Chương 11: Cứu Viện Khẩn Cấp

Chương 11: Cứu Viện Khẩn Cấp

 

Ông Lý này, có lẽ chính là “khách hàng tiềm năng” còn lại trên bản đồ ngoài Khang Khang ra nhỉ?

 

Mắt Đường Vũ An sáng lên, cậu vốn còn định nhờ Quả bà bà dẫn họ qua đó, nhưng khi liếc nhìn bản đồ thì lại phát hiện ra điểm sáng màu xanh lục nhạt đáng lẽ là của ông Lý đã biến mất không còn dấu vết.

 

Ủa? Ông Lý ra ngoài rồi sao?

 

Cậu quét một vòng trên bản đồ, nhưng không thấy điểm sáng màu xanh lục kia đâu nữa, rõ ràng là ông Lý đã đi ra ngoài khu vực đã được mở khóa.

 

Lúc này, Chu Khởi đã lên tiếng hỏi: “Bà có thể dẫn chúng cháu đi tìm ông ấy được không?”

 

“Được thì cũng được, nhưng chắc phải đợi đến ngày mai.” Quả bà bà nói.

 

Bà không giải thích nguyên nhân, nhưng Đường Vũ An đoán rằng có lẽ ông Lý đã báo với bà là hôm nay ông không có ở nhà.

 

“Không cần phải vội đâu ạ, vậy ngày mai chúng cháu lại đến.”

 

Dù sao thì ngày mai cũng phải tiếp tục đến giao dịch với Quả bà bà, như vậy cũng đỡ tốn công tìm cớ.

 

Đường Vũ An và Chu Khởi bèn cáo từ ra về. Quả bà bà tiễn họ ra đến cửa sổ thông gió, Khang Khang cũng lẽo đẽo theo sau, bò ra cửa sổ nhìn họ vô cùng lưu luyến.

 

“Ngày mai bọn anh lại đến thăm em nhé.” Đường Vũ An xoa đầu cậu bé.

Khang Khang gật đầu, rồi chìa ngón út ra.

 

“Ha ha, em cũng biết móc ngoéo sao?”

 

Đường Vũ An sảng khoái cười lớn, rồi nhẹ nhàng móc ngón út của mình vào ngón tay bé nhỏ của cậu bé, cùng nhau móc ngoéo hẹn ước.

 

“Anh ơi, mai, đến…”

 

Cậu bé dùng giọng điệu non nớt nói chuyện với cậu, “Cho anh, đèn lồng.”

 

Chiếc đèn lồng mà Khang Khang nói chính là loài thực vật phát sáng kia, tên là “cỏ lồng đèn”. Tuy không thể dùng làm thức ăn nhưng quả của nó có thể phát sáng, dùng để chiếu sáng vào ban đêm.

 

Những điều này đều là do Quả bà bà vừa mới nói cho bọn họ biết. Dường như bà đã nhận ra hứng thú của Đường Vũ An và muốn có thêm nhiều giao dịch hơn.

 

Có điều bà không nói thẳng ra, mà Đường Vũ An cũng cố nhịn không hỏi.

 

Số lượt giao dịch hiệu quả của hôm nay đã hết rồi, cứ để dành đến mai giao dịch tiếp, không thể “tát cạn ao bắt cá” được.

 

Đường Vũ An mỉm cười, lại xoa đầu cậu bé lần nữa rồi mới chào Quả bà bà, sau đó trèo ra khỏi cửa sổ thông gió, cùng Chu Khởi rời đi.

 

Khang Khang bịn rịn dõi theo bóng dáng họ cho đến khi khuất hẳn. Đối với cậu bé mà nói, thật sự rất hiếm khi gặp được một người cùng trang lứa có thể chơi với mình…

 

Mặc dù tuổi của Đường Vũ An cũng lớn hơn cậu bé khá nhiều.

 

Quả bà bà định bế cậu bé vào nhà, vô tình sờ vào túi áo của cậu bé, bà cảm thấy có vật gì đó cứng cứng kỳ lạ. Đến khi lấy ra xem bà mới phát hiện ra đó là túi kẹo đường mà Đường Vũ An vừa lén nhét cho cậu bé, bà nhìn mà không khỏi sững sờ.

 

“Kẹo! Ngọt ạ!”

 

Khang Khang nhìn thấy túi kẹo, cuối cùng cũng nở nụ cười vui vẻ, “Anh trai kẹo, thích ạ!”

 

Lần đầu tiên thấy cháu trai mình vui vẻ đến vậy, Quả bà bà cũng nở một nụ cười mãn nguyện, cuối cùng lại nhét mấy viên kẹo đường phèn vào lại túi áo của Khang Khang.

 

“Cháu cứ từ từ mà ăn nhé.” bà xoa đầu cậu bé, rồi hơi thất thần lẩm bẩm, “Phải lớn lên khỏe mạnh nhé…”

 

Khang Khang ngơ ngác nhìn bà, rồi gật đầu “dạ” một tiếng.

 

—–

 

“Tiểu Khang Khang đáng yêu thật~”

 

Đường Vũ An nhảy xuống khỏi bức tường đổ nát, vui vẻ nói.

 

Hôm nay cậu có thể hoàn thành nhiệm vụ thuận lợi như vậy, phần lớn là nhờ vào sự phối hợp của Tiểu Khang Khang.

 

Chu Khởi không nói gì, chỉ nhìn cậu mỉm cười.

 

“Tiếp theo chúng ta làm gì đây? Dọn dẹp sinh vật nguy hiểm ư?” Đường Vũ An nghĩ đến điều gì đó rồi lại nói, “Đợi đã, để em làm xong nhiệm vụ hàng ngày đã.”

 

Cậu đổi 5 lít nước dùng cho tiệm tạp hóa, hoàn thành nhiệm vụ hàng ngày cuối cùng và thuận lợi nhận được một lượt quay của Vòng Quay May Mắn hôm nay.

 

“Vậy em quay thưởng nhé?”

 

“Được.”

 

Đường Vũ An xoa xoa tay, chọn quay thưởng, rồi căng thẳng nhìn vào kim chỉ trên vòng quay mà cầu nguyện.

 

Vật phẩm, vật phẩm, vật phẩm… Cho tôi vật phẩm đi!

 

Cậu thầm niệm trong lòng, và kết quả là —

 

【Chúc mừng! Bạn đã nhận được kỹ năng đặc biệt “Khinh Thân Thuật Level 1”.】

 

Đường Vũ An: (0.0)

 

【Bảng kỹ năng đã được mở khóa, có thể xem trong trang chủ của hệ thống.】

 

Đường Vũ An phát hiện ra, trang chủ hệ thống của cậu lại có thêm một mục mới — Kỹ năng.

 

Cậu tò mò nhấn vào, bảng điều khiển này rất đơn giản, kỹ năng mà cậu nắm giữ hiện tại cũng chỉ có một.

 

【Khinh Thân Thuật Level 1.】

 

Thuộc tính: Kỹ năng hệ ma pháp.

 

Hiệu quả Level 1: Có thể giải phóng một luồng sức mạnh của gió, giúp mục tiêu có được hiệu quả cơ thể nhẹ nhàng như chim yến, được xem là kỹ năng không thể thiếu khi giao hàng và buôn bán.

 

Thời gian duy trì: 120 phút. Mỗi ngày có thể sử dụng 3 lần.

 

Số lần còn lại: 3

 

Oa!

 

Nhìn mô tả kỹ năng, mắt Đường Vũ An sáng rực lên.

 

Kỹ năng đến từ hệ ma pháp! Ý là cậu có thể sử dụng phép thuật rồi sao? Giao hàng buôn bán? Chẳng phải đó là việc mà họ đang làm hay sao?

 

Đường Vũ An vội vàng chia sẻ tin tốt này với Chu Khởi.

 

Chu Khởi cũng sững sờ, “Khinh Thân Thuật?”

 

“Đúng vậy, một ngày có thể dùng ba lần, mỗi lần kéo dài hai tiếng!”

 

Đường Vũ An vui vẻ nói. Cậu nghiên cứu một chút trên bảng kỹ năng, rồi nhìn Chu Khởi và tập trung tinh thần—

 

Khinh Thân Thuật!

 

Thấy số lần sử dụng còn lại trên bảng kỹ năng giảm đi, biết là kỹ năng đã được kích hoạt thành công, Đường Vũ An vội hỏi: “Anh Tiểu Khởi, anh có cảm giác gì không?”

 

Chu Khởi chớp mắt, anh cúi đầu nhìn cơ thể mình, hơi khuỵu gối, rồi nhẹ nhàng nhảy lên…

 

Vút—

 

Đường Vũ An buộc phải ngẩng đầu lên.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Chỉ là một cú nhảy nhẹ nhàng mà anh Tiểu Khởi đã nhảy cao đến năm sáu mét!

 

Giữa không trung, Chu Khởi cũng giật mình.

 

Bất thình lình lên đến một độ cao như vậy, hơn nữa sau khi đạt đến điểm cao nhất lại bắt đầu rơi xuống, bất cứ ai cũng không thể nào giữ được bình tĩnh.

 

Nhưng anh nhanh chóng phát hiện ra, tốc độ rơi của mình rất chậm.

 

Anh cứ như một chiếc lông vũ, lơ lửng giữa không trung, cuối cùng lại từ từ đáp xuống mặt đất.

 

“Oa, anh Tiểu Khởi, ban nãy anh nhảy cao quá!” Đường Vũ An phấn khích nói.

 

Chu Khởi gật đầu, lại thử nhảy lên, lao xuống, giảm tốc, chạy nhanh… Chẳng mấy chốc, anh đã hoàn toàn làm chủ được cơ thể mình trong trạng thái này.

 

Đường Vũ An thấy anh bay lượn như siêu nhân thì cũng không khỏi háo hức muốn thử.

 

“Vui quá, em cũng muốn thử!”

 

Thế nhưng Chu Khởi lại ngăn cậu lại.

 

“Khinh Thân Thuật một ngày chỉ có thể dùng ba lần, mỗi lần chỉ được 2 tiếng, những lần còn lại tạm thời để dành đã, để anh cõng em xem thử.”

 

“Cũng có lý.”

 

Đường Vũ An gật đầu, ngoan ngoãn trèo lên lưng Chu Khởi.

 

Chu Khởi cõng Đường Vũ An, lại nhẹ nhàng nhảy một cái, liền đáp xuống một tảng đá khổng lồ bên cạnh, cao ít nhất ba bốn mét. Dù cõng theo Đường Vũ An cũng không hề ảnh hưởng gì đến hành động của anh.

 

Đường Vũ An oa một tiếng, hai tay ôm chặt lấy cổ anh.

 

“Anh Tiểu Khởi, chúng ta vừa bay lên đấy!”

 

Dù sao cũng vẫn ở độ tuổi ham chơi, sau cảm giác căng thẳng ban đầu, Đường Vũ An nhanh chóng trở nên phấn khích.

 

“Ừm.” Chu Khởi lại cõng cậu nhảy trở về mặt đất.

 

Đường Vũ An tụt xuống khỏi lưng anh, rồi đứng tại chỗ nhảy một cái, cậu thất vọng phát hiện ra mình vẫn chỉ có thể nhảy đến độ cao như cũ.

 

Chu Khởi lại cõng cậu lên, nhảy vút lên cao mà không tốn chút sức nào.

 

“Xem ra Khinh Thân Thuật này chỉ có tác dụng lên một người, người này có thể dễ dàng cõng vật nặng, chỉ là, không biết giới hạn là bao nhiêu.”

 

Đây là Khinh Thân Thuật, không phải Đại Lực Thuật.

 

Khi Đường Vũ An trèo lên vai anh, Chu Khởi vẫn có thể cảm nhận được trọng lượng, chỉ là sau khi cậu hoàn toàn áp sát vào lưng anh thì lại lập tức trở nên nhẹ bẫng, cứ như thể họ đã biến thành một người vậy.

 

Đường Vũ An gật đầu, “Vậy tiếp theo chúng ta làm gì?”

 

“Em đói chưa?”

 

“Vẫn chưa.”

 

Chu Khởi suy nghĩ một lát rồi nói: “Vậy đi dạo xung quanh trước, mở khóa các khu vực khác trên bản đồ nhé?”

 

“Vâng.”

 

Thế là, Đường Vũ An lại mở bản đồ, trước tiên đánh dấu tên cho điểm sáng thuộc về Khang Khang, sau đó bắt đầu chỉ huy Chu Khởi đi về phía những khu vực vẫn còn bị sương mù bao phủ trên bản đồ.

 

Họ tạm thời không đi về hướng Tây Bắc, mà chuẩn bị mở khóa bản đồ xung quanh tiệm tạp hóa trước rồi tính sau.

 

Có sự hỗ trợ của Khinh Thân Thuật, tốc độ của họ đã nhanh hơn trước rất nhiều.

 

Gặp phải chướng ngại vật khó vượt qua thì cứ trực tiếp nhảy qua, thấy có điểm sáng màu đỏ xuất hiện thì tạm thời tránh đi.

 

Cả một chặng đường vô cùng nhẹ nhàng, không chút mệt mỏi.

 

“Cái Khinh Thân Thuật này cũng hữu dụng quá đi!”

 

Ngay lúc Đường Vũ An đang vui mừng khôn xiết, trên bản đồ bỗng nhiên xuất hiện sự thay đổi —

 

Một điểm sáng màu xanh lục đại diện cho khách hàng tiềm năng xuất hiện trong tầm nhìn của cậu, đi từ rìa sương mù vào khu vực đã được mở khóa.

 

Chưa kịp để Đường Vũ An vui mừng, một điểm sáng màu đỏ đã từ trong sương mù đuổi theo.

 

Có người đang bị sinh vật nguy hiểm truy đuổi!

 

Đúng lúc này, trước mắt Đường Vũ An hiện lên một thông báo của hệ thống mới.

 

【Chú ý! Kích hoạt nhiệm vụ bình thường: [Cứu Viện Khẩn Cấp]!】

 

Mô tả: Phát hiện một khách hàng tiềm năng đang bị sinh vật nguy hiểm truy đuổi, tính mạng nguy kịch.

 

Nội dung nhiệm vụ: Giúp khách hàng tiềm năng thoát khỏi nguy hiểm, phát triển người đó thành khách hàng mới (chưa hoàn thành).

 

Phần thưởng: Điểm tích lũy x 20, lượt quay Vòng Quay May Mắn x 1.

 

Lại có nhiệm vụ mới! Nhưng mà…

 

“Có 20 điểm tích lũy thôi, ít quá!”

 

Lẽ nào vì là tận thế nên mạng người không đáng tiền sao?

 

Đường Vũ An lẩm bẩm một câu, nhưng vẫn giải thích tình hình cho Chu Khởi, sau đó nói: “Anh Tiểu Khởi, chúng ta đi cứu người đi.”

 

Vừa hay, nhiệm vụ dọn dẹp sinh vật nguy hiểm vẫn chưa hoàn thành, có thể tiện tay giải quyết một con.

 

Chu Khởi gật đầu đáp: “Được.”

 

Nói xong, anh liền cõng Đường Vũ An đuổi theo hướng mà cậu chỉ.

 

Chu Khởi nhanh chóng đến hiện trường, xa xa đã thấy một bóng người đang loạng choạng chạy trên một con đường nhỏ.

 

Phía sau người đó, một con thằn lằn còn lớn hơn cả một con rồng Komodo trưởng thành đang đuổi theo, chỉ còn cách vài trăm mét nữa là đuổi kịp.

 

Người đàn ông hẳn là đã bị thương, có thể nhìn thấy vết máu trên mặt đường, mùi máu tanh khiến ông khó lòng thoát khỏi sự truy lùng của con thằn lằn khổng lồ, có lẽ việc bị giết chết chỉ là chuyện sớm muộn.

 

“Con thằn lằn này to quá!” Đường Vũ An không kìm được mà kêu lên khe khẽ.

 

Hình dạng thật của Vượng Tài tuy cũng lớn, nhưng vì lông xù nên không đáng sợ đến vậy, còn con thằn lằn khổng lồ này thì trông hung tợn hơn nhiều, nước dãi chảy từ miệng nó xuống dường như còn tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc.

 

Tình hình nguy cấp, Đường Vũ An cố nén sợ hãi trong lòng, nghe xong kế hoạch của Chu Khởi, rồi phối hợp lấy ra cần trêu mèo và đĩa bay cho chó.

 

“Anh Tiểu Khởi, em chuẩn bị xong rồi!”

 

“Được, vậy anh qua đó đây.”

 

Chu Khởi cõng Đường Vũ An, nhanh chóng tiếp cận con thằn lằn khổng lồ, 500 mét… 300 mét… 100 mét…

 

Lúc này, người đàn ông kia đã trèo lên một bức tường thấp, còn chưa kịp trèo qua thì đã bị con thằn lằn ngoạm chặt lấy bắp chân.

 

“Leng keng leng keng—”

 

Cần trêu mèo vô địch đã được kích hoạt!

 

Hết chương 11.

 

Chương 11: Cứu Viện Khẩn Cấp

Ngày đăng: 26 Tháng 7, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên