Chương 123: [Xuyên nhanh] 999 Lần Chạy Trốn Tình Yêu (Thượng)
Sau khi đến cục cảnh sát, rất nhanh sau đó, nhân viên liền bảo chúng tôi vào đón người.
Một nhân viên đã hạ giọng nói với chúng tôi rằng, cảm xúc của Nguyễn tiểu thư không được ổn định cho lắm, dặn chúng tôi nên để ý nhiều hơn.
Tôi vốn nghĩ cô ta sẽ gào thét điên cuồng, hoặc là hoảng sợ tột độ, nhưng tất cả đều không có.
Cô ta trông như một con rối bị rút mất linh hồn, vô thức đi theo sự chỉ dẫn của nhân viên. Đôi môi cô ta khẽ mấp máy, lẩm bẩm điều gì đó một mình.
Tôi biết đọc khẩu hình, nên đại khái nhận ra được cô ta đang lặp đi lặp lại những câu ngắn như: “Không đúng, không phải anh ấy”, “Tôi hận anh ấy”, “Tôi yêu anh ấy”, dường như đã bị kích động đến mức trạng thái tinh thần có chút vấn đề.
Tôi cũng đoán được phần nào nguyên nhân.
Bọn bắt cóc gọi điện tống tiền, e là đã không tránh mặt cô ta, thậm chí có khả năng sau khi phát hiện không tống tiền được Phó tổng, chúng đã trút giận lên cô ta.
Nguyễn tiểu thư cứ nghe thấy tin tức liên quan đến Phó tổng là sẽ có phản ứng kích động, đó là lý do tôi đã không trực tiếp đưa ra bằng chứng nói cho cô ta biết, vị hôn phu thật sự của cô ta chính là Phó tổng.
Bọn bắt cóc liên tục nhắc đến Phó tổng trước mặt cô ta, chắc chắn sẽ khơi gợi lại ký ức, khiến cô ta tỉnh táo trong chốc lát.
Mà trong khoảng thời gian tỉnh táo ngắn ngủi ấy, cô ta lại một lần nữa bị buộc phải chấp nhận sự thật rằng, người mình yêu là một kẻ cặn bã.
Đối với một người lúc nào cũng tôn thờ tình yêu, luôn đặt tình yêu lên trên hết như Nguyễn tiểu thư, thì đây chẳng khác nào một cuộc lăng trì trong tuyệt vọng.
Nhìn thế này thì, trạng thái hiện tại của cô ta cũng là điều bình thường.
Tôi day day trán.
Vừa thương hại cho sự bất hạnh của cô ta, lại giận cho cái tính không biết vươn lên của cô ta.
Tôi cố gắng giữ giọng điệu ôn hòa nhất có thể: “Cơ thể có chỗ nào không thoải mái không?”
Tiếng lẩm bẩm của cô ta ngừng lại, cô ta chậm rãi ngẩng đầu lên, như thể lần đầu tiên nhìn thấy tôi, cứ thế nhìn tôi chằm chằm. Nhìn tôi, sự mơ màng trong mắt cô ta cũng dần tan biến, nước mắt lưng tròng, “Chẳng phải anh đã nói, tốt nhất là tôi nên chết ở bên ngoài hay sao?”
Đây là cô ta đang áp đặt ký ức về Phó tổng lên người tôi sao? Đúng là một cái nồi đen từ trên trời rơi xuống. Tôi lại day trán một lần nữa.
“Tôi chưa từng nói những lời này.”
Ánh mắt của cô ta lại rơi xuống ngón tay tôi. Nói chính xác hơn là lên miếng băng cá nhân kia.
Bộ não vốn trì độn vì tình yêu của cô ta, giờ phút này lại nhạy bén chẳng kém gì Sherlock Holmes: “Mép băng không có nếp gấp, là băng cá nhân mới dán, anh vừa bị thương sao?”
“… Là vì tôi?”
Cứ thế, cảm giác tuyệt vọng và lửa giận trên mặt cô ta dàn tan biến mất, chuyển thành lòng biết ơn có phần áy náy.
Và cả một tình yêu không thể kìm nén được.
Tôi nhìn miếng băng cá nhân, rồi lại nhìn cô ta.
Rõ ràng, trong thế giới của cô ta, tôi, gã chồng chưa cưới cặn bã đã đi tiêu dao với ánh trăng sáng trong lúc cô ta khốn cùng, vậy mà chỉ vì một vết thương nhỏ trên ngón tay đã được tha thứ rồi.
Thật hoang đường.
Chồng chưa cưới của cô ta, kẻ đã khiến cả nhà cô ta phá sản, khiến cha mẹ cô ta đều qua đời, khiến cô ta phải lưu lạc đầu đường xó chợ, khiến tứ chi cô ta không còn nguyên vẹn, khiến con trai cô ta thi cốt chẳng còn, khiến lòng tự trọng của cô ta tan biến, khiến cô ta phải tự sinh tự diệt giữa hiểm nguy. Bây giờ, chỉ vì một vết thương nhỏ xíu mà đã nhận được sự tha thứ, áy náy, và cả tình yêu của cô ta.
Thật nực cười.
Tôi lạnh lùng nói: “Tôi không phải chồng chưa cưới của cô, vết thương này cũng chẳng phải vì cô mà có.”
“Tôi ra tay không phải vì người bị bắt cóc là cô, mà bất kỳ ai bị bắt cóc, tôi cũng sẽ làm như vậy.”
“Ngoài ra, sự tùy hứng của cô đã làm lỡ rất nhiều thời gian của tôi.”
Nhìn gương mặt dần mất đi huyết sắc của cô ta, tôi tung ra đòn cuối cùng.
“Tôi không yêu cô, không thể nào yêu cô, và cũng sẽ không hối hận vì mất đi tình yêu của cô.”
“Dẹp ngay cái ý định bẻ cong tôi của cô đi, và cũng dẹp luôn cái kế hoạch tự làm hại bản thân để khiến tôi phải hối hận đi.”
“Tôi sẽ không cảm thấy hối hận, mà chỉ thấy rằng, ngay từ đầu lẽ ra đã không nên đi cứu cô.”
Thân hình cô ta lảo đảo, “Anh không yêu, không, anh… anh không phải anh ấy…”
Chân cô ta mềm nhũn, rồi ngất xỉu trên mặt đất.
……………
Lần kích động này xem ra là có hơi quá tay một chút.
Nhưng hiệu quả lại khá rõ rệt.
Từ biểu hiện trước khi ngất của cô ta, có thể thấy, ký ức hỗn loạn đã bắt đầu được sắp xếp lại.
Nếu sau khi tỉnh lại, cô ta vẫn là một kẻ lụy tình, vậy thì tôi sẽ không tiếp tục giữ cô ta lại nữa, cứ để cô ta với Phó tổng tiếp tục dây dưa, muốn hiến giác mạc thì cứ hiến giác mạc, muốn cắt gan thì cứ cắt gan, kể cả cô ta có muốn lột da mình làm một cái trống da người, tặng cho Bạch tiểu thư kia gõ chơi, thế thì cũng chẳng liên quan gì đến tôi.
Có lẽ vì sắc mặt của tôi thực sự khó coi, trợ lý bèn đưa cho tôi một ly nước ấm.
Tôi cúi đầu nhìn, lần này không phải cà phê, mà là trà tim sen hoa cúc.
“Cái này để tôi hạ hỏa à?”
“Tôi nghĩ có lẽ ngài sẽ cần.”
“Anh nghĩ đúng rồi đấy.”
Tôi uống một ngụm trà, vị đắng và hương hoa tràn ngập trong khoang miệng, rồi tan biến khi ngụm trà trôi xuống.
Vị đắng của tim sen rất thanh, không chát, cũng không lưu lại trong miệng.
Mùi vị không tệ, tôi lại uống thêm vài ngụm.
“Sắp xếp một chút, nếu sau khi cô ta hồi phục trí nhớ mà vẫn cái bộ dạng này, thì đưa trả về chỗ Phó tổng đi.”
“Nếu sau khi hồi phục trí nhớ mà trở lại bình thường, thì giao cho Thư ký số 2 phụ trách.”
Thư ký số 2 là người lạnh lùng ít nói, làm việc sấm rền gió cuốn, đã ba lần liên tiếp giành chức vô địch giải tự do đối kháng rồi.
Trước tiên đưa Nguyễn tiểu thư đi dưỡng sức, sau đó đi học Muay Thái, sau này Phó tổng còn dám ép buộc cô ta, thì cứ tặng cho hắn ta một combo trước, đợi hắn ta nằm xuống rồi thì hãy nói chuyện một cách hòa bình.
“Đã rõ.”
Trợ lý hành động rất nhanh gọn, chưa đầy một phút đã sắp xếp xong mọi việc.
Tôi đã uống cạn ly trà.
Anh ta thấy vậy, lại pha cho tôi một ly khác.
Lúc đưa cho tôi, anh ta hỏi: “Tổng tài, ngài không thích Nguyễn tiểu thư sao?”
“Không thích kiểu nào?”
“Là kiểu tình cảm nam nữ ấy à.”
“Không thích.”
“Tại sao anh lại hỏi vậy?”
“Bởi vì Nguyễn tiểu thư yêu ngài bằng cả tấm lòng.”
Tôi nhíu mày, sửa lại: “Không phải yêu tôi, cô ta yêu Phó tổng.”
Trợ lý thuận theo gật đầu: “Vâng, là yêu Phó tổng.”
“Nhưng tình cảm này của cô ấy là dốc hết tất cả, được cô ấy đặt lên trước mọi thứ, kể cả chính bản thân mình.”
“Rất nhiều người đều hy vọng, người yêu có thể bao dung mọi thứ của mình, dù mình có phạm sai lầm gì, cũng sẽ không rời đi.”
“Ngài không thích một tình cảm như vậy sao?”
“Không thích.”
Đối diện với ánh mắt có phần khó hiểu của trợ lý, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, những chiếc lá mùa thu đã ngả vàng, xuyên qua cành lá xơ xác, bầu trời xanh biếc như ngọc.
“Người tôi thích, người đó phải như là một cây Mộc Miên vậy.”
……….
“Tổng tài, Nguyễn tiểu thư tỉnh rồi.”
“Ngài… ngài có thời gian không? Tình hình của cô ấy có hơi đặc biệt, cần ngài qua xem một chút.”
Sau khi vội vã đến bệnh viện, tôi đã gặp Nguyễn tiểu thư trong phòng bệnh. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã biết, linh hồn bên trong cô ta đã bị thay thế. Điều kỳ lạ là, máy dò hệ thống cứ chập chờn lúc sáng lúc tối, không rõ là bị hỏng hay đang bị một thế lực nào đó can thiệp gây nhiễu.
Ánh mắt của cô ta rất trong trẻo, khi nhìn tôi chỉ đơn thuần là kinh ngạc trước vẻ ngoài, không hề vương chút tình ý nào.
Cô ta mỉm cười rồi gật đầu với tôi, có chút áy náy nói: “Xin lỗi, tôi bị mất trí nhớ rồi, nghe nói là ngài đã đưa tôi vào bệnh viện, tôi nghĩ có lẽ ngài sẽ biết chuyện gì đó về tôi.”
“Đã gây phiền phức cho ngài rồi, thật sự xin lỗi.”
Nhìn dáng vẻ và hành động này, dù là Nguyễn tiểu thư được nuông chiều hết mực hay Nguyễn tiểu thư trong lúc sa cơ gì cũng đều sẽ không bao giờ có.
Công Lược Giả?
Một Công Lược Giả bị mất trí nhớ?
Tôi không để lộ chút cảm xúc nào, hỏi: “Cô còn nhớ được bao nhiêu chuyện?”
Cô ta suy nghĩ kỹ một lúc rồi nói: “Tôi chỉ nhớ tên mình là Tô Lê Tư, ngoài ra không nhớ gì khác cả.”
Hết chương 123.
Chú thích: “Người tôi thích, người đó phải như là một cây Mộc Miên vậy.” – Câu nói này không phải đơn thuần nói về một cái cây, mà còn là một hình ảnh ẩn dụ cho một triết lý tình yêu. Vì cây mộc miên trong văn hóa Trung Quốc và một số nước châu Á khác là biểu tượng của sự độc lập và mạnh mẽ, tình yêu bình đẳng. Chắc Tổng Tài muốn nói, người Tổng Tài yêu không cần phải là chỗ dựa hoặc người dựa dẫm vào bản thân Tổng Tài, mà là một người cũng mạnh mẽ và độc lập như Tổng Tài, như thế hai người mới có thể cùng nhau tạo nên một tình yêu bình đẳng được.
