Chương 115: Người Có Tướng Mạo Kỳ Lạ

Chương 115: Người Có Tướng Mạo Kỳ Lạ

 

Lúc Quý Nam Tinh nói câu đó, cảm giác lạnh lẽo trong mắt cậu không hề che giấu.

 

Tiêu Dã chưa từng thấy một Quý Nam Tinh như vậy. Đôi mắt phượng vốn luôn lười biếng bỗng trở nên sắc bén, tựa như thanh gươm vừa ra khỏi vỏ, vừa sắc lạnh vừa lộng lẫy, chói mắt đến độ khiến tim người khác đập thình thịch.

 

Tiêu Dã ôm ngực, cảm giác như tim mình đã bị cắm chi chít mũi tên của thần Cupid rồi. Một người nghiêm túc trong lĩnh vực mình am hiểu có sức quyến rũ đến mức nào, hôm nay hắn đã được mở mang tầm mắt.

 

Trương Nguyên liếc qua, thấy ánh mắt của hắn như muốn khoét một cái lỗ trên người Quý Nam Tinh thì không nhịn được, bèn đi tới huých cùi chỏ vào người hắn một cái: “Cậu tiết chế một chút đi.”

 

Ánh mắt Tiêu Dã vẫn không rời khỏi Quý Nam Tinh, buột miệng đáp: “Tiết chế cái gì?”

 

Trương Nguyên: “Cái đầu yêu đương của cậu sắp tràn ra ngoài rồi kìa!”

 

Tiêu Dã giật mình, rồi có chút ngượng ngùng xấu hổ: “Cậu nhìn ra rồi à, rõ đến thế cơ à?”

 

Trương Nguyên đảo mắt khinh bỉ: “Cậu chỉ thiếu nước khắc mấy chữ đó lên trán thôi.”

 

Tiêu Dã cũng chưa từng nghĩ đến việc che giấu điều gì. Hắn không thổ lộ tình cảm trước mặt Quý Nam Tinh là vì biết rằng cậu của hiện tại có lẽ sẽ không chấp nhận mình. Đối với Quý Nam Tinh, chỉ có thể dùng chiến thuật mưa dầm thấm lâu, tình cảm càng nồng cháy sẽ chỉ càng khiến cậu muốn trốn chạy.

 

Nhưng với người khác thì hắn chẳng có gì phải e dè. Thấy Trương Nguyên đã nhìn thấu tâm tư của mình, Tiêu Dã cũng không khách sáo mà hỏi thẳng: “Cậu thấy khả năng thành công của tôi là bao nhiêu?”

 

Trương Nguyên: “Ai mà biết được, hai cậu vốn không cùng một thế giới, có tính xác suất thì cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu.”

 

Câu này thì Tiêu Dã nghe không lọt tai cho lắm: “Sao lại không cùng một thế giới, chẳng phải đều là người trong một nước à! Hơn nữa, cậu ấy làm thiên sư thì tôi vẽ bùa, tôi làm người đàn ông đứng sau lưng cậu ấy! Hợp quá còn gì!”

 

Trương Nguyên đành phải kéo hắn về với thực tại: “Thế còn sau này thì sao? Bây giờ hai người học chung trường cấp ba, ngày ngày gặp mặt. Cứ cho là lên đại học cậu cũng học cùng trường với cậu ấy đi, vậy sau khi tốt nghiệp thì sao? Cậu ấy chắc chắn sẽ kế thừa sự nghiệp của sư phụ để làm thiên sư, còn cậu? Cậu định làm gì, vẽ bùa cho cậu ấy cả đời à? Rồi cậu sẽ nhận ra hai người ngày càng không có chủ đề chung, mối liên kết giữa hai người sẽ dần thu hẹp lại chỉ còn là nhu cầu về bùa chú. Quan trọng hơn là, cậu không phải là người không thể thay thế.”

 

Tiêu Dã không hề bị những lời của Trương Nguyên làm cho dao động, ngược lại còn nói: “Theo lời cậu thì anh trai tôi làm bộ đội, chị dâu tôi làm bác sĩ, họ sẽ không thể ở bên nhau lâu dài được vì nghề nghiệp khác nhau; người có học vấn cao không thể ở bên người tốt nghiệp tiểu học vì giai cấp khác nhau; đàn ông cũng không thể ở bên phụ nữ vì giới tính khác nhau. Lão Trương à, cậu có biết tình yêu là gì không?”

 

Trương Nguyên cười khẩy một tiếng: “Cậu mới thích người ta lần đầu mà đã thành chuyên gia tình cảm rồi đấy à?”

 

Tiêu Dã chẳng buồn để tâm đến lời trêu chọc của cậu ta, tự mình nói tiếp: “Tình yêu chính là khi hai vòng tròn vốn thuộc về hai thế giới khác nhau lại có thể tìm đến và hòa làm một. Chúng ta không cần có chung nghề nghiệp, chỉ cần có một người sẵn lòng sẻ chia và một người sẵn lòng lắng nghe; không cần có cùng tầng lớp, chỉ cần có thể cùng nhau đến nhà hàng sang trọng mà cũng có thể ngồi ăn ở quán ven đường; không cần có quá nhiều điểm chung, chỉ cần sau khi bận rộn với sự nghiệp của riêng mình rồi sẽ cùng trở về mái nhà chung ấy.”

 

Nhìn người đang tìm kiếm manh mối ở phía xa, khóe miệng Tiêu Dã nở nụ cười: “Sau này cậu ấy làm thiên sư, tôi sẽ tự khởi nghiệp. Tôi sẽ tranh thủ thời gian đi bắt ma cùng cậu ấy, còn cậu ấy lúc rảnh rỗi sẽ đến công ty cùng tôi. Thỉnh thoảng chúng tôi có thể cùng nhau đi ngắm bình minh, hoặc dành chút thời gian để ngắm hoàng hôn. Chỉ cần tình yêu vẫn còn đó, thì trong tình cảm chẳng có gì là không thể vượt qua. Những thứ không vượt qua được, chẳng qua là vì không còn yêu, hoặc không còn yêu nhiều như trước nữa mà thôi.”

 

Hơn nữa, hắn và Quý Nam Tinh cũng được coi là môn đăng hộ đối, gia đình hai bên đều biết rõ về nhau, quan hệ cũng tốt. Đời trước không có thù oán, đời này cũng chẳng có xích mích, gia đình cũng rất thoáng. Vấn đề lớn nhất chỉ là Quý Nam Tinh có bằng lòng chấp nhận hay không thôi.

 

Trương Nguyên biết Tiêu Dã là người nghiêm túc và có suy nghĩ thấu đáo, nên cậu ta cũng không ngạc nhiên trước quan điểm của hắn, chỉ nói: “Vậy nếu tình yêu không còn nữa thì sao?”

 

Tiêu Dã cười cười: “Thì cậu cũng chỉ nói là nếu thôi mà. Tôi của hiện tại không tài nào tưởng tượng ra được cái nếu đó, vì có cố cũng chẳng nghĩ ra nổi. Nếu một ngày tôi có thể hái được mặt trăng, tôi sẽ không chê trăng lạnh lẽo. Nếu có thể sở hữu được vì sao kia, tôi cũng sẽ không chê sao chói mắt. Nếu ngay từ đầu đã lo sợ sẽ có một ngày nếu như, vậy thì cần gì phải bắt đầu.”

 

Quý Nam Tinh phát hiện ra dấu vết bị đốt cháy ở một góc tường chỗ khúc cua. Đó không phải là dấu vết còn sót lại sau khi đốt một thứ gì đó thông thường, mà trông giống một nửa ấn ký đồ đằng chưa được xóa sạch hơn.

 

Quý Nam Tinh lấy điện thoại ra chụp lại vết cháy, vừa quay đầu lại thì thấy hai người họ vẫn còn đứng ở tít đằng xa không biết đang bàn tán chuyện gì, liền vẫy tay về phía đó.

 

Tiêu Dã lập tức ngừng nói rồi chạy tới: “Sao thế, có phát hiện gì à?”

 

Quý Nam Tinh chỉ vào góc tường khuất nẻo: “Cậu xem, cái này có giống dấu vết của một trận pháp nào đó sau khi bị đốt không?”

 

Tiêu Dã nhìn chằm chằm vào góc tường, vết tích đó trông như một góc của hình bán nguyệt, bên trong có những đường vân rỗng, hắn đáp: “Cũng hơi giống. Có nhìn ra là trận pháp gì không?”

 

Quý Nam Tinh khẽ nhíu mày suy nghĩ: “Ấn ký này không hoàn chỉnh, khó mà nhận ra được. Nhưng ít nhất cũng có thể khẳng định, người tổ chức lễ hội rước thần chắc chắn có vấn đề.”

 

Thành tâm tổ chức lễ hội thì chẳng cần đến trận pháp làm gì, chỉ cần cung kính mời thần rồi thành tâm dâng hương, đốt chút giấy tiền vàng mã là đủ. Lại nhìn ấn ký này, rõ ràng là nằm ở một trong tám góc của toàn bộ khu vực lễ hội, càng giống như đang tổ chức một nghi lễ mờ ám nào đó, ngấm ngầm tiến hành một loại tế lễ nào đó.

 

Cái lý do tổ chức lễ hội này cũng vớ vẩn hết sức. Về già mới có con, phản ứng đầu tiên khi có con trai chẳng phải nên là bay về ngay lập tức để thăm đứa con quý tử hay sao, lại còn ở lại đây tốn công tốn sức tổ chức lễ hội.

 

Nói là cầu phúc, nhưng vấn đề là lễ hội này mời Thành hoàng ở địa phương. Thành hoàng gia chỉ phù hộ cho lãnh thổ của mình, là vị thần bảo hộ của một vùng, sang thành phố khác đã được tính là vượt khu vực, huống chi là khác tỉnh.

 

Tóm lại, đây không phải là thứ mà một lễ hội đứng đắn nên có.

 

Nhìn Trương Nguyên đang đi tới, Quý Nam Tinh nói: “Nếu bên cậu tiện thì có thể giúp tôi điều tra bên tổ chức lễ hội trước được không?”

 

Trương Nguyên gật đầu: “Không vấn đề gì, chúng ta đi ngay bây giờ chứ?”

 

Tra cứu đơn vị tổ chức sự kiện cũng không phải là chuyện riêng tư gì, cứ đi theo quy trình là được.

 

Trương Nguyên cầm tập tài liệu đã in từ đồn cảnh sát bước ra, đi đến quán trà sữa đối diện rồi đưa cho Quý Nam Tinh và Tiêu Dã xem: “Là một doanh nhân giàu có người Hong Kong, về đây tảo mộ vào dịp Thanh Minh. Nghe nói là một ông chủ lớn hơn năm mươi tuổi, về già mới có con trai nên cao hứng tổ chức luôn lễ hội, mời du thần về cầu phúc cho náo nhiệt.”

 

Tiêu Dã lật giở tài liệu, nói: “Khai báo tổ chức sự kiện cần chi tiết đến vậy à, đến cả chuyện có con muộn cũng phải ghi vào sao?”

 

Trương Nguyên cười đáp: “Cũng không đến mức đó. Sự kiện của họ không mang tính chất kinh doanh, chỉ thuê địa điểm, khai báo để lưu hồ sơ an toàn thôi. Biết được những chuyện này là do chính ông ta kể. Nghe nói lúc đi khai báo còn phát kẹo mừng với trứng gà luộc nhuộm đỏ, bảo là nhà ông ta độc đinh, mấy đời đơn truyền, bây giờ cuối cùng cũng có người nối dõi rồi.”

 

Quý Nam Tinh gấp tài liệu lại: “Hồng Thiều Quang, xem ra vấn đề nằm ở người này rồi.”

 

Tiêu Dã vừa xem xong tài liệu nên biết cậu đang nói về ai, Hồng Thiều Quang chính là người đã bỏ tiền ra tổ chức lễ hội và có con trai muộn kia. Hắn nói: “Để tôi tìm người điều tra ông ta trước, xem ông ta còn ở Ngọc Lan hay đã về Hong Kong rồi.”

 

Quý Nam Tinh: “Ông ta vẫn còn ở Ngọc Lan.”

 

Trương Nguyên: “Sao cậu biết? Không lẽ chỉ nhìn tên thôi mà cũng tính ra được à?”

 

Quý Nam Tinh đáp: “Tôi không chỉ biết ông ta còn ở Ngọc Lan, mà còn biết ông ta cũng chẳng phải doanh nhân giàu có gì. Ở Hong Kong ông ta cũng từng một thời hưng thịnh, nhưng rất nhanh sau đó đã đi xuống vì không theo kịp sự phát triển của thời đại, sản nghiệp liên tục thu hẹp. Nếu không phải năm xưa từng có giao tình vào sinh ra tử với một ông chủ kinh doanh thiết bị y tế ở nước ngoài, người đã chống đỡ cho ông ta vài năm, thì ở Hong Kong đã sớm không còn nhân vật này rồi.”

 

Trương Nguyên còn đang kinh ngạc vì sao Quý Nam Tinh biết nhiều như vậy, thì Tiêu Dã đã kịp phản ứng: “Ông ta có hợp tác kinh doanh với nhà cậu à?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không hẳn. Còn nhớ kẻ trong vụ Trường Phát Oán không? Hắn ta đã lợi dụng Trường Phát Oán để giết chết bạn học cùng du học ở nước ngoài là Hướng Chu. Sau đó, Hướng Chu đã bán công nghệ do mình nghiên cứu cho nhà tôi. Lại nhờ có sự chỉ điểm của anh ta, nhà tôi đã nâng cấp nhẹ dây chuyền nhà máy sản xuất thiết bị đó. Trong sản nghiệp nhà tôi thì công ty con đó chiếm tỷ trọng không lớn, nhưng vẫn đang mang lại lợi nhuận ổn định. Sau lần nâng cấp này, nó đã loại bỏ được vài dây chuyền nhập khẩu, tạo được chút thế mạnh cạnh tranh trong mảng dây chuyền sản xuất nội địa. Vừa là một dây chuyền sản xuất mới phát triển, lại vừa có nhà họ Quý chống lưng, nên đã trở thành mục tiêu hợp tác lần này của Hồng Thiều Quang.”

 

Trương Nguyên phân tích ý trong lời cậu: “Vậy là thực ra ông ta đã hết tiền rồi, nên mới đến đây tìm lối thoát, lại còn tự đóng mác doanh nhân giàu có, muốn dùng tư thái của bên A một cách rầm rộ như vậy để tìm người hợp tác, rồi để mắt đến nhà cậu?”

 

Quý Nam Tinh ừm một tiếng: “Đại khái là vậy. Với mạng lưới quan hệ của anh tôi, thì chỉ sau ngày thứ hai ông ta đến cửa, gần như đã lột sạch được lai lịch của ông ta rồi. Nhưng kỳ lạ là lúc anh tôi điều tra, tình hình nhà ông ta đã không ổn lắm, nghe nói mấy căn biệt thự đều đã treo biển bán đấu giá. Thế nhưng không lâu sau, tình hình của Hồng Thiều Quang lại có sự thay đổi. Nghe nói nhà máy của ông ta ở Hong Kong nhận được không ít đơn hàng, cổ phiếu cũng bắt đầu tăng. Do năng lực sản xuất có hạn nên ông ta dự định sẽ gia công một phần dây chuyền sản xuất ra bên ngoài. Hiện tại trong ngành thiết bị y tế, không ít người muốn tạo quan hệ với ông ta để được hợp tác.”

 

Cũng vì sự chênh lệch quá lớn trong một thời gian ngắn như vậy nên anh cậu còn tìm đến hỏi, nhờ cậu xem thử Hồng Thiều Quang này có vấn đề gì không.

 

Ban đầu, Hồng Thiều Quang đến tìm nhà họ Quý cầu hợp tác với thái độ khá khiêm tốn, dù sao cũng là người đi cầu cạnh. Nhưng rất nhanh sau đó, khi nhà máy của ông ta ở Hong Kong nhận được mấy đơn hàng lớn, thái độ của ông ta lại khác hẳn.

 

Ông ta liên tục tổ chức tiệc rượu, mở rộng quan hệ khắp nơi. Thời buổi này, chỉ cần có tâm điều tra thì các loại thông tin đều không thể che giấu được. Chuyện công ty của ông ta ở Hong Kong vực dậy từ cõi chết rất nhiều người đều biết, cũng biết mấy dự án mà ông ta nhận được béo bở đến mức nào. Nếu có thể hợp tác thì đó sẽ là một mối làm ăn sinh lời lâu dài.

 

Thế là Hồng Thiều Quang thay đổi hoàn toàn bộ dạng cầu cạnh khắp nơi lúc mới đến Ngọc Lan, lắc mình một cái biến thành nhân vật được săn đón.

 

Lúc đó, cậu đã xem ảnh mà anh cả đưa cho, từ tướng mạo mà nói thì Hồng Thiều Quang kia có chút kỳ lạ. Thoạt nhìn thì hết sức bình thường, không phải mệnh đại phú đại quý, ngược lại còn có chút lận đận khổ sở, nhưng lại là tướng sống thọ. Thế nhưng nếu nhìn kỹ lại, thì có thể thấy được đường tài vận.

 

Đường tài vận thì ai cũng có, đường đậm thì tài vận sâu, đường nhạt thì tài vận bình thường. Nhưng đường tài vận này của ông ta lại không phù hợp với tướng mạo, càng giống như bị cưỡng ép ghép vào.

 

Quý Nam Tinh không phải chưa từng gặp loại người này, bọn họ đa phần đều dùng một vài thủ đoạn để thay đổi vận mệnh. Đã không phải là số mệnh của bản thân, thì sớm muộn gì cũng có ngày sụp đổ, nên lúc đó cậu đã nhắc nhở anh cả, không nên hợp tác với loại người này. Ngắn hạn thì tất nhiên là có thể sinh lời, nhưng về lâu dài thì quá nguy hiểm, sơ sẩy một chút là còn tự rước họa vào thân. Bây giờ kết hợp với chuyện lễ hội, cậu đã lờ mờ hiểu được tại sao vận thế của Hồng Thiều Quang lại đột ngột tăng vọt trong một thời gian ngắn như vậy.

 

Trương Nguyên nói: “Tôi có một điểm không hiểu. Cậu nói Lâm Nghệ và những người khác bị đánh cắp sinh mệnh, vậy thì hẳn là có người sắp chết nhưng không muốn chết, nên đã trộm mệnh của người khác để kéo dài mạng sống của mình. Nhưng cái ông họ Hồng mà cậu nói, rõ ràng là đang cầu tài mà.”

 

Trong lòng Quý Nam Tinh đã có vài suy đoán, nhưng vì chưa thực sự gặp mặt nên cũng không dám khẳng định, chỉ có thể nói: “Tôi phải tận mắt nhìn thấy ông ta mới chắc chắn được. Để tôi hỏi anh tôi xem ông ta ở khách sạn nào.”

 

Chưa kịp gọi cho Quý Vân Đình thì Tiêu Dã đã lên tiếng: “Ở Sơn Hải.”

 

Tiêu Dã đặt điện thoại xuống: “Vừa hỏi rồi, vừa hay có một người quen cũng đang mày mò khởi nghiệp, muốn đầu tư vào mảng này, nên biết động tĩnh của Hồng Thiều Quang. Ông ta đang ở khách sạn Sơn Hải.”

 

Trương Nguyên giơ ngón cái với hắn. Cái tốc độ hành động này, đúng là không hổ danh người đã thề sẽ làm người đàn ông đứng sau lưng Tiểu Thiên Sư.

 

Quý Nam Tinh cầm ly trà sữa còn đang uống dang dở đứng dậy: “Vậy chúng ta qua đó đi. Lát nữa tôi sẽ báo chuyện này cho Cục Quản lý một tiếng, xem hôm nay có thể gặp được Hồng Thiều Quang không.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Tiêu Dã đã gọi tài xế nhà mình đến đón, nhìn đồng hồ thấy vừa đúng giờ cơm, bèn nói: “Trưa nay chúng ta ăn ở Sơn Hải luôn nhé.”

 

Sơn Hải là một trong ba khách sạn hàng đầu ở đây. Ngoài môi trường lưu trú và giá cả thuộc hàng nhất nhì, nhà hàng của khách sạn cũng vô cùng xuất sắc với đầu bếp hạng đặc biệt, không chỉ phục vụ khách ở khách sạn mà còn áp dụng chế độ đặt trước với khách ngoài.

 

Sau khi lên xe, Trương Nguyên nói: “Sống đến từng này rồi mà tôi còn chưa được ăn ở Sơn Hải bao giờ. Nhưng mà chúng ta đến đó có được ăn không, tôi nhớ hình như phải đặt trước.”

 

Quý Nam Tinh dùng giọng điệu hết sức bình thản nói ra một câu, khiến Trương Nguyên nghe mà cảm thấy ghen tị với nhà giàu vô cùng: “Tôi có thẻ.”

 

Vì Quý Nam Tinh quá đỗi bình dị, thường xuyên ăn ở nhà ăn và quán ven đường cùng bọn họ, nên Trương Nguyên thường quên mất vị này cũng là một thiếu gia nhà giàu.

 

Tiêu Dã ra vẻ anh em tốt vỗ vai cậu ta: “Tôi mời, cứ ăn thoải mái, coi Sơn Hải như nhà ăn của trường mà gọi món là được.”

 

Trương Nguyên lườm hắn: “Tôi cảm ơn cậu nhé.”

 

Ba học sinh mặc đồng phục cấp ba bước vào sảnh khách sạn khá thu hút ánh nhìn, vừa vào đã có không ít người ngoái lại. Quý Nam Tinh và Tiêu Dã đều đã từng đến Sơn Hải, cũng biết đường đến nhà hàng, còn Trương Nguyên thì lẳng lặng đi theo sau.

 

Đợi đến khi vào thang máy, cậu ta mới nói nhỏ: “Tự nhiên tôi thấy mình giống như một NPC thừa thãi vậy.”

 

Quý Nam Tinh không hiểu: “NPC?”

 

Trương Nguyên: “Chứ còn gì nữa, làm nền cho hai nhân vật chính các cậu đấy.”

 

Nếu không nhờ dáng người cũng tàm tạm, chỉ cần lùn đi một chút thôi, e là sẽ biến thành người qua đường Giáp mất.

 

Tiêu Dã thương hại xoa đầu cậu ta: “Không sao, anh đây không chê cậu đâu.”

 

Trương Nguyên lườm hắn một cái: “Biến đi, tôi ăn cho cậu cháy túi.”

 

Quý Nam Tinh quay đầu mím môi cười. Đôi khi nghe họ cãi nhau cũng khá thú vị.

 

Nhân viên ở những khách sạn thế này thường có thái độ phục vụ rất tốt. Bọn họ không hề có thái độ không hay chỉ vì ba người đang mặc đồng phục học sinh. Sau khi xác nhận dù họ không đặt trước nhưng lại có thẻ đen của khách sạn, nhân viên càng lịch sự dẫn họ đến một chỗ ngồi cạnh cửa sổ có tầm nhìn rất đẹp.

 

Nhà hàng nằm ở tầng khá cao, nên nhìn ra ngoài có thể thấy được toàn cảnh sông của Ngọc Lan. Đây là ban ngày, nếu là ban đêm thì cảnh đêm còn có cả trình diễn ánh sáng.

 

Nhìn thực đơn, lướt qua mấy con số không đằng sau mỗi món ăn, Trương Nguyên thẳng thừng giao quyền gọi món cho Tiêu Dã. Ai trả tiền người đó làm chủ.

 

Tiêu Dã liền gọi một mạch mấy món Quý Nam Tinh thích ăn. Trước đây bị bệnh, dạ dày chưa phục hồi tốt nên mấy ngày liền đều ăn đồ thanh đạm, bây giờ tuy chưa thể ăn quá cay, nhưng cũng không còn phải kiêng khem nhiều như trước nữa.

 

Trong lúc Tiêu Dã xem thực đơn, Quý Nam Tinh hỏi nhân viên phục vụ bên cạnh: “Ông Hồng người Hong Kong có thường xuống đây ăn cơm không?”

 

Việc đến nhà hàng ăn cơm cũng không phải là chuyện quá riêng tư, dù sao cậu cũng không hỏi số phòng. Quan trọng hơn nữa là, đây là khách có thẻ đen, đương nhiên không thể đối xử như khách thường được.

 

Nhưng khách sạn cũng không thể tiết lộ thông tin riêng tư của khách khác, vì vậy nhân viên phục vụ cũng không cho thông tin cụ thể, chỉ nói: “Thỉnh thoảng ông ấy cũng có xuống.”

 

Quý Nam Tinh gật đầu không hỏi thêm nữa. Đợi Tiêu Dã gọi món xong, Trương Nguyên mới nói: “Khách sạn đông người như vậy, lẽ nào họ nhận ra được từng người một à?”

 

Quý Nam Tinh: “Hồng Thiều Quang đến đây để mở rộng quan hệ, còn mượn nhà hàng của khách sạn tổ chức mấy buổi tiệc rượu. Với những vị khách ở cấp bậc này, nếu đã từng đến nhà hàng, nhân viên ở đây ít nhất cũng sẽ nhớ mặt. Đổi lại là cậu, cậu thấy được gọi là ‘Chào anh Trương’ hay ‘Chào quý khách’ thì thích hơn?”

 

“Tất nhiên là vế trước rồi.” Trương Nguyên cầm ly lên uống một ngụm nước: “Dù sao cũng bỏ ra bao nhiêu tiền để ở khách sạn đắt đỏ thế này, được người ta nhớ mặt vẫn có cảm giác tốt hơn là bị gọi bâng quơ là ‘quý khách’. Xem ra lương ở khách sạn lớn cũng không dễ kiếm, làm nhân viên phục vụ thôi mà yêu cầu cũng cao thật.”

 

Tiêu Dã cười một tiếng: “Lương tháng mấy chục nghìn tệ, dĩ nhiên là không dễ kiếm như vậy.”

 

Nhà hàng rất yên tĩnh, hòa cùng tiếng nhạc du dương, tạo nên một không gian dùng bữa vô cùng dễ chịu. Món ăn cũng được dọn lên rất nhanh. Đã đến đây rồi thì tất nhiên phải thử vài món đặc sắc của khách sạn Sơn Hải, ví dụ như vịt bát bảo, súp giăm bông, bào ngư Úc, tôm hùm lớn, bày la liệt đầy cả bàn.

 

Vỏ tôm hùm chỉ được bóc một nửa, Tiêu Dã cắt từng miếng thịt tôm, rưới lại nước sốt rồi mới đưa cho cậu bạn nhỏ cùng bàn: “Hôm nay cắt thấy tay nghề cũng ổn phết, thịt khá mềm, cậu ăn thử xem, nếu ngon thì gọi thêm một phần nữa.”

 

Dù sao thịt tôm cũng chẳng có bao nhiêu, ăn hai ba miếng là hết.

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Bấy nhiêu là đủ rồi, lát nữa mình đi mua cánh gà ăn đi, tôi muốn ăn cay.”

 

Đồ ăn ở những nhà hàng thế này thường không làm quá đậm vị, đa số đều thanh đạm để giữ lại hương vị nguyên bản của nguyên liệu. Thỉnh thoảng ăn thì được, chứ Quý Nam Tinh đã ăn nhạt nhiều ngày rồi.

 

Tiêu Dã cười đáp: “Được, nhưng chỉ được cay vừa thôi, cay đến biến thái là không được đâu đấy.”

 

Ngồi đối diện hai người, Trương Nguyên chẳng buồn nhìn họ, bưng chén súp nóng lên uống một hớp, cậu muốn xem xem, chén soup giăm bông 998 tệ này ngon đến mức nào mà dám bán giá này!

 

Đang ăn uống vui vẻ thì một nhóm người từ trong thang máy bước ra. Đi đầu là một người đàn ông trung niên khoảng hơn năm mươi tuổi, thân hình phát tướng, toát lên vẻ điềm đạm, ung dung của một người thành đạt.

 

Bên cạnh có người đang nịnh nọt nói chuyện với ông ta, ông ta cũng tỏ vẻ ôn hòa, thậm chí còn lịch sự hơi nghiêng đầu lắng nghe, thỉnh thoảng lại cười gật đầu, trông rất có khí chất.

 

Trương Nguyên thấy cả hai người kia đều ngừng đũa, bất giác quay đầu lại nhìn, vừa hay thấy nhóm người đó đi tới, rồi đi lướt qua bàn của họ.

 

Ngoài Quý Nam Tinh ra, Trương Nguyên và Tiêu Dã đều chưa xem ảnh của Hồng Thiều Quang, nhưng lúc này cả hai đều nhận ra người đàn ông trung niên phát tướng kia hẳn là Hồng Thiều Quang.

 

Lúc đi ngang qua bàn họ, ánh mắt của Hồng Thiều Quang còn chạm phải Quý Nam Tinh. Có lẽ thấy cậu mặc đồ học sinh, lại quá ưa nhìn, nên ông ta còn hòa nhã mỉm cười với cậu.

 

Mãi đến khi mấy người đó đi hẳn vào phòng riêng của nhà hàng, Quý Nam Tinh mới bắt đầu ăn tiếp.

 

Tiêu Dã hỏi: “Là ông ta à?”

 

Quý Nam Tinh ừm một tiếng rồi gật đầu: “Là ông ta.”

 

Trương Nguyên có chút sốt ruột: “Vậy có nhìn ra được gì không? Chuyện trộm mệnh là do ông ta làm à?”

 

Quý Nam Tinh lại gật đầu: “Đúng vậy. Mệnh cách của người này vốn không tốt, nhưng ông ta đã dùng tuổi thọ để đổi lấy tiền tài, nghịch thiên cải mệnh. Nhưng những thứ đổi được dù so cũng đều có định số, tuổi thọ của ông ta sắp hết, nên tài vận cũng hao hụt rất nhiều, mấy năm nay mới ngày càng sa sút. Có lẽ là không cam tâm, nên lại muốn dùng mấy tà thuật để trộm tài, trộm mệnh.”

 

Trương Nguyên: “Nếu muốn bắt ông ta thì phải có chứng cứ chứ nhỉ, chỉ dựa vào tướng mạo để phán xét thì ngay cả Cục Quản lý chắc cũng không được đâu.”

 

Tiêu Dã nói: “Ông ta tổ chức lễ hội là để trộm mệnh mà không bị phát hiện. Mỗi người mất một hai ngày tuổi thọ, như Tưởng Đường Đường và những người khác thậm chí còn không hề hay biết. Nhưng nếu có nạn nhân không đồng ý, muốn lấy lại những thứ đã bị trộm đi, thì ông ta có bị phản phệ không? Đến lúc đó, sự phản phệ chính là bằng chứng cho việc làm tà ác của ông ta.”

 

Quý Nam Tinh lại lắc đầu: “Khó lắm.”

 

Tiêu Dã và Trương Nguyên ở bên cạnh càng thêm khó hiểu: “Khó lắm là sao? Chẳng lẽ bị trộm một hai ngày tuổi thọ cũng giống như mất một hai đồng, vì quá ít nên không thể lập án à?”

 

Quý Nam Tinh: “Không phải thế, mà là trên người ông ta rất kỳ lạ. Giống hệt như lúc tôi xem ảnh của ông ta vậy, tướng mạo của ông ta rất mơ hồ. Các cậu có chơi mấy cái thẻ hai mặt bao giờ chưa? Nhìn chính diện là một hình, nghiêng đi một chút lại ra hình khác. Tướng mạo của ông ta cũng cho tôi cảm giác y hệt như thế.”

 

Vì vậy cậu thậm chí còn nghi ngờ, cho dù Tưởng Đường Đường và những người khác với tư cách là nạn nhân muốn lấy lại đường sinh mệnh đã bị đánh cắp, thì sự phản phệ này cũng không rơi xuống đầu ông ta được.

 

Cảm giác này giống như Hồng Thiều Quang đang khoác trên mình tấm da của người khác vậy.

 

Nghe thấy câu nói buột miệng của Quý Nam Tinh, Tiêu Dã và Trương Nguyên đều kinh ngạc: “Ý cậu là sao, khoác da người khác, lẽ nào ông ta không phải là người?”

 

Trương Nguyên lại càng tò mò hơn: “Trên đời này có yêu quái sao? Yêu quái họa bì?”

 

Quý Nam Tinh thấy vẻ mặt của họ còn đáng sợ hơn cả khi gặp ma, không nhịn được cười một tiếng: “Có một số thứ không phải là người, nhưng chắc cũng không được tính là yêu quái. Nhưng mà, Hồng Thiều Quang này là người, một người sống sờ sờ ra đấy. Tôi hơi nghi ngờ, có lẽ ông ta không phải là Hồng Thiều Quang.”

 

Trương Nguyên: “Ông ta đã mạo danh Hồng Thiều Quang. Nhưng mà không đúng, cho dù ông ta mạo danh Hồng Thiều Quang, thì ông ta vẫn là ông ta. Chuyện là do ông ta làm, lợi lộc ông ta hưởng, thì báo ứng chắc chắn cũng sẽ giáng xuống đầu ông ta, lẽ ra không liên quan gì đến việc ông ta có phải là Hồng Thiều Quang hay không chứ.”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Hơi kỳ lạ. Phải để Cục Quản lý điều tra ông ta trước đã. Bây giờ tốt nhất là chúng ta không nên hành động thiếu suy nghĩ để tránh bứt dây động rừng. Hơn nữa, báo ứng của ông ta chắc cũng sắp đến rồi.”

 

Tiêu Dã bị cậu nói cho hồ đồ luôn: “Không phải cậu nói báo ứng không giáng xuống đầu ông ta được sao?”

 

Nghĩ đến tia máu đỏ vừa thoáng qua trong đáy mắt Hồng Thiều Quang lúc nãy, Quý Nam Tinh nói: “Nhân quả báo ứng thì khó nói, nhưng vong hồn đi tìm hung thủ đã hại chết mình thì tất nhiên sẽ chỉ tìm đến ông ta mà thôi.”

 

Đối với một số người, mất đi một hai ngày tuổi thọ không có gì rõ rệt. Nhưng đối với người vốn đã sắp chết, thì một hai ngày tuổi thọ đó chính là tất cả.

 

Hết chương 115.

 

Chương 115: Người Có Tướng Mạo Kỳ Lạ

Ngày đăng: 4 Tháng 4, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên