Chương 117: Đảo Lam Trà ( Phần 11)
Bạch Cô là nhân vật chính, Bạch Cô đã chết.
Hai điều này phải đồng thời tồn tại.
Nếu Bạch Cô chưa chết, Bạch Cô không thể là nhân vật chính.
Hạ Bạch đã vào nhiều trò chơi, cũng từng xem qua rất nhiều trường hợp, cậu đã nắm bắt được một số quy luật của trò chơi, vậy nên suy nghĩ rất trôi chảy. Nhưng Giang Thanh Phong và Khương Ỷ Đồng thì không thể hiểu được, Giang Thanh Phong hỏi: “Tại sao bà ấy lại chết?”
Khương Ỷ Đồng nói: “Mọi người trên đảo Lam Trà đều xem bà ấy là người sống, trông bà ấy cũng rất bình thường.”
Lăng Trường Dạ kiên nhẫn giải thích cho bọn họ, nói toàn những điều quan trọng: “Trong các địa đồ trò chơi thông thường, có một số nhân vật chính từng tồn tại trong thực tế, hoặc bối cảnh trò chơi rất gần với thực tế. Trong những địa đồ này, người sống bình thường sẽ không sở hữu những năng lực siêu việt.”
“Con người sau khi chết thảm, vì oán hận, không cam lòng, chấp niệm….. mới biến thành lệ quỷ, mới có được năng lực quỷ thần mạnh mẽ, như nguyền rủa, gây ảo giác…”
“Khả năng Bạch Cô là nhân vật chính rất lớn, Bạch Cô đã chết, không biết là chết vào thời điểm nào, nhưng khi chết nhất định bà ấy có rất nhiều hận thù, vậy nên mới sở hữu năng lực liên quan, chính là ô nhiễm tinh thần liên quan đến sám hối.”
Dựa theo những lời anh nói, Khương Ỷ Đồng suy nghĩ một chút: “Có thể là như vậy, đảo Lam Trà vốn dĩ đã cho rằng phụ nữ sinh ra đã mang tội lỗi, người có tội lỗi trên đảo sẽ không được tôn trọng, huống chi là những người phụ nữ đến từ bên ngoài, đối xử thế nào cũng được, Bạch Cô đã chết dưới loại tư tưởng này.”
“Sau khi bà ấy chết, việc sám hối ở trên đảo Lam Trà đều do bà ấy quyết định.”
Giang Thanh Phong vẫn cảm thấy: “Sau khi bà ấy chết, không phải chỉ toàn trả thù, cũng làm một số việc tốt.”
“Hiện tại những điều này vẫn chỉ là suy đoán của chúng ta, ngày mai chúng ta đi xác nhận lại một chút, nếu Bạch Cô thực sự là nhân vật chính, chúng ta chỉ cần tìm ra nguyên nhân cái chết của bà ấy là có thể thông quan trò chơi.” Lăng Trường Dạ nói.
Nghe vậy, Giang Thanh Phong và Khương Ỷ Đồng cũng yên tâm đi ngủ.
Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ không ngủ, bọn hắn đi tìm Thông Linh Giả.
Chắc hẳn hôm nay Thông Linh Giả đã thông linh cho Bạch Cô, không biết có nhìn thấy gì không.
Kỹ năng thông linh của Thông Linh Giả cũng hiệu nghiệm đối với quỷ, quỷ hồn quỷ hồn, quỷ cũng có linh hồn, chỉ là hiệu quả không tốt bằng đối với người, có lẽ là vì Bạch Cô còn có thực thể, Lăng Trường Dạ đã thông linh cho Bạch Cô hai lần, lần nào cũng đều thành công.
Hôm qua Thông Linh Giả nói, hắn ta đã thông linh cho Bạch Cô hai lần, nhìn thấy Bạch Cô bị người ta kéo đi.
Hôm nay hắn ta lại không nói, vốn dĩ hắn ta không nói, bọn họ cũng không vội hỏi, nhưng bây giờ nghi ngờ Bạch Cô là nhân vật chính, nếu hắn ta thông linh được gì thì chắc là rất quan trọng.
Thông Linh Giả vẫn ở trong phòng cũ ở nhà tảo biển số 11.
Hai người nói ra suy đoán của mình trước, có vẻ Thông Linh Giả cũng không ngạc nhiên, chắc hắn ta cũng đoán được rồi.
Hạ Bạch: “Cho nên nói, nội dung anh thông linh được rất quan trọng.”
Cậu mở to đôi mắt đẹp, nhìn hắn ta chằm chằm, ý tứ rất rõ ràng, mau nói cho bọn hắn biết đi.
Thông Linh Giả nằm trên giường, bắt chéo hai chân, ra vẻ không muốn nói.
Bây giờ hắn ta thực sự có vốn liếng để làm giá.
Chỉ cần tìm được nhân vật chính, hơn nữa là nhân vật chính có thể gặp mỗi ngày, một mình hắn ta có thể thông quan trò chơi, chỉ cần thông linh thêm vài lần là được.
Hạ Bạch: “Được rồi, cả nhà chúng tôi đều dựa vào đại lão anh gánh rồi. Chúng tôi cũng chưa làm việc gì thương thiên hại lý, trạng thái tinh thần cũng rất tốt, đợi thêm vài ngày cũng không sao, anh vất vả một chút, một mình thông quan trò chơi này đi.”
Thông Linh Giả: “……”
Lăng Trường Dạ cẩn thận đánh giá hắn ta: “Tinh thần của anh vẫn ổn chứ?”
Hạ Bạch cũng ngạc nhiên: “Anh vậy mà chưa từng hại người? Họ không đến tìm anh sao?”
Sự kinh ngạc của Hạ Bạch là thật, chẳng lẽ cậu thực sự có thành kiến với Thông Linh Giả?
Cậu cứ nghĩ Thông Linh Giả sẽ giống như bốn người của Thánh Du Công Hội, không chỉ trong phó bản trò chơi này, Hạ Bạch nghĩ, Thông Linh Giả đã đứng trong top 3 bảng xếp hạng điểm tích lũy, chắc hẳn đã vào rất nhiều trò chơi, chắc chắn không phải lần đầu tiên gặp phải loại trò chơi trừng phạt nội bộ như thế này, nhưng hắn ta đều đã vượt qua.
Hạ Bạch trầm tư, cau mày nhìn hắn ta.
“Tôi đã nói rồi, tôi không làm chuyện gì thương thiên hại lý!” Thông Linh Giả lập tức ngồi bật dậy khỏi giường, “Không phải chỉ muốn biết tôi nhìn thấy gì trên người Bạch Cô thôi sao? Tôi nhìn thấy cảnh bà ấy ở bên một người con trai.”
Đó có lẽ là lúc Bạch Cô mười mấy tuổi.
Trên con đường đầy lá phong bên ngoài trường học, hai người cùng nhau giẫm lên lá rụng, chậm rãi bước đi.
Bầu trời trong xanh sau cơn mưa, cô gái cầm trong tay một chiếc lá xanh mướt, ngẩng đầu nhìn chàng trai, ánh mắt long lanh, trên mặt lại mang theo chút ngại ngùng.
Thiếu nữ e lệ ngượng ngùng như một cánh hoa đào, thật khó tưởng tượng được biểu hiện đó lại xuất hiện trên gương mặt Bạch Cô bây giờ.
Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ lập tức nghĩ đến, đây chắc là khoảng thời gian gần với cảnh Lăng Trường Dạ nhìn thấy Bạch Cô đứng đợi người.
Người Bạch Cô đợi có thể chính là chàng trai này, từ sáng sớm đợi đến tối mịt cũng không thấy.
Hình như không liên quan gì đến cái chết của bà ấy, hai người nghe xong định đi thì bị Thông Linh Giả gọi lại hỏi: “Hai phương thức tử vong trong phó bản trò chơi này là sao?”
Hạ Bạch: “Tự anh nghĩ đi.”
Thông Linh Giả: “…”
Sáng hôm sau không thấy Medusa, Thông Linh Giả lại hỏi: “Medusa đâu? Đêm qua cô ta chết rồi à?”
Hạ Bạch: “Tự anh điều tra đi.”
Thông Linh Giả: “…..”
Đến chiều, tất cả những câu hỏi của Thông Linh Giả đều đã có đáp án.
Chiều nay lại đến lượt bọn hắn vào phòng xưng tội để sám hối.
Lần đầu tiên đến đây, bọn hắn không biết có nên sám hối hay không, đến tối hôm đó xuất hiện người chết, bọn họ đều nóng lòng muốn tìm tượng thần sám hối, nhưng hình như sám hối ở những nơi khác đều vô dụng, rốt cuộc cũng đợi được đến lúc vào phòng sám hối, lần này không ai do dự nữa, vội vàng tiến lên sám hối.
Hạ Bạch vừa nghe bọn họ sám hối, nghe một người cả đời có thể làm bao nhiêu chuyện ác, vừa nhìn tượng thần.
Trên tượng thần có rất nhiều con mắt, thực sự như Giang Thanh Phong nói, có chút giống với nguồn gốc ô nhiễm tinh thần, nhìn lâu sẽ giống như con mắt đó sống, bên trong như có thứ gì đó kỳ quái, những thứ kỳ quái đó, có thể chính là hình ảnh cả đời của mình, là những người từng có quan hệ nhân quả với mình.
Sau khi những người nóng lòng sám hối đều đã sám hối xong, Lão Dương bước lên.
Ông bình tĩnh đứng trước tượng thần: “Lần trước tôi sám hối vì tôi không phải là một người cha tốt, lần này tôi sám hối vì chuyện xảy ra hai ngày nay, tôi đã giết người, tôi đã giết năm người.”
Ông vừa mở miệng, đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
“Lần trước tôi đã nói, con gái tôi bỏ nhà ra đi, đợi đến khi tôi gặp lại nó, nó đã chết. Nó bị chúng nó… ngược đãi, tôi đã mất rất nhiều thời gian, mới tìm ra hung thủ giết con bé là ai, chúng nó là Diêm Tuyền, Medusa, Phương Hiểu Phong và Dụ Nhân.”
Lông mày Thông Linh Giả giật giật, chậm rãi ngẩng đầu lên.
Lão Dương hít sâu một hơi, đưa tay lau mồ hôi trên trán.
Hạ Bạch nhận ra có gì đó không ổn, tối hôm qua Lão Dương vừa giết Medusa, vẫn rất bình tĩnh, không đến mức lúc này mới bắt đầu căng thẳng.
Ông không phải căng thẳng, mà là đang đè nén điều gì đó, đang chống lại điều gì đó.
Lần đầu tiên đến phòng sám hối, Lão Dương chỉ sám hối về con gái, trên thực tế, lúc đó ông đã giết Diêm Tuyền rồi, nhưng ông không sám hối chuyện giết Diêm Tuyền.
Lông mi Hạ Bạch khẽ run, ngẩn người nhìn Lão Dương.
“Tối đầu tiên đến đảo Lam Trà, tôi đã giết Diêm Tuyền. Tôi treo hắn ta lên nóc nhà, là bởi vì chúng gã ta đã treo con gái tôi lên ngược đãi, tôi rút cạn máu của gã ta là bởi vì chúng nó cũng đã rút cạn máu của con gái tôi, nó gầy gò, nhẹ bẫng như vậy……”
Một lời nói như ném đá xuống nước.
Nếu đây không phải là phòng xưng tội, có lẽ đã sớm bàn tán xôn xao rồi.
Những người chơi mới đều biết Diêm Tuyền đáng sợ như thế nào, còn Lão Dương trước mắt, nhìn thế nào cũng chỉ là một ông lão bình thường, gương mặt còn có vẻ hiền lành, vậy mà ông lại âm thầm giết chết Diêm Tuyền.
Vậy ba người còn lại…
“Ngày hôm sau, tôi giết Phương Hiểu Phong, ngày thứ ba là Dụ Nhân và Vương Sấm, ngày thứ tư giết Medusa.” Ông bình tĩnh nói.
Quả nhiên.
Rất nhiều người chơi khiếp sợ nhìn ông.
“Người tôi nên sám hối nhất là Vương Sấm. Hắn ta không giết con gái tôi, vậy mà tôi lại giết hắn ta. Tối hôm đó, khi chúng tôi đi tìm tượng thần sám hối, tôi cũng nghe thấy lời sám hối của Vương Sấm, hắn ta đã….. rất nhiều cô gái, trong đó có một người chưa đủ mười tám tuổi, lúc đó tôi nghe thấy thì đã nghĩ đến con gái mình, vậy nên đã nảy sinh sát tâm.”
“Tối hôm đó, khi giết Dụ Nhân, tôi sợ bị phát hiện, không rút máu của cô ta, cái chết của cô ta không giống hai người kia, tôi sợ bị phát hiện, không thể trả thù cho con gái mình trọn vẹn được, vì vậy đã giết hắn ta, để chuyển hướng chú ý.”
Lão Dương ngẩng đầu, bờ vai ông gầy guộc chống đỡ cái cổ già nua, nhìn tượng thần và đỉnh nhà nhọn hoắt: “Cả đời này tôi đã giết năm mạng người, nhưng, tôi không hối hận. Cả đời này của tôi thế là được rồi, rất tốt.”
“Chỉ là, rất xin lỗi, tôi đã kéo chân mọi người.”
Ra khỏi phòng xưng tội, Thông Linh Giả muốn đi tìm Lão Dương, nhưng đã bị Hạ Bạch kéo tay lại: “Anh còn mặt mũi nào đi tìm ông ấy?”
Cậu vẫn là dáng vẻ thiếu nữ bạc hà, hơi nhíu mày lại trông càng nghiêm túc hơn so với gương mặt thật của mình: “Là người Thánh Du Công Hội các anh, anh không biết bốn người bọn họ đã hại bao nhiêu người à? Bọn họ lấy việc ngược đãi, giết người làm vui, gây ra bao cảnh gia đình tan nát, bọn họ thật sự cho rằng có thể sống ung dung tự tại được à? Thật sự cho rằng người bình thường là con sâu cái kiến mặc cho bọn họ chà đạp, còn không thể trả thù à?!”
Thông Linh Giả hất tay Hạ Bạch ra, cau mày nhìn cậu, thở hổn hển, có thể thấy hắn ta thật sự rất tức giận.
Hạ Bạch đặt tay ra sau lưng, thấp giọng nói: “Ông ấy đã bị ô nhiễm tinh thần rồi, không cần anh động thủ.”
Thông Linh Giả quay đầu nhìn Lão Dương, trong màn đêm u ám, Lão Dương một mình lặng lẽ bước về phía trước, nhìn không có gì bất thường, chỉ là đột nhiên, ông giơ tay lên phẩy phẩy, giống như muốn xua đuổi thứ gì đó bên cạnh.
Bị ô nhiễm tinh thần, sau khi xuất hiện ảo giác, con người sẽ ở trong thế giới tinh thần của chính mình, không ngừng bị người mình hại chết giết chết, nếu chỉ lấy lần đầu tiên ở phòng xưng tội làm mốc thời gian, trong thế giới tinh thần của Lão Dương chỉ có Diêm Tuyền, nếu ô nhiễm tinh thần là theo thời gian thực, vậy chính là năm người.
Một người cũng không thể so ra tốt hơn năm người bao nhiêu, nếu đó là Diêm Tuyền.
Lão Dương vừa phẩy tay vừa đi xa, đi vào màn đêm không thấy bóng dáng.
Giang Thanh Phong hỏi: “Con gái của Lão Dương chết trong trò chơi sao?”
Hạ Bạch gật đầu: “Bị bốn người kia ngược đãi đến chết trong trò chơi, hai năm nay, ngày nào Lão Dương cũng chuẩn bị để báo thù cho con gái, ông ấy vào Cục Quản Lý Trò Chơi là vì một người bình thường như ông ấy không có con đường nào khác, không có cách nào khác. Nhưng ông ấy thật sự đã cứu rất nhiều người, không thể vì vậy mà phủ nhận công việc của ông ấy được.”
Giang Thanh Phong lập tức đuổi theo Lão Dương.
Sau khi bọn họ rời đi, Hạ Bạch cúi đầu, nói với Lăng Trường Dạ: “Đội trưởng, em không phải là một thành viên Đội Tấn Công đủ tư cách.”
“Ai nói em không đủ tư cách?” Lăng Trường Dạ nói: “Đôi khi, việc trở thành một thành viên Đội Tấn Công giỏi và những gì em muốn làm không hề mâu thuẫn.”
Hạ Bạch nhìn thẳng vào mắt anh, “Ví dụ?”
Lăng Trường Dạ: “Ví dụ, trong trò chơi này, tìm ra sự thật càng sớm càng tốt, hoàn thành trò chơi, đó là điều mà một thành viên Đội Tấn Công đủ tư cách nên làm, cũng có thể hoàn thành những gì em muốn làm.”
Anh gọi những người chơi tập trung lại với nhau, đầu tiên hỏi họ: “Hôm nay ban ngày có nghe ngóng được gì ở phía Bắc đảo không?”
Trước khi đến phía Bắc đảo vào buổi sáng, Lăng Trường Dạ đã nói với họ, nhân vật chính của trò chơi này có thể là Bạch Cô, bảo họ đi dò hỏi về Bạch Cô.
Rất nhiều người chơi đều lắc đầu.
“Người dân ở phía Bắc đảo giống như fan cuồng của Bạch Cô, tôi đã hỏi rất nhiều người nhưng không hỏi được gì.”
“Cậu không biết cách hỏi thôi, như tôi biết họ bảo vệ Bạch Cô thì sẽ hỏi theo cách khen ngợi, tôi nói Bạch Cô thật tốt, nếu tôi là con của bà ấy thì tốt biết mấy, người chuộc tội đó nói, con của Bạch Cô không thể nào lớn như tôi.”
“. . . . . .”
Người dân phía Bắc đảo thực sự rất khó tiếp cận, những người ở trường học phía Bắc đảo đều đang ở giai đoạn sùng bái Bạch Cô nhất.
Hạ Bạch dùng kỹ năng mê hoặc, cũng chỉ hỏi được một người tại sao lại tôn sùng Bạch Cô như vậy, người đó nói Bạch Cô là sự cứu rỗi và là bến đỗ, quả thực rất giống fan cuồng.
Nhưng sau một ngày, Hạ Bạch càng tin rằng Bạch Cô là nhân vật chính của trò chơi.
Cậu cũng xác nhận, đúng như Giang Thanh Phong đã nói, những người chuộc tội ở phía Bắc đảo thực tế sống rất tốt, không chỉ có cơm nóng canh ngọt, nơi ở cũng không tồi.
Lăng Trường Dạ nói: “Vào làng hỏi thăm, nếu khó hỏi quá thì có thể lấy ra những thứ có giá trị trên người thử xem.”
Đợi những người khác đi xa, Lăng Trường Dạ hỏi Thông Linh Giả: “Thông linh được gì chưa?”
“Một lần thì không thấy gì, một lần thì thấy cũng không phải là then chốt.” Thông Linh Giả nói.
Ban ngày hắn ta thông linh không thấy gì, trời vừa tối, hắn ta lại nhanh chóng thông linh cho Bạch Cô một lần nữa, nhìn thấy một đoạn cảnh nóng.
Thông Linh Giả nói thẳng: “Thấy cảnh bà ta và nam sinh kia trên giường.”
Hạ Bạch lập tức nhìn về phía Lăng Trường Dạ, Lăng Trường Dạ biết cậu đang nghĩ gì.
Lần trước khi anh thông linh cho Bạch Cô, nhìn thấy Bạch Cô đang mang thai, yên lặng ngồi trong một căn phòng đóng kín, động tác xoa bụng rất dịu dàng.
Lúc đó bọn hắn đều cho rằng đứa trẻ này là của một người dân nào đó trên đảo, lúc đó Lăng Trường Dạ còn chưa thể khẳng định động tác xoa bụng của Bạch Cô có tình yêu hay không, bởi vì nếu có tình yêu, đối với một người như Bạch Cô mà nói, có chút kỳ lạ.
Liệu bà ta có cam tâm ở lại đây chỉ vì mang thai con của người dân trên đảo? Liệu bà ta có yêu thương một đứa trẻ chưa từng gặp mặt, một đứa trẻ có được do bị ép buộc?
Nếu đứa trẻ đó là con của chàng trai mà bà ta yêu, vậy thì mọi thứ đều hợp lý.
Đáng tiếc, người chàng trai đó đã chết.
Trên đường vào làng hỏi thăm tin tức, Lăng Trường Dạ đã kể cho Hạ Bạch nghe nội dung mà hôm nay anh thông linh cho Bạch Cô thấy được.
Đây có lẽ là đoạn tiếp theo của lần chờ đợi trước.
Bạch Cô thời trẻ mãi không đợi được người đó, cô gái đứng dưới ánh đèn ngẩng đầu nhìn lá ngô đồng, sau đó bước vào một con đường nhỏ, lại bị hai người đàn ông bịt miệng lôi lên xe, trong lúc đang vùng vẫy thì nhìn thấy chàng trai kia đã chết, nhất thời quên cả giãy dụa và la hét.
Hai người thử khôi phục lại quá trình này.
Hạ Bạch nói: “Khi Bạch Cô học cấp ba có yêu một nam sinh, có lần đứng đợi đợi nam sinh đó nhưng không đợi được, thực ra nam sinh đó đã đến và bị người ta giết chết, để Bạch Cô đợi đến tối rồi bắt cóc bà ấy. Sau đó, có thể Bạch Cô đã bị đưa đến đảo Lam Trà, còn nam sinh kia, có thể đã bị ném xuống biển cho cá ăn.”
Lăng Trường Dạ tiếp lời: “Bạch Cô đến đảo Lam Trà, ban đầu phản kháng rất quyết liệt, vẫn luôn muốn trốn khỏi nơi này, sau đó bà ta phát hiện mình mang thai, bà ta biết đứa trẻ là của nam sinh kia, muốn sinh nó ra, vậy nên đã tình nguyện ở lại đây.”
Hạ Bạch: “Đứa trẻ đó thực sự là chìa khóa.”
Lăng Trường Dạ gật đầu, “Nhìn cô dâu mới cưới kia có vẻ cũng rất thích đứa trẻ, chúng ta đến chỗ cô dâu đó hỏi thăm trước, sau đó đến nhà Bạch Cô xem kỹ lại.”
Vì buổi chiều sám hối nên không cần cải tạo lao động, lần này bọn họ rời khỏi phía Bắc đảo sớm hơn, trời vừa tối, đúng lúc ăn cơm.
Khói bếp lượn lờ trên những mái nhà trong làng, mùi hương thức ăn thơm phức, khiến cho hòn đảo Lam Trà cô độc này thêm phần ấm áp.
Hạ Bạch dùng kỹ năng mê hoặc, Lăng Trường Dạ dùng năng lực tiền bạc, mặt dày mày dạn đến nhà chú rể cô dâu ăn chực.
Chú rể và cô dâu nhìn có vẻ rất hòa thuận, cơm là do chú rể nấu, cô dâu ở bên cạnh giúp đỡ, bê từng món ăn dọn lên bàn.
Hạ Bạch nhìn sang một bên, bật thốt lên: “Bao giờ mới được sống cuộc sống như hai anh chị đây? Chuộc tội ở phía Bắc đảo mệt quá.”
“Chuộc tội mệt?” Cô dâu cười cười, “Nói chuộc tội mệt thì chứng tỏ đều là những người sống rất tốt đấy.”
Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ đều không thể hiểu được câu nói này của cô ấy.
Cho đến khi ăn cơm tối xong, cô dâu tiễn bọn họ ra ngoài.
Hạ Bạch lại hỏi cô ấy: “Chị thật sự cảm thấy chuộc tội không mệt sao?”
“Lần trước bạn của hai người đã đến hỏi tôi, tại sao lại kết hôn chuộc tội, tại sao lại cảm thấy bản thân mình có tội nghiệt.” Cô dâu nói: “Tôi đã nói với bọn họ rằng, nhất định là có tội nghiệt, vậy nên số tôi mới khổ như vậy.”
“Có điều, tôi chỉ nói với họ một nửa.” Cô dâu nói: “Nửa sau cuộc đời tôi là, sau khi cha mẹ lần lượt gặp chuyện không may, tôi gả cho một tên cặn bã, lúc chúng tôi mới cưới, hắn ta nói mình chưa chuẩn bị tinh thần làm cha, làm cho tôi phải sinh non.”
“Sau khi sinh non xong, khi chúng tôi thực sự muốn có con, tôi quen nếp lại bị sảy thai lần nữa, tên cặn bã đó luôn thao túng tâm lý tôi, hai người có biết không, trong cảm xúc đó, tôi như phát điên muốn có một đứa con, càng muốn thì càng sảy thai, đến cuối cùng, bác sĩ thông báo tôi không thể sinh con được nữa, tên cặn bã đó lại bỏ tôi.”
“Tôi vẫn chìm trong vũng bùn đó, nhất định phải có một đứa con, tôi đã thử với người đàn ông khác vài lần, nhưng vẫn không được.”
“Tiểu Lạp là cậu bé đáng yêu nhất đảo Lam Trà này, tôi không còn phải đau khổ như vậy nữa, tôi cũng có con rồi.” Cô dâu nói: “Quyết định này là Bạch Cô thay tôi chọn, nhìn thì có vẻ như là ép buộc.”
Cô dâu nhìn con đường nhỏ trước cửa, con đường ban đêm vô cùng yên tĩnh.
“Mọi người có biết, đối với một người cả đời bất hạnh, có cố gắng thế nào cũng không thay đổi được gì, thì điều gì là đau khổ nhất không?” Cô dâu hỏi.
Không biết có phải vì cuộc sống của bọn hắn không gì gọi là bất hạnh hay không, nhất thời Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ không biết phải trả lời như thế nào.
“Là lựa chọn, là sẽ còn lựa chọn, vẫn phải lựa chọn.” Cô dâu nói: “Tôi tin vào Bạch Hải Tiên, tôi đến chuộc tội, chính là cắt bỏ lựa chọn, tôi chỉ cần làm một việc chuộc tội là đủ rồi, tất cả những lựa chọn trong phần đời còn lại đều do Bạch Cô thay tôi làm, đã sống khổ sở và tuyệt vọng như vậy rồi, còn sợ gì nữa? Còn tệ hơn được nữa sao?”
“Tôi giao linh hồn đau khổ cho bà ấy, bà ấy cho tôi một phần đời còn lại yên ổn không đau khổ, hoặc là một chút hy vọng về kiếp sau.” Cô ấy chỉ vào con đường đó, nói: “Tôi chỉ cần chậm rãi bước tiếp là được rồi, không cần phải suy nghĩ gì cả.”
Cả hai người đều sửng sờ.
Cô dâu mỉm cười với bọn họ, đóng cửa lại.
Nhưng hai người thì vẫn đứng im ở cửa.
Ngày tham gia hôn lễ, Medusa và Dụ Nhân đã kể cho bọn họ nghe những gì đã hỏi được từ cô dâu, đại khái là tất cả người chơi đều cảm thấy cô dâu ngốc nghếch đến buồn cười, vậy mà lại tin vào việc kết hôn là chuộc tội, đúng là chuyện hoang đường.
Cô dâu có thực sự tin không? Dường như cô ấy tin, nhưng dường như lại không tin. Tin hay không tin, dường như cũng đã không còn quan trọng nữa.
Cô dâu có thực sự ngốc nghếch không? Có ngu muội không? Cô ấy không ngốc, không hề ngu muội.
Những người ở phía Bắc đảo trông như thể họ đang có một cuộc sống tốt đẹp, những người có vẻ ngoài xinh đẹp, những người khuyết tật, những người thiểu năng trí tuệ – những người chỉ có thể nhìn thấy đau khổ trong tâm hồn, không thể tìm thấy chút ấm áp nào – bọn họ đều ngốc à?
Trước đây Hạ Bạch đã từng nghe người ta nói, tín ngưỡng chân chính là phải dâng hiến linh hồn.
Lúc đó cậu không hiểu, bây giờ cậu đã hiểu được một trong những khả năng đó.
Linh hồn của tôi quá đau khổ, ngài có thể mang nó đi được không?
Tôi sống quá mệt mỏi rồi, tôi có thể giao phó phần đời còn lại của mình cho ngài được không?
Trường học phía Bắc đảo Lam Trà là nơi cất giữ những linh hồn đau khổ.
Hai người đi về phía chỗ ở của Bạch Cô, lúc đi ngang qua nhà của ông anh bán thuyền, nhìn thấy anh ta đang cắn một chiếc vòng tay vàng, vui vui vẻ vẻ kể cho người chơi nghe về những câu chuyện ở đảo Lam Trà.
“Nói cho cậu biết nhé, tôi là người đảo Lam Trà đấy, đừng có mà không tin. Nếu tôi không phải là người đảo Lam Trà, thì một nửa số người trên đảo này đều không phải là người đảo Lam Trà đâu.”
“Vậy mà tối hôm qua cô gái xinh đẹp đó lại không công nhận thân phận dân đảo Lam Trà của tôi, thật đáng ghét!”
Hạ Bạch hỏi: “Đội trưởng, nếu nói với tất cả người dân đảo Lam Trà rằng Bạch Cô đã chết, họ sẽ phản ứng như thế nào?”
Lăng Trường Dạ: “Có thể hơn một nửa số người ở đây sẽ không tin.”
Hạ Bạch: “Vậy nửa còn lại thì sao?”
Lăng Trường Dạ: “Sẽ mặc kệ.”
Lúc này bọn hắn mới biết được, thì ra hiện tại trên đảo Lam Trà có ít nhất một nửa dân số ở đây là đến để chuộc tội. Sau đó họ ở lại đảo sinh sống giống như ông anh bán thuyền kia.
Đảo Lam Trà truyền thống đã có thêm một nhóm người mới, mang đến cho hòn đảo thêm một số điều mới mẻ.
Không thể hỏi được chuyện của Bạch Cô từ những người mới này, bởi vì linh hồn của họ đã ở chỗ Bạch Cô, bọn hắn phải đi tìm những người già, ông anh bán thuyền nói, những người bản địa không thích vàng, sẽ không nói gì với bọn hắn.
Hai người tạm thời thay đổi kế hoạch, quyết định đi tìm những người bản địa như vậy trước.
Bọn hắn nhớ lại những người mà mình đã gặp ở đây trong hai ngày qua, nhớ lại biểu hiện của những người dân trên đảo trong đám cưới đó, tìm được nhà của Hỉ Bà trong đám cưới.
Hỉ Bà không có ở nhà, nhưng trong nhà Hỉ Bà có một bà lão, có thể là mẹ của bà ấy. Người bà lão có chút bẩn thỉu, co ro ngồi xổm ở cửa, tóc tai rối bù, đôi mắt bất an nhìn ra ngoài qua mái tóc bạc trắng, chỉ nhìn một cái rồi lại rụt rè quay đi.
Người già càng tốt, đặc biệt là người già như vậy, nhìn là biết họ đã trải qua rất nhiều chuyện, biết rất nhiều chuyện.
Hạ Bạch trực tiếp sử dụng kỹ năng mê hoặc, “Bà ơi, cháu sắp kết hôn, cần một Hỉ Bà, Hỉ Bà có ở nhà không ạ?”
“Kết hôn, kết hôn khóc, khóc!” Bà lão nói.
Tinh thần của bà ấy hình như không được minh mẫn cho lắm, Hạ Bạch tranh thủ thời gian cho Lăng Trường Dạ thông linh, cậu ngồi xổm xuống, hỏi bà: “Nếu cháu không muốn khóc thì phải làm sao ạ?”
Bà lão vội vàng lắc đầu, “Cháu ngoan, phải khóc, khóc! Không khóc thì sau khi kết hôn sẽ bị đánh, đau một chút thôi, đau một chút còn hơn đau cả đời, hả?”
Nói xong bà ấy lấy trong túi ra một cây kim định châm vào người Hạ Bạch.
Hạ Bạch: “. . . . . .”
Để tránh bị châm, trong đầu cậu đã nghĩ ra rất nhiều cách, cuối cùng cậu nói: “Đau, không thể khóc, cháu đang mang thai.”
Lăng Trường Dạ đang thông linh thì đột ngột kết thúc, giống như đang đi đường thì đột nhiên bị trượt chân lảo đảo vậy.
Hết chương 117.
