Chương 110: Yêu Tinh Hút Dương Khí
Có dê nướng nguyên con, lại còn có cả một đống đồ ăn thức uống, đối với những người ở khu cắm trại khảo cổ mà nói, thì đây quả là một chuyện vô cùng vui vẻ.
Xuống hầm mộ là một công việc rất cực nhọc, chẳng hề nhẹ nhàng hơn việc khuân gạch ở công trường là bao, thế nên được ăn một bữa thịnh soạn, đương nhiên là ai nấy đều vui mừng. Chẳng mấy chốc, rất nhiều người đã quen thân với Tiêu Dã, thậm chí còn thân hơn cả Quý Nam Tinh, người đã đến đây được một tuần rồi.
Trong lúc khu cắm trại đang náo nhiệt, Quý Nam Tinh mang một chiếc đùi dê nướng đến lều của mấy vị tai to mặt lớn bên Cục Quản lý.
Bọn họ thường không qua lại với đội khảo cổ, dù sao thì sự tồn tại của Cục Quản lý tuy không đến mức phải giữ bí mật cấp cao, nhưng cũng không tiện phô trương. Vì vậy, ngoại trừ một vài chuyên gia khảo cổ hàng đầu và các học trò ruột của họ, những người còn lại trong đội đều không biết thân phận của Yến Bắc Sinh và những người khác, cứ ngỡ họ cũng là giáo sư trong ngành khảo cổ.
Tiêu Dã vốn có tính hướng ngoại, sau khi theo Quý Nam Tinh vào lều bèn xởi lởi chào hỏi mọi người, không hề có chút bối rối nào khi gặp các vị tai to mặt lớn của Cục Quản lý. Thậm chí hắn còn chạy đến trước mặt Yến Bắc Sinh để chủ động giới thiệu bản thân: “Sư phụ! Con là Tiêu Dã đây, Tiêu Dã suýt nữa thì thành hàng xóm của Nam Tinh ngày trước ấy. Bây giờ con với Nam Tinh lại là bạn học rồi, sư phụ cứ yên tâm, ở trường con nhất định sẽ chăm sóc Nam Tinh thật tốt, đảm bảo không để ai bắt nạt cậu ấy đâu!”
Bị gọi sư phụ hết tiếng này đến tiếng khác, Yến Bắc Sinh ngẩn cả người. Ông nhìn lại Tiêu Dã, trong lòng thầm cảm thán, trời ạ, đây chẳng phải là cái cậu nhóc có dương khí ngút trời đó sao.
Chẳng đợi ông lên tiếng, Tiêu Dã đã nói tiếp: “Lúc đến con có mua nhiều đồ ăn lắm, đã nhờ người mang vào lều của sư phụ rồi. Nghe Nam Tinh nói sư phụ phải ở đây một thời gian, sư phụ ơi, mình kết bạn WeChat đi, sư phụ muốn ăn gì, cần mua gì cứ nói với con! Nam Tinh dạy con vẽ bùa rồi, tiền tiêu vặt của con đều có phần của Nam Tinh, hiếu kính sư phụ cũng là chuyện nên làm mà!”
Nói xong, Tiêu Dã đặt khay sắt đựng đùi dê nướng lên chiếc bàn lớn ở giữa, rồi sốt sắng cắt mấy miếng cả nạc lẫn mỡ đưa cho Yến Bắc Sinh: “Sư phụ ăn dê nướng đi. Sư phụ có uống rượu không? Con cũng mua cả rượu nữa, rượu trắng rượu bia gì cũng đều có đủ cả!”
Quý Nam Tinh xoa trán, nhìn Tiêu Dã bay lượn khắp nơi như một chú bướm hoa, ngoài việc xun xoe với sư phụ mình ra thì ngay cả mấy vị tai to mặt lớn của Cục Quản lý cũng được hắn chăm sóc chu đáo.
Cái khả năng xã giao này đúng là… Cậu nhìn một hồi mà không nhịn được mỉm cười.
Quý Nguyên Đình không biết đã đi vào từ lúc nào, anh ta đứng bên cạnh cậu: “Sao anh không biết em lại nhận thêm một sư đệ thế này?”
Quý Nam Tinh đáp: “Cậu ta gọi bừa thôi, cậu ta có phải người trong Huyền môn đâu.”
Quý Nguyên Đình: “Thế mà em còn dạy nó vẽ bùa.”
Quý Nam Tinh nói: “Chẳng phải là em thấy dương khí trên người cậu ta dồi dào quá, không dùng thì lãng phí sao. Hơn nữa, tài năng của cậu ta cũng chỉ dừng lại ở việc vẽ bùa thôi, những thứ khác đều không được. Dương khí quá nặng, đến mở thiên nhãn cũng cực kỳ tốn sức, lại không nhạy cảm với âm vật, không phải là người có tố chất tu luyện huyền thuật.”
Yến Bắc Sinh bị hắn gọi sư phụ hết tiếng này đến tiếng khác, nghe đến váng cả đầu, lại nhìn tướng mạo của cậu nhóc Tiêu Dã này, vẻ mặt ông trong phút chốc bỗng trở nên khó mà nói thành lời được. Đề phòng mãi, đề phòng mãi, cuối cùng vẫn không phòng được, đây chính là sức mạnh của đào hoa chính sao.
Ông quay đầu nhìn sang đồ đệ, thấy trong mắt cậu không giấu được ý cười, dường như luồng khí dính phải từ trong lăng mộ cổ cũng tan biến ngay tức khắc. Yến Bắc Sinh khẽ thở dài, vẫy vẫy tay với Tiêu Dã đang đứng bên kia nghe mấy lão già ở Cục Quản lý kể chuyện.
Tiêu Dã vội vàng chạy lại: “Sư phụ có gì dặn dò con à?”
Yến Bắc Sinh chỉ vào chiếc cốc rỗng: “Rót rượu.”
Tiêu Dã vội vàng cầm chai bia bên cạnh rót đầy cho Yến Bắc Sinh: “Sư phụ còn muốn ăn gì nữa không? Ngoài dê nướng nguyên con, bên ngoài còn có một ít thịt xiên, có thịt lợn, thịt thỏ, còn có cả cá nướng nữa, để con lấy vào cho sư phụ nhé?”
Yến Bắc Sinh nâng ly uống một ngụm, nhìn thiếu niên có đôi mắt trong veo đang ngồi xổm bên cạnh mình, ông cười khẽ: “Muốn chăm sóc đồ đệ cưng của ta đến thế à?”
Tiêu Dã vui vẻ cười: “Cực kỳ muốn luôn! Sư phụ yên tâm, con chăm sóc người khác giỏi lắm.”
Nghe vậy, Yến Bắc Sinh lại bật cười, nói: “Được thôi, ta cho cậu cơ hội này. Sau này đồ đệ cưng của ta mà không vui, mà tức giận, mà đau lòng, mà sống không tốt, ta sẽ tìm cậu hỏi tội đấy.”
Tiêu Dã lén quay đầu lại, thấy Quý Nam Tinh đang nói chuyện với anh trai, liền vội vàng nói nhỏ: “Sư phụ yên tâm, con đảm bảo sẽ chăm sóc Quý Náo Náo thật tốt, để cậu ấy ngày nào cũng vui vẻ, ăn ngon uống say chơi vui.”
Lúc cùng Quý Nam Tinh về lều, trên người Tiêu Dã vẫn còn vương mùi rượu. Hắn không uống nhiều, chỉ là mấy vị bên Cục Quản lý uống say quá, lôi đám trẻ ra quậy một lúc nên hắn có uống vài ly.
Tiêu Dã không thích uống rượu cho lắm, ngửi mùi rượu trên người thấy khó chịu, hắn kéo áo ngửi ngửi rồi ngẩng đầu nhìn Quý Nam Tinh: “Trên người tôi có hôi lắm không?”
Ngồi máy bay mấy tiếng đồng hồ, lại còn uống rượu, hắn sợ Quý Nam Tinh ghét bỏ mình.
Quý Nam Tinh nói: “Bên này có ống nước kéo vào, nhưng là xe bồn cấp nước nên dùng nước cũng khá eo hẹp. Nếu cậu thấy người không thoải mái thì lấy khăn ướt lau qua đi. Cậu có mang theo quần áo để thay không?”
Tiêu Dã quay đầu tìm ba lô: “Có, có mang.”
Sợ Quý Nam Tinh đợi lâu, Tiêu Dã chỉ lau qua người, thay quần áo xong cảm thấy mùi đã dễ chịu hơn một chút, sau đó mới ôm quần áo bẩn về lều. Thấy Quý Nam Tinh đã nằm trên giường, Tiêu Dã vội vàng ném quần áo bẩn sang một bên rồi leo lên.
Quý Nam Tinh khẽ dịch người, nhường cho hắn một chỗ. Hai người họ đã ở cùng nhau mấy tháng rồi, sớm đã quen với sự có mặt của đối phương.
Thậm chí, khoảnh khắc khi Tiêu Dã nằm xuống được hơi ấm ấy bao bọc, trong lòng cậu còn có cảm giác bình yên đến lạ.
Tiêu Dã rất muốn kéo cậu nói chuyện, bây giờ hắn đang cực kỳ tỉnh táo, chẳng thể nào ngủ được. Nhưng hắn có thể thấy được vẻ mệt mỏi trong đôi mắt của Quý Nam Tinh, vì vậy hắn vòng tay ôm lấy cậu, vỗ nhẹ lên người cậu: “Ngủ đi, mai muốn ăn sáng gì, hay để tôi quyết định nhé?”
Quý Nam Tinh nhắm mắt ừ một tiếng: “Sao cũng được.”
Tiêu Dã không nói gì thêm, chỉ nhè nhẹ vỗ đều đều dỗ cậu ngủ.
Nhưng người vừa rồi còn rất buồn ngủ, bỗng nhiên lại không ngủ được nữa. Cậu mở mắt nhìn những hoa văn trên nóc lều, nói: “Chuyện nhà họ Lâm trước kia xử lý xong rồi à?”
Tiêu Dã chống nửa người dậy, một tay đỡ đầu nhìn Quý Nam Tinh: “Muốn nghe à? Vậy cậu nhắm mắt lại đi, tôi kể cho cậu nghe.”
Quý Nam Tinh ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Tiêu Dã kể: “Hôm đó Lâm Thừa Nhất cùng ông nội hắn ta đến nhà tôi, vừa ngồi xuống cạnh tôi là lá bùa tôi để trong ốp điện thoại nóng lên…”
Tiêu Dã cố ý hạ giọng thật nhẹ, cũng không cố tình tạo ra tình tiết gay cấn gì, cứ thủ thỉ như đang kể chuyện cổ tích. Câu chuyện còn chưa kể xong thì người nghe chuyện đã ngủ thiếp đi rồi.
Xác định cậu đã ngủ say, Tiêu Dã cũng im lặng theo, ánh mắt tỉ mỉ phác họa từng đường nét trên gương mặt cậu. Lông mi dài như vậy, vừa đen vừa dày, sống mũi lại cao và thẳng, đôi mắt phượng xinh đẹp lúc này đang khép hờ, khác hẳn với vẻ lạnh lùng khi cậu tỉnh táo nhìn người khác. Quý Nam Tinh lúc ngủ trông vừa ngoan vừa mềm mại.
Ánh mắt hắn dần dần di chuyển xuống dưới, cuối cùng dừng lại trên đôi môi hơi ửng hồng. Môi của Quý Nam Tinh có hạt châu không rõ rệt, trông đến là muốn đưa tay chạm thử, xem có mềm như trong tưởng tượng không.
Sợ mình nhìn nữa sẽ không kìm được mà làm ra những chuyện quá đáng hơn, Tiêu Dã ép mình dời tầm mắt đi rồi từ từ nằm xuống.
Thế nhưng khi nhắm mắt lại, thính giác và khứu giác dường như được phóng đại lên, đặc biệt là trong sa mạc lúc về đêm, tĩnh lặng đến mức không nghe thấy một tiếng động nào.
Hắn có thể nghe rõ từng nhịp thở nhẹ nhàng của người bên cạnh, có thể ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên người cậu.
Mở mắt ra là Quý Nam Tinh, nhắm mắt lại vẫn là Quý Nam Tinh. Hóa ra yêu thầm lại là một chuyện náo nhiệt đến thế, náo nhiệt đến mức khiến hắn chẳng tài nào tĩnh tâm lại được.
Mãi đến gần sáng Tiêu Dã mới từ từ chìm vào giấc ngủ, không lâu sau thì Quý Nam Tinh tỉnh dậy.
Vừa mở mắt, cậu đã cảm nhận được sức nặng trên người. Cậu nghiêng đầu thì thấy Tiêu Dã gần như muốn vùi cả mặt vào hõm cổ mình. Rõ ràng to con như vậy mà lúc ngủ lại cứ thích cuộn tròn bên cạnh cậu, không choàng tay ôm thì cũng gác chân lên người cậu.
Quý Nam Tinh thành thục nhấc tay hắn đang đặt trên người mình ra, vén chăn bước xuống giường.
Bình minh trên sa mạc rất đẹp, có một vẻ đẹp của ánh sáng xé toang màn đêm, xua tan màn đêm tĩnh mịch chỉ trong nháy mắt, tựa như cả thế giới đều bừng tỉnh.
Quý Nam Tinh rửa mặt xong, thấy một con thằn lằn đang luồn lách trong cát, cậu bèn ngồi xổm xuống xem một lúc.
Yến Bắc Sinh đi ra, thấy cậu vẫn đang nhìn con thằn lằn như hồi nhỏ quan sát lũ kiến, ông không nhịn được cười: “Sáng sớm đã bắt đầu quan sát thế giới rồi à.”
Quý Nam Tinh đứng dậy gọi một tiếng sư phụ.
Yến Bắc Sinh vừa ngáp vừa vươn vai: “Đặt vé máy bay chưa?”
Quý Nam Tinh gật đầu: “Con đặt vé ngày mai rồi, nhưng chỉ có chuyến bay buổi chiều thôi.”
Yến Bắc Sinh gật đầu: “Sư huynh con thấy có bạn học của con đến đây, nghĩ là con có người bầu bạn rồi nên định chiều nay đi luôn.”
Quý Nam Tinh vâng một tiếng, rồi lại hỏi: “Sư phụ, tại sao ngày trước chúng ta lại chuyển nhà vậy?”
Yến Bắc Sinh khoanh tay nhìn tiểu đồ đệ: “Sao thế, thấy không được cùng nó lớn lên như thanh mai trúc mã nên tiếc nuối à?”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Con chỉ tò mò thôi. Con không nhìn rõ được đường vận mệnh của cậu ấy, con sợ nếu con ở bên cậu ấy sẽ ảnh hưởng không tốt đến cậu ấy, vậy thì sau này con sẽ tránh xa cậu ấy một chút.”
Yến Bắc Sinh xoa đầu Quý Nam Tinh: “Ở bên nó có vui không?”
Lúc này, hai chữ “ở bên” đối với Quý Nam Tinh không có ý nghĩa gì khác, chỉ đơn thuần là ở bên nhau với tư cách là bạn học, bạn bè. Vì vậy cậu suy nghĩ một lúc rồi nói: “Đôi lúc cũng khá thú vị.”
Tiêu Dã là một người rất náo nhiệt. Không cần phải có nhiều người xung quanh, đôi khi ở nhà chỉ có hai người họ, Tiêu Dã cũng có thể náo nhiệt như thể có cả một đám người đang chơi cùng. Trước đây Quý Nam Tinh cứ nghĩ mình thích yên tĩnh, nhưng từ khi quen biết Tiêu Dã, cậu lại thấy một chút náo nhiệt không quá ồn ào hình như cũng không tệ.
Yến Bắc Sinh nói: “Khi đó hai đứa còn nhỏ lắm, trên người nó dương khí nặng, còn trên người con thì âm khí nặng. Con lại chưa biết cách kiểm soát năng lực của mình, sẽ theo bản năng mà đến gần nó để hấp thụ hơi ấm. Nếu không chuyển nhà, chút dương khí đó của nó căn bản không đủ cho con hút đâu.”
Hai đứa trẻ này vốn có duyên phận với nhau, từ lần đầu tiên nhìn thấy Tiêu Dã là ông đã nhận ra rồi. Chỉ là, khi đó Quý Nam Tinh còn quá nhỏ, mọi thứ đều là bản năng, mà Tiêu Dã cũng nhỏ, nếu bị hút đi quá nhiều dương khí thì chưa chắc đã có thể trưởng thành như ngày hôm nay.
Bây giờ cả hai đều đã lớn, Quý Nam Tinh đã biết cách kiểm soát năng lực của mình, Tiêu Dã cũng đã thuận lợi lớn lên. Hai đứa gặp lại nhau mới có thể có một tương lai tốt đẹp hơn.
Quý Nam Tinh nhìn sư phụ: “Thật à? Không phải là do mệnh cách của chúng con xung khắc, hay là tương khắc lẫn nhau sao?”
Yến Bắc Sinh nhéo má cậu: “Xem phim truyền hình nhiều quá rồi đấy, làm gì có chuyện phức tạp như thế. Chỉ là sợ con hút cạn người ta thôi. Giờ dương khí của nó đã ổn định, con cũng có thể tự kiểm soát và giữ chừng mực, chẳng phải là vừa đẹp sao.”
Quý Nam Tinh khẽ mím môi, vậy ra mình đúng là yêu tinh thật rồi, cái loại chuyên đi hút dương khí của người khác ấy.
Yến Bắc Sinh lại đặt tay lên đầu Quý Nam Tinh xoa xoa: “Ngày mai về rồi thì nghỉ ngơi cho tốt, lần này con đi hơi lâu, e là phải bồi bổ một thời gian đấy.”
Yến Bắc Sinh không nói nhiều thêm, ông biết tiểu đồ đệ của mình tính tình quật cường, lại không muốn để người nhà lo lắng, lúc nào cũng chỉ báo tin vui chứ không báo tin buồn. Nhưng với cái tính dính người của cậu nhóc nhà họ Tiêu đó, lần này ông không cần phải lo bên cạnh tiểu đồ đệ không có ai bầu bạn nữa rồi.
Giải tỏa được thắc mắc trong lòng, Quý Nam Tinh đi về lều của mình, thấy Tiêu Dã đang đầu tóc bù xù như tổ quạ chạy từ trong ra. Vừa thấy cậu, hắn liền nhào tới: “Cậu dậy sao không gọi tôi với, đến nơi xa lạ này tôi mở mắt ra không thấy cậu, tôi sợ lắm chứ bộ.”
Mặt Quý Nam Tinh nhìn hắn không một cảm xúc nhìn hắn, với cái bộ dạng khéo ăn khéo nói tối qua của hắn mà bảo sợ nơi xa lạ á, có mà quỷ nó cũng chẳng thèm tin.
Hôm nay là buổi lễ tế và cầu phúc cuối cùng, trong lăng mộ sẽ tạm ngừng thi công một ngày. Sau khi tính toán xong thời gian, Yến Bắc Sinh, mấy người của Cục Quản lý và cả Quý Nguyên Đình đều cùng nhau xuống hầm mộ.
Tiêu Dã có hỏi Quý Nam Tinh rằng, hắn đi theo có ảnh hưởng gì không, Quý Nam Tinh nói không ảnh hưởng, thế là hắn cũng đi xuống cùng.
Trong hầm mộ đã được lắp đặt các loại đèn ống đặc biệt, tuy không đến mức tối đen như mực, nhưng vì sợ ánh sáng làm hỏng các di vật văn hóa, nên độ sáng cũng không cao lắm, chỉ đủ để nhìn thấy.
Một tay Tiêu Dã nắm lấy tay Quý Nam Tinh, đi theo cậu vào trong. Mũi hắn ngập tràn mùi đất ẩm, có chút tò mò hỏi: “Ngày nào cậu cũng ở trong này siêu độ như vậy à?”
Quý Nam Tinh gật đầu.
Tiêu Dã nắm chặt tay cậu hơn một chút: “Vậy cậu có sợ không?”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Có gì mà phải sợ, tôi làm nghề này mà.”
Ở những nơi như thế này, thứ khiến người ta sợ hãi chỉ là những âm vật tà ác chưa biết. Công việc của cậu chính là giải quyết những thứ này, nên tất nhiên là chẳng có gì phải sợ.
Chẳng mấy chốc, cả đoàn người đã đến chính điện của lăng mộ. Bàn thờ cúng tế đã được bày biện xong xuôi, có cả tam sinh ngũ quả và hai cây nhang to bằng bắp tay.
Chỉ thấy một người trong Cục Quản lý mặc đạo bào, đứng trước bàn thờ đợi một lúc lâu. Mãi cho đến khi hạt cát cuối cùng của đồng hồ cát chảy xuống, kim la bàn trên bàn cũng dịch chuyển một vạch, người đó mới lập tức hành động.
Miệng ông ta lẩm nhẩm những câu thần chú mà để riêng từng chữ nghe đều hiểu, nhưng ghép lại thì chẳng hiểu gì. Giấy bùa được đốt cũng không phải loại thông thường, mà là một tờ giấy rất lớn, trên đó viết đầy kinh văn.
Tiêu Dã có hơi tò mò, nhưng thấy mọi người đều im lặng nên cũng không dám tùy tiện mở miệng.
Cảm nhận được ánh mắt của hắn, Quý Nam Tinh ghé vào tai hắn nói nhỏ: “Đó là kinh văn tế lễ, dùng giấy tử mẫu, quy cách Giáp Cân, dài ba thước sáu tấc rưỡi, không phải loại giấy bùa chúng ta thường dùng.”
Tiêu Dã ồ một tiếng rồi gật đầu.
Vị đạo trưởng kia dùng thanh kiếm gỗ đào khẽ điểm lên tờ kinh giấy, một cuộn giấy vàng dài được thanh kiếm gỗ đào khều lên, rồi lại nhẹ nhàng vạch một đường trong không trung. Tờ giấy vàng viết đầy kinh văn lập tức dán lên bức tường ở một phương vị, cuộn kinh mở ra, không có lửa mà tự bốc cháy, cháy dần từ dưới lên.
Sau khi đốt liên tiếp bảy tờ, dán đủ bảy phương vị, vị đạo trưởng kia mới dừng lại, quay đầu nhìn Quý Nam Tinh: “Con lên thắp hương đi.”
Thắp nén hương đầu tiên cúng tế thần linh cũng có lợi cho bản thân, Quý Nam Tinh không từ chối, cậu bước lên quỳ xuống bồ đoàn vái ba vái rồi cắm ba nén hương vào lư hương.
Một làn gió nhẹ nhàng thổi tới, làm cho ba nén hương cháy càng thêm vượng. Mấy ngày nay đều là Quý Nam Tinh ở đây siêu độ, vì vậy nghi lễ tế thần cũng đã hồi đáp lại cho cậu, xem như là sự công nhận đối với việc cậu dâng hương.
Có người nhỏ giọng nói với Yến Bắc Sinh: “Linh tính của đồ đệ ông không tệ đâu.”
Trong giới của bọn họ, dù là tế thần hay tế lễ, thực ra phần lớn thời gian chỉ là một nghi thức chứ không nhận được sự hồi đáp của trời đất tự nhiên. Hiện tượng gió nhẹ thổi hương này chính là một sự hồi đáp, cũng được xem như một thỏa thuận ngầm giữa hai bên: Chỉ cần những người vào hầm mộ không làm những việc phạm húy, lăng mộ này sẽ cho họ quyền được ra vào.
Yến Bắc Sinh nhìn Quý Nam Tinh, trong mắt cũng tràn đầy niềm tự hào. Tiểu đồ đệ này của ông, sinh nhầm thời đại, mà cũng sinh đúng thời đại. Nếu sớm hơn vài chục năm, với năng lực và ngộ tính này của cậu, chắc chắn sẽ có một vị trí trong giới Huyền môn đại lão.
Nhưng sinh ra ở thời đại này, chiến tranh loạn lạc đã được các bậc tiền bối dẹp yên, cậu có thể sống một cuộc đời đơn giản của một Tiểu Thiên Sư, chưa chắc đã không phải là một loại hạnh phúc.
Tiêu Dã ngoan ngoãn đứng bên cạnh quan sát. Toàn bộ quá trình nghi lễ phía trước vô cùng cao siêu, lại tràn đầy sức mạnh huyền bí, đặc biệt là cơn gió thổi đến ngay lúc thắp hương, thổi vào người mà cảm thấy tinh thần sảng khoái, đầu óc minh mẫn.
Sau khi buổi tế lễ kết thúc, hắn cứ nghĩ mọi người sẽ lui ra một cách thật ngầu, ai ngờ đợi đến khi nhang cháy hết, những người đến xem nghi lễ liền bắt đầu hành động.
Tam sinh là đồ sống, nhưng ngũ quả sau khi cúng xong có thể ăn ngay. Yến Bắc Sinh lấy hết số táo đã cúng qua, đưa cho hai đồ đệ và cả Tiêu Dã, mỗi người một quả: “Lộc cúng đấy, ăn vào có lợi, ăn mau đi.”
Quý Nguyên Đình cắn ngay một miếng, Quý Nam Tinh cũng ăn theo. Tiêu Dã có chút ngạc nhiên, rồi hắn lại thấy Yến Bắc Sinh đi qua đó, đổ lớp tro hương vừa rơi trên mặt lư hương ra, đựng vào một chiếc hộp gỗ nhỏ rồi tiện tay nhét vào túi Quý Nam Tinh.
“Về rồi con chia cho sư huynh con một ít.”
Quý Nam Tinh gật đầu, quay lại thấy ánh mắt khó hiểu của Tiêu Dã, cậu bèn giải thích: “Đây là hương cúng thần, có khả năng trừ tà nhất định. Giống như ở nhà nếu có hương thờ cúng tổ tiên, nếu thu thập lại, khi gặp nguy hiểm tung ra cũng có thể khắc chế được âm hồn quỷ vật thông thường.”
Tiêu Dã chợt hiểu ra, gật đầu lia lịa. Hóa ra còn có thể như vậy à, đúng là được mở mang tầm mắt.
Vừa mới kinh ngạc xong, hắn đã thấy vị đạo trưởng kia cởi đạo bào ra, vừa hoạt động gân cốt vừa nói: “Già rồi, già rồi, suýt nữa thì không kham nổi. Sau này việc này cứ để cho đám trẻ làm thôi.”
Một vị đại lão khác trạc tuổi ông ta nói: “Lăng mộ lớn thế này, tế thần mà để đám trẻ làm chưa chắc đã gánh nổi đâu. Ông ấy à, ít nhất cũng phải cố thêm vài năm nữa. Sắp đến trưa rồi, đi thôi, đi làm một chén.”
Có người gọi Yến Bắc Sinh một tiếng, sau đó Tiêu Dã chỉ biết trơ mắt nhìn đám cao nhân đó bá vai bá cổ nhau đi uống rượu.
Quý Nam Tinh nâng cằm hắn lên, giúp hắn ngậm miệng lại: “Làm gì mà ngạc nhiên thế.”
Tiêu Dã nói: “Có chút không giống với tưởng tượng của tôi.”
Nghe vậy, Quý Nam Tinh cười khẽ: “Có gì mà không giống, ai cũng là người, cũng phải ăn cơm ngủ nghỉ cả thôi.”
Chỉ là Tiêu Dã cứ tưởng tượng rằng những cao nhân Huyền môn này phải thật bí ẩn, thật nghiêm nghị, nhìn xuống chúng sinh với vẻ khó lường. Nhưng bây giờ nhìn lại, hình như họ cũng chẳng khác gì người bình thường, hôm qua hắn còn thấy mấy vị chú bác đó ngồi chơi bài tú lơ khơ với nhau.
Quý Nam Tinh mỉm cười: “Đi thôi, ra ngoài đi. Chiều anh tôi đi, sáng mai chúng ta đi.”
Tiêu Dã nói: “Vậy sáng mai chúng ta đi ngắm bình minh nhé, tôi chưa thấy bình minh trên sa mạc bao giờ.”
Quý Nam Tinh nhìn hắn: “Cậu là cái máy sưu tầm bình minh à, đi đâu cũng đòi ngắm bình minh thế.”
Tiêu Dã khoác tay lên vai cậu đi ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Bởi vì hoàng hôn thì rất dễ ngắm, nhưng bình minh thì không phải ai cũng có thể cùng mình ngắm được.”
Giống như bữa tối có thể ăn cùng bất cứ ai, nhưng bữa sáng, chỉ có thể ăn cùng người chung chăn chung gối mà thôi.
Buổi chiều, Quý Nam Tinh và Tiêu Dã cùng nhau tiễn Quý Nguyên Đình ra sân bay. Với tư cách là một công cụ hình người đi cùng cho có lệ trong chuyến này, Quý Nguyên Đình dặn dò: “Anh bay thẳng đến chỗ làm việc luôn, mai em về đến nhà nhớ nhắn tin cho anh.”
Quý Nam Tinh gật đầu lia lịa: “Em biết rồi, anh đi đường cẩn thận.”
Quý Nguyên Đình lại nhìn sang Tiêu Dã: “Chăm sóc em trai anh cho tốt, hai đứa về cũng chú ý an toàn.”
Tiêu Dã vội vàng đảm bảo: “Anh hai cứ yên tâm, em đảm bảo sẽ đưa Náo Náo về nhà không thiếu một sợi tóc.”
Tuy Quý Nguyên Đình có chút không vui khi cây cải trắng mơn mởn nhà mình bị người ta dòm ngó, nhưng không thể không thừa nhận rằng, dù là ngoại hình hay khí chất gì Tiêu Dã cũng đều rất xứng đôi với em trai nhà mình. Dù sao thì quả thực người đẹp đứng cạnh nhau cũng rất thuận mắt.
Anh ta vỗ vỗ vai Tiêu Dã rồi đẩy hành lý đi vào trong.
Mãi cho đến khi không còn thấy bóng lưng Quý Nguyên Đình nữa, Tiêu Dã mới thở phào nhẹ nhõm: “Hai người anh trai nhà cậu khí thế mạnh thật đấy.”
Có lẽ là do tâm lý chột dạ của kẻ đang tăm tia em trai nhà người ta, dù hắn đã được khí thế của anh cả nhà mình rèn luyện bao nhiêu năm, nhưng khi đối mặt với các anh trai nhà họ Quý, hắn vẫn có chút thiếu tự tin.
Quý Nam Tinh nói: “Anh hai tôi hai năm nay ít xử lý công việc nên khí thế đã ôn hòa đi nhiều rồi. Trước đây anh ấy với đội trưởng đội ba Diệp Quân Hành được mệnh danh là ‘Quỷ Kiến Sầu’ đấy, chỉ cần đứng ở đó thôi là cả người đã toát ra một luồng khí sắc bén, cực kỳ không dễ chọc.”
Tiêu Dã: “Tiếc thật, quen cậu muộn mất hai năm, không thì đã được chiêm ngưỡng phong thái ‘Quỷ Kiến Sầu’ của anh hai chúng ta rồi.”
Hai người ra khỏi sân bay, Quý Nam Tinh vừa định đọc địa chỉ thì Tiêu Dã đã đọc tên một trung tâm thương mại.
Quý Nam Tinh cũng không ngăn cản, đợi xe chạy rồi mới hỏi: “Đến trung tâm thương mại làm gì, mua quà lưu niệm à?”
Tiêu Dã: “Đã đến đây một chuyến thì cũng phải mang chút đồ về chứ. Hơn nữa sư phụ của chúng ta vẫn còn ở đây mà, mua thêm chút đồ ăn thức uống dự trữ cho sư phụ, rồi mua một cái máy tính bảng mới đi, tôi thấy cái trong tay sư phụ đã vỡ một góc rồi. Tiện thể đăng ký một cái sim data, kẻo lại phải dùng mạng chùa của người ta.”
Thấy hắn để ý đến cả những chi tiết nhỏ như vậy, Quý Nam Tinh không nhịn được cười: “Vậy đồ ăn cậu đừng để chỗ sư phụ, cứ để chỗ anh Hồ Gia ấy. Data cũng đừng nạp vào tài khoản của sư phụ, nạp vào của anh Hồ Gia luôn.”
Tiêu Dã khó hiểu: “Tại sao thế?”
Quý Nam Tinh: “Vì sư phụ không thể quá giàu có được, nếu sư phụ mà giàu có quá sẽ gặp xui xẻo.”
Số mệnh cứng rắn, người lại nghèo chính là như vậy. Không chỉ không được có quá nhiều tiền trong người, mà tài sản dưới tên cũng không được có. Ngay cả cái máy tính bảng bị vỡ kia cũng là nhặt đồ cũ của cậu dùng, vì đồ mới đến tay sư phụ chưa đầy nửa ngày là y như rằng sẽ xảy ra tai nạn khiến nó tan tành.
Ngay cả khi đặt yên trên bàn không động đậy, bàn cũng có thể sập xuống làm nó rơi vỡ.
Tiêu Dã sững sờ há hốc miệng, một lần nữa cảm nhận một cách trực quan thế nào gọi là trong mệnh không giữ được của.
Hết chương 110.
Tác giả có lời muốn nói:
Sư phụ: Mệnh ta không giữ được của, nhưng ta có một cái ví tiền biết giữ của là đủ rồi.
