Chương 112: Đảo Lam Trà ( Phần 6)

 

Chương 112: Đảo Lam Trà ( Phần 6)

 

Giang Thanh Phong trông khoảng chừng bốn mươi tuổi, có phần trẻ hơn so với tuổi thật bốn mươi ba của mình.

 

Lúc ông hai mươi tư tuổi thì có Hạ Bạch, từng là một người cha trẻ trung và đầy lòng yêu thương con. Nhưng từ khi Hạ Bạch bị lạc mất, ông chìm trong trầm cảm u uất nhiều năm, lại thêm bản tính nghệ sĩ nhạy cảm, thế nên mới trở nên như vậy.

 

Lăng Trường Dạ thầm tìm lý do cho ông.

 

Đối với việc Hạ Bạch vừa nhận cha mẹ đã giới thiệu thân phận của anh với họ, Lăng Trường Dạ rất vui mừng. Dĩ nhiên anh rất nghe lời, gọi một tiếng: “Ba.”

 

Giang Thanh Phong cúi đầu, đi lướt qua anh.

 

Lăng Trường Dạ: “…”

 

Lăng Trường Dạ cảm thấy không thể tiếp tục như vậy, nếu mối quan hệ của hai người ngay từ đầu đã lạnh nhạt thì sau này sẽ rất khó xoay chuyển. Vậy nên đã hỏi: “Ba định đi đâu ạ? Con có thể giúp gì không?”

 

Giang Thanh Phong vẫn cúi đầu: “Không cần đâu, ba đi tìm lão Dương.”

 

Gặp được lão Dương, Giang Thanh Phong như biến thành một người khác.

 

Lão Dương chưa bao giờ thấy ông vui vẻ như vậy, cảm giác nếu Giang Thanh Phong trẻ hơn vài tuổi, có khi đã nhảy cẫng lên rồi.

 

“Lão Dương, mau lại đây, tôi có chuyện muốn nói với ông.” Ông vừa đẩy vừa kéo lão Dương đang ngơ ngác đi về phía phòng của Hạ Bạch.

 

Lão Dương đầy nghi hoặc, vừa bước vào phòng, nhìn thấy Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ thì sững người.

 

“Lão Dương, để tôi giới thiệu với ông.” Giang Thanh Phong vui vẻ nói.

 

Lão Dương thầm nghĩ, cần gì ông phải giới thiệu, thân phận của hai người này tôi còn rõ hơn ông nhiều.

 

“Đây là con trai tôi, Hạ Bạch.” Giang Thanh Phong nắm tay Hạ Bạch, nói.

 

Rồi ông không quay đầu lại nói tiếp: “Còn đây là bạn trai của con trai tôi, Lăng Trường Dạ.”

 

Lão Dương: “…..”

 

Ông ngẩn người một lúc lâu mới phản ứng kịp.

 

“Hạ Bạch, con trai?”

 

Giang Thanh Phong mỉm cười gật đầu, “Là đứa con trai bị lạc từ năm ba tuổi của chúng tôi, Giang Bạch. Lão Dương, chúng tôi đã tìm thấy con trai rồi. Hạ Bạch nói ông đã từng giúp đỡ nó, chúng tôi muốn cảm ơn ông.”

 

Lão Dương nhìn Hạ Bạch kỹ hơn, trong lòng ngập tràn cảm xúc.

 

Ông không ngờ, người mà ông đã tiện tay giúp đỡ lúc đó lại chính là đứa con mà vợ chồng Giang Thanh Phong đã tìm kiếm bấy lâu nay.

 

“Hạ Bạch trông giống hệt hồi nhỏ.” Khương Ỷ Đồng tiếc nuối nói: “Lúc đó chúng tôi không đưa ảnh cho ông xem, nếu không có lẽ chúng tôi đã đoàn tụ với Hạ Bạch sớm hơn rồi. Lão Dương, thật sự cảm ơn ông, cảm ơn ông đã giúp đỡ Hạ Bạch lúc nó bơ vơ nhất.”

 

Lão Dương xua tay, “Đó là điều tôi nên làm. Hai người hẳn đã biết rồi, tôi làm việc ở Cục Quản Lý Trò Chơi, công việc của tôi là giải cứu những người muốn tự sát. Lúc đó, tôi thấy Hạ Bạch buồn bã đến mức suýt nữa bóc cả vỏ cây, sợ thằng bé nghĩ quẩn.”

 

Hạ Bạch: “…..”

 

Làm gì đến mức bóc cả vỏ cây chứ.

 

Lão Dương nói tiếp: “Chúc mừng hai người, nhìn thấy gia đình đoàn tụ như vậy, tôi cũng rất vui.”

 

Ông thực sự rất vui, lúc con gái ông qua đời, Giang Thanh Phong đã ở bên cạnh an ủi ông một thời gian. Khi đó ông biết, việc mất con trai đối với Giang Thanh Phong là nỗi đau khó có thể chịu đựng nổi.

 

Hai người cùng cảnh ngộ, an ủi lẫn nhau, thấu hiểu nỗi đau trong lòng đối phương.

 

Con gái ông không thể sống lại, nhưng Giang Thanh Phong đã tìm thấy con trai, điều đó cũng tốt. Hơn nữa, dường như ông cũng góp một phần nhỏ trong chuyện này, khiến ông cảm thấy an ủi phần nào.

 

Hạ Bạch và cha mẹ đã trò chuyện rất lâu, sau đó họ nói chuyện thêm với lão Dương một lúc, kể rõ đầu đuôi câu chuyện. Lúc này trời đã khuya.

 

Lăng Trường Dạ nói với Giang Thanh Phong và Khương Ỷ Đồng: “Hay là hai người ở lại đây với Hạ Bạch, con với lão Dương sang nhà tảo biển số 12?”

 

Hai mắt Giang Thanh Phong sáng lên, ông đang định lên tiếng thì bị Khương Ỷ Đồng ngăn lại, “Không cần đâu, hay là hai đứa cứ ở cùng nhau đi.”

 

“Việc tôi không để lộ thân phận nhân viên Cục Quản Lý Trò Chơi là vì tôi không có kỹ năng, chỉ có thể tự bảo vệ mình bằng cách tàng hình.”

 

Lão Dương biết Lăng Trường Dạ và Hạ Bạch đang lo lắng điều gì, ông nói: “Nhưng tôi đã ở Cục Quản Lý Trò Chơi hai, ba năm rồi, cũng nhận được một số đạo cụ khen thưởng. Hai đứa không cần lo lắng, tôi không dám nói là có thể bảo vệ bọn họ, nhưng nếu gặp nguy hiểm, tôi vẫn có thể báo cho hai đứa biết.”

 

Nghe vậy, Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ không nói thêm gì nữa.

 

Ba người họ trở về căn nhà tảo biển số 12.

 

Trên đường đi, Giang Thanh Phong hỏi Khương Ỷ Đồng: “A Đồng, sao lúc nãy em lại từ chối? Anh thấy cách sắp xếp của Lăng Trường Dạ rất ổn, chúng ta có thể ở bên con trai, lão Dương không cần phải lo lắng cho chúng ta, lại còn được Lăng Trường Dạ bảo vệ, tốt biết bao.”

 

“Suỵt, đừng nói tên của bọn trẻ, chúng nó vẫn đang ngụy trang.” Khương Ỷ Đồng nói: “Chúng ta đã xa cách Tiểu Bạch nhiều năm như vậy, đột nhiên nhận lại con, phải để con từ từ thích nghi. Nếu chúng ta quá dính lấy con, có thể con sẽ áp lực. Hơn nữa, con đã lớn rồi, có cuộc sống riêng, chúng ta nên cho con không gian riêng.”

 

Lão Dương nói: “Ỷ Đồng nói đúng, đừng vội vàng.”

 

Giang Thanh Phong có chút chán nản, “Chúng ta còn chưa kịp thân thiết với con bao lâu, đã phải buông tay rồi sao?”

 

Khương Ỷ Đồng: “Không phải buông tay, mà là để con từ từ thích nghi. Ra khỏi trò chơi, chúng ta sẽ mua nhà gần trường con, được không?”

 

Giang Thanh Phong nghe vậy thì vui vẻ hơn hẳn, “Ừ, đến lúc đó mỗi ngày anh sẽ nấu cơm cho con, không biết con thích ăn gì nhỉ.”

 

“Trường đại học y Hòa Bình, ‘Vì dân, vì nước, cứu người bị nạn, chữa người bị thương’, con trai chúng ta giỏi thật đấy, không biết con học chuyên ngành gì, lúc nãy quên hỏi mất rồi.” Giang Thanh Phong lẩm bẩm.

 

Lão Dương: “Ngành Pháp y.”

 

“…..”

 

“Pháp y cũng tốt mà.” Giang Thanh Phong lại nói: “Tính cách kỳ quặc của con thật đáng yêu, nó còn thích nhặt xác chết về nhà, sao lại đáng yêu như vậy chứ.”

 

Lão Dương: “…..”

 

Đúng là một người cha cuồng con trai.

 

Khương Ỷ Đồng bật cười, ánh mắt nhìn ông cũng ngập tràn hạnh phúc và yêu thương.

 

Giang Thanh Phong cũng nhìn bà, “Có phải không, A Đồng, con trai chúng ta đáng yêu quá đi mất.”

 

Khương Ỷ Đồng gật đầu, “Ừ.”

 

Giang Thanh Phong lại cười, nụ cười nhẹ nhõm và hạnh phúc chưa từng có.

 

Tảng đá đè nặng trong lòng ông cuối cùng cũng biến mất.

 

“Anh cảm thấy, ông trời đối xử với anh thật tốt.”

 

Trong căn nhà lợp bằng tảo biển số 11, Hạ Bạch cuộn tròn trong chăn lăn qua lăn lại trên giường, lăn đến bên cạnh Lăng Trường Dạ. Lăng Trường Dạ vừa ngồi xuống giường, định đưa tay ra, thì cậu lại lăn sang phía bên kia.

 

Rất nhanh sau đó, cậu lại lăn trở lại.

 

Lần này Lăng Trường Dạ không để cậu chạy nữa, anh đè lên người Hạ Bạch đang cuộn tròn trong chăn, chỉ để lộ mỗi cái đầu, hỏi: “Vui lắm hả?”

 

Hạ Bạch hôn lên cằm anh một cái, gật đầu, đôi mắt đẹp long lanh nhìn anh chằm chằm.

 

Lăng Trường Dạ đưa tay muốn che mắt cậu lại, nhưng cậu đã né tránh. Cậu nói: “Đội trưởng, ba em rất tốt.”

 

Lăng Trường Dạ khẽ “Ừ” một tiếng.

 

“Sau này chúng ta kết hôn, ông ấy cũng là ba của anh.” Hạ Bạch nói: “Là ba của chúng ta.”

 

Lăng Trường Dạ dùng ngón tay miết nhẹ lên môi cậu, “Anh đã gọi ba rồi.”

 

Hạ Bạch giống như một động vật nhỏ, khi vui vẻ sẽ cắn người. Cậu cắn vào ngón tay Lăng Trường Dạ, tiếp tục nhìn anh chằm chằm.

 

Lăng Trường Dạ hơi nhổm dậy, Hạ Bạch dụi đầu vào lòng anh, bị bàn tay to lớn của Lăng Trường Dạ ấn trở lại. Đây có thể coi là lần đầu tiên Lăng Trường Dạ dùng vũ lực với cậu, không hề dịu dàng chút nào.

 

Hạ Bạch nằm im trên giường, mặt đờ ra như cá chết, “Bây giờ làm cũng được, không cần phải đợi em ngủ rồi anh mới thông linh. Mỗi lần em ngủ, anh thông linh xong cũng không nói cho em biết.”

 

Lăng Trường Dạ: “…..”

 

Lăng Trường Dạ liếc cậu một cái, “Em muốn anh thông linh à?”

 

Hạ Bạch: “Không phải, em đang cố gắng giữ thể diện thôi.”

 

Lăng Trường Dạ: “…..”

 

Lăng Trường Dạ thông linh cho Hạ Bạch.

 

Sau khi thông linh xong, anh cũng có chút hưng phấn.

 

Hạ Bạch cũng vui đến mức không ngủ được, Lăng Trường Dạ đành bất lực, hai người đơn giản “giúp đỡ lẫn nhau” một chút. Sau đó, Hạ Bạch không chịu nổi kích thích, rất nhanh đã nhắm mắt ngủ thiếp đi.

 

Lần này cậu ngủ rất say, rất hạnh phúc. Khi tỉnh dậy, cậu thấy Lăng Trường Dạ đã ăn mặc chỉnh tề, đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài.

 

Thấy cậu tỉnh, Lăng Trường Dạ mới lên tiếng: “Anh ngửi thấy mùi máu tanh, có lẽ lại có người ở căn nhà tảo biển số 12 chết.”

 

Hạ Bạch lập tức ngồi dậy.

 

Chưa đến sáu giờ sáng, mọi người trong căn nhà tảo biển số 12 đã thức dậy.

 

Giang Thanh Phong vừa nhìn thấy Hạ Bạch, trên mặt liền nở nụ cười, định lên tiếng chào hỏi, nhưng nhìn thấy cậu đang mặc đồ con gái, nhớ tới lời Khương Ỷ Đồng tối qua, ông đành kìm nén lại.

 

Hạ Bạch cũng chỉ liếc nhìn bọn họ một cái. Để thuận tiện cho việc lợi dụng ba người Thánh Du Công Hội, cậu và Lăng Trường Dạ vẫn duy trì lớp ngụy trang, không nói chuyện với bọn họ, mà đi thẳng đến căn phòng có người chết.

 

Vẫn là căn phòng đó.

 

Lần này người chết là Phương Hiểu Phong.

 

Hắn ta cũng bị rút hết máu mà chết, máu chảy ra từ cổ tay. Trên vết thương, một dải lụa đỏ được thắt thành hình nơ bướm, rất giống nơ trên hộp quà.

 

Hắn ta dựa vào tường, toàn thân lõa lồ.

 

Medusa và Dụ Nhân không hề né tránh, nhìn Phương Hiểu Phong chết thảm, sắc mặt tái nhợt.

 

Khương Ỷ Đồng cũng không né tránh, bà nói: “Trên cổ tay anh ta cũng có một dải lụa đỏ, giống như Diêm Tuyền tối qua. Lụa đỏ là thứ được sử dụng trong hôn lễ trên đảo, có phải là do cô dâu nào đó trả thù không?”

 

Có lẽ Giang Thanh Phong chỉ muốn tìm cớ nói chuyện với Hạ Bạch, vậy nên đã nhìn cậu, bổ sung thêm một manh mối hết sức rõ ràng: “Anh ta cũng bị rút máu mà chết, có ý nghĩa đặc biệt gì à?”

 

Hạ Bạch nói: “Có hai khả năng. Thứ nhất, đúng như mọi người nói, có một cô dâu bị rút máu đến chết, vậy nên khi gây hại cho người khác, cô ta cũng dùng cách này. Nếu vậy, cô dâu ma chính là nhân vật chính của trò chơi này. Chúng ta phải tìm hiểu câu chuyện của cô ta, tìm ra chân tướng cái chết của cô ta thì mới có thể thông quan trò chơi được.”

 

Hạ Bạch giải thích rõ ràng hơn nhiều so với anh chàng áo sơ mi hoa lúc trước. Không chỉ Khương Ỷ Đồng và Giang Thanh Phong hiểu được thế nào là tìm kiếm chân tướng, cũng như cách phá giải bản đồ thông thường, mà những người chơi khác cũng hiểu ra.

 

Cảm giác hoang mang khi chứng kiến thêm một người chơi lão luyện nữa chết đi cũng vì thế mà giảm bớt.

 

Chỉ cần có phương pháp cụ thể, con người sẽ không còn sợ hãi nữa, điều đáng sợ nhất là mơ hồ, chết cũng không biết chết như nào.

 

“Khả năng thứ hai là có liên quan mật thiết đến việc sám hối mà chúng ta đã nói hôm qua. Diêm Tuyền và Phương Hiểu Phong từng cùng nhau hãm hại người khác bằng cách này. Hôm qua Phương Hiểu Phong không nói ra trong phòng sám hối, hôm nay đã chết theo cách này. Cái chết này có thể nói là hình phạt mà Bạch Hải Tiên giáng xuống, cũng có thể nói là quy tắc tử vong của trò chơi, có người gọi đó là ‘hình phạt nội bộ’.”

 

Khi nói đến khả năng này, Hạ Bạch nhìn sang Medusa và Dụ Nhân.

 

Medusa hỏi thẳng: “Ý cô là, trong phòng sám hối phải thành thật nói ra tội lỗi của bản thân sao?”

 

Hạ Bạch: “Hôm qua tôi đã nói rồi mà.”

 

Medusa: “Hôm qua cô thực sự đã sám hối tất cả tội lỗi của mình rồi à?”

 

Hạ Bạch: “Đúng vậy, mọi người không tin sao?”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

“…..”

 

Lừa quỷ à?!

 

“Không phải chúng tôi không tin chị đâu chị gái.” Dụ Nhân chớp mắt, “Trông chị dễ thương thế này, chúng tôi đương nhiên muốn tin, nhưng chị gầy như vậy, nhìn nhiều nhất cũng chỉ 45kg? Thực sự có thể cõng bạn học từ nghĩa trang ra ngoài sao?”

 

Hạ Bạch: “…..”

 

Để chứng minh, Hạ Bạch ngồi xổm trước mặt Lăng Trường Dạ.

 

Lăng Trường Dạ: “…..”

 

Thực ra cũng không cần thiết phải làm vậy.

 

Anh nhìn thoáng qua ánh mắt ghen tị của Giang Thanh Phong, sau đó nằm nhoài lên lưng Hạ Bạch, để cậu cõng ra ngoài.

 

“……”

 

Bạch Cô bảo bọn hắn sáu giờ phải đến Bắc đảo chuộc tội, thời gian cũng sắp đến, Hạ Bạch cứ như vậy cõng Lăng Trường Dạ đi về phía bên kia luôn.

 

Cảm giá này mới đúng là tội nghiệt. Lăng Trường Dạ chỉ để cậu cõng một lúc thì vội vàng nhảy xuống.

 

Hạ Bạch hỏi anh: “Đội trưởng, anh nghĩ sao?”

 

Lăng Trường Dạ: “Bây giờ anh cũng chưa có manh mối gì, phân tích của em hình như cũng không có vấn đề.”

 

Nhưng anh luôn cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng cụ thể là gì thì không nói ra được.

 

Hạ Bạch cũng nghĩ như vậy.

 

“Nhìn từ lời nói và hành động của bốn người Thánh Du Công Hội kia, bọn họ chắc chắn có rất nhiều tội lỗi, nhiều hơn những người chơi mới gia nhập trò chơi, sống trong thế giới hòa bình như chúng ta. Vì vậy, cho dù mọi người đều không thực sự sám hối tội lỗi của mình thì bọn họ cũng là người bị trừng phạt trước, điều này không sai.” Hạ Bạch nói.

 

Lăng Trường Dạ tiếp lời: “Nhưng cái chết của bọn họ không hề suôn sẻ như vậy. Nếu chủ đề của trò chơi này là sám hối chứ không phải trừng phạt, thì đáng lẽ phải cho chúng ta cơ hội sám hối trước, sau khi chúng ta không nghiêm túc sám hối mới hạ hình phạt cái chết. Nếu Phương Hiểu Phong là như vậy, không thành tâm sám hối nên phải nhận lấy hình phạt là cái chết, vậy Diêm Tuyền lại không đúng. Hắn ta mới vào trò chơi tối hôm qua, còn chưa kịp sám hối đã chết rồi.”

 

Hạ Bạch gật đầu.

 

Cậu nói: “Nếu đúng là cô dâu ma trả thù thì giống như đội trưởng đã nói lúc trước, sám hối chỉ là tẩy não, cô dâu cũng là nạn nhân của việc sám hối. Cô ta bị giết chết bởi tín ngưỡng bị bóp méo và việc sám hối kia, cách thức chết giống như Diêm Tuyền và Phương Hiểu Phong đều là mất máu mà chết, vì vậy, cô ta trả thù những người trên đảo từng hãm hại người khác bằng cách này, mỗi đêm một người.”

 

“Hiện tại thì suy luận này có vẻ không có gì sơ hở.” Lăng Trường Dạ nói: “Nhưng nhìn xa hơn, có bao nhiêu người chơi đã từng hãm hại người khác bằng cách này? Sau khi Diêm Tuyền và Phương Hiểu Phong chết, mỗi đêm cô ta sẽ hại ai?”

 

Hạ Bạch: “Mất máu là cách cô ta chết, khi còn sống, có thể cô ta còn bị tổn thương theo những cách khác, chẳng hạn như bị buôn bán, bị giam cầm, bị vu oan giá họa,… Có thể còn có những người chơi khác cũng từng làm những việc như vậy, sẽ lần lượt bị trừng phạt.”

 

Lăng Trường Dạ không thể phủ nhận suy đoán của Hạ Bạch, anh nói: “Chúng ta cứ xác minh điều này trước đã.”

 

Hai người đi chậm lại, chờ những người phía sau đuổi kịp.

 

“Có một điều rất quan trọng trong việc thông quan trò chơi mà chúng ta cần xác nhận.” Lăng Trường Dạ hỏi thẳng Medusa: “Trước đây Diêm Tuyền và Phương Hiểu Phong có từng rút máu người khác, hoặc gián tiếp khiến người khác mất máu mà chết không?”

 

Nghe Lăng Trường Dạ hỏi vậy, những người khác cũng đều nhìn chằm chằm vào Medusa.

 

Medusa vốn dĩ không dám cãi lời phó hội trưởng, hai cái chết liên tiếp của Diêm Tuyền và Phương Hiểu Phong càng khiến cô ta nhận thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, cảm nhận được nguy hiểm đang đến gần. Lăng Trường Dạ vừa hỏi, cô ta lập tức khai ngay: “Có, bọn họ thực sự đã từng rút máu người khác.”

 

Để người khác chết dần chết mòn vì mất máu là một cách trừng phạt rất thú vị, có thể thưởng thức được nỗi sợ của đối phương, cũng như hàng loạt hành vi do sợ hãi gây ra. Bọn họ thực sự đã làm rất nhiều lần.

 

Quả nhiên là vậy.

 

Lăng Trường Dạ lại hỏi Medusa và Dụ Nhân: “Còn hai người thì sao?”

 

“Đã từng làm.”

 

“Đã từng tham gia.”

 

Sắc mặt hai người đều khó coi. Bọn họ dựa vào việc kết hợp kỹ năng bất bại của bốn người, trong trò chơi cũng như ở ngoài đời thực đều làm bậy, lấy danh nghĩa Thánh Du Công Hội sàng lọc nhân loại cho trò chơi, hãm hại rất nhiều người.

 

Không ngờ, báo ứng lại đến nhanh như vậy.

 

Không ngờ, báo ứng của bọn họ lại đến từ trò chơi.

 

Không phải bọn họ là tín đồ của trò chơi sao? Tại sao trò chơi lại đối xử với bọn họ như vậy?

 

Cả hai đều nhìn Lăng Trường Dạ, không biết là đang hy vọng anh có thể giúp bọn họ, hay là hy vọng anh có thể giải thích cho bọn họ.

 

Lăng Trường Dạ chỉ nói: “Tối nay hai người cẩn thận một chút.”

 

Thông Linh Giả đứng bên cạnh có chút khó hiểu.

 

Theo như hắn ta biết, bốn thanh niên này của Thánh Du Công Hội ngông cuồng không ai bằng, ngoại trừ trước mặt mấy người chơi tâm địa độc ác trong Thánh Du Công Hội thì còn có chút nghe lời, ngay cả đối mặt với Bộ trưởng, Cục trưởng Cục Quản Lý Trò Chơi cũng chẳng có thái độ gì tốt đẹp.

 

Tại sao bọn họ lại nghe lời Lăng Trường Dạ như vậy?

 

Chẳng lẽ là bị cái chết của Diêm Tuyền và Phương Hiểu Phong dọa sợ, hơn nữa cũng đã nhận ra thân phận của Lăng Trường Dạ?

 

Xét cho cùng, Lăng Trường Dạ là người duy nhất trong số ba người bọn họ chỉ ngụy trang khuôn mặt, cơ thể và quần áo vẫn là của chính mình, bị nhận ra cũng là điều dễ hiểu.

 

Đúng là vô dụng!

 

Trong lòng Thông Linh Giả mắng hai người một câu, cảm thấy có chút phẫn nộ vì bị phản bội.

 

Lăng Trường Dạ nói: “Tôi không biết lát nữa chúng ta sẽ phải sám hối như thế nào, chỉ hy vọng mọi người tranh thủ thời gian tìm hiểu xem, trên đảo Lam Trà có ai bị rút máu đến chết hay không, người này có thể là nhân vật quan trọng, hãy tìm hiểu kỹ về trải nghiệm của người đó, đặc biệt là những tổn thương mà họ đã từng phải chịu đựng.”

 

Những người chơi mới đều gật đầu, nhao nhao bày tỏ sẽ tích cực phối hợp.

 

Những người như anh chàng áo sơ mi hoa, vừa uy hiếp vừa chế giễu, cho dù có phối hợp cũng là miễn cưỡng, còn vị đại lão này, tận tâm dẫn dắt bọn họ thông quan trò chơi, bọn họ làm sao có thể không nghiêm túc phối hợp cho được.

 

Lăng Trường Dạ nhìn về phía Dụ Nhân: “Đặc biệt là Dụ Nhân, kỹ năng của cô là mê hoặc, rất thích hợp để dò la tin tức, hãy phát huy thế mạnh kỹ năng của cô, tìm hiểu thật kỹ, chúng ta tìm ra chân tướng càng sớm thì càng có thể giảm bớt thương vong.”

 

Anh vừa dứt lời, Dụ Nhân và Medusa vốn dĩ không hề nghi ngờ anh, càng thêm tin tưởng anh chính là vị phó hội trưởng kia, liên tục đồng ý.

 

Thông Linh Giả tức giận liếc nhìn hai nữ người chơi vô dụng, sau đó phẫn nộ nhìn Lăng Trường Dạ.

 

Hắn ta nói cho anh biết kỹ năng của bốn người bọn họ, không phải để anh sai khiến thuộc hạ của mình!

 

Hạ Bạch chứng kiến tất cả: “…..”

 

Bây giờ cậu không còn cảm thấy kỹ năng của Thông Linh Giả là bản nâng cấp của kỹ năng Tỉnh Duyên nữa. Nếu là kỹ năng của Tỉnh Duyên, bây giờ chỉ cần nhìn vào suy nghĩ trong lòng Medusa và Dụ Nhân thì chắc chắn sẽ phát hiện ra chân tướng.

 

Dụ Nhân lại hỏi: “Chúng ta có cần phải đến phòng sám hối, thành thật sám hối tội lỗi của mình một lần nữa không?”

 

Lăng Trường Dạ tiếp tục đi về phía trước, “Nếu có cơ hội, các cô có thể thử xem.”

 

Bọn họ vội vàng đến phía Bắc hòn đảo.

 

Ngày đầu tiên sám hối, Bạch Cô không bắt bọn họ làm gì khác, chỉ bắt bọn họ cải tạo lao động.

 

Đốn củi, hái quả, thu hoạch lương thực, may vá quần áo, xây nhà….. còn nhiều loại hình hơn cả cải tạo lao động trong tù.

 

Buổi trưa còn không có cơm ăn.

 

Bọn họ đã không ăn sáng, đến chiều thì gần như đã kiệt sức.

 

Hạ Bạch càng cảm thấy Lăng Trường Dạ nói đúng, sám hối chính là tẩy não, bọn họ dùng cách này để bóc lột sức lao động, kiếm lợi từ đó.

 

Những người chơi mới khác thì cảm thấy cũng tạm được, quả thực là sắp chết đói chết mệt, nhưng ít ra không nguy hiểm đến tính mạng, bọn họ càng sợ những chuyện thần bí hơn.

 

Mắt thấy mặt trời sắp lặn, Bạch Cô vẫn chưa gọi bọn họ đến phòng sám hối, Medusa và Dụ Nhân có chút đứng ngồi không yên, chủ động tìm Bạch Cô nói muốn đi sám hối.

 

Bọn họ sợ rằng nếu không thành tâm sám hối, nói ra tội lỗi của mình, đặc biệt là những tội lỗi liên quan đến việc rút máu giết người, tối nay bọn họ cũng sẽ chết.

 

Không ngờ, Bạch Cô hôm qua còn bắt bọn họ sám hối nhiều hơn, trên mặt lại lộ ra nụ cười kỳ quái như đã nhìn thấu bọn họ: “Vội vàng thế sao? Sao hôm qua không thành tâm sám hối? Bây giờ không được nữa rồi, có người khác muốn sám hối, thời gian sám hối tiếp theo của nhóm các cô là chiều ngày kia.”

 

Ngày kia?

 

Còn phải trải qua hai đêm nữa, sắc mặt hai người lập tức trắng bệch.

 

Bọn họ tiếp tục cải tạo cho đến khi trời tối, cuối cùng cũng nhận được một ít bánh bao và dưa muối, mới được trở về nghỉ ngơi.

 

Những người ở khách sạn Lam Trà Holiday đều là người giàu có, rất nhiều người chưa từng làm việc nặng nhọc, vừa mới kết thúc đã không thể tự mình đi về. Bọn họ ngồi luôn tại cửa ra vào, gặm bánh bao khô cứng, nghỉ ngơi trong chốc lát.

 

Medusa và Dụ Nhân bối rối tìm đến Lăng Trường Dạ, hỏi anh phải làm sao.

 

“Hai người thử đi tìm trong làng xem có tượng Bạch Hải Tiên hay không, thử sám hối trước tượng thần khác xem sao?” Lăng Trường Dạ nói: “Tôi cũng không nghĩ ra cách nào khác, điều tôi có thể làm là tối nay chuyển đến phòng của Diêm Tuyền và Phương Hiểu Phong, ở ngay cạnh hai người, nếu có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ giúp đỡ.”

 

Hai người an tâm hơn rất nhiều, đến lúc thực sự gặp nguy hiểm mới biết, phó hội trưởng mới là chỗ dựa vững chắc nhất của bọn họ, lúc trước bọn họ thật sự đã quá ngỗ nghịch rồi.

 

Lăng Trường Dạ nói: “Lúc gặp chuyện, điều quan trọng nhất là không được hoang mang, đừng nóng vội, nhân lúc đi tìm tượng thần, hai người có thể tranh thủ dò hỏi thêm tin tức từ chỗ dân làng.”

 

Dưới ánh mắt âm u của Thông Linh Giả, hai người ngoan ngoãn gật đầu, lập tức muốn đi ngay.

 

Có một người chơi đứng dậy, nói: “Tôi có thể đi tìm cùng hai người được không? Nhiều người nhiều sức.”

 

Lần lượt có thêm những người chơi khác đứng dậy.

 

Mặc dù không ai nói rõ, nhưng ai cũng biết, những người này đều là những người hôm qua không thành tâm sám hối, ít nhất là có giấu giếm về tội lỗi của mình. Sau khi chứng kiến cái chết của Phương Hiểu Phong, tất cả đều sợ hãi, sợ rằng đêm nay người chết sẽ là mình, nên muốn đi sám hối lại lần nữa.

 

Rất nhiều người muốn đi, bao gồm cả lão Dương. Hôm qua ông ấy thực sự chỉ sám hối về chuyện của con gái mình, con người không phải thánh hiền, sống đến năm mươi tuổi rồi, có thêm vài lỗi lầm khác cũng là chuyện bình thường.

 

Điều khiến Hạ Bạch bất ngờ là, Thông Linh Giả lại không đi.

 

“Anh không đi sao?” Hạ Bạch hỏi.

 

Thông Linh Giả: “Tại sao tôi phải đi?”

 

Hạ Bạch: “Chắc chắn anh cũng có tội lỗi còn giấu diếm.”

 

Thông Linh Giả cười lạnh: “Cậu nói xem, tôi còn có thể có tội lỗi gì?”

 

Hạ Bạch há miệng liền tuôn ra một sớ: “Buôn bán xác chết, mượn danh nghĩa hội trưởng thành lập công hội tội ác, tội ác tày trời.”

 

Thông Linh Giả: “…..”

 

Hạ Bạch đưa mắt nhìn Lăng Trường Dạ, thấy anh đang nhìn chằm chằm vào một người đang sám hối ở cửa, có lẽ đang thông linh cho người đó. Buổi trưa, cậu thấy anh nhìn chằm chằm Bạch Cô rất lâu, có lẽ là đang thông linh Bạch Cô.

 

Thông linh rất tốn sức, anh vừa mới học được kỹ năng này, một ngày không thể thông linh quá năm người. Tối qua Hạ Bạch đã bàn bạc với anh, ban ngày anh thông linh vào người trong thế giới trò chơi, buổi tối sẽ thông linh cho cậu, không biết hôm nay anh đã phát hiện ra điều gì hay chưa.

 

Hạ Bạch hỏi Thông Linh Giả: “Chắc chắn anh đã thông linh cho Bạch Cô rồi phải không? Có phát hiện ra điều gì không?”

 

Thông Linh Giả không quay đầu lại, vừa đi về phía nhà tảo biển vừa hừ lạnh một tiếng.

 

Xung quanh không còn ai, Hạ Bạch nói với ba mẹ mình: “Hắn ta là một tên xấu xa, còn xấu xa hơn cả Diêm Tuyền và Phương Hiểu Phong, bố mẹ xem, hắn ta còn ích kỷ như vậy, có manh mối cũng không chia sẻ.”

 

Thông Linh Giả vừa định quay người lại thì nghe thấy Khương Ỷ Đồng hơi nghiêm nghị nói: “Tiểu Bạch, con không thể nói người khác như vậy. Mẹ cảm thấy người này chắc chắn không xấu xa như hai người kia, nếu hắn ta thực sự xấu xa như vậy, tại sao người bị trừng phạt đầu tiên không phải là hắn ta?”

 

Thông Linh Giả nghe thấy có người dạy dỗ Hạ Bạch, còn nói đỡ cho mình, trong lòng vô cùng thoải mái.

 

Hắn ta mỉm cười quay đầu lại: “Nhóc con, nghe thấy chưa? Phải nghe lời mẹ nhiều hơn đấy.”

 

Hạ Bạch đần mặt: “Ồ.”

 

Thông Linh Giả lại nhìn cậu thêm một cái, im lặng vài giây, sau đó nói: “Tôi đâu phải loại người ích kỷ như vậy, chẳng qua là muốn biết tôi đã nhìn thấy gì từ Bạch Cô thôi mà.”

 

“Tôi đã thông linh cho Bạch Cô hai lần.” Thông Linh Giả nói: “Quả thực đã nhìn thấy một số chuyện thú vị.”

 

Hết chương 112.

 

Chương 112: Đảo Lam Trà ( Phần 6)

Ngày đăng: 23 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên