Chương 119: Chỉ Cần Tôi Ăn Đủ Béo Thì Sẽ Không Ai Có Thể Coi Thường Tôi Được

 

Chương 119: Chỉ Cần Tôi Ăn Đủ Béo Thì Sẽ Không Ai Có Thể Coi Thường Tôi Được

 

Tiền Đa Đa ho mạnh một tiếng: “Chúng tôi không ủng hộ việc đổi người.”

 

Nhưng hoàn toàn không có ai thèm để ý đến hắn.

 

Ninh Lạc vẫn đang bắn sóng tình yêu về phía Chu Kiệu, Chu Kiệu vô cùng cảm động, nhưng cũng không dám nhìn Lộ Đình Châu phía sau, còn Tào Cẩn Lưu thì hét lên một tiếng rồi túm lấy vai Ninh Lạc, lắc mạnh.

 

“Anh Tiểu Lạc, em đối xử với anh không tệ, sao anh lại bắt em phải vượt ải tình yêu một lần nữa vậy?”

 

Ninh Lạc bị lắc mạnh, khó khăn giơ tay lên, đưa ngón trỏ lên miệng suỵt một tiếng: “Đàn ông tốt chí ở bốn phương, theo đuổi vợ không được cũng đừng có la làng lên như thế.”

 

Chu Kiệu bị sặc nước bọt, ho sù sụ, đôi môi nhợt nhạt vì ho mà đỏ bừng.

 

Tiền Đa Đa: “Này, có ai để ý đến lời tôi nói không vậy?”

 

Tào Cẩn Lưu tức muốn chết, giọng nói vô cùng u oán: “Anh Tiểu Lạc, trước đây anh đâu có nói thế! Hồi anh đăng bài trên vòng bạn bè, kêu gọi quyên góp để phóng sinh gà rán KFC, bắt em chuyển cho anh 50 tệ, anh còn chúc bọn em trăm năm hòa hợp cơ mà.”

 

Lần này đến lượt Ninh Lạc ho khan, ho mấy tiếng để át đi giọng của Tào Cẩn Lưu: “Nói nhỏ thôi, chuyện này thì có gì vẻ vang mà nói?”

 

Đinh Đãng Mậu rất muốn mở miệng nói gì đó để chiếm sóng, nhưng hắn ta phát hiện mình nói gì cũng không bắt kịp được mạch não của đám thần kinh này, tức muốn chết. Lần đầu tiên hắn ta biết được cảm giác, làm công việc khiến người ta muốn chết là thế nào, nhưng hắn ta còn phải kiếm sống, hóa ra đây chính là sống trong nghịch cảnh.

 

Chu Kiệu đứng ngồi không yên: “Tôi…”

 

Ninh Lạc và Tào Cẩn Lưu lập tức nhìn cậu ta, ánh mắt tha thiết.

 

Chu Kiệu lại ngậm miệng.

 

“Chu Kiệu có muốn đi hay không, vẫn phải hỏi ý kiến cá nhân cậu ấy,” Lộ Đình Châu đột ngột lên tiếng, hỏi thì hỏi Chu Kiệu, nhưng mắt lại nhìn Ninh Lạc, cười một cái, “Phải không, Tiểu Lạc?”

 

[Ối chà, cuối cùng cũng có người không ngồi yên được nữa à?]

 

[Tôi rất nghiêm túc khi nghi ngờ Tiểu Lạc là đang cố ý trêu anh Lộ, hahahaha.]

 

[Không, cũng có khả năng là đứa nhỏ này chỉ đơn thuần mê trai đẹp thôi.]

 

[Cười chết tôi rồi, tôi ở bên kia thấy Đinh Đãng Mậu cứ mở miệng rồi ngậm miệng, @Đinh Đãng Mậu, sao anh sao không nói gì, thích yên tĩnh à?]

 

[@Đinh Đãng Mậu, anh trai, anh giả bộ tiếp đi, tôi thích xem cảnh Ninh Lạc cà khịa anh lắm.]

 

[Chắc không dám nói nữa rồi, cư dân mạng đang bới móc điểm thi tiếng Anh cấp 4 của hắn ta kìa.]

 

[Đã bảo là không làm giả rồi mà! Sao có người nghe không hiểu tiếng người vậy??]

 

Cư dân mạng không nói gì, chỉ ném qua một chiếc meme Tom chỉ tay: Nóng rồi đấy.

 

Chu Kiệu gắng gượng nở nụ cười: “Tôi không đi đâu, nụ hôn của Tiểu Lạc cứ để dành cho người khác đi.”

 

Ninh Lạc nghe vậy, mặt lộ rõ vẻ thất vọng, chép miệng: “Thôi được rồi.”

 

Lộ Đình Châu & Tào Cẩn Lưu: ?

 

Cậu đang thất vọng cái gì vậy, cho hỏi một chút đi?

 

“Mọi người!” Cuối cùng Tiền Đa Đa cũng không nhịn được nữa, giọng hắn cao vút, cao đến mức muốn vỡ giọng luôn, “Khụ khụ! Tôi đã nói rồi, chúng ta không được đổi đội!”

 

Ninh Lạc ngẩn ra: “Không được đổi đội?”

 

Tiền Đa Đa hét lớn: “Không được!”

 

【Chậc, sao không nói sớm, lãng phí thời gian của tôi.】

 

Tiền Đa Đa: ???

 

Tôi không nói à? Cậu giỏi thì nói ra câu đó ra xem nào Ninh Lạc, tôi phải để cư dân mạng đòi lại công bằng cho tôi!

 

Cuối cùng Tiền Đa Đa cũng đã khống chế được đám ngựa hoang này, thành công giành lại quyền kiểm soát tình hình. Tiếp theo là một số lưu ý linh tinh, điều kiện chỗ ở của bọn họ được sắp xếp theo phần thưởng livestream lần trước, Ninh Lạc và Lộ Đình Châu vui vẻ nhận được chỗ ở tốt nhất, cả hai bày tỏ, mình vô cùng hài lòng.

 

Xe buýt chở một đám người từ sân bay đi thẳng một mạch, cuối cùng cũng đến nơi, điểm đến là Lạc Thành. Đây là cố đô ngàn năm tuổi, mang đậm nét cổ kính, thậm chí còn có nhà đầu tư xây dựng một phim trường mô phỏng bên cạnh, phần lớn các bộ phim cổ trang và phim thời Dân quốc đều quay ở đây.

 

Trong số bọn họ có không ít người là diễn viên, nhìn thấy nơi quen thuộc đều có cảm giác là lạ, giống như sau khi nhảy việc lại quay về công ty cũ, nhớ lại những tháng ngày làm trâu làm ngựa ở đoàn phim.

 

Lộ Đình Châu vừa xuống xe đã nhận được không ít tin nhắn, đều là từ những người bạn từng hợp tác, có quan hệ tốt với anh gửi đến, anh trả lời vài tin.

 

【Lâm Ngạn Y: Xem livestream của cậu, không ngờ lần này lại ghi hình ngay cạnh tôi? Đến đoàn phim thăm ban chơi đi.】

 

【Lộ: Đợi khi nào có thời gian đi, gần đây tôi rất bận.】

 

【Lâm Ngạn Y: Có chút chuyện cỏn con này mà cậu bận gì chứ? Trước đây cậu quay phim xong còn bay khắp thế giới nhận lịch trình, sao giờ cứ như nghỉ hưu dưỡng già vậy?】

 

【Lộ: Bận yêu đương.】

 

Bên kia lập tức im bặt, không trả lời nữa, yên lặng như đã chết rồi.

 

Lộ Đình Châu dùng cách này như chơi trò xếp kẹo, một lần giải quyết toàn bộ tin nhắn.

 

Mấy người đến nơi, vừa đặt hành lý xuống đã lập tức bị Tiền Đa Đa dẫn đi xem chỗ làm thêm.

 

Hắn cầm cờ nhỏ dẫn đầu: “Chỗ chúng ta có quán ăn vặt, quán rượu trái cây, cửa hàng bán đồ bạc và cửa hàng đồ cổ, xem mọi người thích cái nào, cứ tùy ý chọn lựa. Nhưng chỉ người cùng nhóm mới được chọn một quán.”

 

Ninh Lạc giơ tay: “Tôi muốn chọn quán ăn vặt!”

 

Hướng Bặc Ngôn khinh bỉ: “Sao cả ngày cậu chỉ nghĩ đến ăn ăn ăn thế?”

 

Ninh Lạc cười nhạo sự ngây thơ của gã ta: “Cậu thì hiểu cái gì chứ, chỉ cần tôi ăn đủ béo thì sẽ không ai có thể coi thường tôi được.”

 

Gã ta gật đầu: “Bây giờ trình độ nói nhảm của cậu càng ngày càng tăng cao rồi.”

 

Đinh Thiệu Ý kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn Ninh Lạc với vẻ sùng bái, lần đầu tiên trong đời cô bé nghe thấy logic hoàn hảo nhất quán như vậy.

 

Cho nên khi Tiền Đa Đa dẫn mọi người đến quán ăn vặt, hỏi cô bé có muốn ở lại không, Đinh Thiệu Ý đã nghiêm túc gật đầu: “Muốn ở lại.”

 

Chủ quán thấy cô bé dễ thương, hỏi: “Tại sao lại muốn ở lại đây? Phía sau còn nhiều quán thú vị lắm đó.”

 

Cô nghiêm túc: “Bởi vì cháu không muốn bị người khác coi thường, cháu phải cố gắng ở chỗ của chú ăn cho mập.”

 

“…?” Chủ quán có một giây hoài nghi, không biết mình có phải đang mở nhà hàng buffet tự chọn hay không.

 

“Xin lỗi xin lỗi xin lỗi!” Tiền Đa Đa lập tức bật chế độ xin lỗi điên cuồng, còn trừng mắt lườm Ninh Lạc một cái.

 

Ninh Lạc sờ sờ mũi, chột dạ.

 

Hai người bọn họ thuận lợi chọn quán ăn vặt, nhưng vì tò mò nên quyết định đi cùng đoàn người xem các cửa hàng khác.

 

Tiếp theo là cửa hàng đồ cổ.

 

Đinh Đãng Mậu đi vào trong, nói với Hướng Tư Kỳ đi bên cạnh: “Tôi vừa vào cửa hàng kiểu này là tự nhiên có cảm giác quen thuộc, nơi này cực giống với nhà ông nội tôi, đâu đâu cũng là đồ cổ tranh chữ quý giá. Hồi nhỏ tôi không cẩn thận làm vỡ một món đồ sứ, ông cụ nhân từ lần đầu tiên nổi trận lôi đình mắng tôi, ông nói với tôi cái bình đó là vật phẩm đấu giá, có giá lên đến tám mươi triệu.”

 

“Chuyện này sau đó ông thường xuyên nhắc lại, lúc đó tôi còn nhỏ thật sự là không hiểu chuyện, ngược lại ông cụ lại nói không sao, một món đồ sứ thôi, không bằng niềm vui của tôi. Sau này, khoản tiền đầu tiên tôi kiếm được đã dùng để mua cho ông một căn biệt thự ở San Francisco, không đắt, chỉ là chút đền bù nho nhỏ của tôi thôi.”

 

Chủ cửa hàng nghe mà khóe miệng giật giật.

 

Mấy kẻ lắm tiền các người, đừng có khoe khoang nói năng lung tung được không.

 

Đinh Đãng Mậu chú ý tới, bèn xin lỗi: “Xin lỗi, có phải tôi nói nhiều quá không? Đây chỉ là chuyện cuộc sống thường ngày của tôi, tôi không có ý gì khác, chỉ muốn chia sẻ một chút mà thôi.”

 

Chủ cửa hàng: “…Không sao, haha.”

 

[Tám mươi triệu! Cả đời này tôi chưa từng thấy nhiều tiền như vậy! Miêu Miêu là thiếu gia giới thượng lưu Bắc Kinh chuẩn rồi!]

 

 

[Miêu Miêu thật hiếu thảo, ông nội cũng là người có văn hóa ghê, đúng là gia đình có nền tảng vững chắc.]

 

[Đây chính là thiếu gia kiểu không cố gắng thì phải về nhà kế thừa gia nghiệp đây mà, khi tiểu thuyết phản ánh hiện thực.]

 

[? Điện thoại của bố tôi lại đưa tôi vào giới nào vậy? ? (mặt người da đen dấu chấm hỏi)]

 

[Xin phép hỏi một câu lịch sự, hoàn toàn là ác ý, người này nói chuyện kiểu đó mà thật sự không có ai muốn đấm hắn ta một cái sao?]

 

Hướng Tư Kỳ vừa nghe vừa gật đầu: “Ồ ồ, làm vỡ à, thế thì phải đánh.” Anh ta tỏ vẻ đau xót, “Tám mươi triệu đấy, nếu là con trai tôi, tôi có thể đánh cho nó ra bã, ấn mạnh xuống đất mà đập, đập xong lại lôi lên đánh tiếp.”

 

Đinh Đãng Mậu tưởng tượng ra cảnh đó: ?

 

Hắn ta gượng cười: “Không phải, ý tôi là…”

 

Ninh Lạc đi ngang qua, vẻ mặt kiểu, tôi hiểu anh, cậu vỗ vai hắn ta như thể hai người là anh em tốt: “Tôi hiểu rồi! Anh muốn nói ông nội anh tính tình thật tốt, quá hiền từ, vậy mà chỉ mắng một trận là xong. Ôi chao, đúng là người tốt mà, lần sau tôi kêu gọi quyên góp có thể nhờ ông của anh giúp sức không?”

 

Đinh Đãng Mậu bị bị cậu vỗ đến loạng choạng, suýt chút nữa thì hộc máu.

 

Ý hắn ta không phải thế!!

 

Chủ cửa hàng cúi đầu, không dám ngẩng đầu lên.

 

Sợ bị phát hiện mình đang nhịn cười.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

[Hahahahaha, tôi đoán là Đinh Đang Miêu không phải muốn nói cái này đâu.]

 

[Hướng Tư Kỳ, năng lực trì độn siêu việt (giơ ngón cái)]

 

[Miêu Miêu thích khoe khoang thì làm sao? Tám phần là muốn động dục cầu bạn tình rồi.]

 

[Tôi đề nghị đến gặp chuyên gia thiến đi, để giải quyết hoàn hảo, một lần cắt cả đôi, rồi khâu miệng lại luôn.]

 

[Mức độ độc miệng của cư dân mạng xem mà ấm lòng ghê, (hoa hồng).]

 

Fan hâm mộ của Đinh Đãng Mậu tức muốn chết, còn nhóm chuyên đi tẩy trắng cho Đinh Đãng Mậu thì bận tối mắt tối mũi, vì phải chụp màn hình báo cáo từng người một, tổ chức đánh sập tài khoản.

 

Người đại diện của hắn ta thì càng thêm đau đầu, vốn tưởng rằng tham gia show tạp kỹ này là có thể tạo chút nhiệt độ, vì thế còn dùng ơn nghĩa ép buộc Ninh Dương, phải đắc tội với anh ta mới có thể đến được đây, kết quả là vừa mới phát sóng, tình hình đã như ngựa hoang thoát cương, không thể nào kéo lại được?

 

Đinh Đãng Mậu cũng sắp tức chết rồi.

 

Hắn ta biết đám người này không bình thường, nhưng không ngờ lại không bình thường đến mức này!

 

Mịa nó, toàn một lũ thần kinh!

 

Chủ cửa hàng ân cần hỏi: “Cậu còn muốn nói gì nữa không?”

 

Đinh Đãng Mậu đúng là còn có chuyện muốn nói, hắn ta nhìn Ninh Lạc phản pháo: “Tôi thấy nên đăng những thứ bổ ích lên vòng bạn bè, còn những chuyện đùa như chuyển 50 tệ gì đó thì không cần thiết phải mang ra nói công khai.”

 

Ninh Lạc chắp tay sau lưng đi dạo như ông cụ, nhưng vẫn không quên trả lời: “Tôi lại không hầm canh sườn trên vòng bạn bè, cần bổ để làm gì? Ai không muốn xem cứ nói thẳng với tôi là được.”

 

【Để tôi chặn tên đó luôn, đúng là được chiều quá sinh hư rồi, từ bao giờ mà bọn tôi lên cơn điên còn phải xem sắc mặt của người khác thế?】

 

Chủ cửa hàng cười hề hề, nói: “Chàng trai trẻ này đúng là thẳng tính, vô cùng chính trực.”

 

Ninh Lạc mỉm cười tiếp nhận lời khen.

 

【Cảm ơn, buổi sáng tôi uống liền ba hộp Hoắc Hương Chính Khí Thủy, chỉ vì giây phút này đứng lên nói ra lẽ phải đó.】

 

Chủ cửa hàng lại nhìn Đinh Đãng Mậu, ân cần hỏi: “Chàng trai trẻ này, cậu còn có gì muốn nói không?”

 

Đinh Đãng Mậu không muốn nói thêm gì nữa.

 

Hắn ta đã ngoan ngoãn rồi.

 

Cuối cùng Ninh Lạc và Đinh Thiệu Ý ở lại quán ăn vặt, Tào Cẩn Lưu và Hướng Bặc Ngôn đến cửa hàng bán rượu trái cây, Lộ Đình Châu và Chu Kiệu đến cửa hàng buôn bán đồ bạc, Hướng Tư Kỳ và Đinh Đãng Mậu đến cửa hàng đồ cổ.

 

Tám người phân chia xong thì chia tay trước quán đồ bạc, sáu người còn lại đều phải về cửa hàng của mình.

 

Ninh Lạc đi ba bước thì ngoái đầu lại một lần, vẫy vẫy tay với Lộ Đình Châu: “Lộ Bảo, em không nỡ xa anh, em yêu anh lắm, mỗi phút mỗi giây trong đời em đều không thể thiếu anh! Anh có đến tìm em nữa không Lộ Bảo? Lộ Bảo, anh nói gì đi chứ, sự im lặng của anh làm tim em đau quá.”

 

Lộ Đình Châu lên tiếng: “Em có nghe ông chủ quán ăn vặt đã nói gì không?”

 

Ninh Lạc: “Nói gì cơ?”

 

“Hôm nay làm không đủ tám tiếng thì sẽ bị trừ lương.”

 

Bệnh của Ninh Lạc đã được chữa khỏi ngay lập tức, cậu kéo Đinh Thiệu Ý chạy như bay về quán ăn vặt: “Sao anh không nói sớm! Bây giờ mới bắt đầu làm, vậy cũng phải tăng ca làm đêm à? Aaaaa!”

 

Đinh Thiệu Ý bị cậu kéo chạy nhanh đến mức đôi chân ngắn cũn cũng sắp bay lên luôn, rõ ràng là cô bé 12 tuổi, vậy mà lại lùn như đứa trẻ 8, 9 tuổi vậy, nhưng cô bé vẫn thở hồng hộc cố gắng chạy theo: “Anh ơi, sao anh thay đổi nhanh thế?”

 

Cư dân mạng cười sắp chết mất.

 

[Có ai hiểu được điểm cười của tôi không? Nhìn cô bé nghiêm mặt ra vẻ người lớn càng làm tôi muốn cười hơn.]

 

[Em gái à, em giống như mô hình nhỏ trong tay Lạc Bảo vậy, hahahaha.]

 

Ninh Lạc dựa trên nguyên tắc giáo dục, nghiêm túc trả lời: “Bởi vì anh yêu công việc này từ tận đáy lòng.”

 

【Mới là lạ! Bởi vì anh không vì tình yêu mà rơi một giọt lệ nào, chỉ vì tăng ca mà đêm không ngủ được!】

 

Cô bé gật đầu: “Em hiểu rồi.”

 

Hai người thở hổn hển chạy đến trước cửa quán ăn vặt, chủ quán đã đợi sẵn ở đó, mặt lộ vẻ bất mãn nhìn chằm chằm bọn họ: “Hai đứa làm sao thế, ngày đầu đi làm đã đến muộn? Còn muốn làm nữa không? Có phải muốn bị trừ lương không?”

 

Ninh Lạc nuốt nước bọt, lắc đầu lia lịa: “Không không không, không muốn!”

 

【Công lý còn có thể đến muộn, tại sao tôi đi làm lại không thể chứ!】

 

Đinh Thiệu Ý đứng bên cạnh gật đầu lia lịa.

 

Ở độ tuổi nhỏ như cô bé vậy mà đã gặp được người thầy của cuộc đời mình, từ đó cuộc sống toàn là con đường bằng phẳng.

 

[……Chú ơi chú diễn thật quá, cháu đã nhập tâm vào vai sếp rồi.]

 

[Để tôi! Để tôi đấm nát đầu nhà tư bản!]

 

[Em gái còn nhỏ như vậy đã phải nếm trải cay đắng của việc làm thêm, thật tốt, hãy nuôi dưỡng nô lệ công sở từ khi còn nhỏ.]

 

“Mau vào thay quần áo đi,” chủ quán thúc giục, còn lẩm bẩm một câu, , “Cũng may là làm việc dưới trướng tôi đấy, chứ nếu ở dưới tay Lão gia, kiểu gì cũng phải trị cái tật xấu này.”

 

Đinh Thiệu Ý ngẩng đầu hỏi: “Lão gia nào ạ?”

 

Sắc mặt chủ quán thay đổi hẳn: “Bớt hỏi những chuyện không nên hỏi, biết ông chủ của các cháu là được rồi. Mau đi thay quần áo đi, thay xong ra đây xếp hàng mới nhập lên kệ trước, sau đó chuyển hàng ở phía Đông sang phía Tây theo lời tôi nói, rồi ép mười ly nước mơ chua và nước hoa quả ướp lạnh để vào tủ lạnh, rồi cắt sẵn hoa quả cần dùng để lát nữa không phải làm ngay, để khách hàng phải chờ lâu, sốt ruột…”

 

Ông ta lải nhải rất nhiều, cuối cùng nói: “Thôi, trước mắt dặn dò nhiêu đó đã, những cái khác đợi làm xong rồi nói.”

 

【Còn những cái khác nữa!!!】

 

Tiếng gào thét của Ninh Lạc vang vọng khắp ba con phố.

 

Chủ quán: “Tôi đi xử lý chút việc trước, hai đứa… để tôi tính xem nào, tám tiếng… À, hai đứa tan ca lúc mười giờ tối, giữa giờ tranh thủ ăn cơm đi nhé.”

 

Đợi chủ quán đi rồi, Ninh Lạc vịn vào quầy, cả người trượt xuống đất.

 

Đinh Thiệu Ý không quan tâm đến tai mình đang ù đi, vội vàng chạy đến đỡ cậu dậy: “Anh sao thế?”

 

Ninh Lạc nắm lấy tay cô bé, nghĩ đến điều gì đó, hai mắt sáng rực: “Em gái, đợi đấy, anh sẽ lập tức cứu em ra khỏi nơi nước sôi lửa bỏng này!”

 

Các cư dân mạng đều tưởng cậu có chiêu trò lười biếng gì đó hay ho.

 

Kết quả trơ mắt nhìn Ninh Lạc quay đầu gọi video call cho Ninh Dương.

 

Khoảnh khắc đầu dây bên kia kết nối, nước mắt Ninh Lạc nói đến là đến, tình cảm dạt dào, cảm xúc tràn đầy: “Anh ơi!!!”

 

Một tiếng “Anh ơi” vang lên vô cùng não nề, khiến người nghe như muốn đứt từng khúc ruột, người nghe đau lòng kẻ nghe rơi lệ.

 

Ninh Dương nhíu mày đưa điện thoại ra xa một chút: “Em khóc tang cho anh đấy à?”

 

Ninh Lạc thút tha thút thít: “Anh có nhớ em không? Em nhớ anh lắm! Anh có thể đón em về nhà không? Chúng ta cùng về cho bố mẹ hưởng niềm vui gia đình, được không?”

 

Ninh Dương đồng ý ngay: “Được.”

 

Động tác lau nước mắt của Ninh Lạc khựng lại: “Hả?”

 

【Đơn giản vậy sao?】

 

Cậu bị hạnh phúc đập cho một phát choáng váng.

 

“Đúng vậy, không vấn đề,” Ninh Dương xiên một miếng dưa hấu do thư ký Tiền cống nạp, ngồi trong phòng điều hòa vô cùng thoải mái, “Em bồi thường tám mươi triệu tiền vi phạm hợp đồng cho anh là được.”

 

Ninh Lạc hét lớn: “Bảo sao Tiền Đa Đa đòi tiền em, hóa ra là anh muốn tiền!”

 

“Đưa không?”

 

“Không đưa!!!”

 

Câu nói này còn dứt khoát hơn cả tiếng “anh ơi” vừa nãy.

 

“Vậy thì không có gì để nói nữa.”

 

Ninh Dương thấy bộ dạng khóc thút thít của em trai, vẫn hơi mềm lòng, an ủi thêm một câu, “Anh không có ý đồ xấu gì đâu, anh chỉ đang dạy cho em một đạo lý bằng hành động thiết thực thôi.”

 

Ninh Lạc: “Đạo lý gì?”

 

“Chỉ có trẻ con mới lựa chọn, còn người lớn thì đều phải làm trâu làm ngựa, công việc thì làm không bao giờ hết.” Ninh Dương nói xong thì cúp máy ngay lập tức.

 

Ninh Lạc nhìn điện thoại bị ngắt kết nối, nghẹn lời không nói nên câu nào nữa.

 

Cậu điều chỉnh lại cảm xúc một lúc lâu, sau đó quay đầu nói với Đinh Thiệu Ý: “Em gái à, hôm nay anh dạy cho em một đạo lý.”

 

Cô đáp lắc đầu: “Em không hiểu mấy đạo lý đó đâu.”

 

Ninh Lạc cười u ám: “Vậy anh dạy cho em một thành ngữ nhé, vạn tử bất từ.”

 

“Nghĩa là, anh có bị tức chết một vạn lần, anh cũng không có cách nào từ chức được!”

 

Hết chương 119.

 

Chương 119: Chỉ Cần Tôi Ăn Đủ Béo Thì Sẽ Không Ai Có Thể Coi Thường Tôi Được

Ngày đăng: 5 Tháng 4, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên