Chương 12: Mưu Tính
Một giây trôi qua.
Mặc dù chỉ có một giây, nhưng đối với người trong cuộc mà nói, lại dài đằng đẵng vô cùng tận.
Trong một giây này, Chu Kỳ An vô cùng nghiêm túc nói với cậu sinh viên đại học: “Tôi sẽ không.”
Tuyệt đối không quay đầu lại.
“?”
Chu Kỳ An: “Lúc con tin bị bắt cóc, hành động ngu xuẩn nhất chính là đi lột mặt nạ của kẻ bắt cóc.”
Vì vậy cậu tuyệt đối sẽ không quay đầu lại nhìn xem đó là ai.
“Anh bạn à, dù anh là ai, chỉ cần hôm nay tôi không tận mắt nhìn thấy anh ở đây, chúng ta vẫn có thể giả vờ như không có chuyện gì.”
Nói xong, Chu Kỳ An nuốt nước bọt một cái, đứng thẳng người, dùng ống tay áo lau lau bia mộ, bày tỏ sự tôn kính.
Cậu sinh viên đại học khóc không ra nước mắt: “Hay là anh cúi đầu vái lạy một cái?”
Chu Kỳ An lắc đầu nói: “Cậu biết không? Lúc tai họa ập đến…..”
Cậu sinh viên đại học dường như đã nghĩ đến điều cậu muốn nói là gì, lông mày khẽ giật giật.
Chu Kỳ An: “Kẻ nào chạy chậm sẽ là kẻ gặp nạn trước.”
Dứt lời, cậu liền co giò chạy nhanh hơn cả thỏ.
Cậu sinh viên đại học ngẩn người, sau đó vội vàng đuổi theo, nhưng Chu Kỳ An vẫn luôn chạy nhanh đến mức cậu ta chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng.
Dù cho cậu ta có tốt tính đến đâu, cũng nhịn không được mà chửi thề một tiếng.
Chu Kỳ An nói nhảm xong liền bỏ chạy, hành động này quá mức bất ngờ, không chỉ cậu sinh viên đại học, mà ngay cả người đến với tâm thế mèo vờn chuột cũng ngẩn người.
Chính vì thoáng ngẩn người này, đã cho Chu Kỳ An và cậu sinh viên đại học cơ hội thở dốc.
“Chia nhau ra chạy.” Đến ngã ba đường, Chu Kỳ An chỉ cho cậu ta một hướng, nhường đường dẫn đến biệt thự cho cậu sinh viên đại học. Cậu ta không có cảm giác phương hướng, chỉ có thể cắm đầu chạy.
Chu Kỳ An lao về phía con đường còn lại.
Về lý thuyết thì, cậu sinh viên đại học yếu hơn và đã nhìn thấy diện mạo thật của người đến, sẽ càng nguy hiểm hơn, sẽ trở thành mục tiêu truy đuổi hàng đầu, nhưng dù là ai, cũng không đến mức giữa ban ngày ban mặt lại công khai giết người trong biệt thự.
Biệt thự là con đường sống duy nhất của cậu sinh viên đại học.
Chạy vòng vòng một hồi, Chu Kỳ An vậy mà lại quay trở về chỗ nấm mộ.
Cậu biết rất rõ người đến vừa rồi tám chín phần mười là Tuân Nhị, bản thân đào quan tài được một nửa thì đối phương mới xuất hiện, giữa Tuân Nhị và quan tài chắc chắn có liên quan gì đó.
“Tự cầu nhiều phúc đi.” Cậu sinh viên đại học gián tiếp giúp cậu tranh thủ được một chút thời gian, nhưng chờ cậu mở quan tài xong, Tuân Nhị rất có thể sẽ bị dẫn dụ trở về.
Cùng có lợi mà.
Chu Kỳ An lại nhặt chiếc xẻng trên đất lên, cắn răng, nhắm vào mép quan tài dùng sức nạy một cái, tấm ván quan tài liền ầm một tiếng mở ra.
【 Cậu đã tìm thấy nơi không đứng đắn nhất.】
Thông báo của hệ thống vang lên đúng lúc như một cơn mưa rào.
Chu Kỳ An thở phào nhẹ nhõm, mở quan tài là đúng rồi, vừa vặn nối tiếp manh mối lúc sáng.
Lúc đó hệ thống nhắc nhở cậu đến nơi không đứng đắn nhất của Tuân Nhị tìm nhật ký, Chu Kỳ An đã tìm đến tận tủ quần áo của đối phương.
“Hóa ra là quan tài à.” Cậu tấm tắc khen: “Quả nhiên tôi là thiên tài mà.”
Quan tài chẳng phải là tủ quần áo đặt nằm ngang sao?
Giả sử cậu sinh viên đại học có mặt ở đây, nhất định sẽ bội phục năng lực đọc hiểu của cậu.
Khoảnh khắc tấm ván quan tài bị cạy mở, mùi bụi bặm và đất hòa quyện vào nhau ập đến. Bên trong không có thi thể đang phân hủy như trong tưởng tượng, nhưng cũng không phải là trống rỗng, một cuốn nhật ký nằm im lìm bên trong, phía trên còn đặt một viên ngọc trai có màu sắc u ám.
Xung quanh viên ngọc trai lượn lờ những luồng khí đen quỷ dị, như đang nuôi dưỡng nó.
So với cuốn nhật ký, viên ngọc trai kia càng thu hút sự chú ý của Chu Kỳ An hơn, cậu đưa tay ra nâng lên, sâu bên trong viên ngọc trai có một hạt nhân màu đỏ nhạt.
Mắt cá.
Không biết vì sao, Chu Kỳ An lại nhớ đến dáng vẻ đôi mắt Tuân Nhị biến sắc.
Xì xì——
Trong rừng bỗng truyền đến âm thanh kỳ quái, giống như đang len lỏi qua những tán lá, bơi về phía này.
Âm thanh đó ngày càng gần, Chu Kỳ An không chút do dự, một tay túm lấy đồ đạc nhét vào trong ngực, hít sâu một hơi rồi chạy ngược trở về.
【 Cậu nhận được nhật ký *1】
【 Cậu nhận được ngọc trai cá năm sao, được chôn cất ở vùng đất cực âm *1】
Lúc Chu Kỳ An cầm viên ngọc trai lên, luồng khí đen xung quanh viên ngọc trai biến mất, nhưng sức mạnh của nó dường như đã suy yếu đi rất nhiều.
【 Ngọc trai cá năm sao: Cỗ năng lượng thần bí được hình thành từ việc hấp thụ oán khí trong rừng, hình dạng giống như mắt cá.
Do cậu đã lấy ra trước thời hạn, tiến độ ngưng tụ đã bị gián đoạn.】
Gián đoạn là đúng rồi.
Nếu không thì người chơi còn đường sống à?
Cành cây hai bên che khuất bầu trời, bùn đất dưới chân ngày càng trở nên mềm nhũng, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể biến thành đầm lầy.
Chu Kỳ An vừa chạy vừa quan sát đường đi, nhưng do bị lá rụng che khuất nên không thể nhìn thấy toàn cảnh. Cậu đang chạy trốn với tâm trạng bất an thì nửa cẳng chân đột ngột lún xuống vũng bùn phía trước.
Đầm lầy?
Bịch một tiếng, trong nháy mắt như có thứ gì đó trong bùn đang kéo mạnh cậu xuống dưới. Lúc này Chu Kỳ An giống như con chuột bị kẹp trong bẫy, mọi hành động vùng vẫy đều vô ích.
Kẻ truy sát phía sau dường như biết cậu đã gặp phải chuyện gì, tiếng bước chân bắt đầu trở nên chậm rãi, mang theo chút chế giễu.
“Không được.”
Chu Kỳ An nheo mắt, cậu tuyệt đối không thể chết ở đây.
Nếu không thì tiền dưỡng lão mỗi tháng coi như nộp uổng phí.
Sự việc không như mong muốn, trong nháy mắt nửa người cậu đã sắp chìm xuống đáy đầm lầy.
Cậu ngửa mặt lên, cố gắng giữ cho đường hô hấp thông suốt.
Ngay sau đó, một cành cây cực kỳ to lớn trên đỉnh đầu đã thu hút sự chú ý của cậu.
Chu Kỳ An nghiêm túc suy nghĩ, nếu như điều khiển 【 Dải lụa trắng】 mới nhận được treo lên cành cây đó, liệu có thể kéo mình lên hay không?
“Thôi vậy.”
Treo không tốt, vậy thì thành tự treo cổ lên cành cây phía đông nam rồi.
Cậu cúi đầu nhìn viên ngọc trai lấy được từ trong quan tài ra, một lúc sau, làm ra một hành động không ai ngờ tới ——
Thè lưỡi cẩn thận liếm một cái.
【 Kháng độc +0.1】
Độc tính không mạnh lắm.
Cậu quyết định nuốt trọn!
Người đến sẽ không thể trơ mắt nhìn cậu mang theo viên ngọc trai biến mất trong đầm lầy được, ít nhất cũng phải kéo cậu ra trước, sau đó mới có thể mổ bụng moi tim.
Nhìn thấy bóng đen khổng lồ đang đuổi theo từ xa, Chu Kỳ An hét lớn: “Nhớ kéo tôi lên đó.”
Bị kéo lên chắc là tốt hơn là dùng dải lụa trắng treo lên.
Nghĩ là làm, Chu Kỳ An bắt đầu nuốt.
【 Cậu đã nuốt ngọc trai mắt cá năm sao *1.】
Lồng ngực trong nháy mắt như bị nghẹn lại.
Chưa đầy mấy giây sau, cơ thể cũng bắt đầu co giật, Chu Kỳ An dùng sức đập đập vào lồng ngực, cố gắng giảm bớt cảm giác bị nghẹn chết.
Đáng tiếc, hiệu quả lại rất nhỏ, rất nhanh, tình hình càng trở nên tồi tệ, cậu đã không thể thở nổi.
Thần sắc Chu Kỳ An trở nên mơ hồ, nghe nói mỗi năm tổng số người chết vì tai nạn hy hữu đều không nhiều bằng số người chết vì nghẹn thức ăn, ông trời phù hộ cậu, ngàn vạn lần đừng trở thành một trong số đó.
Trong thông báo, thứ này là 【Cỗ năng lượng】, ba chữ này đại biểu cho….. có thể ăn được?
Không biết có phải ông trời đã nghe thấy tiếng kêu của cậu hay không, quá trình khó chịu này đối với người đang chịu đựng mà nói giống như cả một thế kỷ, nhưng trên thực tế chỉ chưa đầy nửa phút. Chu Kỳ An đã tránh được kết cục bị chết ngạt.
【 Cậu đã nuốt cỗ năng lượng thần bí.】
【 Tứ chi của cậu được tiến hóa ở một mức độ nhỏ, dần dần quen thuộc với nước.】
Chu Kỳ An đột nhiên cảm thấy có lực nổi.
Nói chính xác là lực nổi tương đối, lực lượng kéo cậu xuống dưới đầm lầy đã giảm đi rất nhiều, Chu Kỳ An nhân cơ hội vùng vẫy lên bờ. Khoảnh khắc chân rút ra khỏi bùn, trên ống quần còn bám theo mấy con nhện và rết đã biến dị.
Nơi bị cắn có chút đau, một lần nữa cho thấy tầm quan trọng của khả năng kháng độc.
Trong trò chơi, bị bệnh hoặc bị nhiễm trùng là một chuyện rất nghiêm trọng, tuy sẽ không lập tức mất mạng, nhưng sẽ ảnh hưởng đến thể lực, nghiêm trọng hơn là bị sốt, vậy sẽ càng phiền phức, điều đó sẽ ảnh hưởng đến thần kinh.
Lúc này, cậu không rảnh để ca ngợi kỹ năng này, cố gắng kéo đôi chân mềm nhũn chạy ngược trở về.
Tiếng bước chân gấp gáp phía sau vẫn bám riết không tha, chỉ là, lần này không còn vẻ thong dong như trước, mà ngược lại trở nên hỗn loạn và nặng nề hơn rất nhiều.
Tận mắt nhìn thấy viên ngọc trai bị nuốt chửng, Chu Kỳ An dù cách không gian cũng có thể cảm nhận được cơn giận của đối phương.
“Đáng đời.”
Cậu thầm cười lạnh, cho nên nói, đừng bao giờ có tâm lý mèo vờn chuột, nhìn thấy con mồi phải học theo báo, trực tiếp xông lên cắn chết, như vậy sẽ không có chuyện gì xảy ra.
Tứ chi tiến hóa một chút đã bổ sung cho cậu một phần thể lực, ít nhất cũng cung cấp cho cậu vốn liếng để tiếp tục chạy như bay.
Đáng tiếc, khoảng cách vẫn không ngừng rút ngắn.
Chu Kỳ An rất muốn quay đầu lại nhìn một cái.
Cậu luôn cảm thấy không nghe thấy nhiều tiếng bước chân, nhưng mỗi lần đều có thể rút ngắn khoảng cách. Như thể cậu bước một bước chỉ có thể chạy được một mét, còn đối phương lại có thể chạy được hai ba mét.
Ngay khi Chu Kỳ An chuẩn bị lặng lẽ liếc mắt nhìn một cái, thì đột nhiên nhìn thấy góc mái nhà ẩn hiện trong những tán cây rậm rạp.
Biệt thự ở phía xa giống như ngọn đèn sáng trong biển sâu, cậu không còn phân tâm nữa, dồn hết sức lực chạy về phía đó.
“Trần Giam!”
Chu Kỳ An nhìn thấy một bóng người quen thuộc đang đi về phía biệt thự, liền gọi lớn.
Trần Giam nghe tiếng thì nhìn lại, ngay sau đó như thể nhìn thấy cảnh tượng gì kinh khủng lắm, vội vàng tăng tốc chạy về phía biệt thự.
“Nhanh lên!” Dẫn đầu chạy về phía biệt thự, Trần Giam thúc giục một tiếng, đã không nhịn được muốn đóng cửa lại.
Cơn gió mạnh do chạy nhanh xuyên qua yết hầu, để lại vị tanh nhẹ, Chu Kỳ An cắn chặt đầu lưỡi, chạy một mạch vào trong.
Lúc đi ngang qua Tư tiên sinh, thấy đối phương hơi chắn ngang cửa ra vào: “Lửa đã cháy đến chân mày rồi, mau tránh ra.”
Giờ phút sinh tử, Chu Kỳ An giống như một con cá, tìm được khe hở bên cạnh rồi chui qua.
Rầm!
Một tiếng động lớn vang lên, cửa biệt thự đóng sầm lại.
Rầm!
Lại một tiếng động lớn vang lên, hình như là thứ gì đó bên ngoài đã đâm vào.
Cánh cửa bị đâm mạnh run lên bần bật.
Ngay khi hai người đang bàn bạc xem có nên đẩy ghế sofa đến chặn cửa lại hay không, thì tiếng đập cửa kỳ lạ biến mất.
Chu Kỳ An dựa vào tường thở dốc, mãi một lúc lâu sau, cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói của mình.
“Cẩn thận vẫn hơn, nên khiêng ‘Bức tượng đá’ vào chặn cửa.”
Trần Giam: “… Tư tiên sinh không phải là cục gạch.”
Cần dùng đến đâu thì khiêng đến đó.
Hắn ta nhắc nhở một câu: “Một cánh cửa gỗ có lẽ không thể che giấu được tai mắt của Tư tiên sinh, cậu nói chuyện vẫn nên chú ý một chút.”
Chu Kỳ An không tiếp tục rối rắm với cái chủ đề này nữa, điều chỉnh lại nhịp tim rồi hỏi: “Vừa rồi là thứ gì đuổi theo tôi vậy?”
Trần Giam bị câu hỏi này làm cho cạn lời.
Không biết là thứ gì, vậy cậu đã chọc giận nó bằng cách nào?
Chu Kỳ An lại hỏi: “Là Tuân Nhị à?”
“Không chắc chắn lắm, nhưng cao hơn Tuân Nhị rất nhiều, tôi cũng không nhìn rõ,” Trần Giam cố gắng thuật lại một cách đầy đủ nhất, giữa chừng có mấy lần dừng lại, dường như đang tìm kiếm tính từ thích hợp: “Làn da hơi xanh, trên người có một lớp phản quang giống như vảy cá. Thân trên của nó trần truồng, chi chít những… hoa văn kỳ quái và đáng sợ.”
Trong lúc Trần Giam nhớ lại không khỏi rùng mình một cái.
Chu Kỳ An cau mày: “Ý anh là, có một Avata đang đuổi theo tôi?”
“…”
Chu Kỳ An: “Ba chữ ‘không chắc chắn lắm’ kia, có phải là đang ám chỉ đến khả năng đối phương chính là Tuân Nhị?”
Trần Giam gật đầu: “Tôi chỉ là cảm thấy như vậy. Giống như đôi khi cậu nhìn thấy một thứ gì đó, sẽ đột nhiên liên tưởng đến một người.”
Lúc hắn ta vừa nhìn thấy con quái vật đó, trong tiềm thức liền liên hệ đến Tuân Nhị.
Hai anh em nhà họ Hàn vẫn chưa trở về, đúng lúc cậu sinh viên đại học mới rửa mặt bằng nước lạnh từ nhà vệ sinh đi ra, nhìn thấy Chu Kỳ An thì khóe miệng giật giật.
Cách đây không lâu, đối phương đã bỏ chạy mất dạng, còn nói kẻ chạy chậm sẽ gặp nạn, cậu ta căn bản không muốn ở chung phòng với người này, mím môi rồi quay về phòng.
Ấn tượng đầu tiên gần như sẽ theo người ta suốt đời, ấn tượng cố hữu của cậu sinh viên đại học rõ ràng là đang ngày càng ăn sâu.
Chu Kỳ An lười để ý đến cậu ta, đối diện, Trần Giam hỏi có muốn trao đổi thông tin với nhau hay không.
Chu Kỳ An đi đến bên cửa sổ xem xét trước, con quái vật kia đã biến mất. Cậu ngồi xuống ghế sofa nghỉ ngơi: “Sao không tìm Hàn Lệ với Hàn Thiên Sinh?”
“Tư duy của cậu thoáng hơn, chúng ta có thể hợp tác.”
Chu Kỳ An cười: “Anh muốn liên thủ với tôi để loại bỏ hai anh em nhà họ Hàn, nếu cuối cùng chỉ còn lại một mình tôi là người mới, đối phó với tôi cũng dễ hơn là đối phó với hai người chơi cũ.”
Trần Giam cũng không phủ nhận, phó bản trò chơi chính là như vậy, vì lợi ích mà tụ họp, lợi ích hết thì đường ai nấy đi.
Hắn ta lấy ra một con cá gỗ nhỏ, trên đó chỉ có một con mắt, nhưng con ngươi màu đen bên trong lại không ngừng chuyển động.
Chu Kỳ An tò mò ghé sát vào: “Đây là cái gì?”
“Đạo cụ khế ước, thứ này mỗi lần vừa được bày bán, trong vòng vài giây sẽ bị cướp sạch, là vật dụng cần thiết của người chơi.”
Số lượng bán ra mỗi năm có thể nối liền thành ba vòng quanh trái đất.
Có thể thấy rõ sự tin tưởng giữa người chơi với nhau.
Tiếp theo, hai người hứa hẹn sẽ không nói dối trong quá trình trao đổi thông tin.
Chu Kỳ An: “Được, tôi nói trước.”
Cậu kể lại chuyện về nữ quỷ và tiểu quỷ kia, sau đó lại nhắc đến nấm mộ của Tuân Nhị. Đương nhiên, chuyện về viên ngọc trai cậu không hề nhắc đến một chữ nào, còn về cuốn nhật ký, Chu Kỳ An ngược lại có nói, cuối cùng có muốn xem cùng với đối phương hay không, tất cả đều dựa vào việc Trần Giam có thể đưa ra bao nhiêu thông tin.
Lượng thông tin rất lớn, Trần Giam im lặng một lúc: “Lần này tôi ngược lại có chút chiếm được tiện nghi.”
Chu Kỳ An không quan tâm, dù sao thả con săn sắt, bắt con cá rô, cuốn nhật ký chính là con cá rô.
Trần Giam mím môi, kể lại phát hiện của mình: “Dưới đáy hồ có rất nhiều thi thể, còn có một số con cá có khuôn mặt người, trong đó có một khuôn mặt tôi đã từng gặp qua…”
Nói đến đây, sắc mặt hắn ta chưa từng khó coi như vậy: “Trước kia cũng là người chơi.”
Chu Kỳ An không có phản ứng gì quá lớn, như có điều suy nghĩ: “Cho nên, chúng ta không phải là nhóm người chơi đầu tiên đến đây.”
Trần Giam tiếp tục nói: “Những con cá trong hồ đối với người có sức khỏe bình thường mà nói thì đều có độc, nhưng đối với một số người, có lẽ có thể kéo dài mạng sống.”
Chu Kỳ An: “Ví dụ như?”
Trần Giam nói: “Ví dụ như trên người ông phú ông Tuân có thi ban, đây là tin tức tôi trao đổi được với Hàn Lệ.”
Phú ông Tuân say mê ăn cá tôm, chắc chắn là những món ăn này đã có tác dụng tích cực đối với ông ta.
Chu Kỳ An nhớ đến việc hồn ma trẻ con cũng thèm thuồng những món cá tôm đã ươn thối kia.
Vậy nên không chỉ người sắp chết ăn vào có thể tăng cường sức mạnh, mà ngay cả ma quỷ ăn vào có lẽ cũng vậy.
Trần Giam: “Việc cấp bách bây giờ là phải lấy lòng phú ông Tuân, nếu không sẽ bị đem đi cho cá ăn.”
Vương Mộc chính là tấm gương.
Tất cả các chỉ số trong phó bản đều được định lượng hóa, niềm vui của phú ông Tuân cũng vậy.
Sáu mươi điểm hảo cảm muôn năm, từ sau khi nhìn thấy người chơi chết, Trần Giam chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi phó bản quỷ quái này.
Bề ngoài xem ra làm như vậy là không sai, nhưng Chu Kỳ An luôn cảm thấy có gì đó không đúng lắm.
Cậu nheo mắt lại: “Anh cảm thấy Tuân Nhị trong câu chuyện này đóng vai trò gì?”
Trần Giam: “Xem nhật ký là biết.”
Nhưng Chu Kỳ An không có thêm động tác nào khác, dựa người vào ghế sofa. Mặc dù đã nghỉ ngơi một lúc lâu, nhưng mồ hôi trên trán cậu vẫn không ngừng chảy xuống, bóng ma lúc trước chạy trốn vẫn chưa tan biến: “Làm sao mới có thể giết chết NPC?”
Trần Giam thèm muốn thông tin trong cuốn nhật ký, biết rõ đây là người không thấy thỏ sẽ không bao giờ tung chim ưng, suy nghĩ một chút rồi nói: “Tôi biết cậu lo lắng về Tuân Nhị, nhưng chỉ cần không vi phạm quy tắc, anh ta cũng không thể làm gì được cậu.”
Chu Kỳ An cười lạnh một tiếng, không bị lừa gạt.
Người chơi và NPC, sớm muộn gì cũng sẽ có đủ loại tiếp xúc, nhưng kết cục vẫn là cái chết.
“Mấu chốt chính là quy tắc.” Trần Giam bất đắc dĩ nói: “Trong trường hợp bình thường, là người chơi phạm quy thì NPC mới ra tay giết chết. Kỳ thực có thể suy ngược lại, nếu người chơi không kích hoạt quy tắc tử vong, NPC ra tay, vậy thì sức mạnh của NPC sau khi ra tay sẽ bị suy yếu rất nhiều. Lợi dụng thời kỳ suy yếu đó, sẽ có cơ hội phản sát.”
“Nghe thì dễ, làm mới khó.” Trần Giam giải thích thêm: “Kỳ thực quy tắc trò chơi vẫn thiên về phe quái vật hơn, cậu nghĩ mà xem, trước tiên muốn chọc giận NPC, khiến nó bất chấp quy tắc ra tay đã rất khó rồi, tiếp theo chỉ có sau khi ra tay, gây ra một số thương tổn nhất định cho người chơi, thì trò chơi mới giảm chỉ số của NPC.”
Thông thường trong quá trình này, người chơi đã đi đời nhà ma rồi.
Chu Kỳ An nghe xong thì im lặng rất lâu, ngay khi Trần Giam tưởng rằng cậu muốn từ bỏ, thì Chu Kỳ An khẽ nói: “Vạn sự khởi đầu nan…”
“May mà cái đầu tôi đã mở ra rồi.”
Trần Giam: “???”
Hết chương 12.
