Chương 11
Hai người đứng trong bóng tối nhìn nhau một lát, một người ngước lên, một người cúi xuống.
Một lát sau An Diệc hạ thấp giọng: “Đó… Bà nó chứ, đó là hàng xóm mới chuyển đến.”
Không đợi Khương Tầm phản ứng, An Diệc đã bổ sung thêm: “Con của người ta học lớp 10, học trường tôi.”
Nói xong An Diệc xoay người đi thẳng, hai giây sau Khương Tầm mới từ trên bậc thang bật dậy, vút một cái chạy theo, cửa cầu thang vốn chưa đóng hẳn, hắn đẩy thêm một cái rồi đuổi theo ra ngoài.
Cửa phòng vừa khép lại, Khương Tầm ép An Diệc vào tường, nhíu mày hôn anh ngấu nghiến.
An Diệc lúc đầu không thèm để ý đến hắn, mãi một lúc sau mới giơ tay lên, sờ sờ tai hắn, coi như là âm thầm dỗ dành.
“Anh An.” Khương Tầm dụi trán vào người anh, giọng điệu mềm nhũn, nhận sai cực nhanh, “Em sai rồi, anh đừng tìm người khác.”
An Diệc nói: “Đừng có mà thách.”
Khương Tầm biết vừa rồi mình đã nói những gì, lúc này đầu óc ong ong, mặt dày nói: “Em nguyện ý để anh dắt, em chính là chó của anh.”
An Diệc vỗ nhẹ vào mặt hắn một cái, bảo: “Cút đi.”
Mèo con đã lâu không gặp Khương Tầm, cả hai con đều chạy lại cọ cọ vào chân hắn. An Diệc bật đèn, Khương Tầm lẽo đẽo theo sau lưng anh, cứ luôn miệng gọi, “Anh An”.
An Diệc hỏi hắn: “Tay làm sao thế?”
Lúc ở trong thang máy nghe hai cậu nhân viên nói tay Khương Tầm không khuân vác được, lúc đó An Diệc có liếc nhìn, nhưng không thấy gì lạ.
Khương Tầm nói: “Đau, va vào khung cửa.”
An Diệc hỏi: “Em ngốc à? Sao lại đập vào khung cửa.”
Khương Tầm cười một cái, lại nói: “Va vào xong em định tìm anh để bán thảm, nhưng mà vẫn còn hơi giận, muốn đợi anh tìm em trước.”
An Diệc nhướng mày: “Sắp chuyển nhà rồi mà còn đợi tôi tìm em á?”
Khương Tầm đứng sau lưng anh, nói: “Chuyển sang tòa số 8 thôi, chủ nhà không cho thuê nữa.”
Tầng 22 là nhà Khương Tầm thuê, vì mối quan hệ với An Diệc nên mới mãi không nỡ chuyển đi. Lần này chủ nhà đòi lại nhà, tuy Khương Tầm đã mua nhà từ trước nhưng chưa sửa sang, lần này lại thuê một căn khác trong khu này, đồ đạc đều chuyển sang tòa số 8 rồi.
An Diệc hỏi: “Sao lại không cho thuê nữa?”
Khương Tầm trả lời: “Bảo là con cái đi học nên muốn chuyển về đây ở.”
“Nói một hồi hóa ra là bị người ta đuổi đi à?” An Diệc nói.
Khương Tầm gật đầu: “Chẳng có ai cần em cả.”
Hắn quen giở cái chiêu này, mà An Diệc lại cứ hay mắc bẫy.
Buổi tối hai người cùng nấu cơm, ăn xong An Diệc rửa hoa quả, Khương Tầm đi lau nhà.
Quần hắn ngồi ở cầu thang bị bẩn rồi, hắn mặc quần của An Diệc, cứ lượn lờ qua lại trước mắt anh. An Diệc rửa hoa quả xong đặt lên bàn trà, gọi: “Khương Tầm.”
Khương Tầm lập tức “Vâng” một tiếng.
“Tôi nói với em chuyện này, tôi chỉ nghe em giải thích một lần thôi, nếu em giải thích thông suốt, để tôi bỏ qua được khúc mắc này thì em muốn thế nào tôi cũng chiều. Còn nếu không bỏ qua được thì hai ta cứ như thế này, tôi dắt em thì em phải chịu.”
Vẻ mặt Khương Tầm cũng trở nên nghiêm túc, nhớ lại lời An Diệc nói ở cầu thang lúc nãy.
“Anh nói đi.” Khương Tầm cất cây lau nhà, dựa vào tường, đứng đối diện An Diệc.
An Diệc nghiêng đầu, sờ sờ vào vị trí nốt ruồi của mình, không biết chính xác ở đâu, ngón cái anh quẹt ngang, hỏi Khương tầm: “Nó nên mọc ở đâu?”
Khương Tầm không hiểu: “Ý anh là sao?”
An Diệc lại hỏi: “Mọc ở đâu thì em thích hơn?”
Khương Tầm mù mờ chả hiểu gì, nhưng vẫn thành thật trả lời: “Mọc ở đây là đẹp lắm rồi.”
“Không phải nên ở trên cổ à?”
Khương Tầm đáp lại: “Nên mọc trên môi ấy.”
Môi An Diệc rất đẹp, môi dưới có đường viền môi rõ nét, trước kia Khương Tầm từng nghĩ, nếu ngay trên đường viền môi có một nốt ruồi nhỏ thì đẹp biết bao.
An Diệc không biết mấy lời xàm xí này của hắn từ đâu ra, cũng không vòng vo với hắn nữa, kể lại tường tận quá trình chuyện “Anh không phải người ấy” hôm đó.
Khương Tầm nghe xong thì sửng sốt nói: “Không thể nào.”
“Em chỉ có một cơ hội này để giải thích, nghĩ cho kỹ rồi hẵng nói. Chuyện này làm tôi lấn cấn đến tận bây giờ, em nói cho tôi biết, tôi không phải là ai?” An Diệc nhìn hắn nói.
“Anh không phải là ai cả, anh là anh thôi.” Khương Tầm nhíu chặt mày, trong ký ức của hắn hoàn toàn không có đoạn này, bây giờ nghe từ miệng An Diệc, hắn chỉ thấy vô cùng xa lạ và khó tin.
“Em chưa bao giờ có suy nghĩ đó.” Nhìn Khương Tầm không giống nói dối, vẻ mặt hắn cực kỳ nghiêm túc, “Em chưa từng so sánh hai người với nhau một lần nào, em có nói anh giống, là vì hôm đó trên tay anh có vết mực bút bi, nên em mới nhớ ra thôi.”
Ánh mắt An Diệc sắc bén nhìn hắn: “Bình thường không so, ngủ xong mới so? Ngủ xong thất vọng lắm hả? Tôi không phải người đó. Em tiếc nuối lắm hả?”
“Không thể nào.” Biểu cảm của Khương Tầm vô cùng chống đối, hắn lắc đầu quầy quậy, “Hai người hoàn toàn không giống nhau.”
An Diệc bảo nghe hắn giải thích một lần, nhưng thực ra làm sao mà nghe được, Khương Tầm hoàn toàn không nhớ chuyện này, hắn cũng chẳng giải thích nổi. Khương Tầm cho rằng chuyện này không thể nào xảy ra được, nhưng An Diệc lại thực sự nghe thấy. Đây là chuyện không có đối chứng, An Diệc muốn bỏ qua khúc mắt thì chỉ có thể tự mình san phẳng, tự mình lật qua trang này mà thôi.
Sau đó An Diệc nói: “Thôi bỏ đi.”
“Không bỏ được, em không thừa nhận chuyện này.” Tính cố chấp của Khương Tầm cũng nổi lên, hắn nói, “Có là có, không là không, nếu em có so sánh anh với người ta thì em dám nhận, anh giận thì em dỗ, nhưng em không so sánh là không so sánh. Em thích anh cũng không phải vì anh là giáo viên, lúc đầu em còn chẳng biết anh làm giáo viên.”
An Diệc và Thẩm Phàm cùng tuổi, cùng nghề, lại có chút giống nhau. Nói Khương Tầm tìm anh mà không mang theo chút bóng dáng nào của Thẩm Phàm thì nói ra chẳng ai tin. Nhưng Khương Tầm lại một mực khăng khăng là mình không có, nửa lời cũng không buông.
“Anh không chịu yêu đương với em là vì chuyện này đúng không?” Khương Tầm đi tới, kéo cái ghế đẩu nhỏ ngồi xuống trước mặt An Diệc, cố chấp nói, “Anh An, em không có.”
An Diệc không nghe được lời giải thích, nhưng vì ánh mắt Khương Tầm quá đỗi thẳng thắn, nên anh muốn tin hắn.
“Người đó đối xử với em rất tốt, ngoại trừ việc cuối cùng bỏ em lại một mình ra thì em không có gì để chê trách anh ấy.” Khương Tầm thành thật nói, “Lúc đó em cũng không hiểu chuyện, đều là do em gây ra cả, cho nên em chẳng oán hận gì người đó hết, chỉ là, mấy năm đầu em không cam tâm, cảm thấy người đó lòng dạ sắt đá, thật nhẫn tâm.”
Hắn thẳng lưng, nói với An Diệc: “Bây giờ nghĩ lại chuyện đó chỉ thấy mình sai, làm việc không biết chừng mực. Ngoài ra thì thật sự không còn gì khác, nếu nói còn, thì là hy vọng người đó sống tốt một chút, người đó cũng không dễ dàng gì.”
“Em không nói xấu người đó được, chắc anh cũng không muốn nghe, người đó rất tốt.” Khương Tầm nhìn vào mắt An Diệc, dừng lại một chút, rồi trầm giọng nói, “Em không nói được gì hơn nữa đâu anh An, qua rồi là qua rồi, lúc đó em mười bảy mười tám, giờ em sắp ba mươi rồi. Lúc ở bên anh em chưa từng nghĩ đến người đó, nếu thật sự nhớ nhung chuyện cũ đến thế thì em đã đi tìm người đó rồi, hồi cấp ba em không tìm được, giờ còn không tìm được người sao? Mấy người làm giáo viên các anh, em lên Baidu tìm chắc là ra cả đống.”
Khương Tầm nói rất chân thành, móc gan móc ruột ra cho anh xem. An Diệc quả thực bị ánh mắt của hắn thuyết phục, khoảnh khắc này anh bỗng cảm thấy cái tính so đo bấy lâu nay của mình dường như cũng chẳng quan trọng đến thế. Có lẽ ngày mai bình tĩnh lại nghĩ đến vẫn sẽ để bụng, nhưng ít nhất thì ngay lúc này, An Diệc cảm thấy mình có thể bỏ qua khúc mắc được rồi.
“Được.” An Diệc giơ tay lên sờ mặt Khương Tầm, giống như dỗ trẻ con, anh nói, “Vậy thì cho qua.”
“Anh tin em đi, anh An.” Khương Tầm vẫn hơi nhíu mày, “Em không phải đồ cặn bã đâu.”
An Diệc lại xoa đầu hắn, nói: “Tin rồi.”
An Diệc đứng dậy định cất cây lau nhà, Khương Tầm xoay người đuổi theo, nói với tấm lưng anh: “Em thật sự rất thích anh.”
An Diệc bật cười, quay đầu lại nhìn hắn.
Khương Tầm lại nói: “Thật sự rất thích.”
“Biết rồi.” An Diệc nói, “Biết rồi.”
An Diệc coi như đã hòa giải với chuyện này, không còn để nó lấn cấn ở trong lòng nữa. Anh không phải thật sự tin Khương Tầm chưa từng so sánh hai người bọn họ với nhau, anh chỉ tin rằng thời gian sẽ cuốn trôi đi rất nhiều thứ. Có lẽ hai năm trước Khương Tầm vẫn còn thường xuyên nhớ đến, nhưng đêm nay, những lời hắn nói cũng đều là lời thật lòng, hơn hai năm trôi qua, có lẽ bây giờ đối với Khương Tầm mà nói, những chuyện đó thật sự đã qua rồi.
Con người đôi khi có thể lừa dối chính bộ não của bản thân mình, Khương Tầm tin chắc mình chưa từng so sánh, là bởi vì lúc tỉnh táo hắn chưa từng so sánh. Nhưng sau khi say rượu, đại não mất đi sự kiểm soát, đêm đó sau khi bị cồn và dục vọng càn quét, quả thực Khương Tầm đã so sánh.
Nhưng mà không phải như An Diệc nghĩ là hắn cảm thấy tiếc nuối vì người trước mắt không phải Thẩm Phàm. Hắn chỉ cố chấp muốn xác nhận đi xác nhận lại người trước mắt là An Diệc chứ không phải Thẩm Phàm, vị trí nốt ruồi không giống, hình dáng đôi môi không giống, giọng nói cũng không giống.
Những lời lầm bầm không rõ ràng mà An Diệc không nghe được kia, Khương Tầm đã nói không chỉ một lần.
Lúc đó Khương Tầm ôm An Diệc, nghe nhịp tim và giọng nói luôn mang theo ý cười của anh, lại cảm thấy lòng mình trống rỗng. Cảm thấy mình là một đứa trẻ được yêu thương, không phải là Khương tổng, không cần phải xã giao luồn lách gì cả.
Hắn muốn nhét cả An Diệc vào trong tim mình.
Môi hắn dán vào cổ An Diệc, lầm bầm không rõ:
“Anh không phải người ấy.”
“Anh sẽ không bỏ rơi em.”
Hết chương 11.
