Chương 126: Rất Hướng Nội, Ngồi Trong Chỗ Làm Việc Không Muốn Làm Gì Cả

 

Chương 126: Rất Hướng Nội, Ngồi Trong Chỗ Làm Việc Không Muốn Làm Gì Cả

 

Ông chủ cảm thấy vô cùng vui mừng vì mình đã thu nạp được một con lừa vừa chăm chỉ vừa tiến thủ lại còn dễ sai bảo như vậy, ông vỗ vỗ vai Ninh Lạc để khích lệ: “Không tệ, rất không tệ. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, một ngày của chúng ta làm gì có 8000 tiếng đồng hồ.”

【Đương nhiên là tôi biết rồi, tôi đang lừa ông đó.】

Ninh Lạc cười tươi như hoa: “Ông chủ thật thông minh, ngay cả kiến thức phổ thông như vậy mà cũng biết.”

 [Phụt, ha ha ha ha ha! Đây là cái kiểu khen ngợi gì vậy? Nghe sao mà mỉa mai thế!]

 [Ông chủ, thế này mà ông cũng nhịn được hả? Sao ông không cho cậu ta một trận?]

 [Lạc Bảo, sau này cậu ra đường cẩn thận đấy, sớm muộn gì cũng gặp báo ứng thôi!]

Ông chủ: “Nhưng mà nè, nói đi cũng phải nói lại.”

Ninh Lạc nhiệt tình hăng hái phụ họa: “Ấy? Sao cơ ạ?”

Ông chủ nói: “Tuy một ngày không có tám ngàn giờ, nhưng tôi có thể nén công việc trong tám nghìn giờ đó cho cậu làm trong tám giờ.”

Khóe miệng Ninh Lạc lập tức xị xuống: “…….”

Ông chủ cười híp mắt, lại vỗ liên tục mấy cái lên vai Ninh Lạc: “Cố gắng làm việc nhé cậu nhóc, tôi rất xem trọng cậu đấy.”

Vừa nói vừa chắp tay sau lưng nghênh ngang bỏ đi.

Mọi người lập tức cười lăn cười bò.

Cameraman cầm máy quay nên không tiện cười, cố gắng nhịn cười rất vất vả, còn cư dân mạng thì không cần phải lo lắng về chuyện này.

 [Ông chủ, ông dám nói ra những lời như vậy thật sao, ha ha ha ha ha!]

 [@Ninh Lạc, cơn bão mới đã xuất hiện rồi, hãy để cho cậu cũng nếm thử mùi vị khi bị cuộc đời vả cho một phát thật mạnh đi.]

 [Tôi tin vào định luật bảo toàn năng lượng, ca làm này Ninh Lạc đã làm giúp tôi rồi, cho nên tôi sẽ không phải đi làm nữa!]

 [Tôi khuyên mọi người đừng xem livestream lúc đang họp, ông chủ của tôi đang đứng ở trên nổi trận lôi đình vì báo cáo tài chính, tôi ở dưới trực tiếp “phụt” một tiếng, bật cười thành tiếng luôn, bây giờ tôi đang ở trong văn phòng của ổng, đợi ổng mắng xong đồng nghiệp rồi đến lượt tôi.]

 [Cảm ơn câu chuyện bi thương này của bạn, tôi cảm thấy vui hơn rồi.]

 “… Dạo này tai mình bị nghễnh ngãng rồi hay sao ấy, suốt ngày nghe thấy những lời kỳ quái,” Ninh Lạc mặt không cảm xúc ngoáy ngoáy lỗ tai, uy hiếp Tiền Đa Đa đang xem trò vui, “Đoạn vừa rồi cắt đi.”

Vẻ mặt Tiền Đa Đa kiểu: “Cậu nằm mơ giữa ban ngày à?”, trên mặt lúc nào cũng treo nụ cười giả tạo, phe phẩy quạt xếp vô cùng đáng ghét: “Lớn tiếng với ai đó hả? Tôi khoác cái lớp da này lên chính là ông chủ của cậu đó. Ngoan ngoãn làm việc đi, nếu không hôm nay không có một xu tiền công nào đâu. Nghe rõ chưa hả?”

Ninh Lạc tức đến mức thất khiếu bốc khói.

【Anh cứ chờ kịch bản giết người tối nay đi! Tìm được bằng chứng là tôi sẽ tố cáo tên chủ chó má nhà anh lên quan phủ, đến lúc đó tôi sẽ vào tù thăm anh!】

Tiền Đa Đa làm như mình bị điếc, không nghe thấy gì.

Ninh Lạc chỉ có thể đối diện với khối lượng công việc tăng vọt mà rơi lệ hối hận.

 “Em gái, anh xin lỗi em.”

Vẻ mặt Đinh Thiệu Ý bình tĩnh, dường như đã quen rồi: “Cũng không có nhiều lắm, hơn nữa còn có thời gian nghỉ trưa mà, như vậy đã tốt lắm rồi.”

Tiền Đa Đa nói: “Em gái, em thật biết cách an ủi người khác, nhưng cái tên này không đáng để được an ủi đâu.”

“Anh im miệng cho tôi.” Ninh Lạc ép Tiền Đa Đa phải ngậm miệng, lại liếc nhìn Đinh Thiệu Ý đang bắt đầu bận rộn, cứ cảm thấy có gì đó là lạ.

Cậu nhớ tới những người mẫu nhí mà mình từng gặp khi mới vào nghề chụp ảnh tạp chí, mấy cô bé đó còn nhỏ xíu, nhỏ hơn cả Đinh Thiệu Ý, nhưng đều ngoan ngoãn giống nhau, không có tính khí trẻ con, cực kỳ nghe lời bố mẹ và nhiếp ảnh gia, cho dù một ngày thay 400 bộ quần áo cũng không hề oán thán. Ninh Lạc hai mươi mấy tuổi rồi, bị hành hạ như vậy còn không nhịn được mà bốc hỏa, cực kỳ muốn hủy diệt cả thế giới.

Ninh Lạc từng hỏi các bậc phụ huynh đó làm thế nào để dạy được đứa con như vậy, kết quả, có một lần cậu từ nhà vệ sinh đi ra, nhìn thấy một cô bé tức giận không chịu thay quần áo nữa, đã bị mẹ hung hăng đạp cho một cái, con bé mắt ngấn lệ, nhưng cũng không dám để cho nước mắt rơi xuống.

Cậu lập tức hiểu tại sao cô bé đó lại ngoan ngoãn như vậy rồi.

 “Tiểu Thiệu Ý,” cậu ta ngồi xổm xuống bên cạnh Đinh Thiệu Ý, vừa làm việc vừa hỏi cô bé, “Bình thường em làm rất rất nhiều việc à? Ví dụ như mỗi ngày phải làm bao nhiêu bài tập, phải đọc bao nhiêu sách, học mấy tiếng đồng hồ các kiểu ấy.”

Đinh Thiệu Ý kỳ quái: “Chẳng phải anh cũng như vậy sao?”

Ninh Lạc á khẩu: “Anh…”

Đối diện với đôi mắt trong veo khó hiểu của Đinh Thiệu Ý, cậu nói: “Có thể là anh quá ngốc, cho dù có học cũng vô dụng.”

“Anh không ngốc, ai nói anh ngốc chứ?” Đinh Thiệu Ý nhíu mày, vẻ mặt bất mãn như thể giây tiếp theo sẽ tức giận lao vào đánh nhau với người dám nói Ninh Lạc ngốc vậy.

 [Sống lưng lạnh toát!]

 [Ha ha ha ha ha, em gái ơi em tiêu rồi, em cuồng anh ấy quá rồi.]

 [Không phải, không ai nghĩ sâu xa rồi cảm thấy sợ hãi sao? Câu hỏi ngược lại của em gái, giống như những chuyện mà Ninh Lạc giả thiết kia rất bình thường vậy.]

 [Thiên tài mà, chắc chắn cũng phải đổ mồ hôi công sức chứ.]

 [??? Nhưng cô bé mới có 12 tuổi thôi! Nghiêm khắc quá mức như vậy chẳng phải là ép chín non sao?]

 [Nhắc mới nhớ, mọi người có phát hiện ra chưa, em gái là người theo chủ nghĩa hoàn mỹ + chứng với ám ảnh cưỡng chế đó.]

 […… Cho nên, thiên tài là bị ép chín non sao?]

Mọi người lại nhìn Đinh Thiệu Ý đang bày biện từng món hàng hóa ngăn nắp chỉnh tề một lần nữa, ánh mắt đã khác hẳn. Cô bé thật sự không giống một đứa trẻ cùng tuổi chút nào.

Trong quá trình ghi hình trước khi Ninh Lạc xuất hiện, cô bé ngồi trên xe buýt lớn, giống như một con robot mô phỏng đã được cài đặt chương trình, có thể tạm thời nghỉ ngơi nhưng lại không biết phải làm gì, nên chỉ có thể lẳng lặng ngồi tại chỗ.

Ninh Lạc lấy cớ đi lấy đồ ở nhà kho phía sau cửa hàng, thừa dịp không có camera, cậu nhắn tin cho Ninh Dương, bảo anh ta xem thử rốt cuộc thì nhà họ Đinh đang làm cái gì.

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Tóm lại là em thấy không ổn rồi đấy.】

【Em Trai Bán Dầu Cống Cháy Hàng Không Quay Lại Nữa: Dưa nhà họ Đinh, đúng là càng bóc càng có dưa.】

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Đúng không, em cũng nghĩ vậy đó… Với lại, cái tên WeChat mới của anh là sao vậy?!】

【Em Trai Bán Dầu Cống Cháy Hàng Không Quay Lại Nữa: Đương nhiên là để chúc mừng em tìm được chân ái, chuyển ra khỏi biệt thự, không bao giờ quay về nữa, dạo này anh vui đến mức chất lượng giấc ngủ cũng tốt hơn không biết bao nhiêu.】

Ninh Lạc ném qua một cái biểu tượng cảm xúc, “Thật hả? Em không tin”.

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Đúng rồi, tối qua anh Lộ nói với em, có khả năng là tổ chương trình cố ý ra đề bằng tiếng Ý để hắn ta đâm đầu vào họng súng, trở thành ngòi nổ cho sự nghi ngờ của công chúng đối với học vấn của hắn ta? Em cảm thấy không thể nào đâu nhỉ, anh trai của em thật sự xấu xa đến vậy sao?】

【Em Trai Bán Dầu Cống Cháy Hàng Không Quay Lại Nữa: Bạn trai của em được việc đó, có chuyện gì cũng nói cho em nghe hết.】

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: ……】

【Em Trai Bán Dầu Cống Cháy Hàng Không Quay Lại Nữa: Hôm nay dạy em một chiêu nhỏ để quan hệ công chúng, chủ động nghi ngờ và bị động thông báo, hiệu quả tạo ra hoàn toàn khác nhau.】

Ninh Lạc xác định rồi, anh trai ruột của cậu và anh trai người yêu của cậu đúng là cùng một loại người.

 Âm hiểm xảo trá, bề ngoài còn bán cho người đại diện của Đinh Đãng Mậu một ân tình, đối ngoại thì thể hiện sự độ lượng, không so đo chuyện cũ năm xưa.

Cái tên Đinh Đãng Mậu này chẳng phải là bị bán đến độ cái quần cũng không còn, nhưng vẫn còn vui vẻ giúp anh ta đếm tiền sao?

【Em Trai Bán Dầu Cống Cháy Hàng Không Quay Lại Nữa: Sao em còn trốn việc nữa vậy hả? Mau đi làm cái công việc không kiếm được tiền của em đi.】

Ninh Lạc: “……”

Cậu rất hướng nội, ngồi trong chỗ làm việc không muốn làm gì cả.

Đinh Thiệu Ý ở bên ngoài gọi: “Anh ơi, anh xong chưa?”

Trong đầu Ninh Lạc lại nhanh chóng hiện lên hàng ngàn lý do xin nghỉ phép lần nữa, nhưng cuối cùng: “… Xong rồi, anh ra đây.”

Không sai, cậu chính là kẻ nhát gan vậy đó, nhát đến độ ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ thì sao dám làm chứ!

Ai mà chẳng làm một người khổng lồ trong tư tưởng chứ?

Bận rộn cả một buổi sáng, Ninh Lạc đã mệt mỏi rã rời.

Cậu nhìn Đinh Thiệu Ý như một con quay xoay tít mù, xoay vòng vòng trong tiệm, giống như nhìn thấy chính mình trong game Stardew Valley vừa cày ruộng vừa thu hoạch rau vừa cho gà ăn vừa vắt sữa bò vừa xuống mỏ vừa câu cá, ôm lấy lá gan đang âm ỉ đau.

 “Em gái, em cũng đỉnh quá đi. Em đúng là bậc thầy quản lý thời gian, sau này lên đại học có phải là có thể một tay chộp điểm GPA, một tay chộp luận văn, một tay chộp bằng tiếng Anh cấp 4, một tay chộp giải thưởng quốc gia, một tay chộp chứng chỉ nghiệp vụ sư phạm, một tay chộp thi nghiên cứu sinh, một tay chộp thi công chức, một tay chộp…”

 “Dừng lại,” Đinh Thiệu Ý cắt ngang thần chú của cậu, “Như vậy em chẳng phải là con rết sao.”

Hai chữ “con rết” đã chạm đến ký ức xa xôi của Ninh Lạc, cậu lại nhớ tới ý tưởng vàng mà mình đã buộc phải từ bỏ, chia sẻ: “Cá nhân anh rất ủng hộ việc lai tạo rết với gà, như vậy anh sẽ có vô số đùi gà thơm ngon để ăn.”

Cậu học theo dáng vẻ của ông chủ, vỗ vỗ vai Đinh Thiệu Ý, giao phó trọng trách: “Bài toán nan giải kết hợp khác loài gian khổ này, đành phải giao cho thế hệ trẻ các em gánh vác rồi.”

Đinh Thiệu Ý không hiểu, nhưng lại rất thích thú, cô bé trầm tư: “Nghe cũng có chút thú vị.”

 “Đúng không đúng không! Anh đây toàn là ý tưởng hay.” Ninh Lạc vô cùng đắc ý, có cảm giác như tìm được tri kỷ.

“Nhưng tại sao lại là thế hệ trẻ tương lai? Anh cũng còn rất trẻ mà.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Ninh Lạc uống một ngụm trà kỷ tử trong bình giữ nhiệt, thở dài: “Gả cho gà theo gà, gả cho chó theo chó, anh đã bị anh Lộ nhà em đồng hóa rồi, thanh xuân không còn nữa rồi.”

Đinh Thiệu Ý cảm thán: “Đáng thương quá à.”

 [Ninh Lạc! Cậu đang dạy đóa hoa tương lai của tổ quốc những thứ linh tinh lang tang gì vậy hả?!]

 [Anh Lộ nhà cậu đang vác dao phay dài 80 mét sắp đến hiện trường rồi kìa.]

 [Hay quá hay quá, ai không có mặt thì bêu xấu người đó đúng không, tui đã ghi hình rồi, sẽ inbox riêng cho anh Lộ.]

 [@Lộ Đình Châu, anh xem xong rồi mà buổi tối không có món Lạc Bảo xào cay trên bàn ăn là tui không công nhận anh đâu đó nha.]

Rõ ràng là Ninh Lạc cảm thấy lượng khách hôm nay vào quán tăng vọt, chỉ riêng buổi sáng, món khô bò hun khói, một trong những món ăn đặc trưng của cửa hàng bọn họ, đã bán được 60 suất.

Môi Đinh Thiệu Ý đã trắng bệch ra, Ninh Lạc nhìn thấy thì vội vàng đưa qua một chai nước, bảo cô bé nghỉ ngơi: “Đừng làm nữa, mau nghỉ ngơi đi em gái. Em cũng trâu bò quá rồi đó, thật ra cứ giao cho anh là được rồi. Buổi chiều em cũng đừng làm nữa, phần còn lại để anh bao hết cho.”

Đinh Thiệu Ý nhìn tiến độ của mình bị Ninh Lạc bỏ lại phía sau: “Không được, phải làm xong. Em còn chưa làm gì cả, toàn là anh làm.”

Ninh Lạc được phân công một lao động trẻ em, chỉ có thể một mình làm công việc của hai người, mệt hơn bất kỳ vị khách mời nào khác. Cậu nói: “Việc làm không xong cũng không sao, làm được bao nhiêu hay bấy nhiêu thôi, cùng lắm thì bị ông chủ mắng một trận thôi mà, ngày mai làm tiếp.”

【May mắn thì ngày mai chết rồi không cần phải làm nữa, hì hì.】

Đinh Thiệu Ý: “……”

Đinh Thiệu Ý nhíu chặt mày, vẻ mặt khó chịu: “Như vậy không tốt, phải hoàn thành.”

Ninh Lạc nhìn bộ dạng cứng đầu cứng cổ của cô bé, đại khái cũng đoán được là cô bé đã được nuôi dưỡng thành ra hội chứng ám ảnh cưỡng chế luôn rồi, bắt buộc phải hoàn thành nhiệm vụ, nếu không sẽ cưỡng chế giày vò tâm lý bản thân mình.

Cậu ta giơ ngón trỏ ra, lắc lắc: “Sai sai sai, em gái, đừng quá để ý đến mấy chuyện nhỏ nhặt đó. Trên đời này ngoại trừ đau khổ do bệnh tật mang đến là tồn tại khách quan ra, tất cả những thứ khác đều là do quan niệm đạo đức áp đặt lên mà thôi. Em cho rằng nó không quan trọng, vậy thì nó chẳng là cái gì cả.”

Đinh Thiệu Ý nhỏ giọng phản bác: “Đây không phải chuyện nhỏ.”

Ninh Lạc dựa vào tủ kính, cậu khá mệt, ngữ điệu cũng kéo dài ra: “Sao lại không phải chuyện nhỏ chứ, em gái, em phải nhớ kỹ cho anh, trên đời này ngoại trừ việc sống chết ra, không có chuyện gì là chuyện lớn cả.”

Đinh Thiệu Ý còn muốn phản bác, nhưng lại không biết nên phản bác như thế nào, nhất thời ngẩn người ra đó, vậy mà lại theo bản năng bắt đầu suy nghĩ về những lời Ninh Lạc vừa nói.

 [Tỉnh dậy rồi, cái này mà cũng có thể được nói ra từ miệng Lạc Bảo hả?]

 [Thâm sâu quá đi, không hợp với hình tượng của cậu, sao vậy, dạo này bắt đầu tấn công vào giới triết học rồi hả?]

 [Thực ra cậu ấy nói cũng đúng, trên đời này ngoại trừ việc sống chết, không có chuyện gì là chuyện lớn cả.]

 [Phiên dịch: Chết đi sống lại một lần rồi nên nghĩ thoáng ra đó.]

[ Vậy mà cậu ấy lại là một triết gia trong cuộc sống? Đại trí nhược ngu? Giả heo ăn thịt hổ? ]

 [Hả? Hóa ra hình tượng của cậu ấy là như vậy sao? Giấu nghề đỉnh quá vậy!]

 Nhà triết học Ninh Lạc thâm tàng bất lộ còn chưa dựa vào tủ kính trầm tư được bao lâu thì nghe thấy tiếng, “Ăn cơm thôi” của ai đó, hai mắt lập tức sáng rực, cậu ba chân bốn cẳng co giò chạy ra ngoài.

Đến cả chạy 800 mét kiểm tra thể lực cũng chưa từng tích cực đến vậy.

Đinh Thiệu Ý vẫn còn đang giãy giụa giữa hai tư tưởng hoàn toàn cực đoan được nhồi nhét vào đầu cô bé, ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Ninh Lạc đang ngậm một miếng cơm nóng hổi nhảy tưng tưng, cố gắng quạt gió bên miệng để hạ nhiệt, nhả ra thì lại không nhả được, lưỡi cứ thế đảo qua đảo lại trong miệng.

Cô bé hỏi: “Sao vậy anh ơi, cơm này cắn người hả?”

Ninh Lạc ai oán liếc nhìn cô bé một cái, nuốt xuống rồi vùi đầu vào gắp đồ ăn của mình.

Tào Cẩn Lưu và Hướng Bặc Ngôn đang xếp hàng nhận cơm hộp bên cạnh cười phá lên.

 [Vừa nãy ai đội mũ cao cho Ninh Lạc đó? Gỡ xuống giùm cho tui cái, coi như tui chưa từng nghe thấy gì hết á.]

 [Ninh Lạc, cậu có thể đàng hoàng nghiêm túc được một phút thì…]

 [Hai mắt tôi đã rưng rưng lệ, chuẩn bị tuôn trào như vòi nước nóng lạnh rồi, kết quả là cái này đó hả? Đánh giá kém!]

 [Đu Lạc Bảo thật là tuyệt vời, được trải nghiệm trạng thái tinh thần phân liệt, vừa khóc vừa cười không đau đớn luôn nè, thích nha, kiếp sau vẫn đu, bắn tim nè.]

Ninh Lạc hôm qua còn không có cơ hội nhận cơm hộp, vẫn là lần đầu tiên đến đây, kết quả phát hiện mấy người bọn họ chia thành nhóm anh trai và nhóm em gái hết sức rõ ràng, cách nhau rất xa.

Cậu chỉ có thể nhìn thấy một đám người vây quanh Lộ Đình Châu, hình như đang nói chuyện gì đó, nhưng làm thế nào cũng không nghe rõ được.

Hình như Lộ Đình Châu có chú ý tới ánh mắt của cậu, anh ngẩng mắt nhìn sang, cười với cậu một cái.

Chu Kiệu cũng nhìn thấy, hỏi: “Nhẫn anh làm cho cậu ấy sắp hoàn thành rồi đúng không?”

Lộ Đình Châu nói: “Vẫn còn một chút nữa.”

Hướng Tư Kỳ: “Vậy mà gọi là vẫn còn một chút nữa? Thế thì thành phẩm phải đẹp đến mức nào chứ.”

Đinh Đãng Mậu cũng muốn tham gia, nhưng hắn ta căn bản không chen vào được, chỉ biết đứng bên cạnh cười gượng gạo.

Tào Cẩn Lưu nhìn thấy cảnh tượng này, quay đầu nói với Ninh Lạc: “Chắc chắn là thầy Lộ đang lên kế hoạch cho nhiệm vụ tối nay, chắc chắn là anh ấy đã lên kế hoạch xong xuôi, từ việc ai sẽ đi ngắm cảnh, ai sẽ đi chụp ảnh sau hai giờ sáng, chỉ chờ bắt quả tang Tiền Đa Đa thôi. Không phải là chúng ta sẽ thua đó chứ?”

Ninh Lạc cố gắng nuốt miếng lươn cay trong miệng xuống, cũng rất lo lắng: “Hả? Vậy phải làm sao đây? Thua rồi sẽ không ảnh hưởng gì đến cơm áo gạo tiền sau này của tôi đấy chứ?”

Tào Cẩn Lưu: “……”

“Hay là như vậy đi”, không ngờ người đứng ra gánh vác trọng trách lại là Đinh Thiệu Ý, cô bé nghiêm mặt nói, “Anh Tiểu Lạc, chẳng phải anh với anh Lộ là người yêu sao? Vậy tối nay anh cứ tìm cách giữ chân anh ấy lại, tóm lại là đừng để trụ cột tinh thần của đội bọn họ xuất hiện. Phần còn lại cứ giao cho bọn em, chắc chắn là không thành vấn đề.”

Ninh Lạc cảm thấy miếng cơm trong miệng cũng không còn thơm ngon nữa, cậu cầm đũa chỉ vào mình: “Anh á? Em đang nói anh ấy hả?”

Đinh Thiệu Ý gật đầu: “Đúng vậy. Chắc là nhiệm vụ này không có gì khó khăn đâu nhỉ.”

Ninh Lạc: “Ừm… Nhìn thì có vẻ không khó, nhưng thực tế thì rất không đơn giản. Chắc chắn tôi không lừa được anh ấy đâu.”

Hướng Bặc Ngôn khịt mũi coi thường: “Sao phải lừa, cứ dùng sở trường của cậu là được ấy mà.”

 【 Sở trường của tôi? Tôi còn có cái gọi là sở trường nữa hả? 】

Trên đường tan làm, Ninh Lạc đã suy nghĩ mãi về vấn đề này.

Đợi đến khi gần 2 giờ sáng, màn đêm bên ngoài cửa sổ đen như mực.

Ngoài hành lang lục tục vang lên tiếng mở cửa rồi đóng cửa, chắc là những người khác đã bắt đầu hành động rồi.

Cửa phòng Ninh Lạc và Lộ Đình Châu bị gõ vang, Chu Kiệu ở bên ngoài: “Anh Lộ, anh xong chưa?”

 “Xong rồi. Cậu đi trước đi, tôi ra ngay đây.”

Lộ Đình Châu vốn đang nói chuyện với Ninh Lạc, nghe vậy thì đứng dậy định đi.

Nhưng cổ tay đã bị Ninh Lạc nhanh tay lẹ mắt túm lấy.

Ninh Lạc vẫn nhớ kỹ nhiệm vụ mà đồng đội giao cho mình, cố gắng đè nén cảm giác chột dạ xuống đáy lòng khi đối diện với Lộ Đình Châu, cậu lắp ba lắp bắp, nói: “Anh có thể, chính là cái đó, có thể đừng đi được không?”

【… Trực tiếp quá! Không được, đổi cái khác, sẽ bị nhìn ra mất!】

Bàn chân Lộ Đình Châu đang định bước ra ngoài thì rụt lại, hứng thú nhìn Ninh Lạc: “Vì sao không thể đi?”

Ninh Lạc nuốt nước miếng một cái, đột ngột đứng thẳng người dậy, hôn lên cằm Lộ Đình Châu, cẩn thận ngước mắt nhìn anh, tự xây dựng tâm lý đầy đủ cho mình rồi mới mở miệng, giọng nói xấu hổ đến phát run: “Đêm hôm khuya khoắt thế này, làm, làm nhiệm vụ gì chứ, hay là anh làm việc gì đó mà anh giỏi đi, ví dụ như em nè.”

Cậu nói xong, đến nhìn cũng không dám nhìn Lộ Đình Châu, chỉ trong mấy giây ngắn ngủi này, hai má đã nhuộm một tầng đỏ ửng, càng nắm chặt cổ tay Lộ Đình Châu hơn.

【Sở trường của tôi… Ngoài bán sắc và nói lời ong bướm ra, tôi không có bất kỳ sở trường nào hết!】

Ngay sau đó, tay cậu trống không, bàn tay thon dài mạnh mẽ kia nắm lấy cánh tay cậu, kéo người vào lòng mình.

Mùi hương gỗ thơm ngát thoang thoảng lập tức quấn lấy, vờn quanh chóp mũi Ninh Lạc. Cậu bị hơi nóng từ lòng bàn tay Lộ Đình Châu thiêu đốt đến mức rụt cả người lại, bắt đầu hối hận vì sự bốc đồng của mình rồi.

Lộ Đình Châu vòng tay ôm chặt lấy eo Ninh Lạc, không cho cậu trốn thoát, khoảng cách giữa hai người gần đến mức không còn một kẽ hở, có thể cảm nhận rõ ràng nhịp tim đang đập nhanh của đối phương.

Anh cúi đầu, đặt lên trán Ninh Lạc một nụ hôn, đôi môi mỏng khẽ cọ xát vào làn da ấm áp, giọng nói xen lẫn chút ý cười không thể che giấu được: “Đúng là, đêm hôm khuya khoắt thế này, làm nhiệm vụ gì chứ.”

Ánh mắt Ninh Lạc vừa vặn có thể nhìn thấy cằm và một chút môi mỏng nhạt màu của Lộ Đình Châu, đang hơi nhếch lên. Xuống phía dưới một chút là chiếc cổ thon dài hoàn toàn lộ ra ngoài, gân xanh nổi lên trên làn da trắng nõn, theo động tác nói chuyện mà yết hầu chuyển động lên xuống.

Ninh Lạc không được tự nhiên động đậy cơ thể: “Em hối hận rồi… Anh có thể coi như chưa từng nghe thấy gì, được không?”

Ngoài dự kiến là, Lộ Đình Châu rất dễ nói chuyện: “Vậy em gọi tiếng chồng ơi đi.”

Ninh Lạc tủi thân rưng rưng nước mắt, ngoan ngoãn gọi, ngọt ngào mềm mại như miếng bánh mochi: “Chồng ơi!”

Lộ Đình Châu “Ừ” một tiếng, ý cười nơi khóe miệng càng sâu hơn: “Chồng em nói là không được.”

Ngay sau đó, không đợi Ninh Lạc kịp phản ứng, anh đã nâng cằm cậu lên, hôn xuống.

Ninh Lạc chỉ có thể bất mãn phát ra tiếng “ưm ưm”.

Chỉ là, rất nhanh sau đó, ngay cả chút âm thanh này cũng bị nuốt vào trong bụng, chỉ còn lại tiếng thở dốc run rẩy.

Còn có giọng nói khàn khàn mang theo ý cười của Lộ Đình Châu: “Tiểu Lạc, không được kêu lớn tiếng đâu nhé… Sẽ bị camera bên ngoài phát hiện đó.”

Hết chương 126.

 

Chương 126: Rất Hướng Nội, Ngồi Trong Chỗ Làm Việc Không Muốn Làm Gì Cả

Ngày đăng: 8 Tháng 4, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên