Chương 124: Bùa Chú Mất Hiệu Lực
Chu Na chạy đi mất, Phùng Tử Vũ cũng chẳng mấy bận tâm. Con gái mà, bị từ chối nhiều lần thì khó tránh khỏi có chút thái độ, nhưng không sao cả, chẳng bao lâu nữa Chu Na sẽ lại quay về và đeo bám cậu ta dai dẳng hơn trước.
Có điều, Phùng Tử Vũ quyết định cứ treo Chu Na thêm vài ngày nữa rồi mới chấp nhận cô. Cậu ta không muốn đồng ý quá nhanh, vì như vậy trông có vẻ rẻ mạt quá.
Hứa Nhan đứng cách đó không xa cũng đột nhiên thấy đầu óc choáng váng. Sau khi nhắm mắt lại một lúc, cô chỉ cảm thấy cả người như nhẹ bẫng đi, cái cảm giác nặng nề mụ mị bỗng chốc tan biến. Thấy Phùng Tử Vũ đang đi về phía mình, trong lòng Hứa Nhan bất chợt dâng lên một cảm giác bực bội khó tả.
Nhưng cô lại không biết cách từ chối người khác, ở trong lớp cũng chẳng có mấy bạn bè. Nhìn quanh quất, cô thấy người hàng xóm Tưởng Đường Đường, thế là Hứa Nhan chẳng nghĩ ngợi gì thêm mà ôm ba lô chạy về phía cô bạn.
Tưởng Đường Đường nhìn Hứa Nhan đang đứng bên ngoài tấm thảm dã ngoại của lớp mình, có chút kỳ lạ: “Cậu tìm tôi à?”
Hứa Nhan khẽ mím môi. Cô không biết mình bị làm sao nữa, nhưng bây giờ cô không muốn quay về lớp 5, cũng không muốn nhìn thấy Phùng Tử Vũ, bèn gật đầu.
Tưởng Đường Đường tưởng cô bạn tìm mình có việc gì, liền đặt xiên thịt nướng trong tay xuống rồi đi về phía cô: “Có chuyện gì vậy?”
Hứa Nhan nói nhỏ: “Tôi có thể ngồi cùng các cậu được không? Tôi chỉ ngồi ở bên cạnh thôi là được rồi.”
Tưởng Đường Đường nhìn Lâm Nghệ và Tiêu Tiêu, thấy họ không có ý kiến gì thì gật đầu: “Vậy cũng được, cậu qua đây ngồi đi.”
Quách Xán, thánh hóng hớt của lớp họ liếc nhìn Hứa Nhan đang đi tới, rồi lại nhìn sang Chu Na đang ở cùng một đám con gái bên kia, không nhịn được mà nói với Trần Thập Nhất bên cạnh: “Sao người của lớp 5 bọn họ cứ kỳ quặc thế nào ấy nhỉ.”
Vừa nãy còn tranh giành tình cảm nảy lửa, giờ lại chạy đi hết, thật khó hiểu.
Tiêu Dã cũng để ý thấy tình hình này, hắn dùng khuỷu tay cọ cọ vào người Quý Nam Tinh một cái: “Vì lá bùa à?”
Quý Nam Tinh gật đầu.
Tiêu Dã chậc một tiếng: “Đúng là tà ma ngoại đạo. Mà hiệu quả xua đuổi này giữ được bao lâu? Thứ trên người Phùng Tử Vũ có dễ giải quyết không?”
Quý Nam Tinh đáp: “Có thể duy trì cho đến khi cậu ta hạ chú lần nữa. Thứ trên người cậu ta cũng không khó giải quyết, cảm giác giống loại Bảo gia tiên.”
Hồ ly tinh và Bảo gia tiên không giống nhau. Một là yêu, một là thần, cái trước dễ khiến người ta sinh tà niệm, còn cái sau là được thờ cúng để bảo hộ gia trạch.
Trên người Phùng Tử Vũ này có yêu khí, nhưng không có tà khí, cảm giác giống một thực thể thuộc loại Bảo gia tiên hơn, chỉ là đã làm ra chuyện mê hoặc lòng người thế này, e rằng vị Bảo gia tiên đó đã đi vào con đường sai trái rồi.
Tiêu Dã hơi ngạc nhiên: “Bảo gia tiên không phải là của phương Bắc sao? Nam Mao Bắc Mã không xâm phạm lẫn nhau, chúng ta đang ở phương Nam cơ mà.”
Quý Nam Tinh nói: “Vậy nên thứ đi theo cậu ta là một hồ tiên đã chết, khí trường mang theo cả quỷ khí. Cậu ta cầu nguyện với hồ tiên, thứ tiêu hao chính là tuổi thọ và dương khí của bản thân.”
Tiêu Dã hỏi: “Vậy có cần thu phục con hồ tiên đó không?”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Hồ tiên đó không phải lúc nào cũng đi theo cậu ta nên không dễ thu phục đâu. Hễ có gió thổi cỏ lay là nó chạy mất ngay, một khi đã chạy thì muốn tìm lại cũng không dễ dàng gì. Vậy nên cứ chờ xem sao, bây giờ hai cô gái kia đã tỉnh táo lại rồi, chắc chắn cậu ta sẽ có hành động, cứ chờ cậu ta tự chui đầu vào lưới là được.”
Bên này họ định án binh bất động chờ người ta tự sa lưới, bên kia Chu Na đã không còn bình tĩnh nổi.
Cả người cô như muốn phát điên, thậm chí còn cảm thấy mình không còn trong sạch nữa. Cô nắm chặt tay cô bạn thân, khóc không ra nước mắt: “Sao cậu không cản tôi lại! Cái loại người đó, chính là cái loại người đó, tôi có mù cũng không thèm để mắt đến! Thế mà tôi lại theo đuổi cậu ta lâu như vậy, còn vì cậu ta mà đi bắt nạt người khác? Trời ơi! Muốn chết quá đi mất!”
Cô bạn thân của Chu Na là Mộ Thanh thì trực tiếp trợn trắng mắt: “Tôi không cản cậu á? Tôi còn ấn đầu cậu vào bồn tắm để gột rửa cho tỉnh lại nữa đấy, thế mà cậu thà tuyệt giao với tôi chứ nhất quyết phải đi nịnh nọt cậu ta, còn bảo tôi không hiểu cậu. Tôi hiểu cái đồ ngốc nhà cậu ấy! Cái gã đầu hà bá đó mà cậu cũng coi trọng được. Tôi đã khổ tâm khuyên nhủ đến mức chỉ muốn chọc mù mắt cậu ra, vậy mà cậu sống chết gì cũng không nghe thì tôi biết làm sao!”
Chu Na nhớ lại những hành động của mình trong khoảng thời gian này mà không nhịn được nôn khan mấy tiếng, dọa Mộ Thanh vội vàng vỗ vỗ lưng cho cô: “Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Chu Na trưng ra vẻ mặt không muốn sống nữa: “Tôi biết làm sao được, tôi còn chẳng biết sao mình lại đi thích cậu ta nữa. Tôi bẩn rồi, Thanh Thanh ơi tôi bẩn rồi, hu hu hu.”
Nhìn bộ dạng này của Chu Na, Mộ Thanh không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Chu Na liền nhéo cô bạn một cái: “Cậu còn cười! Cậu còn cười được à?!”
Mộ Thanh lau nước mắt cho cô: “Vậy là bây giờ cậu cuối cùng cũng đã nhìn rõ bộ mặt đầu hà bá của cậu ta và tỉnh táo lại rồi?”
Chu Na đáp: “Tỉnh hơn bao giờ hết! Mà không phải, Thanh Thanh, tôi thật sự thấy có vấn đề đấy. Cậu nghĩ mà xem, sao tôi lại có thể thích loại người như cậu ta được? Tôi có đói khát đến mấy cũng không đến mức đi nhặt rác chứ.”
Mộ Thanh bất giác nhìn về phía Phùng Tử Vũ. Cậu ta đang ngồi xếp bằng đánh bài với một đám con trai, lưng khom xuống. Chắc là đang cầm được bài tốt nên phấn khích đập mạnh lá bài xuống đất, miệng còn la hét rất to, trông vô cùng lấc cấc.
Cách Phùng Tử Vũ không xa là lớp 7. Quý Nam Tinh, học sinh đứng đầu khối, đang dựa vào gốc cây, hơi nghiêng đầu nhìn cậu bạn cùng lớp bên cạnh đang cầm một chiếc bảng vẽ điện tử vẽ gì đó, dáng vẻ cúi đầu mỉm cười trông dịu dàng vô cùng.
Tiêu Dã, người nổi tiếng với những trận đánh nhau thì đang đứng trước vỉ nướng nướng thịt xiên. Hắn cao ráo, chân dài, vai rộng eo thon, lúc lật xiên nướng, những đường cơ bắp trên cánh tay hơi căng lên, vừa cân đối lại vừa sảng khoái.
Chưa nói đến khối 11, 12, riêng khối 10 đã có hai tuyệt phẩm nhân gian này, rốt cuộc bạn thân của cô đã mê mẩn cái gã đầu hà bá kia kiểu gì không biết.
Nhưng nhìn một hồi, Mộ Thanh phát hiện ra vấn đề. Cô kéo kéo Chu Na: “Cậu nhìn Hứa Nhan ở bên kia kìa.”
Chu Na nghe thấy cái tên Hứa Nhan là đã thấy xấu hổ rồi, vì để theo đuổi Phùng Tử Vũ, cô đã từng chặn Hứa Nhan trong nhà vệ sinh để cảnh cáo cô ấy tránh xa Phùng Tử Vũ ra.
Cô vậy mà lại trở thành kẻ bắt nạt người khác vì một gã đầu hà bá, Chu Na không nhịn được mà tự bấm nhân trung cho mình, muốn chết quá đi.
Mộ Thanh giật cô bạn đang tự bấm nhân trung một cái: “Nếu là trước đây, cậu mà không bám dính lấy Phùng Tử Vũ thì Hứa Nhan chắc chắn đã sáp lại rồi. Nhưng cậu xem bây giờ đi, cô ấy chạy sang lớp 7, còn quay lưng về phía lớp 5 chúng ta. Mà đúng lúc này cậu lại đột nhiên tỉnh táo lại.”
Chu Na nhìn Mộ Thanh, hai người nhìn nhau, bỗng cảm thấy có chút đáng sợ. Một cơn gió thổi qua, khiến lông tơ trên người họ cũng phải dựng đứng lên.
Mộ Thanh vỗ vỗ Chu Na: “Cậu đợi tôi một lát.”
Nói xong, Mộ Thanh đi về phía lớp 7 rồi đứng trước mặt Hứa Nhan: “Chúng tôi có chút chuyện muốn hỏi cậu, cậu có thể đi cùng tôi một lát được không?”
Tưởng Đường Đường đang chơi cờ cá ngựa lập tức đứng dậy: “Các cậu làm gì đấy? Muốn làm gì?”
Mộ Thanh cười với cô bạn: “Yên tâm, giữa thanh thiên bạch nhật thì làm gì được chứ, chỉ là hỏi vài chuyện thôi, không đi xa đâu, ngay đằng kia thôi.”
Tưởng Đường Đường nói với Hứa Nhan: “Nếu họ bắt nạt cậu thì cứ hét to lên nhé.”
Hứa Nhan gật đầu với cô bạn, mỉm cười cảm kích rồi đi theo Mộ Thanh.
Thấy Chu Na đang đợi ở đó, Hứa Nhan có chút rụt rè. Nói thực ra thì Chu Na cũng không làm gì cô, tuy có chặn cô ở trong nhà vệ sinh cảnh cáo một chút, nhưng không thật sự động tay động chân. Chỉ có điều, đối với kiểu con gái như Chu Na, Hứa Nhan không dám trêu vào, nên theo bản năng có chút sợ hãi.
Có người chú ý thấy bên đó, liền huých Phùng Tử Vũ: “Cậu mau nhìn kìa, không phải bọn họ lại vì cậu mà tranh giành nhau đấy chứ.”
Phùng Tử Vũ liếc nhìn về phía đó, cười một tiếng: “Liên quan quái gì đến tôi.”
Người bên cạnh trêu chọc: “Chậc chậc, hoa khôi của lớp ngả vào lòng mà còn không cần, giỏi thật đấy.”
Phùng Tử Vũ tận hưởng sự tung hô trêu chọc này của mọi người, trong lòng càng thêm đắc ý.
Hứa Nhan nhìn Chu Na, mở lời trước: “Tôi không bám dính lấy Phùng Tử Vũ, sau này tôi cũng sẽ không bám lấy cậu ấy nữa, tôi hứa.”
Mộ Thanh và Chu Na nhìn nhau, Chu Na hỏi: “Sao đột nhiên lại nghĩ thông suốt vậy?”
Hứa Nhan không nói gì, vì chính cô cũng không biết tại sao. Chỉ là đột nhiên cái cảm xúc yêu đến mức muốn chiếm hữu ấy biến mất, thậm chí còn có chút chán ghét, không muốn nhìn thấy Phùng Tử Vũ nữa.
Chu Na nói: “Cậu nghĩ thông suốt từ lúc nào, có phải là vừa nãy không?”
Hứa Nhan ngẩng đầu nhìn Chu Na, có chút không hiểu ý cô.
Chu Na nói: “Với điều kiện của tôi, cậu thấy tôi có thể để mắt đến loại người như Phùng Tử Vũ được không?”
Hứa Nhan lộ vẻ nghi hoặc. Trước đây theo đuổi nhiệt tình táo bạo như vậy, thậm chí còn kinh động đến cả phụ huynh, bây giờ nói những lời này là có ý gì?
Mộ Thanh đứng bên cạnh nói: “Chỉ vừa mới đây thôi, bỗng dưng Na Na như tỉnh ngộ, không còn thích Phùng Tử Vũ nữa. Cậu không thấy chuyện này rất có vấn đề sao? Cậu cũng lập tức tỉnh táo lại, không sáp lại gần cậu ta nữa.”
Hứa Nhan kinh ngạc mở to mắt, đầu óc có chút mông lung: “Các cậu… có ý gì?”
Chu Na nắm lấy tay Hứa Nhan: “Ý là chúng ta chắc chắn bị trúng tà rồi!”
Vẻ mặt Hứa Nhan mờ mịt trở về chỗ lớp 7. Tưởng Đường Đường chọc chọc vào người cô: “Sao thế, cô bạn lớp cậu lại cảnh cáo cậu tránh xa Phùng Tử Vũ nữa à?”
Hứa Nhan nhỏ giọng nói với Tưởng Đường Đường: “Không phải, cô ấy nói tôi và cô ấy bị trúng tà nên mới thích Phùng Tử Vũ. Đường Đường, tôi nói bây giờ tôi không thích Phùng Tử Vũ một chút nào cả, cậu có tin không?”
Tưởng Đường Đường ngẩn ra một lúc, rồi đôi mắt lập tức sáng rực: “Cậu chờ chút!”
Nói xong, Tưởng Đường Đường lao nhanh đến chỗ Quý Nam Tinh: “Top 1 Server! Cậu mau xem Hứa Nhan đi, có thể nhìn ra được gì từ cô ấy không?”
Quý Nam Tinh nghiêng đầu liếc mắt nhìn một cái, nói: “Nhìn thấy đã tỉnh táo sau khi chú thuật bị phá vỡ. Có phải đột nhiên hết u mê vì tình rồi không?”
Tưởng Đường Đường kinh ngạc, lấy tay che miệng mình, thật không thể tin nổi: “Không phải chứ, thật hay giả thế? Vậy là trước đây cô ấy u mê như thế thật sự là vì trúng tà à? Oh my god! Unbelievable!”
Rốt cuộc cô đang sống trong một thế giới như thế nào vậy, sao cảm giác từ sau lần đi lễ ở miếu Thành Hoàng, những chuyện huyền ảo xung quanh cứ nhiều lên thế nhỉ.
Sau khi hết kinh ngạc, Tưởng Đường Đường vội vàng hỏi: “Vậy tình hình của cô ấy phải làm sao đây? Bây giờ tỉnh táo rồi, liệu lát nữa có lại mất tỉnh táo nữa không?”
Quý Nam Tinh đáp: “Có thể mua một lá bùa đeo trên người, ít nhiều gì cũng có thể chống đỡ được phần nào.”
Tưởng Đường Đường đi tới kéo Hứa Nhan lại. Đối với chuyện trúng tà trúng chú, Hứa Nhan có chút nửa tin nửa ngờ. Chủ yếu là việc cô mê mẩn Phùng Tử Vũ đúng là có chút khó hiểu, đột nhiên lại yêu đến không thể dứt ra, vì cậu ta mà tiết kiệm, nhịn ăn nhịn tiêu để mua đôi giày đắt tiền như thế, giống như một kẻ nịnh nọt cầu xin hèn mọn, hoàn toàn vứt bỏ lòng tự trọng vậy.
Đây hoàn toàn không phải là chuyện mà cô sẽ làm.
Nhìn lại Chu Na, một học sinh múa, hoa khôi của lớp, vừa xinh đẹp vừa có gia cảnh tốt, vậy mà lại vì Phùng Tử Vũ làm ra chuyện chặn người trong nhà vệ sinh để cảnh cáo. Phải biết rằng, lúc mới nhập học, Chu Na luôn là một cô gái hoạt bát và có khí chất, hành vi điên cuồng mất trí đó nhìn thế nào cũng không giống chuyện cô sẽ làm.
Kết hợp hành vi mất trí khó hiểu của cả hai người, Hứa Nhan quyết định tin lời Quý Nam Tinh nói: “Vậy lá bùa này mua ở đâu ạ? Có đắt không?”
Quý Nam Tinh nói: “Hơi đắt một chút, năm trăm tệ một lá bùa trừ tà. Nếu cậu muốn thì thứ Hai bảo Tưởng Đường Đường mang cho cậu.”
Năm trăm tệ đúng là hơi đắt, nhưng vừa hay cô cũng đang có tiền. Vì tháng sau là sinh nhật Phùng Tử Vũ, nên cô lại tiết kiệm, lại nhịn ăn nhịn tiêu để dành một ít tiền chuẩn bị mua quà.
Nhưng bây giờ cô hoàn toàn không muốn mua quà cho Phùng Tử Vũ, thậm chí nghĩ đến việc trước đây đã tặng cậu ta một đôi giày hơn ba nghìn tệ, cô đã hối hận muốn chết. Thế là cô nghiến răng gật đầu: “Được, tôi muốn mua. Bây giờ tôi không có tiền trong người, thứ Hai tôi sẽ mang tiền đến.”
Nói xong, Hứa Nhan lại nói: “Đợi một chút, tôi hỏi xem Chu Na có muốn không.”
Nói rồi cô chạy đi tìm Chu Na. Nhà Chu Na có điều kiện, tiền tiêu vặt của cô không ít. Tuy cô không mấy tin vào bùa chú do bạn học bán, nhưng có còn hơn không, dù chỉ là để an ủi tâm lý cũng được, thế là cô cũng gật đầu, thậm chí còn đưa tiền ngay cho Hứa Nhan: “Tôi cũng muốn một lá, cảm ơn cậu nhé. Còn chuyện trước đây, xin lỗi cậu nhé.”
Hứa Nhan lắc đầu với Chu Na. Tuy vì chuyện Chu Na chặn cô trong nhà vệ sinh mà không ít nữ sinh trong lớp không còn chơi với cô nữa, dù sao thì xét về quan hệ xã giao, Chu Na tốt hơn cô rất nhiều. Nhưng nếu thật sự là bị trúng tà, thì người đáng trách ở đây chắc chắn là Phùng Tử Vũ.
Sau khi Hứa Nhan chạy về lớp 7, Chu Na nhìn sang Mộ Thanh, lại nhéo cô bạn một cái: “Tôi thích gã đầu hà bá cậu không cản tôi, tôi chặn người trong nhà vệ sinh dằn mặt cậu cũng không cản tôi, cậu còn thành đồng lõa nữa!”
Mộ Thanh: “Đã bảo là không cản nổi rồi, tôi không giúp cậu thì biết làm sao, chẳng lẽ phải đứng về phía Hứa Nhan để trở mặt thành thù với cậu à?”
Chu Na ôm lấy Mộ Thanh: “Vậy lỡ ngày nào đó tôi giết người, có phải cậu còn giúp tôi chôn xác không?”
Mộ Thanh đẩy mạnh cô ra: “Cút đi, tránh xa tôi ra. Vừa nghĩ đến việc cậu từng mê mẩn cái gã đầu hà bá kia là tôi nhìn cả cậu cũng thấy ngứa mắt rồi.”
Chu Na mếu máo lao vào lòng cô bạn thân: “Bảo bối ơi, tuy tôi đã bẩn rồi, nhưng cậu không được ghét bỏ tôi đâu.”
Mãi cho đến trưa, Phùng Tử Vũ đánh bài xong mới phát hiện Chu Na đã biến mất tăm, còn Hứa Nhan thì đang ở bên lớp 7, đã chơi đùa cùng mấy cô gái lớp đó rồi.
Cậu ta nghĩ một lát rồi gửi tin nhắn WeChat cho Hứa Nhan: 【Có gì ăn ngon không? Hơi đói rồi.】
Nếu là trước đây, Hứa Nhan thấy tin nhắn này chắc chắn sẽ cun cút mang đồ ăn đến. Nhưng bây giờ, vừa thấy tin nhắn của cậu ta là cô đã thấy khó chịu trong người, liền thực hiện một chuỗi thao tác nhanh gọn lẹ: chặn, xóa.
Sau khi xóa sổ hoàn toàn người này ra khỏi điện thoại, Hứa Nhan mới cảm thấy chiếc điện thoại cũng trở nên trong lành hơn.
Tưởng Đường Đường đưa cho cô một xiên thịt nướng: “Nhanh nhanh, gân bò cậu nướng ngon quá đi, vừa giòn vừa thơm, tôi muốn nữa.”
Hứa Nhan cười đáp được, ở cùng bạn bè vẫn thoải mái hơn.
Đợi một lúc lâu không thấy Hứa Nhan bên kia trả lời tin nhắn, lại còn đem đồ vừa nướng xong đi chia cho người khác, không có ý định mang qua cho mình một xiên nào, Phùng Tử Vũ tức giận gửi thêm một tin nhắn nữa, kết quả là một dấu chấm than màu đỏ chót hiện ra trên màn hình.
Trong lòng cậu ta lập tức chùng xuống, rõ ràng là có mấy phần hoảng loạn.
Lúc này, Chu Na, Mộ Thanh và vài cô gái khác ôm một giỏ trái cây đã rửa sạch đi tới, ánh mắt Phùng Tử Vũ âm u liếc nhìn Hứa Nhan, rồi quay người đi về phía Chu Na: “Na Na.”
Chu Na nhíu mày ghê tởm: “Cậu gọi lung tung cái gì đấy, ai cho cậu gọi thân mật như thế, cút xa ra, đừng có lượn lờ trước mắt tôi.”
Phùng Tử Vũ chết sững tại chỗ. Mấy cô gái bên cạnh không biết chuyện ngạc nhiên nhìn Chu Na. Phải biết trước đây Chu Na từng mê mẩn Phùng Tử Vũ đến mức nào, tuy bọn họ không hiểu nhưng vẫn tôn trọng chúc phúc, sao bây giờ Chu Na lại đột nhiên tỉnh ngộ thế này?
Mộ Thanh không khách khí đưa tay ra chặn Phùng Tử Vũ lại: “Cóc ghẻ thì đừng có mơ mộng hão huyền đòi ăn thịt thiên nga. Ai biết được cậu có dùng thủ đoạn mờ ám gì không. Có những thứ mê hoặc được nhất thời chứ không mê hoặc được cả đời đâu. Cũng không soi gương lại mình đi, tránh đường, cảm ơn.”
Chu Na khoác tay Mộ Thanh: “Đi mau đi mau, nhìn loại người này một cái tôi cũng thấy cay mắt.”
Cô gái bên cạnh tò mò hỏi: “Chu Na, sao cậu đột nhiên không thích nữa vậy? Trước đây không phải thích lắm sao?”
Chu Na đảo mắt nói: “Chắc là tôi bị trúng tà rồi, cũng có thể là bị ma nhập. Vết nhơ trong cuộc đời tôi, sau này các cậu tuyệt đối đừng nhắc lại nữa nhé!”
Mấy cô gái cười hì hì nói về sự khó hiểu của bọn họ trước đây, cho đến khi đi xa vẫn còn vọng lại tiếng nói cười.
Phùng Tử Vũ đứng tại chỗ, toàn thân cứng đờ, trong lòng vô cùng hoảng loạn. Tại sao lại đột nhiên mất hiệu lực chứ.
Nhưng cậu ta vẫn không ngừng tự an ủi mình, không sao đâu, đợi về hỏi hồ tiên, có thể khiến họ yêu mình một lần thì sẽ có lần thứ hai.
Chỉ có điều, lần này cậu ta không định lãng phí bùa chú lên người Hứa Nhan nữa. Trước đây dùng trên người Hứa Nhan là vì lúc đó cô là bạn cùng bàn của cậu ta, cậu ta không biết hiệu quả ra sao nên tiện tay chọn một cô gái.
Bây giờ đã thấy được hiệu quả rồi, tất nhiên phải toàn lực hạ gục Chu Na. Một cô gái vừa xinh đẹp, nhà lại vừa có tiền, như vậy mới xứng với cậu ta.
Cả buổi chiều Phùng Tử Vũ không dám bén mảng đến gần Chu Na, nhưng trong lòng vẫn luôn âm thầm căm hận, đợi cậu ta trồng lại chú đào hoa cho Chu Na, cậu ta nhất định phải lập tức chiếm lấy người phụ nữ này, khiến cô mang thai con của cậu ta rồi nghỉ học cấp ba.
Bẻ gãy đôi cánh của cô ta rồi, thiên nga trắng thì sao chứ, chẳng phải cũng không bay lên nổi sao!
Vẻ u ám và ác ý không hề che giấu khiến khí trường quanh người cậu ta cũng trở nên đen tối đi vài phần. Tuy không biết trong lòng cậu ta nghĩ gì, nhưng sự thay đổi khí trường thì Quý Nam Tinh lại thấy rất rõ. Không cần dùng não cũng biết tại sao lúc này ác niệm của Phùng Tử Vũ lại sâu đậm đến vậy.
Quý Nam Tinh thấy cậu ta đi về phía bồn rửa tay, suy nghĩ một lát rồi cũng đi theo. Ngay khi Phùng Tử Vũ định vặn vòi nước, Quý Nam Tinh đã đưa tay ra chặn tay cậu ta lại, còn rất không khách khí nói: “Làm phiền tránh ra.”
Phùng Tử Vũ vốn không phải là người có tính tình tốt, việc bùa chú mất hiệu lực đã khiến cậu ta bực bội cả buổi chiều. Bây giờ ra rửa tay còn bị người khác chen hàng, cậu ta liền đưa tay định đẩy Quý Nam Tinh ra: “Có hiểu đến trước đến sau là gì không! Đứng nhất khối thì hay lắm à!”
Quý Nam Tinh không đợi cậu ta đẩy trúng mình đã một tay tóm lấy tay cậu ta, mặt không cảm xúc nhìn cậu ta: “Đứng nhất khối đúng là hay lắm đấy. Có bản lĩnh thì cậu thi thử xem. Bây giờ tôi muốn dùng trước, cậu, ra sau đi.”
Phùng Tử Vũ bị hành động ngang ngược bá đạo này của cậu làm cho tức đến bật cười, trực tiếp đưa tay định túm lấy áo cậu để dạy cho một bài học.
Nào ngờ giây tiếp theo, áo của cậu ta lại bị người khác túm lấy trước, rồi trước mắt hoa lên, cả người bị xách lên ném ra ngoài.
Đến khi ngã xuống đất, Phùng Tử Vũ mới thấy người ra tay ném mình là ai.
Tiêu Dã nắm lấy tay Quý Nam Tinh kiểm tra kỹ lưỡng: “Nó động vào cậu à? Có làm cậu đau không? Tôi thấy thằng nhãi này đúng là đang tìm chết mà!”
Tiêu Dã nói xong liền tiến lên định xách người dưới đất lên đánh thêm một trận, Quý Nam Tinh cản hắn lại: “Đừng quậy, rửa tay.”
Nói rồi cậu nắm tay Tiêu Dã kéo nhẹ một cái. Tiêu Dã tưởng Quý Nam Tinh không muốn mình gây chuyện, liền hung hăng lườm Phùng Tử Vũ một cái cảnh cáo: “Còn không cút? Muốn ăn đòn à!”
Lực lượng quá chênh lệch, Phùng Tử Vũ nào có gan đối đầu trực diện. Nhìn vẻ mặt không mấy thiện cảm của Tiêu Dã, cậu ta liền cúp đuôi chạy mất.
Tiêu Dã lại lần nữa nhìn Quý Nam Tinh từ trên xuống dưới một lượt: “Nó chạm vào đâu của cậu? Có bị thương không? Nó hung dữ với cậu à?”
Quý Nam Tinh mở vòi nước rửa tay: “Tôi cố tình đến chạm vào cậu ta một chút, muốn xem cậu ta xui xẻo thôi.”
Ác ý càng sâu đậm, bị âm khí của cậu ảnh hưởng sẽ càng xui xẻo hơn.
Tiêu Dã thấy cậu rửa qua loa vài cái đã định tắt vòi nước, liền nắm lấy tay cậu rửa lại thật kỹ một lần nữa. Vừa chạm vào thứ bẩn thỉu kia, phải rửa cho thật sạch.
“Việc gì phải phiền phức thế, thấy nó ngứa mắt thì tôi đấm cho nó một trận là được rồi.”
Quý Nam Tinh mặc cho hắn chà rửa: “Đánh người một trận thì có gì thú vị bằng xem người ta tự rước họa vào thân.”
Tiêu Dã nói: “Nhưng không phải cậu nói dương khí của tôi có thể áp chế âm khí trên người cậu sao. Vừa tiếp xúc với tôi xong, chạm vào nó nữa cũng vô dụng thôi.”
Quý Nam Tinh đáp: “Âm khí của tôi, tôi có thể tự khống chế mà.” Thu vào thì không dễ, nhưng thả ra thì rất đơn giản.
Tiêu Dã không mang giấy, thấy Quý Nam Tinh đang vẩy vẩy những giọt nước trên tay, lúc đó cũng không biết đầu óc nghĩ gì, liền kéo áo mình lên bọc lấy tay cậu, cố gắng dùng áo lau khô, miệng còn khen ngợi: “Náo Náo nhà ta giỏi thật đấy, muốn ai xui xẻo là người đó xui xẻo ngay!”
Quý Nam Tinh nhìn vạt áo hắn ướt một mảng lớn: “Đương nhiên không phải tuyệt đối như vậy. Nếu năng lượng trên người đối phương chính trực, thì khi tiếp xúc với tôi sẽ không bị âm khí ảnh hưởng. Nhưng nếu vốn dĩ vận khí đã thấp, hoặc lòng mang ác niệm thì hiệu ứng sẽ cộng dồn. Dùng áo lau không bẩn à?”
Tiêu Dã: “Áo ngày nào cũng giặt, bẩn cái gì?”
Quý Nam Tinh nhìn tay mình rồi lại nhìn áo hắn, rất muốn quay lại rửa thêm lần nữa, nhưng Tiêu Dã không cho cậu cơ hội đó, trực tiếp kéo cậu đi.
Phùng Tử Vũ bị gây sự vô cớ thì tức điên lên. Về đến lớp mình, cậu ta chửi rủa Quý Nam Tinh và Tiêu Dã đủ điều. Thấy cậu ta tức đến mức nét mặt cũng trở nên dữ tợn, các bạn học bên cạnh đều giả vờ như không nghe thấy, không ai hùa theo cậu ta.
Không ít người nhìn nhau, đều thấy trong mắt đối phương ý tứ không cần nói cũng hiểu.
Trong mắt bọn họ, Phùng Tử Vũ chẳng khác gì con thú cưng điện tử trong nhóm bạn của bọn họ. Nghe trong lời nói của cậu ta ngụ ý rằng, Quý Nam Tinh và Tiêu Dã ghen tị với cậu ta nên mới cố tình gây sự, có người còn lén làm mấy mặt quỷ sau lưng cậu ta.
Phùng Tử Vũ chửi bới một hồi lâu mới phát hiện không ai bên cạnh hùa theo mình. Cậu ta cũng không thấy mình có vấn đề gì, chỉ cho rằng bọn họ sợ Tiêu Dã. Dù sao thì Tiêu Dã cũng đã nổi tiếng côn đồ trong trường, đến cả đám học sinh thể thao khối 12 cũng từng bị đánh, vậy nên họ sợ cũng là chuyện bình thường.
Trong lúc lòng đang căm hận, Phùng Tử Vũ nghĩ ra cách đối phó với Tiêu Dã. Ai nói chú đào hoa chỉ có thể hạ lên người phụ nữ chứ? Nếu cậu ta hạ chú đào hoa lên người Tiêu Dã, trùm trường lừng lẫy trở thành kẻ nịnh nọt lấy lòng cậu ta, cảnh tượng đó chắc chắn sẽ rất đẹp mắt.
Phùng Tử Vũ càng nghĩ càng đắc ý, thậm chí cậu ta đã tưởng tượng ra cảnh Tiêu Dã sẽ hèn mọn, quỳ mọt dưới chân mình ra sao. Kiểu trả thù này e rằng còn khiến Tiêu Dã khó chịu hơn cả việc giết chết hắn.
Hết chương 124.
Tác giả có lời muốn nói:
Tiêu Dã: Tôi không còn trong sạch nữa rồi.
