Chương 119: Ánh Mắt Không Còn Ánh Sáng Nữa

Chương 119: Ánh Mắt Không Còn Ánh Sáng Nữa

 

Đường Vũ An lặng lẽ rời khỏi cửa tiệm chi nhánh số 1.

 

Mực nước gần cửa tiệm chi nhánh số 1 đã dâng lên khoảng một mét, và vẫn đang từ từ dâng cao, không biết liệu đỉnh lũ đã đi qua Hoang Thành và bắt đầu lan sang các khu vực xung quanh hay chưa.

 

Thật ra, cậu có hơi lo cho lão Tạ.

 

Nhưng có lẽ lọ thuốc chữa trị hôm qua đã phát huy tác dụng, ông không chết mà hiện vẫn đang ở trung tâm Hoang Thành, thậm chí còn không hề di chuyển vị trí. Chẳng biết rốt cuộc ông đang trong trạng thái nào mà có thể sống sót giữa vòng vây nguy hiểm của dòng nước lũ khi đang bị thương nặng như vậy.

 

Đường Vũ An khẽ đạp lên mặt nước, rồi lại nhảy vọt lên cao.

 

So với bầy sinh vật biến dị dày đặc trên đoạn đường từ bể bơi đến tiệm tạp hóa Bình An, thì sinh vật gần cửa tiệm chi nhánh số 1 thưa thớt hơn nhiều. Những chấm đỏ hiển thị sinh vật biến dị trên bản đồ cũng cách nhau khá xa.

 

Dĩ nhiên, cậu cũng không dám lơ là mất cảnh giác, bởi trên bảng tin nhắn, anh Tiểu Khởi đã nhắn tin liên tục trong kênh của quản trị viên rồi. Anh không ngừng nhắc nhở cậu phải cẩn thận, gặp sinh vật biến dị thì phải tránh xa, chú ý ẩn nấp, không được chọc vào bất cứ mối nguy hiểm nào, gặp người bị nạn cũng đừng cố tỏ ra anh hùng…

 

Cậu có thể cảm nhận được sự lo lắng của anh, nên đã ngoan ngoãn nghe lời. Đương nhiên, trong lòng cậu cũng cảm thấy ngọt ngào lắm. Bởi vì anh Tiểu Khởi đã giữ lời hứa, dù rất lo lắng nhưng vẫn cố gắng tin tưởng cậu.

 

Nhà của Lâm Châm cách cửa tiệm chi nhánh số 1 không xa, khoảng ba phút sau, Đường Vũ An đã trông thấy ngôi nhà của cô.

 

Tình hình xung quanh chỗ cô cũng chẳng khá hơn cửa tiệm chi nhánh số 1 là bao. Trên những nơi nhô lên khỏi mặt nước, đủ loại động vật bò sát lúc nhúc, khiến cậu nhìn mà tê cả da đầu.

 

Cậu khẽ điểm mũi chân lên mặt nước, một lần nữa nhảy vọt lên cao.

 

Chiếc ô che bóng không chỉ che được thân hình cậu mà còn giúp cậu điều chỉnh phương hướng trong gió, hệt như một chiếc dù lượn. Đường Vũ An đã thành thạo kỹ năng này đến mức thực hiện nó tự nhiên như hơi thở.

 

Cuối cùng, cậu đáp xuống bên ngoài cửa sổ nhà Lâm Châm.

 

Vừa thu ô lại định lên tiếng chào thì Đường Vũ An ngửi thấy một mùi hăng nồng. Cậu vội vàng lấy một quả việt quất biến dị từ trong Kho Hàng Tùy Thân ra bỏ vào miệng, rồi nhanh chóng trèo vào cửa sổ.

 

Chỉ trong một thoáng đó thôi mà cậu đã cảm thấy hai chân mềm nhũn, đầu óc có chút choáng váng. Đường Vũ An không kìm được mà ngồi bệt xuống đất.

 

“Tiểu An, sao em lại đến đây?”

 

Giọng Lâm Châm vang lên, ngay sau đó cô chạy đến bên cạnh Đường Vũ An, nhét một viên thuốc vào miệng cậu: “Mau ăn thuốc giải đi!”

 

Đường Vũ An nuốt viên thuốc, cảm giác choáng váng mới dần tan đi. Cậu lắc lắc đầu, rồi nhìn Lâm Châm, nhất thời không biết nên nói gì. Cậu đã cẩn thận suốt cả chặng đường đến đây, tránh được hết mọi nguy hiểm, không ngờ lại suýt ngã ngựa ở chỗ chị Lâm Châm!

 

Lâm Châm cũng rất kinh ngạc.

 

“Tiểu An, sức kháng độc của em cao lắm hả?” Cô nói. “Thuốc bột này của chị mà không có thuốc giải thì cơ bản là hít một hơi đã ngất rồi.”

 

Bởi vì thuốc độc cô rắc bên ngoài đều nhắm vào sinh vật biến dị, vậy nên đã tăng liều lượng, đừng nói là người thường, ngay cả dị năng giả đến cũng phải quỳ. Vậy mà Tiểu An lại có thể gắng gượng trèo vào nhà, xem ra đúng là thiên phú dị bẩm!

 

Đường Vũ An không muốn nói chuyện cho lắm. Nếu không phải cậu kịp thời phát hiện có gì đó không ổn, rồi nhét một quả việt quất biến dị vào miệng, thì có lẽ đã ngất đi thật rồi. Cậu lại còn đang ở bên ngoài cửa sổ, nếu mà ngất đi thì… Đường Vũ An nghĩ lại mà vẫn thấy sợ.

 

May quá may quá, may mà cậu phản ứng đủ nhanh. Sự lo lắng của anh Tiểu Khởi dành cho cậu không phải là không có lý, sau này cậu đúng là cần phải cẩn thận hơn nữa.

 

“Chíp chíp… chíp chíp chíp…”

 

Lúc này, Đường Vũ An nghe thấy động tĩnh lạ trong nhà, sự chú ý của cậu lập tức bị thu hút.

 

“Chị Lâm Châm, gà con nở rồi à?”

 

Lâm Châm cười toe toét: “Đúng vậy, nở từ tối qua, cả ba con đều sống sót! Em có muốn xem không?”

 

Đường Vũ An vội vàng gật đầu lia lịa.

 

Cậu đã hoàn hồn trở lại, đứng dậy đi theo Lâm Châm vào căn phòng họ từng nghỉ ngơi, liền thấy A Mộc đang dẫn ba chú gà con lông vàng óng mượt đang ăn gì đó.

 

So với một tháng trước, bộ lông của A Mộc rõ ràng không còn óng ả như trước, thân hình cũng gầy đi không ít. Việc ấp trứng không ngủ không nghỉ liên tục quả là một việc vô cùng hao tổn sức lực của vẹt.

 

Chỉ là tinh thần của nó rất tốt, sau khi thấy Đường Vũ An bước vào, con vẹt lớn liền vỗ cánh bay tới, vui vẻ chào hỏi cậu.

 

“An! Tiểu An!”

 

Đường Vũ An lấy ra một vốc hạt kê, A Mộc lập tức đậu lên vai cậu, vừa mổ những hạt kê vừa thân mật cọ cọ vào người cậu.

 

“Thích! A Mộc siêu thích cậu!”

 

A Mộc vui vẻ kêu quang quác, có thể thấy sau khi ấp nở thành công đàn gà con, tâm trạng của nó cũng rất tốt.

 

“Thời gian qua vất vả cho mày rồi.” Đường Vũ An xoa xoa lông trên đỉnh đầu nó.

 

“A Mộc mệt chết đi được!”

 

Con vẹt lớn lập tức dựa vào cậu làm nũng, khiến Lâm Châm đứng bên cạnh chỉ biết đảo mắt xem thường.

 

Lúc này, ba chú gà con cũng chạy lại, vây quanh Đường Vũ An kêu chíp chíp. Mới nở được ngày thứ hai mà chúng đã tràn đầy sức sống, toàn thân phủ một lớp lông tơ màu vàng nhạt, mềm mại như những con thú nhồi bông, vô cùng đáng yêu.

 

Đường Vũ An lại lấy một vốc hạt kê rắc xuống đất.

 

“Chíp chíp… chíp chíp chíp…”

 

Đàn gà con cất tiếng kêu non nớt, vui vẻ mổ những hạt kê dưới đất, không hề sợ người lạ chút nào.

 

Lâm Châm nhìn cảnh này, rong mắt ánh lên vẻ vui mừng và mãn nguyện. Theo giao kèo ban đầu của bọn họ, chỉ cần trong ba con gà này có hai con mái thì cô sẽ được một con.

 

Nghĩ đến việc sau này có thể có rất nhiều trứng gà, Lâm Châm không nhịn được mà muốn cười vang ba tiếng. Sự hy sinh của cô và A Mộc trong thời gian qua thật đáng giá!

 

Dĩ nhiên, bây giờ gà con mới nở, làm thế nào để nuôi chúng lớn lên vẫn là một vấn đề đau đầu, đặc biệt là khi bên ngoài đang có lũ lụt.

 

“Không ngờ lũ lụt lại đến nhanh như vậy.” Lâm Châm thở dài.

 

“Chị Lâm, hay mọi người đến tiệm tạp hóa Hoang Thành ở đi.” Đường Vũ An đúng lúc đưa ra lời mời.

 

“Bây giờ không chỉ có ông Lý, mà còn có cả hai bà cháu Quả bà bà cũng đang ở chỗ bọn em.” Cậu nói. “Em đang định đến nhà chú Thiết Kim, mời chú ấy qua đó ở luôn.”

 

Lâm Châm có chút kinh ngạc nhìn cậu.

 

Trước đây ông Lý cũng từng nhắc với cô, nhưng cô cứ ngỡ chỉ là nói bâng quơ nên không để tâm, nhưng bây giờ xem thái độ của cậu thiếu niên này…

 

Đường Vũ An nói tiếp: “Dĩ nhiên đây chỉ là tạm thời thôi, đợi sau khi lũ lụt qua đi, mọi người có thể dọn về lại.”

 

“Tại sao?” Cô có chút bối rối hỏi.

 

“Tại sao là sao?” Đường Vũ An cũng tỏ vẻ khó hiểu.

 

“Tại sao lại cho nhiều người đến ở tiệm của các em như vậy? Em không sợ bọn chị ở rồi thì ăn vạ không đi à?”

 

Lâm Châm đã từng nhìn thấy tòa nhà đó, đúng là một nơi vô cùng kiên cố, không chỉ an toàn, mà hai cậu thiếu niên lại ở ngay đó, muốn đổi muối với họ cũng tiện. Một nơi tốt như vậy, chắc chắn sẽ có rất nhiều người thèm muốn. Ăn vạ không đi cũng còn là chuyện nhỏ, chỉ sợ người ta ra tay cướp đoạt, chiếm đất làm vua luôn ấy chứ. Chuyện này ở vùng đất hoang phổ biến lắm, có thể xảy ra bất cứ lúc nào.

 

Đường Vũ An nghe giả thiết của Lâm Châm thì không khỏi bật cười: “Chị Lâm đã có thể nhắc nhở em như vậy, thì chứng tỏ chị sẽ không làm thế, đúng không?”

 

Lâm Châm nhíu mày: “Đương nhiên là chị sẽ không làm vậy, ý chị là người khác…”

 

“Vậy chị đến ở rồi thì có thể giúp bọn em trông chừng người khác mà.” Đường Vũ An nghiêm túc nói. “Một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao. Trước thảm họa thì đương nhiên mọi người đoàn kết lại với nhau mới dễ dàng vượt qua được chứ.”

 

“Chị ở đây một mình, lỡ có chuyện gì cũng không có ai giúp một tay, nếu gặp nguy hiểm, bọn em có vội vàng chạy đến thì cũng có thể không kịp.”

 

Đường Vũ An mỉm cười nói: “Nếu mọi người ở cùng nhau, gặp nguy hiểm có thể cùng nhau đối mặt, ngày thường cũng có thể chăm sóc lẫn nhau, không phải rất tốt sao?”

 

Lâm Châm ngây người nhìn cậu.

 

“Biết chị gặp nguy hiểm, mấy đứa sẽ chạy đến cứu chị à?” Cô hỏi.

 

“Dĩ nhiên rồi.” Đường Vũ An nói như thể đó là điều hiển nhiên. “Hôm qua Quả bà bà gặp phải con gấu biến dị khổng lồ, bọn em và ông Lý đã chạy đến cứu bà đấy.”

 

“Bây giờ bà vẫn ổn, đang ở trong tiệm cùng với Khang Khang.”

 

Nghe vậy, miệng Lâm Châm há hốc thành hình chữ O.

 

“Người chiến đấu với con gấu khổng lồ hôm qua là mấy đứa à?” Cô kinh ngạc nói.

 

Động tĩnh lớn như vậy, cô ở ngay gần đây nên dĩ nhiên là có nghe thấy, chỉ là, cô trốn đi không dám ra ngoài, nên không biết diễn biến cụ thể như thế nào.

 

“Vâng, con gấu khổng lồ đã phá sập nhà của bà rồi.” Nhắc tới chuyện này, Đường Vũ An vẫn còn thấy sợ. “May mà người không sao.”

 

Cậu lại nhìn Lâm Châm, nghiêm túc nói: “Chị Lâm, chị tin em đi, chuyển đến tiệm bọn em ở, chị sẽ không hối hận đâu.”

 

“Còn về vấn đề chị vừa nói…”

 

Đường Vũ An cười cười: “Nếu mọi người muốn ở lại luôn, bọn em rất hoan nghênh, chỉ cần mỗi ngày trả một chút phí là được.”

 

Nghe thấy không phải ở miễn phí, Lâm Châm lập tức có hứng thú. Cô hiểu rất rõ đạo lý này, của miễn phí mới là thứ đắt nhất, nếu cần trả tiền thuê thì lại khác. Chuyện này cũng tương tự như khi sống ở Cự Phong Trấn vậy. Chỉ là, bình thường cô không thích bị ràng buộc thôi, nhưng trong lúc lũ lụt ập đến, có một nơi như Cự Phong Trấn để tránh nguy hiểm thì trả một chút tiền thuê hoàn toàn có thể chấp nhận được.

 

“Được thôi, tiền thuê tính thế nào?” Lâm Châm sảng khoái nói.

 

Đường Vũ An nhìn Lâm Châm, suy nghĩ một lát rồi nói: “Mỗi ngày ba cây rau dại đi, cũng có thể dùng những thứ khác để thay thế, ví dụ như thuốc đuổi côn trùng gì đó, còn có loại thuốc bột mà chị rắc bên ngoài cũng được.”

 

Cuối cùng cậu bổ sung: “Còn có thể trả góp nữa đó chị.”

 

Lâm Châm gật đầu, cảm thấy mức giá này cũng khá phải chăng.

 

“Được!” Cô sảng khoái đồng ý. “Chị dọn dẹp một chút rồi chuyển qua.”

 

Cô chỉ cần không ở đây vài ngày, ngôi nhà này chắc chắn sẽ bị lũ rắn rết chuột bọ chiếm mất, những thứ có thể dọn đi, cô đương nhiên phải tìm cách mang đi. May mà bây giờ mực nước chưa cao lắm, các sinh vật biến dị cỡ lớn cũng chưa xuất hiện, cô muốn đi vẫn còn đi được.

 

Sau khi quyết định xong, Lâm Châm chỉ cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm, hơn nữa cũng bắt đầu mong chờ cuộc sống chống chọi thiên tai cùng mọi người như lời Đường Vũ An miêu tả. Cô có chút xúc động nhìn Đường Vũ An, nói: “Thật không biết trước đây em lớn lên trong môi trường nào nữa, cảm giác suy nghĩ khác một trời một vực với người ở vùng đất hoang tàn này.”

 

“Vậy nên người trong pháo đài, ai cũng đoàn kết thân thiện như vậy sao?” Lâm Châm cảm thấy bản thân mình cũng có chút ao ước.

 

Đường Vũ An chỉ có thể cười gượng, đồng thời trong lòng lại có chút hoài niệm về thế giới trước kia.

 

Không biết đời này… cậu còn có cơ hội quay về không?

 

Cảm xúc buồn bã vừa dâng lên, Đường Vũ An liền lắc đầu, tự vực dậy tinh thần. Không thể quay về thì sẽ đón ba mẹ và Hinh Hinh qua đây, dù thế nào đi nữa mục tiêu này cũng sẽ không dao động hay thay đổi.

 

“Vậy em mang gà con về trước nhé ạ.”

 

Đường Vũ An cẩn thận đặt ba chú gà con màu vàng vào ba lô, kéo khóa lại rồi đeo lên người.

 

A Mộc vẫn luôn đứng bên cạnh căng thẳng quan sát. Mặc dù đây không phải là trứng của nó, nhưng dù sao cũng là do chính nó ấp nở ra, có lẽ nó đã thật sự xem ba chú gà con này như con của mình.

 

“A Mộc, mày có muốn về cùng tao trước không?” Đường Vũ An nói. “Mày vẫn chưa đến cửa tiệm chi nhánh số 1 xem thử đúng không?”

 

A Mộc vỗ cánh đậu lên vai cậu, rõ ràng là muốn đi theo lắm, nhưng nó không lập tức đồng ý mà nhìn về phía Lâm Châm.

 

“Đi đi đi đi, mày qua đó chọn một căn nhà tốt trước đi, chị dọn dẹp đồ đạc xong sẽ qua.” Lâm Châm xua tay nói.

 

Lúc này con vẹt lớn mới vỗ cánh, bay vòng quanh Đường Vũ An.

 

“Đi thôi…”

 

“Dọn nhà mới! Dọn nhà mới!”

 

Đối với chuyện dọn nhà, A Mộc không hề có chút phản kháng nào, ngược lại còn rất phấn khích. Nó bay thẳng đến một góc phòng, lôi ra một cái túi, linh hoạt chui vào vòng dây, treo cái túi lên ngực.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Xem ra nó thật sự hiểu dọn nhà là thế nào, còn biết mang theo cả gia tài của mình nữa.

 

Có lẽ đã miễn dịch hoặc được Lâm Châm cho uống thuốc giải, nên thuốc độc mà Lâm Châm rắc quanh cửa sổ cũng không ảnh hưởng gì đến nó. Nó lúc thì bay ra ngoài cửa sổ, lúc lại bay vào, trông vô cùng vui vẻ.

 

“Mày đứng trên vai tao, không được bay lung tung đâu nhé.” Thấy bộ dạng hoạt bát của nó, Đường Vũ An dặn dò. “Không thì sẽ bị lạc đấy.”

 

“A Mộc thông minh!” Con vẹt lớn cho rằng mình bị xem thường, có chút bất mãn.

 

Đường Vũ An đành phải dỗ dành: “Bây giờ đang lụt, bên ngoài nguy hiểm lắm, khắp nơi đều là rắn, chuyên ăn những con chim nhỏ có bộ lông sặc sỡ xinh đẹp như mày đấy.”

 

Con vẹt lớn lập tức run lên một cái, rồi lại nghi ngờ nhìn Đường Vũ An một cái.

 

Nhưng mà, cuối cùng nó vẫn ngoan ngoãn bay về đậu trên vai Đường Vũ An, móng vuốt bám chặt vào áo cậu.

 

Đường Vũ An mỉm cười, quay lại nói với Lâm Châm một tiếng, rồi cõng theo đàn gà con nhảy ra khỏi cửa sổ nhà cô, sau đó mở ô che bóng và biến mất trên mặt nước.

 

Lâm Châm đi sau một bước, vừa định nói gì đó thì đã thấy cậu biến mất chỉ trong nháy mắt.

 

“Trời đất, nhanh quá vậy!”

 

Đồng thời, trong lòng cô cũng không khỏi dấy lên vài phần lo lắng.

 

Có phải cô đã bị cậu nhóc này nói đến mức mụ mị đầu óc, nên mất cả cảnh giác rồi không?

 

Mấy quả trứng thằn lằn trước đây thì thôi đi, lần này là đàn gà con khó khăn lắm mới ấp nở được, còn có cả A Mộc quý giá nhất của cô nữa, vậy mà cứ thế để cậu nhóc mang đi mất?

 

Mối quan hệ tin tưởng giữa họ đã đến mức này rồi sao?

 

Lỡ như cậu nhóc lừa cô, rồi một đi không trở lại thì sao? Trong đầu Lâm Châm toàn là những suy đoán đen tối.

 

Nhưng cô nhanh chóng lắc đầu, chạy trời không khỏi nắng, tòa nhà lớn như vậy vẫn còn ở đó, bây giờ lại đang lụt lội thế kia, hai cậu thiếu niên này có thể chạy đi đâu được chứ?

 

Cô tự an ủi mình như vậy, nhưng lúc dọn dẹp đồ đạc rõ ràng có chút lơ đãng, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn ra ngoài.

 

————-

 

Ở bên kia.

 

Đường Vũ An mang theo đàn gà con và A Mộc, nhanh chóng thuận lợi quay trở lại cửa tiệm chi nhánh số 1.

 

Xét thấy Lâm Châm có rất nhiều chai lọ, bình thường còn phải nuôi nấm độc và bào chế thuốc, chắc chắn sẽ cần một không gian lớn hơn, nên cậu quyết định sắp xếp cho cô ở căn hộ 701.

 

Sau khi lắp đặt cửa ra vào và cửa sổ giống như các phòng trên lầu, Đường Vũ An mới thả ba chú gà con ra.

 

Lo lắng đàn gà con chạy lung tung và đi bậy, cậu lại lấy một cái thùng giấy từ cửa tiệm chính qua, đặt chúng vào trong, lót một lớp vải, rồi dùng đĩa nhỏ đựng nước và hạt kê. Cậu đặt chiếc thùng ở một góc tường khá mát mẻ.

 

Kể từ khi lũ lụt xảy ra, nhiệt độ ban ngày tuy có giảm rõ rệt, nhưng lại chuyển từ nóng nực sang oi bức. Chắc phải có một trận mưa thì trời mới mát mẻ hơn.

 

May mà cửa tiệm chi nhánh số 1 có tủ lạnh và tủ đông màu xám xanh, nhiệt độ tổng thể trong phòng thấp hơn bên ngoài, tuy vẫn hơi nóng, nhưng đã ở mức có thể chịu đựng được.

 

Tâm trạng của ba chú gà con rõ ràng đã tốt hơn rất nhiều.

 

“Chíp chíp… chíp chíp chíp…”

 

A Mộc nhìn chúng, trong mắt lộ rõ vẻ trìu mến.

 

Đường Vũ An sắp xếp cho A Mộc một cái giá gỗ để nó có chỗ đậu, còn có thể uống nước và ăn hạt kê, đối với con vẹt lớn mà nói, đúng là không còn gì thoải mái hơn.

 

“A Mộc, mày có thích ở đây không?” Đường Vũ An cười tủm tỉm hỏi nó.

 

“Rất thích!”

 

Con vẹt lớn quăng cái túi trên cổ lên giá gỗ, từ trong túi gắp ra một chiếc lông vũ màu xanh xinh đẹp, rồi bay đến vai Đường Vũ An, cắm chiếc lông vũ lên đầu cậu.

 

“Đẹp! Siêu đẹp!”

 

A Mộc ngắm nghía Đường Vũ An, vui vẻ nói.

 

Đường Vũ An vui vẻ nhận lấy món quà này.

 

“Vậy bọn mày ở đây chờ nhé, tao đi đón chị Lâm qua đây.”

 

“A Mộc đi theo!”

 

Con vẹt lớn không muốn ở lại, vỗ cánh bay theo bên cạnh Đường Vũ An.

 

Trên đường về, Đường Vũ An có thể cảm nhận được động vật trên đường đã nhiều hơn, còn xuất hiện một số sinh vật biến dị, cậu thật sự không muốn A Mộc đi mạo hiểm cùng mình.

 

Thế là cậu đành khuyên nó: “Nếu mày đi rồi, đàn gà con phải làm sao? Mày phải ở đây trông chừng chúng nó chứ.”

 

A Mộc nhìn cậu, rồi lại nhìn đàn gà con màu vàng trong thùng giấy, sau đó lộ ra vẻ mặt đầy ai oán, ánh mắt chẳng còn chút ánh sáng nào.

 

“Mất tự do rồi!”

 

“Mất tự do rồi!”

 

Con vẹt lớn bất mãn la hét, nhưng vẫn cam chịu bay về đậu trên giá.

 

Thấy nó đáng thương như vậy, Đường Vũ An suy nghĩ một lát rồi nói: “Mày có muốn làm quen bạn mới không? Ở ngay trên lầu thôi, tao có thể dẫn bọn mày lên.”

 

Khang Khang trước nay rất ngoan, lại có Quả bà bà trông chừng, chắc sẽ không làm gì không tốt với đàn gà con và A Mộc đâu nhỉ?

 

Con vẹt lớn đang ủ rũ lập tức phấn chấn trở lại.

 

“Bạn mới! Bạn mới!” Nó lắc lắc những sợi lông trên đầu, lại vui vẻ kêu quang quác.

 

Đường Vũ An mỉm cười: “Vừa hay mày tên là A Mộc, Khang Khang chắc chắn sẽ rất thích mày.”

 

Thế là, Đường Vũ An ôm thùng giấy, dẫn theo ba chú gà con và A Mộc lên lầu, gõ cửa căn hộ 801.

 

Cánh cửa nhanh chóng hé ra một khe hở, cái đầu nhỏ của Khang Khang ló ra. Cậu bé vốn nhút nhát, khi nhìn thấy Đường Vũ An, mắt liền sáng lên: “Anh ơi!”

 

Đến khi phát hiện ra con vẹt lớn, cậu bé lại ngây người, có chút sợ hãi chạy về phòng, nấp sau chậu cây nhìn trộm.

 

A Mộc thì lại không hề sợ người lạ. Nó đuổi theo sau Khang Khang, khi cậu bé ló đầu ra nhìn trộm, nó liền thu cánh lại dừng trước mặt cậu bé, nghiêng đầu nhìn.

 

“Bạn mới! Chào bạn!”

 

Khang Khang giật mình, nhưng không bị dọa khóc, mà có chút tò mò nhìn nó. Thấy con vẹt lớn không làm hại mình, cuối cùng cậu bé cũng thả lỏng.

 

“…Chào bạn.” Cậu bé lí nhí nói.

 

“Tôi là A Mộc!”

 

Con vẹt lớn vô cùng hoạt bát tự giới thiệu: “A Mộc thông minh và xinh đẹp nhất thế giới!”

 

“Tôi… tôi là Khang Khang! Khang Khang… nhất… nhất… thế giới…”

 

Khang Khang nặn mãi mà cũng không ra được một tính từ nào phù hợp, nhưng đây có lẽ là lần đầu tiên trong đời cậu bé nói được một câu dài như vậy.

 

Quả bà bà ở trong phòng nghe thấy động tĩnh cũng có chút kinh ngạc. Vì không sống trong môi trường đông người, bình thường bà cũng ít có thời gian nói chuyện với cháu trai, dẫn đến việc cậu bé năm nay đã gần năm tuổi rồi mà nói chuyện vẫn còn lắp bắp. So với trước đây, bây giờ cậu bé nói chuyện thật sự đã tiến bộ rất nhiều.

 

Lúc này, Đường Vũ An đã bê đàn gà con vào nhà và giải thích tình hình với Quả bà bà.

 

Sau khi nghe xong, bà gật đầu nói: “Cháu cứ yên tâm đi làm việc của mình đi, bà sẽ trông chừng chúng nó.”

 

“Cảm ơn bà! Cái này cho bà ăn nè.”

 

Đường Vũ An lấy một chiếc bánh trứng thịt ra đưa cho bà, đây là bánh làm bằng trứng thằn lằn khổng lồ, chắc là sẽ có ích cho việc hồi phục sức khỏe của bà.

 

Quả bà bà định từ chối, nhưng Đường Vũ An đặt chiếc bánh xuống rồi quay người chạy đi mất. Bà muốn gọi cũng không gọi kịp.

 

Quả bà bà lắc đầu, cẩn thận cất chiếc bánh đi, rồi lại cúi đầu nhìn đàn gà con màu vàng trong thùng giấy, đôi mắt già nua vô cùng hiền từ và yêu mến.

 

“Chíp chíp… chíp chíp chíp…”

 

Đàn gà con kêu ríu rít, tiếng kêu non nớt tràn đầy sức sống.

 

———–

 

Nhà Lâm Châm.

 

Khi Lâm Châm đã thu dọn phần lớn chai lọ vào trong một chiếc thùng nhựa, thì nghe thấy giọng nói quen thuộc của cậu thiếu niên từ bên ngoài vọng vào.

 

“Chị Lâm, đồ đạc của chị gói xong chưa?”

 

Lâm Châm cảm thấy đôi tay lạnh ngắt của mình cuối cùng cũng có lại hơi ấm, cô nhìn ra cửa sổ, trông thấy cậu thiếu niên từ bên ngoài nhảy vào.

 

Sau khi xác nhận đây không phải là ảo giác do mình quá căng thẳng, cô mới từ từ thở ra một hơi.

 

Đúng là dọa chết cô mà, Tiểu An mà về trễ thêm một giây nữa, có lẽ cô đã phải xông ra ngoài tìm họ rồi…

 

“Em về rồi à?”

 

Lâm Châm bước ra đón, khi nhìn thấy chiếc lông vũ màu xanh trên đầu Đường Vũ An, cô sững người, rồi vui vẻ cười lên.

 

“Vâng, em còn mang cho chị một cái thùng nữa này, chị xem có dùng được không.”

 

Đường Vũ An đưa cho cô một chiếc thùng nhựa, rồi bê cái thùng đầy chai thuốc dưới đất lên: “Thùng này em mang qua giúp chị trước nhé.”

 

“Bưng nổi không đó?”

 

“Dĩ nhiên rồi!” Đường Vũ An nói. “Yên tâm đi, ở đây gần tiệm tạp hóa lắm, một loáng là tới thôi.”

 

Nhìn cậu thiếu niên bưng thùng đồ đi, đến khi trong phòng lại chỉ còn lại một mình, trong lòng Lâm Châm lại không tránh khỏi nảy sinh vài suy nghĩ đen tối, nhưng cô nhanh chóng kiềm chế bản thân.

 

Người có thể được ông Lý và A Mộc công nhận, chắc là đáng tin cậy.

 

Đường Vũ An không hề biết diễn biến tâm lý vô cùng rối rắm và giằng xé của Lâm Châm. Sau khi rời khỏi tầm mắt của cô, cậu liền cất thùng đồ đó vào Kho Hàng Tùy Thân, rồi nhanh chóng đến nhà Thiết Kim.

 

Không phải cậu không muốn giúp Lâm Châm dọn dẹp, nhưng trải nghiệm suýt bị thuốc độc hạ gục ngay khi chưa kịp bước vào cửa, khiến cậu có chút ám ảnh.

 

Thôi thì cứ để chị Lâm tự dọn dẹp vậy…

 

Đường Vũ An vừa đi vừa nghĩ trong lòng, không biết chú Thiết Kim có đặt biện pháp phòng ngự nào không, lát nữa cậu phải làm thế nào mới có thể an toàn bước vào nhà ông ta đây?

 

Chỉ là, điều cậu không ngờ tới là, cậu còn chưa nhìn thấy nhà của Thiết Kim, thì đã gặp ông ta trên đường đi rồi…

 

Một chiếc thuyền nhỏ đang chầm chậm lướt trên mặt nước, đi ngược dòng về phía cửa tiệm chi nhánh số 1, mà người ngồi trên thuyền, không ai khác chính là Thiết Kim cùng A Liên đang bế Kim Lị Lị!

 

Điều kỳ diệu hơn nữa là, bên dưới chiếc thuyền có một đàn cá piranha đang bơi theo, chúng cắn xé mọi sinh vật gặp phải trong nước, nhưng lại tuyệt nhiên không tấn công chiếc thuyền nhỏ này.

 

Hết chương 119.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Thiết Kim: Không cần mời, tôi tự mình đến!

 

Chương 119: Ánh Mắt Không Còn Ánh Sáng Nữa

Ngày đăng: 4 Tháng 2, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên