Chương 119: Đảo Lam Trà (Phần kết)

 

Chương 119: Đảo Lam Trà (Phần kết)

 

“Nước mắt phải to, tiếng khóc phải vang.”

 

“Đó mới là khóc hay, tiếng khóc thì dễ tập, nhưng nước mắt lại khó ra.”

 

Ba cô gái Lý Huyên, Lý Lạp và Vương Tĩnh Tĩnh vây quanh bà ta, rất nghiêm túc dạy bà ta cách khóc, không chút giấu giếm truyền thụ kinh nghiệm tích lũy từ nhỏ của mình cho bà ta.

 

Bà ta hỏi: “Nếu như thật sự không khóc được thì sao?”

 

Vương Tĩnh Tĩnh mũm mĩm lấy ra một cây kim, dùng vẻ mặt ngây thơ nhìn cô.

 

“……”

 

Lý Huyên vỗ vai cô, nói: “Chị đừng sợ, tụi em đều đã bị châm qua rồi.”

 

Trong thế giới của Bạch Ngữ, có lẽ do bà ta ghét tiếng trẻ con khóc, vậy nên ký ức của bà ta đầy rẫy tiếng khóc của chúng. Bà ta cảm thấy trẻ con là sinh vật rất hay khóc, chỉ cần va chạm một chút, không vừa ý một chút là lại khóc không ngừng.

 

Bà ta không biết rằng trên đời này, để khiến một đứa trẻ khóc, lại cần phải dùng đến kim châm.

 

Từ nhỏ bị kim châm nhiều lần, về sau nhìn thấy kim sẽ hình thành phản xạ có điều kiện, sau này khóc sẽ dễ dàng hơn.

 

“Thật hoang đường, thật hoang đường, thật hoang đường mà.” Bà ta nói liên tục ba lần, nói xong thì bật cười trước ánh mắt ngơ ngác của ba cô gái.

 

“Nước mắt là biểu hiện của cảm xúc và cảm giác, con người chỉ rơi lệ khi đau buồn và đau đớn.” Bạch Ngữ đứng đó, nhìn xuống bọn họ, nghiêm nghị nói: “Rơi lệ là cách cơ thể và nội tâm nói với bản thân và người khác rằng, bạn đang buồn, bạn đang đau, bạn cần được chữa lành.”

 

Ba cô gái này là lén lút đến đây, đáng lẽ ra họ phải nhỏ giọng, không thể để người khác phát hiện, nhưng nghe Bạch Ngữ nói vậy, bọn họ không ngắt lời, chỉ ngơ ngác nhìn bà ta.

 

Giọng Bạch Ngữ không lớn lắm, nhưng rất vang dội, “Chứ không phải là thứ để mua vui cho đàn ông, họ còn bình phẩm xem ai khóc đẹp nhất, hừ, bị đánh giá là cô gái khóc đẹp nhất, chẳng lẽ cô cảm thấy rất vinh quang sao?”

 

Cô gái khóc đẹp nhất trên đảo Lam Trà rụt tay ra sau lưng.

 

Là cô gái khóc đẹp nhất trên đảo Lam Trà, sẽ được mọi người trên đảo khen ngợi, ai cũng khen cô, rất nhiều nhà muốn cô làm con dâu, cô cứ nghĩ đó là sự thật, rất vinh quang, rất đáng tự hào.

 

Thế nhưng vào lúc này, dưới ánh mắt của Bạch Ngữ, cô rụt người lại, hận không thể chui xuống đất.

 

Bỗng dưng cô có cảm giác thật xấu hổ.

 

Nước mắt là sự thể hiện cảm xúc và cảm nhận của con người. Cô nhớ khi còn rất nhỏ, cô cũng đã từng nói với mẹ mình như thế, chỉ khi nào khó chịu mới khóc, tại sao khi đó cô lại biết điều đó, bởi vì đó có lẽ là bản năng và thiên tính của con người.

 

Thứ dễ dàng bị đánh cho thức tỉnh nhanh nhất chính là sự thật không thể thay đổi được.

 

Cô cảm thấy mắt có chút chua xót, một ngón tay bấu vào tường đất, cố gắng thu nhỏ bản thân mình lại, cố gắng nhỏ giọng giải thích cho mình, “Không phải là để mua vui cho đàn ông, mà là để chuộc tội, con gái sinh ra đã có tội, nước mắt có thể gột rửa tội lỗi trên người chúng ta, giống như cái đó, cái đó vậy.”

 

“Hửm? Ha ha ha ha! Còn không bằng nói là tiên nữ giáng trần rơi lệ, nói rằng kiếp trước họ tưới nước cho các người lớn lên, kiếp này các người phải dùng nước mắt để báo đáp thì tôi còn có thể chấp nhận được một chút.” Bạch Ngữ cười lớn rồi mắng, “Tư tưởng trọng nam khinh nữ thật ghê tởm!”

 

Ba cô gái không hiểu lời bà ta nói, họ chỉ ngơ ngác nhìn bà ta bị đánh cho khắp người đầy thương tích, nhưng vẫn đang cười lớn, khóe miệng bị đánh cho rách toác cũng chảy máu, nhưng mà, bà ta thật xinh đẹp.

 

Cô gái đang cười lớn kia chỗ nào trên người cũng đầy thương tích, bẩn thỉu, nhưng lại rất xinh đẹp, thật kỳ lạ.

 

Ba cô gái lại lén lút quay về.

 

Lý Lạp hỏi Lý Huyên: “Chị ấy nói chị như vậy, ngày mai chị có còn đến thăm chị ấy nữa không?”

 

Ngày hôm sau, bọn họ lại đến, mang theo cơm nóng, nước nóng và khăn mặt, lại nghe bà ta mắng họ.

 

Sau đó, Bạch Ngữ phát hiện có thể mình đã mang thai.

 

Bà ta kinh hoàng, lúc mắng mấy cô gái ở đây thì tỏ ra rất dũng cảm, đó là bởi vì bà ta đã bị hòn đảo Lam Trà này ép đến mức bộc lộ bản tính ra ngoài, bà ta cũng không còn quan tâm nữa.

 

Nhưng dù sao bà ta cũng chỉ là một cô gái mười tám tuổi, khi đối mặt với đứa con trong bụng vẫn không thể nào bình tĩnh được, quan trọng hơn là, bà ta đã bị đánh đập rồi nhảy xuống biển, bà ta không chắc đứa bé này có khỏe mạnh hay không, có gặp phải vấn đề gì không.

 

Bà ta đã suy nghĩ suốt đêm, trong căn phòng ẩm thấp, tối tăm trên đảo Lam Trà này, bà ta nghĩ về khoảng thời gian học cấp ba dường như đã rất xa xôi, nghĩ về chàng trai mặc áo sơ mi trắng cười rạng rỡ, nghĩ về ánh nắng ban mai xuyên qua kẽ lá, rơi trên khuôn mặt anh, nghĩ về lúc bà ta bị đưa đến hòn đảo này, nghĩ về bông hoa máu loang lổ sau lưng mình.

 

Bà ta thỏa hiệp.

 

Bà ta kết hôn với một người đàn ông trên đảo, người đàn ông đó hơn bà ta mười tám tuổi.

 

Ngày thứ hai sau khi kết hôn, bà ta lau nước mắt, nhìn thấy ba cô gái, bà ta lại bắt đầu mắng họ.

 

Nhưng ba cô gái vẫn không rời đi, bọn họ còn dẫn thêm những cô gái khác đến tìm bà ta.

 

Bà ta nói: “Nước mắt của con gái đúng là ngọc trai, nhưng ngọc trai là thứ cực kỳ quý giá.”

 

Ngày hôm sau, họ bưng ngọc trai đến cho bà ta.

 

Bà ta cảm thấy họ thật ngốc nghếch, lại rất đáng yêu. Họ giống như những chú sóc nhỏ ngây thơ nhìn con người, bị người ta mắng vẫn còn muốn dâng hết số quả hạch dự trữ của mình lên.

 

Bà ta muốn làm gì đó.

 

Bà ta nói với họ: “Mọi người có biết không? Đảo Lam Trà chỉ là một hòn đảo rất nhỏ, bên ngoài hòn đảo này là một thế giới rất lớn, lớn đến mức hàng ngàn hòn đảo Lam Trà này cộng lại cũng không bằng.”

 

Một cô gái hỏi bà ta: “Chị Bạch Ngữ, chị đến từ thế giới rộng lớn đó hả?”

 

Bạch Ngữ gật đầu, nói một cách chính xác: “Chị bị lừa bán đến đây. Con gái trên đảo Lam Trà ngày càng ít, bọn họ đã lừa bán con gái từ nơi khác đến để chuộc tội cho những kẻ đáng cười đó.”

 

Còn lý do tại sao con gái trên đảo Lam Trà ngày càng ít, rất rõ ràng, con ruột của mình, bọn họ chỉ muốn có con trai, chứ không phải con gái sinh ra để chuộc tội.

 

Người dân trên đảo Lam Trà đều cảm thấy phụ nữ trên đảo có tội, huống chi là phụ nữ bên ngoài, những người phụ nữ có tội bên ngoài kia càng không đáng được tôn trọng.

 

Trong mắt họ, bà ta chính là người phải chuộc tội cả đời.

 

Bà ta hận họ, nhưng lại không thể hận những cô gái còn đáng thương hơn mình.

 

Ít ra bà ta đã từng đến thế giới bên ngoài đảo Lam Trà, đã sống ở đó mười tám năm, còn họ thì luôn ở đây, coi tội lỗi là thói quen.

 

Các cô gái im lặng một lúc, sau đó có một cô gái tò mò thận trọng hỏi: “Chị Bạch Ngữ, thế giới bên ngoài trông như thế nào?”

 

“Ở thế giới rộng lớn bên ngoài kia, con gái khi kết hôn đều cười, không nói là cười ha hả, ít nhất cũng sẽ cười rất vui vẻ.”

 

Các cô gái lộ ra vẻ mặt ngơ ngác, dường như không thể tưởng tượng nổi một đám cưới mà cô dâu lại cười.

 

Bà ta nói: “Mọi người có cười khi vui vẻ không?”

 

“Có ạ.” Bọn họ đồng thanh đáp.

 

Bà ta nói: “Kết hôn với người mình yêu là chuyện vui, có thể là ngày hạnh phúc nhất đời, không cười thì có phải là không được bình thường không? Các người ngạc nhiên như vậy, chẳng lẽ không phải là nên tự xem lại bản thân mình sao?”

 

Bà ta lại nói: “Tất nhiên là tôi không lừa các người, cũng có người khóc.”

 

Các cô gái nắm bắt được điều gì đó bình thường, trong lòng thoáng an tâm hơn một chút, thì ra khóc cũng là chuyện bình thường.

 

“Họ khóc là phản ứng cảm xúc tự nhiên, vì quá vui mừng, hoặc là không nỡ rời xa cha mẹ, chỉ khóc một lát, chứ không phải là chuộc tội gì cả.” Bạch Ngữ cười nói: “Kiểu khóc lóc chuộc tội như các người, nếu truyền ra ngoài, không biết sẽ kỳ quặc đến mức nào.”

 

“Tại sao phụ nữ lại có tội? Nếu phụ nữ có tội, vậy thì người đàn ông do phụ nữ sinh ra chẳng phải cũng có tội sao?”

Bà ta nói: “Mọi người sinh ra đều bình đẳng và trong sạch, là do nội tâm của họ dơ bẩn và sợ hãi, cho nên mới nói chúng ta có tội, chúng ta muốn khóc thì khóc, muốn cười thì cười, đó là quyền lợi cơ bản của chúng ta, ép người ta phải khóc khi không muốn khóc, chính là hủy hoại nhân tính.”

 

Hết lần này đến lần khác bà ta nói với họ như vậy, hết lần này đến lần khác giảng giải cho bọn họ như vậy.

 

Từ lúc đầu bọn họ ngơ ngác, đến khi chấp nhận thế giới mà phụ nữ không có tội, rồi bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ.

 

Từ lúc bụng bà ta bằng phẳng, đến khi bụng bà ta nhô lên.

 

Các cô gái vây quanh bà ta, hỏi: “Chị ơi, nếu em bé là con gái, vậy nó không cần phải học khóc từ nhỏ, phải không?”

 

“Tất nhiên là không rồi! Nó muốn khóc thì khóc, muốn cười thì cười.”

 

Các cô gái càng được cổ vũ, rất mong chờ cô bé không cần học khóc từ nhỏ này, giống như bà ta, bọn họ cũng coi đứa bé đang thai nghén này là một hy vọng, một tương lai.

 

Bọn họ dần dần hiểu ra, bọn họ không phải sinh ra đã có tội, việc họ tập khóc từ nhỏ là áp bức, thậm chí bọn họ còn nảy sinh ý thức phản kháng.

 

Người phản kháng đầu tiên là cô gái khóc đẹp nhất đảo Lam Trà, cô bé đã kiên quyết không khóc trong đám cưới của mình.

 

Cô bé nói, cô cũng muốn có một hôn lễ bình thường và công bằng.

 

Mẹ cô lấy cây kim từng châm cô lúc nhỏ ra, nhưng cô không còn là cô bé năm xưa nữa, cho dù bị châm bao nhiêu mũi, bị châm sâu đến đâu cô cũng không khóc, ngay cả Bạch Ngữ cũng kinh ngạc, đau như vậy mà cô không khóc, là bởi vì nước mắt đã chảy hết từ trước rồi sao?

 

Cô gái gầy gò yếu ớt đó bị châm rất nhiều mũi kim, suýt chút nữa thì bị đánh gãy chân, nhưng vẫn nghiến răng không kêu một tiếng.

 

Ngày cưới, cô gái bị từ hôn, bị Lý gia mắng là mất mặt, cô vẫn không hề khóc.

 

Cho đến khi cô đến thăm bà ta, bà ta đã đeo cho cô một chiếc nhẫn ngọc trai, lúc đó cô mới òa khóc, cô đã học khóc từ nhỏ, lúc này đây thể hiện hết sức nhẹ nhàng vui vẻ, nước mắt đầm đìa.

 

“Chị lừa em, không phải chỉ có đau buồn và đau đớn mới khóc.” Cô vừa khóc vừa nói: “Sợ hãi cũng khóc, vui vẻ cũng khóc….. Nhưng đây là em muốn khóc, tự bản thân em muốn khóc.”

 

Sau đó, bà ta nhìn thấy rất nhiều cô gái đeo nhẫn và dây chuyền ngọc trai, ngày càng có nhiều cô gái bắt đầu phản kháng một cách hết sức rõ ràng.

 

Trong đám cưới của mình, Lý Lạp cũng không khóc, khi Lý gia tức giận mắng cô, cô một tay chống nạnh, một tay chỉ vào ông ta, “Ông nói chúng tôi có tội, chỉ cần là con gái thì đều có tội, vậy mẹ ông cũng có tội, bà ấy sinh ra ông thì ông không có tội à? Chẳng lẽ cơ thể ông không mang dòng máu tội lỗi sao?”

 

Lý gia bị mắng đến mức nhất thời không nói nên lời, tức giận ngút trời.

 

Nhìn thấy từng cô gái một bắt đầu không nghe lời, ông ta dần dần nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề.

 

Ông ta biết nguyên nhân khiến họ thay đổi.

 

Đó là một ngày nắng đẹp, một bức tượng Hải Thần được chuyển đến trước cửa phòng của Bạch Ngữ.

 

Sau khi Bạch Ngữ mang thai, để tránh cho bà ta bỏ trốn, mỗi đêm bà ta vẫn phải ngủ trong căn phòng bị đóng kín đó, chỉ có ban ngày mới được ra khỏi phòng phơi nắng.

 

Sau khi mang thai, bà ta thường hay buồn ngủ nhiều hơn, sáng hôm đó, bà ta ngủ đến khi mặt trời lên cao, vừa tỉnh ngủ đã nghe thấy động tĩnh bên ngoài.

 

Bà ta nhìn qua khe cửa thấy bức tượng Hải Thần xuất hiện ngay trước cửa phòng mình.

 

Bà ta biết đó là tượng Hải Thần, người dân đảo Lam Trà sống dựa vào biển, bọn họ sùng bái Hải Thần, trên đảo có thờ cúng một bức tượng Hải Thần khổng lồ, ngoài bức tượng đó ra, nhà Lý gia cũng có một bức.

 

Chính là bức tượng trước mắt bà ta, Hải Thần là một loài sinh vật kỳ dị hình rắn mọc đầy mắt, cuộn tròn từng tầng từng tầng, mỗi tầng đều có rất nhiều con mắt, nhìn khắp tám phương.

 

Nghe nói, chính Hải Thần đã nói với người dân đảo Lam Trà rằng, phụ nữ sinh ra đã mang tội lỗi, không thể xuống biển.

 

Bà ta không biết tại sao tượng Hải Thần lại xuất hiện ở đây, bà ta linh cảm có chuyện chẳng lành, cẩn thận lắng nghe chồng của bà ta nói chuyện với Lý gia.

 

Chồng của bà ta thấy tượng Hải Thần xuất hiện trong nhà cũng rất căng thẳng, khom lưng thấp giọng hỏi Lý gia là chuyện gì xảy ra.

 

“Là chuyện tốt đấy, Trí Toàn, tối qua Hải Thần về báo mộng cho tôi, Hải Thần sẽ giáng thế trong bụng vợ cậu, con của cậu là Hải Thần chuyển thế, là chuyện tốt trời ban.” Lý gia cười nói.

 

Người chồng kinh ngạc trợn tròn hai mắt, kích động đến mức tay chân run lên bần bật.

 

Đây là chuyện chấn động cả đảo Lam Trà, rất nhiều người dân trên đảo tụ tập trong sân và ngoài cửa, ông ta nhìn thấy rất nhiều người nhìn mình với ánh mắt ghen tị, còn có cả kính sợ, kích động đến mức không nói nên lời.

 

“Vậy, vậy…..”

 

“Chỉ là…..” Lý gia nhìn về phía cửa phòng, “Cậu cũng biết đó, vợ cậu chưa từng khóc bao nhiêu lần, trên người toàn là tội lỗi, Hải Thần không thể sinh ra trên cơ thể dơ bẩn có tội như vậy được.”

 

Đối diện với ánh mắt lạnh lùng đầy ác ý của Lý gia, bà ta lùi lại một bước.

 

Bà ta hiểu ý của Lý gia.

 

Bà ta đã nói, nếu như phụ nữ mang tội ngiệt, vậy người đàn ông do phụ nữ sinh ra thì không có tội sao?

 

Lão ta liền nói, trên người bà ta có tội nghiệt, không xứng đáng mang thai Hải Thần mà bọn họ sùng bái, nếu không Hải Thần bị làm bẩn phải làm sao?

 

Ngày hôm đó, dưới ánh nắng chói chang, bà ta bị lôi ra khỏi phòng, trói dưới bức tượng Hải Thần.

 

Bà ta đã liều mạng giãy giụa, gào thét đến khản cả cổ họng.

 

Đứa con trong bụng chính là hy vọng sống sót của bà ta trên hòn đảo địa ngục này, biết bao đêm, khi bà ta muốn chết đi cho xong, chính đứa con này đã cho bà ta hy vọng, giúp bà ta gắng gượng qua từng đêm tối u ám ẩm ướt đó.

 

Đứa con trong bụng là của người đàn ông duy nhất bà ta từng yêu, người đó đã vì bà ta mà chết dưới đáy biển khơi, bà ta muốn đứa con của bọn họ tiếp nối sinh mệnh của anh ấy.

 

Đứa con trong bụng vẫn chưa đủ tháng, vẫn chưa thể rời xa bà ta.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Rời xa bà ta, nó sẽ chết.

 

Sẽ chết.

 

Tất cả đều sẽ chết.

 

Có lẽ bà ta đã khóc.

 

Bà ta nghe thấy tiếng khóc của rất nhiều cô gái, tiếng rất nhiều cô gái giãy giụa.

 

Vào khoảnh khắc bụng bà ta bị mổ một nhát đầu tiên.

 

Trong cơn đau đớn tột cùng, bà ta cảm thấy như có thứ gì đó đang mất đi, cho dù bà có liều mạng giãy giụa cũng không giữ được, tuyệt vọng vô cùng vô tận.

 

Bà ta nghe thấy Lý gia nói, nhìn xem, chẳng phải khóc rất giỏi sao?

 

Bà ta nhìn thấy bức tượng Hải Thần phía trên đầu mình đen kịt, Lý gia đang cúi xuống nhìn bà ta cũng đen kịt, tất cả mọi thứ đều đen kịt, tiếng hét của bà ta không thể xuyên qua bóng tối, máu của bà ta cũng không thể thấm vào bóng tối.

 

Có thứ gì đó đã bị cướp đi, không chỉ là đứa con, không chỉ là một đứa trẻ không cần phải học khóc từ nhỏ.

 

Bầu trời trong xanh dần tối sầm lại.

 

Dưới ánh sáng lờ mờ, tất cả người dân trên đảo đều nhìn thấy đứa bé kia có thêm một con mắt, cho dù nó còn chưa đủ tháng, nhưng đã có thể nhìn ra được.

 

Người dân trên đảo càng tin rằng nó là Hải Thần giáng thế.

 

Bọn họ reo hò, không ai cầm máu cho người phụ nữ đang nằm trên đất.

 

Máu của người phụ nữ đã chảy gần hết, nhưng người đó không chết, không biết từ lúc nào người đó đã chậm chậm đứng dậy, khi một cô gái vừa khóc vừa gọi tên bà ta, người dân trên đảo phát hiện bà ta đã đứng bên cạnh bức tượng thần, người bê bết máu.

 

Người mang thai Hải Thần, Mẹ của Hải Thần sao có thể chết được?

 

Mẹ của Hải Thần nói, Hải Thần đã nói với bà, thật sự có một số người trên thân mang đầy tội nghiệt, những người đó cần phải chuộc tội, nhưng không phải bằng nước mắt.

 

Người chuộc tội đầu tiên chính là Lý gia, người dân trên đảo tận mắt chứng kiến ông ta chuộc tội như thế nào, ông ta như phát điên nhảy xuống biển, đến chỗ Hải Thần chuộc tội.

 

Có một số người mới đến đảo Lam Trà, mang đến cho đảo Lam Trà một số thứ mới.

 

Những người này có người bị ép buộc, có người tự nguyện, nhưng đều mang đến một số thứ mới mẻ, ngay cả Hải Thần cũng mang đến những điều mới mẻ.

 

Sau này, Hải Thần của đảo Lam Trà đã trở thành Bạch Hải Tiên, ngày càng có nhiều người nghe nói, đảo Lam Trà là một hòn đảo chuộc tội, bọn họ đến đây để chuộc tội, chết ở đây, hoặc là ở lại đây.

 

Chỉ có Bạch Cô là vẫn luôn ở đây, bà cũng đang già đi, giống như những cô gái kia.

 

Không một ai biết, ngày hôm đó, bà cũng đã chết.

 

Nếu không, bà đã rời khỏi đây rồi.

 

Không ai biết, chìm đắm trong thế giới chỉ có tội lỗi, bà cũng đang dần thối rữa.

 

Căn phòng này vẫn u ám như trước, nhưng lúc này lại xuất hiện những đốm sáng lấp lánh, dần dần hội tụ, chiếu sáng cả căn phòng.

 

Hạ Bạch nhìn rõ hơn thi thể nhỏ bé trong lòng, sống mũi của nó có hình dạng của một con mắt nhỏ, cậu không chắc chắn lắm, nhưng có thể không phải là mắt.

 

Cậu không thể chắc chắn, không biết năm đó những người dân trên đảo đã xác định như thế nào.

 

Thi thể nhỏ bé rất nhẹ, không biết có đến nửa cân không.

 

Hạ Bạch trả nó lại cho Bạch Cô, ngay khoảnh khắc nó được đặt vào lòng Bạch Cô, bàn tay nhỏ xíu của thi thể khẽ run run, không biết muốn nắm lấy thứ gì, nhưng nó đã nắm lấy nước mắt của mẹ mình.

 

Hạ Bạch hỏi bà: “Bà không thể rời khỏi đây sao?”

 

Bạch Cô cúi đầu, nói: “Không chỉ có mình tôi.”

 

Bước lên con đường ánh sáng, lúc sắp sửa rời khỏi đây, Hạ Bạch nhìn thấy hai người chơi đã điên loạn cũng dần dần tỉnh táo lại, trên mặt đầy vẻ hoang mang, có kinh hỉ, có nước mắt, còn có một số thứ khác nữa.

 

Cậu hiểu ý của Bạch Cô.

 

Trong lòng mỗi người đều có một hòn đảo Lam Trà.

 

Đôi khi có thể sẽ không nhìn thấy, nhưng nó vẫn luôn tồn tại, thỉnh thoảng lại tự phán xét, không bao giờ hoặc là vĩnh viễn tự chuộc tội.

 

【 Chúc mừng Người Nhặt Thi Hạ Bạch đã mở khóa thành công địa đồ đảo Lam Trà. 】

 

【 Trò chơi đang trong quá trình tính toán, xin vui lòng đợi một lát. 】

 

【 Phần thưởng và thành tựu Người Nhặt Thi Hạ Bạch nhận được trong địa đồ này như sau: 】

 

【 Điểm trò chơi: 4812700】

 

【 Tiến độ kỹ năng: Cấp bậc kỹ năng 187, thêm hai thi thể mới, thêm kỹ năng cơ thể 【 Mái tóc của Medusa 】, thêm kỹ năng linh hồn 【 Khuôn mặt vô hại 】, muốn biết thêm chi tiết, vui lòng xem trong sách kỹ năng. 】

 

【 Chúc mừng ngài, Người Nhặt Thi Hạ Bạch. 】

 

Hạ Bạch trở lại nhà hàng trên đảo Lam Trà.

 

Trên đảo Lam Trà chỉ có một khách sạn, không có nhiều người, sau khi Cục Quản Lý Trò Chơi địa phương phát hiện có trò chơi xuất hiện ở đảo Lam Trà, bọn họ đã trực tiếp cử người đến, không hề che giấu.

 

Hạ Bạch liếc mắt nhìn, ngoài năm người chơi đã chết trong trò chơi ra, còn có hai người chơi chưa ra, mười bảy người vào trò chơi, chỉ có mười người ra.

 

Lần này, trò chơi đã nhả ra cả những người chơi đã chết.

 

Nhưng thật không may, chỉ có năm thi thể.

 

Thông Linh Giả liếc mắt nhìn Hạ Bạch, Hạ Bạch làm ra vẻ hết sức hoang mang, như thể mình không biết gì cả.

 

Những người chơi mới nhìn những người đã chết thảm, trầm mặc một hồi lâu.

 

Lăng Trường Dạ mở cửa nhà hàng, nhân viên của Cục Quản Lý Trò Chơi ở địa phương đưa mắt nhìn anh một cái, không quen biết, vội vàng cầm túi đựng xác đi thu gom thi thể, Hạ Bạch thành thạo giúp bọn họ thu gom thi thể, nhân viên Cục Quản Lý Trò Chơi địa phương liếc nhìn cô gái này một cái, không quen biết, nhưng thấy cô ta hành động thành thạo như vậy nên cũng không ngăn cản.

 

Người đi vào sau, ánh mắt lướt qua bọn họ, kinh ngạc nói: “Tất cả các người đều là người chơi mới sao? Nhiều người ra ngoài như vậy? Lợi hại thật đó!”

 

Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ cảm thấy thật xấu hổ, hai người không lộ mặt thật, vẫn mang theo lớp ngụy trang.

 

Thông Linh Giả cũng vậy, hắn ta càng cảm thấy xấu hổ hơn.

 

Chỉ có Lão Dương là đứng ra, ông nói: “Bộ Hậu cần Cục Quản Lý Trò Chơi tổng bộ….. cựu đội trưởng Đội Cứu Hộ Dương Tông Quang.”

 

Tất cả nhân viên Cục Quản Lý Trò Chơi địa phương đều dừng động tác, quay đầu nhìn ông.

 

Lão Dương hơi cúi đầu, ngón tay vẫn không ngừng run rẩy, sau khi nói xong câu đó, không nói thêm lời nào nữa.

 

Nhân viên công tác đưa tất cả bọn họ đến Cục Quản Lý Trò Chơi chi nhánh địa phương, trên đường đi, Hạ Bạch lén giải thích với ba mẹ một lượt về việc đến chi nhánh phải làm gì, sau đó nói là cậu muốn chuồn đi.

 

Khương Ỷ Đồng rất phối hợp nhỏ giọng hỏi cậu: “Tại sao lại phải chuồn đi, chẳng phải con là người của Đội Tấn Công sao? Trong trò chơi biểu hiện tốt như vậy mà.”

 

Hạ Bạch chỉ nói: “Con không muốn nhúng tay vào quá nhiều chuyện.”

 

Sau khi ba mẹ bàn bạc địa điểm tập hợp với cậu xong thì để cậu chuồn đi, hai người còn phối hợp đánh lạc hướng giúp cậu.

 

Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ cùng nhau chuồn đi, còn có thêm một cái đuôi là Thông Linh Giả.

 

Ba người đứng trên đường phố lớn của hòn đảo nhìn nhau, trầm mặc.

 

Cục Quản Lý Trò Chơi không ép buộc tất cả người chơi phải đăng ký tại Cục Quản Lý Trò Chơi, có người chơi không đi cũng sẽ không truy cứu, vậy cho nên bọn hắn có bỏ chạy cũng không sao, chỉ là làm khó những người chơi mới phải thuật lại trò chơi.

 

Đừng nói là bọn họ, ngay cả Thông Linh Giả cũng không thể thuật lại hoàn toàn trò chơi. Hắn ta đứng trên đường phố, vẫn còn mang dáng vẻ của một ông lão, ngữ khí chanh chua, nói: “Không tệ, nhờ hai người mà tôi mới được thông quan.”

 

Lăng Trường Dạ rất lịch sự nói: “Không dám.”

 

Thông Linh Giả: “Làm sao các cậu tìm ra được chân tướng?”

 

Hạ Bạch: “Nhờ nỗ lực.”

 

“……..”

 

Thông Linh Giả thở ra một hơi, tiếp tục hỏi: “Thi thể của Medusa và Dụ Nhân đâu? Cậu là kẻ thích đi nhặt xác ở nghĩa địa, đừng nói với tôi là cậu không biết thi thể của bọn họ đi đâu rồi?”

 

Hạ Bạch: “Vậy tôi không nói.”

 

“……..”

 

Nếp nhăn trên khuôn mặt già nua của hắn ta cũng run lên, “Kỹ năng linh hồn của con người có liên quan đến trải nghiệm, kỹ năng của cậu nhất định có liên quan đến thi thể.”

 

“Ông cứ từ từ đoán đi, dù sao điểm trò chơi của tôi cũng không lọt được vào bảng xếp hạng, ông không thể nào đoán được thân phận trò chơi của tôi đâu.”

 

“……”

 

Thông Linh Giả tức quá chịu không nổi đành phải bỏ đi.

 

Hạ Bạch cười híp mắt đến gần Lăng Trường Dạ, nắm tay anh đứng đợi ba mẹ.

 

Hai tiếng sau bọn họ mới ra ngoài, Cục Quản Lý Trò Chơi ở địa phương lại đưa bọn họ trở về đảo Lam Trà, Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ cũng trở về.

 

Sau khi trở về, bọn hắn nhìn thấy ánh mắt có chút oán trách của Khương Ỷ Đồng và Giang Thanh Phong.

 

Lăng Trường Dạ không dám lên tiếng, Hạ Bạch gãi đầu, hỏi: “Ba mẹ, hai người thuật lại trò chơi có ổn không?”

 

Khương Ỷ Đồng: “Ổn ổn ổn, khi bị hỏi đến thì một câu đại lão nói, đại lão điều tra, đại lão làm.”

 

“…..”

 

May mà sau khi Dương Nghi rời khỏi Viện Nghiên Cứu, Viện Nghiên Cứu cũng không còn quá nghiêm khắc với việc thuật lại trò chơi nữa, sau khi Đội Tấn Công kết thúc trò chơi làm nhiệm vụ thì viết báo cáo là được, đối với người chơi mới được đưa ra khỏi trò chơi cũng sẽ không làm khó dễ.

 

Hạ Bạch không nhìn thấy Lão Dương, cậu hỏi: “Lão Dương đâu rồi?”

 

Giang Thanh Phong nói: “Khi Lão Dương thuật lại trò chơi đã khai báo toàn bộ những gì mình đã làm trong trò chơi. Ba nghe thấy nhân viên chi nhánh gọi điện thoại cho tổng bộ, hình như là một người phụ nữ ở Bộ Hậu Cần, nói là phiền bọn họ đưa Lão Dương về tổng bộ.”

 

Ông có chút lo lắng cho Lão Dương, “Không biết ông ấy sẽ bị xử phạt như thế nào.”

 

Lăng Trường Dạ chủ động nói: “Người phụ nữ đó hẳn là bộ trưởng Bộ Hậu Cần Nguy Chính Vũ, lúc trước chính bà ấy đã nói với Lão Dương, luật pháp của chúng ta vẫn chưa đến được trong trò chơi, tình hình hiện tại cũng gần giống với lúc bà ấy nói câu đó, những chuyện xảy ra giữa người chơi với nhau trong trò chơi, Cục Quản Lý Trò Chơi tạm thời vẫn chưa quản được, Viện Giáo Dục chỉ quản những người chơi gây nguy hiểm cho xã hội trong thế giới thực thôi.”

 

Ý tứ trong lời anh nói, tất cả bọn họ đều hiểu rõ.

 

Lăng Trường Dạ tiếp tục nói: “Nếu ba lo lắng, chúng ta đến tổng bộ của Cục Quản Lý Trò Chơi xem sao.”

 

“……..”

 

Hạ Bạch nhìn Lăng Trường Dạ, giơ ngón tay cái với anh.

 

Lăng Trường Dạ mỉm cười nắm lấy tay cậu.

 

Giang Thanh Phong thật sự muốn đi xem thế nào, quan trọng hơn là, hai người đã tìm thấy con trai rồi, không muốn giả vờ nữa, nóng lòng muốn dẫn con trai về nhà, vậy cho nên sáng sớm hôm sau bọn họ đã rời khỏi hòn đảo, dự định đến Cục Quản Lý Trò Chơi trước, sau đó mới quay về thành phố Bắc Ninh.

 

Cho dù bọn họ đã bay qua đó từ sáng sớm, nhưng vẫn chậm một bước.

 

Nguy Chính Vũ nói với bọn họ: “Lão Dương đã đi rồi.”

 

Lăng Trường Dạ hỏi: “Đi đâu rồi?”

 

Nguy Chính Vũ: “Về nhà rồi, tôi đưa địa chỉ của ông ấy cho mọi người, bởi vì sau này ông ấy còn phải đến Viện Giáo Dục tiếp nhận giáo dục, cho nên đã đăng ký địa chỉ.”

 

Trước khi đến thành phố Bắc Ninh, bốn người đã đến nhà của Lão Dương ở thành phố Phong Ninh.

 

Đó là một căn nhà nhỏ một tầng ở ngoại ô, có sân vườn, chưa đến gần, nhưng bọn họ đã nghe thấy tiếng mèo kêu, không chỉ có một con.

 

Người ra mở cửa cho bọn hắn là một người nằm ngoài dự liệu.

 

Hạ Bạch ngây người nhìn chàng trai trước mặt, nói: “Lâu rồi không gặp, Tống Minh Lượng.”

 

Hết chương 119.

 

Chương 119: Đảo Lam Trà (Phần kết)

Ngày đăng: 23 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên