Chương 113: Tôi Sẽ Tìm Một Xe Chở Toàn Người Bánh Mì Đến Xử Lý Cậu

 

Chương 113: Tôi Sẽ Tìm Một Xe Chở Toàn Người Bánh Mì Đến Xử Lý Cậu

 

Nhân viên phục vụ đang rửa bình pha cà phê dưới lầu thì nghe thấy tiếng đùng đùng đùng vọng xuống từ cầu thang gỗ.

Tiếng bước chân mạnh kinh khủng, sức lực đó như thể Lâm Đại Ngọc nhổ cây liễu vậy

Anh ta nhìn sang, phát hiện ra là một trong những bệnh nhân tâm thần kia: “Quý khách…”

Anh ta vừa nói được hai chữ thì thấy chàng trai đeo khẩu trang đột ngột kéo mạnh cửa, lao ra ngoài.

Chỉ còn lại tiếng chuông gió trên cửa kêu leng keng loạn xạ.

Nhân viên phục vụ đang ngơ ngác thì thấy người bạn chung phòng bệnh với cậu ta cũng đi xuống, người kia đầu tiên là nhìn ra cửa, rồi sau đó mới quay sang hỏi anh ta: “Em ấy đã trả tiền chưa?”

Nhân viên phục vụ lập tức như bừng tỉnh khỏi cơn mơ: “Chưa ạ.”

Nói xong, anh ta nhìn chằm chằm vào người đàn ông cao lớn trước mặt, như thể sợ anh cũng chạy mất.

Lộ Đình Châu lấy điện thoại ra thanh toán.

Nhân viên phục vụ không nhịn được hỏi: “Anh không đuổi theo à? Lỡ cậu ấy chạy đi mất thì phải làm sao?”

Lộ Đình Châu thong thả đáp: “Em ấy không biết tôi đỗ xe ở đâu, thế nên vẫn phải đợi tôi thôi.”

Nhân viên phục vụ: “…”

Được rồi, ra là kiểu người nhìn mặt thì hiền mà bụng dạ âm hiểm đây mà.

Ninh Lạc đúng là không tìm thấy xe của Lộ Đình Châu, tức muốn chết, bèn đá mạnh vào tảng đá bên lề đường.

【Anh rất biết giữ thể diện? Anh rất đàng hoàng? Hừ hừ, tin anh thà tin tôi là Tần Thủy Hoàng còn hơn!】

Ninh Lạc tức giận đến mức đi vòng vòng tại chỗ, như chú chó con đáng yêu đang đuổi bắt cái đuôi của mình. Từ xa, cậu nhìn thấy Lộ Đình Châu đi ra, thấy anh đang tiến về phía mình, cậu lập tức quay mặt đi chỗ khác.

Lộ Đình Châu đưa tay xoa đầu cậu, ngón tay luồn qua mái tóc mềm mượt, cười dỗ dành: “Được rồi, đừng giận nữa. Anh đi lấy xe, em ở đây đợi anh, được không?”

Ninh Lạc lẩm bẩm: “Vậy mà còn bắt em đợi, anh có chút ý thức phục vụ của một người bạn trai nào không vậy?”

Lộ Đình Châu nhướng mày: “Anh tưởng ý thức phục vụ của anh chỉ giới hạn ở việc cởi đồ cho em xem là đủ rồi. Hay là em còn muốn thêm chút gì khác?”

Rất nhanh, mặt Ninh Lạc đã đỏ bừng. Cậu thẹn quá hóa giận, đẩy Lộ Đình Châu một cái: “Đi mau!”

Nhìn Lộ Đình Châu đi xa dần, ánh mắt Ninh Lạc dừng lại trên bờ vai rộng, eo thon, thân hình cao ráo với tỉ lệ hoàn hảo của anh. Khi anh cử động, chiếc áo sơ mi ở bắp tay mơ hồ phác họa ra những đường nét mạnh mẽ, săn chắc. Tay áo xắn lên hai nấc, để lộ dây đeo đồng hồ nơi cổ tay, phản chiếu ánh sáng đậm nhạt khác nhau dưới ánh nắng mặt trời.

Trong đầu Ninh Lạc vang vọng câu nói ban nãy, “thêm chút gì khác nữa” của Lộ Đình Châu, cậu không khỏi để trí tưởng tượng bay xa, phóng thẳng về phía gu thẩm mỹ của mình.

【Đúng là thánh thể trời sinh để mặc đồng phục… Lúc anh ấy mặc vest nguyên bộ có đeo đai giữ tay áo và kẹp cố định áo sơ mi không nhỉ?… Kệ đi, không có thì mình mua cho anh ấy!】

【Hừ hừ, rơi vào lòng bàn tay mình rồi còn không phải là mình muốn chơi thế nào thì chơi thế đó sao? Hôm nào đó mua đủ hết các loại đồng phục, bắt anh ấy một ngày thay ba bộ đi catwalk cho mình xem.】

Bước chân Lộ Đình Châu khựng lại, ánh mắt khẽ động.

Quả nhiên, việc khai phá gu thẩm mỹ của Tiểu Lạc nhà anh hiện tại còn chưa đến 10%.

Mặc dù đoàn tàu trong đầu đã tăng tốc lao vun vút trên đường ray, nhưng Ninh Lạc nhìn mặt Lộ Đình Châu vẫn thấy khó chịu. Sau khi vào xe, cậu thắt dây an toàn xong thì không nói gì nữa, quyết tâm dùng chiến tranh lạnh với đối phương, để Lộ Đình Châu nhận thức sâu sắc lỗi lầm của mình.

Lộ Đình Châu hỏi: “Đi thêm một đoạn nữa là đến khu phố thương mại, hôm nay là ngày thường chắc không đông người lắm, em có muốn đi mua chút đồ không?”

Ninh Lạc mím chặt môi.

【Muốn dỗ dành em à? Không đi!】

Lộ Đình Châu lại hỏi: “Vậy siêu thị thì sao? Có đi không? Chắc em cần mua thêm ít đồ dùng sinh hoạt nhỉ.”

【Không đi, em sẽ dùng chiến tranh lạnh tàn khốc với anh.】

Lộ Đình Châu cảm thấy buồn cười: “Hoặc là đi mua ít đồ ăn vặt cũng được.”

Miệng Ninh Lạc khẽ động, nhưng nhớ tới quyết tâm của mình lại mím chặt lại.

【Đồ ăn vặt… Đồ ăn vặt em tự mua được, không cần anh.】

Khóe miệng Lộ Đình Châu khẽ nhếch lên.

Rốt cuộc thì tên nhóc này có biết tiếng lòng của em ấy đang phối hợp trả lời câu hỏi của anh một cách hoàn hảo không nhỉ.

Nhưng miệng lại nói: “Sao không để ý đến anh? Chiến tranh lạnh à.”

Ninh Lạc thấy anh cuối cùng cũng nhận ra, trong mắt lóe lên vẻ hài lòng, cậu hất cằm hừ một tiếng: “Đúng vậy, em quyết định tối nay mới nói chuyện lại với anh.”

Lộ Đình Châu hỏi: “Sao thế, đây là xếp cho anh làm ca tối sao?”

“…”

Suýt chút nữa thì Ninh Lạc bật cười, phải cố gắng lắm mới nhịn xuống được.

“Thế ai bị em nhét vào ca sáng rồi?” Lộ Đình Châu nhìn thẳng về phía trước, nhưng khóe mắt vẫn để ý Ninh Lạc, “Vẫn không thèm để ý người ta à? Không thích nói chuyện với anh sao?”

Ninh Lạc nhịn cười đến khó chịu, cố gắng giữ vẻ mặt vô cảm: “Yêu đương quan trọng nhất là cảm giác thoải mái. Ngày nào em cũng nói chuyện với anh, thế thì có khác gì đi làm.”

Lộ Đình Châu không thích nghe câu này, chậm rãi phản bác: “Đương nhiên là có khác biệt. Đi làm là tiền không kiếm được, nhưng ít nhất cũng mệt. Yêu đương với anh là nằm không cũng có tiền, để em trải nghiệm thế nào là quân tử động khẩu chứ không động thủ.”

Ninh Lạc không nhịn được nữa, tò mò hỏi: “Tại sao chỉ động khẩu mà không động thủ?”

Lộ Đình Châu thản nhiên nói: “Ồ, chỉ ăn cơm chứ không rửa bát.”

“Phụt.” Ninh Lạc quay mặt đi bật cười, hai vai run lên bần bật.

Cười một lúc lâu, cậu lau nước mắt nơi khóe mi, giọng nói cũng run run vì cười: “Bây giờ em mà xách anh lên lắc một cái, có phải là meme sẽ rơi ra ngoài không? Fan hâm mộ của anh có biết bây giờ anh đã biến thành hình dạng của meme rồi không?”

Lộ Đình Châu đợi đèn đỏ phía trước, khuỷu tay chống lên cửa sổ xe, khẽ rũ mắt nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này: “Anh nghĩ chắc họ cũng quen rồi. Dù sao thì em cũng là một người rất có sức ảnh hưởng.”

Hiện tại không một ai xung quanh thoát được, tất cả đều bị đồng hóa hoàn toàn rồi.

Chỉ là vấn đề mức độ mà thôi.

Ninh Lạc không đời nào chịu nhận cái nồi này, cậu hừ hừ mấy tiếng, tiếp tục xóa nội dung trên tài khoản Weibo phụ của mình.

Lộ Đình Châu liếc nhìn: “Vẫn chưa xóa xong à?”

Ninh Lạc khổ sở: “…Chưa, mấy nghìn bài lận.”

“Xóa tài khoản luôn đi?” Anh hỏi.

Ninh Lạc kêu lên “Không được”: “Không được, tài khoản này của em còn có mấy trăm fan lận đó. Họ mà không có em thì cũng giống như phương Tây không có Jerusalem vậy.”

Lộ Đình Châu không có ý kiến gì thêm nữa.

Trong xe im lặng vài giây.

“Này,” Ninh Lạc gọi Lộ Đình Châu. Thấy anh quay đầu nhìn sang, cậu cầm điện thoại, ngập ngừng nói: “Đừng về vội, anh đi cùng em đến nhà em một chuyến.”

Lộ Đình Châu: “Đến nhà em làm gì?”

Ninh Lạc quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không nhìn anh, tránh phải thấy vẻ mặt đắc ý của anh: “…Còn có thể làm gì nữa, đương nhiên là đến lấy đồ của em! Không thì ở chỗ anh em chẳng có gì cả, quần áo cũng không có.”

Lộ Đình Châu rất vui lòng cống hiến sức lực phục vụ cậu, anh cười đáp: “Được thôi.”

Sau đó bật định vị, lái xe đến biệt thự nhà họ Ninh.

Trong biệt thự chỉ có dì giúp việc họ Vương ở nhà. Câu đầu tiên dì nói khi nhìn thấy Lộ Đình Châu là: “Trời ơi, gặp được người sống rồi.”

Lộ Đình Châu khó hiểu, dùng ánh mắt hỏi Ninh Lạc.

Ninh Lạc sờ sờ mũi, chột dạ giải thích: “Chắc là dì Vương hay xem show thực tế, thấy anh trên TV rồi. Phải không dì Vương?”

“Không phải đâu, cậu chủ nhỏ cậu không nhớ…” Dì Vương thấy Ninh Lạc liều mạng nháy mắt đến co giật mới hiểu ra, “Ồ, đúng đúng đúng, ý tôi là vậy đó! Tôi không có ý gì khác đâu.”

Lộ Đình Châu nhếch mép, hỏi Ninh Lạc: “Em nghĩ anh ngốc à?”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Ninh Lạc làm mặt nghiêm túc: “Trước đây không thấy thế, giờ thì hơi thấy rồi đó, đến em còn lừa được anh.”

“…”

Ninh Lạc dẫn anh lên phòng ngủ của mình ở tầng hai, dặn đi dặn lại: “Anh không được tùy tiện lộn xộn đâu đấy.”

Lộ Đình Châu nhún vai: “Anh sẽ bất động.”

Ninh Lạc thấy anh thật sự đứng yên không nhúc nhích mới thở phào nhẹ nhõm, đi vào phòng thay đồ lấy quần áo.

Lộ Đình Châu đưa mắt nhìn bao quát cả phòng ngủ của cậu.

Phong cách phòng ngủ tương đồng với phong cách trang trí của nhà họ Ninh, tông màu xám cổ điển, đơn giản và trang nhã, nhưng Ninh Lạc lại bày rất nhiều món đồ nhỏ kỳ lạ bên trong, thêm vào đủ loại màu sắc.

Ví dụ như một con mèo đang há miệng ngáp, có thể lấy đồ ăn vặt từ miệng nó, đó là một cái tủ đựng đồ ăn vặt. Ví dụ như một bộ tủ méo mó, chìa một cánh tay ra làm khay, bên trên đặt một lon Coca uống dở, chắc là đã hết gas rồi.

Rồi còn có cả con vịt Psyduck đột nhiên hát lên khi anh đến gần, và một con chuột lang nước Capybara kêu anh tránh xa ra, làm Lộ Đình Châu giật cả mình.

Ừm, còn có một hàng hoa thủy tiên đã nảy mầm được đặt trên ban công.

Ban đầu Lộ Đình Châu tưởng là hoa thủy tiên, nhưng đến gần nhìn kỹ mới phát hiện là tỏi, nhất thời cạn lời.

Anh hỏi Ninh Lạc đang ở trong phòng thay đồ: “Em trồng một hàng tỏi như vậy để làm gì?”

Lại còn dùng cả bộ đồ sứ Cảnh Đức Trấn để trồng nữa chứ, mấy củ tỏi này đúng là kiếp trước phải đốt hương trầm, nên kiếp này mới đầu thai vào chỗ tốt như vậy.

Giọng của Ninh Lạc vô cùng kiên quyết: “Đó là thủy tiên.”

Lộ Đình Châu thoáng nghi ngờ bản thân một chút, cẩn thận quan sát kỹ lại: “Là tỏi mà. Em bị người ta lừa à?”

Một đống quần áo cao ngất đi ra từ trong phòng thay đồ, Ninh Lạc khó khăn ló đầu ra từ sau đống quần áo: “Em nói là thủy tiên thì là thủy tiên, anh đừng có quản.”

【Thủy tiên thì em lại chẳng nuôi sống được, trồng ít tỏi để tu tâm dưỡng tính thì sao chứ? Chỉ cần em nói là thủy tiên thì không ai được nói là tỏi!】

Lộ Đình Châu: “…”

Đúng là một màn chỉ tỏi bảo là tiên vô cùng hùng hồn, vô cùng hả hê.

Anh định bước tới giúp Ninh Lạc thu dọn quần áo, nhưng khóe mắt lại bị thứ gì đó phản chiếu trên cửa kính ban công thu hút, bất giác nhìn sang.

Ninh Lạc đã chuẩn bị tinh thần cho màn “hai đứa trẻ tranh luận về tỏi hay thủy tiên”, thì phát hiện Lộ Đình Châu lại im bặt. Cậu quay đầu lại, thấy anh đang đứng trước cuốn truyện tranh trên bàn đọc sách, khoanh tay ngắm nhìn người đàn ông bán khỏa thân bên trong.

Nhận thấy Ninh Lạc nhìn mình, Lộ Đình Châu hơi nghiêng đầu nhìn lại cậu, nhướng một bên mày, chỉ vào bức tranh hỏi: “Là anh à?”

Sợi dây mang tên lý trí của Ninh Lạc lập tức đứt phựt một cái.

【Sao cuối cùng vẫn bị anh nhìn thấy rồi, aaaa! Mình nhớ là không có để ở đây mà!!】

Cậu khóc nấc lên, thậm chí còn không dám đi qua đó: “Anh bỏ xuống đi, coi như chưa thấy gì hết, chúng ta vẫn có thể làm bạn tốt.”

Lộ Đình Châu không những không bỏ xuống mà còn xem xét từ đầu đến cuối, cẩn thận bình phẩm: “Fanart em in ra à? Sao anh lại là một con rắn? Không mặc quần áo thì thôi đi, sao còn xỏ khuyên môi nữa?”

Anh lại chỉ vào người còn lại đang bị đuôi rắn quấn trong lòng, tạo thành sự chênh lệch vóc dáng rõ rệt, đầy ẩn ý: “Đây là em à? Tiểu Lạc, có phải em biến hình hơi quá rồi không? Gu của em có phải hơi nặng đô quá rồi không?”

Con rắn kia hình như… có hai cái thì phải?

Ninh Lạc mặc kệ quần áo không quan tâm nữa, lao tới giật lấy cuốn truyện tranh trong tay anh, vành tai đỏ bừng, vội vàng giải thích: “Anh, nghe em giải thích đã! Cái này không liên quan gì đến em, là lần trước đến sân bay không biết ai nhét vào tay em, em không nhìn kỹ nên nhận luôn!”

Lộ Đình Châu gật đầu, kéo dài giọng hỏi: “Sau đó em đâm lao thì phải theo lao, xem kỹ luôn rồi à? Bên trong có tư thế nào, nói anh nghe thử xem.”

Ninh Lạc cảm thấy thế giới này ác ý với mình quá: “Em thật sự không có xem!”

【Hôm nay đúng là cái ngày gió lạnh thấu xương sọ, xương đỉnh, xương chẩm, xương trán, xương thái dương, xương hàm, xương mũi, xương lệ, xương gò má, xương lá mía, xương vòm miệng, xương cột sống, xương cụt, xương ngực, xương cổ tay, xương bàn tay, xương ngón tay mà. Cả đời mình làm điều ác không biết bao nhiêu mà kể, gặp phải đám fan kia coi như là huề vốn luôn rồi!】

Lộ Đình Châu nhớ ra một chuyện: “Chẳng lẽ dì Vương đã xem qua rồi? Không thì tại sao lại nói là gặp được người sống chứ?”

“Sao có thể chứ,” Ninh Lạc lập tức phản bác, cảm xúc kích động, “Nếu dì Vương mà thấy được, em thà chết còn hơn. Diêm Vương bảo em canh ba chết, canh hai em đã tự cắt cổ rồi!”

Lộ Đình Châu: “Vậy là?”

Cảm xúc của Ninh Lạc đột nhiên ngưng lại, cậu nghẹn lời, tránh ánh mắt của Lộ Đình Châu, vân vê ngón tay trông rất chột dạ, giọng điệu cũng không còn kích động nữa: “Là bởi vì, em có mua một cái gối in hình đầu của anh…”

“Bởi vì chỉ có mỗi cái đầu, tròn vo, nên em ôm xuống lầu xem TV, xong rồi quên mang lên, buổi tối dì Vương dậy đi vệ sinh, nhìn thấy cái gối sợ đến mức suýt báo cảnh sát… Cho nên mới có ấn tượng sâu sắc với anh như vậy.”

Lộ Đình Châu trầm mặc, mãi một lát sau mới khó khăn mở lời: “Có thể khiến dì Vương nhà em nhớ đến anh, thật là vinh hạnh cho anh.”

Chính vì thế nên đến lúc hai người rời đi, ánh mắt Lộ Đình Châu và dì Vương nhìn nhau đều vô cùng phức tạp.

Một người thì nghĩ, thì ra đây là người sống. Người kia thì nghĩ, thà chết quách đi cho xong.

Lộ Đình Châu cảm thấy, mặt mũi cả đời này của mình đã mất hết vì cậu rồi.

Còn Ninh Lạc, cậu đang bận lên mạng lên án kịch liệt kẻ đã nhét cuốn truyện tranh người lớn vào tay mình.

【Đáng ghét, rốt cuộc là ai đã nhét vào tay tôi vậy? Tôi thì không sao, nhưng có một người bạn sau khi bị người nào đó nhìn thấy thì sụp đổ luôn rồi, bạn biết đấy, thật sự không phải tôi đâu. Tức chết mất, là người gặp ở Sân bay Quốc tế Thủ đô phải không? Tôi sẽ tìm một xe chở toàn người bánh mì đến xử lý cậu, để bánh mì baguette và bánh mì sandwich đánh hội đồng cậu!】

Đăng xong, cuối cùng tâm trạng cậu cũng thoải mái hơn một chút.

Một lúc sau, cậu mở khu bình luận ra, xem có ai chủ động nhận tội không.

Lên án đạo đức, phải lên án đạo đức thật mạnh mẽ!

Thế nhưng, phong cách bình luận lại rất kỳ lạ.

[???? Cậu đang nói gì thế, sao tôi đọc không hiểu gì cả? Tóm tắt nội dung trước được không?]

[Hahahahaha, người bánh mì, hahahahahahahaha! Hình tượng trừu tượng quá anh bạn ơi!]

[Thầy Quần Đùi, hôm nay lại lên cơn điên gì nữa thế? Bọn tôi đã không thể đồng cảm nổi nữa rồi.]

[Cuốn truyện tranh này? Đây không phải là cuốn truyện tôi tặng Tiểu Lạc sao? Hả??? Liên kết rồi à?]

Sau đó là một loạt dấu chấm hỏi.

[???????]

[Phá án rồi, vậy là Thầy Quần Đùi thật sự quen biết Tiểu Lạc ở ngoài đời! Bảo sao hai người này lại giống nhau đến thế.]

[Chị em ơi, bà đúng là thông minh đột xuất.]

[…Chẳng lẽ không phải là vì, thực ra hai người này, có lẽ, có thể, biết đâu, là một người? (Tôi đoán mò thôi nha, aaaa, nếu có sai thì xóa ngay, đừng mắng tôi)]

[Đậu má!!!]

Ninh Lạc không những không còn cảm thấy thoải mái, mà hô hấp cũng bắt đầu khó khăn.

Tay cậu run rẩy, nhấn mấy lần mới mở được trang tài khoản “Của tôi”, nhìn thấy bốn chữ lớn quen thuộc “Quần Đùi Bốc Cháy”.

Trước mắt cậu tối sầm lại.

“Mình quên thoát tài khoản rồi…” Cậu lẩm bẩm.

【Mình quên thoát tài khoản rồi!!!!】

Tai Lộ Đình Châu như bị nổ tung, trong đầu như có cơn bão quét qua.

Anh trượt tay lái, chiếc xe lạng một vòng trên đường, dọa cho những chiếc xe khác phải vội vàng tránh xa chiếc xe xa xỉ phiền phức này ra: “Thoát cái gì?”

“Em nói…” Mặt Ninh Lạc tái nhợt, từ từ nặn ra một nụ cười, trông vô cùng thê thảm, “Em muốn thoát khỏi thế giới này.”

Lộ Đình Châu còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì điện thoại của Phương Lộc Dã đã gọi tới, kết nối thẳng vào Bluetooth trên xe, giọng nói sang sảng của cậu ta cất lên.

“Anh, anh đã xem hot search chưa? Mau xem đi! Tài khoản phụ của Ninh Lạc bị cậu ấy tự làm lộ rồi! Bây giờ đã nhảy vọt vào top 20 rồi, em dự đoán lát nữa sẽ leo lên top 1 luôn đó!”

Âm lượng cực lớn vang vọng khắp xe.

Ninh Lạc từ từ nhắm hai mắt lại.

Hết chương 113.

 

Chương 113: Tôi Sẽ Tìm Một Xe Chở Toàn Người Bánh Mì Đến Xử Lý Cậu

Ngày đăng: 5 Tháng 4, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên