Chương 11

 

Chương 11:

 

Hệ thống: [Ký chủ, ngài có biết không?]

 

Thẩm Quyết: “Ha ha.”

 

Tuy hắn không nói rõ ràng là biết hay không biết, nhưng hệ thống biết với tính cách của ký chủ nhà mình, chắc chắn hắn sẽ không đời nào làm cái trò biểu diễn nịnh nọt tên sếp đầu heo kia.

 

Cho dù có làm, chắc chắn cũng là làm với người yêu dấu của hắn… Về điểm này, từ kinh nghiệm dày dặn của mình, hệ thống đã rút ra được kết luận.

 

Nó hiểu! Nó thực sự hiểu hết mọi thứ! Cho nên đừng có nói là nó không hiểu nữa mà. hu hu ~(>_<)~

 

Trần Thư Thư đứng bên cạnh nhìn cái miệng rộng chảy đầy nước dãi của ông chủ, khó khăn lên tiếng: “Tay hầm không ngon đâu ạ, sếp ơi, chúng ta có thể đổi món khác được không?”

 

Cậu đưa lọ thuốc kháng khuẩn trong tay ra: “Kẹo phiên bản giới hạn của trường học, vị dâu tây, rất ngon đó.”

 

Ông chủ đầu heo: “Ha ha.”

 

Chỉ thấy cái miệng có hai chiếc răng nanh dài ngoằng của ông chủ bỗng chốc há to, một luồng khí hôi thối xộc thẳng vào mũi. Trần Thư Thư nhìn rõ mồn một những mảnh thịt vụn còn sót lại trong miệng ông ta, thậm chí còn có cả một đốt ngón tay út rõ ràng là của con người!

 

Mẹ nó! Ông chủ đầu heo ăn tay người thật!

 

Trần Thư Thư dựng tóc gáy, chuông báo động trong lòng vang lên dồn dập, cậu ta dùng tốc độ nhanh nhất đời mình rụt đầu lại, cảm giác như đỉnh đầu mình lạnh toát.

 

Cậu ta không dám ngẩng đầu lên nhìn, mà lách người qua bên cạnh ông chủ, chạy như bay ra ngoài.

 

Cùng lúc đó, anh chàng đeo kính hét lớn: “Phương án hai! Nhanh lên!”

 

Những người ngồi xung quanh đồng loạt lấy vũ khí ra – có người lấy bút bi trong cặp sách, có người cầm túi xách, có người cầm chai nước khoáng 1 lít đầy ắp, còn có cả ô, vợt cầu lông, gậy bóng chày,… đủ loại.

 

Ông chủ đầu heo không cắn trúng ai, cả người lao về phía trước, bị bà cô 180 cân bên cạnh đạp mạnh một cái. Sếp đầu heo lùi lại vài bước, tức giận gầm lên.

 

“Bọn mày…. muốn làm phản phải không!?”

 

Lúc này, Trần Thư Thư đã chạy đến chỗ đám đông cầm vũ khí, bà cô cũng nhân cơ hội trốn sang đó, đồng thời lấy từ trong túi ra một chiếc kim tiêm khổng lồ – to bằng nửa cánh tay, mũi kim lóe lên ánh sáng lạnh lẽo. Rõ ràng bà cô là y tá trực ca khu nội thành hôm nay, nên mới có thể mang kim tiêm qua cổng an ninh.

 

Lúc này, toàn bộ sự chú ý của ông sếp đầu heo đã bị hai người bọn họ thu hút, lỗ mũi thở phì phò, tức giận giậm chân, lao về phía đám nhân viên dám cả gan chống đối mình.

 

“Phòng thủ! Phòng thủ!” Anh chàng đeo kính lớn tiếng chỉ huy.

 

Chỉ nghe thấy một tiếng “bụp”, một chiếc ô màu đen được bung ra, chặn đứng ông sếp đầu heo đang lao thẳng đến. Bề mặt trơn nhẵn của chiếc ô phân tán đều lực va chạm của ông ta.

 

Người cầm ô đứng phía sau là chàng trai trẻ mặt tàn nhang lúc nãy, lúc này gân xanh trên cánh tay nổi lên cuồn cuộn, hai tay nắm chặt lấy chỗ nối giữa cán ô và đầu ô, lưng dựa vào những người phía sau, kiên quyết không buông tay.

 

Ông chủ đầu heo bị lực bật lại từ chiếc ô làm mất thăng bằng, cô gái sinh viên đứng bên cạnh quan sát từ nãy đến giờ nhanh chân giơ chân ra, đẩy ông ta ngã nhào.

 

Ông chủ đầu heo lại tái hiện màn ngã nhào kinh điển lúc mới đến.

 

Nhưng lần này, ông ta tiếp đất bằng mông, lực đàn hồi không đủ, chỉ nảy được hai cái rồi dừng lại.

 

“Chính là lúc này, tấn công!” Anh chàng đeo kính hô lên.

 

Vô số vũ khí đồng loạt nện xuống người ông sếp đầu heo.

 

“Dùng bút bi chọc vào mắt nó!”

 

“Nhét chai nước khoáng vào miệng nó!”

 

“Dùng kim tiêm khí nén đâm thẳng vào động mạch của nó! … Cái gì, cậu hỏi tôi là động mạch heo hay động mạch người à? Tất nhiên là động mạch người rồi, bây giờ nó đang là hình dạng con người mà!”

 

Hệ thống nhìn mà ngây người: [Người bình thường khi ra tay… lại điên cuồng như vậy sao?]

 

Thẩm Quyết vẫn ngồi trên ghế, nghe vậy thì khóe môi khẽ nhếch lên.

 

Nụ cười của hắn trông rất ưa nhìn.

 

“Vậy chắc là mi chưa từng thấy lúc người bình thường còn điên cuồng hơn.”

 

[Ngài từng thấy rồi sao?] Hệ thống không tin lắm.

 

Thẩm Quyết: “Tôi từng thấy rồi.”

 

Hắn không nói thêm gì nữa, cúi đầu xuống, nhìn thấy một chiếc ô ở bên chân mình.

 

Là của bà cô bên cạnh Trần Thư Thư đánh rơi lúc chạy trốn, nằm ngang trên sàn, dây buộc chưa được tháo ra. Màu sắc rất dễ thương, hồng phấn, cán ô khá dài, không thể gấp gọn.

 

Thẩm Quyết cúi người, nhặt chiếc ô lên.

 

Ông chủ đầu heo đang nằm ngửa ra đất hứng chịu mấy đợt tấn công của mọi người, bỗng nhiên gầm lên một tiếng.

 

“Bọn nhân viên khốn kiếp!!!”

 

Cùng với tiếng gầm rú của ông ta, nhà máy bắt đầu rung chuyển dữ dội.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Những người cầm vũ khí loạng choạng đứng không vững, ngã trái ngã phải, còn cơ thể ông ta thì phình to ra với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được.

 

“Rút lui!! Phòng thủ! Phòng thủ trước!” Anh chàng đeo kính thấy tình hình không ổn, vội vàng hét lớn.

 

Ngay khi mọi người nhanh chóng tản ra, bộ vest trên người ông ta đột nhiên nổ tung! Những vũ khí ghim trên người ông ta bay tứ tung, âm thanh của da thịt phình to ra khiến người ta sởn gai ốc.

 

Cùng với việc tên sếp đầu heo không ngừng phình to, toàn bộ cơ thể ông ta biến thành một quả bóng thịt đỏ ngầu, chiếc kính râm đeo trên mặt cũng vỡ tan tành, sau đó, quả bóng thịt lại mọc ra tứ chi và thân mình, chỉ trong chốc lát, ông ta đã biến thành một con lợn rừng khổng lồ thực sự!

 

Nhưng khác với những con lợn rừng khác, trên mặt “Ông chủ” đầu heo có đến sáu cặp mắt đỏ ngầu, hai chiếc răng nanh dài hơn cả cánh tay người, trắng muốt, trên cái bụng trắng hếu có hàng trăm thứ nhô ra – nhìn hình dạng có vẻ là tay người, đang điên cuồng vung vẩy loạn xạ.

 

“Ông chủ” vẫn phát ra tiếng khụt khịt mũi đặc trưng của loài lợn, nhưng lại xen lẫn thêm nhiều tiếng ồn ào khác, nam nữ già trẻ lẫn lộn, vo ve như tiếng muỗi kêu —–

 

“Đau quá!” “Đừng ăn tôi!” “Sếp ơi, cầu xin ông, đừng ăn tôi…”

 

Mọi người nghe mà sởn gai ốc, đột nhiên nghĩ đến một vấn đề.

 

Trước khi đến toa tàu này, không biết ông chủ đầu heo này đã đi tuần tra bao nhiêu nơi rồi?

 

Và những người không hoàn thành yêu cầu của ông ta, kết cục sẽ ra sao?

 

Chàng trai trẻ mặt tàn nhang im lặng bung ô ra lần nữa.

 

Nhưng mà, lúc nãy đối mặt với ông chủ đầu heo hình người thì bề ngang của chiếc ô này còn tạm coi là đủ dùng, nhưng khi đối mặt với một con lợn rừng lực lưỡng – anh ta nghi ngờ khi ông chủ lao đến, lực va chạm sẽ khiến cán ô đâm thẳng vào lồng ngực mình.

 

Phải làm sao đây, có nên lui lại không?

 

Chàng trai trẻ mặt tàn nhang có chút do dự.

 

Phía sau anh ta còn hai mươi mấy người……

 

Nhưng chỉ trong vài giây, ánh mắt đỏ ngầu của con lợn rừng đã biến hình lại nhìn chằm chằm vào bọn họ, sau đó bất ngờ quay người, chổng mông về phía bọn họ.

 

Điều khiến mọi người kinh ngạc là, trên mông nó vậy mà lại có thêm hai con mắt! Phân bố đều ở hai bên mông trái phải, tròng mắt đầy những tia máu đáng sợ.

 

Ông chủ muốn làm gì vậy?

 

Mọi người căng thẳng, sẵn sàng nghênh chiến.

 

Giữa đám đông, Trần Thư Thư bỗng nhiên chú ý thấy, Thẩm Quyết không hề làm theo lời anh chàng đeo kính trong phương án hai, tức là khi xảy ra bất trắc thì lập tức chạy sang một bên tập hợp lại, tạo thành đội hình đối phó với ông chủ.

 

Hắn vẫn ngồi yên vị trí ở góc, trên đùi đặt một chiếc ô màu hồng phấn.

 

Mà hướng con lợn rừng đang đối mặt lúc này, chính là hướng của Thẩm Quyết.

 

— Đúng rồi! Trần Thư Thư chợt hiểu ra, so với việc đối mặt với một đám đông, Thẩm Quyết đơn độc rõ ràng là con mồi dễ dàng tóm gọn hơn!

 

“Anh đẹp trai ơi! Cẩn thận!” Trần Thư Thư không nhịn được mà lên tiếng nhắc nhở.

 

Cậu không lên tiếng thì thôi, vừa lên tiếng đã chạm vào dây thần kinh nhạy cảm của con lợn rừng.

 

Chỉ thấy móng vuốt của con lợn rừng cọ xát vài cái trên mặt đất, giây tiếp theo, cả con lợn đã lao về phía Thẩm Quyết với tốc độ nhanh như tên bắn!

 

Trong tầm nhìn của Thẩm Quyết, bảng tính toán AR được mở ra.

 

Dữ liệu huỳnh quang màu xanh lá cây di chuyển.

 

— Tốc độ 180km/h, trọng lượng ước tính 21,3 tấn, thời gian va chạm dự kiến ​​1 giây … Lực va chạm khoảng 1065000N.

 

Vượt quá giới hạn chịu đựng của con người.

 

Phải né tránh!

 

[Nhanh, né sang trái!]

 

Giọng nói lo lắng của hệ thống cũng đồng thời vang lên.

 

Thẩm Quyết khẽ thở dài.

 

Ban đầu, hắn ném bật lửa ra giúp chàng trai trẻ mặt tàn nhang thoát khỏi hình phạt, là vì muốn giảm bớt rắc rối.

 

Không ngờ lại đánh giá thấp thể chất đặc biệt của Trần Thư Thư.

 

Thẩm Quyết không né.

 

Chỉ đưa tay nắm lấy chiếc ô trên đùi.

 

Bàn tay hắn thon dài đẹp đẽ, khớp xương rõ ràng, là kiểu bàn tay trông rất giỏi làm thí nghiệm.

 

Nhưng khi nắm lấy cán ô, năm ngón tay siết chặt với tư thế tao nhã và uy nghiêm, không giống như đang cầm một chiếc ô đơn thuần.

 

Mà giống như đang nắm một thanh đao có thể chém tan màn sương mù vô tận.

 

Hết chương 11.

 

Chương 11

Ngày đăng: 7 Tháng 10, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên