Chương 11: Hiểm Cảnh

 

Chương 11: Hiểm Cảnh

 

“Nấu cơm ở nhà người khác không được lịch sự cho lắm…” Chu Kỳ An không phản đối gì đặc biệt, thuận miệng đáp lại một câu.

 

Nếu mẹ cậu thật sự có thể giết chết được Tư tiên sinh, bà tuyệt đối sẽ không nhiều lời hỏi ý kiến của cậu. Rất nhanh, cậu chuyển chủ đề, nghiến răng nhìn chằm chằm pho tượng: “Cô vợ này hung dữ quá, không cần đâu.”

 

Cậu không tin mẹ cậu không cảm nhận được sự nguy hiểm của pho tượng này, nếu không phải đang trong kỳ ngủ đông, thì có đánh thắng được hay không cũng là một vấn đề.

 

Trò chơi đặc biệt nhấn mạnh phải có 【Thứ đó】 mới có cơ hội đập vỡ được pho tượng trong lúc nó ngủ đông, ngoài ra, e rằng bây giờ dù có thiêu đốt, đập vỡ hay đâm thủng cũng không thể làm tổn hại gì đến pho tượng dù chỉ một chút.

 

Mẹ Chu giống như đang khuân vác thi thể, lôi pho tượng từ dưới gầm giường ra, ngón tay mân mê bề mặt trơn nhẵn.

 

“Bên trong này chứa rất nhiều thứ tốt.”

 

Nghe bà nói vậy, Chu Kỳ An luôn có cảm giác bụng pho tượng giống như một cái tổ, bên trong không biết ấp ủ bao nhiêu thứ dơ bẩn.

 

Mẹ Chu đột nhiên áp sát tai nghe ngóng, nụ cười quỷ dị.

 

“Cứ chờ xem.”

 

Trước mặt Chu Kỳ An, bà cõng pho tượng rời đi.

 

Sức mạnh chênh lệch quá lớn, Chu Kỳ An cũng không dám ngăn cản.

 

Ở thế giới hiện thực phần lớn thời gian mẹ cậu vẫn bình thường, nhưng trong phó bản này, hành động của bà từng giây từng phút đều không khác gì quái vật.

 

Mẹ Chu rời đi không kinh động đến ai, Chu Kỳ An biết thời gian nghỉ ngơi dành cho mình không còn nhiều, e rằng rất nhanh đối phương sẽ mang theo ‘Con dâu mới’ của bà quay trở lại.

 

Điều duy nhất có thể an ủi cậu là đã hoàn thành nhiệm vụ thắp hương.

 

Chu Kỳ An vô lực ngồi xuống trước bàn, xoa xoa thái dương nhìn bức tường.

 

Trên bảng thời gian biểu sinh hoạt, mục thắp hương cuối cùng cũng xuất hiện một dấu √ nhỏ.

 

【 Thời gian biểu sinh hoạt đúng giờ có thể đảm bảo sức khỏe của bạn.】

 

【 Chúc mừng bạn nhận được Viên thuốc đại bổ *1.】

 

【 Viên thuốc đại bổ: Dùng để hồi máu nhanh chóng, tăng 300% tốc độ chữa lành vết thương.】

 

Phía sau thanh ba lô bên dưới bảng điều khiển xuất hiện một viên thuốc nhỏ màu đen.

 

Cùng lúc đó, bảng thời gian biểu sinh hoạt hóa thành tro tàn biến mất.

 

“Có nghĩa là không cần phải tuân theo thời gian biểu sinh hoạt ở trên nữa sao?”

 

Lúc Chu Kỳ An đang tự lẩm bẩm thì bên ngoài đột nhiên thổi đến một cơn gió lạnh, theo đó là tiếng hú rợn tóc gáy từ hồ nước xa xa.

 

Cậu đứng dậy đi đến bên cửa sổ, nhận ra đó là tiếng kêu của ông chủ Vương, thầm nghĩ, người này sợ là tiêu đời rồi.

 

Chu Kỳ An không lập tức đến hồ xem náo nhiệt, ai biết nơi đó bây giờ có nguy hiểm hay không. Mãi cho đến gần trưa, lúc sắp đến giờ ăn cơm, cậu mới chậm rãi xuống lầu, phát hiện những người đi đến hồ vẫn chưa quay lại.

 

Cậu sinh viên đại học lo lắng nói: “Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?”

 

Chu Kỳ An khá là trầm mặc, lòng tốt không đúng chỗ này ở thế giới hiện thực không phải là chuyện xấu, nhưng trong trò chơi, nếu không cẩn thận sẽ hại người hại mình.

 

Cậu nhớ đến Hàn Lệ đã cố ý nhắc đến việc Tư tiên sinh khá là quan tâm đến cậu sinh viên đại học này.

 

Cái đầu thỏ đó cũng không phải thứ tốt đẹp gì, chắc chắn là cảm thấy trên người cậu sinh viên đại học có lợi ích gì đó.

 

Lợi ích gì?

 

Tốt bụng sao?

 

Nhìn đi nhìn lại dường như chỉ có điểm này là đặc biệt, trong ba người mới bọn họ, cậu sinh viên đại học là người duy nhất không lựa chọn hy sinh bạn bè.

 

Chu Kỳ An cau mày, chẳng lẽ tốt bụng ở trong phó bản này lại có ích?

 

Lúc đang suy nghĩ thì Trần Giam và Hàn Thiên Sinh trở về. Mặc dù đã có dự cảm không lành, Chu Kỳ An vẫn hỏi: “Ông chủ Vương đâu?”

 

Hàn Thiên Sinh bảo cậu nhìn phía sau.

 

Lúc này Chu Kỳ An mới chú ý đến trên tay Trần Giam còn đang kéo một thứ, là một bao tải da rắn, từ khe hở của bao tải đang không ngừng chảy máu.

 

Do bị kéo lê trên đường nên phần đáy bị rách, một đoạn ruột non rơi ra ngoài.

 

“Ẹo ——”

 

Cậu sinh viên đại học không nhịn được nôn mửa.

 

Trần Giam thấy cũng quen rồi: “Vương Mộc vừa xuống nước đã bị cá trong hồ cắn chết.”

 

Thông thường đều là người bắt cá, bây giờ đổi vị trí, nghe thật sự không dễ chịu chút nào.

 

Ngay sau đó, một thông báo của hệ thống vang lên, lập tức khiến cho mọi người cảm thấy “Thú vị”.

 

【 Một trong những người thừa kế đã chết, vật hiếm thì quý, độ hảo cảm của phú ông Tuân đối với toàn bộ người chơi tăng lên 10 điểm.】

 

【 Xin lưu ý, khi độ hảo cảm của phú ông Tuân đạt đến mức trung bình (60), người chơi sẽ chính thức được liệt kê vào danh sách người thừa kế di sản.】

 

“Xếp hạng độ hảo cảm hiện tại ——”

 

【 Hạng nhất: Con trai giả (45)

Hạng nhì: Vợ giả (42)

 

Hạng ba: Anh vợ giả (25)

 

Hạng tư: Người anh vợ giả khác (12)

 

Hạng năm: Họ hàng giả không quan trọng (10)】

 

Không biết ai đó lẩm bẩm một câu: “Cái này cũng quá…..”

 

Hoàn thành một nhiệm vụ phụ, độ hảo cảm có thể tăng khoảng mười lăm điểm, tất nhiên điều này cũng không tuyệt đối, phần thưởng có thể không phải là độ hảo cảm mà là thứ khác. Nhưng một người chơi chết đi, lại có thể dễ dàng nhận được mười điểm hảo cảm.

 

Điều này thật sự quá hấp dẫn!

 

Sau thông báo, bầu không khí giữa mọi người vô hình chung trở nên căng thẳng hơn.

 

Thông báo của hệ thống vẫn đang tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa:

 

【 Những người thừa kế còn lại hãy tiếp tục cố gắng, tiến gần hơn đến người thừa kế trung tâm, cuối cùng trở thành người thừa kế di sản.】

 

Buổi sáng do Trần Giam có thành tích đánh bắt cá xuất sắc nên đã nhận được một ít độ hảo cảm, nhìn từ tình huống của Hàn Thiên Sinh và cậu sinh viên đại học, cơ bản có thể xác định được những người bên lề không có nhiệm vụ.

 

Không có nhiệm vụ không có nghĩa là tuyệt đối an toàn, nhưng có thể coi là đồng nghĩa với việc chờ chết. Mặc dù trước đó đã có rất nhiều suy đoán, nhưng khi trò chơi thật sự thông báo, vẫn phá vỡ tia may mắn cuối cùng.

 

Lúc này ngay cả cậu sinh viên đại học cũng không nhịn được mà bắt đầu suy nghĩ, làm thế nào mới có thể trở thành người thừa kế trung tâm.

 

Tuân Nhị từ nhà bếp đi ra, những vết sẹo nhỏ li ti kéo dài đến tận cánh tay đang xắn lên, cơ bắp của anh ta rất săn chắc, sở hữu một thân hình cường tráng, nhưng trên mặt lại không nhìn ra chút sức sống nào.

 

Thấy thi thể không toàn vẹn cũng không có phản ứng gì, anh ta khẽ hỏi: “Ông ta bị đuối nước à?”

 

Mọi người im lặng, nhà ai đuối nước mà lại bị xé xác thành năm mảnh như vậy?

 

Trần Giam cố gắng vớt thi thể của ông chủ Vương lên không phải vì hắn ta có lòng nhân đạo, mà là hắn ta nhìn thấy dưới đáy hồ có mấy con cá lớn có khuôn mặt giống người.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Vương Mộc xuống nước là do Trần Giam xúi giục, hắn ta nói mình sẽ dùng đạo cụ giúp Vương Mộc xua đuổi đàn cá, điều kiện là khi trở về thế giới hiện thực, đối phương phải chuyển nhượng toàn bộ tài sản cho mình.

 

Vương Mộc tin là thật, không ngờ Trần Giam chỉ lợi dụng ông ta để dụ cá, một mình đi xuống đáy hồ thăm dò.

 

Là người gây ra tội ác, Trần Giam không khỏi lo lắng, nếu để mặc thi thể chìm dưới đáy hồ, sẽ dẫn đến việc thi thể biến đổi rồi trả thù mình.

 

Dù sao thì ở trong phó bản trò chơi, chuyện gì cũng có thể xảy ra.

 

Mọi người đều đang nói dối trắng trợn, cuối cùng gật đầu cho qua chuyện, nói rằng Vương Mộc bị đuối nước.

 

Trần Giam càng thêm thản nhiên bịa chuyện: “Mấy loài rong tảo trong hồ đã xé xác ông ta.”

 

Tuân Nhị khẽ thở dài: “Vậy thì thật đáng tiếc. Ăn cơm trước đã, ăn xong rồi xử lý.”

 

Anh ta nhìn xung quanh, hỏi: “Dì Tô đâu rồi?”

 

Hàn Thiên Sinh nói: “Dì ấy đi hái thuốc, chắc sẽ sớm quay lại.”

 

Vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đã đến.

 

Hàn Lệ xách theo mười con chim quái dị trở về, bắt chim quái dị không phải là chuyện khó, cậu sinh viên đại học suýt chút nữa đã bắn hạ được một con, nhưng một lần bắt được mười con chim thì tuyệt đối không phải là chuyện dễ dàng.

 

Trần Giam: “Đây là thuốc mà cô hái được sao?”

 

Tuân Nhị đã dùng hành động thay cho câu trả lời, mỉm cười bước tới nhận lấy: “Cha nuôi mỗi ngày đều phải uống canh hầm từ nội tạng chim.”

 

Chim quái dị ăn cá ăn thịt người, nội tạng có mùi hôi thối, mọi người cố gắng kìm nén vẻ ghê tởm, không để lộ ra ngoài.

 

Thi thể của ông chủ Vương bị vứt ở đại sảnh, bữa trưa vẫn là cá tôm. Trên bàn ăn, phú ông Tuân vẫn luôn bận tâm đến pho tượng: “Vẫn chưa tìm thấy sao?”

 

Tuân Nhị lắc đầu, phú ông Tuân liền đập mạnh đôi đũa xuống bàn: “Vô dụng, thật là vô dụng!”

 

“Phải tìm cho ra, nhất định phải tìm cho ra……”

 

Từ đầu đến cuối ông ta đều không tập trung, lúc thì nổi giận lúc thì lo lắng bất an, thậm chí đối với thi thể dư thừa cũng không hề hỏi han.

 

Bị coi là nơi trút giận, Tuân Nhị bình tĩnh đứng dậy, đưa cho phú ông Tuân một đôi đũa mới.

 

Bữa trưa khó nuốt cuối cùng cũng kết thúc, Tuân Nhị đi rửa bát.

 

Cậu sinh viên đại học che bụng, có chút khó chịu, những người khác cũng không khá hơn là bao.

 

Hàn Lệ nói: “Lúc tôi làm nhiệm vụ hái thuốc đã tìm rồi, không có quả dại nào ăn được.”

 

Thời hạn nhiệm vụ là không xác định, nhưng rõ ràng mỗi bữa ăn đều có chứa một lượng độc tố nhỏ, thời gian càng lâu, cơ thể càng không chịu nổi.

 

Trần Giam muốn đi xử lý thi thể, những người khác đều muốn biết anh ta đã thu được thông tin gì từ trong hồ, đề nghị muốn giúp đỡ.

 

Trần Giam cũng không từ chối, lấy từ hầm rượu ra mấy chiếc xẻng, đưa cho mỗi người một chiếc, nói:

 

“Trong hầm rượu có để mấy cái máy được che bằng vải trắng, không biết dùng để làm gì, mọi người rảnh rỗi có thể cắm điện nghiên cứu thử xem.”

 

Không có nhiệm vụ, mọi người đều không mấy hứng thú với việc khám phá bản đồ mới, ngoài mặt thì gật đầu cho qua chuyện.

 

Trần Giam chia xong xẻng lại bắt đầu tùy ý phân chia thi thể: “Lấy biệt thự làm trung tâm, lần lượt chôn ở bốn hướng đông nam tây bắc, càng xa biệt thự càng tốt.”

 

Cậu sinh viên đại học nghe xong thì toát mồ hôi lạnh: “Có lý do gì đặc biệt à?”

 

Trần Giam lạnh lùng nói: “Chôn càng xa, khả năng biến thành xác sống càng nhỏ.”

 

“Chúng ta có thể cùng nhau chôn từng nơi một.” Cậu sinh viên đại học cảm thấy chia nhóm vẫn quá mạo hiểm, “Phim kinh dị không phải đều diễn như vậy sao? Đi riêng lẻ thường sẽ chết nhanh hơn.”

 

Chu Kỳ An: “Cảm thấy chết nhanh, vậy thì đúng rồi.”

 

Cậu sinh viên đại học: “…”

 

Rất không may, sợ cái gì thì cái đó đến, cậu sinh viên đại học và Chu Kỳ An được chia thành một nhóm, thật ra cậu ta muốn ở cùng nhóm với Hàn Lệ hơn, dù sao thì vào buổi sáng đối phương cũng đã cứu cậu ta một mạng rồi.

 

Chu Kỳ An: “Tôi đi hướng Tây.”

 

Nhìn thấy Chu Kỳ An thản nhiên xách bao tải đựng đầu và ruột đi, cậu sinh viên đại học càng thêm sợ hãi.

 

Ở cửa ra vào, Tư tiên sinh không thèm liếc nhìn bọn họ lấy một cái, nó nhắm mắt, nói: “Trong phó bản trò chơi, trung bình mỗi ngày sẽ có một người chết, cậu đoán xem, người tiếp theo sẽ là ai?”

 

Chu Kỳ An không quay đầu lại: “Yên tâm, tai họa thường lưu lại ngàn năm.”

 

Sau khi ra khỏi cửa, đi dọc theo một hướng càng ngày càng lệch, những tán cây rậm rạp trên đầu che khuất ánh nắng mặt trời, khu rừng rậm rạp mất đi ánh sáng chiếu rọi, trở nên vô cùng đáng sợ, như thể không biết lúc nào có một con quái vật sẽ chui ra.

 

Cậu sinh viên đại học: “Hay là chôn ở đây đi.”

 

Chu Kỳ An lại không dừng bước, cậu sinh viên đại học vừa định nhắc lại lần nữa thì đột nhiên nhìn thấy hướng Chu Kỳ An đang đi, phía trước có một nấm mộ nhô lên.

 

“Nơi đó có một ngôi mộ!”

 

Chu Kỳ An đã nhìn thấy từ lâu, biệt thự được xây dựng ở phía đông, càng đi về phía Tây càng xa, vì vậy cậu cố ý chọn hướng này, muốn tránh xa nguồn cơn rắc rối.

 

Số phận dường như không cho phép cậu tránh né điều gì.

 

Chạy đến đây vậy mà vẫn có thể phát hiện ra thứ gì đó.

 

Hai người chậm rãi tiến lại gần, xung quanh nấm mộ chất đầy lá rụng, gió thổi qua, những chiếc lá xào xạc bay lên. Con chim quái dị trong rừng bay vụt qua bầu trời, bọn họ cũng như chim sợ cành cong, cơ thể lần lượt khẽ run lên.

 

Chu Kỳ An gan dạ hơn một chút, thuận tay lau đi lớp bụi bẩn bám đầy trên bia mộ, bốn chữ lớn trên đó khiến cho cậu sinh viên đại học hít vào một ngụm khí lạnh: “Là, là, là…”

 

—— Tuân Nhị chi mộ.

 

Dường như bia mộ này đã có từ lâu đời, bên dưới còn có nhện đang bò loạn xạ trong đống lá khô.

 

“Nếu Tuân Nhị đã chết, vậy người vẫn luôn ở cùng chúng ta là thứ gì?” Cậu sinh viên đại học trừng to hai mắt, run rẩy hỏi.

 

Câu hỏi của cậu ta không nhận được lời đáp, đột nhiên nghe thấy tiếng xẻng xúc đất, quay đầu lại thì nhìn thấy Chu Kỳ An đang đào đất.

 

“Anh làm gì vậy?” Cậu ta kinh hãi.

 

“Đào mộ đó.” Chu Kỳ An nói: “Chẳng lẽ cậu không muốn biết Tuân Nhị rốt cuộc là người sống hay là người chết à?”

 

Chỉ có mở quan tài mới có thể kết luận được.

 

Nếu bên trong quan tài trống rỗng, vậy thì là giả chết hoặc là trò đùa dai; nếu bên trong có thi thể, mọi chuyện sẽ đơn giản, Tuân Nhị mà bây giờ bọn họ nhìn thấy là giả.

 

Quan tài được chôn khá nông, rất nhanh đã lộ ra màu sắc của một góc quan tài. Phần rìa từng có dấu vết đóng đinh, nhưng bây giờ chỉ còn lại mấy cái lỗ đen ngòm.

 

“Nhanh lên, giúp tôi một tay.” Chu Kỳ An thở hổn hển, vừa định dùng sức nhấc tấm ván quan tài lên thì khóe mắt liếc thấy sắc mặt cậu sinh viên đại học trắng bệch như tờ giấy, cậu bất lực nói: “Cậu nhóc, đào mộ mà cậu cũng sợ sao?”

 

Người sau vẫn không nhúc nhích, mãi một lúc sau, cậu ta mới cứng đờ giơ tay lên, chỉ về phía sau Chu Kỳ An.

 

Chu Kỳ An đang dựa nửa người vào bia mộ Tuân Nhị, mí mắt giật giật.

 

Không thể nào chứ?

 

Không thể nào phía sau lại đột nhiên có người đứng chứ?

 

Không thể nào người đó… lại chính là Tuân Nhị chứ!

 

Hết chương 11.

 

Chương 11: Hiểm Cảnh

Ngày đăng: 7 Tháng 10, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên