Chương 112: Kế Hoạch Báo Thù Của Tam Chi Hoa (Phần 5)

Chương 112: Kế Hoạch Báo Thù Của Tam Chi Hoa (Phần 5)

 

Hội trường lại trở về dáng vẻ mà tôi đã thấy trong lần đến đây trước đó.

 

Tôi ngẩng đầu lên, bắt gặp những đôi mắt đang chăm chú chờ đợi.

 

Giữa một rừng mắt đen, sáu cặp mắt với màu sắc hiếm có kia lại đặc biệt thu hút sự chú ý.

 

Bọn họ đã ngừng nói cười và đang nhìn tôi.

 

Tôi khẽ mỉm cười.

 

Buổi diễn thuyết bắt đầu.

 

……….

 

“Trời ơi… thi vào trường này đúng là không sai mà, tôi lại có thể tận mắt nhìn thấy Tổng tài!”

 

“Nghe nói hiệu trưởng và Tổng tài có mối quan hệ cá nhân khá tốt.”

 

“Sau này còn có phúc lợi như vậy nữa không nhỉ? Em gái tôi là fan cứng của Tổng tài đấy, nếu chuyện này là thật thì sau này không phải lo về thành tích của nó nữa rồi, nó sẽ liều mạng thi vào trường mình cho xem.”

 

Sau khi buổi diễn thuyết kết thúc, các học sinh tuần tự xếp hàng trở về.

 

Tôi đứng trên tầng hai, nhìn xuống dưới.

 

Hàng ngũ của học sinh rất ngay ngắn, không còn lộn xộn, tản mạn như lúc đến nữa. Một số ít đã rút sổ từ vựng ra, vừa đi vừa học.

 

Một tin tốt, và một tin xấu.

 

Tin tốt là, suy đoán của tôi đã đúng.

 

Sự quan sát và tồn tại của tôi có thể làm suy yếu ảnh hưởng của những kẻ ngoại lai đối với người bản địa.

 

Tin xấu là, ảnh hưởng của kẻ ngoại lai không thể bị xóa bỏ hoàn toàn.

 

Những học sinh vốn đã bị ảnh hưởng trở nên cực kỳ trọng vẻ ngoài và sùng bái kẻ mạnh, giờ đây đã chuyển một phần lớn sự cuồng nhiệt của bọn họ từ sáu người kia sang cho tôi.

 

“Tổng tài ngầu quá! Đúng là Tổng tài trong mơ!” một nữ sinh hạnh phúc đến ngất đi, rồi được nhân viên y tế của trường thuận tay đưa đi luôn.

 

“A a a, tôi lại được tận mắt nhìn thấy Tổng tài, vẻ đẹp kinh diễm nhường này lại có thật sao! Chỉ cần nghĩ đến việc tôi và Tổng tài đang hít thở chung một bầu không khí, là tôi đã sắp ngất rồi!” một nam sinh e thẹn ôm lấy ngực mình.

 

“Tổng tài không hề cố tình làm ra vẻ, nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy không thể với tới, khí thế mười phần, bá khí ngút trời, hay là sau này chúng ta gọi Tổng tài là Hoàng thượng của chúng ta đi!”

 

“Tôi thấy ‘Đế vương Bá khí’ nghe còn oai hơn ấy!”

 

Trước mắt tôi tối sầm lại.

 

Dù đã sớm chuẩn bị tinh thần rằng việc ra mặt sẽ phải trả giá, nhưng cái giá này cũng quá đắt rồi.

 

“Khoan đã, không phải Tổng tài chỉ thích người khác gọi mình là Tổng tài thôi sao? Mấy cái tôn xưng này của các cậu chắc Tổng tài không thích đâu?”

 

“Đúng rồi, may mà cậu nhắc!”

 

“Tôi thấy chúng ta vẫn nên đọc nhiều sách, nâng cao thành tích thì hơn. Trong buổi diễn thuyết Tổng tài đã nói về tầm quan trọng của việc học, chắc chắn là ngài ấy sẽ thích những học sinh chăm học!”

 

“…Tôi xong đời rồi, tôi thi vào trường này hoàn toàn là nhờ nỗ lực, tôi đâu phải thiên tài, làm sao mà so bì được với đám thiên tài kia chứ.”

 

“Đừng nản lòng chứ, cậu học vẫn hơn là không học mà, đúng không? Trí thông minh đã không bằng thiên tài rồi, chẳng lẽ đến cả sự cần cù cũng không làm được sao, đa số chúng ta đều là người bình thường, cái chúng ta hơn thua nhau chính là sự nỗ lực!”

 

“…Cậu nói đúng!”

 

Ngày càng có nhiều học sinh rảo bước nhanh hơn về phía lớp học.

 

Xem ra hiệu quả của buổi diễn thuyết lần này, không uổng công tôi đã chuẩn bị.

 

Tôi cử động cổ một chút, lúc này mới phát hiện, vì căng thẳng mà cột sống có hơi cứng lại.

 

Tôi không khỏi thầm thấy may mắn, may mà hầu hết mọi người đều biết tôi thích được gọi là Tổng tài, nếu không thì danh xưng của tôi, không biết chừng sẽ biến thành “Bá Hoàng” hay “Bá Đế” mất.

 

Dường như phía sau có một tiếng cười rất khẽ vang lên, tôi quay đầu lại, bắt gặp gương mặt tươi cười như mọi ngày của trợ lý.

 

Tôi cười mà như không cười, “Anh vừa cười phải không?”

 

Trợ lý nghiêm túc nói, “Tôi đang nghĩ đến chuyện vui.”

 

“Chuyện vui gì cơ? Vui hơn cả việc sếp của anh bị đặt cho ‘biệt danh tôn kính’ nữa à?”

 

Tôi nhìn anh ta, và anh ta cũng nhìn tôi.

 

Cuối cùng, anh ta không nhịn được nữa mà bật cười, nói: “Xin lỗi Tổng tài, tôi chỉ cảm thấy các học sinh rất tôn trọng ngài.”

 

Khóe môi anh ta khẽ cong lên, đuôi mắt cũng cong theo, quả thực không hề giống với nụ cười thường ngày một chút nào.

 

Bất chợt, tôi lại cảm thấy không còn xấu hổ như vậy nữa. Tôi khoanh tay, dựa người vào bên cửa sổ, trêu chọc, “Nếu tôi thật sự bị đám nhóc này đặt cho ‘biệt danh tôn kính’, anh nghĩ anh sẽ thoát được chắc?”

 

“Tổng tài, tôi nghĩ sự hiện diện của tôi chưa cao đến mức có học sinh nào đó sẽ đặt biệt danh tôn kính cho cả tôi đâu.”

 

“Thế à? Tôi lại thấy, đám học sinh sẽ không tha cho anh đâu. Anh nói xem, hỡi Thống lĩnh Ngự Lâm Quân của tôi?”

 

“Ừm… Nghe cũng không tệ, rất ngầu. Tôi còn tưởng sẽ là danh xưng kiểu Đại Tổng Quản Thái Giám gì đó chứ.”

 

Trợ lý khẽ mỉm cười, vẻ mặt điềm nhiên tự tại.

 

Lúc này, đám học sinh nhiệt tình ở dưới lầu cũng nhớ tới anh ta, bèn phấn khích đề nghị, “Đúng rồi! Không đặt biệt danh cho Tổng tài được, nhưng trợ lý của Tổng tài thì được chứ?”

 

“Chuẩn luôn! Trợ lý luôn trung thành tận tụy đi theo Tổng tài, nơi nào có Tổng tài là nơi đó có trợ lý, hơn nữa Tổng tài rất coi trọng anh ấy. Tôi nghe bố tôi nói, bản thân anh trợ lý cũng vô cùng xuất sắc, trợ lý của Tổng tài cũng nên có một biệt danh tôn kính!”

 

“Gọi là Ngự tiền Trợ lý Đại nhân thì sao! Viết tắt là Ngự Trợ!”

 

“Gọi là Trợ lý Các hạ cũng hay lắm.”

 

“Tôi thấy gọi là Hộ pháp nghe bá khí hơn.”

 

“Nói đúng đó, nhưng có ai trong các cậu nhớ trợ lý trông như thế nào không? Tôi chỉ nhớ là hình như khá đẹp trai, nhưng quên mất mặt mũi cụ thể rồi.”

 

“Tôi cũng không nhớ.”

 

“Lạ thật, tôi cũng không có ấn tượng gì.”

 

“Nếu đã vậy, hay là gọi Đại nhân Hộ pháp Thần bí Vô ảnh Vô tung đi!”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Tôi nhìn về phía trợ lý.

 

Nụ cười thản nhiên của anh ta cuối cùng cũng cứng đờ trên mặt.

 

“Nhưng mà Tổng tài chỉ thích được gọi là Tổng tài, vậy thì trợ lý có khi nào cũng chỉ thích được gọi là trợ lý không?”

 

“Ờ ha, cũng không nói chắc được.”

 

“Thôi vậy, hay là chúng ta đừng vội đặt biệt danh tôn kính cho Trợ lý nữa.”

 

Các học sinh đã đi đến thống nhất cuối cùng.

 

Tôi nhướng mày, nhìn trợ lý của mình đang từ từ thả lỏng cơ thể.

 

Anh ta cười khổ, “Tổng tài, may mà ngài chỉ thích được gọi là Tổng tài.”

 

“Ừm.”

 

Tôi đáp một tiếng, đột nhiên nhớ lại lần đầu tiên gặp anh ta, tôi cũng đã nói như vậy.

 

“Đừng gọi tôi là tiên sinh, hãy gọi tôi là Tổng tài.”

 

Và cứ thế, anh ta đã gọi như vậy suốt bao nhiêu năm qua.

 

“Tôi tiếp quản sản nghiệp gia đình từ sớm, gọi là thiếu gia thì quá non, gọi là lão gia thì chưa đủ tuổi, gọi là chủ tịch hội đồng quản trị thì…”

 

Đột nhiên tôi thoáng ngẩn người một chút, bắt gặp ánh mắt tò mò của trợ lý mới nói nốt nửa câu sau.

 

“…gọi là chủ tịch hội đồng quản trị thì lại quá già, chỉ có gọi là Tổng tài, mới hợp ý tôi nhất.”

 

【Chậc, Tổng tài, nghe có vẻ ngầu hơn. 】

 

【Nhưng địa vị của Chủ tịch hội đồng quản trị cao hơn Tổng tài đó. 】

 

【Không sao cả, tôi sẽ làm cho tất cả mọi người khi nghe đến danh xưng “Tổng tài” thì liền nghĩ đến tôi –】

 

【Chỉ có thể nghĩ đến tôi. 】

 

【Được, vậy tôi sẽ chờ đến ngày đó. 】

 

…….

 

Tôi không nhịn được mà đưa tay day trán.

 

Tôi đã từng… nói chuyện này với ai sao?

 

Sao lại không nhớ gì cả.

 

“Tổng tài, ngài không khỏe sao? Có cần gọi bác sĩ không?”

 

Trợ lý bước tới, tôi xua tay, đứng thẳng người dậy.

 

“Không có gì, chỉ là, hình như vừa nhớ lại một giấc mơ.”

 

Tôi có trí nhớ siêu phàm, không tồn tại chuyện nhớ không rõ, trừ khi bản thân đoạn ký ức đó vốn đã mơ hồ.

 

Loại ký ức này, thường là giấc mơ của tôi.

 

Mộng cảnh thì kỳ quái, ký ức có lộn xộn mơ hồ cũng là chuyện bình thường.

 

Đang nghĩ vậy, tôi nghe thấy Anh Tuyết ở dưới lầu gọi một học sinh lại.

 

“Chào bạn, tôi muốn hỏi một chút, tại sao các bạn đều gọi vị tiên sinh vừa diễn thuyết là Tổng tài vậy? Anh ấy rất nổi tiếng à?”

 

Học sinh kia lộ vẻ mặt kỳ quái, nhưng vẫn đáp, “Tập đoàn lớn nhất toàn cầu, tập đoàn Hoàn Tinh, chính là của ngài ấy đó.”

 

“Chỉ cần nhắc đến Tổng tài là mọi người đều sẽ nghĩ đến ngài ấy.”

 

“Có thể có rất nhiều Tổng tài, nhưng người được nhắc đến khi nói đến Tổng tài thì chỉ có một mà thôi.”

 

Nói xong những lời này, cậu học sinh kia không nhịn được hỏi, “Vũ Mị đại nhân, ngài không biết sao?”

 

Sáu người bọn họ nhìn nhau, Anh Tuyết vuốt mái tóc dài màu hồng của mình, cười quyến rũ, “Tôi biết rồi, cảm ơn cậu.”

 

Nụ cười của Anh Tuyết có sức sát thương cực lớn, cậu học sinh kia ngây ngẩn nhìn cô ta, hai dòng máu mũi đột nhiên phụt ra, rồi ngửa mặt ngã ngửa ra sau, trên môi vẫn nở nụ cười trong lúc ngất đi.

 

Anh Tuyết ngạc nhiên hỏi, “Băng, tập đoàn Hoàn Tinh ở đâu ra vậy? Chẳng phải ‘Thương Huyết’ của cậu là số một sao?”

 

Nguyệt Điệp chau đôi mày đáng yêu, “Người này cũng chưa từng nghe qua, lẽ nào trong Rừng Sâu Tuyệt Vọng lại có thêm một vị thủ lĩnh nữa bước ra?”

 

Mười ngón tay Băng Lệ lướt như bay, “Tra ra rồi, anh ta đúng là người sở hữu doanh nghiệp lớn nhất ở nơi này.”

 

Cô ta xoay màn hình về phía hai người kia, Anh Tuyết có chút kinh ngạc, “Đối thủ mạnh như vậy, sao trước đây không có chút tin tức nào nhỉ?”

 

Nguyệt Điệp ngạc nhiên nhìn Băng Lệ, “Băng, cậu nói nơi này là có ý gì?”

 

Băng Lệ lạnh nhạt đáp, “Lỡ lời.”

 

Kỳ lạ.

 

Dường như bọn họ không biết mình đã xuyên không, vẫn tưởng thế giới này là thế giới của bọn họ ư?

 

Tôi nhớ đến cả ngôi trường đã bị ảnh hưởng.

 

Có lẽ vì ngôi trường đã bị ảnh hưởng và thay đổi, nên những người vừa bước ra từ Rừng Sâu Tuyệt Vọng như bọn họ, căn bản không nhận ra mình đã đến một thế giới khác.

 

Thú vị thật.

 

Tôi khẽ cười một tiếng, Anh Tuyết nhạy bén ngẩng đầu, “Ai đó?!”

 

Tôi đứng bên cửa sổ, mỉm cười gật đầu với họ, “Chào các vị, các vị chủ tịch của ‘Băng Thương’, ‘Anh Thương’, và ‘Nguyệt Thương’.”

 

Ba người bọn họ không thể tin nổi mà nhìn tôi, đồng loạt vào thế phòng thủ, cảnh giác hỏi, “Sao anh lại biết thân phận của chúng tôi?!”

 

Tôi hất cằm về phía trợ lý.

 

Anh ta mỉm cười, kiên nhẫn giải đáp:

 

“Dùng Thiên Nhãn để tra cứu.”

 

Hết chương 112.

 

Chương 112: Kế Hoạch Báo Thù Của Tam Chi Hoa (Phần 5)

Ngày đăng: 11 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên