơi thở quen thuộc, khiến cậu không muốn tỉnh lại.
Cho đến khi có một thứ gì đó mềm mềm đạp lên mặt mình.
Ninh Lạc mơ mơ màng màng khôi phục chút ý thức, tưởng là Lộ Đình Châu đang gọi mình, cậu giả vờ không biết định ngủ tiếp, nhưng lại bị đạp thêm một cái nữa.
“Phiền chết đi được, anh làm gì đấy…” Cậu không chịu nổi nữa, đưa tay ra, nhưng lại nắm phải một nắm lông.
Ninh Lạc: !!!
Cậu lập tức bị dọa cho tỉnh ngủ, mở to mắt, đối diện với một đôi mắt đen láy nho nhỏ.
Mắt to trừng mắt nhỏ.
Ninh Lạc trừng mắt nhìn chú chó con nằm bên gối chỉ lớn bằng bàn tay, đầu óc trống rỗng.
Có lẽ ánh mắt cậu quá hung dữ, chú chó con sợ sệt cụp tai lại, từ từ lùi về sau. Bốn cái chân ngắn nhỏ dẫm lên gối mềm không vững, ‘bịch’ một tiếng ngã chổng vó, giơ bốn cái chân lên trời, để lộ ra cái bụng hồng hồng non mềm.
Bốn cái chân ngắn cũn bất lực quơ quào giữa không trung, phát ra tiếng kêu khe khẽ.
Trái tim Ninh Lạc như bị chọc nhẹ một cái, lập tức tan chảy.
Não cậu khởi động lại, vội vàng bế chú chó con vào lòng bàn tay, gọi với ra bên ngoài: “Anh, anh ơi! Lộ Đình Châu!”
Lộ Đình Châu nhanh chóng xuất hiện ở cửa: “Sao thế?”
Ninh Lạc nhìn thấy anh, đột nhiên không biết nên để mắt ở đâu.
Có lẽ anh vừa tắm xong, mái tóc đen hơi ẩm ướt, chiếc áo choàng tắm màu đen khoác hờ hững trên người, chỉ thắt một chiếc thắt lưng ở eo, để lộ hơn nửa lồng ngực.
Ninh Lạc thấy được những vết cào lộn xộn trên đó, còn có cả dấu răng do tối qua mình tức giận cắn ra. Những điểm xuyết đỏ tươi mang theo ý vị quyến rũ nào đó, rõ ràng là mê hoặc.
“Mặc quần áo vào.” Ninh Lạc lảng sang chuyện khác, cố gắng nói ra bốn chữ này, dái tai đỏ bừng.
Lộ Đình Châu dựa vào khung cửa: “Anh vừa tắm xong…”
Ninh Lạc: “Thế thì anh cũng phải mặc vào!”
Lộ Đình Châu ‘chậc’ một tiếng, tay móc vào dây thắt lưng kéo ra.
Ninh Lạc vừa thấy động tác đó, ký ức tối qua lũ lượt ùa về, hét lên: “Anh làm gì thế hả, không được cởi!”
Lộ Đình Châu cười, bất đắc dĩ nói: “Em nói lý chút đi, anh không cởi ra thì thay đồ kiểu gì?”
“…”
Lúc này Ninh Lạc mới nhận ra, đây là phòng ngủ chính của Lộ Đình Châu, quần áo của anh đều ở đây.
Hiểu ra điều này, hơi nóng sau tai Ninh Lạc nhanh chóng lan đến gò má, nhuộm một mảng hồng, thấy Lộ Đình Châu thật sự định thay đồ, cậu vội vàng nhắm mắt lại.
Tiện tay còn che mắt cho cả chú chó con lại.
Sau khi nhắm mắt, thính giác trở nên cực kỳ nhạy bén, tiếng vải vóc ma sát khe khẽ lại khiến người ta bứt rứt dày vò, Ninh Lạc không kìm được mà tưởng tượng cảnh tượng lúc này, rồi lại vội vàng bắt bản thân mình đừng nghĩ nữa, cố gắng chịu đựng khoảng thời gian hai phút dài đằng đẵng.
“Anh xong chưa hả, chưa xong là em mở mắt đó.” Cậu hung dữ hét.
Giọng Lộ Đình Châu hơi khàn, uể oải lười biếng: “Vậy em cứ mở mắt ra xem đi, dù sao em cũng đã nhìn thấy hết rồi.”
Ninh Lạc nghe nửa câu sau, mắt vừa hé mở một khe hở đã lập tức nhắm tịt lại, nhắm chặt cứng, nội tâm biến thành mười vạn con gà gào thét, tiếng hét chói tai với âm lượng cao vang lên liên tiếp.
Lộ Đình Châu: “Chậc.”
Anh tăng nhanh động tác trên tay: “Xong rồi.”
Ninh Lạc dè dặt hé mắt ra một chút thăm dò, thấy anh thật sự đã thay quần áo xong, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
“Em làm cái vẻ mặt gì thế?” Lộ Đình Châu nhướng mày, bước về phía cậu, ngồi xuống mép giường.
Ninh Lạc ôm chú chó con, bốn con mắt đen láy cùng nhìn anh, mang theo ý tứ tố cáo: “Vẻ mặt sợ anh dạy hư con trai em.”
“Con trai?” Lộ Đình Châu cụp mắt xuống, ánh mắt dừng lại trên chú Corgi nhỏ trong lòng Ninh Lạc.
Anh hơi nhếch môi, búng tay một cái thu hút ánh mắt của Corgi, hỏi Ninh Lạc, “Đáng yêu không?”
Ninh Lạc lẩm bẩm: “Đáng yêu hơn anh nhiều.” Lại hỏi, “Tặng em à?”
Lộ Đình Châu lắc đầu, tùy ý chống tay lên giường, nhìn Ninh Lạc cười nói: “Coi như là vậy đi, phải nói là của chúng ta. Anh nghĩ anh cũng nên có quyền giám hộ.”
Ninh Lạc nói: “Ừm… Vậy đặt tên là gì nhỉ? Gọi là gì thì hay?”
Lộ Đình Châu hỏi: “Em muốn gọi là gì?”
Ninh Lạc nhìn chú Corgi nhỏ, lại nhìn Lộ Đình Châu, nhớ lại hành vi tối qua đến chó cũng không bằng của ai đó, cười hehe một tiếng: “Em muốn gọi là Lộ Lộ.”
Lộ Đình Châu: ?
Anh cụp mắt nhìn Ninh Lạc, nhíu mày: “Tại sao?”
“Tại sao? Anh còn mặt mũi hỏi tại sao à?” Ninh Lạc đập mạnh vào chăn, giống như một con vịt Koduck bị số phận bóp cổ, “Anh không thấy em đến bây giờ còn chưa dậy nổi sao? Anh còn dám hỏi tại sao à? Tối qua sao anh không hỏi em tại sao bảo anh dừng lại!”
Lộ Đình Châu sờ sờ mũi, xin lỗi rất nhanh: “Xin lỗi, lần sau anh sẽ không như vậy nữa.”
Ninh Lạc mới không thèm nghe anh nói bậy: “Tối qua anh xin lỗi em bao nhiêu lần rồi? Lần sau cái gì, lần sau vẫn dám đúng không? Anh đi mà sorry với cả thế giới đi!”
Lộ Đình Châu thấy cậu thật sự tức giận, thở dài một hơi, hai tay nâng chú Corgi nhỏ lên, đưa chú chó con còn đang ngơ ngác lên trước mặt: “Lộ Lộ, baba con giận rồi. Con giúp ba dỗ baba con được không?”
Ninh Lạc: ?
【Này ông anh, anh gọi thật đấy à? Đạo đức ở đâu, giới hạn cuối cùng ở đâu?】
Corgi đạp đạp đôi chân ngắn cũn, móng vuốt hồng hồng nhỏ nhắn đạp lên cằm Lộ Đình Châu.
Ninh Lạc nhìn nó, oán khí trong lòng được thanh lọc thành công: “Không được, không thể gọi là Lộ Lộ, sỉ nhục chó quá.”
“Tiểu Lạc.” Lộ Đình Châu gọi cậu, đôi mắt đen láy mang theo vẻ hờn dỗi.
Ninh Lạc xoa cằm: “Vậy gọi là Hoa Sinh đi. Hoa Sinh Hoa Sinh, chuyện tốt sẽ đến, đáng yêu biết bao. Phải không, Tiểu Hoa Sinh?”
Cậu đưa ngón trỏ ra trêu Hoa Sinh, Hoa Sinh cắn lấy đầu ngón tay cậu, vừa liếm vừa gặm, coi như đồ mài răng.
“Nhột quá,” Ninh Lạc không nhịn được cong mắt cười, ngẩng đầu nhìn Lộ Đình Châu, “Nó đáng yêu ghê.”
Lộ Đình Châu hôn lên chóp mũi cậu: “Em cũng đáng yêu.”
Ninh Lạc gật đầu, vô cùng tán thành: “Đúng vậy, cả nhà chỉ có anh là không đáng yêu.”
Lộ Đình Châu: “…”
Hóa ra vẫn chưa nguôi giận sao?
Anh phản bác có lý có lẽ: “Anh không đáng yêu mà em vẫn thích anh à?”
Ninh Lạc lườm anh, hừ hừ nói: “Bởi vì anh còn có khuôn mặt miễn cưỡng coi được.”
Được rồi, quả nhiên là đồ mê trai đẹp.
Lộ Đình Châu buồn cười, xoa đầu Ninh Lạc, hỏi: “Đói chưa? Muốn ăn gì, anh nấu cho em.”
Ninh Lạc nghĩ đến tài nấu nướng của anh, theo phản xạ nuốt nước miếng: “Nói là tùy ý có phải hơi chung chung quá không? Anh có thực đơn để lựa chọn không?”
“Có chứ,” Lộ Đình Châu chậm rãi nói, “Anh có hai món.”
“Hai món?” Ninh Lạc hỏi, “Thầy Lộ, kể tỉ mỉ nghe xem nào.”
Lộ Đình Châu giơ hai ngón tay lên: “Một món là cháo trắng cho đường, một món là cháo trắng cho muối.”
Anh nhìn nụ cười biến mất trên mặt Ninh Lạc, hỏi, “Chọn một loại đi, em thích loại nào?”
Ninh Lạc từ từ mở miệng: “Hay là anh cứ coi như em chết rồi đi.”
【Cứ coi như bị anh làm cho chết rồi đi! Cháo trắng, chó nó còn không thèm uống nữa là!!】
Lộ Đình Châu: “…”
Trạng thái tinh thần của bạn trai anh, bây giờ có hơi đáng sợ.
Chương 109.
