Chương 120: Công Khai Trò Chơi (Phần 1)
Trong sân nhà Lão Dương nuôi rất nhiều mèo.
Vừa liếc mắt, Hạ Bạch đã biết đây đều là mèo hoang được ông nhặt về. Có con bị cắt mất một nửa tai, có con mắt bị hỏng không mở ra được, có con mèo con thì bị què chân. Cũng có vài giống mèo đắt tiền như mèo Ragdoll to lớn, mèo Napoleon chân ngắn và mèo Selkirk Rex lông xoăn, trông giống như một trại mèo vậy.
Những chú mèo từng bị người ta làm hại cũng không sợ người, thấy họ bước vào, còn có hai con kêu meo meo chạy đến cọ vào chân họ, chắc là thói quen được hình thành từ hồi đi lang thang xin ăn.
Giang Thanh Phong hỏi: “Lão Dương, đây đều là mèo ông nhặt được à?”
“Có con nhặt được, có con được cứu giúp.” Lão Dương vừa bưng từ trong phòng ra hai đĩa thức ăn cho mèo thật lớn, bên trong có cả nội tạng, gan, phổi, lòng đỏ trứng, ông nhìn lũ mèo chạy đến ăn, nói: “Lúc vui vẻ thì người ta coi mèo như tổ tông, trò chơi xuất hiện, nhiều người lo lắng bất an, mèo chỉ cần nhìn chằm chằm một chỗ kêu vài tiếng cũng trở thành lý do bị vứt bỏ.”
Mấy người họ đều biết vì sao lúc cứu người ông Vương lại cứu cả mèo, còn nhận nuôi nhiều như vậy.
Họ không vào nhà, mà ngồi phơi nắng cùng lũ mèo ở trong sân.
Hạ Bạch ngồi xổm ở cửa, vuốt ve một con mèo tam thể đang nằm ngửa bụng ra cho cậu sờ, hỏi: “Tống Minh Lượng, sao cậu lại ở đây?”
Lão Dương hỏi trước: “Hai đứa quen nhau à?”
Lúc Hạ Bạch và Tống Minh Lượng đến Cục Quản Lý Trò Chơi thuật lại trò chơi, Lão Dương không có ở đó, nên không biết mối quan hệ của họ.
Hạ Bạch nói: “Cháu và Tống Minh Lượng là bạn cùng phòng đại học, ngày nhập học chúng cháu vào cùng một phòng, không may bị cuốn vào trò chơi ở trường đại học Y Hòa Bình.”
“Hầy, tôi với sinh viên trường cháu cũng có duyên thật.” Lão Dương nói.
Tống Minh Lượng vẫn không thích nói chuyện như trước, nhưng ở đây không có người bố kia của cậu ta, không ai ép cậu ta phải nói.
Cậu ta không nói thì Lão Dương nói: “Hôm đó đến nhà cháu điều tra về Hỉ Thần xong, hai ngày sau tôi xử lý xong vụ tự tử kia thì chuẩn bị đi, lúc sắp đi thì thấy cậu ta tự tử, vậy nên đã cứu cậu ta về.”
“Lúc đó tôi tưởng thằng bé bị câm, hỏi gì cũng không nói, vậy nên đã đưa nó đến đồn cảnh sát. Không ngờ, hôm sau cảnh sát nói với tôi, nó không chỉ không nói gì, mà còn muốn tự tử tiếp, thế là tôi đưa nó về đây.”
Hạ Bạch không ngờ Tống Minh Lượng lại muốn tự tử đến hai lần.
Không cần hỏi cũng biết chắc chắn là liên quan đến cái chết của bố cậu ta. Ông bố như quái vật kia của cậu ta chết rồi, có thể đến một lúc nào đó, cậu ta bỗng cảm thấy thế giới trống rỗng, không biết phải sống tiếp như thế nào.
Lão Dương nói tiếp: “Tôi thường xuyên phải đi khắp nơi làm nhiệm vụ, lũ mèo này ở nhà toàn phải nhờ người đến chăm sóc cũng phiền, bây giờ để thằng bé ở lại đây nuôi mèo giúp tôi. Mãi đến sau này tôi mới biết thằng bé không phải bị câm, nó nói với tôi nó tên là Tống Minh Lượng.”
Hôm đó trời rất đẹp, nắng vàng rực rỡ.
Lão Dương trở về sau khi làm nhiệm vụ ở ngoài, nhiệm vụ lần đó hơi rắc rối, ông đi mười mấy ngày mới về.
Lúc đẩy cửa bước vào nhà, ông thấy lũ mèo con trong sân đều đang đợi ông, còn có cậu bé câm kia nữa, cậu bé chỉ tay lên mặt trời chói chang trên đỉnh đầu, nói: “Lão Dương, cháu tên là Tống Minh Lượng.”
Lão Dương ngẩn người, nói: “Chú thấy cháu gọi là Nhóc Câm còn tạm được!”
“Lúc ở trong trò chơi, tôi quyết định báo thù cho Dương Tình, là mang tâm thế liều chết.” Lão Dương nói.
Tống Minh Lượng đang ngồi xổm cho mèo ăn nghe thấy câu này, thì quay đầu nhìn Lão Dương.
“Lúc đó, tôi cũng nghĩ, nếu tôi chết rồi, lũ nhỏ này và cả cái thằng bé lớn xác kia nữa phải làm sao đây.” Lão Dương nói.
Tống Minh Lượng lại cúi đầu cho mèo ăn, giấu biểu cảm của mình sau mái tóc.
Giang Thanh Phong cười nói: “Ông không chết mà, Lão Dương, ông đã về rồi, không cần lo lắng cho bọn họ nữa.”
Lão Dương mỉm cười, họ đều nhìn thấy khóe mắt ông đỏ hoe, rất chân thật, cũng không còn vẻ hung dữ cứng nhắc kia nữa, trông cũng thoải mái hơn.
“Cứ như vậy đi, tôi á, vừa đến Viện Giáo Dục tiếp nhận giáo dục, vừa trông chừng lũ nhỏ này, không để chúng chết đói, còn cái thằng nhóc lớn đầu kia nữa, trông chừng không để nó làm chuyện ngu ngốc nữa là được rồi.”
Bốn người yên tâm rời đi.
Hạ Bạch và Giang Thanh Phong đều có chút vui mừng, lần này đến nhà Lão Dương, còn có thêm thu hoạch ngoài ý muốn.
Sau này Tống Minh Lượng sẽ không bị ép phải nói chuyện, học cách nịnh nọt lấy lòng người khác nữa, thậm chí cậu ta còn có thể làm một người câm. Lão Dương chắc cũng sẽ không cô độc đến già, ông có một đàn mèo con chữa lành tâm hồn, còn có một cậu bé không thích nói chuyện nữa.
Nghĩ vậy, Hạ Bạch quay đầu lại, thấy Tống Minh Lượng nãy giờ vẫn im lặng đứng ở cửa tiễn bọn họ về.
Hạ Bạch vẫy tay với cậu ta.
Cậu ta cũng vẫy tay lại với Hạ Bạch.
Hai người bạn học cứ thế tạm biệt nhau.
Rời khỏi nhà Lão Dương, đương nhiên Hạ Bạch sẽ đi cùng bố mẹ đến thành phố Bắc Ninh. Cậu nhìn Lăng Trường Dạ, nhà Lăng Trường Dạ ở thành phố Phong Ninh, lúc không có nhiệm vụ anh thường ở đó, “Đội trưởng, anh đi cùng em không?”
Lăng Trường Dạ nhìn Giang Thanh Phong, Giang Thanh Phong vừa định lên tiếng thì anh đã nói trước: “Anh còn việc khác, lần này anh không đi, lần sau sẽ đến nhà thăm mọi người.”
Khương Ỷ Đồng mỉm cười, nói: “Trường Dạ, hoan nghênh con đến chơi bất cứ lúc nào.”
Trước đây bà đã quen biết Lăng Trường Dạ, vậy nên tiếp nhận anh cũng nhanh hơn Giang Thanh Phong rất nhiều, lúc ở chung cũng rất tự nhiên.
Lăng Trường Dạ gật đầu: “Nhất định rồi ạ.”
Hạ Bạch biết, trong những ngày đầu đoàn tụ với ba mẹ, Lăng Trường Dạ muốn để cậu được thoải mái ở bên cạnh ba mẹ mình, vậy nên cậu cũng không nói gì thêm.
Vào buổi trưa, ba người họ bay về thành phố Bắc Ninh, nhưng chỉ ở lại thành phố Bắc Ninh một đêm, một nhà ba người lại đến thành phố Khương Kỳ.
Khương Ỷ Đồng và Giang Thanh Phong muốn mua nhà gần Trường đại học y Hòa Bình.
Hạ Bạch thật sự bị “giám sát” rồi.
Mua nhà cũng không mất nhiều công sức lắm, không cần chọn khu, cứ mua ở khu Hạ Bạch đang ở là được, trong số những căn hộ đang rao bán ở khu này, chọn một căn có diện tích lớn nhất, nội thất cơ bản ổn là được, hôm đó họ đã ký hợp đồng mua luôn, ở ngay tòa nhà bên cạnh nhà Hạ Bạch.
Hạ Bạch cũng rất muốn ba mẹ ở đây, Cục Quản Lý Trò Chơi đã yêu cầu các ban ngành chuẩn bị, sẽ dần dần công khai trò chơi với toàn xã hội, đến lúc đó nhất định xã hội sẽ có một giai đoạn chuyển tiếp tương đối hỗn loạn, ba mẹ ở bên cạnh cậu thì cậu yên tâm hơn.
Thứ Hai Hạ Bạch đi học bình thường, Giang Thanh Phong ở nhà nấu cơm, Khương Ỷ Đồng ra ngoài bàn công việc.
Buổi tối, Khương Ỷ Đồng mới nói với cậu, bà đã mua một siêu thị và mấy kho hàng.
Hạ Bạch: “..…”
Khương Ỷ Đồng nói: “Mẹ đang cho người chuyển đồ vào kho, sau này dù có chuyện gì xảy ra, năm năm tới cả nhà chúng ta cũng sẽ không chết đói, mẹ sẽ mua thêm một mảnh đất để trồng khoai tây cho con.”
Hạ Bạch ngẩn người “Dạ” một tiếng, hai mắt sáng rực.
Khương Ỷ Đồng không nhịn được đưa tay véo tai cậu, “Con trai cưng của mẹ sao mà đáng yêu thế nhỉ.”
Tai Hạ Bạch bị nhéo đỏ bừng, Giang Thanh Phong đưa tay kéo tay bà lại, “Em nhéo tai anh thì thôi đi, sao lại nhéo tai con nữa, mau buông ra, đừng làm con đau.”
Hạ Bạch: “…..”
Chiều thứ Ba, ba giờ rưỡi chiều Hạ Bạch đã tan học, cậu đưa hai người họ về quê ở Mân Thạch Thôn thăm ông nội.
Đây là do Giang Thanh Phong và Khương Ỷ Đồng chủ động đề nghị, họ muốn đến cảm ơn ông nội Hạ, cũng muốn xem nơi Hạ Bạch lớn lên.
Hai người mang theo hoa tươi và rượu mạnh mà ông nội thích nhất, ngồi trong sân, nói rất nhiều lời cảm ơn.
Hạ Bạch vừa nghe vừa kể cho Lão Tiền nghe chuyện cậu tìm được bố mẹ.
Lão Tiền liên tục gửi ba chữ “Tốt tốt tốt”.
Sau đó, Khương Ỷ Đồng đã mời cả nhà Lận Tường đến nhà ăn cơm.
Lận Tường trông còn vui hơn cả Hạ Bạch, trên bàn ăn cứ khen Hạ Bạch ưu tú thế nào, rồi đến tình bạn sâu đậm giữa cậu ta và Hạ Bạch, đương nhiên cậu ta lại kể về khởi đầu tình bạn của cậu ta và Hạ Bạch, kể về khu nghĩa trang kia, kể về lần mộng du kia.
Hạ Bạch: “…..”
“Hahaha!” Khương Ỷ Đồng cười, nói: “Chuyện này chúng tôi biết, chúng tôi nghe Hạ Bạch kể lúc ở trong trò chơi rồi.”
Lận Tường mừng rỡ: “Woa! Hạ Bạch cũng chủ động kể với người khác về khởi đầu tình bạn của chúng ta rồi à?”
Giang Thanh Phong: “Nó kể lúc nó sám hối trong phòng xưng tội đấy.”
Lận Tường: “..…”
Tóm lại, bữa tối diễn ra rất vui vẻ.
Ăn tối xong, các bậc phụ huynh vào phòng trò chuyện, Hạ Bạch và Lận Tường ngồi uống trà sữa trân châu đậu đỏ ở sân thượng.
Lận Tường nói: “Hạ Bạch, tốt thật đó, cậu cũng có bố mẹ rồi, còn là bố mẹ tốt như vậy nữa.”
Hạ Bạch “Ừ” một tiếng.
Cậu cũng cảm thấy tốt thật. Lúc nào cũng cảm thấy tốt đẹp.
Ba mẹ treo bức tranh mèo con dễ thương mà ba đã vẽ lúc cậu còn trong bụng mẹ lên tường phòng ngủ của cậu.
Món nào ba nấu cũng ngon, còn tự tay dạy cậu vẽ tranh, cậu không cần phải tiếc nuối khóa học vẽ 388 tệ kia nữa.
Mẹ mua đất cho cậu trồng khoai tây, tích trữ cho cậu rất nhiều loại gạo ngon.
Vừa nãy, khi ba mẹ nhìn thấy Lận Tường, hai người đã lén lút vào phòng bàn bạc chuyện mua đồng hồ, mua quần áo cho cậu.
Hạ Bạch cảm thấy, thứ gì người khác có cậu cũng có, thì ra đây không phải là so sánh, không phải là phô trương.
Lận Tường lại hỏi cậu và ba mẹ ở chung thế nào, dù cậu ta đã nhìn thấy, nhưng vẫn hỏi lại một lần nữa.
Hạ Bạch nói giống như những gì cậu ta nhìn thấy, “Giống như cậu nói, hóa ra là chuyện rất tự nhiên, lúc nhận nhau là tôi ôm họ luôn rồi.”
Hạ Bạch kể cho cậu ta nghe chuyện gia đình cậu ở trong trò chơi, nói đến Lão Dương trong trò chơi, Hạ Bạch lại kể cho cậu ta nghe chuyện của Tống Minh Lượng, Lận Tường nghe xong cũng rất vui.
Họ đều biết, cái chết của bố Tống Minh Lượng không thể trách Tống Minh Lượng được, cậu ta có thể tìm được một nơi tự do và an tâm sinh sống là tốt rồi.
Nói chuyện một lúc, họ chuyển sang chủ đề trò chơi.
Lận Tường nói: “Hôm nay trường tôi náo loạn lắm, mấy bạn học nói rất nhiều nơi xuất hiện ma quỷ, còn có người nói là năng lượng dị động, không gian khác cũng xuất hiện, có phải Cục Quản Lý Trò Chơi sắp công khai trò chơi rồi không?”
Đến cả Lận Tường cũng đoán ra được, xem ra Cục Quản Lý Trò Chơi đã bắt đầu làm việc này rồi.
Hạ Bạch nói: “Trước đây tôi nghe người bên Đội Tấn Công nhắc đến, nhưng Đội Tấn Công và Bộ Hành Động không phải là người xử lý chuyện này, tôi cũng không rõ họ triển khai thế nào, chắc là họ đang dần dần tiết lộ tin tức ra ngoài, có thể sắp chính thức công khai rồi.”
“Sắp công khai rồi, nếu không thì Cục Quản Lý Trò Chơi cũng không chịu nổi áp lực nữa.” Lận Tường nói: “Cục Quản Lý Trò Chơi đã làm đủ nhiều rồi.”
Đúng vậy, trước đây Hạ Bạch từng nghe người trong Cục nói, Cục Quản Lý Trò Chơi sắp không trụ được nữa rồi. Cậu từ tình nguyện viên của Bộ Hậu Cần Cục Quản Lý Trò Chơi, đến đội viên Đội Tấn Công Cục Quản Lý Trò Chơi, ở nơi nào cũng đều cảm nhận được Cục Quản Lý Trò Chơi áp lực tứ phía.
Hơn nữa, từ đầu năm đến nay, tần suất trò chơi xuất hiện ngày càng tăng, thành phố này nối tiếp thành phố kia gặp vấn đề, không phải Cục Quản Lý Trò Chơi không nỗ lực, mà là thật sự không chống đỡ nổi nữa rồi.
Hạ Bạch nói: “Cậu tích trữ thêm đồ ăn dự trữ đi.”
Lận Tường gật đầu, “Cậu yên tâm.”
Đến chiều thứ năm, Hạ Bạch vẫn chưa thấy Tống Thạch gửi nhiệm vụ trò chơi tuần này đến, bình thường là thứ tư hoặc thứ năm, muộn nhất là tối thứ năm Tống Thạch sẽ gửi cho cậu.
Hạ Bạch hỏi trong nhóm chat: [Tuần này không có nhiệm vụ hả?]
Tống Thạch: [Quên báo cáo với cậu, từ thứ tư tuần này Đội Tấn Công tạm dừng việc hạ phó bản trò chơi địa đồ nhỏ hàng tuần.]
Hạ Bạch: [Vì chuyện công khai trò chơi à?]
Tống Thạch: [Ừ. Cục Quản Lý Trò Chơi đã quyết định công khai trò chơi ngay trong tháng này, sắp công khai trò chơi rồi, tuần này không cần vội vàng tấn công trò chơi nữa, tránh xảy ra vấn đề ảnh hưởng đến việc công khai trò chơi.]
Tống Thạch: [Có điều, Cục Quản Lý Trò Chơi đang xem xét, trước khi công khai trò chơi, hoặc là ngay sau khi công khai sẽ lập tức phá đảo địa đồ trò chơi quy mô lớn ở thành phố Đại Huệ, để củng cố niềm tin cho xã hội. Hiện tại vẫn chưa ấn định thời gian, khi nào ấn định thời gian tôi sẽ báo cáo với cậu ngay, có lẽ Cục Quản Lý Trò Chơi rất mong cậu tham gia trò chơi đó.]
Hạ Bạch biết tại sao họ lại muốn cậu tham gia.
Địa đồ trò chơi quy mô lớn trong thành phố Đại Huệ nằm ở trường Trung học số 2 Đại Huệ, là trường cấp 3 nổi tiếng ở đó.
Người chơi đều biết, thông thường trò chơi sẽ có liên quan đến địa điểm nó xuất hiện, địa đồ quy mô lớn này xuất hiện ở trường Trung học số 2 Đại Huệ, vậy thì thế giới trong trò chơi chắc chắn sẽ trùng tên với trường Trung học số 2 Đại Huệ, nhất định cũng là trường cấp 3, cùng lắm là cấp 2, chắc chắn không nằm ngoài phạm vi trường học.
Trong khuôn viên một trường trung học, nếu là địa đồ quy mô lớn thông thường, là đi tìm kiếm chân tướng, trong quá trình tìm kiếm chân tướng, có thể họ sẽ phải làm một số việc liên quan đến học sinh trung học, ví dụ như ở trường đại học y Hòa Bình họ phải đi học, ở những trường cấp 3 coi trọng thành tích học tập hơn có thể còn phải thi cử.
Nếu là địa đồ quy mô lớn đặc biệt, cách chơi đa dạng hơn, vậy thì khả năng thi cử và cạnh tranh cũng không hề thấp.
Nếu chỉ là trường cấp 3, vậy thì người chơi như thế nào là phù hợp nhất?
Chưa chắc đã là sinh viên đại học đã học hai ba năm, những người có trình độ học vấn cao như thạc sĩ, tiến sĩ, rất có thể họ đã quên kiến thức cấp 3 rồi, phù hợp nhất chính là những người vừa thi đại học xong và những người sắp thi đại học.
Cả Đội Tấn Công cũng chỉ có Hạ Bạch là phù hợp nhất, những người khác trong Đội Tấn Công, người gần nhất cũng đã là sinh viên năm 3 rồi. Đương nhiên, trò chơi lớn như vậy cũng cần những người chơi thông minh, giàu kinh nghiệm khác cùng tham gia.
Hạ Bạch không từ chối, [Vâng, khi nào ấn định thời gian thì báo cho tôi biết.]
Cuối tuần này không cần vào trò chơi, Hạ Bạch ở nhà với ba mẹ.
Trong khoảng thời gian này, Thông Linh Giả đến thông linh cho cậu một lần.
Thông Linh Giả đã thông linh cho Hạ Bạch mấy lần, tuy rằng không ít lần nhìn thấy hình ảnh Hạ Bạch ở cùng những người chơi thử nghiệm khác, nhưng cũng chỉ giới hạn ở đó, không nhìn thấy cụ thể Hạ Bạch đã ra khỏi trò chơi như thế nào.
Thông Linh Giả nói: “Dạo này tôi hơi bận, tuần sau tôi đến thông linh cho cậu hai lần, hợp đồng không ràng buộc được tôi đâu.”
Hạ Bạch: “Cục Quản Lý Trò Chơi đang bận rộn với việc công khai trò chơi, vậy Thánh Du Công Hội các người đang bận gì? Cũng đang bận rộn với việc công khai một phiên bản khác để chiếm spotlight à?”
Chuyện công khai trò chơi, Cục Quản Lý Trò Chơi không hề giấu giếm, trên diễn đàn người chơi đã có rất nhiều bài viết liên quan rồi, đương nhiên Thánh Du Công Hội cũng biết.
Thông Linh Giả: “…..”
Cuối cùng hắn ta cũng hỏi ra được câu hỏi mà hắn ta đã tò mò từ lâu, “Này, tại sao cậu nói chuyện với tôi lại cứ châm chọc thế? Cậu không thể nói chuyện đàng hoàng với tôi như nói chuyện với người khác được à?”
Hạ Bạch chớp mắt, “Sao tôi có thể nói chuyện đàng hoàng với một tên buôn bán xác chết được? Anh nghĩ hay nhỉ.”
“Tôi đã nói nhà chúng tôi không phải buôn bán xác chết rồi mà!” Thông Linh Giả tức đến mức suýt thì nhảy dựng lên, “Bố tôi trước đây là người của Mao Sơn đấy!”
Hạ Bạch: “…”
Trước đây Hạ Bạch từng nghe ông nội kể rất nhiều chuyện trong nghề của họ, đương nhiên cũng từng nghe qua về Mao Sơn, người ngoài nghe đến Mao Sơn sẽ nghĩ đến Mao Sơn Ngự Quỷ Thuật, kỳ thực Đạo pháp Mao Sơn rất rộng lớn, cũng có Cản Thi Thuật.
Chỉ có điều, dường như phái Cản Thi Mao Sơn không được những phái khác hoan nghênh cho lắm, cậu từng thấy tất cả mọi người đều mắng chửi Cản Thi Nhân Mao Sơn trong nhóm [Cả đời không qua lại với nhau].
Hạ Bạch lại im lặng.
Thông Linh Giả còn tưởng cậu không tin, hắn ta móc điện thoại ra, cho Hạ Bạch xem ảnh, “Nhìn này, đây là ảnh tôi chụp lúc nhỏ ở dưới tượng Lão Tử trên núi Mao Sơn đấy!”
Lúc đó Mao Sơn vẫn chưa trở thành địa điểm du lịch nổi tiếng, Thông Linh Giả đã chụp ảnh check in rồi, mặt hắn ta lạnh tanh, phía sau là hai vị đạo sĩ.
Hắn ta lại lấy từ trong túi ra một cái bình giữ nhiệt, mở ra đưa đến trước mũi Hạ Bạch, “Ngửi đi!”
Hạ Bạch ngửi thử, hỏi: “Ngửi cái gì?”
Thông Linh Giả: “Trà củ mài dưỡng sinh Mao Bảo chính hiệu! Tôi là con cháu Mao Sơn chính hiệu!”
Hạ Bạch: “…..”
Thông Linh Giả lại một lần nữa khẳng định: “Tôi không phải loại người buôn bán xác chết làm chuyện thất đức như vậy! Sau này cậu nói chuyện cẩn thận một chút!”
Hạ Bạch: “Anh thành lập Thánh Du Công Hội còn chưa tính là thất đức à? Anh đã phá hủy hết âm đức mà tổ tiên mình tích góp bao đời mới có được đấy.”
Thông Linh Giả lại bị Hạ Bạch chọc cho tức không chịu nổi, phải bỏ đi.
Hắn ta đi rồi, Hạ Bạch lập tức nhắn tin cho Lão Tiền: [Ông có biết nhà Thông Linh Giả làm nghề gì không?]
Lão Tiền: [Không biết, chắc là giống tôi, làm chút chuyện liên quan đến người chết, nếu không sao hắn ta lại tình cờ tìm được thi thể của Hội trưởng?]
Hạ Bạch: [Hắn ta là con cháu Mao Sơn, bố hắn ta là đạo sĩ Mao Sơn chính hiệu, biết đâu là Cản Thi Nhân Mao Sơn đấy.]
Lão Tiền: [?]
Lão Tiền: [???]
Sau khi vô tình châm ngòi ly gián nội bộ Thánh Du Công Hội, Hạ Bạch giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra, đi nói chuyện phiếm với Lăng Trường Dạ.
Lăng Trường Dạ nhắn tin lại ngay, hai ngày nay anh không bận nhiều, trò chơi sắp công khai, công ty của gia đình anh có rất nhiều việc phải làm, nhưng không cần anh nhúng tay vào, việc duy nhất anh phải làm với tư cách là đội trưởng Đội Tấn Công chính là, tham gia thảo luận về địa đồ trò chơi trường Trung học số 2 Đại Huệ.
Hạ Bạch hỏi anh: [Đã ấn định thời gian chưa? Có xu hướng gì chưa?]
CC: [Chưa ấn định thời gian, nhưng có lẽ là sau khi công khai trò chơi, phó bản trò chơi trường Trung học số 2 Đại Huệ sẽ được công khai với toàn dân, đến lúc đó có thể sẽ có nhiều cơ quan truyền thông phát sóng trực tiếp công khai.]
Phát sóng trực tiếp đương nhiên không phải là phát sóng trực tiếp vào trong trò chơi, có thể chỉ có Dương Nghi có kỹ thuật này, những cơ quan truyền thông khác không thể nào làm được.
Cái mà họ phát sóng trực tiếp chính là công tác chuẩn bị cho trò chơi, vào trò chơi và ra khỏi trò chơi, thời gian trong thế giới trò chơi có thể rất dài, nhưng ở thế giới thực, tối đa không quá năm tiếng, thường xuyên có những trò chơi chưa đến một tiếng là kết thúc, làm một buổi phát sóng trực tiếp cũng không thành vấn đề.
Trò chơi xuất hiện chắc chắn là một sự kiện chấn động toàn xã hội, đến lúc đó nhất định sẽ có vô số người dõi theo.
Lần đầu tiên Hạ Bạch cảm thấy có hơi áp lực, [Tống Thạch nói, có lẽ sẽ để em đi.]
CC: [Hạ Bạch, phó bản trò chơi trường Trung học số 2 Đại Huệ này em là ứng cử viên phù hợp nhất trong cả Đội Tấn Công, thậm chí là trong tất cả người chơi.]
CC: [Nếu em đi, anh nhất định sẽ đi cùng em.]
Hạ Bạch lập tức yên tâm.
Sáu giờ tối thứ Bảy, Cục Quản Lý Trò Chơi đăng bài thông báo trên diễn đàn người chơi, sẽ công khai trò chơi cho toàn xã hội biết vào tám giờ tối Chủ nhật tuần này.
Tối hôm đó, có lẽ là lúc diễn đàn người chơi có nhiều người online nhất, mọi người đều để lại bình luận bên dưới bài đăng này, bày tỏ suy nghĩ của mình, phần lớn là cảm thán.
1L: [Cuối cùng ngày này cũng đã đến.]
2L: [Ngày này cuối cùng cũng đến rồi!]
3L: [Ê, hùng tâm tráng chí lúc trước của Cục Quản Lý Trò Chơi đâu rồi? Thế là không trụ được nữa rồi à?]
4L: [Đáng lẽ phải công khai từ sớm rồi, tôi đã không chờ nổi, muốn công khai thân phận người chơi của mình cho bạn bè, cho đám ngu ngốc kia biết rồi, thiên đường của tôi sắp đến rồi, hahaha!]
5L: [Tôi cũng không chờ nổi muốn xem phản ứng của họ, hahaha, chắc chắn bọn họ sẽ hoảng sợ lắm, để cho bọn họ nếm thử cảm giác lúc trước của tôi, tôi đã chuẩn bị sẵn hạt dưa rồi.]
. . . . . .
21L: [Tâm trạng phức tạp, chúng ta cũng không cần phải che giấu nữa, trước đây tuy rằng cũng không đến mức phải khúm núm, nhưng luôn có cảm giác mình đang đi trong bóng tối.]
22L: [Người thật sự đi trong bóng tối là người của Cục Quản Lý Trò Chơi, bọn họ âm thầm duy trì vận hành bình thường của xã hội ở nơi mà công chúng không hề hay biết, cho mọi người ba năm sống yên ổn, sau này mọi người sẽ biết ba năm sống vô lo vô nghĩ này quý giá đến nhường nào.]
23L: [Tôi thay mặt người nhà cảm ơn Thánh Du Công Hội, rất hiểu cho lựa chọn này, tôi biết mọi người đã cố gắng hết sức rồi.]
. . . . . .
99L: [Đồng chí ơi, thời đại trò chơi toàn dân sắp đến rồi!]
Tám giờ tối hôm đó, bản tin thời sự đã thay đổi lời kết thúc quen thuộc, thông báo rằng tối mai sẽ có một sự kiện trọng đại liên quan đến tất cả mọi người, mong quý vị khán giả chú ý đón xem.
Sau lời thông báo này, cư dân mạng đã có một đêm không ngủ, mọi người vừa căng thẳng vừa háo hức thảo luận xem đó là chuyện gì, lần này không có xóa bài, không có cấm ngôn, có người đã chạm đến sự thật.
Ba năm qua, hết trò chơi này đến trò chơi khác xuất hiện rồi biến mất, không phải là không để lại dấu vết, Cục Quản Lý Trò Chơi cũng không có bản lĩnh lớn như vậy, có thể xóa bỏ hết mọi điểm bất thường, ngày càng có nhiều người nhận ra điều đó.
Cùng lúc đó, Hạ Bạch nghe thấy tiếng ồn ào bên dưới lầu, không cần nhìn cũng biết, trên mạng đã đưa tin rất nhiều người đổ xô đi siêu thị mua đồ tích trữ, giá vàng cũng đang tăng chóng mặt.
Cứ mỗi khi xã hội bất ổn, mọi người sẽ tích trữ lương thực, sau đó là tích trữ vàng, đây là hiện tượng bình thường có thể dự đoán được.
Tình hình căng thẳng đó kéo dài đến tận sáng hôm sau.
Cho dù là người bình thường hay là người chơi, tất cả mọi người đều đang chờ đợi bản tin thời sự buổi tối.
So với người bình thường, tâm trạng người chơi điềm tĩnh hơn rất nhiều, cho dù tâm trạng của họ có dao động, thì đó cũng là phấn khích, chứ không phải là căng thẳng và sợ hãi.
Người của Đội Tấn Công lại càng điềm tĩnh hơn, bao gồm cả đội ngũ phục vụ, cả ngày hôm đó họ vẫn phục vụ các đội viên như bình thường, còn đưa Nhị Oa đến chỗ Hạ Bạch.
Nhìn thấy hai người xa lạ trong nhà, Nhị Oa không giống như trước đây, cậu bé không những không né tránh mà còn lễ phép chào hỏi bọn họ, “Cháu chào hai bác ạ.”
Khương Ỷ Đồng và Giang Thanh Phong không được bình tĩnh như thằng bé, Khương Ỷ Đồng hơi kích động, nói: “Đây chẳng phải là…”
Hạ Bạch: “Dạ đúng rồi, đây chính là ngôi sao nhí Nhị Oa của Đội Tấn Công, Thánh Du Công Hội đã ăn cắp video phổ cập kiến thức trò chơi của chúng ta.”
Có lẽ tất cả những người chơi đã từng vào trò chơi đều từng nhìn thấy khuôn mặt này của Nhị Oa, trong trò chơi đầu tiên của video phổ cập kiến thức trò chơi của Cục Quản Lý Trò Chơi.
Tám giờ tối, không chỉ có người chơi, mà khán giả cả nước đều nhìn thấy khuôn mặt này của Nhị Oa.
Ba mẹ, Hạ Bạch, Nhị Oa và em gái Tuyết Mộc, cả nhà quây quần bên ghế sofa, đúng giờ đón xem bản tin thời sự thu hút sự chú ý của hàng triệu người.
Tám giờ mốt, bản tin thời sự mở đầu bằng một màn hình trắng: “Hiện tượng dị thường đầu tiên xảy ra vào ba năm trước…”
Họ không còn xa lạ gì với video phổ cập kiến thức trò chơi, những trường hợp trò chơi chủ yếu vẫn là ba trường hợp đó, chỉ có điều, không cần lo lắng thời gian khóa trò chơi sẽ kết thúc sớm, phiên bản này chi tiết và chân thực hơn, phù hợp với truyền hình hơn, hơi giống phim tài liệu.
Giữa những cuộc thảo luận sôi nổi trên mạng, sau khi video phổ cập kiến thức trò chơi dài ba mươi phút kết thúc, trên TV xuất hiện Lão Vương mặc vest đen, vẻ mặt nghiêm nghị.
“Chào mọi người, tôi là Vương Minh Xuân, Cục trưởng Cục Quản Lý Trò Chơi và Hiện tượng Dị thường.”
Hết chương 120.
