Chương 125: Trường Trung Học Số 2 Đại Huệ (Phần 3)

 

Chương 125: Trường Trung Học Số 2 Đại Huệ (Phần 3)

 

“Có vẻ như mọi người đã quên rất nhiều kiến thức lớp 10 rồi, điều này không tốt lắm.”

 

Giáo viên chủ nhiệm cau mày khi nói câu này, lẽ ra phải mang theo một chút tiếc nuối, nhưng vì hắn ta nói quá nhanh nên cảm giác đó đã biến mất, nghe giống như đang đọc một lời thoại đã định sẵn thật nhanh vậy.

 

“Sau mười ngày nữa chúng ta sẽ có một bài kiểm tra, lúc đó chúng ta sẽ thi kiến thức lớp 12, độ khó cũng sẽ được nâng cao.” Giáo viên chủ nhiệm nói ngắn gọn, sau đó dặn dò thêm một điều quan trọng hơn: “Kỳ thi lần tới trường đã vạch ra mốc 620 điểm là điểm sàn, đây là điểm chuẩn mà trường chúng ta đã tổng hợp được từ các trường đại học trọng điểm.”

 

Trong lớp vang lên những tiếng hít ngược, và cả những tiếng chửi thề khe khẽ.

 

Dương Mi vẫn luôn che bảng điểm của mình, nghe giáo viên chủ nhiệm nói đến điểm sàn, cuối cùng cũng buông tay ra.

 

Hạ Bạch nhìn thấy điểm của hắn, 635 điểm.

 

Nếu phạm vi kiến thức thi không tăng, độ khó không tăng, kỳ thi tới hắn sẽ không có vấn đề gì.

 

Mà phía sau bảng điểm của cậu ấy, xếp hạng lớp là thứ tám, nói cách khác, hẳn là có rất nhiều người không đạt điểm sàn trong kỳ thi này.

 

Hạ Bạch nghĩ, từ hạng hai đến hạng tám, đại đa số hẳn đều là các bạn học ở thế giới ban đầu.

 

Quả nhiên, sau khi giáo viên chủ nhiệm rời đi, trong lớp vang lên một tràng mắng chửi. Hạ Bạch nhìn thấy trên bảng điểm bị dẫm đạp dưới đất có bài 500 điểm, thậm chí còn có bài 400 điểm.

 

Cho dù là học sinh lớp 12 ở thế giới thực, muốn nâng điểm từ 400 lên 620 trong vòng mười ngày cũng khó như lên trời, chẳng trách bọn họ lại tức giận giẫm đạp bảng điểm như vậy.

 

Một người chơi kỳ cựu đi tới nói với bọn hắn, anh ta thi được 617 điểm.

 

“Không giấu gì các cậu, tôi dám đăng ký vào trò chơi này là vì tôi đã theo dõi trò chơi này từ lâu, nghĩ năm đó điểm thi đại học của tôi cũng không tệ, vậy nên lại cầm sách giáo khoa cấp 3 lên ôn tập, nghĩ sau này muốn thông quan trò chơi này thì người có chuẩn bị từ trước như tôi sẽ là con chim non bắt được sâu.”

 

“Ai ngờ…” Anh ta xòe tay nhún vai.

 

Ngay cả anh ta cũng như vậy thì đừng nói gì đến những người chơi khác.

 

Hạ Bạch nói: “Điểm của anh cũng gần điểm sàn rồi, mười ngày này cố gắng một chút, hẳn là không có vấn đề gì.”

 

“Lần thi đầu tiên có thể qua điểm sàn 620 điểm, vậy lần thứ hai, lần thứ ba, lần thứ tư, lần thứ năm thì sao?” Anh ta càng nói càng tuyệt vọng, “Đến lúc đó điểm sàn mà vọt lên 700 thì…..”

 

Phần lớn mọi người trong lớp đều tuyệt vọng như anh ta, chỉ có cô nàng học sinh giỏi Chu Bồi Mạn là tỏ ra khác biệt, lần đầu tiên Hạ Bạch nhìn thấy trên mặt cô ta xuất hiện một chút vui vẻ, có lẽ là nghe giáo viên chủ nhiệm nói kỳ thi này chỉ là kiến thức lớp 10, nên cô ta mới vui mừng như vậy.

 

“……”

 

Lúc ăn trưa, Hạ Bạch hỏi mấy người Lăng Trường Dạ thi được bao nhiêu điểm.

 

Sắc mặt Lăng Trường Dạ vẫn như thường: “691 điểm.”

 

Hoa Hạo Minh mặt mày xanh xao vàng vọt: “607 điểm.”

 

Văn Vũ Tân cau mày: “612 điểm.”

 

Thần sắc Dương Nghi nhàn nhạt: “739 điểm.”

 

“……”

 

Tất cả mọi người đều nhìn Dương Nghi, trên mặt ai cũng hiện rõ vẻ “Anh là quái vật à”.

 

Dương Nghi đẩy đẩy cặp kính gọng bạc của mình, tiếp tục bình thản ăn cơm.

 

“Làm sao bây giờ?” Văn Vũ Tân lo lắng đến mức cơm cũng không ăn nổi, “Vẫn chưa có manh mối gì, chẳng lẽ trò chơi này biến thái đến mức chỉ có thi cử thôi à? Thật sự phải liều mạng học hành thi cử như bọn họ sao?”

 

Hoa Hạo Minh nói: “Cô lo cái gì, không được nữa thì dùng kỹ năng của cô để chép bài, trong lớp cô không phải có một học sinh giỏi sao?”

 

Văn Vũ Tân bi phẫn: “Lớp tôi đúng là có một học sinh giỏi được chọn vào, nhưng cậu ta cao 1m88, ngồi ở phía sau cùng, tôi vừa quay đầu lại đã bị giáo viên phía sau bắt rồi, còn làm ăn gì được!”

 

Hai người cùng nhau thở dài, Dương Mi cũng hùa theo.

 

Cảm thán chung của ba người: “Đây là trò chơi khó khăn nhất mà tôi từng tham gia.”

 

Lăng Trường Dạ vừa uống canh, vừa nhìn những người đang bực bội lo lắng trong nhà ăn, nói: “Đừng lo lắng, manh mối hẳn là sắp xuất hiện rồi.”

 

Hạ Bạch hỏi: “Anh nhìn thấy gì bất thường trong camera giám sát à?”

 

Lần trước Hạ Bạch đã dùng kỹ năng của Medusa, di chuyển thiết bị giám sát nhỏ của Lăng Trường Dạ sang vị trí thuận lợi quan sát hơn, hẳn là có thể nhìn rõ toàn cảnh thư viện ở tầng bốn.

 

Lăng Trường Dạ: “Nếu nói có gì bất thường thì chính là bọn họ học hành rất chăm chỉ, rất ít khi rời đi, lúc nào cũng ngồi tại chỗ đọc sách.”

 

Anh thấy Văn Vũ Tân vốn là người ăn chậm nhất cũng đã buông đũa, liền nói: “Trong phòng thư viện ở tầng bốn thậm chí còn có một cái bô.”

 

“……”

 

“Tôi đã từng nghe nói đến việc học hành say mê đến mức quên ăn quên ngủ, nhưng học đến mức không buồn đi vệ sinh, vậy có phải hơi khoa trương rồi không?” Dương Mi nói.

 

“Thật sự là quên ăn quên ngủ đấy, chiều hôm đó không phải chỉ có ba học sinh đi ăn cơm thôi sao? Mười mấy người còn lại đều không ăn cơm.” Hạ Bạch nói.

 

Lăng Trường Dạ gật đầu, “Đúng là quên ăn quên ngủ, rất nhiều người trong số họ không về ký túc xá ngủ, không, phải nói là đêm qua chỉ có một người về ngủ, còn những người khác đều gục xuống bàn ngủ.”

 

“……”

 

“Không phải chứ, cái này có phải hơi quá rồi không?” Hoa Hạo Minh nói: “Ngôi trường này đáng sợ như vậy sao? Chẳng lẽ trò chơi này thật sự bắt chúng ta thi cử? Thật sự phải liều mạng học tập thi cử như bọn họ à?”

 

Dương Mi lầm bầm một tiếng, “Chẳng trách nhìn bọn họ ai cũng đều mệt mỏi như vậy, thật sự là học đến ngu người luôn à?”

 

Lăng Trường Dạ nói: “Bây giờ chúng ta chưa có manh mối gì, điều quan trọng hiện tại là tìm thêm manh mối, chiều nay ai cảm thấy thi cử khó khăn quá thì về nhà học bài cho tốt, ai không khó khăn thì đi dò la tin tức.”

 

“Để em thử nói chuyện với các học sinh ôn thi lại xem sao.” Hạ Bạch nói.

 

Lăng Trường Dạ biết bây giờ cậu có kỹ năng mê hoặc của Dụ Nhân, vậy nên đã gật đầu, nói: “Anh đi cùng em.”

 

Hoa Hạo Minh đau đầu nói: “Tôi không đi đâu, tôi phải về nhà học bài.”

 

Văn Vũ Tân nói: “Tôi cũng vậy, nhưng mà hai người cần tôi thì cứ đến lớp 12/7 gọi tôi.”

 

Dương Mi ngẩng đầu lên, còn chưa kịp nói gì thì Lăng Trường Dạ đã bảo hắn đi học bài rồi.

 

Buổi trưa sau khi có điểm, giáo viên đã bảo học sinh đến văn phòng lấy tài liệu, mỗi người đều có một bàn học chất đầy tài liệu cần xem, có thể có rất nhiều kiến thức vượt quá phạm vi kiến thức trung học ở thế giới thực, nhiệm vụ rất nặng nề, Dương Mi cũng không an toàn.

 

Dương Nghi nói: “Để tôi đến chỗ giáo viên dò la tin tức.”

 

Sau khi phân chia nhiệm vụ xong thì bọn hắn trở về lớp học của mình.

 

Tuy có nhiệm vụ, nhưng cũng phải để sau giờ học làm, trong giờ học bọn hắn vẫn phải học hành cho đàng hoàng.

 

Một điểm đặc biệt nữa của trường trung học số 2 Đại Huệ là có rất nhiều tiết tự học, đọc sách buổi sáng được coi là tự học, buổi tối là tự học buổi tối, sáng và chiều còn có một tiết tự học, một tuần bọn họ chỉ có thể gặp các giáo viên bộ môn khác nhau một lần.

 

Có lẽ là vì ở trường trung học số 2 Đại Huệ năm lớp 11 đã học xong tất cả kiến thức trung học rồi, lên lớp 12 chủ yếu là tự ôn tập.

 

Giữa trưa, bọn hắn được phát rất nhiều tài liệu học tập, có rất nhiều kiến thức Hạ Bạch chưa từng học khi còn học cấp 3, đặc biệt là môn xã hội, cậu và tất cả người chơi ở lớp 12/13 đều nghiêm túc ghi nhớ, lúc nghỉ ngơi, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Chu Bồi Mạn lật một trang chỉ mất vài giây.

 

“……”

 

Ghét nhất mấy tên học sinh giỏi này.

 

Hạ Bạch càng tập trung hơn, cố gắng ghi nhớ một trang trong một phút.

 

Sau khi tiết tự học buổi chiều kết thúc, cậu mang theo sách vở cùng Lăng Trường Dạ đến căn tin ăn cơm thật nhanh, sau đó lập tức chạy đến tầng ba thư viện canh chừng.

 

Giờ cao điểm ăn cơm của học sinh ôn thi lại và bọn họ lệch nhau, mãi đến sáu giờ rưỡi, cuối cùng hai người cũng đợi được một học sinh đi xuống ăn cơm.

 

Hạ Bạch sử dụng kỹ năng của Dụ Nhân, kỹ năng này tên là [Khuôn mặt vô hại], thuộc hệ mê hoặc, kỹ năng này thực sự rất hữu dụng trong trò chơi, cho dù cậu có làm gì thì người khác cũng dễ dàng tin rằng cậu không có ác ý, là người vô hại đơn thuần.

 

Cậu và Lăng Trường Dạ đi theo nam sinh đó ra khỏi thư viện, lúc này Hạ Bạch mới đuổi kịp cậu ta, gọi: “Bạn học.”

 

Dường như nam sinh đó không nghe thấy tiếng cậu gọi, vẫn tiếp tục đi về phía trước.

 

Lần trước cậu đã được chứng kiến khả năng che chắn thông tin bên ngoài của bọn họ rồi, vậy nên cũng không cảm thấy bất ngờ, cậu đưa tay vỗ vỗ vai cậu ta.

 

Cuối cùng nam sinh đó cũng quay đầu nhìn cậu.

 

Hạ Bạch mỉm cười với cậu ta, hỏi: “Bạn học, cậu học ở tầng bốn à?”

 

Nam sinh đó nhíu mày, quay đầu tiếp tục đi về phía trước.

 

Hạ Bạch có chút sững sờ, kỹ năng của cậu dường như không có tác dụng với cậu ta.

 

Cậu đi theo cậu ta, tiếp tục hỏi: “Bạn học, cậu là đàn anh của chúng tôi à? Năm lớp 12 có mệt lắm không? Trông cậu có vẻ hơi gầy.”

 

Nam sinh đó không để ý đến cậu.

 

Hạ Bạch lại hỏi cậu ta: “Đàn anh, các cậu có phải thi mười ngày một lần không?”

 

Nam sinh đó vẫn không để ý đến cậu.

 

Hạ Bạch thăm dò, đưa tay ra trước mặt cậu ta phất phất tay, “Đàn anh?”

 

Nam sinh kia vẫn không có phản ứng.

 

Hạ Bạch không còn cách nào khác, ngay lúc cậu vừa dừng bước, một hòn đá bay thẳng về phía nam sinh đó.

 

Là hai nam sinh lớp 12 vừa ăn cơm xong định về lớp, sau khi ném đá vào nam sinh đó, bọn họ còn chỉ vào cậu ta cười.

 

Cho dù như vậy, nam sinh đó cũng không có phản ứng gì, cậu ta vẫn vô cảm đi về phía nhà ăn.

 

“Đội trưởng, cậu ta thật sự giống như cái xác không hồn biết đi vậy.” Hạ Bạch nói với Lăng Trường Dạ.

 

Lăng Trường Dạ hỏi: “Zombie mà đi nhanh như vậy sao?”

 

Nam sinh đó đi rất nhanh, Hạ Bạch đi theo cậu ta một đường, nhiều lần phải tăng tốc mới có thể theo kịp.

 

Lăng Trường Dạ lại nói ra một phát hiện của mình, “Nam sinh này đi đường không được vững lắm, không rõ ràng lắm, chỉ là, có cảm giác không được nhịp nhàng.”

 

Zombie đi đường cũng không được nhịp nhàng, rất cứng nhắc.

 

Nói như vậy, cậu ta càng giống zombie hơn.

 

Hai người phát hiện ra một số vấn đề mới, nhưng vẫn mờ mịt không hiểu ra sao.

 

Gần đến giờ tự học buổi tối, bọn hắn đành phải quay về lớp học trước.

 

Chiều hôm sau, bọn hắn lại đến thư viện canh chừng, lần này bọn hắn đã thống nhất, Lăng Trường Dạ sẽ đến nói chuyện với bọn họ. Trước khi đi, Lăng Trường Dạ còn cố ý bí mật sao chép kỹ năng của Dương Nghi để dùng.

 

Đáng tiếc, chiều nay tầng bốn không có ai xuống ăn cơm.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Lăng Trường Dạ mở điện thoại, bọn họ nhìn vào camera giám sát, thấy không biết ai đã mang rất nhiều sô cô la lên tầng bốn, những học sinh đó đang ngồi tại chỗ gặm sô cô la.

 

Hạ Bạch nhìn một lúc, tâm trạng rất phức tạp.

 

Lúc rời khỏi thư viện cậu mới nói với Lăng Trường Dạ: “Đội trưởng, anh nói xem, vì một kỳ thi đại học mà phải như vậy, thế có đáng không?”

 

Trong phòng học ở tầng bốn còn có một cái bô, là cái bô thật, bên trong có nước tiểu, không chỉ là đi tiểu, có người còn giải quyết luôn ở đó.

 

Ăn cơm cũng vậy, hai ngày trước tuy không phải ai cũng xuống ăn cơm, nhưng ít nhất cũng có người xuống căn tin ăn cơm nóng, còn bây giờ bọn họ đều không xuống nữa, chỉ ở đó gặm sô cô la.

 

Bọn họ giống như gia súc không có linh hồn bị trường học nuôi nhốt, tác dụng duy nhất là sản xuất ra điểm số cao.

 

“Sau khi sinh ra, kỳ thi đại học là cơ hội đầu tiên để rất nhiều người thay đổi vận mệnh, có thể cũng là cơ hội duy nhất, anh không có tư cách nói đáng hay không.” Lăng Trường Dạ nói: “Nếu nghĩ theo một hướng khác, thi cử cũng là cơ hội để chúng ta thay đổi vận mệnh, thông qua thi cử chúng ta có thể sống sót đi ra ngoài, nếu không chúng ta sẽ chết, em nói xem, có đáng hay không?”

 

Dường như Hạ Bạch đã hiểu ra điều gì đó.

 

Giờ tự học tối đó, Hạ Bạch cảm nhận rõ ràng bầu không khí trong lớp rất căng thẳng.

 

Có quá nhiều thứ cần phải học, thông qua một ngày học, rất nhiều người đã nhận ra mười ngày muốn học hết tất cả những thứ này thật sự quá khó, huống chi còn phải thi điểm cao như vậy, gần như là nhiệm vụ bất khả thi.

 

Nhưng nếu không hoàn thành, bọn họ sẽ phải chết.

 

Rất nhiều người vừa đọc sách vừa dùng sức ném sách hoặc bút ra ngoài, hoặc vì quá áp lực mà ra ngoài hít thở không khí.

 

Trong lớp học có camera giám sát, nhìn thấy học sinh như vậy, giáo viên chủ nhiệm sẽ đi vào mắng vài câu, sau đó gọi bọn họ đến văn phòng phạt đứng.

 

Nhưng rất nhiều phạm nhân không phải là học sinh, đã sớm không còn sợ giáo viên nữa, huống chi khi bọn họ nhận ra mình sắp chết, có thể nói là trời không sợ đất không sợ, giáo viên chủ nhiệm gọi vài người đi phạt đứng, những người còn lại trong lớp không những không kiềm chế mà còn càng thêm ngông cuồng.

 

Một nữ phạm nhân đá lệch bàn của Chu Bồi Mạn, “Học học học! Học bà mày chứ học!”

 

Hạ Bạch biết, đây là điển hình cho tâm lý mình không sống được cũng không muốn người khác sống.

 

Chu Bồi Mạn liếc nhìn cô ta một cái, im lặng kéo bàn của mình về, lúc đang định cúi đầu tiếp tục đọc sách thì bị người phụ nữ kia túm tóc kéo lên, “Tao thấy mày có năng lực lắm mà, tao ghét nhất là mấy đứa học sinh giỏi!”

 

Lúc Hạ Bạch định đứng dậy thì giáo viên chủ nhiệm đã đột ngột xuất hiện ở cửa sổ, cả khuôn mặt áp sát vào cửa kính, ánh mắt u ám nhìn người phụ nữ đó.

 

Không biết tại sao, ngón tay người phụ nữ kia run lên, đột nhiên buông tay ra.

 

“Bắt được rồi.” Vốn dĩ giáo viên chủ nhiệm nói chuyện rất nhanh, lần này lại nói đặc biệt chậm, hắn ta cười đầy phấn khích nhìn người phụ nữ kia, “Bắt được bằng chứng đuổi học mày rồi.”

 

Nữa phạm nhân đó đã bị bảo vệ đưa đi.

 

Thể lực của cô ta rất tốt, lúc đầu còn ra sức giãy giụa, hai bảo vệ lùi lại một bước, hai người còn lại trực tiếp dùng lưới điện chụp lên người cô ta, chưa đến hai giây, cô ta đã bị điện giật cho bất tỉnh, có lẽ là ngất xỉu, cũng có lẽ là đã chết, bảo vệ kéo thân thể cứng đờ của cô ta đi.

 

Tạch —— Tạch —— Tạch ——

 

Âm thanh vang lên trong hành lang một lúc lâu rồi mới dần dần biến mất.

 

Trong lớp học yên lặng một lúc, đột nhiên có mấy phạm nhân xông lên, lao về phía giáo viên chủ nhiệm ở ngoài cửa.

 

Hạ Bạch, Dương Mi và một người chơi kỳ cựu khác ngồi yên tại chỗ không nhúc nhích.

 

Bọn hắn biết, trò chơi đã cho bọn hắn một số kỹ năng thần kỳ, nhưng nó muốn bọn hắn sử dụng đúng lúc đúng chỗ, rõ ràng là trò chơi này muốn bọn hắn vượt qua kỳ thi, bọn hắn không thể nào sử dụng kỹ năng để chống lại bằng bạo lực được.

 

Bước vào trò chơi, có hai quy tắc cơ bản mặc định, một là phải tuân thủ quy tắc trò chơi, hai là không được đi ngược lại thiết lập nhân vật.

 

Bọn hắn là học sinh thì không thể nào phản kháng chống lại áp chế của trường học, không thể nào từ chối thi cử.

 

Nhưng những tên tội phạm nghiêm trọng đến từ nhà tù đó thì không biết, có lẽ bọn họ biết, vì đã được phổ cập kiến thức rồi, nhưng khi bọn họ không nhìn thấy hy vọng sẽ thích dùng bạo lực để giải quyết vấn đề, thử xem có thể tạo ra con đường nào khác hay không.

 

Bên ngoài chỉ có tiếng bọn họ xông ra lúc đầu, rất nhanh sau đó không còn tiếng động gì nữa, tiếp theo là tiếng quần áo ma sát trên sàn nhà thô ráp khi cơ thể bị kéo lê trên đất.

 

Hạ Bạch nhịn không được, nhón chân nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ nhìn thấy người cuối cùng bị kéo đi vẫn mở to mắt, không phải anh ta ngất xỉu, cũng không phải chết, chỉ là mở to mắt và không có bất kỳ phản ứng nào.

 

“Bọn họ đều mở to mắt.” Buổi tối, sau khi tan học, Văn Vũ Tân cố ý đợi bọn hắn ở cổng trường, nói với bọn hắn những gì cô nhìn thấy, “Ánh mắt của bọn họ hơi kỳ lạ, lúc đầu tôi không nhìn ra, lúc bọn họ sắp bị kéo vào phòng thí nghiệm, tôi mới nhìn thấy trong mắt bọn họ có sự kinh hoàng.”

 

Lăng Trường Dạ hỏi: “Là sau đó bọn họ mới bắt đầu kinh hoàng, hay là nỗi kinh hoàng của bọn họ sinh ra đặc biệt chậm?”

 

Câu hỏi này của anh thật sự có chút kỳ quái, Văn Vũ Tân suy nghĩ một chút, “Đúng là sinh ra đặc biệt chậm! Đây chính là điểm mà tôi cảm thấy kỳ lạ, thường thì nỗi kinh hoàng của con người sinh ra rất nhanh, cho dù là từ từ ý thức được nỗi sợ thì cũng sẽ phản ánh rất trực tiếp và nhanh chóng trong mắt, còn bọn họ…”

 

Lăng Trường Dạ nói: “Là do phản ứng của bọn họ trở nên chậm chạp.”

 

Văn Vũ Tân: “Đúng vậy! Hình như là vậy.”

 

Dương Mi đã trải qua một ngày học tập cường độ cao, đầu óc có chút choáng váng, hỏi: “Giống như đám học sinh ôn thi lại ở thư viện à?”

 

Những học sinh đó trông cũng có vẻ phản ứng rất chậm.

 

Lăng Trường Dạ cũng không hiểu, “Nếu phản ứng của bọn họ rất chậm, tại sao có thể thi được điểm cao? Vậy tại sao mấy học sinh bị kéo đi kia lại kinh hoàng?”

 

Ngay cả Dương Nghi cũng không hiểu vấn đề này.

 

Hạ Bạch cũng vậy, cậu không hiểu, thậm chí không thể nghĩ ra được một khả năng nào, trong trường hợp này, cậu bắt đầu nghĩ, nếu là Lận Tường thì cậu ta sẽ tưởng tượng ra điều gì.

 

“Chẳng lẽ là có hồn ma của học sinh giỏi khác nhập vào cơ thể bọn họ?” Hạ Bạch nghiêm túc nói, “Trường học nuôi dưỡng hồn ma của học sinh giỏi, để bọn họ hàng năm nhập vào cơ thể học sinh lớp 12, để bọn họ thay thế học sinh lớp 12 tham gia kỳ thi đại học.”

 

“Vì vậy, học sinh của trường này mới có thể thi đỗ vào các trường danh tiếng hàng năm, vì vậy phản ứng của bọn họ mới chậm chạp như thế, đi đường cũng cứng nhắc, có cảm giác không được nhịp nhàng, là do linh hồn và thể xác không phù hợp gây ra.”

 

Dương Mi giống như Hạ Bạch trước đây, thẳng thắn chỉ ra vấn đề, “Tỉnh lại đi, tôi đã thử rồi, những người ở thư viện tầng bốn không phải là ma quỷ.”

 

Hạ Bạch: “Bọn họ là hồn ma nhập vào cơ thể người sống, còn đang trong quá trình mài giũa, không thuần túy là ma quỷ.”

 

“……”

 

Hạ Bạch hỏi: “Còn vấn đề gì nữa không?”

 

Dương Mi ngẩn người, “Hết rồi.”

 

“Tôi cũng không nghĩ ra vấn đề gì nữa.” Hoa Hạo Minh nói: “Điều này còn có thể giải thích tại sao những người ở thư viện tầng bốn lại giống như zombie.”

 

“Tôi cũng vậy.” Văn Vũ Tân nói: “Thậm chí điều này còn có thể giải thích được vụ tự sát của nam sinh trong lễ tuyên thệ kia và nụ cười giải thoát trên khuôn mặt cậu ta khi chết, hẳn là cậu ta đã sụp đổ, cho dù chết cũng không muốn để hồn ma xấu xa tùy ý sử dụng thi thể của mình.”

 

Dương Nghi là cựu phó viện trưởng Viện Nghiên Cứu, đã nghe rất nhiều người chơi thuật lại trò chơi, hắn ta phân tích: “Nhìn từ góc độ thiết kế phó bản, quả thực rất có khả năng này, cho dù là hồn ma học sinh giỏi bị trường học giam cầm, hay là học sinh bị nhập gì cũng đều có rất nhiều câu chuyện để kể. Những học sinh giỏi đó có thể đã bị trường học hãm hại đến chết, chúng ta để sự thật cái chết của bọn họ được phơi bày, bọn họ có thể giúp chúng ta vượt qua kỳ thi.”

 

“…..”

 

“…..”

 

Sau khi mọi người nói xong thì đều rơi vào trầm mặc.

 

Hạ Bạch nhìn về phía Lăng Trường Dạ, người duy nhất chưa lên tiếng, Lăng Trường Dạ cũng không nói gì.

 

Mãi một lúc lâu sau anh mới cười, Hạ Bạch nhìn thấy anh cười cũng cười theo, nhích lại gần anh, hỏi: “Anh nói đi đội trưởng, em đoán đúng không?”

 

Những người khác: “……”

 

Đang rải cẩu lương đấy à.

 

Lăng Trường Dạ suy nghĩ một chút, không nói có vấn đề gì hay không, “Em đã học được rồi, biết đâu em và Lận Tường sẽ lập được công lớn thì sao? Mỏi mắt chờ mong.”

 

Khuôn mặt Dương Mi lập tức từ u ám chuyển sang vui vẻ, mệt mỏi cũng tan biến hết, giống như treo một mặt trời nhỏ vậy, “Nếu là thế, cho dù là hồn ma học sinh giỏi nào nhập vào cơ thể tôi, chẳng phải đều bị tôi mê hoặc đến chết, cam tâm tình nguyện thi hộ tôi sao?”

 

“……”

 

Bọn hắn vừa nói vừa cười đi trở về ký túc xá, không coi đó là sự thật duy nhất, cũng không phủ nhận khả năng này.

 

Học bài đến tận khuya, sáng sớm hôm sau, tất cả học sinh lớp 12 đều lết cái thân thể mệt mỏi vào lớp.

 

Giáo viên chủ nhiệm lớp 12/13 đứng trên bục giảng, đợi sau khi tất cả mọi người đã đến đông đủ thì thông báo một việc.

 

“Chuyện xảy ra tối hôm qua rất nghiêm trọng, không chỉ lớp chúng ta, giáo viên chủ nhiệm các lớp khác cũng phản ánh tình hình tương tự.” Giáo viên chủ nhiệm vẫn nói rất nhanh, trông có vẻ rất tức giận, “Để học sinh kém không ảnh hưởng đến việc học của học sinh giỏi, trường đã quyết định dựa theo thành tích bài kiểm tra đầu vào để phân lớp và phân ký túc xá lại.”

 

Ông ta dán danh sách lớp và ký túc xá mới của học sinh lớp bọn hắn lên bảng đen, “Ngoài lớp học và ký túc xá, sau này những học sinh có điểm kiểm tra đầu vào dưới 600 điểm phải đợi những học sinh trên 600 điểm ăn cơm xong mới được ăn.”

 

“Hy vọng những học sinh kém các em có nhận thức rõ ràng về bản thân, các em có thể bị đuổi học bất cứ lúc nào, đừng có mơ tưởng so sánh với những học sinh giỏi đang phấn đấu vì trường, các em không những không thể so sánh với bọn họ, còn phải nhường nhịn bọn họ mọi lúc mọi nơi, lấy bọn họ làm đầu.”

 

Giáo viên chủ nhiệm nói: “Kết thúc tiết đọc sách sáng nay, trong giờ ăn sáng sẽ đổi lớp và ký túc xá.”

 

Phân lớp theo thành tích cũng không có gì lạ, trường trung học ở thế giới thực cũng có lớp thực nghiệm và lớp thường, những người chơi cũng không nghĩ nhiều.

 

Đến giờ ăn sáng, Hạ Bạch đến lớp học mới của mình là lớp 12/1

 

Bạn học mới cùng lớp với cậu là Lăng Trường Dạ, Dương Nghi, Chu Bồi Mạn, khoảng hai mươi học sinh giỏi do Cục Quản lý trò chơi tuyển chọn, và hơn mười học sinh thế giới gốc.

 

Văn Vũ Tân và Dương Mi ở lớp 12/3, Hoa Hạo Minh ở lớp 12/4.

 

Bạn cùng phòng mới của Hạ Bạch trở thành Dương Nghi và ba học sinh giỏi, cùng với một học sinh thế giới gốc.

 

Sau khi phân lớp, thời gian giáo viên lên lớp của mấy lớp đầu càng ít hơn, phần lớn thời gian đều dành cho bọn hắn tự học.

 

Tự học đối với bọn hắn mà nói còn tốt hơn, trong tài liệu học tập mới, kiến thức mới rất phức tạp, rất nhiều điểm kiến thức rất nhỏ cần bọn hắn ghi nhớ, ngay cả Dương Nghi cũng cần rất nhiều thời gian.

 

Những người bị kéo đi tối hôm đó không bao giờ xuất hiện nữa, những người khác cũng không dám gây chuyện nữa, ở trong lớp ngoan ngoãn học bài.

 

Việc tìm kiếm manh mối rơi vào bế tắc, bọn hắn đành tạm thời dồn hết tâm sức vào kỳ thi, thi cử mới là mấu chốt của trò chơi này.

 

Hoa Hạo Minh có thành tích kém nhất, mỗi ngày chỉ ngủ ba tiếng, còn là nhờ Dương Nghi kèm cặp, nhưng điểm chuẩn là cái chết, hắn không dám lơ là một chút nào.

 

Sau mười ngày đêm miệt mài, kỳ thi chính thức đầu tiên được tổ chức vào ngày thứ mười một bọn họ bước vào trò chơi, vẫn là thi tại lớp học của mình.

 

Lớp 12/1 yên tĩnh suốt cả buổi, ai nấy đều vùi đầu làm bài.

 

Thỉnh thoảng Hạ Bạch vẫn có thể nghe thấy vài tiếng thở dài khe khẽ. Kỳ thi lần này thật sự khó hơn lần trước, lại còn đánh giá chi tiết hơn, ngay cả cậu cũng có vài câu không biết làm, không biết bọn họ đã tìm ra được chúng từ ngóc ngách nào, cậu không có ý tưởng gì, hoặc cũng có thể là không nhớ ra.

 

Thi xong, Hoa Hạo Minh và Dương Mi trực tiếp gục xuống. Văn Vũ Tân thì đỡ hơn một chút, cô nói: “Tôi tự kiểm điểm và thừa nhận, tôi đã chép bài của mấy bạn học, việc phân lớp này đối với tôi rất có lợi, nhìn đâu cũng có thể chép được một ít.”

 

“…..”

 

Lần đầu tiên trong đời Dương Mi muốn đổi kỹ năng với người khác, “Ma quỷ gì đó sao còn chưa đến vậy?”

 

“…..”

 

Cũng giống như lần trước, điểm số được công bố vào buổi trưa ngày hôm sau, lần này kết quả được được dán trên bảng thông báo.

 

Lúc ăn trưa, nhìn thấy bảng điểm, mấy người bọn họ đều sững sờ.

 

Kỳ thi lần này khó hơn lần trước là nhận thức chung của tất cả mọi người, Hạ Bạch chỉ thi được 681 điểm, còn có mấy tên phạm nhân lần trước chỉ thi được hơn 500 điểm, lần này lại đứng trước cậu với số điểm rất cao.

 

Hết chương 125.

 

Chương 125: Trường Trung Học Số 2 Đại Huệ (Phần 3)

Ngày đăng: 24 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên