Chương 121: Tế Bào Nghệ Thuật Của Hắn Cũng Ít Như Tiền Trong Túi Hắn Vậy

 

Chương 121: Tế Bào Nghệ Thuật Của Hắn Cũng Ít Như Tiền Trong Túi Hắn Vậy

 

Ninh Lạc liếc mắt nhìn Tiền Đa Đa đang lên cơn động kinh đột ngột, ánh mắt mang theo một chút cảm giác chán ghét.

 

Nhưng giọng điệu trả lời ông chủ quán lại vô cùng sợ sệt, thái độ nhận lỗi cực kỳ nghiêm túc: “Xin lỗi ông chủ, cháu sai rồi, cháu cảm thấy vô cùng áy náy về hành vi của mình, sao cháu có thể làm ra chuyện như vậy chứ? Thật không nên! Cháu lãng phí không chỉ một phút của bản thân mình, mà cộng lại là một phút của tất cả mọi người, cháu thật đáng chết mà!”

 

[Ninh Lạc, bây giờ cậu hướng ngoại đến mức đáng sợ.]

 

[Thuần thục thế này, chắc bình thường cũng nói không ít nhỉ?]

 

[Tôi đoán mò thôi, nạn nhân chịu trận đầu tiên chính là anh Lộ và anh vợ.]

 

[Ông chủ nói một câu cậu nói mười câu, trao cho cậu giải Nobel nói dài nói dai, nói không ngừng luôn.]

 

“Ờ… cũng không cần đến mức đó,” ông chủ quán ngượng ngùng, không biết nên nói gì tiếp nữa, “Cậu nhận ra lỗi của mình là tốt rồi. Thôi, mau đi làm việc đi, khách còn đang đợi nước mơ chua kia kìa.”

 

“Dạ vâng.” Ninh Lạc lập tức đáp lời, đi đến chỗ máy làm đá xúc đá.

 

Ông chủ quán nhìn cậu mấy lần, muốn nói gì đó rồi lại thôi, cuối cùng vẫn rời đi.

 

Ninh Lạc vừa xúc đá vừa hỏi Đinh Thiệu Ý đang đứng trên ghế giúp đỡ: “Em vừa nhận được tin nhắn phải không?”

 

Đinh Thiệu Ý gật đầu: “Em nhận rồi, vừa nãy có mấy người đến cửa hàng nói về chuyện này, nói xong thì kích hoạt nhiệm vụ luôn.”

 

“Lát nữa đi dò hỏi địa chỉ nhà của Đinh Mão, lúc ăn tối thì cùng Hướng Bặc Ngôn và Tào Cẩn Lưu đi xem thử.” Ninh Lạc nhỏ giọng bàn bạc.

 

Bọn họ thật sự có khách, không chỉ là NPC của tổ chương trình, mà còn có vài khách du lịch.

 

Một du khách trong đó nhận lấy ly nước mơ chua từ tay cậu, cười rạng rỡ: “Thầy Quần Đùi, tôi có thể chụp ảnh chung với cậu được không?”

 

Tay Ninh Lạc đang đậy nắp ly khẽ run lên.

 

“Ấy dà, đừng ngại, tôi là fan cứng lâu năm của thầy rồi, cuốn truyện tranh làm thầy bị lộ tài khoản phụ kia là do tôi tặng đó.” Cô gái cười hì hì nói.

 

Thù mới hận cũ cùng lúc dâng lên trong lòng Ninh Lạc: “Thì ra là cô!!”

 

“Đúng vậy đúng vậy,” cô gái nói, “Thầy có thích cuốn nhân thú đó không? Nếu không thích thì tôi còn có nhiều thể loại khác nữa.”

 

Ninh Lạc nắm chặt lấy ngực áo, tự nhủ mình phải bình tĩnh.

 

【Không sao, giữ bình tĩnh được một phút cũng giỏi lắm rồi, không sao, giữ bình tĩnh được một phút cũng giỏi lắm, không sdzng, định thần được một phút cũng giỏi lắm rồi, không guan, không sao, tinh thần ổn định ① phút cũng giỏi sdxbdf rồi, không sao, Zvdxrhbne45 tinh thần ổn định một vb89jh6$*8 phút 65&*7h&(*】

 

Đinh Thiệu Ý như nhìn thấy một người máy bị lỗi chương trình, vô cùng bối rối.

 

 

Làm sao bây giờ, thầy cô chưa dạy cái này. Anh Tiểu Lạc còn bình thường lại được không?

 

Cô gái: “Lạc Bảo, cậu nói gì đi chứ, Lạc Bảo.”

 

Đinh Thiệu Ý nói: “Anh ơi, anh bình tĩnh lại đi anh.”

 

Ninh Lạc hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra, mặt nở một nụ cười giả lả: “Anh bình tĩnh lắm mà, sao lại không bình tĩnh được chứ? Anh là người đàn ông bình tĩnh đến mức bị xe tông chết rồi cũng có thể bò dậy gõ số 6 đấy.”

 

[Hahahaha, cười chết mất, cậu ấy có giáp hồi sinh kìa.]

 

[Cái gì? Mấy người quẩy đến tận trước mặt chính chủ rồi à? Vậy mà không gọi tôi!]

 

[Lạc Bảo: Mấy người chuyên chọn quả hồng mềm mà bốp thôi chứ gì! Mấy người chọc tôi cũng chẳng bị làm sao đâu!]

 

[Lạc Bảo à, trông cậu không được bình tĩnh cho lắm, hahahahahaha.]

 

Ninh Lạc nghẹn ngào chụp ảnh chung với cô gái, còn ký tên và vẽ hình trái tim theo yêu cầu của cô ấy lên bức ảnh chụp chung với Lộ Đình Châu, cuối cùng tiễn cô gái rời đi.

 

Sau đó quay đầu nhìn Đinh Thiệu Ý: “Lỗ Tấn tiên sinh có câu nói rất hay.”

 

Đinh Thiệu Ý: “? Sao tự dưng lại lôi cả Lỗ Tấn vào đây?”

 

Ninh Lạc không để ý đến cô bé, ngửa mặt lên trời thở dài: “Một người là tôi, người kia vẫn là tôi. Cả hai đều là tôi, bởi vì tôi đã tan vỡ rồi.”

 

【 Góp phần tăng trưởng dân số Hoa Quốc vượt mốc 1,5 tỷ người, dân số đang tăng lên, trách nhiệm đè nặng trên vai tôi.】

 

Đinh Thiệu Ý suy nghĩ một lát, nhón chân trên ghế, xoa đầu cậu: “Sẽ ổn thôi mà.”

 

Ninh Lạc nhìn cô bé: “Em quên hết nội dung trên Weibo của anh đi thì anh sẽ ổn thôi.”

 

Đinh Thiệu Ý nhíu mày, vẻ mặt rất khó xử: “Vậy thì anh đừng ổn nữa ạ.”

 

Ninh Lạc: “…”

 

Giờ thì cậu đã tan vỡ thành bốn mảnh rồi.

 

Vì trời nóng nên đồ uống lạnh bán rất chạy, hai người bọn họ cũng moi được địa chỉ nhà của Đinh Mão từ miệng khách hàng, nằm gần con phố trung tâm. Sau bữa tối, bọn họ gặp được Hướng Bặc Ngôn và Tào Cẩn Lưu, bốn người chia sẻ manh mối này, rồi lén lén lút lút lẻn đến chân tường nhà Đinh Mão.

 

“Chúng ta vào bằng cách nào?” Ninh Lạc vừa gặm cà chua vừa hỏi, cậu hạ thấp giọng, dáng vẻ lén lút như ăn trộm.

 

Tào Cẩn Lưu do dự: “Trèo tường?… Anh Tiểu Lạc, sao anh lại gặm cà chua thế?”

 

“Giảm cân, đây chính là tố chất nghề nghiệp của một người nghệ sĩ.”

 

“Vì anh ấy lười biếng, bị ông chủ bắt được nên trừ tiền, chỉ có thể ăn cái này.”

 

Hai giọng nói vang lên trước sau, Đinh Thiệu Ý vạch hết cả bí mật xấu hổ của Ninh Lạc ra trước bàn dân thiên hạ.

 

Ninh Lạc đưa tay che miệng cô bé lại: “Giữ cho anh chút thể diện đi chứ!”

 

“Cậu mà cũng có thứ đó à?” Hướng Bặc Ngôn cười khẩy, quay lại chủ đề chính, “Vậy chúng ta trèo tường qua thế nào? Cái này cũng phải cao hơn ba mét ấy nhỉ?”

 

Ninh Lạc nhét nốt hai ba miếng cà chua vào miệng, má phồng lên, nói: “Chờ đấy, để anh đây trổ tài cho xem.”

 

Nói xong, cậu lau tay, lùi lại, chạy lấy đà.

 

Khi còn cách bức tường một khoảng, cậu bật nhảy, đạp chân lên chỗ gạch hơi nhô ra để lấy đà, tay bám vào viên gạch cao nhất, sau đó chống tay một cái, nhẹ nhàng nhảy lên đỉnh tường, ngồi trên đó.

 

Rồi im lặng.

 

Ba người kinh ngạc.

 

“Giỏi quá!”

 

“Trời đất ơi, cậu đỉnh vậy?”

 

“Quá mạnh rồi anh Tiểu Lạc, mau lên, mau kéo bọn em lên đi!”

 

Đinh Thiệu Ý hỏi: “Anh ơi, sao anh không động đậy vậy?”

 

Hướng Bặc Ngôn thúc giục: “Đừng làm màu nữa được không, nhanh lên, đang làm chuyện lớn đó.”

 

Ninh Lạc nhắm mắt lại, vẻ mặt tuyệt vọng: “Bức tường này, chắc chắn phải cao hơn bốn mét đó.”

 

“Được được được, biết cậu lợi hại rồi, nhanh lên đi.”

 

Ninh Lạc suy sụp: “Mẹ kiếp, tôi sợ độ cao!! Tôi không dám cử động!”

 

Ba người đang hừng hực khí thế: “…”

 

Cần cậu lợi hại để làm gì chứ!!

 

Trong sân vọng lại tiếng nói chuyện và tiếng bước chân mơ hồ, có người đang đi về phía này.

 

Hình như Ninh Lạc nghe thấy một giọng nói quen thuộc, cậu run rẩy hé mắt ra một khe hở, đối diện với ánh mắt trêu chọc của ai đó ở dưới chân tường.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Lộ Đình Châu khoanh tay, ngẩng đầu nhìn cậu, cười nói: “Tiểu Lạc, đây là bài tập tiêu cơm sau bữa ăn của em à?”

 

Ninh Lạc mở to hai mắt: “Sao anh vào được vậy?”

 

Lộ Đình Châu: “Chẳng phải anh đã nói rồi sao, cửa hàng chúng ta làm việc là của Đinh Mão. Nói với ông chủ một tiếng rồi đến nhà họ Đinh báo cáo công việc với quản gia, không phải là chuyện thường ngày sao?”

 

Bốn người Ninh Lạc đồng loạt trầm mặc.

 

Hướng Bặc Ngôn kinh ngạc: “Chúng ta có thể đi cổng chính à?”

 

Lộ Đình Châu hỏi lại: “Tại sao không?”

 

Ba người Hướng Bặc Ngôn nhìn nhau, quay đầu đi về phía cổng chính.

Ninh Lạc cô đơn lạnh lẽo: “Khoan đã, này, đợi tôi với! Tôi không xuống được!”

 

Không ai thèm để ý đến cậu.

 

Một lần hướng ngoại đổi lấy cả đời hướng nội.

 

Ninh Lạc nhìn Lộ Đình Châu, do dự mãi, cuối cùng vẫn nở một nụ cười lấy lòng: “Chồng ơi, anh muốn có một bạn trai từ trên trời rơi xuống không?”

 

Vừa gọi xong, tai cậu đã đỏ bừng, trong lòng thầm rên rỉ, không ngờ mình cũng có lúc phải bán rẻ nhan sắc.

 

[Aaaaaa, cậu ấy gọi chồng kìa! Lộ Đình Châu, anh không lên là tôi khinh anh đó!]

 

[Muốn muốn muốn! Tôi thay anh Lộ đồng ý rồi!!]

 

[Thả thính mà còn ngại ngùng hả? Càng đáng yêu hơn!]

 

[CP tôi đu là ngọt nhất! Ôi! Ôi! Ôi! (Vỗ bụng thùm thụp) Ôi! Ôi! Ôi! (Vỗ bụng thùm thụp)]

 

Ánh mắt Lộ Đình Châu chợt lóe lên, khóe miệng khẽ nhếch: “Nhưng anh nhớ, có người nào đó nói là yêu hận đan xen với anh sao?”

 

【Đồ hẹp hòi, bụng dạ khó lường, thù dai, giả nai ăn thịt hổ, anh cứ đợi đấy, rồi sẽ có ngày anh biết tay em.】

 

Ninh Lạc mắng thầm trong lòng, nhưng trên mặt lại nở một nụ cười ngọt ngào, lúm đồng tiền cũng chứa đầy mật ngọt: “Vậy chúng ta đây không phải là đang yêu sao, em yêu chồng nhất đó—“

 

Cậu chụm hai tay trước ngực làm hình trái tim cho Lộ Đình Châu, vành tai càng đỏ lên thấy rõ.

 

Lộ Đình Châu nhướng mày.

 

Được rồi, vẫn còn hai mặt lắm.

 

Anh đưa tay về phía Ninh Lạc: “Nhảy xuống đi, anh đỡ em.”

 

Ninh Lạc rề rà lần lữa mãi, thử dò dẫm đưa chân ra, rồi hít một hơi thật sâu.

 

【Tôi là một cái bánh mì thịt, tôi là một cái bánh mì thịt, tôi không sợ, bởi vì tôi sắp tiến hóa thành một cái bánh kếp bay!】

 

Rồi dứt khoát nhảy xuống.

 

Lộ Đình Châu ôm lấy cái bánh kếp bay, xoay vài vòng để giảm lực, rồi vững vàng đặt cậu xuống đất.

 

Chân vừa chạm đất, Ninh Lạc đã lập tức được hồi đầy máu, nhảy ra khỏi vòng tay Lộ Đình Châu.

 

【Hì hì, sống lại rồi! Đại thiếu gia giá đáo, tất cả tránh ra!】

 

Ngay sau đó bị Lộ Đình Châu túm lấy gáy: “Đừng chạy lung tung, đi đến đại sảnh với anh.”

 

Ninh Lạc: “…Ồ.”

 

Cư dân mạng nhìn thấy cảnh này đều cười muốn nội thương, còn có người thiếu đạo đức làm thành meme.

 

Ninh Lạc vừa xuống đất: Anh không bắt được tôi đâu, tôi là chú chó nhanh nhẹn trong núi rừng.

 

Lộ Đình Châu túm gáy cậu: Anh bắt được em rồi đấy, anh là con sói dũng mãnh của núi rừng.

 

Ninh Lạc bị xách cổ, đi một mạch đến đại sảnh, hội hợp với những người khác, ở đó cậu nhìn thấy người được gọi là Đinh Mão.

 

Cậu kinh ngạc đến rớt cằm: “Ủa, Không phải chứ Tiền Đa Đa, sao anh lại thay lớp da mới rồi?”

 

Tiền Đa Đa ngồi ở vị trí chủ tọa, đặt chén trà xuống, lạnh lùng kiêu ngạo liếc cậu một cái, hất cằm lên.

 

Quản gia bên cạnh quát: “Nói chuyện với ông chủ thế hả? Không ai dạy các người quy củ à?”

 

“Đúng thế, không biết quy củ.” Tiền Đa Đa phụ họa, trong lòng vô cùng khoái trá.

 

【Thế này mà còn cần tìm chứng cứ báo cảnh sát lãng phí tài nguyên công cộng à? Tôi cứ trực tiếp dùng tư hình đè anh xuống đất đập cho một trận là xong.】

 

Tiền Đa Đa lập tức ngồi thẳng dậy, trừng mắt nhìn Ninh Lạc: Cái suy nghĩ này của cậu rất nguy hiểm đấy!

 

Quản gia ra hiệu cho tiếp tục quy trình: “Không phải đến báo cáo công việc sao? Nhanh lên, lão gia nhà chúng ta nghe xong còn phải đến nhà hát nghe kịch, không thể chậm trễ được.”

 

Người Ninh Lạc lại rắc một tiếng, tan vỡ, vì cậu nhớ ra, tối nay mình còn phải tăng ca đến mười giờ.

 

Thiên lý ở đâu? Ở chỗ nào?!!

 

Trong đầu cậu lập tức lóe lên mười vạn lý do xin nghỉ.

 

Chủ tiệm bắt đầu báo cáo doanh thu hàng ngày, mấy người còn lại thì quan sát xung quanh.

 

Chỉ có Ninh Lạc là đang âm thầm phân chia tế bào, khiến tất cả mọi người cũng phải kinh ngạc.

 

Đinh Thiệu Ý kéo kéo tay áo cậu, thấy Ninh Lạc nhìn qua, liền ra hiệu cho cậu nhìn những bức thư pháp, tranh cổ được bài trí xung quanh.

 

Ninh Lạc ngước mắt nhìn qua, suýt chút nữa thì không nhịn được cười thành tiếng.

 

【Không phải chứ, nhà này tốt bụng đến mức vẽ con rồng há mồm cười toe toét kìa? Tế bào nghệ thuật của Tiền Đa Đa cũng ít như tiền trong túi hắn vậy.】

 

Đây chẳng phải là vì tốn công tốn sức để các người nhận ra đồ giả sao! Tiền Đa Đa siết chặt nắm tay.

 

Có thể dành sự chỉ trích gay gắt của cậu cho người khác được không, đừng dành cho tôi, cảm ơn!

 

Khóe miệng Lộ Đình Châu nở nụ cười thích thú xem náo nhiệt.

 

Miệng của Tiểu Lạc nhà anh, đúng là nước tẩm độc mà.

 

Tiền Đa Đa không vui, nên cũng sẽ không để cho Ninh Lạc vui, bèn âm trầm hỏi: “Cậu trai trẻ đằng kia, tôi thấy cậu rất tán thưởng bức tranh Song Long Hý Trư của tôi nhỉ. Tôi hỏi cậu, cậu có tin trên đời này thật sự có rồng không?”

 

【Buồn cười quá, có phải anh chính là cái kiểu trẻ con hồi nhỏ hay hỏi bố mẹ mình rằng, trên đời này có Ultraman không đấy hả?】

 

Ninh Lạc im lặng một chút, sắp xếp từ ngữ: “Ông chủ thấy có, vậy thì chắc chắn là có.”

 

Tiền Đa Đa nghiến răng: “Nói lý do xem.”

 

Để tôi nghe xem cậu bịa chuyện thế nào.

 

Ninh Lạc nói: “Tôi có hai luận điểm. Một, long có từ xưa đến nay, dù sao thì mọi người cũng đều biết câu chuyện Khủng long nhường lê. Thứ hai, long không những có mà còn rất phổ biến. Ví dụ, mẹ anh bảo anh đi đổ rác mà anh không nghe, bà ấy sẽ xông tới rồi hét lớn ‘Mày là long à?’.”

 

“Long còn là một loại nguyên liệu thực phẩm đã nổi tiếng toàn cầu, được chia thành rồng ngọt và rồng mặn. Đại diện cho rồng ngọt là macaron, còn rồng mặn là Vệ Long. Chúng giống như món tào phớ mặn và ngọt ở miền Nam và Bắc, tranh đấu không ngừng, đều có người ủng hộ riêng.”

 

【 Vệ Long khoai môn cay tôi chỉ ăn vị chua cay, cảm ơn.】

 

Hết chương 121.

 

Chú thích:

Khủng Long nhường lê, ở đây tác giả chơi chữ, còn câu chuyện gốc là Khổng Dung nhường lê.

 – Mày là long à?: Long () nghĩa là điếc, đồng âm với Long () nghĩa là rồng.

Macaron (马卡龙 – Mã Khả Long) và Vệ Long (卫龙 – Weilong, một thương hiệu đồ ăn vặt) đều có chữ Long ( – rồng).

 

Chương 121: Tế Bào Nghệ Thuật Của Hắn Cũng Ít Như Tiền Trong Túi Hắn Vậy

Ngày đăng: 8 Tháng 4, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên