Chương 122: Nữ chính Trong Truyện Ngược (Hạ)
Cô ta cứng đờ người.
“Anh, anh thích đàn ông ư?”
“Đúng vậy, cho nên tôi sẽ không đính hôn với một người phụ nữ. Tôi không phải hôn phu của cô.”
Quan sát biểu cảm của cô ta, tôi biết, mức độ kích thích của ngày hôm nay đến đây là đủ, mạnh hơn nữa sẽ phản tác dụng.
Dặn dò bảo mẫu chú ý đến trạng thái tinh thần của cô ta xong, tôi rời khỏi biệt thự.
Vừa lên xe, tôi cảm nhận được một ánh mắt, nhìn theo đó, tôi phát hiện ra là trợ lý. Thật hiếm khi thấy Trợ lý không sắp xếp tài liệu, mà lại đang đăm chiêu nhìn tôi.
Cái nhìn thật kỳ lạ.
Dừng lại một chút, đột nhiên tôi nhớ ra câu nói lúc nãy để dập tắt suy nghĩ của Nguyễn tiểu thư.
Không hiểu sao, lúc nói ra rõ ràng chẳng có gì, mà bây giờ lại cảm thấy cần phải giải thích một chút. Cứ coi như là vì sự hòa hợp trong mối quan hệ giữa cấp trên và cấp dưới đi.
Tôi nghĩ vậy rồi giải thích, “Vừa rồi tôi nói tôi thích đàn ông, là để cô ấy bớt suy nghĩ vẩn vơ thôi.”
Trợ lý gật đầu, mỉm cười, “Vâng, thưa Tổng tài.”
Ngừng một lát, anh ta lại hỏi, “Vậy ngài thích phụ nữ à?”
“Nếu cần tôi chuẩn bị quà, tôi cần biết giới tính của người trong lòng ngài.”
“Anh là trợ lý công việc, những việc như thế này tôi sẽ giao cho thư ký đời sống, sẽ không sắp xếp cho anh.”
Tôi không phải loại sếp thích chiếm dụng thời gian cá nhân của nhân viên.
“Còn nữa, hiện tại tôi không có…” Tôi nhíu mày, “…người trong lòng.”
Tôi quay đầu lại, nhắm mắt, “Tôi nghỉ một lát, đến công ty thì gọi tôi.”
“Vâng, thưa Tổng tài.”
Ngày thu, thời tiết thật dễ chịu.
Xe cách âm tuyệt đối, yên tĩnh đến cực điểm, chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở rất nhỏ.
Một là của tôi, một là của trợ lý.
……….
Lần sau đến thăm Nguyễn tiểu thư, tôi nghĩ, lần này chắc cô ta sẽ không còn nhầm lẫn tôi với vị hôn phu của mình nữa.
Không ngờ, tôi ngồi trên sofa, cô ta ngồi đối diện tôi, hai người nhìn nhau, câu đầu tiên cô ta thốt ra lại là, “Cho nên, anh vì người trong lòng của mình mà lấy em ra làm tấm bình phong, đúng không?”
Lông mày tôi nhíu chặt lại.
Đây quả thực là một sự sỉ nhục đối với nhân phẩm của tôi.
Nhưng cô ta chỉ mỉm cười, trông thật thê thảm, “Được, em biết rồi, em bằng lòng.”
…Cái gì?
Cô ta miễn cưỡng kéo kéo khóe môi, “Nếu anh cần một tấm bình phong, em bằng lòng. Sẽ không có tấm bình phong nào ngoan ngoãn hơn em đâu.”
Hả?
Hàn tổng nhà bên vì bị dùng làm tấm bình phong cho chồng và tình nhân của anh ta mà đã nổi giận biến chồng thành chồng cũ, tiện thể thâu tóm luôn cả hai gia tộc của chồng cũ và tình nhân. Giờ cặp “tình nhân” đó vẫn đang nhặt rác dưới gầm cầu đấy.
Đến lượt cô ta thì hay rồi, không những cam tâm tình nguyện làm tấm bình phong, mà còn là cam tâm làm vợ của một người đồng tính?
Cô ta đang phát điên cái gì vậy?
Tôi thực sự rất tò mò, “Tại sao cô lại bằng lòng đến mức này?”
Hai tay cô ta siết chặt chiếc váy dài màu trắng trên đầu gối.
Trong đầu tôi nảy ra một ý nghĩ nực cười, “Cô không phải là, nghĩ rằng mình đã yêu tôi rồi đấy chứ?”
Đôi môi cô ta mím chặt, để lộ vẻ khó xử của mình.
Tôi day day trán, một lần nữa nhấn mạnh, “Cô và tôi chưa từng có hôn ước, trí nhớ của cô bị rối loạn rồi. Trước đây tôi không quen cô, cô cũng không cần vì một tình yêu không tồn tại mà từ bỏ lòng tự trọng của mình!”
Lời này của tôi có hơi nặng, sắc mặt cô ta trắng bệch.
“Không…”
Cô ta khẽ nói.
“Không phải vậy đâu.”
Cô ta ngẩng đầu lên, đôi mắt tựa như buổi sớm mai phủ sương mờ.
“Em thích anh, không phải vì những ký ức không tồn tại đó.”
Tôi giữ vẻ mặt không cảm xúc, nhắc nhở, “Tôi thích đàn ông, sẽ không thích cô.”
“…Em biết.”
Tôi tưởng rằng chuyện này sẽ kết thúc ở đây, nhưng không ngờ, khi sức khỏe của Nguyễn tiểu thư dần hồi phục, cô ta cũng bắt đầu dần xuất hiện trong cuộc sống của tôi.
Ban đầu là gọi điện cho tôi, nhờ giúp đỡ một vài việc nhỏ, tôi bảo cô ta liên lạc với thư ký đời sống. Sau đó là gửi cho tôi một vài món quà cảm ơn nho nhỏ, quà được chuẩn bị rất có tâm, hầu như đều là đồ thủ công. Tiếp đến là mời tôi đi ăn cơm, nói muốn cảm ơn sự giúp đỡ của tôi trong thời gian qua, bữa cơm đều là do cô ta tự tay nấu, không ngờ tài nấu nướng của cô ta lại giỏi đến vậy.
Chắc là học được lúc xuống bếp nấu nướng vì Phó tổng.
Sau này, cô ta bắt đầu mang cơm đến công ty cho tôi.
Bảo mẫu có chút khó xử, đã gọi điện cho thư ký để báo cáo sự việc.
“Nguyễn tiểu thư ra ngoài rồi, nói là muốn đi tìm ngài.”
Chuyện này không thể trách bảo mẫu, vì ngay từ đầu kế hoạch chỉ là để Nguyễn tiểu thư ở tạm dưỡng thương, chứ không phải giam lỏng.
Chỉ là, tôi thật sự không hiểu, tại sao bao nhiêu nam nữ có ý đồ với tôi, đều thích đến mang cơm cho tôi thế nhỉ?!
“Để cô ta lên đi.”
“Nguyễn tiểu thư đi rồi, chỉ để lại một hộp cơm thôi.”
Chuyện này thì hiếm thấy, khiến tôi muốn từ chối thẳng mặt cũng không được.
Mở hộp cơm ra, toàn là những món mà lần trước cô ta mời tôi ăn, tôi đã gắp thêm vài đũa. Món ăn nhiều loại nhưng lượng ít, rất tinh tế, đều do cô ta tự tay làm.
Đúng là có lòng. Chỉ là tấm lòng này, thật sự đã đặt sai người.
Chiều hôm đó, tôi đến tìm cô ta, đối diện với ánh mắt vừa căng thẳng vừa mong chờ của cô ta, tôi nói, “Không cần mang cơm cho tôi, cô đừng lãng phí tâm tư vào tôi nữa.”
Cô ta khẽ mím môi, gượng cười, “Là không hợp khẩu vị sao? Lần sau em sẽ thử món khác…”
“Không cần.” Tôi ngắt lời, không cho cô ta chút hy vọng nào, “Công ty tôi có đầu bếp riêng chỉ phục vụ một mình tôi, cũng có nhà ăn, không cần cô mang đến.”
“Nhưng em…”
Tôi hít sâu một hơi, lại ngắt lời cô ta, “Lần này cô đã ra ngoài rồi thì cũng nên biết môi trường xã hội này, và cả địa vị của tôi nữa. Bất kể là thích đàn ông hay phụ nữ, với thân phận của tôi, căn bản không cần che giấu, mà tôi cũng chẳng thèm phải lén lút.”
“Tôi không cần cô làm tấm bình phong, cũng không cần sự hy sinh tự biên tự diễn của cô.”
Cô ta lùi về sau một bước, người hơi loạng choạng.
Rõ ràng ngay từ đầu đã nói cho cô ta biết tôi “thích đàn ông”, sao cô ta vẫn cứ tỏ ra vẻ mặt như bị đả kích nặng nề vậy nhỉ?!
Sự nghi hoặc này kéo dài đến sáng hôm sau, sau khi Nguyễn tiểu thư biến mất, tôi xem lại camera giám sát bên ngoài biệt thự.
Cô ta đứng trong vườn hoa, cười vô cùng thê lương, khẽ lẩm bẩm, “Em còn tưởng rằng, chỉ cần mình kiên trì, sẽ có một ngày anh ấy cảm động mà yêu em.”
Tôi nhìn vào màn hình giám sát, mãi một hồi lâu sau không nói nên lời.
……….
Ba tiếng sau khi Nguyễn tiểu thư mất tích, thư ký nhận được một cuộc gọi, là bắt cóc.
Trong điện thoại, bọn chúng yêu cầu giao năm triệu tiền chuộc.
Về việc này thì tôi chỉ có thể nói, đúng là tự chui đầu vào rọ.
Luôn có những kẻ tự cho mình là tội phạm công nghệ cao, cố gắng thách thức công nghệ kỹ thuật tiên tiến nhất của thế giới này.
Tự cho rằng có thể dùng một thiết bị gây nhiễu tín hiệu tự chế, để làm mờ định vị vệ tinh của Trí Não, cuối cùng lại tự mình gửi thẳng tọa độ đến đồn cảnh sát gần nhất.
Tôi đến đồn cảnh sát đón người.
Do thân phận của tôi đặc biệt, những người đột nhiên xuất hiện bên cạnh tôi cũng nhận được sự quan tâm đặc biệt, vì vậy thông tin vụ án đã được gửi trước cho tôi trên đường đi.
Lời khai của bọn bắt cóc cho biết, chúng vốn là một nhóm dân buôn lậu thiết bị chặn định vị, vừa nhập một lô hàng mới định lén lút tiêu thụ, không ngờ trên đường lại thấy Nguyễn tiểu thư đang thất thần, liền nhận ra cô ta.
Thấy cô ta một mình đi trên con đường vắng vẻ, mấy tên nảy sinh ý đồ xấu, nghĩ rằng trên người có thiết bị chặn định vị đời mới nhất, thế là chẳng tốn mấy công sức bắt cóc người, định kiếm chút tiền tiêu vặt.
Tin tức của bọn chúng khá nhanh nhạy, biết cô ta chính là nữ chính trong bức ảnh, nên cuộc gọi tống tiền này vốn định gọi cho Phó tổng. Nhưng khi mở Trí Não của cô ta ra lại phát hiện, số được ghim lên đầu là số của thư ký tôi, thế là chúng gọi điện đòi tiền cả hai bên.
Nhân tiện nhắc đến, bọn chúng không tìm thấy thông tin liên lạc của Phó tổng trong Trí Não của cô ta, bởi vì ngay từ đầu hắn ta đã không có ý định để cô ta rời đi. Nếu không phải Trí Não là thẻ căn cước bắt buộc của nhà nước, và Nguyễn tiểu thư đã đăng ký trong tù, thì ngay cả một thiết bị như Trí Não Phó tổng cũng sẽ không đăng ký cho cô ta, biến cô ta thành một người không có hộ khẩu, không đi đâu được.
Nhưng mà, cách thì luôn nhiều hơn khó khăn, bọn bắt cóc đã tìm được số điện thoại của bộ phận nhân sự tập đoàn trên mạng, rồi gọi đến tống tiền.
Dù sao Nguyễn tiểu thư cũng là hôn thê của Phó tổng, dù thế nào thì chuyện này cũng phải báo cáo lên trên.
Thế là bọn chúng đã liên lạc thành công với Phó tổng.
Phó tổng nói, “Cô lại giở trò gì nữa đây? Bây giờ để thu hút sự chú ý của tôi đúng là không từ thủ đoạn nào nhỉ, ngay cả chuyện giả vờ bị bắt cóc cũng làm ra được!”
“Tôi cảnh cáo cô, sự kiên nhẫn của tôi có giới hạn, tốt nhất là cô mau cút về đây cho tôi!”
“Thôi đi! Bảo người của cô đừng diễn nữa! Tốt nhất là cô chết thẳng ở bên ngoài luôn đi!”
Phó tổng cúp máy.
Bọn bắt cóc ngơ ngác nhìn nhau.
Gọi lại, số điện thoại đã bị chặn.
May thay, số của thư ký tôi thì gọi một lần là được.
Sau đó thì bọn chúng được đưa vào đồn cảnh sát thẳng một hàng.
Tôi lắc đầu, thu tài liệu lại.
Cạnh giấy sắc bén, tôi nhất thời không cẩn thận, bị cứa một vết vào ngón tay.
“Tổng tài, băng cá nhân.”
Tôi định đưa tay ra nhận, nhưng trợ lý đã xé bao bì bên ngoài, miếng băng cá nhân màu xanh trắng được kéo thẳng ra.
Thế là tôi bèn đưa thẳng ngón tay qua, để mặc trợ lý băng lại vết cắt nhỏ đó.
Đầu ngón tay anh ta ấm áp, cách một lớp băng cá nhân ấn nhẹ qua ngón tay tôi, có một cảm giác ngưa ngứa, tôi bất giác co ngón tay lại.
“Tổng tài, đừng động, sắp xong rồi.”
Anh ta vuốt phẳng nửa miếng gạc còn lại bị cong lên.
Rất phẳng phiu.
Khiến người ta không khỏi nghi ngờ, có phải anh ta đã luyện tập trên chính cơ thể mình hay không.
Tôi híp mắt lại, nhớ đến những vết sẹo tự hại chằng chịt trên người anh ta, tâm trạng bỗng trở nên có chút tồi tệ.
Miếng băng cá nhân trên ngón tay không phải loại cơ bản, mà là nền trắng, phía trên có vẽ một cái đầu mèo bằng những đường nét màu xanh lam.
“Không ngờ trợ lý lại thích mấy thứ nhỏ xinh kiểu này.”
Trợ lý mỉm cười, “Không, đây là chuẩn bị riêng cho Tổng tài.”
…Hả?
Anh ta nói nốt nửa câu sau, “Nhẫn của ngài cũng có màu xanh lam, màu này khá hợp với ngài.”
Nhìn nụ cười như đeo mặt nạ của anh ta, tôi cứ có cảm giác anh ta không nghĩ như vậy.
Hết chương 122.
