Chương 111: Vui Mừng Gặp Lại

 

Chương 111: Vui Mừng Gặp Lại

 

Ngay khi kết luận được đưa ra, Chu Kỳ An cảm thấy như có một đôi mắt vô hình đang nhìn chằm chằm vào mình, khiến cậu cảm thấy thật bất an.

 

Cảm giác bị theo dõi ngày càng mãnh liệt, cậu cố gắng phớt lờ nó rồi tiến về phía bàn làm việc.

 

Bàn làm việc bằng gỗ chạm khắc tinh xảo, trên đó có vài tờ giấy nháp tùy tiện đặt ở đó, dường như còn có một vài tập kịch bản được đóng thành quyển, cùng với bút máy và một chiếc đèn nhỏ.

 

Chu Kỳ An cầm một tờ giấy nháp lên xem, nét chữ bên trong bay bổng:

 

Một buổi trưa bình thường, chiếc xe khách chạy vun vút trên đường cao tốc…

 

Đó là cảnh đầu tiên trong vở kịch《Án mạng trên xe khách 》của Chuông Vang.

 

Bản thảo chỉ có một cảnh này, sau đó trên một tờ giấy riêng biệt viết: Đây là khởi đầu của câu chuyện, vậy kết thúc của câu chuyện sẽ là gì?

 

Sau đó Chu Kỳ An lật xem qua các kịch bản khác.

 

[Năm XX3]

 

[Năm XX2]

 

[Năm XX1]

 

……

 

Trên kịch bản ghi rõ ràng năm đóng sách.

 

“Những câu chuyện trước đây của Ông vua sân khấu kịch cũng không tệ.” Phần đầu hấp dẫn, phần kết càng thêm bất ngờ.

 

Nhưng mà, từ [Năm XX3] trở đi, trình độ tác phẩm của Ông vua sân khấu kịch bắt đầu tụt dốc không phanh, có thể nói là cạn kiệt tài năng.

 

Điều này cũng dễ hiểu, xét cho cùng thì, Ông vua sân khấu kịch theo đuổi một cái kết phi lý, nhưng tài năng của ông ta đã dần lụi tàn trong quá trình cố ý theo đuổi phong cách đó. Đến  《 Chuông vang 》 lần này, càng không đáng để nhắc tới nữa.

 

Lúc Chu Kỳ An đang định tiện tay ném tập kịch bản xuống, thì phát hiện mặt sau tờ giấy của cảnh đầu tiên còn có một dòng chữ nhỏ không mấy bắt mắt: Đây sẽ là kiệt tác vĩ đại nhất của tôi.

 

“…” Đầu óc bị lão hóa rồi chắc.

 

Nếu thật sự phải so sánh, 《 Chuông vang 》 còn không bằng những tác phẩm cạn kiệt tài năng trước đây của ông ta.

 

Chu Kỳ An lắc đầu, nhưng trong lòng vẫn luôn ẩn chứa cảm giác nghi hoặc.

 

Một người viết kịch quanh năm, hẳn là sẽ không đánh mất năng lực phán đoán cơ bản như vậy chứ, tại sao Ông vua sân khấu kịch lại khẳng định  《 Chuông vang 》 sẽ là một tác phẩm xuất sắc?

 

Nghĩ thì cứ nghĩ, nhưng động tác trên tay vẫn không ngừng.

 

Cậu lại tiếp tục kiểm tra chiếc đèn nhỏ.

 

Đèn loại sạc điện, chỉ cần vỗ nhẹ là có thể sáng, xung quanh là chất liệu trong suốt, đèn sáng lên, bên trong hiện ra một biển hoa. Nó còn có một đế nhỏ hình chữ nhật đi kèm, Chu Kỳ An nghịch một lúc, phát hiện ở giữa có một khe hở nhỏ, tách ra thì có một phong thư rơi ra.

 

Trước khi phong thư nhẹ nhàng đáp xuống đất, cậu đã kịp thời đưa tay ra đỡ lấy.

 

[ Chào mừng bạn đến thăm nhà của Ông vua sân khấu kịch vĩ đại!

 

Chỉ những diễn viên xuất sắc nhất mới có được vinh dự này!!

 

Khi bạn tham quan xong và muốn rời đi, bạn có thể đến phố cổ tìm chìa khóa.]

 

Nghe có vẻ như là một phần thưởng.

 

Không hiểu sao mình bị đưa đến đây, Chu Kỳ An nghi ngờ rằng mình đã kích hoạt quy tắc ngầm nào đó của Ông vua sân khấu kịch rồi.

 

Dự cảm chẳng lành ngày càng lớn dần, khi đọc xong bức thư, cậu có cảm giác mình đang “Lớn lên” một cách vô lý.

 

Như thể máu thịt và không gian nơi này đang dần chồng chéo lên nhau, cậu không thể kiểm soát được mong muốn chủ động bước ra vườn, giống như những bông hoa kia, mọc trên đất, ngày nắng thì đón gió, ngày mưa thì tắm mưa.

 

Lúc này, khao khát đó sắp sửa phá tan lồng ngực cậu.

 

Chu Kỳ An nghiến răng nghiến lợi, cố gắng kìm nén xung động chôn mình xuống đất.

 

Cậu khó khăn bước từng bước về phía ngược lại, đối diện là hai cánh cửa nổi bật.

 

“Lại chọn cửa?”

 

Cánh cửa đầu tiên bị khóa.

 

Ổ khóa không thể bị phá hỏng bằng vũ lực được, Chu Kỳ An nín thở cúi người kiểm tra, phía dưới có một chỗ có thể mở riêng, bên trong là nơi nhập mật khẩu.

 

Nói trắng ra là thay đổi hình dáng của khóa thông minh, nhưng hộp mật khẩu được đặt ở chỗ khuất.

 

“Chìa khóa…”

 

Chìa khóa được đề cập trong phong thư, có phải là mật khẩu để mở cánh cửa này không?

 

Vừa nghĩ, cậu vừa di chuyển về phía cánh cửa thứ hai, trên đường đi, mấy lần cậu định quay người chạy ra vườn.

 

Trước khi ý nghĩ mình là một bông hoa bành trướng đến đỉnh điểm, một tiếng “Cạch” vang lên, trái tim Chu Kỳ An đang đấu tranh tư tưởng cũng theo đó mà giật thót.

 

Cậu có chút sững sờ nhìn tay nắm cửa, cánh cửa thứ hai lại dễ dàng mở ra như vậy.

 

Lùi lại một bước, cậu đẩy cửa ra.

 

Một thế giới khác xuất hiện.

 

Những người bán hàng rong qua lại, khách du lịch đang vui chơi thỏa thích, cả con phố tấp nập người qua lại.

 

Là phố cổ!

 

Chu Kỳ An vội vàng quay đầu lại, phát hiện cánh cửa đó vẫn còn ở chỗ cũ, nhưng những người qua lại dường như không nhìn thấy, cũng không ai tỏ ra ngạc nhiên trước sự xuất hiện của cậu.

 

Dần dần, giữa tiếng ồn ào náo nhiệt, cánh cửa phía sau biến mất.

 

Anh không khỏi nuốt nước miếng.

 

“Không trách được Ông vua sân khấu kịch có thể tự do qua lại giữa phố cổ và bến xe, thì ra là vì hai cánh cửa này.”

 

Một cánh cửa dẫn đến phố cổ, cánh cửa còn lại Chu Kỳ An gần như có thể chắc chắn là nó dẫn đến bến xe.

 

Ông vua sân khấu kịch phụ trách sắp xếp kịch bản, sử dụng bến xe để lựa chọn diễn viên sơ bộ, sau khi vượt qua bài kiểm tra sẽ đưa đến phố cổ để đào tạo các kỹ năng khác, cuối cùng vận chuyển NPC đến các phó bản khác.

 

Thật là một chuỗi cung ứng vô tình vô nghĩa vô lý mà!

 

Sau khi phàn nàn về nhà cung cấp vô lương tâm, Chu Kỳ An hít sâu một hơi, việc cấp bách hiện tại là phải nghĩ cách quay trở lại bến xe.

 

Hình ảnh Hạ Chí bị từ chối vào buổi sáng vì vấn đề riêng tư vẫn còn hiện rõ mồn một, giờ lại để mình hỏi mật khẩu nhà của Ông vua sân khấu kịch… Không phải là nói đùa sao?

 

Một mùi hôi thối xộc vào mũi.

 

Một bàn tay bỗng túm lấy cậu.

 

Chu Kỳ An theo bản năng nghĩ là Ôn Hi, lúc đang định hất ra thì phát hiện là người lang thang mình đã từng gặp. Người đó ú ớ nói chuyện vì đã mất một nửa cái lưỡi: “Tôi thấy cậu có tư chất không tệ, nếu cậu đồng ý với tôi hai điều kiện, tôi sẽ dạy cậu cách điều khiển chuột.”

 

Lời nói gần giống như lúc cậu ở phố cổ vào sáng nay.

 

Sử dụng chuột biết đào hang, có lẽ là một đột phá, nghĩ đến đây, lần này Chu Kỳ An không từ chối, mà hỏi: “Điều kiện gì?”

 

“Thứ nhất, cậu phải đến sòng bạc, lấy lại nửa cái lưỡi mà tôi đã thua…”

 

Miệng người lang thang đóng mở, Chu Kỳ An vừa nghe vừa có chút mất tập trung.

 

Hình như là đã được sắp đặt từ trước.

 

Trong lúc cậu đang suy nghĩ miên man, người lang thang đã nói xong yêu cầu, ngoài việc lấy lưỡi, còn có một yêu cầu nữa là bắt đủ một trăm con chuột để huấn luyện.

 

“Bây giờ tôi sẽ đi.”

 

Âm thanh nhắc nhở đúng hẹn vang lên:

 

[Nhiệm vụ phụ: Cướp lưỡi.

 

Nội dung nhiệm vụ: Lần này, bạn sẽ giúp người lang thang giành lại mọi thứ thuộc về hắn ta.

 

Phần thưởng: Số lần trò chuyện chân thành với người lang thang * 1.]

 

Chu Kỳ An xoay người đi được vài bước, đột nhiên quay đầu lại.

 

Trên mặt người lang thang không hề có chút mong đợi nào đối với việc lấy lại cái lưỡi, ngược lại còn mang theo nụ cười nham hiểm, tiếng cười quái dị bị tiếng mưa át đi.

 

Dưới ánh mắt kỳ quái của người lang thang, Chu Kỳ An bước nhanh hơn.

 

Lúc đi ngang qua sòng bạc, bước chân cậu cũng không hề dừng lại, cứ thế đi thẳng đến cổng thành, phía sau cánh cửa thứ hai rất có thể là bến xe, nếu như đích đến giống nhau, vậy thì quay lại từ phố cổ cũng như nhau.

 

Con đường cao tốc trải dài trong màn mưa mù mịt, cô độc, lạnh lẽo.

 

Ban đầu, Chu Kỳ An muốn dùng đèn pin soi sáng, đồng thời liên lạc với những người khác, nhưng không biết điện thoại đã tắt ngúm từ lúc nào.

 

Cậu thử khởi động lại máy, nhưng ánh sáng vừa tiếp xúc với sương mù đã bị nuốt chửng hoàn toàn, suy nghĩ một chút, Chu Kỳ An chuyển sang Thánh Khí. Ánh sáng vàng xuyên qua màn chắn, chỉ liếc mắt một cái, cậu liền từ bỏ “Con đường sống” rõ ràng nhất này.

 

Trên con đường cao tốc sâu trong màn sương mù, nhựa đường mọc đầy hoa.

 

Hoa cao ngang ngửa với những bông hoa trong vườn, đung đưa trong gió, như đang vẫy gọi cậu.

 

Quay trở lại phố cổ, Chu Kỳ An bước vào một cửa hàng gần nhất: “Cho tôi sạc nhờ điện thoại được không? Tôi trả tiền.”

 

Chủ quán đang trang điểm, nhìn thấy cậu thì liền đứng thẳng người, nói đều đều: “Trong thành trả tiền điện rất phiền phức, hay là thế này, nếu cậu giúp tôi gửi một món đồ, khi nào cậu quay lại tôi sẽ sạc điện cho.”

 

[Nhiệm vụ phụ: Giao hàng nhanh.

 

Nội dung nhiệm vụ: Giao hàng cho khách hàng ở phía Bắc thành và nhận chữ ký.

 

Phần thưởng: Số lần sạc điện * 1.]

 

Chu Kỳ An hơi nhíu mày.

 

Chuyện gì đang xảy ra vậy? Nhiệm vụ ở phố cổ nở rộ khắp nơi.

 

Cậu không lập tức thực hiện bất kỳ nhiệm vụ phụ nào, mà gần như là đi lang thang trong mưa không mục đích.

 

Trong lúc đó, cậu khẽ ngước mắt lên, phát hiện những người trên đường phố đều đang nhìn chằm chằm vào mình.

 

Bọn họ đang chờ xem trò hay gì sao?

 

Đồng hồ quả quýt, tiếng chuông…

 

Chu Kỳ An nhớ lại vở kịch trước, đột nhiên dừng bước.

 

Trong trò chơi Người gỗ, người chơi không ở trong nhà thờ quá lâu, nhưng khi ra ngoài thì phố cổ đã là năm sáu giờ tối.

 

Liệu bây giờ cũng vậy?

 

Cũng giống như trời sáng không lâu sau khi rời khỏi nhà thờ, khi cậu rốt cuộc cũng rời khỏi nơi này và quay trở lại bến xe, thì ở đó đã trôi qua rất lâu rồi…

 

Thậm chí, người chơi đã diễn xong vở kịch cuối cùng.

 

Nếu bỏ lỡ vở kịch cuối cùng thì sẽ như thế nào?

 

Trực giác mách bảo Chu Kỳ An rằng, nhất định sẽ có vấn đề, nếu không Ông vua sân khấu kịch cũng sẽ không trăm phương ngàn kế đưa mình đến một khung cảnh khác.

 

Phải rời khỏi đây càng sớm càng tốt.

 

Sau khi xác định mục tiêu, Chu Kỳ An gọi một người qua đường: “Xin chào, cho hỏi bây giờ là mấy giờ rồi?”

 

Người qua đường không trả lời mà hỏi ngược lại: “Đồng hồ của tôi bị hỏng, cậu có thể đi cùng tôi đến tiệm đồng hồ không?”

 

[Nhiệm vụ phụ đã được tạo]

 

Chu Kỳ An cười lạnh, quả nhiên đâu đâu cũng là nhiệm vụ câu giờ.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Cho dù không cân nhắc đến việc tham gia vở kịch cuối cùng, nếu không quay trở lại bến xe check-in trước 0 giờ, thì bản thân cậu cũng sẽ tiêu đời.

 

Ngay khi nhận thấy thời gian bất thường, Chu Kỳ An đã phát hiện ra rất nhiều điều không tự nhiên hơn. Theo thời gian trôi qua, thần sắc của các NPC trong phố cổ dần trở nên dữ tợn, những người tìm cậu giúp đỡ cũng ngày càng nhiều.

 

“Đường ống nước nhà tôi bị hỏng, giúp tôi sửa chữa nhé.”

 

………

 

“Cậu bé, dìu tôi qua đường.”

 

Ban đầu còn là hỏi han lịch sự, đến sau gần như là ra lệnh.

 

Mỗi lần mở miệng, âm thanh nhắc nhở lại vang lên một tiếng, thêm một nhiệm vụ phụ.

 

Đến lượt một bà lão, khi bị cậu từ chối, nụ cười hiền từ trên khuôn mặt bà biến mất, ngay lập tức biểu diễn một màn thay đổi sắc mặt. Bà lão giơ gậy đánh về phía đầu Chu Kỳ An: “Tại sao lại từ chối tao?”

 

“Chẳng phải mi là người chí thiện chí mỹ sao? Tại sao không giúp tao!”

 

Chu Kỳ An mặt không chút thay đổi giơ gậy lên, “Bốp” một tiếng, cây gậy của bà lão bị đánh trúng gãy đôi từ giữa.

 

Lại “Bốp” một tiếng, Chu Kỳ An đánh gậy của bà thành ba đoạn.

 

“…” Khí thế ngạo mạn của bà lão bị dập tắt.

 

Nhưng vào lúc này âm thanh nhắc nhở lại vang lên:

 

“Cảnh báo, bạn đã tích lũy quá nhiều nhiệm vụ phụ.”

 

“Cảnh báo, vui lòng dọn dẹp bảng nhiệm vụ ngay lập tức, nếu không sau đó sẽ cưỡng chế kích hoạt hình phạt thất bại cho tất cả các nhiệm vụ phụ.”

 

“Đếm ngược đến khi kích hoạt hình phạt thất bại nhiệm vụ: 00 giờ 29 phút 59 giây.”

 

Còn chưa đầy ba mươi phút nữa.

 

Đến lượt Chu Kỳ An trầm mặc.

 

Đây là đang dồn hết sức để giết chết mình đây mà.

 

Nhìn một loạt nhiệm vụ, nhiệm vụ duy nhất có thể liên quan đến việc lấy được chìa khóa là thu phục thú cưng theo cách khác thường.

 

Làm hay không?

 

Bây giờ không có cơ hội để thử và sai nữa, một khi đã quyết tâm tìm lưỡi và bắt chuột, thì cho dù muốn phân tâm làm việc khác cũng không thể.

 

Cơ thể Chu Kỳ An căng thẳng, chiếc áo choàng bó sát người, không biết là bị mưa làm ướt hay là do mồ hôi lạnh thấm đẫm.

 

“Nhất định phải có cách giải quyết tối ưu nhất.”

 

Ông vua sân khấu kịch có thể thao túng thời gian và không gian, nhưng không thể đứng trên luật chơi.

 

Tư duy của Chu Kỳ An gần như hoạt động đến cực hạn.

 

Mỗi lần đồng hồ đếm ngược thay đổi đều phát ra tiếng tích tắc, khiến cậu không thể tập trung suy nghĩ. Còn có những cư dân kia, bọn họ đã công khai xem kịch hay rồi, giống như một đám giáo viên đang vây quanh thí sinh vậy.

 

Chu Kỳ An vừa định bước về một hướng.

 

“Ầy.” Người bán hàng rong gần đó thở dài, như thể đang nói, cậu suy nghĩ sai rồi.

 

Đi về hướng khác.

 

Du khách lại lắc đầu.

 

“…”

 

Càng lúc càng cấp bách, Chu Kỳ An ngược lại càng bình tĩnh, cậu đối mặt với bức tường, không nhìn vào ánh mắt của những người đó nữa.

 

Mái hiên che chắn một phần nước mưa, cậu lặng lẽ dựa vào tường suy nghĩ.

 

Bức thư nói rõ chìa khóa ở trong phố cổ.

 

Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có ba cách có thể lấy được nó.

 

“Một là hoàn thành nhiệm vụ của người lang thang, lợi dụng chuột; hai là lấy được từ một địa điểm nào đó, chẳng hạn như chìa khóa được viết trên giấy và giấu đi; cách cuối cùng là lấy thông tin bằng cách giao tiếp với NPC.”

 

Hiện tại, khả năng thứ ba có vẻ là thấp nhất, cư dân phố cổ sẽ từ chối trả lời tất cả các câu hỏi liên quan đến Ông vua sân khấu kịch.

 

Nếu đổi một góc độ khác.

 

Nếu cậu là Ông vua sân khấu kịch, nhất định sẽ coi con đường ít khả năng nhất làm đáp án.

 

Nghĩ đến đây, Chu Kỳ An đột nhiên nheo mắt lại.

 

Có một lỗ hổng trong logic này, lý do cư dân phố cổ từ chối trả lời là vì tôn trọng sự riêng tư của Ông vua sân khấu kịch.

 

Nhưng có một NPC là ngoại lệ.

 

Nữ tặc đó.

 

Một tên trộm căn bản không cần phải tôn trọng sự riêng tư của người khác, biết được mật khẩu nhà của Ông vua sân khấu kịch cũng phù hợp với thiết lập nhân vật.

 

Cậu nhớ trong vở kịch thứ hai “Đồng hồ quả quýt”, người thuê đã yêu cầu Thẩm Tri Ngật giết nữ tặc, nhưng Thẩm Tri Ngật đã phản sát người thuê trước.

 

Chắc chắn nữ tặc chưa chết, nếu không thì Thẩm Tri Ngật đã nhắc đến, hắn cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua cho nữ tặc.

 

“Chẳng lẽ, hắn đã giam cầm cô ta?”

 

Chu Kỳ An rất tin tưởng vào nhân phẩm của Thẩm Tri Ngật, càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng.

 

Bây giờ chỉ còn lại một vấn đề.

 

Thẩm Tri Ngật sẽ giấu người ở đâu?

 

Thời gian tự do vào buổi sáng, mọi người đều đi tìm NPC để hỏi han.

 

Cậu sinh viên đại học thì đi theo Thẩm Tri Ngật, lúc quay lại, vẻ mặt cậu ta như nghi ngờ về nhân sinh, có phải lúc đó Thẩm Tri Ngật đã đi tìm cô nàng siêu trộm kia không?

 

Chu Kỳ An xoay người, nhớ lại hướng họ quay lại vào buổi sáng, còn có câu lẩm bẩm kia của cậu sinh viên đại học—-

 

“May mà địa điểm quay phim không phải ở nhà hát lớn.”

 

Vậy là lúc đó bọn họ đã đến nhà hát lớn sao?

 

[00 giờ 26 phút 59 giây.]

 

Không lãng phí một giây phút nào, Chu Kỳ An dứt khoát sử dụng đạo cụ tăng tốc [Cánh nhỏ] đã xin được từ chỗ Hạ Chí, lao đi nhanh như bay.

 

Nếu phố cổ là một màn hình khổng lồ, thì bây giờ cậu như đang tua nhanh gấp ba lần.

 

Cư dân phố cổ đang theo dõi còn chưa kịp đảo mắt, Chu Kỳ An đã chạy đến một nơi khác.

 

Phong cảnh hai bên lướt qua vun vút.

 

Cứ thế chạy như bay đến phía Tây Bắc của phố cổ, một nhà hát lâu đời, trăm năm rồi vẫn đứng sừng sững ở đó.

 

Lúc sắp đến cửa, Chu Kỳ An đột ngột dừng bước, do trọng tâm không vững nên nên suýt chút nữa ngã sấp mặt.

 

Ngay khi bước vào, trái tim cậu đã lạnh đi một nửa.

 

Quá lớn.

 

Toàn bộ nhà hát có tổng cộng năm tầng, sau khi đi vào lại có vô số căn phòng với nhiều chức năng khác nhau. Nhà vệ sinh, phòng trang điểm, phòng thay đồ, phòng tiếp khách VIP… Nhìn bảng chỉ dẫn, tầng trên cùng còn có chỗ ăn uống.

 

May mắn thay, các buổi biểu diễn đều diễn ra vào buổi tối, ban ngày chỉ có một nhân viên bảo vệ ngủ gà ngủ gật trực, căn bản không phát hiện ra có người lẻn vào.

 

[00 giờ 19 phút 43 giây]

 

Trước tiên, Chu Kỳ An loại bỏ tầng một với tốc độ nhanh nhất.

 

Sảnh chính là nơi có nhiều người qua lại, mỗi tối còn có biểu diễn ảo thuật, giấu người rất dễ bị phát hiện. Cậu rón rén chuồn lên tầng hai, ban ngày không bật đèn, cả tầng hai chìm trong bóng tối.

 

Ở lối vào có một cánh cửa không khóa, bên trong chất đống đủ loại đạo cụ và thùng chứa bỏ đi. Dường như bị tiếng mở cửa làm giật mình, trong một chiếc thùng nào đó có tiếng động truyền ra.

 

Chu Kỳ An nhanh chóng dời những thứ chất đè bên trên ra.

 

Chít!

 

Một con chuột lớn nhảy ra ngoài.

 

“…”

 

Chỉ riêng việc kiểm tra các thùng chứa và tủ trong kho đã tiêu tốn không ít sức lực, trong suốt quá trình đó Chu Kỳ An rất thận trọng, không dám gây ra động tĩnh quá lớn, lo lắng sẽ thu hút bảo vệ hoặc những rắc rối khác.

 

Đây mới chỉ là căn phòng đầu tiên.

 

Tiếp theo, cậu lại lần lượt kiểm tra mấy căn phòng, có những chỗ cũ kỹ, trần nhà có dấu hiệu chuyển động, để chắc chắn, cậu phải leo lên kiểm tra lại lần nữa.

 

Đợi đến khi rời khỏi tầng hai, thời gian đã trôi qua không ít.

 

Phòng ốc trên tầng ba còn nhiều hơn.

 

Nhà hát còn chuẩn bị một số phòng nghỉ, bên trong bày biện đồ dùng tình thú, dường như là cung cấp cho những khán giả hoặc người biểu diễn có cảm tình với nhau trong nhà hát.

 

Cho dù có điềm tĩnh đến đâu, trong tình huống không có lời giải này, Chu Kỳ An cũng cảm thấy hơi đau đầu.

 

Trừ khi may mắn cực kỳ cao, mới có thể tìm thấy mục tiêu trong không gian rộng lớn như vậy.

 

May mắn, lại là yếu tố mà cậu thiếu nhất.

 

Chu Kỳ An bước nhanh trên hành lang vắng vẻ, đồng hồ đếm ngược trong đầu cũng đang chạy.

 

Cậu nghĩ đến chiếc đồng hồ quả quýt trong tay Thẩm Tri Ngật, nếu vở kịch thứ sáu đã diễn ra được một nửa, mà mình vẫn chưa quay lại, có thể Thẩm Tri Ngật sẽ thử xoay ngược chiều kim đồng hồ, trước tiên trì hoãn thời gian kết thúc của một vở kịch.

 

Trừ khi không còn cách nào khác, cậu không muốn đánh cược xác suất sống sót vào người khác, Chu Kỳ An nhanh chóng quan sát xung quanh.

 

Rất nhiều phòng trên tầng ba đều bị khóa, cậu từ bỏ việc kiểm tra phòng nghỉ, tiếp tục đi lên, đến tầng bốn kém may mắn nhất.

 

Mỗi lần đồng hồ đếm ngược nhích lên một chút, giống như đang ép không gian sinh tồn của cậu nhỏ lại vậy.

 

Phép màu đã không xảy ra, tầng bốn cũng giống như tầng hai, nếu đổi lại là ngày thường, có lẽ có thể dựa vào chỗ nào nhiều bụi, có dấu chân hay không để phán đoán kỹ lưỡng, hiện tại căn bản không có điều kiện.

 

Sương mù bên ngoài và mưa phùn như cùng nhau thổi vào, ảnh hưởng rất lớn đến tầm nhìn.

 

“Cảnh báo, thời gian đếm ngược đến khi kích hoạt hình phạt thất bại nhiệm vụ còn chưa đầy mười phút.”

 

Chu Kỳ An lại lui ra khỏi một căn phòng, vẫn không thu hoạch được gì.

 

Trái tim cậu như treo lơ lửng, cho dù đến giây phút cuối cùng cũng không từ bỏ, tiếp tục chạy về phía căn phòng tiếp theo.

 

Trong lúc tìm kiếm gần như vô vọng, đột nhiên, đồng tử Chu Kỳ An co rút lại, như thể nhìn thấy cảnh tượng gì khó tin lắm.

 

Trên cánh cửa phía trước có treo một tấm biển vô cùng bắt mắt.

 

Trong bóng tối, chữ viết trên tấm biển gỗ nhỏ rất nổi bật—-

 

Đang sửa chữa, tạm dừng sử dụng.

 

“…”

 

Hết chương 111.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Nhớ lại phó bản trường học & Thôn Phong Thủy – Chu Kỳ An: Tìm thấy cô rồi!

 

Nữ tặc: …

 

Thẩm Tri Ngật: Tôi và Kỳ An tâm linh tương thông.

 

 

Chương 111: Vui Mừng Gặp Lại

Ngày đăng: 21 Tháng 10, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên