Chương 114: Thuộc Tính M Đã Bùng Nổ Toàn Diện

 

Chương 114: Thuộc Tính M Đã Bùng Nổ Toàn Diện

 

Lộ Đình Châu liếc nhìn người nào đó đang im lặng ngồi ở ghế phụ, anh tấp xe vào lề, mở Weibo trên điện thoại lên.

Tin nhắn đổ về như thác lũ, liên tục có thông báo mới @ anh.

Không cần phải tìm kiếm làm chi cho mất công, anh đã nhìn thấy ngay tên Ninh Lạc trên trang chủ, chỉ trong vòng hai phút đã leo lên vị trí thứ năm, còn có vô số hashtag liên quan đang cùng lên xu hướng tìm kiếm.

#Tài khoản phụ của Ninh Lạc.

#Ninh Lạc, cậu đã thành công hù chết tôi rồi.

#Bộ sưu tập những lời nịnh nọt dành riêng cho Lộ Đình Châu.

#Học theo thầy Ninh phát điên, càng điên càng sảng khoái.

#Lộ Đình Châu, mau đến xem tình trạng tinh thần của vợ anh kìa.

Lộ Đình Châu nói: “Em gọi cho Hứa Linh ngay đi, biết đâu còn cứu vãn được.”

Ninh Lạc nằm im bất động, lấy tay che mặt, đến giờ cậu vẫn chưa tiêu hóa nổi hành động tự hủy của mình, đầu óc trống rỗng.

Lời vừa dứt thì điện thoại của Hứa Linh gọi tới. Ninh Lạc không muốn nghe, bèn đưa điện thoại về phía Lộ Đình Châu.

Lộ Đình Châu nghe máy giúp cậu.

Câu đầu tiên của Hứa Linh là: “Tiểu Lạc, cậu còn sống không đấy?”

Lộ Đình Châu thầm cảm thán người đại diện của Ninh Lạc thật sự rất hiểu cậu, anh trả lời giúp: “Chắc là đi được một lúc rồi, chị có muốn đến thăm em ấy không?”

Cuối cùng Ninh Lạc cũng nói được câu đầu tiên, giọng nhẹ bẫng, như thể không có trọng lượng: “Cái miệng ngoan xinh yêu, ngậm lại nào.”

Lộ Đình Châu: “…”

Đúng là sự trừu tượng đã khắc sâu vào tận xương tủy rồi, đến lúc này rồi mà vẫn còn không quên góp sức cho ngành giáo dục mầm non.

Tất nhiên là Hứa Linh cũng đã nghe thấy, cô im lặng một lát rồi nói: “Ninh Lạc, cậu mạnh mẽ lên. Dù sao hình tượng trên mạng của cậu cũng đã thế rồi, chỉ là khác biệt giữa điên nhiều hơn chút hay điên ít hơn chút mà thôi, đừng để ở trong lòng, nhé. Mặc kệ cư dân mạng có cười nhạo cậu như thế nào, chị vẫn mãi mãi ủng hộ cậu.”

Lộ Đình Châu hỏi giúp Ninh Lạc một câu: “Còn cách nào cứu vãn được không?”

“Ý anh là thẳng thừng phủ nhận?” Giọng Hứa Linh chua chát, “Không thể nào đâu, cư dân mạng đã bắt đầu soi từ đời điện thoại rồi. Hơn nữa Tiểu Lạc có thói quen ghi lại nhật ký chuyện thường ngày, mỗi lần đoàn phim có chuyện gì hay nói chuyện gì với anh đều đăng lên đó. Cư dân mạng đối chiếu dòng thời gian là biết ngay, bây giờ phủ nhận cùng lắm cũng chỉ là tự lừa mình dối người thôi.”

Ninh Lạc thều thào nói câu thứ hai: “…Kéo em đến nhà hỏa táng luôn đi.”

“…”

Hứa Linh: “Tôi còn phải theo dõi xử lý khủng hoảng truyền thông vụ này, thầy Lộ, anh an ủi cậu ấy nhé. Tinh thần đã rất biến thái rồi, nhưng thể xác phải sống sót mới được, tôi còn phải dựa vào cậu ấy để kiếm tiền nữa mà.”

Ninh Lạc bỏ tay xuống, mắt như bắn ra tia laser: “Lộ Đình Châu, kéo Hứa Linh đi cùng luôn đi, bia mộ thứ hai được giảm giá một nửa.”

Cậu nghiến răng ken két.

Hứa Linh vội vàng cúp máy.

Lộ Đình Châu nhìn màn hình điện thoại đã tối đen, rồi lại nhìn Ninh Lạc mặt mày tái mét, vẻ mặt kích động, chậm rãi nói: “Nếu nghĩ theo hướng tích cực thì…”

【Thế này rồi mà vẫn còn có mặt tích cực á?!】

Ninh Lạc không thể tin nổi, rồi lại lóe lên một chút vui mừng, hi vọng có thể lật ngược được tình thế, giống như người sắp chết vớ được cọng rơm cứu mạng: “Anh nói đi, nói đi!”

Lộ Đình Châu nói: “Đối tượng fan theo dõi Jerusalem của em đã được mở rộng rồi đó.”

Ninh Lạc: “……….”

“Nhà hỏa táng mua hai tặng một!!!”

Ninh Lạc gào thét đến khản cả giọng.

Lộ Đình Châu thật sự đang an ủi cậu: “Đừng căng thẳng, người khác thì coi như là lật xe, em thì khác, em là đang củng cố hình tượng, không có tổn thất gì cả.”

Ninh Lạc như con cá hố nửa sống nửa chết sau khi lên bờ thì bị phơi nắng gắt mười ngày, lồng ngực phập phồng mạnh mẽ mấy cái, cậu giật lấy điện thoại từ trên tay Lộ Đình Châu: “Đưa đây, em muốn xóa tài khoản!”

Lộ Đình Châu buông tay đưa cho cậu, cảm thấy đề nghị này quen quen, hình như cách đây không lâu chính miệng anh đã nói ra, rồi lại bị người nào đó phản đối kịch liệt.

Nhưng rất nhanh, Ninh Lạc lại tuyệt vọng, cậu nhìn chằm chằm vào màn hình: “Tại sao xóa tài khoản mà lại còn có thời gian chờ chứ, Weibo bị bệnh à!”

Lộ Đình Châu thở dài: “Về nhà trước đã, đừng nghĩ nữa.”

Ninh Lạc không chỉ bùng nổ trong im lặng, mà còn trở nên biến thái trong im lặng: “Tại sao lại không nghĩ? Em cứ muốn nghĩ đấy! Em không chỉ nghĩ mà còn muốn xem, em muốn xem đám cư dân mạng đó đang bàn tán sau lưng em cái gì!”

Thuộc tính M đã bùng nổ toàn diện.

Lộ Đình Châu có muốn cản cũng không nổi.

Cư dân mạng đang tụ tập dưới khu bình luận của cậu để hóng chuyện, náo nhiệt như team building.

[Hahahahaha, Ninh Lạc, sao cậu có đủ mọi loại ảnh meme thế? Bình thường cậu lên mạng làm gì vậy hả, cười chết mất.]

[Trạng thái tinh thần hỗn loạn này đúng là diễn tả lại tôi này, yêu rồi. (bắn tim).]

[Lạc Bảo, lại cô đơn một mình à? Lại nghĩ cách thu hút sự chú ý của tôi hả? Em đã thành công rồi đó bảo bối. (chu môi hôn hôn).]

[Trời ạ, bảo bối, cậu thật là đen tối nha, lại dám nói thật lớn là chồng cậu không mặc quần áo còn đẹp hơn, chậc chậc chậc.]

[Mọi người đừng nói cậu ấy nữa! Cậu ấy chỉ là một cậu bé hơi háo sắc chút thôi mà, cậu ấy có làm gì sai đâu?]

Ninh Lạc ngứa cả chân răng.

【Tôi thật sự cảm ơn cậu nha! Nếu cậu không @ cả gia phả ở phía sau thì tôi sẽ còn cảm ơn cậu hơn nữa!】

[Khả Hãn điểm binh.]

[Hahahaha, bạn netizen này, bạn cũng không chịu buôn tha cho cậu ấy à.]

[Sao không @ tôi? Là vì chúng ta không quen nhau à?]

【Sao lại còn có người chia sẻ nữa? Lén lút cười nhạo sau lưng mình à? Đáng ghét! Ta lên mạng là để làm hoàng đế, thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết. Kẻ nào dám chỉ trích lỗi lầm trước mặt của quả nhân, tru di cửu tộc; kẻ nào dám can gián quả nhân trên mạng, xử cực hình; kẻ nào dám phỉ báng ở nơi công cộng, để lọt vào tai quả nhân, ban cho cái chết!】

[Tổng tài, đây là những chuyện đen tối bốn bể năm châu đã được thư ký riêng của ngài sàng lọc kỹ càng, mời ngài lúc nào rảnh rỗi thì xem qua, đặc biệt là khu bình luận. Chúc ngài vui vẻ trong cuộc sống. (hôn gió)]

[Khu bình luận đã loạn như nồi cháo rồi, @Ninh Lạc – Thầy Quần Đùi, cậu khuấy lên rồi húp nhanh đi.]

【Không phải cháo trắng nhà mình nấu thì tôi không húp đâu! Phun một bãi!】

Lộ Đình Châu hoàn toàn không biết trên mạng đang nói gì, chỉ nghe thấy reaction của cậu ở ghế phụ thôi.

Giọng điệu kích động như đang đọc rap vậy.

“Vậy nên,” Lộ Đình Châu nghiêm túc tự ngẫm, “Tại sao chúng ta lại cứ phải lập một cái tài khoản phụ nhỉ?”

Ninh Lạc nghiến răng nghiến lợi, cười lạnh: “Đương nhiên là để mang đến chút gợn sóng cho cuộc sống bình lặng như nước ao tù của em rồi! Chỉ vào khoảnh khắc bị cư dân mạng túm ra ngoài như chuột cống, kéo lê phơi nắng ngoài đường, em mới cảm nhận rõ ràng rằng em đang sống, sống vì văn học trừu tượng, sống vì đã giải phóng tinh thần cho toàn nhân loại!”

【Cảm giác bị vạch trần này! Hahahaha, quá sung sướng! Không thể nào thoát ra được! Em là Joker trong bộ bài tây, là Joker ở thành phố Gotham, là con khỉ trên núi Nga Mi! Em sẽ rơi lệ lúc nửa đêm, vừa khóc vừa trét bún ốc lên mặt, làm cả nhân loại thối chết luôn!】

Lộ Đình Châu định mở miệng nói gì đó, nhưng lại hoàn toàn không biết nói gì: “Em… Anh…”

Lần đầu tiên trong đời, anh cảm nhận được sự phiền não vì không bắt kịp được diễn xuất của người khác.

“Suỵt, đừng nói chuyện.”

Ninh Lạc đặt ngón trỏ lên môi, giọng nói âm u, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, đôi mắt đen láy bùng lên hai đốm lửa ma mị, giọng điệu u ám, “Không ai nói với anh à, đừng làm phiền con chuột lúc nó đang phát điên.”

【Hahaha, thật là tỉnh táo! Thật là tỉnh táo! Thật là tỉnh táo! Thật là tỉnh táo! Tỉnh táo để nhảy múa! Tỉnh táo để nhảy múa! Tỉnh táo để nhảy múa! Tỉnh táo để nhảy múa!】

Lúc này Lộ Đình Châu rất mong có ai đó cho anh biết địa chỉ bệnh viện tâm thần, chắc chắn anh sẽ lái xe thẳng đến đó không chút do dự ngoái đầu nhìn lại.

Độ hot đã thành công leo lên vị trí top 1.

Ninh Lạc vừa phát điên, vừa không quên điên cuồng xóa Weibo, cố gắng đến mức khiến người ta đau lòng.

[Đừng xóa nữa anh ơi, em chụp màn hình không kịp.]

[Tiếp sức! Tôi đi chụp màn hình tháng Hai của cậu ấy, ai đi chụp tháng Một đi?]

[Tôi tôi tôi! Để tôi!]

[Vậy tôi đi chụp nửa đầu năm!]

 

[Cư dân mạng đúng là có tấm lòng cao cả, tình yêu thương bao la, một người gặp nạn bốn phương tám phương xúm vào giày vò, cùng nhau nhảy điệu tap dance trên xác chết. À đúng rồi, chụp màn hình xong nén lại gửi cho tôi nhé, quỳ lạy cảm tạ.]

[Ninh Lạc, cậu đúng là lắm lời thật đấy, sao chỉ mỗi chuyện giảm cân thôi mà cũng đăng được 245 bài trên Weibo thế?]

[Tôi xin được gọi cậu ấy là người hài hước đứng đầu giới, đại ca của hội phát điên.]

[(Ngón tay cái khen ngợi)]

Ninh Lạc bỏ cuộc, nhìn cảnh đường phố lùi dần ngoài cửa sổ, nức nở nói: “Em thật sự phục rồi. Em chẳng qua chỉ là bị lộ số điện thoại, không cẩn thận đăng ký một tài khoản Weibo rồi bắt chước giọng điệu của em đăng bài thôi mà, thế cũng sai à? Em không sai!”

Lộ Đình Châu suy nghĩ một lát: “Hay là cứ cứng miệng đi, sống chết gì cũng không thừa nhận, kiểu cứng còn hơn cả bánh mì baguette nữa ấy.”

Ninh Lạc rưng rưng nước mắt nhìn anh.

Lộ Đình Châu nói: “Cứ như bây giờ ấy. Em không nói, bọn họ không biết. Bọn họ phát hiện, em ngạc nhiên, làm sao có thể, thần kỳ quá, rồi ngắt mạng giả chết luôn.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Ninh Lạc run rẩy giơ ngón tay: “Chân lý đây rồi! Cứ làm theo cái này đi!”

Lộ Đình Châu: “Nhưng chắc chắn bọn họ sẽ nói em cứng miệng.”

Cũng chỉ lừa được mình thôi, đừng mong lừa được người khác.

Ninh Lạc mặc kệ: “Cứng miệng? Hừ, dù Trái Đất có nổ tung thì miệng của em vẫn còn đây. Sẽ trường thọ! Để cho bọn họ ghen tị chết luôn đi.”

Lộ Đình Châu xoa đầu cậu.

Quả nhiên, trạng thái tinh thần của bạn trai anh có thể nâng cấp được.

Bây giờ đã bỏ xa cả vũ trụ rồi.

【Ninh Lạc V: Tuyên bố, bản thân tôi là một người bình thường, mọi hành vi không bình thường đều không phải do tôi làm, mong mọi người đừng suy diễn thêm.】

[Tuyên bố??? Cậu đừng làm tôi cười chết mất.]

[Bộ não mới của Thầy Quần Đùi đúng là dễ dùng thật, biết cách phủi sạch quan hệ rồi đấy.]

[Cuộc sống thật là mới mẻ quá đi, lại có thể thấy Ninh Lạc nói mình là một người bình thường.]

[Hahahahaha, tuyên bố vô hiệu.]

[Anh bạn, tôi thấy cậu xin ảnh trong group fan của anh Lộ rồi. Sau này muốn xem thì tôi gửi riêng cho, hôm nay muốn xem trói buộc hay cưỡi ngựa?]

[Người nào thấy cũng phải có phần, tôi cũng muốn!]

Ninh Lạc tắt điện thoại, ngắt mạng, làm bộ mặt khinh khỉnh của Yeon Jin.

【Thích trói buộc à? Về nhà mình mà gói bánh chưng đi!】

【Mấy người thì hiểu cái gì, tuyên bố là một thái độ, là sự độ lượng, là giác ngộ Phật tính, nhìn thấu hồng trần, quay đầu là bờ! Một đám người không có nhân phẩm!】

Sự độ lượng này của Ninh Lạc kéo dài mãi cho đến tận buổi ghi hình tập cuối cùng của show thực tế.

“Không, em không đi đâu!!”

Tay cậu bám chặt lấy cửa, sống chết gì cũng không chịu buông ra.

“Mấy người Hướng Bặc Ngôn sẽ cười chết em mất!”

Tiền Đa Đa nhìn Lộ Đình Châu, nháy mắt ra hiệu bảo anh nghĩ cách.

Lộ Đình Châu nhún vai, tỏ vẻ mình cũng hết cách, đứng bên cạnh xem náo nhiệt.

Tiền Đa Đa đành phải cứng rắn nói: “Kỳ cuối rồi đó tổ tông của tôi ơi, cậu nhanh lên đi, coi như tôi cầu xin cậu.”

Ninh Lạc nghẹn ngào: “Không được, tôi cần phải giữ thể diện, tôi không muốn bị con chim lông hồng Hướng Bặc Ngôn kia dí sát mặt tung đại chiêu đâu.”

Tiền Đa Đa: “…”

Mịa nó, lúc này lại biết cần thể diện rồi à?

Hắn cố gắng khuyên nhủ: “Đi đi, đi đi, mọi người sẽ không nói gì cậu đâu. Lần này tôi còn chọn điều kiện rất tốt cho các cậu, phong cảnh đẹp, khí hậu tốt, chỗ ở tốt, chính là để các cậu vui chơi thỏa thích đó, cậu không muốn nghỉ phép có lương à?”

Ninh Lạc kiên quyết: “Không muốn!”

Tiền Đa Đa tiếp tục cố gắng: “Suy nghĩ đi mà, cậu còn được yêu đương bằng công quỹ nữa đó, lại có người ghi lại nhật ký tình yêu của cậu với thầy Lộ, không động lòng sao?”

Ninh Lạc bám chặt vào cửa, chỉ để lại cho Tiền Đa Đa một cái gáy: “Không động lòng!”

Tiền Đa Đa nói đến khô cả họng, nhẫn nhịn hết nổi rồi, mặt không cảm xúc tung ra chiêu cuối: “Được, vậy chúng ta nói chuyện tiền phạt vi phạm hợp đồng của cậu đi.”

Radar của Ninh Lạc lập tức kêu inh ỏi, cậu quay đầu lại trong vòng một nốt nhạc, khó tin hỏi: “Tiền phạt? Chương trình này không phải đã bị anh tôi mua lại rồi sao? Dựa vào đâu mà tôi còn phải trả tiền phạt?”

Tiền Đa Đa: “Cậu cũng có thể bảo anh trai cậu trả giúp.”

Ninh Lạc hỏi bao nhiêu, Tiền Đa Đa giơ tám ngón tay.

Ninh Lạc hít một ngụm khí lạnh, đổi sang bám lấy tay áo Lộ Đình Châu: “Đỡ… Đỡ em với…”

【Hóa ra tôi lại đáng giá thế này sao!!】

Lộ Đình Châu thuận thế đỡ lấy eo cậu, vỗ vỗ lưng bảo cậu bình tĩnh lại.

Tiền Đa Đa móc điện thoại ra: “Vậy chúng ta chuyển khoản nhé? Để tôi tìm số tài khoản ngân hàng, hình như lưu trong album ảnh rồi, cậu đợi chút nha.”

“Không không không, không cần đâu ạ, làm phiền đạo diễn Tiền quá!” Ninh Lạc vội giữ tay hắn lại, nước mắt lưng tròng, “Chuyển khoản gì chứ, anh em với nhau mà nói chuyện tiền bạc làm chi, tầm thường quá! Chẳng phải chỉ là một show thực tế thôi sao, có gì mà không quay được, tôi thu dọn đồ đạc đi ngay đây! Vì sự nghiệp của anh Tiền, tôi nguyện thiêu đốt bản thân, soi sáng cho người khác.”

【Bất cứ ai, là bất cứ ai! Cũng đừng hòng moi được một xu nào từ miệng tôi!】

Tiền Đa Đa cười tủm tỉm bắt tay cậu: “Vẫn là anh em nghĩa khí.”

Suýt chút nữa thì Ninh Lạc khóc đến nơi rồi: “Không dám, không dám.”

【Huhuhu, người ta nói con cái đến là để đòi nợ, lần này bố tha cho mày đó, không có lần sau đâu, huhuhu, hức hức.】

Cậu đã diễn giải một cách sinh động thế nào là con rùa không mai dùng để kê chân bàn – cố sống cố chết chống đỡ.

Lộ Đình Châu cong môi, nhịn không được bật cười, bị Ninh Lạc lườm một cái mới thu liễm lại một chút, anh hỏi Tiền Đa Đa chuyện chính: “Khách mời đặc biệt lần này gồm có những ai?”

Tiền Đa Đa trả lời anh: “Là một cặp anh em. Chắc là thầy Lộ quen người anh, hắn ta tên Đinh Đãng Mậu, trước đây từng hợp tác với anh rồi. Em gái là người bình thường tên Đinh Thiệu Ý, một cô bé rất giỏi, nhảy lớp liên tục rồi được tuyển thẳng vào Đại học A, tháng 9 này nhập học.”

“Đinh Đãng Mậu?” Lộ Đình Châu nhanh chóng lục lại ký ức có liên quan đến người này, khẽ nhíu mày, “Danh sách này, Ninh tổng đã xem qua chưa?”

Tiền Đa Đa nháy mắt với anh: “Đương nhiên là Ninh tổng đã xem qua rồi, cũng không thấy có gì không ổn.”

Điều này thì Lộ Đình Châu có chút khó hiểu. Ninh Dương muốn gây chuyện à?

Ninh Lạc tạm thời thoát khỏi nỗi buồn của mình, hỏi Lộ Đình Châu: “Ai vậy anh?”

Lộ Đình Châu giải thích với cậu: “Nghệ sĩ cũ của công ty anh trai em.”

Chữ “Cũ” được nhấn mạnh, Ninh Lạc nghe ra ngay: “Bất hòa với anh trai em à?”

“Không chỉ thế,” Lộ Đình Châu nói, “Trong thời gian anh hợp tác đóng phim với hắn ta, hắn ta đang kiện anh trai em.”

“Vậy mà hắn ta tham gia cái show này, anh trai em lại đồng ý à? Không thể nào, anh trai em là người nhỏ nhen, thù rất dai, nhớ rất lâu, là kiểu có thù tất báo đó.” Ninh Lạc nghĩ mãi không ra.

Tiền Đa Đa nghe cậu đánh giá Ninh Dương xong thì khóe miệng giật giật liên hồi.

Ninh tổng có biết hình tượng của mình trong lòng em trai anh ta không nhỉ?

Lộ Đình Châu véo má cậu, cười dỗ dành: “Không sao, dù sao thì chúng ta đến đó để chơi, mặc kệ hắn ta.”

Ninh Lạc có chút lo lắng, cậu rất nhát gan: “Vậy cái tên Đinh Đang Mèo này, hắn ta không trả thù được anh trai em, liệu có đến trả thù em không?”

“Hắn ta dám.” Nụ cười trên môi Lộ Đình Châu vẫn không đổi, anh thờ ơ đáp lại.

Thái độ cực kỳ ung dung tùy tiện, rõ ràng là không coi Đinh Đãng Mậu ra cái gì.

Ninh Lạc lập tức ưỡn ngực, tự tin gấp bội, gật đầu lia lịa: “Đúng, hắn ta dám sao?”

Lộ Đình Châu không nhịn được lại véo má cậu lần nữa, đầu ngón tay cảm nhận sự mềm mại mịn màng, khiến người ta muốn nghiện: “Cáo mượn oai hùm.”

Ninh Lạc hất cằm lườm anh, đưa tay véo lại.

Đã thành công thuyết phục được Ninh Lạc, mục đích đã đạt được. Tiền Đa Đa thấy bầu không khí giữa hai người này càng lúc càng sến súa, vội vàng rút lui: “Nhớ nhé, mai bắt đầu ghi hình, sáng sớm tôi sẽ đến tìm các cậu, đừng có để thứ gì không phù hợp với trẻ em xuất hiện đấy.”

Cả hai người đều không nghe hắn nói. Thậm chí Ninh Lạc còn xua tay như đuổi ruồi, bảo hắn đi nhanh lên, trên mặt viết rõ ràng hai chữ “Xui xẻo”: “Biết rồi, về mà ăn bánh hamburger dứa của anh đi.”

Trong phút chốc, ký ức thảm không nỡ nhìn lại ùa về trong lòng Tiền Đa Đa: “…”

Hắn hung hăng phỉ nhổ Ninh Lạc một phen, sau đó đóng cửa lại giúp hai người.

Rất nhanh sau đó Ninh Lạc đã hối hận về quyết định tham gia chương trình.

Bởi vì sau khi Tiền Đa Đa kéo mấy người họ vào một nhóm chat, kết bạn với nhau và chào hỏi xong, Đinh Thiệu Ý đã gửi đến một tin nhắn thoại.

Giọng nói nghe có vẻ là người vô cùng bình tĩnh và lý trí, lại mang theo chút non nớt vì còn nhỏ tuổi: “Em biết anh. Gần đây em đã thu thập thông tin của tất cả mọi người. Anh là người đã tự đâm mình một nhát, tự hủy rồi cắt cổ đó. Em còn xem tài khoản phụ của anh rồi. Anh thú vị thật đấy, em rất thích anh.”

Ninh Lạc: “……..”

Cậu bụm miệng, khóc không thành tiếng.

Bề ngoài thì trả lời “Cảm ơn em gái đã thích anh nha~”, nhưng thực tế thì Lộ Đình Châu đã không giữ nổi cậu nữa rồi.

“Đừng cản em, để em nhảy lầu! Em sống còn có ý nghĩa gì nữa!”

Lộ Đình Châu không giữ nổi con lừa hoang đã vượt rào này, bèn thẳng tay buông ra: “Nhảy đi.”

Ninh Lạc chậm rãi quay đầu lại, nhìn anh với vẻ mặt không thể tin nổi.

“Nhảy đi chứ,” Lộ Đình Châu nhìn đôi chân như bị đóng đinh tại chỗ của cậu, nhướng mày, “Sợ độ cao rồi hả?”

Nhảy lầu? Em đứng trước cửa sổ còn khó khăn nữa là.

Ninh Lạc sụt sịt mũi.

【Thôi kệ đi, mình cũng hơi mệt rồi, tôi là đóa hoa hồng sầu muộn giữa đêm khuya.】

Tương lai kỳ cuối của cậu, một màu đen tối.

Hết chương 114.

Chú thích:

  • Yeon Jin: Một nhân vật trong phim Vinh Quang Trong Thù Hận – The Glory do diễn viên Lim Ji Yeon thủ vai.

Chương 114: Thuộc Tính M Đã Bùng Nổ Toàn Diện

Ngày đăng: 5 Tháng 4, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên