Chương 11: Tiểu Đầu Bếp Xinh Đẹp (Thượng)

Chương 11: Tiểu Đầu Bếp Xinh Đẹp (Thượng)

 

Dạ Đế đã bị bắt đi.

 

Đêm hôm đó, xe cứu thương hú còi suốt dọc đường, phía trước có xe cảnh sát mở đường, phía sau lại có xe cứu hỏa yểm trợ, kể ra cũng quá nể mặt vị Dạ Đế này rồi.

 

Tôi đến đồn cảnh sát để lấy lời khai. Do vụ việc có liên quan trọng đại, tôi cần phải tạm thời ở lại đây để sẵn sàng phối hợp bất cứ lúc nào, thế là tôi đã bảo trợ lý mang cả giấy tờ công việc đến.

 

Trợ lý làm việc rất nhanh gọn. Anh ta không chỉ mang tài liệu đến mà còn đem theo cả bữa sáng và cà phê.

 

“Tổng tài, do chuẩn bị hơi vội nên ngài dùng tạm những món này trước nhé.”

 

Tôi gắp một miếng há cảo tôm, đúng là của món của nhà hàng tôi hay ăn.

 

Trong lúc tôi dùng bữa, trợ lý đã báo cáo tình hình bên ngoài cho tôi.

 

Trang viên đã được bảo vệ. Dù sao thì gã đàn ông kia cũng là thủ lĩnh của thế giới ngầm, người nguyện bán mạng cho gã không phải là ít, nên họ lo có kẻ chó cùng rứt giậu mà ra tay với trang viên của tôi.

 

Trong trang viên thì vẫn yên bình như không có chuyện gì, quản gia đang chỉ huy mọi người dọn dẹp khu vườn, một cảnh tượng vô cùng náo nhiệt — nếu không biết họ đang dọn rửa thứ gì thì còn tốt hơn.

 

Bởi vì loại thuốc mà gã đàn ông kia sử dụng chưa từng xuất hiện trên thị trường, nên đàn chó đã bị đưa đi để làm mẫu vật quan sát.

 

Bác sĩ thú y của tôi cũng thuộc hàng đầu thế giới, lần này cũng bị trưng dụng để cùng nghiên cứu độc tính của thuốc và bào chế thuốc giải. Hy vọng tốc độ bào chế thuốc giải có thể nhanh hơn một chút.

 

Sau khi ăn sáng xong, tôi bắt đầu phê duyệt tài liệu, nhưng mọi chuyện lại không được suôn sẻ cho lắm.

 

Bên ngoài thỉnh thoảng lại có tiếng ồn ào vang lên, tuy chỉ kéo dài trong chốc lát nhưng tần suất lại rất cao, làm tôi phiền đến mức phải hít một hơi thật sâu cho bình tĩnh lại, rồi bảo trợ lý ra ngoài xem có chuyện gì.

 

Một lúc sau, trợ lý quay lại, dùng tên một cuốn sách để tóm tắt mọi chuyện xảy ra bên ngoài — “Số Trời Đã Định: Chín Mươi Chín Lần Dạ Đế Trốn Chạy”.

 

Tuy bên ngoài phong tỏa nghiêm ngặt khiến gã có mọc cánh cũng khó thoát, cộng thêm bông hoa cúc của gã thực sự không cho phép gã vận động quá kịch liệt, nên dù gã đã trốn chạy hơn hai mươi tiếng đồng hồ mà vẫn chưa thoát ra được. Nhưng cứ hết lần này đến lần khác làm ồn như vậy cũng khiến tôi cảm thấy hơi bực bội.

 

Tôi gõ nhẹ hai cái vào thân bút máy bằng kim loại lạnh lẽo rồi nói: “Anh ra ngoài bảo gã im lặng một chút đi.”

 

Ý của tôi vốn là muốn trợ lý truyền đạt với bệnh viện rằng, công ty tôi dự định quyên góp vài triệu tệ tiền trang thiết bị kiềm chế, mời họ dùng thử loại dây trói kiểu mới của phòng thí nghiệm. Nào ngờ, chẳng biết trợ lý đã làm gì mà Dạ Đế bỗng dưng im bặt như chết, không còn một tiếng ồn ào nào vang lên nữa.

 

Trợ lý quay về rất nhanh, nhanh đến mức không thể nào kịp vận chuyển dây trói từ phòng thí nghiệm qua rồi kiểm tra và dùng lên người gã đàn ông kia được.

 

Tôi ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu, có chút tò mò hỏi: “Anh đã làm gì với gã vậy?”

 

Trợ lý mỉm cười: “Tôi nói với gã rằng, khóa kim loại không khóa nổi gã, thì chỉ đành dùng khóa sinh vật thôi.”

 

Khóa… sinh vật?

 

Tôi sững sờ một lát, rồi đột nhiên cảm thấy sau lưng mình lạnh toát.

 

“…Đây có được coi là ngược đãi động vật không?”

 

Trợ lý vẫn mỉm cười: “Quản gia nói là, cho đến lúc bị đưa đi mà đàn chó của ngài vẫn chưa hết tác dụng của thuốc đâu.”

 

Tôi day day thái dương, quyết định không quan tâm đến sống chết của Dạ Đế nữa. Kể cả trợ lý có thật sự để gã và lũ chó tái thiết lập mối liên hệ khăng khít ở cự ly âm đi, tôi cũng chẳng buồn quản. Lửa do chính gã châm thì cứ để gã tự dập lấy.

 

Một tháng sau, một mạng lưới quan hệ ngầm khổng lồ đã bị nhổ tận gốc. Những tội ác liên quan trong đó khiến người ta không khỏi rùng mình. Cuối cùng thì lũ chuột cống lẩn trốn trong bóng tối này cũng đã phải nhận sự trừng phạt thích đáng.

 

Còn về tên thủ lĩnh của thế lực hắc ám kia – Dạ Đế, những việc ác mà gã làm thì đúng là nhiều không kể xiết, lôi ra xử bắn nửa tiếng đồng hồ vẫn chưa hả giận.

 

May mà đám súc sinh này đã bị tống hết vào tù, cảm giác không khí cũng trở nên trong lành hơn hẳn.

 

Một tin tốt khác là đàn chó của tôi cũng đã được đưa về trang viên. Ngoài việc gầy đi một chút thì chúng vẫn hoạt bát như thường, chuyện đêm đó không hề gây ra tổn thương tâm lý hay thể chất gì cho chúng.

 

Để thưởng cho đàn chó đã bảo vệ trang viên, tôi đã bảo nhà bếp chuẩn bị một bữa tiệc thịnh soạn cho chúng.

 

Bình thường, yêu cầu của tôi đối với ba bữa ăn rất cao. Mỗi đầu bếp trong trang viên của tôi đều là những tài năng hàng đầu trong lĩnh vực của họ. Nhưng mà, nghề nào hay nghề ấy, cách ngành như cách núi, món người thích thì chó chưa chắc đã thích. Vì vậy, tôi đã đặc biệt tuyển mấy vị đầu bếp chuyên nấu cơm cho chó, tổng cộng có bốn người, hai nam hai nữ.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Ba người đã đến sớm, Chiêu Tài và Tránh Họa cũng đã được nếm thử tay nghề của họ rồi. Còn một người nữa hôm nay mới đến.

 

Tôi xoa đầu con chó đầu đàn đang đứng trước mặt gần tôi nhất, rồi quay về phòng.

 

Cho đến gần giờ ăn trưa, tôi mơ hồ nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài.

 

Thường thì những chuyện này đều do quản gia xử lý, nhưng hôm nay dù sao cũng rảnh rỗi, tôi bèn dắt Chiêu Tài và Tránh Họa xuống ăn cơm, tiện thể xem xem có chuyện gì.

 

Tiếng động phát ra từ nhà bếp phía sau. Mới đi được vài bước, tôi đã nghe thấy bếp trưởng đang cố nén giận để giữ phép lịch sự: “Bữa ăn hàng ngày của tiên sinh đều có tiêu chuẩn quy định, các chất dinh dưỡng cũng do chuyên gia dinh dưỡng hướng dẫn phối hợp, cô không thể thêm đường của cô vào được.”

 

Một giọng nữ xa lạ tức giận đáp: “Nói cho cùng, anh chỉ là coi thường món ăn của tôi, cho rằng tôi chỉ là một kẻ nấu cơm cho chó thôi!”

 

Bếp trưởng cũng nổi giận: “Lúc tuyển dụng đã ghi rõ ràng rành mạch rồi! Chúng tôi tuyển đầu bếp nấu cơm cho chó, tự cô không đọc kỹ, chạy đến đây rồi còn trách ai!”

 

Giọng nữ kia nói: “Món ăn của tôi sẽ tìm được người thực sự hiểu chúng!”

 

Tôi rẽ qua góc tường, trông thấy chủ nhân của giọng nữ kia.

 

Người phụ nữ mặc một bộ đồng phục đầu bếp chỉnh tề, tay bưng một bát cháo kê bí đỏ táo tàu.

 

Thấy tôi, mọi người đều cúi đầu chào. Tôi gật đầu đáp lại, người phụ nữ kia cũng quay người sang.

 

Mắt sáng răng trắng.

 

Cô ta nhìn tôi, đôi mắt sáng lên.

 

Ánh mắt tôi lướt qua bát cháo, rồi lại nhìn sang bếp trưởng: “Sao vậy?”

 

Bếp trưởng nói: “Tiên sinh, vừa rồi chúng tôi định mang bữa ăn lên cho ngài, thì bỗng dưng cô gái này đề nghị thêm một món mới cho ngài.”

 

“Cô ấy là đầu bếp mới đến, phụ trách… ờm, bữa ăn dinh dưỡng của đàn chó.”

 

Tôi nở nụ cười không rõ ý tứ: “Ồ? Cho tôi ăn cơm chó à?”

 

“Không phải đâu!” Cô ta cũng chẳng sợ ai, “Tôi xem nhầm đối tượng tuyển dụng, tôi tưởng tuyển đầu bếp làm bánh ngọt nên mới đến.”

 

Cô ta cả gan đặt bát cháo xuống trước mặt tôi: “Nhà tôi là gia đình có truyền thống làm đầu bếp, từ lúc biết nhận thức tôi đã bắt đầu làm quen với dụng cụ nhà bếp rồi. Món ăn tôi làm tuyệt đối sẽ không khiến anh thất vọng đâu, anh cứ nếm thử là biết ngay!”

 

Ngón tay cô ta trắng trẻo mềm mại, thon dài như búp măng, móng tay có màu hồng nhạt xinh đẹp, ánh lên vẻ khỏe mạnh.

 

Rất đẹp.

 

Nhưng một đầu bếp có kinh nghiệm lâu năm như vậy thì không nên có đôi tay đẹp đến thế.

 

Tôi im lặng nhận lấy, nếm thử một miếng.

 

“Không tệ.”

 

“Vậy thì tôi…”

 

“Cô cứ vào đội nấu cháo đi.”

 

Tôi khẽ hất cằm về phía bếp trưởng, bếp trưởng liền hiểu ý gật đầu.

 

Cô ta cười rộ lên, mày mắt rạng rỡ, giọng nói dịu dàng.

 

“Anh cứ yên tâm, tôi sẽ không để anh bị đau dạ dày nữa đâu.”

 

Tôi thầm nhướng mày.

 

Sao tôi lại không biết — mình có thêm cái bệnh đau dạ dày này từ lúc nào nhỉ?

 

Hết chương 11.

 

Chương 11: Tiểu Đầu Bếp Xinh Đẹp (Thượng)

Ngày đăng: 20 Tháng 9, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên