Chương 112: Máu Lạnh Còn Đáng Sợ Hơn Cả Thờ Ơ

Chương 112: Máu Lạnh Còn Đáng Sợ Hơn Cả Thờ Ơ

 

Chuyện Hà Triển Phi phát điên đã trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi khắp trường cấp ba Ngọc Lan, thậm chí còn lan sang cả mấy trường đại học khác trong thành phố.

 

Ngay cả khối 12 của trường cấp ba Ngọc Lan cũng bị ảnh hưởng, cuối tuần được nghỉ thêm một ngày để ổn định lại tâm lý, tránh bị sự việc này tác động.

 

Mỗi lớp đều phải dành ra một tiết để được tư vấn tâm lý.

 

Sự việc này còn lên cả tin tức, đến cả Sở Giáo dục cũng vào cuộc quan tâm, khiến hiệu trưởng của bọn họ đầu bù tóc rối, hết họp lớn lại đến họp nhỏ, họp ở trên thành phố xong lại về trường ủ rũ họp tiếp.

 

Cũng may là Hà Triển Phi không xảy ra chuyện gì ở trường, chứ nếu cậu ta nhảy lầu thật thì không chỉ đơn giản là họp hành nữa rồi.

 

Tình hình này nhất thời khiến toàn bộ giáo viên trong trường đều căng như dây đàn, nói chuyện với học sinh cũng nhẹ nhàng hơn hẳn, một ngày ba lượt kiểm tra cửa lên sân thượng, thậm chí còn đang cân nhắc xem có nên lắp lưới bảo vệ ở hành lang trường hay không.

 

Nhiều học sinh cảm thấy chuyện này hơi bị làm quá, nhưng cũng không cản được bọn họ hóng chuyện.

 

Vụ việc này đã trở thành đề tài nóng hổi trong trường, hôm đó dáng vẻ đập phá rồi hùng hổ xông vào lớp 7 của Hà Triển Phi đã bị không ít lớp nhìn thấy.

 

Nhiều phụ huynh lớp 3 đã tìm thẳng đến trường, yêu cầu nhà trường xử lý triệt để chuyện này, bọn họ không muốn con mình học chung lớp với một kẻ tâm thần, như vậy thì rất không an toàn.

 

Còn về lớp 7, một lớp khác cũng bị vạ lây, ban đầu bọn họ còn đang nói lần này Quý Nam Tinh nghỉ bệnh lâu thật, đã hai tuần rồi, nhưng sau khi chuyện này xảy ra thì lại thấy cậu quá may mắn. Nếu không phải cậu không có ở trường, bị Hà Triển Phi nhắm tới thì không biết sẽ ra sao nữa. Dù sao thì Top 1 server mong manh yếu đuối của bọn họ không thể bị dọa sợ được đâu.

 

Lúc Quý Nam Tinh nghe tin này thì đã về nhà tĩnh dưỡng. Buổi trưa Trần Thập Nhất và Trương Nguyên sẽ đến nhà cậu ăn cơm cùng, tuy cậu ăn phần ăn của bệnh nhân, nhưng cũng không ảnh hưởng gì đến việc ba người bọn họ ăn thịt cá ê hề.

 

Nhắc đến chuyện này, Trần Thập Nhất vẫn còn sợ hãi: “Hôm đó đúng là dọa chết người ta mà, cậu ta đột nhiên xông vào, nếu cậu có trong lớp, cảm giác như cậu ta có thể giết người luôn ấy.”

 

Quý Nam Tinh nhìn sang Trương Nguyên: “Cậu ta vẫn chưa tìm cậu à?”

 

Trương Nguyên nhún vai: “Chưa, tôi đang nghĩ có khi nào cậu ta cũng cảm thấy mình có vấn đề về tâm thần không. Nhưng mà rốt cuộc thì con quỷ đó muốn làm gì nhỉ? Trước đó muốn cậu ta chết, bây giờ lại làm ầm ĩ lên như vậy là vì sao? Hay là lúc đó cậu ta bị ảo giác gì đó nên mới điên cuồng như vậy?”

 

Trần Thập Nhất khó hiểu: “Ảo giác gì mà khiến cậu ta muốn giết người, rồi xông vào lớp chúng ta tìm Nam Tinh như vậy chứ?”

 

Tiêu Dã gắp cho hai người họ mỗi người một viên cá viên: “Ăn cơm của các cậu đi, nói nhiều thế.”

 

Hắn không muốn Quý Nam Tinh phải bận tâm lo lắng chuyện này chút nào, một trận ốm này không biết đã gầy đi bao nhiêu cân, chút thịt trên mặt cũng bay sạch, đang cần bồi bổ cơ thể mà còn lo chuyện người khác nữa thì làm sao khỏe lại cho được.

 

Quý Nam Tinh nói: “Tuy tôi không gặp Hà Triển Phi, nhưng suy luận từ diễn biến của toàn bộ sự việc, thì cũng không khó để đoán ra con quỷ đó muốn làm gì.”

 

Trương Nguyên và Trần Thập Nhất đồng loạt quay đầu nhìn cậu: “Suy luận?”

 

Quý Nam Tinh gật đầu, vừa định mở lời thì Trương Nguyên đã nói: “Đợi đã, để tôi phân tích thử xem.”

 

Trương Nguyên nhíu mày suy nghĩ một lúc rồi nói: “Lần đầu tiên không biết là lần bị đàn chị đẩy hay là lần ngã ở sân thể dục, cứ cho là lần ngã ở sân thể dục đi, không quá nghiêm trọng, có lẽ chỉ là một lời cảnh cáo hoặc dạy dỗ nho nhỏ. Lần thứ hai là nhảy lầu, nhưng không nhảy được, vào phút cuối Hà Triển Phi đã tỉnh táo lại. Điều này có thể xem là ý chí không muốn chết của Hà Triển Phi đã thắng được sự khống chế của con quỷ, hoặc cũng có thể là con quỷ vốn dĩ không muốn giết cậu ta.”

 

“Nhìn lại hành vi sau đó của Hà Triển Phi, tôi càng thiên về khả năng con quỷ không muốn giết cậu ta hơn, vì nếu muốn giết thì nó đã có rất nhiều cơ hội trong mấy ngày cậu ta ở nhà rồi. Mãi cho đến khi cậu ta trở lại trường và phát điên, tại sao con quỷ lại muốn cậu ta phát điên?”

 

Trương Nguyên cẩn thận suy nghĩ, nhưng cậu ta không thể tưởng tượng được lý do vì sao một con quỷ lại muốn một người phát điên.

 

Quý Nam Tinh nói: “Thông thường thì quỷ sẽ không vô cớ bám theo một người, nó bám theo Hà Triển Phi chắc chắn là có yêu cầu gì đó. Ví dụ như tôi từng gặp một chuyện, một người con trai ăn bớt trong đám tang của cha mình, không có nghi lễ, không có bia mộ, sau khi hỏa táng thì ôm hũ tro cốt đặt vào căn nhà cũ nát ở quê rồi bỏ đi. Sau đó người con trai đó thường xuyên bị ngã, mà lần nào ngã cũng bị đập đầu. Yêu cầu của người cha chỉ là mong con trai lập cho mình một tấm bia mộ, rồi dập đầu cúng bái một lần.”

 

Tiêu Dã nói: “Vậy yêu cầu của con quỷ trong vụ Hà Triển Phi phát điên này là gì?”

 

Quý Nam Tinh nhắc nhở một câu: “Điều Hà Triển Phi quan tâm nhất là gì.”

 

Trần Thập Nhất: “Cái này thì tôi biết! Điều cậu ta quan tâm nhất là thành tích! Phát điên rồi mà vẫn muốn vượt qua cậu để giành hạng nhất!”

 

Hai mắt Trương Nguyên sáng lên: “Với tình hình của cậu ta bây giờ, chắc chắn là nhà trường không dám để cậu ta đi học lại đâu. Lỡ xảy ra chuyện gì thì trường không gánh nổi trách nhiệm. Bố mẹ cậu ta cũng nghĩ cậu ta bị áp lực quá lớn nên mới khiến tinh thần xảy ra chuyện bất thường, có khi sẽ cho cậu ta nghỉ học. Con quỷ đó không muốn cậu ta đi học? Nhưng tại sao chứ, yêu cầu này có hơi kỳ lạ.”

 

Quý Nam Tinh nói: “Chỉ cần biết cậu ta đã chọc phải con quỷ đó như thế nào thì sẽ biết yêu cầu này có kỳ lạ hay không. Tôi nghĩ cậu và Ngô Dạng có thể đến nhà cậu ta lần nữa rồi đấy, lần này chắc cậu ta sẽ không đuổi hai người đi nữa đâu.”

 

Buổi chiều họ còn phải về trường đi học, đợi hai người đi rồi, Tiêu Dã khẽ chọc vào má Quý Nam Tinh: “Cậu đấy, đang dưỡng bệnh mà còn phải lo nhiều chuyện như vậy.”

 

Quý Nam Tinh: “Tôi có lo gì đâu, chuyện rõ như ban ngày rồi, chỉ nhắc nhở một chút thôi mà. Họ tiếp xúc với những chuyện này còn ít quá, nên nhiều phương diện không nghĩ tới nơi tới chốn. Tôi đoán Ngô Dạng cũng đã nắm được tình hình rồi, nên mới tạm thời mặc kệ.”

 

Ngô Dạng cũng có chút bản lĩnh, tuy đôi khi chưa đủ lão luyện, nhưng hai năm nay anh ta độc lập phá án ngày càng nhiều, đã không còn non nớt như trước nữa. Chuyện đơn giản như vậy, chắc anh ta đến nhà một lần là đã nhìn ra rồi.

 

Tiêu Dã trải lại giường cho cậu, nói: “Đi ngủ trưa đi, ngủ nhiều mới mau khỏe lại được.”

 

Ở trường lúc nào cũng cảm thấy ngủ không đủ giấc, nhưng đã ngủ mấy ngày liền, thiếu ngủ bao nhiêu cũng đã bù lại được. Thế là Quý Nam Tinh nói: “Tôi không buồn ngủ, làm mấy tờ đề thư giãn một chút đi.”

 

Trên đầu Tiêu Dã hiện ra một dấu chấm hỏi to đùng, giải đề, thư giãn? Cách thư giãn này có phải hơi mang đậm phong cách của mấy người học giỏi không?!

 

Không đợi Tiêu Dã trả lời, Quý Nam Tinh đã lấy đề thi ra: “Cậu cũng làm đi, nghỉ một tuần rồi, tôi bổ túc lại cho cậu.”

 

Tiêu Dã muốn chạy, nhưng hắn vừa động đậy đã bị Quý Nam Tinh túm lấy cổ áo, cuối cùng chỉ đành khổ sở nằm bò trên bàn trà cày đề.

 

Tạ Phán Nhi nhìn dáng vẻ tên cao kều kia sợ sệt không thoát khỏi lòng bàn tay của Tiểu Thiên Sư, thật sự không chút phúc hậu nào mà bụm miệng cười trộm. Vẫn là có Tiểu Thiên Sư ở nhà tốt hơn, Tiểu Thiên Sư ở nhà, cả thế giới cũng trở nên nhộn nhịp.

 

———

 

Trương Nguyên nghe lời Quý Nam Tinh, lập tức liên lạc với Ngô Dạng, hai người lại hẹn thời gian rồi đến gõ cửa nhà họ Hà.

 

Lần này người mở cửa là mẹ của Hà Triển Phi, thấy người đến, bà còn ngơ ngác hỏi: “Các cháu tìm ai?”

 

Lần này Trương Nguyên không nói gì, Ngô Dạng bước lên một bước: “Chúng tôi đến tìm Hà Triển Phi.”

 

Mẹ Hà nhìn người đứng sau Ngô Dạng vẫn còn mặc đồng phục cấp ba, chỉ nghĩ họ là bạn học của Triển Phi nhà mình, bèn né người ra: “Các cháu vào đi, để cô đi gọi nó.”

 

Mẹ Hà vào nhà gọi Hà Triển Phi một tiếng, cậu ta mặt mày âm u bước ra, vừa nhìn thấy Trương Nguyên, sắc mặt liền thay đổi.

 

Trương Nguyên lên tiếng trước cậu ta: “Nghĩ kỹ rồi hãy nói nhé, quá tam ba bận, lần này đi rồi sẽ không có lần thứ ba đâu.”

 

Sắc mặt Hà Triển Phi thay đổi mấy lần.

 

Mẹ Hà và bố Hà đứng bên cạnh nghe vậy không khỏi nhíu mày, thời gian qua bọn họ đã bị chuyện của Hà Triển Phi làm cho mệt mỏi rã rời, thần kinh căng như dây đàn. Nghe họ nói vậy, hai ông bà bất giác lo lắng, không biết có phải là Hà Triển Phi đã gây chuyện gì ở trường, bây giờ người ta tìm đến tận nhà hay không.

 

Mẹ Hà dè dặt hỏi: “Cháu ơi, cháu đến tìm Triển Phi có việc gì không?”

 

Ngô Dạng nói: “Con trai hai vị không điên, cũng không muốn nhảy lầu. Trước đây bị ngã, suýt bị tai nạn xe, rồi cả chuyện nhảy lầu, thậm chí gây rối ở trường, chỉ là vì cậu ta gặp phải ma quỷ thôi. Một tuần trước chúng tôi đã đến đây rồi, nhưng cậu ta không tin. Đương nhiên hai vị cũng có thể không tin. Nếu hai vị hợp tác, tôi sẽ cứu mạng cậu ta, còn không thì chúng tôi sẽ đi ngay, tuyệt đối không xen vào chuyện của người khác.”

 

Sắc mặt của bố mẹ Hà Triển Phi cũng thay đổi theo, thậm chí mẹ Hà còn hoang mang nhìn chồng. Tất cả mọi người, kể cả chính bọn họ đều cho rằng con trai mình bị áp lực dẫn đến vấn đề về tâm thần, thế mà bây giờ lại có người nói không phải, là do gặp ma.

 

Một mặt, bọn họ cảm thấy hai người này là lừa đảo, mặt khác lại hy vọng đó là sự thật. Con trai ưu tú như vậy, thà gặp ma còn hơn là bị bệnh tâm thần thật.

 

Ngược lại, Hà Triển Phi nãy giờ không lên tiếng lại nhìn Trương Nguyên và Ngô Dạng: “Các người giúp được tôi?”

 

Ngô Dạng nói: “Chỉ cần cậu chịu hợp tác. Tôi thấy trên người cậu có quan hệ nhân quả với âm hồn, chứng tỏ đối phương tìm đến cậu không phải là vô cớ. Nói cách khác, tôi có thể giúp cậu giải quyết vấn đề, nhưng tiền đề là cậu phải thật lòng hối cải.”

 

Ngô Dạng nói xong thì nhìn vào tướng mạo của cậu ta: “Cậu cũng có chút thông minh, từ nhỏ thành tích đã xuất sắc, nên không chấp nhận được thất bại của bản thân, không tu khẩu nghiệp, miệng lưỡi sắc bén, tính tình kiêu ngạo tự phụ, lại không biết khiêm tốn. Bố mẹ cậu bận rộn công việc, thấy cậu học giỏi nên ít khi quản, vì vậy đã nuôi dạy cậu thành một người vừa ích kỷ vừa vô giáo dục, lòng dạ hẹp hòi, không có lòng bao dung.”

 

Hà Triển Phi trừng mắt giận dữ: “Anh!”

 

Trương Nguyên ngắt lời cậu ta ngay: “Cậu có phải như lời anh ấy nói hay không, tự cậu biết rõ nhất. Nếu cậu vẫn không thể nhìn nhận lại bản thân mình một cách nghiêm túc, thì cái mạng này của cậu e là không cứu nổi đâu!”

 

Không có bậc cha mẹ nào chấp nhận được việc con mình bị người khác chỉ trích như vậy, bố Hà sắc mặt khó coi nói: “Cậu đây là…”

 

Ngô Dạng quay đầu nhìn bố Hà: “Con không dạy, là lỗi của người cha. Ông đã không dạy dỗ con trai mình cho tốt nên mới gây ra tai họa ngày hôm nay.”

 

Trương Nguyên nói: “Chú Hà, không biết hai người có biết Hà Triển Phi ở trường là người như thế nào không. Cả lớp cậu ta đều cô lập cậu ta, không phải vì chuyện nhảy lầu trước đó đâu. Cậu ta luôn căm ghét người đứng đầu khối của trường, vì đối phương xuất sắc về mọi mặt, ngoại hình lại được nhiều nữ sinh theo đuổi. Ở trường, cậu ta thường xuyên nói những lời hạ thấp người khác, coi thường những người học kém hơn mình, căm ghét những người học giỏi hơn mình, nên chúng cháu mới nói cậu ta không tu khẩu nghiệp. Nếu cậu ta biết một chút lễ nghĩa liêm sỉ thôi, thì hôm nay hai chúng cháu đã không phải đứng ở đây rồi.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Ngô Dạng kéo một chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống: “Tôi nói thẳng với hai vị luôn, sau lưng cậu ta có một con ma, một ông lão hơn bảy mươi tuổi, mặc áo Đường trang trắng cài khuy, mắt chứa đầy oán giận, đang nhìn chằm chằm vào con trai hai vị.”

 

Bố mẹ Hà Triển Phi lập tức giật mình, vì người mà Ngô Dạng miêu tả bọn họ có quen, chính là ông lão nhà bên cạnh mới qua đời cách đây không lâu.

 

Hà Triển Phi cũng giật nảy mình, bất giác nhìn ra sau lưng, nhưng cậu ta chẳng thấy gì cả, chỉ có khuôn mặt trắng bệch dựa vào tường: “Nói dối! Làm gì có ma! Các người cố ý dọa tôi thôi!”

 

Ngô Dạng nhìn bố mẹ Hà Triển Phi: “Chắc mấy ngày nay trong nhà hai vị cũng có xảy ra một số chuyện bất thường rồi nhỉ.”

 

Mẹ Hà đột nhiên nhớ ra một chuyện, vẻ mặt bà bỗng trở nên kinh hãi, bà nhìn chồng, càng lúc càng hoang mang.

 

Bố Hà thấy bộ dạng của bà, biết chắc chắn bà đã biết điều gì đó, vội hỏi: “Sao thế, em nhớ ra chuyện gì à?”

 

Vẻ mặt mẹ Hà kinh hoàng: “Ban đêm em lo cho Triển Phi, mấy hôm nay đều thức giấc len lén nghe ngóng động tĩnh trong phòng nó. Hai hôm nay, đêm nào em cũng nghe thấy tiếng hát hí khúc phát ra từ phòng nó, giai điệu nghe rất giống bài ‘Lão Lai Nan’ mà ông Trương nhà bên cạnh thích nghe nhất.”

 

Hà Triển Phi nhìn mẹ: “Hí khúc gì chứ? Con ngủ cả đêm có tỉnh đâu, nghe hí khúc gì?”

 

Bố Hà đã tin chuyện này đến tám phần, ông bước đến trước mặt Ngô Dạng: “Đại sư, ngài đã nhìn ra được vấn đề của con trai tôi, xin ngài hãy cứu nó. Bao nhiêu tiền cũng được, trong nhà không đủ tôi sẽ ra ngoài vay mượn, xin ngài nhất định phải cứu nó.”

 

Ngô Dạng nói: “Chuyện này chỉ có thể tự cậu ta cứu mình thôi. Bảo cậu tự nói ra, xem cậu ta đã từng làm gì với ông lão nhà bên.”

 

Thấy bố mẹ đều nhìn mình, Hà Triển Phi vội vàng lắc đầu: “Con không làm gì cả! Con còn chưa từng nói chuyện với ông ấy câu nào!”

 

Ông lão đó toàn ngồi dưới lầu phơi nắng, tuy thỉnh thoảng cậu ta có đi ngang qua, nhưng trước nay đều mắt đi thẳng, đến chào hỏi cũng không, một người chưa từng nói chuyện thì cậu ta có thể làm gì được chứ!

 

Hà Triển Phi: “Không thể nào chỉ vì tôi chưa bao giờ chào ông ta mà ông ta lại tìm đến tôi được.”

 

Ngô Dạng: “Đương nhiên không thể vì chuyện nhỏ nhặt này. Lúc sống không làm, vậy sau khi chết thì sao, sau khi ông ta mất cậu đã làm gì?”

 

Vẻ mặt hoảng loạn của Hà Triển Phi đột nhiên sững lại, khuôn mặt vốn đã hơi tái giờ trắng bệch như tờ giấy.

 

Thấy phản ứng này của cậu ta, mẹ Hà sốt ruột, đập vào người cậu ta một cái: “Nói đi! Con đã làm gì chưa? Đừng sợ, con làm gì thì cứ nói ra, bố mẹ sẽ tìm cách giải quyết giúp con!”

 

Trương Nguyên nói: “Thành thật khai báo mới có thể sống, không thì sẽ chết thật đấy.”

 

Hà Triển Phi co ngón tay lại, nắm lấy đường may quần, hơi thở cũng trở nên dồn dập. Nhìn bố mẹ đang lo lắng nhìn mình, cậu ta nhắm mắt nói: “Con đã đá chậu lửa nhà bọn họ.”

 

Bố mẹ Hà kinh ngạc: “Chậu lửa gì? Con đá chậu lửa nhà người ta làm gì?”

 

Ngô Dạng: “Ngày thứ ba đưa lên núi, hôm đó chắc sẽ có nhạc tang cử hành. Sau khi đưa di ảnh người đã mất đến nhà hỏa táng, người nhà sẽ ở lại đốt vàng mã. Cái cậu đá, chắc là chậu lửa này nhỉ?”

 

Hà Triển Phi gật đầu một cái.

 

Bố Hà nổi giận, một tay đập vào vai con trai: “Sao con có thể làm chuyện như vậy! Tự dưng con đi đá chậu lửa nhà người ta làm gì! Con có biết đó là bất kính với người đã khuất không! Người ta có chọc giận gì con không? Tại sao con lại làm chuyện đó? Con lớn từng này rồi, chẳng lẽ lại ngứa chân đến mức phải qua đó đá một cái hay sao?”

 

Bố Hà tức đến mức lồng ngực phập phồng dữ dội. Con trai mình thế nào, đương nhiên là ông hiểu, tuy thông minh, nhưng tính cách thật sự không tốt cho lắm. Dù ở nhà có phần kiềm chế, nhưng kiêu ngạo tự phụ thì chắc chắn có. Đối với người lớn tuổi tuy không đến mức quá bất lịch sự, nhưng mỗi lần có họ hàng đến nhà, hoặc đến nhà họ hàng chơi, cậu ta đều tỏ ra cực kỳ mất kiên nhẫn.

 

Ngoài ra, so với thời kỳ nổi loạn trời long đất lở của những đứa trẻ khác, con trai ông cũng có thể được xem là ngoan ngoãn. Vì vậy lần nào ông cũng chỉ dặn dò vài câu như: Phải biết lễ phép, gặp người phải chào hỏi, còn lại thì cũng không quản thúc gì nhiều.

 

Không ngờ con trai lại có thể làm ra chuyện bất kính với người đã khuất như đá chậu lửa của người ta.

 

Vừa rồi ông còn cảm thấy lời chỉ trích của vị thiên sư này đối với con trai mình có hơi quá đáng, giờ xem ra, đúng là con không dạy, lỗi tại cha hết.

 

Mẹ Hà đã khóc nấc lên, bà nhìn Ngô Dạng nói: “Đại sư, con trai tôi chỉ là nhỏ tuổi không hiểu chuyện, chúng tôi đưa nó đến trước mộ ông lão dập đầu xin lỗi được không? Đối phương muốn bồi thường gì, chúng tôi cũng sẽ cố gắng bù đắp.”

 

Ngô Dạng lại nhìn Hà Triển Phi: “Tại sao cậu lại đá chậu lửa của ông ấy?”

 

Hà Triển Phi mím môi, mãi một lúc lâu sau mới nói: “Vì ồn ào. Hôm đó chưa đến năm giờ sáng mà dưới lầu đã bắt đầu cử hành nhạc tang, làm con tỉnh giấc. Con nghĩ thôi thì dậy làm một bài thi, nhưng nhà bên cạnh người ra người vào, còn có đủ thứ tiếng khóc, cảm thấy rất ồn. Đợi khi nhà bên cạnh không còn ai, lúc đi học con thấy chậu lửa vẫn đang cháy ở đầu cầu thang, nên, nên đã đá một cái.”

 

Trương Nguyên hoàn toàn cạn lời, cậu ta biết Hà Triển Phi này có vấn đề về đầu óc, nhưng không ngờ lại có thể vô lý đến mức này. Vì vậy mà ông lão đã khuất cứ bám theo cậu ta, nhưng không lấy mạng mà lại muốn cắt đứt con đường học vấn của cậu ta, kiểu báo thù này thật sự không có gì lạ.

 

Mẹ Hà chóng mặt đến mức sắp đứng không vững, bà thực sự không ngờ đứa con trai ưu tú trong mắt mình lại có bản chất như vậy, chỉ vì thấy ồn ào mà đi đá chậu lửa của người đã khuất.

 

Mẹ Hà nhìn con trai, vẻ mặt đau buồn: “Trong mắt con, thành tích quan trọng đến vậy sao? Dù con không có giao tình gì với ông Trương, nhưng đó cũng là người con quen biết. Chỉ vì thấy ồn ào mà con lại đi đá bát hương của người ta sau khi họ mất sao? Sao con lại trở nên như vậy, sao con lại…”

 

Mẹ Hà không nói được nữa, ôm mặt khóc nức nở. Bà rất vui vì có một đứa con trai không cần bà phải lo lắng, học hành lại giỏi giang, nhưng con trai lại biến thành một cỗ máy máu lạnh chỉ biết đến điểm số, đó không phải là điều bọn họ muốn thấy.

 

Trong khoảnh khắc này, một cảm giác sợ hãi đột nhiên dâng lên trong lòng mẹ Hà. Điều bà sợ không phải là ông Trương đang bám theo con trai mình, mà là sợ chính đứa con ruột này. Bà thà có một đứa trẻ không quá thông minh, nhưng có tam quan đúng đắn, lương thiện và biết lễ nghĩa. Nhưng đứa con này của bà dường như đã lệch lạc rồi, không biết bây giờ bắt đầu uốn nắn lại, có thể uốn lại được không.

 

Bố Hà im lặng một lúc, rồi nhìn về phía thiên sư: “Ngài có thể nhìn thấy hồn phách của chú Trương, vậy có thể giúp chúng tôi giao tiếp một chút không, xem chuyện này giải quyết thế nào. Chuyện này là con trai nhà tôi có lỗi với ông ấy.”

 

Ngô Dạng vốn đã dán sẵn thiên nhãn phù, nghe vậy liền nhìn về phía ông Trương đang đứng ở góc phòng khách nhìn chằm chằm vào cả nhà họ Hà: “Lão tiên sinh, chuyện này ngài xem nên giải quyết thế nào?”

 

Ba người nhà họ Hà thấy anh ta nói chuyện thẳng vào góc nhà trống không, bản năng sợ hãi lùi lại mấy bước.

 

Ông Trương vốn không phải người quá khắt khe, ông cũng là người nhìn Hà Triển Phi lớn lên từ tiểu học đến cấp ba. Khi đó ông đã cảm thấy đứa trẻ này tâm địa không tốt lắm, nhưng bố mẹ nó quá bận rộn, hơn nữa trong mắt nhiều người, học giỏi đồng nghĩa với mọi thứ đều tốt. Ông Trương nhìn vậy cũng không nói nhiều, dù sao cũng không phải con cháu nhà mình. Chỉ không ngờ, cậu ta lại làm ra chuyện đá chậu lửa của người ta sau khi họ mất.

 

Ông thật sự không nghĩ đến việc lấy mạng Hà Triển Phi, chỉ muốn cho cậu ta một bài học, cũng dạy cho cậu ta cách làm người, hy vọng qua chuyện này, cậu ta sẽ có lòng kính sợ đối với sinh tử, sau này sẽ không còn ích kỷ, tùy tiện làm việc không biết chừng mực nữa.

 

Cuối cùng, qua thương lượng của Ngô Dạng và ông Trương, Hà Triển Phi phải đến trước mộ ông dập đầu nhận lỗi. Tuần thứ hai của ông đã qua, từ giờ cho đến hết bảy tuần, cậu ta đều phải quỳ gối đốt vàng mã cho ông. Tro giấy đốt phải đủ mười cân, phải mang đến mộ ông cúng bái thì chuyện này mới xong.

 

Cách giải quyết hậu quả như vậy trong mắt Ngô Dạng đã là quá nhân từ, chỉ hy vọng Hà Triển Phi này có thể rút ra được bài học.

 

Lúc này người nhà họ Trương bên cạnh mới biết chuyện thằng nhóc nhà họ Hà đã làm. Hôm đó chậu lửa rơi xuống gầm cầu thang, bọn họ chỉ nghĩ là do mình đặt ở đầu cầu thang cản đường người khác, tuy trong lòng có chút không thoải mái, nhưng cầu thang thoát hiểm vốn là nơi công cộng, bọn họ chiếm dụng như vậy quả thực cũng có phần không đúng, nên đã không nói chuyện này ra ngoài.

 

Bây giờ nhìn vợ chồng nhà họ Hà dẫn con trai đến xin lỗi, trọng tâm quan tâm của nhà họ Trương lại là một chuyện khác: “Đại sư, bố tôi thật sự ở đây sao?”

 

Ngô Dạng nhìn ông lão vẫn đứng ở góc nhà, ánh mắt ông lão vô cùng trìu mến, rồi gật đầu.

 

Người nhà họ Trương gần như ngay lập tức đỏ hoe mắt, con trai cả nhà họ Trương còn nói: “Đại sư, ngài có thể giúp tôi hỏi bố tôi xem, ông có tâm nguyện gì chưa hoàn thành không.”

 

Ngô Dạng quay đầu nhìn ông Trương, ông Trương lại lắc đầu với anh ta. Những gì cần nói, lúc lâm chung ông đều đã nói cả rồi. Tuy nhìn các con trong lòng có nhiều điều không nỡ, nhưng âm dương cách biệt, tốt nhất là không nên dính dáng đến nhau nữa.

 

Ngô Dạng truyền đạt lại ý của ông Trương, con trai cả nhà họ Trương nhìn theo hướng anh ta vừa nhìn, khóc nói: “Bố ơi, bố yên tâm đi, đừng vướng bận chuyện nhà. Ở nhà mọi chuyện đều tốt, sau này chúng con sẽ sống thật tốt, con cũng sẽ chăm sóc các em. Sau này Thanh minh chúng con sẽ mang rượu bố thích nhất đến thăm bố. Bố ở dưới đó thiếu thốn gì cứ báo mộng cho con.”

 

Rõ ràng không nhìn thấy hồn phách của ông Trương, nhưng người nhà họ Trương vẫn khóc không thành tiếng mà từ biệt.

 

So với sự sợ hãi của nhà họ Hà đối với ông Trương, người nhà họ Trương lại chỉ mong có thể nhìn thấy bố mình thêm vài lần nữa. Bọn họ biết rằng, khi bố mình hoàn toàn rời đi, bọn họ sẽ thật sự không còn bố nữa.

 

Từ trong khu nhà đi ra, Trương Nguyên ngẩng đầu thở ra một hơi nhẹ nhõm, rồi nhìn vẻ mặt Ngô Dạng không một chút cảm xúc: “Tôi cứ nghĩ ít nhất anh sẽ để họ gặp nhau một lần.”

 

Ngô Dạng lắc đầu: “Âm dương cách biệt, hà tất phải để người chết không nỡ, người sống đau lòng. Hơn nữa….”

 

Trương Nguyên: “Hơn nữa?”

 

Ngô Dạng: “Bùa rất đắt.” Mua bùa cũng cần phải dùng đến tiền.

 

Trương Nguyên không nhịn được mà bật cười thành tiếng, rồi lại nói: “Có phải làm thiên sư thấy nhiều cảnh này rồi, cảm xúc cũng sẽ nhạt đi không? Vừa rồi lúc nhà họ Trương ôm nhau khóc, hình như anh không có biến động cảm xúc gì.”

 

Ngô Dạng: “Sau này không phải cậu muốn làm pháp y sao, đợi đến khi số thi thể qua tay cậu nhiều lên, cậu sẽ hiểu được cảm giác này thôi.”

 

Trương Nguyên nghe vậy cũng cười theo: “Vậy tôi hy vọng mình có thể luôn giữ sự kính sợ trong lòng.”

 

Như vậy cậu ta sẽ không vì cảm xúc chai sạn mà làm việc qua loa cho xong chuyện. Cậu ta hy vọng mình có thể thay mỗi người qua tay mình, nói lên tiếng nói chính xác nhất.

 

Ngô Dạng nhìn chàng trai trẻ đầy chí khí, mỉm cười vỗ vai cậu ta: “Vậy cậu cố gắng lên, đừng quên đi mục tiêu ban đầu.”

 

Hết chương 112.

 

Chương 112: Máu Lạnh Còn Đáng Sợ Hơn Cả Thờ Ơ

Ngày đăng: 4 Tháng 4, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên