Chương 113: Đảo Lam Trà (Phần 7)

 

Chương 113: Đảo Lam Trà (Phần 7)

 

Khi còn trẻ Bạch Cô đã rất trắng.

 

Làn da của bà tương phản mạnh mẽ với những người dân thường xuyên sống trên đảo, sự tương phản đó càng thêm rõ rệt khi bà bị những bàn tay đen đúa ghì chặt.

 

Những bàn tay đen đúa đó ấn bà xuống đất.

 

Những bàn tay đen đúa đó trói chặt bà.

 

Những bàn tay đen đúa đó nắm lấy mắt cá chân bà, kéo lê bà đi.

 

Giữa hai màu đen trắng đó, xuất hiện một màu sắc thứ ba, máu từ dưới thân bà chảy ra, nhuộm đỏ cả con đường.

 

Đây là hình ảnh mà Thông Linh Giả nhìn thấy trong lần thứ hai thông linh cho Bạch Cô.

 

Mọi người nghe xong đều có chút kinh ngạc.

 

Theo như bọn hắn nghĩ, Bạch Cô gần như có thể nói là người có địa vị cao nhất trên đảo này. Những kẻ chuộc tội ở phía Bắc đảo tất nhiên là không cần phải nói, đối với bà ta là phục tùng mù quáng, người dân trong làng cũng vậy, xem bà như thần bà, nhà nào có con cái kết hôn đều phải mời bà ngồi ghế chủ vị.

 

Không ngờ, bà cũng từng có những trải nghiệm như vậy, hơn nữa trong linh hồn bà, đó có lẽ là một đoạn ký ức đau lòng, hoặc là thù hận đến tận xương tủy.

 

Khương Ỷ Đồng nói: “Trông bà ấy không giống người trên đảo này, có phải bị lừa bán đến đây không? Trong thế giới thực của chúng ta có rất nhiều cô gái bị bán đến vùng núi hẻo lánh, rất khó trốn thoát, bị bán đến hòn đảo này, càng khó thoát hơn.”

 

Nhiều phụ nữ bị lừa bán, rất khó trốn thoát, một mặt là do dân làng ở nơi núi rừng xa xôi hẻo lánh thông đồng với nhau làm bậy, mặt khác là do địa thế, núi non trùng điệp, đứng trên đỉnh núi cũng có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng vô cùng vô tận.

 

Đảo Lam Trà còn tuyệt vọng hơn.

 

Không có núi non liên miên bất tận, chỉ có biển cả mênh mông. Nỗi sợ hãi của con người đối với biển vượt xa núi rừng, đi vào núi dễ dàng hơn nhiều so với nhảy xuống biển.

 

“Nhưng mà, nếu bà ấy là người ngoài, tại sao người dân trên đảo lại kính sợ bà ấy như vậy?” Giang Thanh Phong phân tích: “Dân đảo kính sợ bà ấy như vậy, nhất định là vì Bạch Hải Tiên, coi bà ấy như thần sứ, Bạch Hải Tiên thoạt nhìn chính là vị thần bắt nguồn từ địa phương, nếu không phải người có danh vọng rất lớn ở địa phương, làm sao có thể được coi là thần sứ được?”

 

Có một câu hỏi mà Hạ Bạch vẫn luôn thắc mắc, lúc này cậu mới hỏi ra, “Bạch Hải Tiên là màu đen mà, tại sao lại gọi là Bạch Hải Tiên? Con thấy nên gọi là Hắc Hải Thần thì thích hợp hơn.”

 

Thông Linh Giả: “. . . . . .”

 

“Sao cậu có nhiều vấn đề kỳ quái, không liên quan gì đến chính sự vậy?”

 

Hạ Bạch ngơ ngác, “Kỳ quái chỗ nào? Đây không phải là vấn đề rất bình thường, rất hiển nhiên sao?”

 

Thông Linh Giả: “Bởi vì người phụ nữ đó tên là Bạch Cô, không phải Hắc Cô.”

 

Hạ Bạch: “. . . . . .”

 

Giang Thanh Phong muốn nói đỡ cho con trai, đang suy nghĩ xem nên nói như thế nào thì bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, “Nói đến vấn đề này, tôi lại nghĩ đến một vị tiên khác. Mọi người có nghe nói đến Bạch Đại Tiên, cũng chính là Bạch Tiên chưa?”

 

Lăng Trường Dạ vừa thông linh xong, nói: “Một trong Ngũ đại Gia Tiên, Bạch Môn Bạch Tiên?”

 

Giang Thanh Phong nhìn anh ta một cái, gật đầu, “Nguyên mẫu của Bạch Tiên là con nhím, cũng có người thắc mắc tại sao con nhím lại là Bạch Tiên, đồng thời trong truyền thuyết này, con nhím hóa thành một bà lão mặc áo trắng, được người đời kính sợ cung phụng.”

 

Ông không phải đang kể một truyền thuyết không liên quan, “Bạch Hải Tiên và Bạch Đại Tiên, tên gọi chỉ chênh lệch một chữ, Bạch Tiên có thể hóa thành bà lão mặc áo trắng, Bạch Hải Tiên có Bạch Cô, đồng thời trên tượng Bạch Hải Tiên toàn là gai nhọn, rất giống gai của con nhím, nguyên mẫu của Bạch Tiên, mọi người nói xem, có phải hai cái này có liên quan gì đến nhau không?”

 

Hạ Bạch giơ ngón tay cái với Giang Thanh Phong, “Ba thật lợi hại, cả chuyện khóc gả và tượng thần này đều là ba chỉ ra.”

 

Ban đầu cậu nhìn thấy những cái gai đó, lại nghĩ đến con nhím biển.

 

Cậu còn tưởng là trên mắt mọc gai nhím biển, còn nghiêm túc suy nghĩ ý nghĩa của những con mắt đó.

 

Cậu có chút suy đoán tiêu cực về Bạch Cô và thế lực đằng sau bà ta, cho rằng bên trong có camera và máy quay phim gì đó.

 

Mọi người đối diện với tượng thần sám hối, nói ra những việc ác mình đã làm, đều bị quay lại hết, sau đó đem ra đối phó với những người không nghe lời, ép buộc bọn họ làm việc cho Bạch Cô.

 

Khoé miệng Giang Thanh Phong lập tức nhếch lên tận mang tai, vui mừng đến mức hận không thể chiêu cáo thiên hạ ngay.

 

Ông khiêm tốn nói: “Ba không làm được gì cả, muốn thông quan trò chơi này vẫn phải dựa vào mọi người, có thể giúp được mọi người là tốt rồi.”

 

“Nếu là như vậy.” Khương Ỷ Đồng nói: “Có phải là nói, Bạch Cô có thể đến từ nơi có tín ngưỡng Gia Tiên, thật sự không phải người địa phương của đảo Lam Trà?”

 

Hạ Bạch gật đầu, “Có thể là như vậy.”

 

Sau hai ngày, Giang Thanh Phong và Khương Ỷ Đồng đã thích ứng với trò chơi, không còn vụng về nữa, vốn dĩ họ đã là người thông minh, bắt đầu bước vào trạng thái trò chơi.

 

“Vậy bà ta thật sự có thể là bị lừa bán đến đây, ban đầu là người bị áp bức, sau này bà ta dùng Gia Tiên Bạch Môn, sáng tạo ra cái gọi là Bạch Hải Tiên, quay ngược lại thống trị hòn đảo này.” Khương Ỷ Đồng cảm khái nói: “Nếu thật sự là như vậy, bà ta thật lợi hại.”

 

Đúng vậy.

 

Nếu thật sự là như vậy, Bạch Cô rất giống nữ chính trong kịch bản sảng văn. Từ một cô gái bị lừa bán trở thành người phụ nữ thống trị hòn đảo.

 

Nhưng nếu đã như vậy, tại sao bà ta lại đối xử với những người phụ nữ khác như thế, lấy danh nghĩa chuộc tội, ép buộc họ gả cho những người đàn ông bát nháo, đó hẳn là chuyện mà bà ta căm hận nhất mới đúng chứ?!

 

Khương Ỷ Đồng: “Có một suy đoán hơi tiêu cực về bà ta, có thể là bởi vì bản thân bà ta đã từng đội mưa, cho nên muốn xé nát ô của những người khác.”

 

Tạm thời cũng không nghĩ ra khả năng nào khác.

 

Hạ Bạch càng nghĩ càng cảm thấy kỹ năng của Thông Linh Giả quá hữu dụng, nếu như trước đây, muốn biết những trải nghiệm và câu chuyện của nhân vật quan trọng trong trò chơi như thế này, có thể bọn họ phải điều tra rất nhiều, phải đến cuối trò chơi mới biết được, mà bây giờ sử dụng kỹ năng thông linh, chỉ cần thông linh một hai lần là biết ngay.

 

Kỹ năng của hắn ta đối với việc thông quan trò chơi, đặc biệt là những địa đồ trò chơi thông thường tìm kiếm sự thật như thế này. Quả thực là bug.

 

Chẳng trách hắn ta có thể trở thành người chơi đứng thứ hai trên bảng xếp hạng điểm tích lũy, có thể nói, trong ba người đứng đầu bảng xếp hạng điểm tích lũy, chỉ có hắn ta là hoàn toàn dựa vào thực lực của bản thân để leo lên.

 

Chí ít thì Nhị Oa. . . . . . Nhị Oa cũng đang rất nỗ lực để trưởng thành, để trở thành một tiểu anh hùng!

 

Lăng Trường Dạ nói: “Chúng ta về trước đi, đợi bọn họ quay lại, xem xem bọn họ đã dò la được tin tức gì.”

 

Hạ Bạch gật đầu, “Chúng ta đi dọn dẹp phòng của Diêm Tuyền và Phương Hiểu Phong trước.”

 

Lăng Trường Dạ đã nói với Medusa và những người khác, tối nay bọn họ sẽ chuyển đến phòng của Diêm Tuyền ở, Hạ Bạch rất vui vẻ, Giang Thanh Phong và Khương Ỷ Đồng càng vui hơn.

 

Hai người không quan tâm đó là có là ‘hung phòng’ hay không, chỉ là, dù sao cũng đã chết hai người, chảy nhiều máu như vậy, nhất định phải dọn dẹp cho sạch sẽ.

 

Chuyện này Khương Ỷ Đồng và Giang Thanh Phong không để Hạ Bạch động tay, trên đường về Giang Thanh Phong đã mượn xô và giẻ lau của người dân trên đảo, vừa về đã dọn dẹp cho Hạ Bạch.

 

Vốn Hạ Bạch định để thi thể của mình dọn dẹp, nhưng đã bị Lăng Trường Dạ khuyên can.

 

Nhìn thấy hai người vui vẻ lau nhà, trải giường cho mình, Hạ Bạch hiểu được tại sao Lăng Trường Dạ lại ngăn cản cậu, cứ để ba mẹ làm việc này đi.

 

Họ thật sự rất muốn làm điều này cho cậu, rất vui vì có thể làm điều gì đó cho cậu, để bù đắp cho khoảng thời gian dài trong quá khứ không ở bên cạnh cậu.

 

Trong quá trình dọn dẹp phòng, Lăng Trường Dạ đã chia sẻ với bọn họ những thông tin mà anh đã thu thập được trong ngày hôm nay.

 

“Bạch Cô thật sự không phải người của đảo Lam Trà, anh thông linh cho bà ta, nhìn thấy bà ta ôn đề thi đại học, đảo Lam Trà không có trường cấp ba.” Lăng Trường Dạ nói: “Bà ta ôn đề thi đại học, đứng ở một ngã tư đường không biết đang đợi ai, cứ như vậy đợi đến tối.”

 

Trong khung cảnh đó, Bạch Cô mặc đồng phục màu xanh da trời, cột tóc đuôi ngựa cao cao, trong sáng xinh đẹp.

 

Bà ta vui vẻ ngẩng đầu, ánh nắng xuyên qua những tán lá xanh mướt, đổ bóng loang lổ trên khuôn mặt trắng nõn của bà ta, hàng mi nhuộm ánh nắng, đáy mắt vô cùng linh động, phản chiếu niềm vui sướng lặng lẽ dâng lên trong lòng cô thiếu nữ, cũng có thể nhìn thấy tương lai vô hạn của cô gái ấy.

 

Chỉ là, ánh sáng trong đôi mắt đó đã dần dần tối đi.

 

Ánh đèn thay thế ánh nắng, chiếu lên bóng dáng cô đơn bên cạnh bà ta.

 

Người mà bà ta muốn đợi đã không đến.

 

Hạ Bạch: “Tại sao cảnh tượng này lại xuất hiện trong linh hồn bà ta? Nhìn có vẻ không có gì đặc biệt.”

 

Lăng Trường Dạ: “Những gì có thể in sâu trong linh hồn không phải là những điều ấm áp và quý giá nhất, thì chính là những gì đau buồn và tuyệt vọng nhất, đoạn ngắn này có thể kết nối với một sự kiện khác khiến cảm xúc của bà ta trở nên cực kỳ dữ dội.”

 

“Không nói đến chuyện này sau đó kết nối với cái gì.” Giang Thanh Phong nói: “Điều khiến nhiều học sinh cấp ba kiên trì chính là thi đỗ đại học, vất vả nhiều năm như vậy, cho dù là bà ta chưa thi đại học đã bị lừa bán đến đây, hay là sau khi thi đỗ đại học mới bị lừa bán đến đây, cái nào cũng đều tuyệt vọng hết.”

 

Hạ Bạch: “Trong khung cảnh mà Thông Linh Giả nhìn thấy, Bạch Cô còn rất trẻ.”

 

Có thể là bà ta bị lừa bán đến đây vào khoảng thời gian trước và sau khi học đại học.

 

Lần đầu tiên tiếp xúc với trò chơi, Giang Thanh Phong thở dài, Lăng Trường Dạ không hề bị lay động, tiếp tục nói về những phát hiện khi mình thông linh.

 

“Anh thông linh cho những người khác ở phía Bắc đảo, đều nhìn thấy những chuyện bi thảm.”

 

“Trong linh hồn của một người thiểu năng trí tuệ, nhìn thấy anh ta bị cha mẹ bỏ rơi trong tuyết.”

 

“Trong linh hồn của một người tàn tật, nhìn thấy anh ta bị vợ trói trên ghế sofa, có thể đã trải qua một thời gian rất dài, trên ghế sofa toàn là phân của anh ta, còn người vợ thì ở trong phòng ngủ chính với một người đàn ông khác.”

 

“Trong linh hồn của một người phụ nữ xinh đẹp, nhìn thấy cô ấy lúc nhỏ bị bố đẩy vào phòng của một người đàn ông.”

 

Lần đầu tiên vào trường học ở phía Bắc đảo, bọn họ đã nhìn thấy rất nhiều người trông có vẻ rất thê thảm, trải nghiệm trong linh hồn của bọn họ còn thê thảm hơn cả vẻ ngoài của họ nhiều.

 

Sự bi thảm của bọn họ không chỉ ở trải nghiệm trong linh hồn của bọn họ, bình thường thông linh một lần chưa chắc gì đã nhìn thấy được thứ muốn xem, thứ cấu thành linh hồn và cuộc đời quá phức tạp, thế mà anh chỉ mới thông linh một lần đã nhìn thấy những chuyện bi thảm đó.

 

Có thể linh hồn của bọn họ không có thứ gì ấm áp tốt đẹp, có nghĩa là trong cuộc đời cũng không có.

 

Vậy cho nên bọn họ mới kiên định tin tưởng rằng trên người mình có tội nghiệt sao?

 

Cuộc đời đã khổ như vậy rồi, nhất định phải có nguyên do, nhất định phải có chút hy vọng vào kiếp sau, nếu không thì bọn họ làm sao vượt qua được cuộc sống cay đắng như vậy?

 

Vừa nghe Lăng Trường Dạ nói những chuyện này, bọn họ vừa dọn dẹp máu và vết bẩn trong phòng, đợi đến khi ‘hung phòng’ biến thành căn phòng ấm áp, những người chơi khác cũng lần lượt trở về.

 

Bọn họ tập trung ở khoảng sân giữa ba căn nhà lợp tảo biển, tổng kết lại những thông tin mình đã dò la được.

 

Kỹ năng của Dụ Nhân quả thật rất hữu dụng trong việc dò la tin tức, theo như Medusa nói, kỹ năng này đặc biệt hữu dụng đối với đàn ông, cô ấy là người đã dò la được những tin tức hữu ích nhất.

 

“Tôi tôi thăm dò được từ một anh trai, đảo Lam Trà thật sự có một người phụ nữ cắt cổ tay tự vẫn, cô ấy tự vẫn vào ban đêm trên chiếc thuyền đậu bên ngoài nhà tảo biển, một mình lặng lẽ cắt cổ tay, cho nên đến khi những người khác phát hiện ra thì máu của cô ấy đã chảy hết rồi.”

 

Không ngờ lần đầu tiên cô ấy đến làng dò la tin tức đã dò la được tin tức quan trọng như vậy.

 

Người phụ nữ này rất phù hợp với nhân vật chính mà bọn họ phỏng đoán.

 

Lăng Trường Dạ hỏi: “Đã dò la được những chuyện khác về người phụ nữ này chưa?”

 

“Ừm!” Dụ Nhân gật đầu, trước mặt Lăng Trường Dạ tích cực thể hiện, ngoan ngoãn nhìn vào mắt anh, dịu dàng nói: “Anh không phải nói, nếu có người như vậy thì dò la thêm nhiều thông tin về trải nghiệm của cô ấy sao? Tôi đã ghi nhớ kỹ trong lòng rồi.”

 

Thông Linh Giả: “. . . . . . ?”

 

Medusa trợn trắng mắt.

 

Lăng Trường Dạ không trả lời, chỉ cười một tiếng đầy ẩn ý.

 

Gương mặt này dịu dàng hơn so với Thông Linh Giả rất nhiều, nhưng Dụ Nhân nào dám lỗ mãng, không nhận được hồi đáp gì, vẫn vội vàng lên tiếng.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

“Người phụ nữ đó tên là Lục Không, nghe nói đầu óc có chút vấn đề, thường xuyên bị đàn ông trong nhà đánh đập, cũng không thích nói chuyện. Nhà bọn họ thường xuyên ra khơi đánh cá, vừa mua một chiếc thuyền mới từ nhà của anh trai này, Lục Không liền nhân lúc nhà người ta không chú ý, cắt cổ tay tự sát trên thuyền.”

 

Dụ Nhân nói: “Nghe nói ban ngày lúc cô ấy chết, trong miệng cứ lặp đi lặp lại một câu, để tôi đi.”

 

Nghe đến đây, người phụ nữ này càng giống nhân vật chính hơn.

 

Giang Thanh Phong nói: “Cô ấy nói để cô ấy đi, cô ấy cũng là người bị lừa bán đến đảo Lam Trà này sao? Có lẽ chiếc thuyền là hy vọng duy nhất rời khỏi nơi này của cô ấy, trong lúc điên loạn, cô ấy đã tự sát trên thuyền, có lẽ cô ấy cho rằng chết trên thuyền, khi chiếc thuyền này ra khơi sẽ mang theo linh hồn cô ấy rời khỏi nơi này.”

 

Có lẽ là vì ông là họa sĩ nên giỏi nắm bắt những chi tiết nhỏ nhặt, vậy nên ông am hiểu suy nghĩ trong lòng nhân vật hết sức tinh tế.

 

Dụ Nhân: “Cũng có thể là vậy?”

 

Lăng Trường Dạ nói: “Chúng tôi dò la được một vài tin tức, đoán rằng có thể Bạch Cô bị lừa bán đến đảo Lam Trà.”

 

Chắc là nhìn thấy qua thông linh rồi. Medusa và Dụ Nhân cùng nghĩ như vậy.

 

Lăng Trường Dạ hỏi: “Còn dò la được Lục Không đã phải chịu những tổn thương gì nữa không?”

 

Dụ Nhân: “Cô ấy đã có chút điên dại rồi, chắc chắn đã phải chịu rất nhiều tổn thương, hơn nữa sau khi cô ấy phát điên thì càng dễ bị bắt nạt hơn, nghe từ giọng điệu của anh trai kia, tôi cảm thấy bọn họ không coi cô ấy ra gì.”

 

Tức là không dò la được tổn thương cụ thể rồi.

 

Lăng Trường Dạ dời mắt khỏi người cô ta, nhìn sang Medusa.

 

Kỳ thực Medusa không dò la ra được tin tức gì, dưới cái nhìn chăm chú của Dụ Nhân, cô ta lại không muốn im hơi lặng tiếng, vì vậy cô ta đã nói ra tin tức duy nhất mình dò la được, có thể là vô dụng, “Cặp đôi kết hôn ngày hôm qua, chú rể không chỉ già, mà còn có một đứa con trai.”

 

“Có thể bọn họ đã cãi nhau, tối nay tôi nghe thấy cô dâu vừa khóc vừa nói với chú rể, để chú rể tin tưởng cô ấy, cô ấy nhất định sẽ coi con trai của chú rể như con ruột.”

 

Dụ Nhân che miệng cười một tiếng, liếc mắt nhìn Lăng Trường Dạ rồi mới nói: “Tin tức này có tác dụng gì chứ, chị à, thật sự là, từ trước đến nay chị đều không biết dò la tin tức gì cả.”

 

Những con rắn trên đầu Medusa dựng đứng lên, “Câm miệng lại! Cô không trà xanh vài câu thì chết à!”

 

Dụ Nhân uất ức cúi đầu, “Có phải em làm gì, nói gì, chị cũng sẽ nói em trà xanh đúng không?”

 

“. . . . . .”

 

Lăng Trường Dạ nhìn về phía Thông Linh Giả.

 

Thông Linh Giả: “. . . . . .”

 

Nhìn tôi làm gì!

 

Lăng Trường Dạ lại hỏi những người khác: “Mọi người có dò la được tin tức gì không?”

 

Một người đàn ông bụng bia giơ tay, “Tôi đi hỏi người dân trên đảo xem chỗ nào có tượng thần, một bà chị nhiệt tình đã dẫn tôi đi. Trên đường đi, bà chị đó nói với tôi là phải thành tâm sám hối, thành tâm chuộc tội. Tôi thấy cô ấy nói chuyện rất dễ nghe, vậy nên đã giả vờ nghi ngờ hỏi cô ấy, thành tâm chuộc tội thật sự có tác dụng không?”

 

“Bà chị đó nói có, chính là vì thành tâm chuộc tội nên bây giờ cô ấy được Bạch Hải Tiên che chở, sống rất viên mãn.”

 

Anh ta dè dặt bày tỏ suy nghĩ của mình: “Lúc trước tôi cứ tưởng chuộc tội là nói nhảm, bây giờ cảm thấy trò chơi này thật sự là chủ đề chuộc tội, chúng ta đến hòn đảo này chính là để chuộc tội, thành tâm chuộc tội là có thể sống tốt, không thành tâm chuộc tội sẽ chết.”

 

Lăng Trường Dạ hỏi: “Anh có hỏi bà chị đó có phải người bản địa của đảo Lam Trà không?”

 

“Không có.” Người đàn ông bụng bia hỏi: “Điều này có liên quan gì sao?”

 

Dụ Nhân giải thích thay Lăng Trường Dạ: “Có thể người bản địa ở đảo Lam Trà đều sống rất tốt, những việc chúng ta làm ngày hôm nay không phải là làm cho bọn họ sao? Người bên ngoài bị lừa đến đây chính là để phục vụ bọn họ, cống hiến cho bọn họ đủ thứ, đương nhiên là bọn họ sống tốt rồi.”

 

Người đàn ông bụng bia bừng tỉnh đại ngộ: “Tôi biết cô ấy ở đâu, ngày mai tôi lại đi dò la thêm thông tin từ chỗ cô ấy.”

 

Một người phụ nữ dịu dàng nói: “Tôi không dò la được tin tức gì ở trong làng, lúc ở phía Bắc đảo có trò chuyện với một bà cụ lớn tuổi, phát hiện bà ấy rất tin tưởng Bạch Cô, coi bà ta như nửa vị Bồ Tát, tôi chỉ nghi ngờ một câu mà bà ấy đã không để ý đến tôi nữa.”

 

Hạ Bạch nói: “Lúc tôi trò chuyện với một cậu bé, cũng có cảm giác tương tự.”

 

Ban ngày Hạ Bạch được phân công đi hái dừa, đi cùng cậu có một cậu bé trông khoảng mười ba, mười bốn tuổi, gầy gò như que củi, leo cây như khỉ, làm việc vô cùng hăng say.

 

Cậu đã nói với cậu bé đó: “Cậu hăng say làm việc cho Bạch Cô của cậu như vậy, bà ta cũng không cho cậu cơm ăn à? Gầy thành như vậy.”

 

Cậu bé đó lập tức cầm quả dừa trên tay ném về phía cậu, nếu như cậu không kịp né tránh, có lẽ đã bị quả dừa kia đập rớt xuống cây luôn rồi.

 

Lúc đó ánh mắt của cậu bé ấy nhìn cậu khiến cậu ấn tượng sâu sắc, lạnh như băng, lại chất chứa đầy phẫn nộ và thù hận.

 

Medusa nói: “Rất bình thường, nhìn bọn họ lúc ở sân tập hô hào muốn chuộc tội với vẻ kiên quyết thế kia là biết bọn họ bị tẩy não thành công đến mức nào, Bạch Cô trong mắt bọn họ chắc là một vị cứu tinh.”

 

Những người khác cũng nói ra một số tin tức mà mình dò la được, có người dò la được ở đây còn có một người phụ nữ mới kết hôn không lâu đã chết, có người dò la được chỗ ở của Bạch Cô trong làng, còn lại đều là một số chuyện vụn vặt lộn xộn, hiện tại có vẻ như không có tác dụng gì.

 

Nói xong thì trời đã khuya, những người chơi mệt mỏi cả ngày, lần lượt trở về nhà tảo biển của mình.

 

Sau khi vào nhà tảo biển số 12, Dụ Nhân đi đến bên cạnh Hạ Bạch, dè dặt nói: “Chị gái à, chị đừng để ý nhé, lúc nãy tôi nhìn bạn trai chị không có ý gì khác đâu.”

 

Hạ Bạch: “Hả?”

 

Dụ Nhân: “Tôi cố ý đến nói với chị một tiếng, sợ chị suy nghĩ nhiều.”

 

“. . . . . .”

 

Dụ Nhân lại nói: “Tôi chỉ là muốn phối hợp với mọi người mau chóng thông quan trò chơi, mọi người muốn tôi làm gì cũng được.”

 

Hạ Bạch nhìn Lăng Trường Dạ, Lăng Trường Dạ tiến lại gần một chút.

 

“Thật sao?” Hạ Bạch chớp chớp mắt, “Vậy sau này nếu như cô có chết, có thể giao thi thể của cô cho chúng tôi không?”

 

“. . . . . .”

 

Dụ Nhân lập tức nhớ đến cảnh tượng trong phòng xưng tội, vị tiểu thư này đã sám hối rằng, cô ấy thích thi thể.

 

Chẳng lẽ là vì sở thích đặc biệt này mà khiến hai vị đại lão của Thánh Du Công Hội lần lượt phải lòng cô ấy sao?

 

Tâm lý của đàn ông trong trò chơi quả nhiên có vấn đề, thật là biến thái.

 

Lăng Trường Dạ nhìn cô ta, có ý muốn ra mặt thay bạn gái.

 

Thật ra chết rồi thi thể thế nào cô ta cũng không quan tâm lắm, bị trò chơi cuốn đi, chi bằng đưa cho cô ấy, nói không chừng vì cô ấy thích thi thể nên sẽ mang cô ta ra ngoài, còn đối xử tử tế với thi thể của cô ta.

 

Nhưng Dụ Nhân sợ đây là một loại kỹ năng nào đó của cô ấy, loại khế ước này, nếu như cô ta đồng ý, có khi nào bảo bối trong lòng của vị đại lão này vì muốn sớm có được thi thể của cô ta mà ra tay với cô ta không?

 

Nhưng cô ta cũng không thể trực tiếp từ chối, sợ chọc giận vị phó hội trưởng này, đặc biệt là trong đêm nay nguy hiểm như vậy, nếu như bọn họ thật sự gặp nguy hiểm, còn phải trông cậy vào vị phó hội trưởng này cứu giúp.

 

Nghĩ ngợi một hồi, Dụ Nhân cũng có chủ ý.

 

“Nếu cái chết của tôi không liên quan gì đến chị, đương nhiên tôi sẽ nguyện ý đưa thi thể của mình cho người thích thi thể như chị rồi.”

 

Hạ Bạch: “Cô đừng nghĩ tôi xấu xa như vậy, tôi chưa bao giờ chủ động giết người chơi.”

 

Nói xong, cậu lại nhìn về phía Medusa.

 

Nói thật, cậu có chút thèm muốn kỹ năng của Medusa, hơi ngầu.

 

Medusa: “. . . . . .”

 

Đã có đáp án chính xác phía trước, cô ta chỉ trực tiếp sao chép lại. Dụ Nhân cũng chỉ có tác dụng này thôi.

 

Tâm trạng Hạ Bạch rất tốt, cậu nói với Dụ Nhân: “Không sao, cô có thể nói chuyện nhiều hơn với anh ấy, đặc biệt là sau khi rời khỏi trò chơi, cô đừng nhìn anh ấy ngày thường trông lạnh lùng như vậy, kỳ thực rất cô đơn.”

 

Nếu không cũng sẽ không suy đoán lung tung lời nói của hội trưởng.

 

Dụ Nhân vui vẻ gật đầu, trong lòng lại nghĩ, vậy cho nên cô liền thừa lúc anh ấy gặp khó khăn mà chen chân vào sao? Đàn ông lúc cô đơn quả nhiên là ai cũng nhận.

 

Lăng Trường Dạ: “. . . . . .”

 

Nói vài câu đơn giản xong, bọn họ lần lượt trở về phòng ngủ.

 

Hạ Bạch hỏi Lăng Trường Dạ: “Tối nay chúng ta có cần chú ý gì không? Có cần thay phiên nhau canh gác không?”

 

Lăng Trường Dạ không đồng ý lắm: “Hôm nay đã đủ mệt rồi, nếu tối nay không ngủ ngon, ngày mai lại phải lao động cải tạo cả ngày thì làm sao? Nếu như là trừng phạt nội bộ, cho dù chúng ta kịp thời phát hiện cũng không cứu được.”

 

Rất tốt, quả nhiên là thấy chết không cứu, đội trưởng Đội Tấn Công thường xuyên bị mắng như vậy.

 

Hạ Bạch: “Vậy chúng ta đi ngủ, nhưng chú ý một chút. Nếu như vẫn nhiều máu như hai lần trước, em có thể ngửi thấy, em khá nhạy cảm với mùi máu tanh.”

 

Lăng Trường Dạ: “Anh cũng vậy.”

 

Vì vậy, bọn họ cứ đi ngủ như bình thường.

 

Hạ Bạch thật sự để chuyện này trong lòng, trong lòng có chuyện, ngủ không được sâu, nửa đêm tỉnh dậy một lần.

 

Không ngửi thấy mùi máu tanh, cậu vừa định tiếp tục ngủ thì nghe thấy một chút động tĩnh nhỏ.

 

Cậu rón rén đi đến cửa, nhìn ra ngoài qua khe cửa, nhìn thấy Lão Dương từ phòng đối diện đi ra, ngồi dựa vào ghế sofa, ngẩng đầu nhìn chằm chằm trần nhà không biết đang suy nghĩ gì.

 

Hạ Bạch đứng đó nhìn một lúc, cầm một chai nước lọc lặng lẽ đi đến bên cạnh Lão Dương, đưa cho ông ấy.

 

Lão Dương khẽ nói một tiếng cảm ơn.

 

Hạ Bạch ngồi xuống bên cạnh ông ấy, nhỏ giọng hỏi: “Lão Dương, sao chú lại dậy?”

 

“Lúc trước chú đã nói với ba mẹ con là thay phiên nhau canh gác, giờ này là đến lượt chú canh.” Lão Dương nói.

 

Hạ Bạch: “Tụi cháu ở đây rồi, chú không cần canh cũng được.”

 

“Chú biết, chú cũng biết tối nay người gặp nguy hiểm hẳn là không phải mấy người chúng ta, nhưng mà chú ngủ rồi, ngủ không ngon, nằm mơ thấy ác mộng.” Lão Dương nói: “Hạ Bạch, có một chuyện chú chưa nói với cháu, cũng chưa nói với ai khác, đó là lúc ở đồn công an chỗ thị trấn của các cháu, chú muốn giúp cháu vì còn có một nguyên nhân nữa, một nguyên nhân mà chú không cách nào từ chối được.”

 

Sợ làm phiền người khác ngủ, giọng nói của Lão Dương đè xuống rất thấp, trong đêm tối lại có vẻ rất dịu dàng, hoàn toàn khác với lúc mắng cậu.

 

Ánh mắt ông ấy nhìn cậu cũng rất dịu dàng, còn dịu dàng hơn lúc ông ấy cho mèo hoang ăn ở ngoài quán cơm kia, “Đôi mắt của cháu rất giống con gái chú, hình như, đều là đôi mắt hạnh tròn xoe, rất đẹp.”

 

Nhìn dáng vẻ này của ông ấy, trong lòng Hạ Bạch có chút chua xót, cậu cảm thấy Lão Dương không hề xấu xa như lời ông ấy sám hối trong phòng sám hối.

 

Như vậy, còn không bằng lúc mới gặp mặt mắng người ta đầy chính khí kia.

 

Lão Dương là người đầu tiên thể hiện thiện ý với Hạ Bạch khi cậu mới bước chân vào cánh cửa trò chơi, bởi vì ông ấy, còn có cả Hoa Hạo Minh sau này, vậy nên Hạ Bạch rất có hảo cảm với Cục Quản Lý Trò Chơi, từ đầu đến cuối đều không cảm thấy trò chơi đáng sợ và tuyệt vọng.

 

Lúc nãy ở trong phòng cậu đã nhìn thấy bóng dáng Lão Dương thật bồn bã, cậu muốn đến an ủi ông, nhưng lại không biết phải an ủi như thế nào.

 

Biết Lão Dương chắc là đang nhớ con gái, cậu nói: “Lão Dương, chú kể cho cháu nghe về con gái chú được không? Đôi mắt cô ấy giống cháu, còn những chỗ khác thì sao? Có chỗ nào giống cháu nữa không?”

 

Hết chương 113.

 

Chương 113: Đảo Lam Trà (Phần 7)

Ngày đăng: 23 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên