Chương 118: Đảo Lam Trà (Phần 12)
Bà lão nghe thấy Hạ Bạch nói mình mang thai thì im bặt, trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào bụng cậu.
Hạ Bạch cũng im lặng nhìn bà. Cậu thấy bà có vẻ không được bình thường, vậy nên đã cố ý nói mình mang thai, muốn thử xem có thể dò hỏi được gì về chuyện mang thai của Bạch Cô hay không.
“Mang, mang thai?” Bà lão lại hỏi.
Hạ Bạch gật đầu, “Vâng, mang thai rồi.”
Giây tiếp theo, bà lão “bịch” một tiếng quỳ xuống sụp xuống đất, hướng về phía bụng Hạ Bạch mà dập đầu, “Hải Thần, Hải Thần, cầu xin Hải Thần phù hộ!”
Cả hai người đều sững sờ.
Bà lão dập đầu rất mạnh, tiếng “bịch bịch bịch” vang lên rất rõ ràng, chỉ sau vài lần mà trán đã rỉ máu, máu theo chân mày bà chảy xuống mặt.
Hạ Bạch thấy vậy không đỡ bà ấy dậy mà tiếp tục nói: “Bà biết trong bụng cháu là Hải Thần?”
“Biết, biết.”Bà lão cắn chặt ngón tay, lí nhí nói: “Biết, Lý gia nói, trong bụng là Hải Thần, Hải Thần giáng thế.”
Hạ Bạch định hỏi tiếp thì thấy trên mặt bà lão bỗng hiện lên một nụ cười, quá nhanh, quá lớn, giống như bùng nổ trên mặt bà, khi cười, đôi mắt bà trợn to hết sức quái dị, kéo theo những nếp nhăn trên khuôn mặt như pháo hoa.
“Mày không xứng, hừ, mày không xứng.” Bà lão vừa cười vừa nói, máu trên trán chảy vào nếp nhăn, nụ cười mang theo vẻ hả hê, ác ý, lạnh lẽo còn hơn cả ma quỷ, bà chỉ vào Hạ Bạch nói: “Mày không xứng, mày là cái đồ…”
“Hai người làm gì vậy?!”
Một tiếng quát lớn cắt ngang lời bà lão, Hỉ Bà từ xa chạy tới, vừa chạy vừa chỉ vào bọn hắn lớn tiếng chất vấn: “Hai người đã làm gì mẹ tôi!”
Bọn hắn không làm gì cả, ngược lại còn bị bà ấy dọa cho sợ hết hôn. Nhưng nhìn thấy máu trên trán bà lão, hai người trầm mặc một giây, lập tức hiểu ý nhau, bỏ chạy vào trong đêm tối.
Hạ Bạch thầm nghĩ, không phải sợ bà ấy, mà là giải thích rất phiền phức, bây giờ thời gian gấp rút, điều tra manh mối quan trọng hơn.
Hai người chạy đến gần nhà ông anh bán thuyền, thấy Hỉ Bà không đuổi theo mới thở phào nhẹ nhõm.
Hạ Bạch nhìn Lăng Trường Dạ bỗng bật cười, đây là lần đầu tiên cậu thấy Lăng Trường Dạ luôn ung dung nhàn nhã chật vật thế này.
Lăng Trường Dạ đáp lại bằng hành động nhìn vào bụng cậu, nụ cười thường trực trên môi được thay bằng vẻ mặt nghiêm túc, như thể đang suy nghĩ, ở đó thật sự có thể có con sao?
Hạ Bạch: “…..”
Hạ Bạch vội vàng che bụng nhỏ, nhanh chóng kéo sự chú ý trở lại trò chơi, “Đội trưởng, anh đã thông linh được gì chưa?”
Lúc này Lăng Trường Dạ mới dời mắt về phía cậu, “Anh đã nhìn thấy một người đàn ông tự sát, có lẽ là chồng bà ấy, cách chết cũng giống với người chơi, ông ta phát điên, đập đầu vào cột nhà mà chết.”
Hạ Bạch nói: “Vậy là cái chết của chồng bà ấy có liên quan đến Bạch Hải Tiên, cũng chính là Bạch Cô.”
“Vậy những lời bà ấy nói là có ý gì? Trong bụng em….. trong bụng ai có Hải Thần? Là Bạch Cô? Đứa con trong bụng Bạch Cô là Hải Thần, cho nên bà ta mới có thể từ một cô gái bị lừa bán, bị ngược đãi trở thành Bạch Cô như bây giờ?”
“Vừa rồi bà lão ấy có nhắc đến một người tên là Lý gia, có thể là một nhân vật quan trọng, chúng ta đến chỗ ông anh bán thuyền hỏi thăm xem sao.”
Hạ Bạch: “Được.”
Bọn hắn đang ở gần nhà ông anh bán thuyền, cũng tiện đường qua đó hỏi thăm.
Có vẻ như tối nay anh chàng này cũng thu hoạch được kha khá, trên tay là một sợi dây chuyền vàng và một chiếc đồng hồ, tâm trạng hẳn là rất tốt, lúc nhìn thấy bọn hắn, trên mặt cười rất tươi, “Ồ, khách quen đây rồi.”
Ông anh này nhìn thì dễ nói chuyện, cái gì cũng sẵn sàng nói, nhưng trên thực tế lại hơi lươn lẹo, nói với ai cũng gần như na ná nhau, nhưng khi đụng đến nội dung quan trọng là câm như hến.
Hạ Bạch hỏi anh ta: “Lý gia là ai?”
Ông anh đó liếc mắt nhìn cậu một cái rồi lại cúi đầu ngắm nghía bảo bối trong tay của mình.
Quả nhiên.
Hạ Bạch sử dụng kỹ năng mê hoặc của Dụ Nhân, thấy ánh mắt anh ta hơi lơ đãng, cậu hỏi lại: “Lý gia là ai?”
Ông anh bán thuyền: “Là một lão già khốn kiếp!”
“……”
Anh ta cười lớn, “Nhưng mà lão ta chết rồi, bây giờ là thiên hạ của Bạch Cô.”
“Lý gia có quan hệ gì với Hải Thần?” Hạ Bạch hỏi, vừa rồi bà lão kia nói là Hải Thần chứ không phải Bạch Hải Tiên.
Ông anh bán thuyền lại nói: “Bây giờ là thiên hạ của Bạch Hải Tiên.”
Hai người hiểu rồi.
Lý gia và Bạch Cô ở đảo Lam Trà có thân phận tương đương, tương ứng với Hải Thần và Bạch Hải Tiên, một người là quá khứ, một người là hiện tại.
Có lẽ lúc đó Lý gia đã nói đứa con trong bụng Bạch Cô là Hải Thần giáng thế.
Đứa trẻ đó có quan hệ với Hải Thần và cả Bạch Hải Tiên bây giờ.
Cả hai người đều nhớ đến, lần trước đến chỗ ở của Bạch Cô, không thấy con trai bà ta, nhưng lại thấy một bức tượng Bạch Hải Tiên.
Lúc bọn hắn định rời đi, ông anh bán thuyền đang bị mê hoặc bỗng hét lên: “Bà nó chứ, tội lỗi gì, vợ tôi có tội gì chứ?”
“…”
Hạ Bạch hỏi: “Ai nói vợ anh có tội?”
“Bọn họ nói, lúc vợ tôi lấy chồng, bọn họ bắt vợ tôi phải khóc, bọn họ đánh vợ tôi, bà nó chứ, tội lỗi gì, đàn ông cũng có tội, tôi khóc! Tôi sẽ khóc!”
Không biết có phải bị tiếng la hét của anh ta thu hút hay không, trước mặt họ không xa có một người phụ nữ xuất hiện.
Người phụ nữ đó nhìn qua có vẻ bằng tuổi ông anh này, khoảng ba mươi sáu, ba mươi bảy tuổi, tuy có hơi đen, nhưng rất xinh đẹp, đôi mắt rất sáng, khi nhìn anh chàng bán thuyền, nụ cười trên môi cô lại rất dịu dàng.
“Lúc tôi kết hôn, à không, lúc tôi kết hôn lần đầu, bọn họ đã ép tôi phải khóc, tôi cũng biết lúc đó mà khóc thì sau này cuộc sống sẽ tốt hơn rất nhiều, nhưng mà tôi không muốn, vậy nên bọn họ đã đánh tôi, thì ra anh ấy đều biết hết.” Người phụ nữ nói.
“Tôi còn tưởng anh chị là kết hôn lần đầu, anh ấy còn nói là anh ấy ở rể.” Hạ Bạch nói.
“Anh ấy rất thích nói với người khác như vậy, nào có phải ở rể gì đâu.” Người phụ nữ nói, “Lúc đó tôi không biết, bây giờ mới biết, là anh ấy biết tôi đã bị đánh như thế nào nên mới không muốn để tôi khóc.”
“Hồi đó Bạch Cô nói, con gái đảo Lam Trà kết hôn nhất định phải có tiếng khóc, tôi không khóc thì phải làm sao, anh ấy đã nói anh ấy sẽ khóc, là anh ấy ở rể mà. Anh ấy khóc rất to, dọa hết hồn bọn họ.” Nói xong, cô mỉm cười.
Hạ Bạch đưa mắt nhìn ông anh bán thuyền đang dần tỉnh táo lại, không ngờ ông anh này lại là người chồng tốt như vậy.
Ông anh bán thuyền gãi gãi đầu, cười ngượng ngùng.
Lăng Trường Dạ nói: “Anh ta làm như vậy, nhất định là biết chị đã phải chịu nhiều khổ cực, phụ nữ trên đảo Lam Trà này đều khổ.”
Người phụ nữ mỉm cười, như đang hồi tưởng, “Tôi nhớ lần đầu tiên tôi học khóc là lúc năm tuổi, mẹ tôi nói phải khóc thật to, khóc càng to, nước mắt càng nhiều càng tốt.”
“Tôi nói với mẹ, nhưng mà con không muốn khóc, chẳng phải chỉ khi nào đau lòng buồn bã mới khóc sao, con rất vui mà.”
“Vui cũng phải khóc, Huyên Huyên con biết không? Con phải học cách khóc, cho dù là giả khóc, nếu không bọn họ sẽ bắt con phải khóc thật.” Người phụ nữ trẻ đã nói với đứa con gái nhỏ bé của mình như vậy.
Lúc đó, lần đầu tiên Lý Huyên mơ hồ nhận ra, ở đảo Lam Trà, phụ nữ không có quyền được vui vẻ.
“Tại sao vậy ạ?” Cô bé bĩu môi, nhẹ giọng hỏi mẹ.
“Có lẽ là vì, trên người chúng ta có tội.” Người mẹ nói, “Nhưng không sao, con cứ khóc thật tốt, chỉ cần khóc tốt, lấy chồng sinh con rồi thì con sẽ có quyền được vui vẻ.”
Lý Huyên nói: “Con gái trên đảo Lam Trà từ nhỏ đã lớn lên trong tiếng khóc, những cô gái không biết khóc sẽ bị người ta chỉ trỏ, mắng chửi. Nơi này có một trường học, trong trường còn dạy con gái cách khóc, con trai thì không cần học, mỗi khi đến tiết học này, lũ con trai sẽ ghé vào cửa sổ nhìn, bình phẩm xem cô gái nào khóc đẹp nhất.”
“Lý gia nói, nước mắt là trân châu của con gái, khóc càng nhiều thì mới lấy được người chồng tốt, nước mắt còn có thể gột rửa tội lỗi bẩm sinh trên người con gái, phải có đủ nước mắt mới có thể gột rửa tội lỗi trên người, mới có thể có được hạnh phúc.”
“Cho nên ngày cưới mới phải khóc suốt cả ngày, cho nên nhà chồng mới thích những cô gái khóc giỏi trong ngày cưới, đó là những cô gái trong sạch, không có tội lỗi, mới có thể bước chân vào nhà chồng.”
Lý Huyên nhìn bọn họ, mỉm cười nhàn nhạt: “Hai người có thấy hoang đường không?”
Ánh mắt cô hướng về phía biển cả mênh mông vô tận trong màn đêm, “Nhưng từ nhỏ chúng tôi đã được dạy dỗ như vậy, cũng luôn cho là như vậy, không hề cảm thấy có gì không đúng, cho đến khi, có một cô gái nói với chúng tôi rằng, điều đó là sai trái.”
“Cô ấy nói nước mắt của con gái tuy là trân châu, mà trân châu lại là thứ xinh đẹp quý giá.”
“Lần đầu tiên trong đời tôi biết được, trân châu là thứ quý giá. Trân châu ở đảo Lam Trà của chúng tôi có ở khắp mọi nơi, mỗi lần ra khơi đều vớt được đầy thuyền trai, vì không thể ăn nên bị ghẻ lạnh, ở một số nơi người ta nâng niu những viên ngọc trai nước mặn, còn ở chỗ chúng tôi lại bị vứt bỏ trong bùn đất.”
Hạ Bạch nói: “Cô gái đó chính là Bạch Cô.”
Lý Huyên mỉm cười không nói, đôi mắt cô rất sáng, không biết đang nghĩ gì, “Tôi bị đánh, trên lưng đến bây giờ vẫn còn lưu lại vết sẹo, nhưng tôi rất vui, tôi rất vui.”
Ngày hôm đó, bà như nhìn thấy bầu trời xa xôi hơn, như có được một hạt giống.
Có một cô gái bị đánh đến chảy máu trong ngày cưới cũng không khóc, bị trả lại ngay trong ngày cưới, Lý gia nói đàn ông trên đảo Lam Trà này không ai muốn lấy một cô gái như vậy, thật là mất mặt.
“Đàn ông trên đảo Lam Trà không lấy mới tốt. em gái Huyên Huyên, bọn họ không xứng, em mới mười lăm tuổi, nhất định sẽ gặp được một người đàn ông tốt.” Một cô gái ngồi xuống bên cạnh cô, trên tay cô ấy đeo một chiếc nhẫn ngọc trai rất đẹp.
“Đàn ông tốt là như thế nào?” Cô hỏi.
Cô gái ấy im lặng, cũng không nói gì, chỉ vòng tay ôm lấy cánh tay vừa bị thương của mình.
Cho nên, cô cũng không biết câu trả lời, nhưng cô đã thật sự gặp được rồi.
Lý Huyên vẫy tay về phía ông anh bán thuyền, viên ngọc trai trên chiếc nhẫn ở ngón áp út của cô sáng lấp lánh dưới bầu trời sao, giống như một mảnh ánh trăng vụng trộm bỏ trốn khỏi bầu trời, rơi xuống tay cô.
Ông anh bán thuyền lập tức lon ton chạy đến bên cạnh cô, “Vợ yêu.”
“……”
Lúc này Hạ Bạch mới nhớ ra, cô dâu trong ngày cưới hôm trước cũng đeo một chiếc nhẫn ngọc trai, cậu cũng đã từng nhìn thấy những người phụ nữ khác trên đảo Lam Trà đeo nhẫn ngọc trai.
Thấy Lý Huyên sắp bước vào căn nhà tảo biển, Hạ Bạch lớn tiếng hỏi: “Tại sao cô dâu kết hôn mấy hôm trước lại phải khóc?”
Phải nói là, tại sao Bạch Cô lại bắt cô ấy phải khóc.
“Có lẽ là bà ấy muốn cô ấy nhớ rằng, kết hôn không phải là chuyện dễ dàng vui vẻ, đối với một số người mà nói, kết hôn chính là bắt đầu chịu khổ, cô ấy phải chuẩn bị tâm lý cho việc này, mang theo suy nghĩ đó bước vào hôn nhân.”
“Vợ à không phải đâu, lúc anh khóc anh không hề nghĩ như vậy, lúc đó anh……”
Giữa những tiếng lầm bầm lải nhải của ông anh bán thuyền, hai người cùng nhau bước vào căn nhà tảo biển của họ.
“Lần trước anh đã thông linh cho anh ta, nhìn thấy cảnh tượng anh ta và vợ anh ta chung sống.” Lăng Trường Dạ nói: “Vừa rồi anh lại thông linh cho anh ta một lần nữa, nhìn thấy những hình ảnh trước khi anh ta đến đảo Lam Trà.”
Lăng Trường Dạ đang nói về ông anh bán thuyền.
“Hình như anh ta bị trầm cảm nặng, một mình ở trong một căn phòng nhỏ liên tục uống thuốc, trên cổ tay có rất nhiều vết sẹo, có thể điều đó có liên quan đến việc anh ta đến đảo Lam Trà.”
Hạ Bạch có chút sững sờ, “Anh ta nhìn không giống người bị trầm cảm chút nào, anh ta là người vui vẻ nhất đảo Lam Trà mà em từng thấy đấy.”
“Tiểu Bạch!”
Nghe thấy Khương Ỷ Đồng gọi, Hạ Bạch lập tức quay đầu lại.
Khương Ỷ Đồng chạy tới, thở hổn hển nói về phát hiện của mình: “Bạch Cô, con trai Bạch Cô có vấn đề, nó mọc thêm một con mắt!”
Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ đồng thời nhớ tới những con mắt trên bức tượng thần.
Khương Ỷ Đồng: “Liệu có liên quan gì đến bức tượng thần đó không nhỉ?”
Bà cũng có suy nghĩ giống bọn hắn.
“Chúng ta phải nhanh lên.” Khương Ỷ Đồng nói: “Lão Dương cũng đã tự sát rồi, bố con đang trói ông ấy trên cây, không biết có thể kiên trì được bao lâu nữa, còn có ba người chơi khác tinh thần cũng bắt đầu không ổn rồi.”
Lăng Trường Dạ nói: “Đi, đến chỗ ở của Bạch Cô.”
Ba người vội vàng chạy về phía căn nhà tảo biển của Bạch Cô.
Trên đường đi, Hạ Bạch đột nhiên hỏi Khương Ỷ Đồng: “Mẹ, mẹ có thích ngọc trai không?”
“Thích.” Khương Ỷ Đồng không hỏi tại sao lúc này con trai lại hỏi câu đó, mà trực tiếp trả lời cậu.
Hạ Bạch: “Ngọc trai nước mặn đắt hơn ngọc trai nước ngọt nhiều hả mẹ? Chúng có gì khác nhau không?”
“Mẹ cảm thấy, điểm khác biệt lớn nhất của chúng là, ngọc trai nước mặn không thể nuôi nhân tạo, không thể khai thác trong thời gian ngắn, vì vậy chúng mới có thể phát triển sáng bóng và đẹp đẽ như vậy.” Khương Ỷ Đồng nói với con trai, “Chúng không lớn lắm, nhưng rất sáng, có người nói chúng là những mặt trời nhỏ dưới đáy biển.”
Lần trước Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ đã từng đến căn nhà tảo biển của Bạch Cô, họ biết, trong căn phòng hướng Nam đó không có giường tủ, chỉ có một bức tượng thần Bạch Hải Tiên.
Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ nhanh nhẹn leo cửa sổ vào trong.
“Mẹ, mẹ đợi con kéo mẹ vào, con…..” Lời nói của Hạ Bạch nghẹn lại trong cổ họng, vẻ mặt Bạch Cô vô cảm ngồi trong phòng nhìn bọn họ.
“Được, con trai, mẹ chuẩn bị xong rồi, con kéo mẹ vào đi.” Khương Ỷ Đồng ở ngoài gọi.
Hạ Bạch: “…..”
Xin lỗi mẹ, con không thể kéo mẹ vào được nữa rồi.
Bạch Cô đi ngang qua bọn họ, đưa tay ra muốn kéo Khương Ỷ Đồng ở bên ngoài vào, nhưng Lăng Trường Dạ đã giơ chân đá lên cửa sổ, sau đó nói với Hạ Bạch: “Nhắm mắt lại!”
Hạ Bạch nghe ra được sự nghiêm túc trong giọng nói của Lăng Trường Dạ, cậu lập tức nhắm mắt lại, vừa nhắm mắt, cậu đã đoán được tại sao Lăng Trường Dạ lại yêu cầu mình làm như vậy, cậu lại mở mắt ra, “Em thấy em còn trong sạch hơn anh, hay là để em vạch trần bộ mặt thật của bà ta đi!”
Đến lúc này, rõ ràng là đứa con của Bạch Cô và bức tượng thần có mối liên hệ mật thiết với nhau, là manh mối quan trọng của trò chơi, cũng ẩn chứa nguyên nhân cái chết của Bạch Cô.
Nhưng sự thật thì, chắc chắn sẽ không để cho họ dễ dàng tìm ra như vậy.
Quả nhiên, Hạ Bạch nhìn thấy những con mắt trên bức tượng thần đều sống dậy, đồng loạt nhìn về phía cậu.
Hạ Bạch không sợ nhìn, cậu chưa từng làm chuyện gì trái với lương tâm, cậu đoán trong trò chơi này nhất định mình trong sạch hơn Lăng Trường Dạ, có thể chống lại được ô uế mạnh nhất.
Vừa bước về phía bức tượng thần một bước, Hạ Bạch liền dừng lại.
Cậu nhìn thấy ba của Lăng Trường Dạ, ông ấy đang đứng trước mặt mình.
Cậu lắc đầu, ba của Lăng Trường Dạ không biến mất, lại xuất hiện thêm một Hội trưởng, tất cả đều đang nhìn cậu.
“Tiểu Bạch, cháu sống tốt chứ? Cuộc sống còn lại đổi lấy bằng mạng của chúng tôi, cháu có hạnh phúc không?”
Hạ Bạch cứng đờ tại chỗ, ngây người nhìn bọn họ.
“A! ——”
Bạch Cô hét lên một tiếng thảm thiết, “Đừng! Con trai của tôi!”
Hạ Bạch hoàn hồn, quay đầu lại nhìn thấy Bạch Cô đang ngồi xổm trên mặt đất, hai tay ôm đầu, “Đừng cướp con trai của tôi!”
Mà Lăng Trường Dạ đang đứng trước mặt bà ta, trên trán rịn đầy mồ hôi.
Anh lại sử dụng kỹ năng thông linh, là đòn tấn công linh hồn trong kỹ năng thông linh. Nhưng hôm nay anh đã sử dụng kỹ năng thông linh quá nhiều lần, tinh thần lực sắp cạn kiệt rồi.
Hạ Bạch thấy vậy, cánh tay mềm oặt lập tức mọc ra cánh tay giun đất, con giun đất nhanh chóng lao về phía bức tượng thần.
“A a a! Mày dám làm vậy tao sẽ……”
Bạch Cô lập tức xông về phía Hạ Bạch, nhưng lại bị Lăng Trường Dạ túm lấy cánh tay kéo lại, “Bà dám làm tôi sẽ rút con trai bà ra khỏi linh hồn bà.”
Trong hai giây ngắn ngủi đó, cánh tay giun đất đã đâm vỡ bức tượng thần, nó giống như một quả trứng, bức tượng thần bị đập vỡ, để lộ ra thứ bên trong.
Đó là một thi thể trẻ sơ sinh khô héo, một thi thể trẻ sơ sinh còn chưa đủ tháng, rất nhỏ.
Không biết đã qua bao nhiêu năm rồi, có lẽ đã hai mươi năm rồi, thi thể trẻ sơ sinh vẫn chưa phân hủy, ngay cả dây rốn cũng còn nguyên, nó được nối liền với một con mắt trên mảnh vỡ của bức tượng thần, con mắt đó đang chớp chớp, như thể đang hít thở.
Nhưng, Hạ Bạch nói: “Nó đã chết rồi.”
Nó đã chết, cho dù có vẻ như nó đã được nuôi sống bằng một phương pháp kỳ lạ nào đó, nhưng Hạ Bạch rõ ràng hơn bất kỳ ai, cậu có thể cảm nhận được nó đã chết, đây là một thi thể trẻ sơ sinh.
“Mày nói bậy!” Bạch Cô phẫn nộ hét lên với Hạ Bạch, nhưng bà ta vừa hét lên một tiếng, nửa câu sau đã nghẹn lại, ngây ngốc nhìn Hạ Bạch và đứa con trai của mình.
Con trai bà ta nhào vào lòng Hạ Bạch.
Kỹ năng Nhặt Thi Giả của Hạ Bạch có kèm theo độ thân mật với thi thể, mỗi khi kỹ năng được thăng cấp, độ thân mật với thi thể cũng sẽ tăng lên một chút, đã lâu rồi cậu không nhìn thấy thi thể nào trong trò chơi, cuối cùng lần này cũng có cơ hội để thử nghiệm.
Quả thật thi thể đối với cậu còn thân thiết hơn cả trong phó bản trường đại học Y Hòa Bình.
Không cần cậu phải sờ mó, chỉ cần cậu dang tay ra là nó sẽ nhào vào lòng cậu.
“Nó thực sự đã chết rồi, chỉ có thi thể mới đối xử với tôi như vậy.” Hạ Bạch ôm thi thể bé nhỏ gầy gò trên tay, nói với Bạch Cô một lần nữa.
Bạch Cô lại định đưa tay ra, nhưng khi nhìn thấy thi thể trong lòng cậu thì lại rụt về, định ra tay tấn công rồi lại rụt về, cứ lặp đi lặp lại vài lần, cuối cùng loạng choạng ngồi xuống đất, hai mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào đứa con đã trở thành thi thể.
Lần đầu tiên Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ gặp Bạch Cô, bọn hắn cảm thấy bà ta nghiêm nghị đến mức kỳ quái, ngữ điệu nói chuyện cũng kỳ quái, lúc này mới nhìn thấy biểu cảm sống động trên khuôn mặt bà ta, cho dù là đau buồn hay hoang mang, bà ta đều như đã sống lại.
Hạ Bạch nói: “Con trai là do bọn họ, là do Lý gia móc từ trong bụng cô ra, là con của cô và người cô yêu.”
“Phải.” Bạch Cô nói, bà không giấu giếm nữa, có lẽ là nửa câu sau, bà ta không thể phủ nhận, bà ta muốn thừa nhận.
Hạ Bạch hỏi: “Tại sao ông ta lại móc nó ra khỏi bụng bà?”
“Tại sao?” Bạch Cô mỉm cười, nụ cười đầy mỉa mai, “Bởi vì tôi không xứng đáng.”
Ban đầu quả thật bà ta không phải là một cô gái ngoan ngoãn xuất sắc gì, bà ta còn chưa học đại học đã ở bên người mình thích, bố mẹ và thầy cô đều nói không được yêu sớm, nhất là con gái, yêu sớm sẽ thiệt thòi.
Nhưng bà ta không nghe, bà muốn quãng đời học sinh tươi đẹp thuần khiết nhất phải có một mối tình nồng nhiệt.
Bà ta là một cô gái nổi loạn từ trong xương tủy, bà ta biết mình không phải là người ngoan hiền xuất sắc như vẻ ngoài, nhưng bà ta không ngờ có ngày mình lại bị cho là không xứng để sinh con.
Bạch Cô tên thật là Bạch Ngữ, vốn là một học sinh lớp 12 đang sống trong một gia đình tương đối hạnh phúc, ít nói, thành tích học tập cũng không tệ.
Hôm đó, bà ta đang đợi chàng trai mình yêu, chàng trai đó nói muốn đưa bà ta về nhà ra mắt bố mẹ.
Bà ta đợi từ chiều đến tối, tưởng rằng mình bị lừa, nghĩ anh ta sẽ không cùng bà ta gánh vác trách nhiệm, rồi bà bị người ta trói vào trong xe, nhìn thấy anh ta đã chết.
Lần nữa tỉnh lại, bà ta đã ở trên biển rộng mênh mông, bà ta hỏi, anh ấy đâu?
Một người đàn ông chỉ tay về phía biển sau đuôi tàu, nơi đó một mảng máu đang loang ra, cùng với một đàn cá có hàm răng sắc nhọn.
Năm mười tám tuổi ấy, bà ta bị bán đến một hòn đảo xa xôi biệt lập, chàng trai bà ta yêu nhất đã bị đàn cá xung quanh hòn đảo gặm sạch, giống như một bông hoa màu đỏ nở rộ, tiễn bà ta bước vào một thế giới khác.
Bà ta nhìn máu tươi ngày càng nhạt, nghe hai người đàn ông trói mình nói, bà ta được mua bằng một giỏ ngọc trai.
“Viên nào viên nấy đều là ngọc trai nước mặn thượng hạng, còn nói sau này muốn mua thêm mấy người nữa, hahaha….”
“Sao phải mua nhiều như vậy?”
“Nghe nói con gái trên hòn đảo này ngày càng ít, tỷ lệ nam nữ mất cân bằng nghiêm trọng, không biết tại sao.”
Bà ta cũng không biết tại sao, cho đến khi đến đảo Lam Trà được hai tháng.
Tháng đầu tiên, bà ta luôn muốn bỏ trốn, thử hết lần này đến lần khác, thất bại hết lần này đến lần khác, những lần như vậy, bà ta sẽ bị đánh, bị nhốt trong phòng.
Sẽ có ba cô gái lén lút đến đưa thuốc và thức ăn cho bà ta.
Một cô gái xinh đẹp nói với bà ta: “Chị ơi, bọn họ đánh chị, có phải vì chị không khóc không? Chị khóc một chút đi, bọn họ sẽ không đánh chị nữa đâu, thật đấy.”
Bạch Ngữ nghiêm nghị nói: “Tại sao tôi phải khóc trước mặt bọn họ! Bọn họ sẽ tin vào nước mắt sao? Tôi thà chết chứ không khóc trước mặt bọn họ!”
Ba cô gái kinh ngạc nhìn bà ta, như thể bà ta vừa nói ra lời nói kinh thiên động địa gì đó, khiến họ hồi lâu không nói nên lời.
Ngày hôm sau, bọn họ lại lén lút chạy đến.
Cô gái xinh đẹp tên Lý Huyên kia đã nhỏ giọng nói với bà ta: “Chị ơi, nước mắt có tác dụng với bọn họ, chị tin em đi, chị khóc một chút đi, bọn họ sẽ không đánh chị nữa, sẽ cho chị ăn cơm.”
“Vậy tôi cũng sẽ không khóc trước mặt bọn họ, tôi thà chết chứ không cầu xin bọn họ.”
Ba cô gái vẫn kinh ngạc nhìn bà ta, như thể đang nhìn sinh vật lạ, mãi một hồi lâu vẫn không nói gì.
Bà ta vẫn không bỏ cuộc, nhân lúc được thả ra ngoài, bà ta lại nhảy xuống biển, lại bị bắt trở lại.
Bọn họ cũng không bỏ cuộc, lại đến tìm bà ta, lén lút đưa chăn và thức ăn cho bà ta, mỗi người còn mang theo một chiếc đệm, ra dáng muốn tâm sự thâu đêm suốt sáng với bà ta.
“Chị ơi, chị ơi, chị nhìn xem.” Có cô gái ở bên ngoài cửa sổ gọi bà ta, bà ta bị gọi đến phiền, vậy nên đã đi đến bên cửa sổ, nhón chân nhìn ra ngoài.
Vừa nhìn đã bắt gặp khuôn mặt xinh đẹp trong sáng của một cô gái dưới ánh trăng, cô gái chớp hàng mi dài, một giọt nước mắt to tròn trong suốt từ trong mắt rơi xuống.
Vì khoảng cách rất gần, cô gái lại ngẩng đầu, vậy nên bà ta nhìn rất rõ ràng, giọt nước mắt to tròn kia xuất hiện trong mắt cô gái, làm ướt từng sợi mi dài trên mắt cô, sau đó từ khóe mắt cô rơi xuống, để lại một vệt nước mắt dài trên gò má, cuối cùng rơi xuống chiếc cổ mảnh khảnh.
Bạch Ngữ nhìn đến ngẩn người.
Đó là giọt nước mắt đẹp nhất mà bà ta từng thấy, giống như một ngôi sao vừa rơi xuống.
Bà ta từng xem qua tạp chí ở trường, trên đó nói rất nhiều nữ minh tinh không khóc được, phải dùng thuốc nhỏ mắt, hoặc bị đạo diễn mắng chửi mới khóc được.
Lúc đó bà ta đã nghĩ, nếu cô gái này có thể đi đóng phim, nhất định sẽ trở thành minh tinh nổi tiếng.
“Chị ơi, chị học được cách khóc chưa? Chưa học được cũng không sao, Huyên Huyên có thể dạy chị thêm lần nữa, cô ấy là cô gái được các bạn nam trong trường công nhận là khóc đẹp nhất đó.” Cô gái bên cạnh nói.
Từ con mắt bên kia của Lý Huyên chảy xuống một giọt nước mắt khác, cô gái mỉm cười nói: “À, chị ơi, chị không biết khóc cũng không sao, bọn em sẽ dạy chị.”
“……”
Hai tháng sau, Bạch Ngữ không muốn bỏ trốn nữa.
Bởi vì bà ta phát hiện mình mang thai.
Bởi vì bà ta phát hiện mình không phải là cô gái đáng thương nhất trên thế giới này, nơi này có rất nhiều rất nhiều cô gái đáng thương, cũng rất ngốc nghếch.
Hết chương 118.
