Chương 12

Chương 12

 

Miêu Gia Nhan đã từng muốn đến căn hộ của Khương Tầm, nhưng lại bị Khương Tầm chặn ở ngoài cửa, hắn bảo trong nhà có người.

 

Một hôm vào mùa xuân, lúc Miêu Gia Nhan đến, Khương Tầm không chặn nữa mà để cậu tự vào. Vừa vào thấy người liền nói: “Anh Tầm, tối qua đi đâu thế? Bọn em gọi điện thoại anh chẳng nghe, Tiểu Đinh bảo…”

 

Lời chưa nói hết đã đột ngột nuốt ngược vào trong, cậu nhìn người trước mặt, sững sờ tại chỗ.

 

An Diệc mặc đồ ngủ từ trong bếp đi ra, tay bưng một cốc nước, Miêu Gia Nhan nhìn quanh bốn phía, không vào nhầm nhà mà.

 

“Hi.” An Diệc cười vẫy tay với cậu, nói, “Chào cậu.”

 

“Em chào….” Miêu Gia Nhan ngơ ngác đáp lời.

 

Khương Tầm từ trong phòng ngủ vừa mặc áo vừa đi ra, nói: “Miêu Nhi, gọi anh An.”

 

Miêu Gia Nhan bây giờ cũng phản ứng khá nhanh rồi, cậu vội vàng nói: “Em chào anh An!”

 

“Chào ông chủ.” An Diệc nói đùa.

 

“Không không không, em không phải ông chủ.” Miêu Gia Nhan xua tay lia lịa, “Anh ấy là ông chủ, em là người làm thuê thôi.”

 

“Tối qua anh có việc quan trọng, điện thoại để ở chế độ im lặng.” Khương Tầm cười nói, “Tìm anh có việc gì đấy?”

 

Miêu Gia Nhan nói: “Bọn họ bảo em qua xác nhận xem anh có an toàn không, ai bảo anh mất liên lạc.”

 

Vừa nói vừa thầm nghĩ trong bụng, mình mà biết trong nhà có tình huống thế này thì còn lâu mới đến.

 

Miêu Gia Nhan thân thiết với Khương Tầm như vậy, cậu biết trong lòng Khương Tầm vẫn luôn có một người, nhưng cậu chưa từng gặp mặt. Lần này gặp được rồi, cảm thấy khác với tưởng tượng của cậu quá.

 

Miêu Gia Nhan vẫn luôn nghĩ, người mà Khương Tầm tìm sẽ thuộc kiểu người trẻ tuổi trong công ty, thích chơi thích quậy.

 

Nhưng nghĩ lại thì cũng thấy rất hợp lý.

 

Buổi trưa An Diệc giữ cậu lại ăn cơm, Miêu Gia Nhan bảo phải về nhà bà nội rồi chuồn lẹ. Vừa xuống lầu đã rút điện thoại ra nhắn tin cho Trần Triều: “Anh Triều ơi!”

 

“Em thấy đối tượng của anh Tầm rồi!!”

 

“Một ông anh cực kỳ có khí chất, khác hẳn em tưởng tượng!”

 

Trần Triều nhắn lại: “Người bình thường à?”

 

Miêu Gia Nhan: Nói gì thế! Rất bình thường! Đẹp trai lắm á!

 

Trần Triều: Thế hắn giấu cái gì mà giấu.

 

Miêu Gia Nhan: Thì đó.

 

Sở dĩ trước kia Khương Tầm giấu giếm là vì quan hệ giữa hắn và An Diệc không rõ ràng. Khương Tầm không thể tự nhận mình là bạn trai của anh, lại càng không muốn nói với người khác rằng An Diệc chỉ là bạn giường.

 

Vậy nên hắn cứ giấu giấu giếm giếm, lén lút vụng trộm.

 

Nhưng bây giờ thì đã khác rồi, bây giờ An Diệc đối xử với hắn tốt lắm, tất nhiên là Khương Tầm phải dẫn người ta đi ra ngoài cho thiên hạ thấy. Tuy không đến mức cố tình lập một kèo hẹn hết mọi người ra để khoe khoang, nhưng đi ăn với bạn bè thì cũng phải dẫn theo.

 

Có lúc An Diệc sẽ đi cùng hắn, có lúc lười ra ngoài thì không đi, nhưng nếu Khương Tầm uống rượu thì An Diệc sẽ đến đón. Giờ Khương Tầm oách lắm, uống rượu xong là gọi điện thoại về nhà tìm người, cũng chẳng quản say thật hay say giả, cứ gọi điện thoại là: Anh An ơi em say rồi.

 

An Diệc sẽ hỏi hắn: “Địa chỉ?”

 

Khương Tầm liền gửi ngay qua.

 

Nhưng cũng không chỉ có mỗi An Diệc đi đón hắn, mà hễ Khương Tầm không đi công tác là sẽ thường xuyên đến trường đón An Diệc. Có khi xe An Diệc đậu ở bãi đỗ xe của trường cả mấy ngày liền, ngày nào Khương Tầm cũng đưa đi đón về, gọi một cách mỹ miều là tiện đường.

 

Một ngày tháng Sáu, lứa học sinh này vừa thi đại học xong, lại tiễn thêm một khóa lớp 12 nữa ra trường. An Diệc và mấy đồng nghiệp thân thiết hẹn nhau đi ăn, còn có mấy giáo viên ở ngoài trường nữa. Buổi tối Khương Tầm cũng có tiệc rượu, hai người hẹn nhau tan tiệc thì mạnh ai nấy về.

 

Nhóm An Diệc ăn xong thì thời gian cũng khá muộn, chủ yếu là mọi người ngồi trò chuyện với nhau. An Diệc không uống rượu, lúc ngồi trong bàn tiệc thì câu được câu chăng thi thoảng lại nhắn tin với Khương Tầm. Khương Tầm bảo bên chỗ hắn xong rồi, hắn không uống rượu, An Diệc bảo hắn về nhà trước đi.

 

Khương Tầm: Nhớ anh quá hehe.

 

Đằng sau còn kèm theo hai cái icon hôn gió.

 

An Diệc cúi đầu nhìn điện thoại, khóa màn hình để sang một bên, không thèm để ý đến hắn. Nhưng trên mặt lại mang theo chút ý cười, ánh mắt rất dịu dàng.

 

Đợi đến lúc nhóm An Diệc tàn cuộc, anh vừa bước ra khỏi thang máy, liếc mắt một cái đã thấy ngay Khương Tầm đang ngồi trên sô pha đại sảnh xem điện thoại.

 

An Diệc theo phản xạ quay đầu lại, nhìn Thẩm Phàm vẫn đang đứng trong thang máy. Hôm nay Thẩm Phàm mặc áo phông trắng ngắn tay, áo sơ mi vắt trên tay.

 

An Diệc không gọi Khương Tầm, cũng không cố ý đứng lại không đi, thậm chí anh còn không nhìn thẳng về phía đó. Anh lớn tuổi rồi, nhưng giờ phút này lại bỗng nhiên trẻ con, muốn mượn chuyện này để phán đoán xem ánh mắt Khương Tầm sẽ rơi vào đâu.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Khương Tầm nghe thấy thang máy lại có một tốp người đi xuống, hắn ngẩng đầu lên nhìn. Ngay lập tức bắt được hình bóng An Diệc, lúc này An Diệc mới nhìn về phía hắn. Vì những người đi cùng đều là đồng nghiệp của An Diệc nên Khương Tầm không lên tiếng, chỉ nháy mắt với anh.

 

An Diệc cười với hắn, đi theo đám đông ra ngoài. Trong lòng anh lại lắc đầu, cảm thấy mình đúng là có bệnh mà. Ánh mắt Khương Tầm tùy ý quét qua những đồng nghiệp xung quanh An Diệc, rồi lại quay về, ánh mắt dõi theo An Diệc. Không phải là Khương Tầm không nhận ra Thẩm Phàm nữa, mà là cái liếc mắt của hắn quá ngắn ngủi, cộng thêm khoảnh khắc đó Thẩm Phàm đúng lúc đang quay đầu nói chuyện với người khác. Bao nhiêu năm không gặp, quả thực Khương Tầm không thể chỉ dựa vào một cái nhìn nghiêng mà nhận ra Thẩm Phàm ngay được.

 

Khương Tầm đứng dậy đi theo mọi người ra ngoài, hăn định ra xe đợi An Diệc.

 

Lúc đi lướt qua người An Diệc, hắn nghe thấy bên cạnh có người nói: “Vừa nãy đông người quá, còn chưa kịp chúc mừng thầy An, lần trước giật giải xong, cứ bảo bốn người chúng ta đi ăn bữa cơm mà mãi không tụ tập đông đủ được.”

 

Khương Tầm vốn định lúc đi đến bên cạnh An Diệc sẽ lén chạm nhẹ vào tay anh một cái thật kín đáo, nhưng giờ lại quên béng mất. Hắn kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhìn hai người ở trước mặt mình.

 

An Diệc biết hắn đang nhìn, nhưng anh cũng không quay đầu, chỉ cười nói với Thẩm Phàm: “Giờ nghỉ hè rồi, khi nào rảnh lại tụ tập.”

 

Thẩm Phàm đã chạm mắt với Khương Tầm, rõ ràng cả hai người đều sửng sốt.

 

An Diệc không quay đầu lại nhìn Khương Tầm, mà chỉ hỏi: “Sao thế thầy Thẩm?”

 

Thẩm Phàm đổi tay cầm áo sơ mi, khóe môi hơi cong lên một chút, nói: “Gặp người quen ấy mà, tôi nói với người đó hai câu, hẹn gặp lại thầy An sau nhé.”

 

An Diệc chào một tiếng rồi đi trước.

 

Hôm nay là một sự cố ngoài ý muốn, trước đó An Diệc chưa từng nhắc đến Thẩm Phàm với Khương Tầm, nhưng đã gặp rồi thì cũng chẳng đến mức ngăn cản không cho bọn họ gặp nhau. Cái gì cần gặp rồi cũng sẽ gặp, gặp rồi cũng chẳng ảnh hưởng gì, nếu gặp mặt người yêu cũ một lần mà ảnh hưởng được đến mối quan hệ hiện tại, thì mối quan hệ đó cũng chẳng đáng để tiếc nuối nữa.

 

An Diệc không thèm quay đầu, sải bước đi về phía bãi đỗ xe. Khương Tầm đã bấm khóa xe từ xa, An Diệc ngồi vào xe đợi.

 

Chưa đợi được hai phút thì Khương Tầm đã tới.

 

An Diệc hỏi: “Nói chuyện xong rồi à?”

 

Khương Tầm gọi anh: “Anh An.”

 

An Diệc: “Nói đi.”

 

Khương Tầm không hỏi có phải An Diệc biết từ sớm rồi không, chuyện này không cần hỏi cũng biết.

 

Khương Tầm dò xét hỏi: “Anh giận à?”

 

An Diệc: “Tạm thời thì chưa.”

 

Khương Tầm nghe xong thì thở phào nhẹ nhõm, tâm trạng An Diệc nghe chừng vẫn khá tốt. Khương Tầm thở hắt ra một hơi, nói: “Dọa em toát cả mồ hôi lạnh, ướt hết cả lưng rồi.”

 

An Diệc bật cười: “Tôi dọa à?”

 

Khương Tầm nói: “Tự em dọa em, lúc nãy em hồi tưởng lại một chút, chủ yếu là sợ cái viễn cảnh nếu lỡ như. Nhỡ đâu em không nhìn thấy anh mà nhìn thấy người đó trước, rồi em lại biểu hiện thất thố một tí, thế thì tình hình e là nghiêm trọng rồi.”

 

An Diệc cười rộ lên, nói: “Tôi cũng sợ thay cho em.”

 

Bây giờ Khương Tầm đang sống những ngày tháng tươi đẹp lắm, hắn không muốn An Diệc lại có hiểu lầm gì với mình nữa. Vừa nãy hắn và Thẩm Phàm cũng chẳng nói gì nhiều, hoàn toàn không nhắc lại chuyện hai người ngày xưa, đã qua lâu như thế rồi, chẳng có gì hay ho để nhắc lại cả. Chỉ đơn giản là xã giao vài câu, hỏi thăm nhau xem hiện giờ sống thế nào, biết đối phương đều sống tốt, trong lòng cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

 

Có lẽ Thẩm Phàm còn nhẹ nhõm hơn cả Khương Tầm, bởi vì trong mối quan hệ sai trái năm xưa, Khương Tầm thẳng thắn hơn Thẩm Phàm nhiều, người cuối cùng mang cảm giác mắc nợ cũng là Thẩm Phàm. Gặp nhau một lần thế này, trò chuyện vài câu về hiện tại, khiến trong lòng buông bỏ càng dễ dàng hơn.

 

Tối hôm đó, Khương Tầm tắm xong nằm trên giường An Diệc trước, đợi An Diệc tắm xong đi ra, Khương Tầm trực tiếp ôm chầm lấy anh, lại dính lấy người ta gọi anh An.

 

“Làm không?” An Diệc hỏi.

 

“Không.” Khương Tầm hôn lên tai anh, nói, “Muốn nói chuyện một chút.”

 

Đại khái là An Diệc biết hắn muốn nói chuyện gì, anh giơ tay lên vỗ vỗ cánh tay hắn, bảo: “Không nghĩ nhiều đâu, không cần nói.”

 

“Không phải, em đang thử đặt mình vào em của ba năm trước, có lẽ em biết tại sao lúc đó em lại nói như vậy rồi.” Khương Tầm nói.

 

Nhưng An Diệc lại chẳng muốn nghe.

 

Anh xoay người, hôn lên môi Khương Tầm, ánh mắt rất dịu dàng: “Thật sự không cần nói, không quan trọng nữa rồi.”

 

Khương Tầm hôn anh một lúc, lại hỏi: “Thật à?”

 

“Ừ.” An Diệc dùng ngón cái chạm nhẹ vào mắt hắn, cười nói, “Sắp hôn em rồi đây, nhắm mắt lại đi.”

 

“Đợi chút.” Khương Tầm nói.

 

Hắn điều chỉnh tư thế, rút cái gối ra.

 

“Hôn được rồi anh An.” Khương Tầm nhắm mắt lại, hạnh phúc nói, “Thích anh hôn em thật mãnh liệt.”

 

Toàn văn hoàn.

 

Chương 12

Ngày đăng: 19 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên