Chương 12: Tiểu Đầu Bếp Xinh Đẹp (Hạ)
Có lẽ hành động giữ cô ta lại của tôi hôm đó đã khiến cô ta hiểu lầm điều gì đó. Nữ đầu bếp mới đến bắt đầu coi nhà bếp của tôi như nơi để cô ta một mình ra lệnh.
Cô ta trông có vẻ bướng bỉnh và ngây thơ, nhưng thực chất lại độc đoán chuyên quyền, tự ý lập ra thực đơn mới và lịch làm việc cho các đầu bếp, rồi dần dần cố nhét những món mình làm vào ba bữa ăn hàng ngày của tôi.
Bếp trưởng hỏi tôi nên xử lý thế nào, tôi ra hiệu cho ông ấy cứ bình tĩnh.
Người phụ nữ kỳ quặc này vẫn chưa để lộ sơ hở.
Cơm cô ta nấu không tệ, đặc biệt là món cháo kê bí đỏ táo tàu.
Nhưng cháo dù có ngon đến mấy, uống lâu ngày cũng sẽ thấy ngán. Hơn nữa, không hiểu sao người phụ nữ này lại cứ khăng khăng cho rằng tôi bị bệnh dạ dày, món ăn mình nấu đã thanh đạm đến mức nhạt nhẽo thì thôi, lại còn bắt các đầu bếp khác cũng phải nấu nhạt theo, ảnh hưởng nghiêm trọng đến trải nghiệm ba bữa ăn của tôi.
Từ lúc có ký ức đến giờ, chưa bao giờ tôi ăn cùng một món liên tục trong thời gian dài như vậy.
Vừa hay, kỳ nghỉ tôi tự cho phép mình nghỉ đã kết thúc, theo kế hoạch thì tôi sẽ quay lại công ty làm việc.
Tôi rất kén chọn đồ ăn. Ở nhà chính có hơn hai mươi đầu bếp hàng đầu chuẩn bị ba bữa cho tôi, công ty cũng thuê tám đầu bếp chuyên phục vụ một mình tôi.
Đến công ty làm việc thì sẽ không phải ăn cơm cô ta nấu nữa.
Sau bữa trưa, khi tôi trở lại văn phòng, trà đã được đặt sẵn trên bàn, trợ lý liền đưa tài liệu cho tôi.
Tôi lật xem tài liệu, có tin tức mới về tứ đại gia tộc.
Gia tộc Nam Cung và Bắc Minh vốn chuẩn bị liên minh giờ lại gây sự với nhau, ngược lại thì gia tộc Bắc Minh và Đông Phương lại có vẻ thân thiết hơn.
Động thái thật kỳ lạ.
Tôi không nhìn ra được logic nào trong đó, bèn bảo trợ lý tiếp tục theo dõi.
Lúc này, điện thoại công việc của trợ lý reo lên. Anh ta đi đến góc phòng nghe máy, một lát sau liền nói với tôi: “Tổng tài, dưới sảnh có người muốn vào công ty, nói là đầu bếp nhà ngài.”
Tôi lập tức nghĩ ngay đến cô đầu bếp có hành vi cổ quái kia.
“Để cô ta lên đi.”
Trợ lý đáp lời, sau đó mở laptop, bật camera giám sát lên rồi đặt trước mặt tôi.
Hôm nay cô đầu bếp mặc một chiếc váy liền màu vàng nhạt, trang điểm nhẹ nhàng.
Cô ta nói với lễ tân: “Tôi muốn gặp Tổng tài.”
Lễ tân mỉm cười ôn hòa, hỏi: “Xin hỏi cô có lịch hẹn không?”
Cô ta nhấc hộp cơm trong tay lên một chút, ánh mắt đảo đi trong thoáng chốc, vành tai hơi ửng đỏ: “Tôi đến đưa cơm cho anh ấy.”
Một điệu bộ đủ để khiến người khác hiểu lầm, nhưng lại không hề nhắc đến việc cô ta chỉ là đầu bếp nhà tôi.
“Xin lỗi thưa cô, gặp Tổng Tài cần phải có lịch hẹn trước ạ.”
Cô ta cau mày: “Tôi đặt cơm xuống rồi đi ngay.”
Lễ tân làm việc ở công ty bao năm nay đã quá quen với những người lai lịch không rõ ràng, nụ cười vẫn ổn định như thể đã được chính trợ lý đích thân huấn luyện.
“Xin lỗi thưa cô, chúng tôi chỉ tiếp những vị khách đã hẹn trước, cô có thể gọi điện cho Tổng Tài ạ.”
Tất nhiên là cô ta không có số điện thoại của tôi.
Cô ta cắn môi dưới, nài nỉ: “Vậy có thể phiền cô gọi một cuộc điện thoại cho Tổng Tài được không? Tôi không đưa được cơm thì chắc chắn anh ấy lại bỏ bữa cho xem.”
Lễ tân ngẩn ra, vẻ mặt lộ rõ vẻ nghi ngờ.
Chắc hẳn là cô ấy cũng không hiểu tại sao tôi lại phải nhịn đói chờ đồ ăn ngoài, thà đói đến đau dạ dày chứ không chịu để đầu bếp mang cơm đến.
Nhân viên đi ngang qua cũng tò mò nhìn sang, không biết ai đó đã lẩm bẩm một câu: “Công ty mình có nhà ăn mà.”
Cô đầu bếp không hề tỏ ra lúng túng, nói thêm với lễ tân một câu: “Anh ấy không quen ăn đồ người khác nấu.”
Vài nhân viên nhìn nhau.
Nhà ăn của công ty có trợ giá, không chỉ có đầu bếp do chính tôi tuyển chọn mà giá cả còn cực kỳ rẻ, được xem như phúc lợi của công ty. Hầu hết tất cả nhân viên công ty đều đến nhà ăn giải quyết ba bữa, cũng vì thế mà tôi rất coi trọng món ăn ở nhà ăn, thỉnh thoảng sẽ chọn một thời điểm nào đó để trợ lý xuống nhà ăn lấy cơm mang lên văn phòng cho tôi đích thân nếm thử.
Rất nhiều nhân viên đã từng thấy cảnh đó.
Vậy mà bây giờ cô ta lại dám nói tôi không quen ăn đồ người khác nấu.
Không chỉ các nhân viên không hiểu, mà chính tôi cũng không hiểu.
Tiếng gõ cửa vang lên, trợ lý mở cửa, bên ngoài chính là cô đầu bếp.
“Tiên sinh, có lẽ ngài không quen ăn đồ bên ngoài, tôi đến đưa cơm cho ngài đây.”
Cô ta quen đường quen lối đi đến bàn làm việc, đặt hộp cơm trước mặt tôi.
Chưa kịp để tôi nói gì, cô ta đã nhìn thấy tách trà trên bàn tôi trước, lập tức tức giận chộp lấy cái cốc, đổ hết trà bên trong vào thùng rác bên cạnh.
“Tiên sinh, tôi đã nói bao nhiêu lần rồi! Dạ dày của ngài không tốt thì đừng uống trà và cà phê, uống những thứ có tính kích thích như vậy khi bụng đói không tốt.”
Tôi trơ mắt nhìn ấm Đại Hồng Bào hảo hạng vừa mới tráng qua nước đầu tiên bị đổ vào thùng rác.
Ánh mắt tôi nặng nề nhìn cô ta. Cô ta hoàn toàn không nhận ra, cứ tự mình thao thao bất tuyệt, không nhận được hồi đáp mà vẫn nói chuyện rôm rả, vừa nói vừa mở hộp cơm ra.
Tôi nhìn món canh bên trong, mày khẽ giật. Trợ lý nhanh tay lẹ mắt thu dọn những tài liệu suýt bị bắn vào.
Thức ăn được bày ra từng món một. Cuối cùng, cô ta đặt bát cháo dưỡng dạ dày xuống trước mặt tôi rồi cười nói: “Mau ăn đi, ăn uống không điều độ không tốt cho dạ dày đâu, lần sau không được phép hành hạ cơ thể mình như vậy nữa nhé.”
Tôi cau mày nhìn cô ta.
Không biết cô ta nghĩ đến điều gì mà hai má bỗng ửng hồng, quay mặt đi, trên mặt lộ ra vẻ “tôi hiểu mà~”.
…Cô hiểu cái gì rồi?
Tôi chỉ muốn hỏi tại sao cô ta lại quả quyết rằng tôi bị bệnh dạ dày như vậy.
Tôi cúi đầu nhìn các món ăn.
Nói một cách công bằng thì tay nghề của cô đầu bếp này cũng không tệ, cách bảo quản và vận chuyển đồ ăn cũng tạm được, nhưng dù thế nào cũng không thể so được với đồ ăn nóng hổi vừa mới nấu xong.
Tôi vừa mới ăn no nê căng bụng, thực sự không có chút hứng thú nào với những thứ này.
“Cô về trước đi.”
Cô ta chống nạnh, hai má phồng lên, nếu không nghe cô ta nói gì thì trông cũng có vẻ xinh xắn đáng yêu.
“Không được! Tôi phải nhìn anh ăn xong! Anh cứ làm việc hùng hục mà không quan tâm đến sức khỏe của mình, sớm muộn gì cơ thể của anh cũng sẽ bị hủy hoại thôi.”
Thái dương tôi giật giật: “Cô cũng quan tâm đến tôi quá nhỉ.”
Cô đầu bếp sững người, mặt đỏ bừng, trông như hai người hoàn toàn khác so với lúc mạnh dạn xông vào công ty ban nãy.
Cô ta dậm nhẹ chân một cái rồi vội vã bỏ đi.
…Là ảo giác sao?
Sao tôi cứ có cảm giác cô ta cố tình vuốt tóc để lộ ra đôi tai đỏ ửng vậy nhỉ?
Trợ lý thu dọn hộp cơm.
Tôi thực sự không muốn ăn những món ăn nhạt nhẽo này nữa. Đồng thời, qua một thời gian điều tra, tôi phát hiện trên người cô đầu bếp này không mang theo hệ thống hay những thứ siêu nhiên nào, cô ta chỉ là một người muốn dùng chút mánh khóe để thu hút sự chú ý của tôi mà thôi.
Nếu đã vậy, khẩu vị của tôi cũng không cần phải tiếp tục chiều theo cô ta nữa, lịch làm việc của nhà bếp có thể đổi lại rồi.
Tôi để quản gia xử lý việc này.
Đúng như tôi dự đoán, lúc tôi về đến trang viên thì đã thấy cô ta đứng trước cổng lớn với đôi mắt đỏ hoe, trông như một con thỏ.
“Tiên sinh! Bọn họ muốn đổi thực đơn dưỡng dạ dày mà tôi đã đặc biệt lên kế hoạch cho ngài về như cũ, tối nay bọn họ lại còn định làm món cá nấu dưa chua! Dạ dày của ngài vẫn chưa khỏi, hoàn toàn không thể ăn đồ cay nóng kích thích, sao có thể làm như vậy được!”
Cô ta trông vừa lo lắng vừa tức giận, cứ như thể thật sự lo cho sức khỏe của tôi vậy.
Tiếc là tôi không bị bệnh dạ dày. Nghe câu này, sự chú ý của tôi chỉ dồn vào món cá nấu dưa chua tối nay.
Tôi vừa đi vào trong trang viên vừa nói: “Là tôi sắp xếp.”
Cô ta sững sờ, chặn trước mặt tôi.
“Là anh sắp xếp?”
“Đúng vậy.”
Chiêu Tài và Tránh Họa như hai cục bông nhỏ lao tới, quấn quýt bên chân tôi, tôi thuận tay bế chúng lên.
Mấy chú chó con lớn nhanh như thổi, bây giờ tôi bế cả hai cùng lúc đã thấy hơi nặng tay rồi.
Cô ta ngơ ngác nhìn tôi hỏi: “Tại sao?”
“Ăn ngán rồi.”
Mắt cô ta càng đỏ hơn, trong mắt long lanh ánh nước như sắp khóc.
“Anh đang sỉ nhục tôi! Không chỉ sỉ nhục tôi, mà còn sỉ nhục cả ước mơ của tôi nữa!”
Tôi không thể nói chuyện bình thường với cô ta được, bèn nhéo nhẹ vào miếng đệm thịt của Chiêu Tài để nhắc nhở cô ta: “Tôi đã ăn liên tục hai mươi ngày cháo kê, mười chín ngày bí đỏ và mười tám ngày táo tàu rồi.”
Nước mắt cô ta cuối cùng cũng rơi xuống. Cô ta lắc đầu nói: “Tôi đã nghĩ anh là người không giống bọn họ, không ngờ anh cũng không hiểu tôi, tôi nhìn nhầm anh rồi!”
Cô ta đỏ hoe mắt, dùng tay áo lau mạnh lên má rồi chạy ra ngoài trang viên.
“Món ăn của tôi không nấu cho người không hiểu!”
Chỉ là không hiểu sao, tốc độ chạy của cô ta ngày càng chậm lại, từ chạy chuyển thành đi, rồi từ đi chuyển thành lê bước, đến cổng trang viên thì gần như không nhúc nhích nữa.
Tôi không thèm để ý đến cô ta nữa, ôm hai con chó đi vào phòng khách.
Ngay khoảnh khắc quản gia đóng cổng lớn lại, tôi vừa hay quay đầu, thấy trên mặt cô đầu bếp thoáng qua vẻ không thể tin nổi.
Trong đầu tôi chợt lóe lên một ý nghĩ — lẽ nào cô ta nghĩ rằng tôi sẽ giữ cô ta lại vào phút chót?
…
Mấy ngày sau, quản gia nói rằng cô đầu bếp vẫn chưa đi xa, cứ lén lút quanh quẩn bên ngoài trang viên, mỗi lần đi vòng quanh đều đúng vào giờ ăn.
Trong lòng tôi dấy lên một suy đoán có phần khó tin. Thế là trưa hôm đó, tôi cố tình ra ngoài ăn cơm và chọn một bàn cạnh cửa sổ kính lớn từ sàn đến trần.
Sau khi món ăn được dọn lên, một ánh mắt lúc có lúc không từ bên ngoài cửa sổ cứ đổ dồn vào người tôi.
Tôi không quay đầu lại, ung dung ăn hết bữa trưa.
Sau bữa cơm đó, quản gia nói cô ta không còn lảng vảng quanh trang viên nữa.
Tôi day day thái dương.
Lẽ nào, cô ta thực sự nghĩ rằng tôi không quen ăn đồ người khác nấu, rằng rời xa cô ta thì tôi sẽ nuốt không trôi, nên cô ta chỉ cần đợi ở ngoài trang viên, đợi tôi liên tục nhớ đến cô ta, tự nhiên sẽ mời cô ta trở lại?
Tôi cảm thấy cả sự việc này thật khó hiểu.
……..
Nhà hàng thuộc sở hữu của tôi có một đối thủ cạnh tranh, trong các cuộc cạnh tranh trước đây, bọn họ vẫn luôn thua nhà hàng của tôi.
Thời gian gần đây, nhà hàng đối thủ đã cho ra mắt nhiều món mới, đa phần là cháo. Những món cháo này ngon lạ thường, khiến lượng khách của nhà hàng đối thủ tăng vọt.
Thế là tôi bèn đến đó.
Sau khi ngồi xuống, trong phần đầu bếp giới thiệu món ăn cho khách, tôi lại nhìn thấy cô đầu bếp kia.
Lần này, cô đầu bếp thay đổi hoàn toàn dáng vẻ xinh xắn đáng yêu trước đây, trên mặt mơ hồ lộ ra vài phần cao ngạo lạnh lùng. Chỉ là, thỉnh thoảng ánh mắt cô ta sẽ rơi vào người tôi, mang theo vài phần sầu muộn muốn nói lại thôi, khiến mấy vị đầu bếp khác bên cạnh cô ta cũng thường xuyên nhìn về phía tôi. Thậm chí có một đầu bếp cao lớn còn tỏ vẻ tức giận với tôi.
Tôi không quan tâm đến những chuyện này, chỉ bưng bát cháo lên — lại là món cháo kê bí đỏ táo tàu quen thuộc.
Trước đây ăn quá nhiều, thực sự không có khẩu vị, tôi chỉ húp một miếng rồi đặt xuống, sau đó nếm thử vài món khác.
Mùi vị không tệ, nhưng so với nhà hàng của tôi thì vẫn còn kém một khoảng cách không ngắn.
Tôi đặt đũa xuống, nắm đấm của cô đầu bếp hơi siết lại.
Tôi không để tâm đến cô ta.
Khi tôi sắp rời đi, cô ta đã chặn trước mặt tôi.
Để phù hợp với khí chất cao ngạo lạnh lùng của mình, cô ta đã trang điểm theo phong cách nữ phụ phản diện, kẻ mắt xếch, môi đỏ rực, rất đẹp.
Nhưng tôi không hiểu, tại sao cô ta trang điểm đậm như vậy mà nấu ăn lại không bị trôi đi.
…Khoan đã, lúc nấu ăn cô ta có đeo khẩu trang, phải không?
Cô ta không nhận ra những suy nghĩ ngổn ngang trong lòng tôi, bưng chiếc bánh pudding dâu tây trên tay về phía tôi, xin lỗi: “Trước đây là do tôi quá cực đoan, tôi xin lỗi vì những hành vi không phù hợp của mình trước đây. Mong anh nhận lấy chiếc bánh pudding này, đây là món tôi mới nghiên cứu, tôi nghĩ có lẽ anh sẽ thích.”
Cô ta trông chờ nhìn tôi.
Chiếc bánh pudding dâu tây màu hồng nhạt được đựng trong một chiếc ly cao chân miệng rộng bằng sứ trắng được thiết kế đặc biệt. Bên trên được rưới một lớp mứt dâu màu hồng, lại còn được trang trí bằng những miếng dâu tây cắt tỉa thành hình hoa hồng. Có lẽ lớp mứt đã được pha chế đặc biệt, ngửi không quá ngọt gắt mà ngược lại rất thanh mát.
Gã đầu bếp cao lớn nói giọng điệu mỉa mai: “Thì ra đây là ông chủ cũ không biết thưởng thức mỹ thực mà cô nói đấy à — cô đúng là hiền quá đi! Còn đặc biệt nghiên cứu một món tráng miệng mới để làm quà cảm ơn, thật là hời cho hắn ta quá, món pudding sắp ra mắt của chúng ta lại để hắn nếm trước.”
Gò má cô đầu bếp lại ửng hồng, nhưng lần này ánh mắt cô ta không hề né tránh: “Lần trước là tôi sai, là tôi làm không đúng.”
Vốn dĩ tôi không có ý định nếm thử, nhưng nghe anh ta nói đây là sản phẩm mới của tháng sau, tôi liền muốn nếm thử trước.
Múc một thìa, chưa kịp đưa đến miệng, động tác của tôi đã khựng lại.
Cùng lúc đó, tay của trợ lý nhẹ nhàng đặt lên cổ tay tôi.
Vẻ mặt anh ta hiếm khi nghiêm túc: “Tổng tài, đừng ăn, pudding có vấn đề.”
Đúng vậy, pudding có vấn đề, tôi ngửi thấy mùi thuốc gây nghiện.
Bên trong này đã bị bỏ thêm thứ gì đó.
“Báo cảnh sát đi.”
Mọi người nghe thấy hai chữ “báo cảnh sát” đều có chút ngơ ngác. Ông chủ nhà hàng đối thủ cũng thay đổi thái độ điềm tĩnh trước đó, tức giận nói: “Anh làm cái gì vậy?! Cho dù công ty các người có lớn mạnh đến đâu cũng không thể báo cảnh sát để vu khống sản phẩm của chúng tôi được!”
Tôi lạnh mặt: “Bỏ thuốc gây nghiện vào món tráng miệng, có được coi là vu khống không?”
Sắc mặt cô đầu bếp lập tức trắng bệch.
Cảnh sát vẫn đến nhanh như mọi khi, cô đầu bếp và chiếc bánh pudding dâu tây cùng bị đưa lên xe cảnh sát. Không lâu sau, tôi nhận được tin cô đầu bếp bị kết án.
Bên phía cảnh sát nói cô đầu bếp muốn gặp tôi một lần. Tôi thực sự tò mò nên đã đến.
Cô ta và tôi nhìn nhau qua một lớp kính, dáng vẻ trông như chực chờ sắp khóc.
Tôi không có tâm trạng thương hoa tiếc ngọc, bèn cắt ngang cảm xúc đang dâng trào của cô ta, hỏi: “Tôi có một chuyện tò mò đã lâu — cô nói cô có tài nấu ăn, là nghề gia truyền, vào bếp đã nhiều năm, vậy tại sao tay cô không có một vết chai nào, hoàn toàn không giống tay của một đầu bếp?”
Mặt cô ta đỏ bừng, vội vàng biện minh: “Chỉ là do tôi chăm sóc tốt thôi, lẽ nào vì tay tôi trông quá đẹp mà anh lại cho rằng tôi đang nói dối, năng lực không đủ sao? Nhưng cháo của tôi nấu anh đã uống rồi không phải sao? Anh rất thích mà! Tất cả những gì tôi làm đều là vì muốn tốt cho anh, nếu ăn uống không phù hợp dạ dày của anh sẽ đau đó!”
Tôi chăm chú nhìn cô ta, khẽ nhướng mày.
“Có một chuyện tôi tò mò đã lâu — nhà bếp của tôi có hơn hai mươi đầu bếp chuẩn bị ba bữa ăn riêng cho tôi, bác sĩ gia đình cũng kiểm tra sức khỏe định kỳ cho tôi, luôn túc trực bên cạnh tôi, những điều này cô đều biết cả.”
“Vậy thì —— tại sao cô lại luôn khăng khăng cho rằng, tôi bị đau dạ dày?”
Hết chương 12.
