Chương 11: Làm Thêm (Phần 3)
Lên xe, Hạ Tân nhìn mấy chữ trên chiếc ghế màu xanh duy nhất rồi phá lên cười “há-há-há” mấy tiếng, sau đó đặt mông ngồi xuống chiếc ghế màu đỏ ngay sau nó. Chắc là do hôm nay cậu ta cũng mệt rồi, chứ nếu không, với tình bạn mấy năm đại học, chắc chắn cậu ta sẽ vỗ vào bụng tôi rồi hỏi xem tôi có thai mấy tháng rồi. Hôm nay coi như cậu ta tha cho tôi một mạng.
Thấy Hạ Tân ngồi xuống, bác tài xế liền quay đầu lại lườm cậu ta một cái.
Tôi vội vàng nói: “Bác tài, đây là bạn học của tôi, tiện đường thôi. Cậu ấy xuống ở trạm trước khu dân cư Bỉ Ngạn.”
Bác tài vẫn kiệm lời như mọi khi, quay người lại, đưa lưng về phía chúng tôi rồi trầm giọng nói: “Chỉ cần không chết là được.”
Tôi cũng không hiểu ý ông ta là gì, nhưng thấy ông ta không tức giận, dường như cũng chẳng bận tâm đến việc cho Hạ Tân đi nhờ một đoạn, thế là tôi bèn ngồi vững ở phía trước Hạ Tân rồi mở điện thoại ra xem.
Lý Viện Viện không ngồi cùng chúng tôi. Cô ta tự mình chạy xuống góc hàng ghế cuối cùng của xe buýt, cả người khuất vào trong bóng tối, không nhìn rõ hình dáng.
Hiệu trưởng Trương biết chúng tôi đã lên xe buýt thì yên tâm rồi nên không nhắn tin nữa, ngược lại, Ninh Thiên Sách lại gửi liên tiếp mấy tin nhắn—
【Tôi thấy dương khí của anh sung túc, đáng lẽ nguyên dương vẫn chưa hao tổn, nước tiểu đồng tử có hiệu quả trừ tà tốt nhất. Lẽ nào tôi đoán sai, anh đã không còn là trai tân nữa?】
【Anh sao rồi? Đã thoát ra được chưa? Tôi đang ở gần trung tâm thương mại đây, sẽ đến cứu anh ngay.】
【Tôi đến nơi rồi. Bảo vệ đã đóng cửa chính, đợi tôi tìm một món vũ khí thuận tay để đập vỡ cửa kính. Anh cố gắng thêm một lát nữa, nếu sợ quá thì có thể cắn rách ngón giữa, một giọt máu đầu tim có dương khí mạnh nhất, có thể cầm cự được một lúc.】
Tôi hoàn toàn không ngờ Tiểu Ninh lại không báo cảnh sát, mà lại chạy đến trung tâm thương mại định đập cửa cứu tôi. Tôi vội vàng gọi điện thoại cho cậu ta, nhưng mãi không có ai bắt máy, tôi thật sự sợ cậu ta đang mải mê đập cửa nên không nghe thấy tiếng điện thoại.
Ngay lúc tôi đang lo sốt vó thì cuộc gọi được kết nối, trong điện thoại truyền đến giọng nói hổn hển của Ninh Thiên Sách: “Tôi vừa mới tìm được một viên gạch thì tên bảo vệ đã xông ra đuổi theo tôi. Anh yên tâm, khinh công của tôi rất cao, có thể cắt đuôi được ông ta, đợi…”
Tôi lập tức ngắt lời cậu ta: “Tôi ra ngoài rồi, đang ngồi xe về nhà đây!”
Đầu dây bên kia im bặt, mãi một lúc sau mới nghe thấy Ninh Thiên Sách nói: “Lúc nãy tôi trốn trong một góc khuất để tránh bảo vệ, không tiện nói chuyện. Anh ra ngoài là tốt rồi, nhưng trong thang máy có ma, tôi vẫn phải vào trong trừ ma vệ đạo.”
“Đợi đã!” Tôi vội vàng ngăn cậu ta cúp máy, “Thật sự không sao rồi, chỉ là thang máy gặp sự cố thôi!”
“Không phải đâu, ban ngày tôi đã đi dạo trong trung tâm thương mại đó rồi, âm khí rất nặng. Lúc đó tôi đã cảm thấy có thể sẽ xảy ra chuyện, chỉ tiếc là trung tâm thương mại 11 giờ tối đã đóng cửa, mời tôi ra ngoài. Sớm biết anh có thể gặp chuyện, lẽ ra tôi nên cố gắng ở lại thêm một lát.”
Tôi rất cảm động, dù sao chúng tôi cũng chỉ là bèo nước gặp nhau, mới gặp qua có một hai lần, vậy mà Tiểu Ninh đã vì một người xa lạ vội vàng chạy đến trung tâm thương mại lúc nửa đêm, còn định đập cửa nữa. Cậu ta thực sự là một thanh niên vô cùng lương thiện và ưu tú. Chỉ là, ý thức pháp luật của cậu ta quá mỏng manh, lại bị nhiễm độc mê tín dị đoan quá nặng, thật sự khiến người ta đau lòng mà.
“Cậu làm vậy là không đúng đâu.” Tôi phổ cập kiến thức cơ bản cho cậu ta, “Gặp phải tình huống này thì nên gọi 119, 110 hay thậm chí là 122 trước đều được. Hơn nữa cậu không thể đập cửa, phải giải thích tình hình với bảo vệ. Nếu ông ta không tin thì có thể kiểm tra camera giám sát để xác nhận, như vậy ông ta sẽ giúp cậu mở cửa thôi.”
“Ma quỷ có thể gây nhiễu camera giám sát, người thường không nhìn ra được đâu, tôi chỉ có thể liều mình một phen.” Tiểu Ninh trả lời rất nghiêm túc.
Tôi: “…”
Cứ thế này thì không ổn.
Với tư cách là một giáo viên vừa mới vào nghề, có lẽ tôi không có nhiều kinh nghiệm, nhưng tôi cũng không thể trơ mắt nhìn một thanh niên có tấm lòng lương thiện cứ thế lún sâu vào vũng lầy được. Tôi phải giúp cậu ta tin tưởng vào khoa học trở lại!
“Hôm khác chúng ta gặp nhau đi.” Nói chuyện qua điện thoại không rõ ràng được, tôi quyết định hẹn cậu ta ra nói chuyện trực tiếp, “Ngày mai tôi còn phải đi làm thêm, không có thời gian, trưa thứ Hai ngày kia được không?”
“Là để nói về chuyện ma quỷ ấy hả? Không vấn đề gì. Gần đây số lần anh gặp ma có hơi nhiều, chắc là do vận thế đang xuống, đúng là cần phải giải trừ một phen.”
“Vậy thì bây giờ cậu cũng đừng đến đập cửa trung tâm thương mại nữa, chúng tôi ra ngoài hết rồi, cho dù có ma thì nó cũng chẳng biết hại ai. Có phải không?”
Ninh Thiên Sách vẫn còn do dự: “Nhưng để nó ở trong đó, sớm muộn gì cũng sẽ hại người…”
“Thế thì ngày mai trung tâm thương mại mở cửa cậu vào chẳng phải là được rồi sao? Vừa hay chúng ta cũng gặp mặt luôn.” Tôi đề nghị.
“Cũng được.”
Nghe cậu ta cuối cùng cũng từ bỏ ý định thực hiện hành vi phạm pháp, đó là cướp phá trung tâm thương mại vào ban đêm, tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Tôi lại nói chuyện phiếm với Ninh Thiên Sách thêm vài câu, bảo cậu ta về nghỉ ngơi rồi mới cúp máy, tựa lưng vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi.
Xe buýt chầm chậm lắc lư, lúc tôi gần như sắp ngủ thiếp đi thì bỗng cảm thấy một bóng đen che khuất trước mắt. Tôi mở mắt ra thì thấy Hạ Tân không biết đã đứng trước mặt tôi từ lúc nào, đang nhìn tôi chằm chằm.
Tôi hỏi: “Có chuyện gì thế?”
Tôi nhớ là Hạ Tân vừa ngồi xuống ghế đã ngủ thiếp đi, ngay cả lúc tôi gọi điện thoại cho Ninh Thiên Sách, nhắc đến chuyện cậu ta định đi đập cửa trung tâm thương mại mà Hạ Tân cũng không tỉnh. Chắc là cậu ta mệt quá rồi, sao bây giờ lại tỉnh táo thế này?
Trong lúc tôi đang nghi hoặc, Hạ Tân đột nhiên nhếch mép, nở một nụ cười quyến rũ khiến tôi nổi hết cả da gà: “Thầy Thẩm~~~”
Tôi thật sự bị cái vẻ mặt của cậu ta làm cho buồn nôn hết cả người, bèn vung tay đẩy cậu ta ra: “Tránh sang một bên đi, không phải chỉ là cái ghế dành riêng cho giáo viên thôi sao, có cần phải giở cái giọng kỳ quặc đấy ra không?”
Chắc chắn là cậu ta nghỉ ngơi đủ rồi nên chạy đến trêu chọc tôi đây mà. Cái tên Hạ Tân này, hồi đại học đã là đứa thích gây chuyện nhất rồi, đi làm ba năm rồi cũng chẳng khiến cậu ta bớt đi chút nào, đối với đám bạn học chúng tôi vẫn cứ giữ cái dáng vẻ như xưa, chỉ sợ thiên hạ không đại loạn.
Cậu ta vịn vào tay nắm trên xe, cũng không tức giận, vừa bắt ấn hoa lan vừa đi kiểu catwalk rồi sáp lại gần tôi: “Thầy Thẩm à, thầy thật là lạnh lùng vô tình quá đi, người ta là thật lòng ngưỡng mộ thầy đó.”
Tôi bị điệu bộ của cậu ta làm cho kinh ngạc đến độ nhất thời không nói nên lời. Mà Hạ Tân nhân cơ hội này, vậy mà lại ngồi phịch xuống đùi tôi, hai tay vòng qua cổ tôi, đầu tựa vào vai tôi nũng nịu: “Người ta chính là thích cái tính cách lạnh lùng như vậy của thầy đó!”
Nói xong còn định cúi đầu xuống hôn tôi, tôi hoảng quá vội đè cậu ta lại, lớn tiếng nói: “Cậu bình tĩnh lại đi!!!”
Hạ Tân và tôi có quan hệ rất tốt, hồi đại học cũng là một trong số ít người biết xu hướng tính dục của tôi. Cậu ta là trai thẳng, nhưng không hề kỳ thị tôi, chúng tôi không có chuyện gì là không nói được với nhau. Dù có thích cũng không thể thấy con trai nào cũng thích được, tôi và cậu ta hoàn toàn là tình anh em xã hội chủ nghĩa trong sáng, dù biết rõ xu hướng của nhau vẫn có thể vỗ mông nhau trên sân bóng rổ để thể hiện sự thân thiết.
Cậu ta có thể giúp tôi lên kế hoạch bẻ cong người khác, tôi có thể cùng cậu ta xem phim con heo, nhưng tôi không thể nào yêu cậu ta được, mà cậu ta cũng kiên định theo đuổi các em gái.
Đi làm ba năm, Hạ Tân đã có bạn gái, quan hệ rất ổn định, hai người đang cố gắng tích góp tiền trả trước mua nhà, dự định đủ tiền là sẽ kết hôn. Cậu ta không thể nào đột nhiên có hứng thú với tôi được.
Bị tôi ấn vào cửa sổ xe, Hạ Tân khỏe lạ thường, cứ sống chết đòi sáp lại hôn tôi. Tôi cố sức giãy giụa, hai chúng tôi giằng co trên xe buýt.
May mà bác tài xế và Lý Viện Viện đều là người từng trải. Tôi liếc mắt nhìn một cái, thấy cả hai đều không nhìn sang bên này, bác tài chuyên tâm lái xe, còn Lý Viện Viện thì nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cả hai đều làm ra vẻ như không thấy gì, điều này khiến tôi vô cùng yên tâm.
“Tỉnh lại đi, cậu có bạn gái rồi mà?” Tôi dùng cùi chỏ thúc vào ngực Hạ Tân, không cho cậu ta tiến thêm bước nào.
“Nhưng mà người ta đột nhiên cảm thấy ở bên cạnh anh rất có cảm giác an toàn, xem cánh tay đầy sức lực của anh này.” Cậu ta không hôn được tôi, bèn đưa tay ra sờ cánh tay tôi, làm tôi dựng hết cả lông tơ.
Cứ thế này thì không ổn, đáng sợ quá. Có lẽ tối nay Hạ Tân bị kích động quá lớn nên đã mắc phải cái gọi là PTSD, rối loạn căng thẳng sau sang chấn. Hồi đại học học môn “Tâm lý học cơ bản”, giáo viên có đề cập đến loại rối loạn tâm lý này, là một rối loạn tâm thần xuất hiện muộn và kéo dài ở một cá nhân sau khi bị đe dọa đến tính mạng, bị thương nghiêm trọng, hoặc bị đe dọa đến sự toàn vẹn của cơ thể. Lúc bị kích thích chưa chắc đã phát tác, bình thường vẫn giống như người bình thường, nhưng không biết điểm kích thích nào sẽ khiến họ phát bệnh.
Chẳng lẽ Hạ Tân là vì biểu hiện xuất sắc không hề hoảng loạn của tôi trong thang máy mà nảy sinh hiện tượng chuyển dịch tình cảm với tôi sao? Thế này thì không được, cậu ta bắt đầu xé áo tôi rồi, cứ tiếp tục thế này thì còn làm anh em kiểu gì nữa!
Tôi bèn tung ra tuyệt kỹ của mình, cuối cùng cũng đè được Hạ Tân xuống sàn, rảnh tay ra liền tặng cho cậu ta một cú đấm hữu nghị xã hội chủ nghĩa phá nát mặt tiền. Một đấm thôi mà Hạ Tân đã bất tỉnh nhân sự.
Tôi cũng đâu có đánh mạnh lắm đâu nhỉ…
Thấy cậu ta hôn mê bất tỉnh, tôi vội vàng kéo cậu ta dậy, đặt lên chiếc ghế chuyên dụng cho bà bầu của tôi. Cậu ta mềm nhũn dựa vào ghế không động đậy, tôi vội nói với bác tài: “Bác tài ơi, hay là mình đến bệnh viện trước được không? Có phải tôi đánh hỏng cậu ấy rồi không?”
Bác tài không hề quay đầu lại, vừa chăm chú nhìn đường phía trước vừa nói: “Cậu ta không sao rồi, sẽ tỉnh lại nhanh thôi.”
Cũng không biết bác tài có học qua ngành y không, ông ta vừa dứt lời thì Hạ Tân đã ôm đầu tỉnh lại, còn lẩm bẩm nói: “Ngủ trong phòng điều hòa đau đầu thật, gió lạnh quá.”
Tôi ngập ngừng nhìn cậu ta, thăm dò hỏi: “Cậu… còn nhớ vừa rồi đã xảy ra chuyện gì không?”
“Vừa rồi xảy ra chuyện gì?” Hạ Tân lắc lắc đầu, thấy mình đang ngồi ở chỗ của tôi thì lườm tôi một cái rồi nói: “Chẳng phải là trêu cậu một câu thôi sao, thù dai thế, còn nhân lúc tôi ngủ mà khiêng tôi lên cái ghế xanh lè này. Tôi cũng mệt quá rồi, ngủ say như chết, chẳng tỉnh gì cả.”
Tôi: “…”
Hạ Tân không nhớ chuyện vừa rồi, không biết là giả vờ hay là thật.
Tôi nhìn cậu ta một lúc, cũng không dám ngồi nữa, sợ cậu ta lại phát bệnh nhốt tôi vào ghế không có chỗ xoay sở.
Dù cậu ta giả vờ không nhớ hay là thật sự không nhớ, thì việc không nhắc đến chuyện này đều tốt cho cả hai chúng tôi. Có điều, ngày mai tôi phải liên lạc với bạn gái cậu ta, nhắc cô ta rằng Hạ Tân gần đây rất mệt mỏi, cần được quan tâm chăm sóc nhiều hơn.
Dưới ánh mắt soi mói của tôi, Hạ Tân lại ngủ thiếp đi, nhưng lần này cậu ta không phát bệnh nữa mà ngủ một mạch về đến nhà. Tôi lo cậu ta xảy ra chuyện nên để Lý Viện Viện ở lại trên xe, còn mình thì xuống xe cùng Hạ Tân, mãi đến khi nhìn cậu ta lên lầu tôi mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Chắc chỉ là tạm thời thôi, một lần duy nhất thôi. Chỉ cần sau này quan hệ giữa cậu ta và bạn gái ổn định thì sẽ không xuất hiện hiện tượng này nữa.
Ngày mai gặp mặt sẽ thăm dò cậu ta xem sao, nếu cậu ta không nhắc đến, tôi cũng sẽ coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, chúng tôi vẫn là anh em tốt.
Hết chương 11.
Tác giả có lời muốn nói:
Nữ quỷ nhập vào người Hạ Tân che mặt: Người ta chỉ là thích thầy Thẩm thôi mà, tại sao lại tàn nhẫn với người ta như vậy, còn đánh vào mặt người ta nữa, hu hu hu.
Thầy Thẩm về nhà, quần áo lại bị xé rách, trong lòng thở dài, công việc này tốn quần áo quá, mỗi ngày hỏng một bộ, cứ thế này chắc phải phá sản mất.
