Chương 120: Gật Đầu Yes Lắc Đầu No, Tấn Công Bạn Trai GoGoGo

 

Chương 120: Gật Đầu Yes Lắc Đầu No, Tấn Công Bạn Trai GoGoGo

 

Ninh Lạc dựa vào tủ bát ngồi một lát, rồi từ từ đứng dậy, đi về phía sau.

 

Đinh Thiệu Ý đi theo sau cậu: “Anh lại đi làm à?”

 

Ninh Lạc buồn bã thở dài: “Đúng vậy, vì anh không phải một mình, anh còn phải gánh vác trách nhiệm nuôi gia đình. Người nhà anh vừa ăn khỏe vừa ngủ khỏe, tiêu hết tiền rồi thì làm sao bây giờ.”

 

Đinh Thiệu Ý nhỏ giọng hùa theo: “Vậy thì thầy Lộ thật không hiểu chuyện, sao lại ăn nhiều như thế.”

 

Ninh Lạc vô cùng tán đồng, gật đầu được nửa chừng, đột nhiên quay đầu nói với người quay phim: “Đúng rồi, Lộ Đình Châu chắc được coi là tài sản cá nhân của tôi rồi nhỉ? Tôi có thể cầm cố anh ấy cho chủ quán đổi lấy tiền không? Tôi không có ý gì khác, đây chẳng phải là đang nghĩ cách làm giàu mới sao, sau khi kết thúc ghi hình thì chắc chắn tôi sẽ chuộc anh ấy về… Hả? Không được à? Xem xét chút đi mà, tôi sẽ thanh lý với giá rẻ.”

 

Còn thanh lý giá rẻ??

 

Anh quay phim lặng lẽ lau mồ hôi trên trán, kiên quyết lắc đầu.

 

Vẻ tiếc nuối hiện rõ trên mặt Ninh Lạc, sau một tiếng thở dài, cậu đi vào phòng sau.

 

Trên màn hình bình luận không ngừng @Lộ Đình Châu, anh sắp bị @ đến điên rồi.

 

[Thầy Lộ! Anh mau xem vợ anh kìa!]

 

[@Lộ Đình Châu, anh đừng làm việc nữa, đích tử Ninh Lạc muốn bán con vợ lẽ là Lộ Đình Châu anh cho người ta rồi kìa!]

 

[Gật đầu yes lắc đầu no, tấn công bạn trai gogogo.]

 

[Ninh Lạc: Đừng lo, việc tôi bán anh ấy chỉ là giả vờ thôi, tôi có tiến độ riêng của mình mà, (tay làm hình trái tim).]

 

[Rồi rồi rồi, Lạc Bảo, tiền trong tay cậu hơi thiếu, nhưng chồng cậu đã bù đắp rất tốt cho phần này rồi.]

Lộ Đình Châu hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra bên phía Ninh Lạc, anh đang cùng Chu Kiệu xem ông chủ cửa hàng kéo sợi bạc từ thỏi bạc, kéo đến độ mảnh như sợi tóc.

 

Chu Kiệu hỏi: “Sư phụ, tay nghề này của chú học bao lâu rồi?”

 

Chủ cửa hàng không ngẩng đầu lên, mà nghiêm túc xử lý sợi bạc trên tay: “Học từ nhỏ, chỗ chúng tôi đều là xưởng gia đình, nhà nào cũng biết làm hết.”

 

Ông nói xong lại bảo: “Cái này các cậu không xử lý được đâu, lát nữa tôi dạy các cậu cách đập bạc và đánh bóng, mấy việc cơ bản này, nếu muốn học thì các cậu cũng đi học thêm cách uốn hoa văn đi.”

 

Lộ Đình Châu cầm một chiếc vòng bạc kiểu dáng tinh xảo, hỏi: “Sư phụ, chỗ chú có nhận làm thủ công theo yêu cầu không?”

 

“Sao, cậu muốn tặng ai à?” chủ cửa hàng hỏi.

 

Lộ Đình Châu mỉm cười, ánh mắt dịu dàng: “Tặng người yêu của cháu. Được không ạ?”

 

Lúc này chủ cửa hàng mới ngẩng đầu lên, nhìn kỹ anh vài lần, rồi ông cũng cười: “Được chứ. Cậu ở chỗ tôi làm thợ học việc rồi tự làm một cái đi, tự làm có ý nghĩa hơn.”

 

Lộ Đình Châu nói cảm ơn với ông.

 

Chu Kiệu ngập ngừng một lát rồi cũng nói: “Sư phụ, cháu cũng muốn làm một cái.”

 

Nhìn thấy ánh mắt trêu chọc của Lộ Đình Châu, cậu ta vội vàng giải thích, “Không phải tặng người yêu, chỉ là…… một người em trai thôi.”

 

“Được hết, được hết.”

 

[Như nhau cả thôi, hai người đều là tặng cho em trai.]

 

[Cười chết mất, phong cách bên này hoàn toàn khác biệt với bên Ninh Lạc.]

 

[Lạc Bảo biết anh Lộ đi làm thêm mà vẫn không quên nghĩ đến cậu ấy, liệu cậu ấy có hối hận chuyện mình đem anh Lộ đi cầm cố không nhỉ?]

 

[Nghĩ nhiều rồi, cái tên đó vừa ăn vừa lấy, người thì phải cầm cố, đồ thì phải lấy.]

 

[Chậc chậc chậc, Lộ Bảo đáng thương, không ai thương không ai yêu, một cây cải trắng nhỏ trong ruộng.]

 

…………….

 

Bên này Ninh Lạc thay xong quần áo lao động đi ra, trên người là bộ đồ vải thô ngắn.

 

“Phong cách Dân quốc à,” cậu sửa lại tay áo, “Tôi còn tưởng được mặc trường bào giống ông chủ quán chứ. Hóa ra là tôi không xứng.”

 

Cậu lại liếc mắt nhìn máy làm đồ uống: “Sao thời dân quốc mà các người lại có máy làm đá và tủ lạnh tiên tiến như vậy, nên tịch thu sung công mới phải.”

 

Trong lúc đợi Đinh Thiệu Ý thay đồ, cậu lại lớn tiếng bình luận nhân viên tổ chương trình trên đường cái, “Sao lại có dân thường mặc đồ kỳ quái thế nhỉ? Tất cả bắt hết vào đồn cảnh sát nghiêm khắc thẩm vấn.”

 

[Cậu đừng diễn cảnh tôi đi làm nữa…]

 

[Là tôi đây mà, tôi đi làm nhìn cái gì cũng không vừa mắt, máy in nhả giấy chậm thôi tôi cũng có thể chửi được nửa ngày.]

 

“Người làm đâu? Người làm đi đâu hết rồi?” Có người bên ngoài hô hào.

 

Ninh Lạc gắng gượng lên tinh thần đi ra: “Đến đây đến đây.”

 

Người bên ngoài chỉ vào đống hàng trên đất: “Nhanh lên, cậu mau chuyển vào trong đi, phân loại rồi cất gọn gàng vào, có biết cách sắp xếp không?”

 

【Tôi nói không biết thì sẽ thế nào? Ông có đánh chết tôi không?】

 

Ninh Lạc cười vô cùng rạng rỡ, thậm chí còn có chút nịnh nọt: “Dạ biết dạ biết, ngài yên tâm. Trời cũng nóng rồi, ngài cứ ở bên cạnh nghỉ ngơi là được rồi, để đó tôi làm cho.”

 

Không sai, cậu chính là kiểu người ở nhà thì hổ báo cáo chồn, còn ra ngoài thì rụt rè nhút nhát đó, thì sao nào?

 

Dưới trời nóng gần bốn mươi độ, Ninh Lạc ôm thùng hàng thở hồng hộc chuyển vào bên trong, phải đi hết chuyến này đến chuyến khác.

 

Rất nhanh sau đó Đinh Thiệu Ý đã đi ra, cô bé muốn giúp cậu một tay, nhưng lại bị Ninh Lạc kéo sang một bên: “Em còn chưa cao bằng cái thùng nữa, cẩn thận chút, anh còn sợ giẫm phải em đó.”

 

Đinh Thiệu Ý bị cậu đẩy đến chỗ an toàn, ngẩn ra một lát, sau đó nói: “Em làm được mà, anh đưa mấy cái nhỏ hơn cho em, em chuyển được, ở nhà em cũng làm mấy việc này.”

 

“Nhỏ như vậy đã tự lập tự cường rồi à, giỏi quá,” Ninh Lạc vừa làm vừa nói, “Vậy em giúp anh ghi sổ đi, đồ trong thùng cũng phải lấy ra sắp xếp gọn gàng, em xem làm thế nào.”

 

“Em làm được mà.” Đinh Thiệu Ý lại lặp lại một lần nữa, vẻ mặt nghiêm trang như nhận được nhiệm vụ trọng đại nào đó, đi hoàn thành công việc Ninh Lạc giao phó cho mình.

 

Lúc Ninh Lạc làm xong hết mọi thứ, eo đã đau lưng đã mỏi không thể duỗi thẳng nổi nữa, một tay cậu chống cái lưng già của mình, tay còn lại chống ở cửa thở dốc.

 

【Mịa nó, tôi đã nói tối qua không nên làm mà, eo của tôi ơi… Hít hà, cái này có tính là vết thương chồng chất không?】

 

Đinh Thiệu Ý chớp chớp mắt, ánh mắt hoang mang mờ mịt.

 

Không hiểu.

 

“Em gái,” Ninh Lạc gọi cô bé, “Anh ra ngoài một lát, em cứ từ từ làm, đừng vội. Ở nơi làm việc, người siêng năng cũng giống như con lừa kéo cối xay vậy, chỉ có thêm nhiều việc làm không hết thôi, hiểu không?”

 

Đinh Thiệu Ý nửa hiểu nửa không.

 

Khi cậu ra ngoài thì đúng lúc gặp Tiền Đa Đa đang vội vàng đi tới, hắn hỏi cậu: “Cậu không đi làm mà định đi đâu đấy?”

 

Ninh Lạc nhe răng cười: “Chuyện của xã hội, đừng hỏi nhiều.”

 

【Còn có thể làm gì được nữa? Đương nhiên là đi ẻ có lương rồi!】

 

Tiền Đa Đa im lặng vài giây rồi lại hỏi: “Cậu muốn đi vệ sinh phải không? Sao lúc nãy vừa bắt đầu làm việc không chịu đi?”

 

Vẻ mặt Ninh Lạc kiểu, “Cái này mà anh cũng đoán được à, chắc bình thường cũng làm như vậy không ít lần nhỉ”, nhưng ngoài miệng thì hùng hồn nói: “Anh thì hiểu cái gì chứ, vừa bắt đầu làm mà đi thì chẳng phải tôi chịu thiệt rồi sao?”

 

【Người tốt đâu có ai lại đi vệ sinh lúc nghỉ trưa? Đương nhiên là phải nhịn đến lúc vào làm mới đi chứ.】

 

Tiền Đa Đa: “…”

 

Mịa nó, lừa lười kéo cối nhiều phân nhiều nước tiểu.

 

Hắn phất tay bảo Ninh Lạc mau đi đi, nhưng bản thân hắn đi được vài bước thì phát hiện: Không đúng, hướng Ninh Lạc vừa đi có nhà vệ sinh à? Hướng đó chẳng phải là cửa hàng buôn bán đồ bạc sao?

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Ninh Lạc vui mừng reo hò nhảy nhót suốt quãng đường đi, vừa chạy vừa nhảy, lúc cách cửa hàng buôn bán đồ bạc một đoạn đã dang hai tay ra chạy tới: “Lộ Lộ, có nhớ em không!”

 

Lộ Đình Châu nghe tiếng quay đầu lại, liền bị một viên đạn pháo chạy tới với tốc độ cao tông vào lòng, anh phải lùi lại mấy bước mới đứng vững, sau khi ôm chắc viên đạn nhỏ vào trong lòng, còn thuận tay xoa xoa cái đầu xù của cậu: “Sao lại đến tìm anh?”

 

Ninh Lạc rúc vào lòng anh, ngẩng mặt lên cười híp mắt với anh: “Nhớ anh rồi.”

 

[Nhóc con lừa đảo, một tiếng trước cậu còn định đem người ta đi cầm cố đấy.]

 

[Anh Lộ mau chạy đi, thằng nhóc này muốn anh móc tim móc phổi ra đấy!]

 

[Đợi đã, Ninh Lạc định đi vệ sinh hưởng lương, nhưng lại đến gặp Lộ Đình Châu, cho nên…]

 

[Aaaaaa, tôi không cho phép mọi người vẽ ra phương trình này!! Báo cáo, tôi muốn báo cáo!]

 

Trong tai nghe của anh quay phim nhận được chỉ thị của Tiền Đa Đa, hỏi Lộ Đình Châu: “Thầy Lộ, anh có biết Tiểu Lạc định cầm cố anh cho tiệm cầm đồ để đổi lấy tiền không? Còn là thanh lý giá rẻ nữa đó.”

 

Lộ Đình Châu hơi nheo mắt: “Ồ? Có chuyện đó sao?”

 

“Sao có thể chứ!” Ninh Lạc vừa mắng mỏ tổ chương trình không có đạo đức nghề nghiệp, cái gì cũng nói ra ngoài, vừa vội vàng nắm lấy cổ áo Lộ Đình Châu, nhón chân lên, hôn lên khóe môi anh một cái thật mạnh, “chụt” một tiếng vang dội.

 

“Em lòng son dạ sắt với Lộ Lộ, tấm lòng của em có trời đất chứng giám, có nhật nguyệt soi xét.” Cậu giơ tay lên thề.

 

【Tôi đâu có nói dối, đã nói là sẽ chuộc anh ấy về mà. Chuyện của người đọc sách, sao có thể gọi là nói dối được chứ?】

 

Lộ Đình Châu bị chọc tức đến bật cười, nhéo má cậu kéo ra ngoài.

 

Em giỏi thật đó.

 

Ninh Lạc đuối lý, không dám phản kháng nữa.

 

Chu Kiệu nói: “Tiểu Lạc? Sao cậu lại đến đây?”

 

“Đến kiểm tra công việc,” Ninh Lạc bị nhéo má, nói lí nhí, vừa nghển cổ nhìn vào trong cửa hàng, vừa hỏi: “Các anh còn có khách hàng à?”

 

Mấy vị khách mặc trường bào hoặc vest đang chọn đồ bạc, chọn tới chọn lui một hồi thì có một vị trong số đó đột nhiên nói với những người khác: “Các vị, các vị có từng nghe nói, món đồ cổ quý giá nhất của nhà Lão Đào đã không cánh mà bay rồi không?”

 

“Đúng là có nghe nói, đó là món đồ Lão Đào tốn rất nhiều tiền mới có được, yêu thích không rời tay, ai ngờ… Haiz.”

 

“Tôi lại nghe được một tin đồn khác.”

 

“Ồ? Nói nghe thử xem nào.”

 

Một người nhìn Đông ngó Tây, tỏ ra vô cùng bí ẩn, nhưng giọng lại oang oang, ai cũng có thể nghe thấy: “Đây chính là bí mật động trời đấy! Tôi cũng chỉ nghe người ta nói thôi. Nghe bảo đồ cổ của Lão Đào không phải bị trộm, mà là bị Đinh Mão ép bán rẻ!”

 

【Đinh Mão… cái tên này nghe quen quá, hình như mình đã gặp ở đâu đó rồi thì phải?】

 

Lộ Đình Châu cúi đầu, ghé sát tai Ninh Lạc nói nhỏ: “Đinh Mão là ông chủ của mấy tiệm cầm đồ ở đây.”

 

【Ồ, đúng đúng đúng!】 Ninh Lạc gật đầu lia lịa, nhớ ra lúc mình bê hàng kiểm kê có lướt qua cái tên này.

 

【Nhanh nói tiếp đi nhanh nói tiếp đi.】 Cậu dùng ánh mắt thúc giục mấy vị NPC, có cảm giác phấn khích như vừa mở khóa được nhiệm vụ chính.

 

“Lại là Đinh Mão? Loại người này thật đáng chết!” Người nói câu này hung hăng nhổ nước bọt xuống đất, trên mặt lộ rõ vẻ khinh bỉ.

 

“Còn có chuyện này nữa sao? Không phải Đinh Mão là thương nhân giàu có ở đây à? Sao lại dính líu đến chuyện này?”

 

“Là ông không biết đấy thôi, Đinh Mão này buôn bán đồ cổ văn vật, phất lên nhờ tiền phi pháp, đừng nói là bảo bối của Lão Đào, hễ là thứ gì người nước ngoài nhìn trúng, không có cái gì mà hắn ta không nghĩ cách chiếm đoạt!”

 

“Cái gì? Đúng là tên phản quốc cầu vinh, tên nô tài ba đời làm nô!”

 

Ninh Lạc đồng cảm cùng phê phán: 【Đúng đúng đúng, không sai, đúng là tam gia có tính nô!】

 

Phía sau bỗng vang lên tiếng cười rất khẽ.

 

Sau đó cậu cảm giác được bàn tay ôm eo minh khẽ run lên, khiến cả người cũng run lên.

 

Ninh Lạc quay đầu lại hỏi: “Anh cười cái gì?”

 

Lộ Đình Châu không nhịn được bật cười thành tiếng, giọng nói cũng đứt quãng: “Anh cười vì có người học môn ngữ văn giỏi quá.”

 

Ninh Lạc bĩu môi, nghi ngờ anh đang cười mình, nhưng không có bằng chứng, cậu lấy khuỷu tay huých vào ngực anh: “Đừng ôm em nữa, nóng chết đi được.”

 

Chu Kiệu đứng bên cạnh trầm mặc.

 

Hai người ôm nhau bao lâu rồi? Đến giờ mới thấy nóng à?

 

Nhiệt độ cao bốn mươi độ sao không làm tan chảy cái não yêu đương của hai người luôn đi?

 

Một người đàn ông đeo kính tròn trong đó lắc đầu thở dài: “Nếu có ai lấy được chứng cứ, tố cáo Đinh Mão với cảnh sát, cũng là một việc thiện lớn đấy.”

 

Tiếng nói vừa dứt, điện thoại của mọi người đều nhận được tin nhắn của tổ chương trình gởi đến.

 

【Đồ cổ bị buôn bán trái phép, văn vật bị thất lạc, sau khi nghe được chuyện này, bạn không khỏi đau lòng tiếc nuối, phẫn nộ vô cùng, quyết định âm thầm điều tra vụ án này, thu thập chứng cứ giao dịch phi pháp của Đinh Mão, tố cáo với cảnh sát.

 

Chứng cứ: Địa điểm giao dịch (0/1), Đối tượng giao dịch (0/1), Quá trình giao dịch (0/1), Bằng chứng giao dịch (0/1).

 

Chú ý: Mỗi vật chứng là 1 điểm, đội nào thu thập đủ và nộp cho sở cảnh sát đầu tiên sẽ được cộng thêm 2 điểm.】

 

Rất nhanh sau đó, Ninh Lạc đã đẩy Lộ Đình Châu ra ngay.

 

“Nhớ kỹ nhé, hình tượng của chúng ta kỳ này là yêu hận đan xen.”

 

Lộ Đình Châu nhìn vòng tay mình trống rỗng, chậc một tiếng: “Quả nhiên là thầy Ninh, lối diễn xuất ngày càng rộng mở.”

 

“Nói quá, nói quá rồi.”

 

Ninh Lạc bỏ lại một câu rồi chạy một mạch về quán ăn vặt tìm Đinh Thiệu Ý, chia sẻ tin tức mới nhất với cô bé.

 

“Em gái ơi——”

 

Đụng phải ông chủ đến kiểm tra.

 

Chủ quán chắp tay sau lưng, sa sầm mặt nhìn cậu: “Đi đâu đấy? Sao lâu vậy mới về?”

 

Ninh Lạc nuốt nước bọt ừng ực.

 

Đinh Thiệu Ý ở phía sau ông chủ ra sức ra hiệu.

 

Ninh Lạc tuyệt vọng nhắm mắt.

 

【Mặc dù em ra hiệu bằng tay có thể chặn được mười chiếc taxi, nhưng mà em gái ơi, anh không hiểu!】

 

Đinh Thiệu Ý: “…”

 

Ninh Lạc chống chọi với áp lực của ông chủ, khó khăn lên tiếng: “Cháu…… đi vệ sinh.”

 

Ông chủ tức giận nói: “Đi vệ sinh mà lâu như vậy à?”

 

Ninh Lạc mở miệng là nói bừa: “Cháu bị táo bón, ông chủ à, chú thông cảm chút đi mà.”

 

Ông chủ quán nghẹn lời, vì sự chuyên nghiệp của mình nên tiếp tục diễn: “Tôi không quan tâm chuyện đó của cậu, tóm lại là bây giờ tôi rất tức giận! Cậu có biết tại sao không?”

 

【Biết chứ, bởi vì chú đang mang cảm xúc cá nhân vào công việc.】

 

Tiền Đa Đa: ?

 

Hắn phải cố sức nhéo vào đùi mình để không bật cười thành tiếng, mặt mày méo mó.

 

Hết chương 120.

 

Chương 120: Gật Đầu Yes Lắc Đầu No, Tấn Công Bạn Trai GoGoGo

Ngày đăng: 5 Tháng 4, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên