Chương 126: Trường Trung Học Số 2 Đại Huệ (Phần 4)
Hạ Bạch không biết những “phạm nhân” ở lớp khác như thế nào, nhưng cậu có thể chắc chắn rằng, ở lớp cậu, trong kỳ trước có một “phạm nhân” thi được 451 điểm, thì kỳ này đã đạt 643 điểm.
Chỉ trong vòng mười ngày mà người đó đã tăng gần 200 điểm.
Nếu là từ ba trăm điểm lên năm trăm điểm, Hạ Bạch còn có thể hiểu được, nhưng với kiến thức phức tạp như vậy, sáu trăm điểm đã là một bức tường thành, mỗi điểm trên sáu trăm đều vô cùng khó khăn.
Hạ Bạch không hiểu tại sao lại như vậy, nhưng cậu biết điểm mấu chốt của trò chơi này đã xuất hiện. Lý do tại sao trường học này có nhiều người thi đỗ vào các trường danh tiếng như vậy mỗi năm đã được hé lộ.
“Chuyện gì vậy? Có phải là hồn ma học sinh giỏi đã nhập vào người họ rồi không?” Sau khi đến căn tin, Dương Mi đã hỏi như vậy.
Sau mười ngày học tập miệt mài, điểm số lần này của hắn chỉ thấp hơn lần trước 2 điểm, đạt 633 điểm.
Tất cả bọn hắn đều vượt qua điểm chuẩn, Hoa Hạo Minh suýt soát, hiện tại vẫn còn đang vỗ ngực, hắn chỉ vừa vượt qua điểm chuẩn có 2 điểm.
Lẽ ra kỳ thi này phải có hơn 80% người chơi không vượt qua được, trên thực tế, quả thực có rất nhiều người chơi bị loại, nhưng ít hơn nhiều so với dự kiến ban đầu, chỉ có 134 người, những người khác đều vượt qua điểm chuẩn một cách kỳ lạ.
Phải biết rằng, Hoa Hạo Minh vốn đã trên 600 điểm, mười ngày nay gần như thức trắng đêm học tập, nhưng cũng chỉ vừa đủ điểm.
Vậy làm sao mấy trăm người đó vượt qua được điểm chuẩn? Thậm chí còn có người thi được sáu trăm tám mươi chín điểm.
Kể từ khi phân lớp, những học sinh được coi là cá biệt trong trường không còn ăn chung với bọn hắn nữa, vì vậy hiện tại trong căn tin không hề có bóng dáng của những kẻ đột phá ngoạn mục đó, có muốn quan sát cũng không thể.
Lúc này Hạ Bạch mới nhận ra: “Trường học phân lớp không phải vì bọn họ gây rối, mà thực sự là để dạy học phù hợp với từng đối tượng, chủ yếu là áp dụng phương pháp đặc biệt đối với những học sinh cá biệt, họ tách biệt với chúng ta cả ở ký túc xá và căn tin, là để đề phòng chúng ta ảnh hưởng đến họ.”
“Ừ, giống như mười mấy học sinh ôn thi lại bị phân vào thư viện vậy.” Lăng Trường Dạ nói.
“Chờ chút nữa tôi sẽ đến xem.” Văn Vũ Tân day day ấn đường mệt mỏi, “Nếu vậy, chúng ta sẽ rất khó vượt qua kỳ thi thứ hai, điểm chuẩn chắc chắn sẽ tăng lên, thậm chí phạm vi kiến thức thi cũng sẽ mở rộng theo.”
Lăng Trường Dạ lấy ra mấy lọ thuốc, đặt lên bàn ăn, “Đây là chuẩn bị riêng cho phó bản này, Cục Quản Lý Trò Chơi đã thu thập được từ phần thưởng của những người chơi khác, sau khi uống vào có thể không cần ngủ, giữ được tinh thần tỉnh táo, tuy nhiên nó cũng có tác dụng phụ, sau khi ngừng thuốc thì có thể phải ngủ bù mấy ngày liền.”
Hoa Hạo Minh chửi thầm một tiếng, cầm lấy một lọ.
Dương Mi như thể mặt bị liệt, đưa tay cầm lấy một lọ.
Văn Vũ Tân mặt mày ủ rũ cầm lấy một lọ.
Hạ Bạch không lấy, “Em sẽ cố gắng thêm chút nữa, ít nhất thì đến kỳ thi thứ ba mới dùng.”
Dương Nghi biến thái kia lại càng không cần, lần này hắn ta lại đạt 729 điểm, đứng đầu toàn khối, dẫn trước một khoảng cách rất xa.
Thấy hắn ta có vẻ thong dong, bọn họ chỉ biết nghiến răng ken két.
Lúc đang ăn cơm, bọn họ bỗng nhìn thấy rất nhiều người. Đó là các bảo vệ đang lôi người ra ngoài, chắc là hơn một trăm người không vượt qua được kỳ thi lần này.
Văn Vũ Tân lập tức buông đũa, đi đến cửa sổ, “Lần này có chút khác, lần này trong mắt bọn họ không có vẻ kinh hoàng, chỉ là đờ đẫn, có người nhắm mắt, nhưng không một ai giãy giụa.”
Cô vừa nhìn vừa nói với bọn họ, các bảo vệ đi đến trước tòa nhà văn phòng, tòa nhà văn phòng che khuất tầm nhìn của Văn Vũ Tân, cô chạy ra ngoài, thoăn thoắt trèo lên một cái cây, tiếp tục từ trên cao nhìn xuống.
Hạ Bạch: “……”
Hóa ra cô ấy không cần cậu dạy trèo cây.
Lăng Trường Dạ cũng đi theo cô ra ngoài, Hạ Bạch đoán là anh muốn sao chép kỹ năng của Văn Vũ Tân trong trò chơi này.
Nếu chỉ nói về thi cử, kỹ năng của Văn Vũ Tân vẫn hữu dụng hơn, lần sau anh có thể chép bài của Dương Nghi.
“……”
“Họ bị ném ra khỏi trường học.” Văn Vũ Tân quay lại nói: “Bị ném ra khỏi trường học là chắc chắn sẽ chết hả? Đây là lần đầu tiên tôi thấy trường hợp này.”
“Sẽ chết.” Dương Nghi khẳng định nói: “Thế giới trò chơi mà chúng ta bước vào là trường Trung học số 2 Đại Huệ, ngôi trường chính là toàn bộ thế giới của trò chơi này, cũng chính là không gian ổn định, nếu bị ném ra khỏi không gian này, chính là bị ném vào vùng không gian không ổn định, thậm chí là không gian bị bóp méo, cơ thể con người khó mà chịu đựng nổi.”
Văn Vũ Tân thở dài.
Hoa Hạo Minh liếc nhìn Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ, nói: “Thở dài cái gì, bọn họ vốn là những tử tù tội ác tày trời, sắp bị hành hình rồi, cơ hội này là do bọn họ tự nguyện tranh thủ.”
“Anh nói đúng.” Văn Vũ Tân nói: “Tôi chỉ đang lo lắng cho bản thân mình thôi, tôi như thể nhìn thấy tương lai của mình vậy.”
Dương Mi đề nghị, “Chúng ta mau tìm hiểu cách thức bọn họ cải thiện thành tích đi, tôi cảm thấy trong thời gian ngắn như vậy, có thể nâng cao nhiều điểm như thế có lẽ là do hồn ma học sinh giỏi nhập vào rồi.”
Lăng Trường Dạ đề nghị, “Chúng ta có thể tìm phương pháp đó, nhưng nếu tìm thấy, tôi không khuyên mọi người nhanh chóng sử dụng phương pháp đó, giống như tôi đã không đưa cho mọi người mấy lọ thuốc này trước kỳ thi đầu tiên vậy.”
“Phải.” Dương Nghi cũng nói.
Dương Mi không hiểu: “Tại sao?”
Lăng Trường Dạ hỏi ngược lại hắn: “Nếu thật sự có hồn ma học sinh giỏi có thể nhập vào, tại sao những học sinh trường Trung học số 2 Đại Huệ tham gia trò chơi trước đó lại toàn quân bị diệt vong?”
Dương Mi sửng sốt.
Lăng Trường Dạ phân tích địa đồ đặc biệt mà bọn hắn đã từng vào trước đó, “Còn nhớ chương trình ‘Thần tượng 404’ của Đài Truyền hình Hoa Ninh không? Trong trò chơi đó có mục phẫu thuật thẩm mỹ, người phẫu thuật thẩm mỹ đầu tiên đã bị nuốt chửng toàn bộ bản ngã, người nào kiên trì đến cuối cùng mới có thể rời khỏi trò chơi.”
Dương Nghi nhớ trò chơi đó, hắn ta nói: “Phó bản đó chính là trò chơi đang chế giễu con người chúng ta thích đi đường tắt.”
Lăng Trường Dạ nói: “Trong trò chơi này chúng ta là học sinh, bản chất của học sinh là phải chăm chỉ học tập, chúng ta hãy tự mình cố gắng trước, nếu thực sự không chịu đựng nổi nữa thì mới nhờ đến những thủ đoạn đặc biệt trong trò chơi.”
“Thảo nào Hạ Bạch muốn kiên trì đến kỳ thi thứ ba mới dùng thuốc.” Hoa Hạo Minh liếc nhìn Hạ Bạch.
Hạ Bạch lộ vẻ hoang mang, như thể không biết gì cả.
Dùng thời gian ăn trưa để thảo luận một lúc, bọn hắn lại vội vàng trở về học tập.
Đồng hành cùng với bảng điểm là có thêm nhiều tài liệu học tập mới đang chờ bọn hắn nghiền ngẫm.
Trong giờ tự học buổi chiều, giáo viên chủ nhiệm đến lớp, nói sơ qua về kết quả kỳ thi lần này, trọng điểm là: “Căn cứ vào kết quả kỳ thi lần này và điểm chuẩn tuyển sinh của một trăm trường đại học danh tiếng trong năm nay, nhà trường đã ấn định điểm chuẩn cho kỳ thi lần sau, không tăng nhiều, chỉ 630 điểm, nhưng phạm vi kiến thức thi sẽ được mở rộng gấp đôi so với lần trước.”
“……”
Không biết các lớp khác thế nào, nhưng học sinh lớp 1 đã có chút nghẹt thở.
Mở rộng gấp đôi là mức độ nào, phạm vi thi lần trước đã vượt quá kiến thức trung học phổ thông rồi, lại mở rộng gấp đôi, chẳng khác nào mười ngày nữa bọn họ phải học thêm kiến thức của một năm cấp ba.
“Mọi người cũng đừng lo lắng, nội dung thi lần này đều nằm trong tài liệu ôn tập, các thầy cô đều đã tổng hợp lại cho các em rồi, các em không cần phải làm gì khác, cứ thế mà xem.” Giáo viên chủ nhiệm nói: “Vậy tôi không làm phiền các em nữa, bắt đầu học bài đi.”
Hạ Bạch rút ra một cuốn từ trong chồng tài liệu học tập chất thành đống, bắt đầu xem với vẻ mặt cuộc sống không còn gì luyến tiếc nữa.
Với lượng bài vở này, ngay cả Hạ Bạch cũng không thể dành nhiều thời gian để ăn uống, huống chi là Hoa Hạo Minh và những người khác. Nhiệm vụ tìm kiếm manh mối lần này chủ yếu đè nặng lên vai Lăng Trường Dạ và Dương Nghi.
Bản thân Dương Nghi đã là thiên tài, Lăng Trường Dạ có thể chép bài của hắn ta. Tuy nhiên, anh cũng không thể bị tụt lại quá nhiều, nếu không, nhỡ đâu lại bị phân lớp, không chép bài của Dương Nghi được thì gay go.
Vào buổi tối, trên đường trở về ký túc xá là thời điểm chính để bọn hắn trao đổi manh mối trong ngày.
Lăng Trường Dạ vừa đi vừa nói với bọn hắn: “Lúc nãy bọn họ ăn cơm, tôi đã quan sát một lúc, quả thật có mấy người trong số họ rất giống với học sinh ôn thi lại, thậm chí các triệu chứng còn rõ ràng hơn cả mấy người ôn thi lại kia.”
Hoa Hạo Minh hỏi: “Triệu chứng gì?”
“Lúc đi đường chân tay không phối hợp, có một người còn bị té ngã, không nói chuyện với ai, không có phản ứng gì với âm thanh bên ngoài.” Anh lại nói thêm một phát hiện mới, “Hình như bọn họ ăn nhiều hơn trước, nhất là những thứ giàu calo.”
“Ăn nhiều hơn trước thì giải thích thế nào?” Hoa Hạo Minh sắp bị trò chơi này làm cho lú luôn rồi.
Dương Mi: “Là vì lúc làm hồn ma không thể ăn uống, thèm quá lâu rồi, vậy nên sau khi nhập vào cơ thể người khác thì ăn uống vô độ?”
Hoa Hạo Minh: “Nói cũng có lý.”
“……”
Hạ Bạch cảm thấy xấu hổ thay cho hai người, vậy mà cũng coi suy đoán của cậu là sự thật sao?
Dương Nghi nói: “Tôi đã trực tiếp hỏi bọn họ, không ai nói tại sao thành tích lại tăng cao như vậy, tôi nghi ngờ bọn họ đã ký kết thỏa thuận gì đó với nhà trường, không thể nói cho chúng ta biết. Lần sau tôi sẽ dùng kỹ năng hỏi thêm mấy người nữa.”
Hạ Bạch nói: “Lúc anh nói chuyện với bọn họ, bọn họ có gì bất thường không?”
“Nói là bất thường cũng được, nói không cũng không hẳn.” Dương Nghi nói: “Rõ ràng nhất là, lúc tôi hỏi thì không có ai để ý đến tôi.”
“……”
Lăng Trường Dạ: “Có thể hỏi được thì hỏi, không hỏi được thì thôi, trọng tâm của chúng ta vẫn là thi cử.”
Vừa nhắc đến thi cử, sắc mặt mọi người đều thay đổi.
Dương Mi ôm lấy chỗ bị sưng trên đầu do vừa đi vừa đâm vào cây, đau đớn nói: “Đội trưởng, có lẽ tôi thật sự không được rồi, hay là chúng ta đi tìm manh mối đi, tìm phương pháp đó, có lẽ có thể sử dụng một cách thích hợp, không phải hoàn toàn dựa dẫm.”
Dương Nghi nhìn hắn, mấp máy môi, cuối cùng không nói ra lời, quay đầu nhìn về phía màn đêm sâu thẳm bên kia.
Lăng Trường Dạ nói: “Chỉ lần này nữa thôi, cố gắng thêm một kỳ thi nữa. Kỳ thi thứ hai quả thực rất khó, có thể những học sinh đợt trước đều đã tìm đường tắt trong kỳ thi này, vậy cho nên mới toàn quân bị diệt. Mọi người hãy học hành chăm chỉ, đến kỳ thi thứ ba nếu không còn cách nào khác thì hãy tìm manh mối, sử dụng phương pháp của trường học.”
Anh đã nói như vậy, Dương Mi như nắm được một chút hy vọng, hắn gật đầu: “Tối nay tôi sẽ thức, xem thêm một quyển sách nữa.”
Ngay cả hắn cũng đã nói như vậy, Hoa Hạo Minh và Văn Vũ Tân cũng không còn gì để nói.
“Đừng lo lắng, lo lắng sẽ gây bất lợi cho việc học.” Dương Nghi nói: “Để tôi tổng hợp trọng tâm kiến thức thi, bất kỳ kỳ thi nào cũng đều có trọng tâm.”
Hoa Hạo Minh liếc mắt nhìn hắn ta, cuối cùng cũng không nói gì.
Ban đầu bọn hắn rất ghét Dương Nghi, nhưng trong phó bản này, quả thực không thể không dựa dẫm vào Dương Nghi. Đương nhiên, Dương Nghi nói tổng hợp trọng tâm, có lẽ chủ yếu là chuẩn bị cho Dương Mi.
Lúc mọi người đang nói chuyện thì bỗng nghe thấy một tiếng la hét chói tai.
Tiếng la hét phát ra từ phía sau bọn họ, gần khu nhà dạy học.
Mọi người lập tức bước nhanh về phía đó, từ xa đã nhìn thấy một vũng máu.
Có người ở thư viện tầng bốn nhảy lầu tự tử.
Ban đầu nhảy từ tầng bốn xuống, có thể chưa chắc đã thảm như vậy, nhưng người này đã cố ý để đầu hướng xuống dưới, rơi trúng bậc thềm bên ngoài thư viện, tử vong tại chỗ, từ cổ trở xuống cơ thể bị vặn vẹo, máu tươi từ trên đầu chảy ra.
Người này, Hạ Bạch biết cậu ta ngồi ở đâu, hai ngày nay cậu xem camera giám sát trong điện thoại của Lăng Trường Dạ không ít lần, biết rõ vị trí chính xác của mười mấy học sinh này.
Hạ Bạch ngẩng đầu nhìn thấy mười mấy người khác đang đứng trên cửa sổ nhìn xuống, cậu lập tức triệu hồi em gái Tuyết Mộc.
Trong phó bản trò chơi Trang viên Hoa Hồng Đỏ, bọn họ đã phối hợp với nhau rất ăn ý, chủ yếu là em gái Tuyết Mộc tìm kiếm bằng chứng rất giỏi, lần này cũng vậy.
Bảo vệ và giáo viên đang xua đuổi học sinh ở phía trước, những học sinh khác thì đang nhìn xuống, khi trọng tâm của mọi người đều đổ dồn vào học sinh tự tử này thì mái tóc của em gái Tuyết Mộc đã dài đến thư viện tầng bốn, bắt đầu vận chuyển những thứ mà Hạ Bạch đã từng nói với cô bé, đưa những thứ có thể chứa manh mối đến mặt sau của thư viện.
Thật ra không cần Hạ Bạch cho cô bé biết vị trí, trước khi vào phó bản trò chơi này, cô bé đã cùng Nhị Oa tham gia rất nhiều phó bản trò chơi. Cục Quản Lý Trò Chơi quyết tâm rèn luyện Nhị Oa thật tốt, chỉ cần thấy phó bản nào phù hợp thì đều không cho Nhị Oa nghỉ ngơi, trung bình mỗi tuần bọn nó phải tham gia năm địa đồ trò chơi.
Trong những trò chơi này, cô bé phải cân nhắc quá nhiều thứ thay cho Nhị Oa, vậy nên đã sớm biết cách chơi trò chơi như thế nào.
Phía trước đã xử lý xong vụ tự tử, mái tóc đen của cô bé cũng nhân lúc trời tối, cuộn lấy một số đồ đạc di chuyển đến bồn hoa phía trước.
Lúc bọn hắn quay lại, Hạ Bạch trực tiếp nhét những thứ đó vào giữa tài liệu học tập của mình.
Em gái Tuyết Mộc không tìm được nhiều thứ lắm, ngay cả nhật ký cũng không có. Hạ Bạch đã sớm đoán được, dù sao những học sinh ôn thi lại đó cũng đều dùng thiết bị điện tử để học tập, tài liệu học tập bằng giấy cũng không có bao nhiêu.
Một tấm thiệp chúc mừng sinh nhật, một trang bìa thông báo trúng tuyển đại học, một bảng điểm và một bức thư.
Hạ Bạch đưa những thứ này cho mọi người xem.
Hoa Hạo Minh cẩn thận cầm lấy tấm thiệp chúc mừng sinh nhật lên, “Trên đây chỉ là những lời chúc phúc bình thường, ghi ngày sinh nhật của người này là ngày 13 tháng 9.”
Hạ Bạch giải thích với hắn: “Trên thư viện tầng bốn không có gì bằng giấy, mặt bàn của bọn họ rất sạch sẽ, tấm thiệp này được mang đến đó, chắc hẳn là đồ vật rất quý giá, hoặc có ý nghĩa gì đó rất đặc biệt.”
Hoa Hạo Minh lại cẩn thận kiểm tra một lượt, “Chỗ này, chỗ này có một nét [chính], nhưng mà nó có ý nghĩa là gì nhỉ?”
Lăng Trường Dạ nói: “Nét [chính] thường được dùng để đếm số, có lẽ cậu ta đang tính ngày gì đó.”
“Nói như vậy, rất nhiều người trong khoảng thời gian khó khăn sẽ vẽ nét [chính], khoảng thời gian ôn thi đại học của bọn họ rất khó khăn, dùng nét [chính] để vẽ cũng bình thường.” Hoa Hạo Minh nói.
Hạ Bạch: “Nếu vậy, cậu ta chỉ vẽ có năm ngày?”
Manh mối này bọn hắn nghĩ mãi vẫn không thể hiểu nổi.
Hạ Bạch đưa tờ bìa thông báo trúng tuyển đại học trong tay cho bọn họ xem, “Không biết là thật hay là photo, chỉ có tờ bìa, trên đó viết một câu.”
[Tôi đã mất một khoảng thời gian rất rất dài mới đến được đây.]
Văn Vũ Tân lộ vẻ mặt đau khổ, “Tại sao manh mối của trò chơi này lại mơ hồ như vậy? Câu này áp dụng cho sinh viên đại học bình thường và học sinh cấp 3 gì cũng hợp.”
“Bảng điểm này, wao!” Dương Mi nói: “732 điểm, quả nhiên bọn họ là học sinh siêu cấp giỏi!”
Trên bảng điểm có ghi tên, vừa rồi bọn hắn có nghe thấy giáo viên gọi tên người này, chính là người vừa mới chết.
Điều này chứng tỏ rằng những người đó, quả thực đều là những người thi đại học không suôn sẻ, nhưng trên thực tế thì thành tích lại rất đáng nể.
Bây giờ lại quay trở về vấn đề đó, nhìn phản ứng của bọn họ thì quả thực trông không giống những người có thành tích tốt như vậy.
Dương Mi: “Tôi vẫn cảm thấy suy đoán của em trai là đúng, là có hồn ma học sinh giỏi nhập vào cơ thể bọn họ.”
Hoa Hạo Minh: “Có phải cậu mong có hồn ma học sinh giỏi nhập vào mình, nên mới nghĩ như vậy không?”
Dương Mi ngây thơ gật đầu.
Lăng Trường Dạ đưa ra bức thư trong tay, anh đã xem xong, “Đọc bức thư này thì không thấy có dấu vết hồn ma nhập vào người bọn họ.”
Hạ Bạch nhận lấy bức thư, đọc.
[Mẹ, mẹ có nhận được những lá thư con viết cho mẹ không? Có phải trường học không gửi thư của con đi không? Vậy nên mẹ mới không hồi âm, cũng không đến thăm con?
Mẹ, xin mẹ, hãy đưa con rời khỏi đây được không? Con thực sự, thực sự sắp không chịu đựng nổi nữa rồi.
Mẹ có biết không, mọi người có biết không, hôm nay trường chúng con lại có người tự tử.
Mẹ biết, mẹ biết, chắc chắn mẹ biết. Lúc đó đăng ký thi cấp ba, mọi người đã thảo luận, tại sao tỷ lệ tự tử ở trường Trung học số 2 Đại Huệ lại cao như vậy, sau đó mọi người đều cười nói, bởi vì trường học tốt thì áp lực lớn. Mọi người vẫn vì tỷ lệ đỗ đại học của trường Trung học số 2 Đại Huệ mà đưa con đến đây.
Mẹ nói, đau khổ ba năm, đổi lấy thành công cả đời là quá xứng đáng.
Mẹ nói với con, hãy nghĩ đến tương lai, ba năm này dù có đau khổ đến đâu, chỉ cần sống sót là được.
Có phải mọi người đã ký kết thỏa thuận gì với nhà trường không? Giáo viên nói phụ huynh sẽ không can thiệp vào việc dạy học của họ, chỉ vì cái gọi là thành công cả đời trong miệng mọi người?
Con hận mọi người!
Con hận mọi người!!!
Không không không, mẹ, con không hận mẹ, con yêu mẹ, con rất yêu mẹ.
Mẹ hãy đưa con rời khỏi đây được không?
Mẹ, con nằm mơ, con mơ thấy mình muốn chạy trốn, muốn liều mạng chạy trốn, nhưng cơ thể con không nhúc nhích được, con lo lắng, lo lắng đến phát khóc.
Mẹ ơi, con chạy không nổi nữa rồi, đưa con về nhà được không.]
Sau khi đọc xong bức thư chưa được gửi đi này, Hạ Bạch nghĩ đến cái bô bẩn thỉu trong căn phòng trên thư viện tầng bốn và rất nhiều sô cô la, trầm mặc vài giây, “Hình như tinh thần của cậu ấy cũng có vấn đề.”
“Ở trong ngôi trường biến thái này, tinh thần bình thường mới là có vấn đề.” Hoa Hạo Minh buông một câu châm chọc, rồi nói: “Trong bức thư này nói, bọn họ đã sớm biết tỷ lệ tự tử ở trường Trung học số 2 Đại Huệ rất cao, chúng ta có thể điều tra từ ngoài vào trong.”
Văn Vũ Tân không hiểu: “Điều tra từ ngoài vào trong như thế nào? Không phải chúng ta không thể ra ngoài sao?”
Hạ Bạch nói: “Nhưng chúng ta có thư viện, trong thư viện có tạp chí và báo, có lẽ sẽ tìm thấy một số bài báo có liên quan.”
“Mọi người quay về học đi, chuyện này ngày mai tôi sẽ đi làm.” Dương Nghi nói.
Thời gian eo hẹp, bọn hắn không nói nhiều nữa, vội vàng quay về ký túc xá học bài.
Lúc lên lầu, Hạ Bạch nhìn thấy một “phạm nhân” mà cậu biết, hắn ta đang đi về phía ký túc xá.
Tư thế đi đường của hắn ta nhìn rất kỳ quái, đúng như Lăng Trường Dạ nói, rất cứng ngắc, như thể sắp ngã đến nơi, đồng thời người đó cũng dùng tay ôm đầu.
Khi hắn ta bỏ tay xuống, Hạ Bạch nhìn thấy đôi mắt hắn ta.
Cực kỳ mệt mỏi, mệt mỏi đến mức trông có chút tiều tụy.
Hắn ta cũng nhìn thấy Hạ Bạch, đột nhiên chỉ vào Hạ Bạch cười ha hả, cười đến mức uốn éo cả người.
Bất kỳ ai bị chỉ vào mặt rồi cười như vậy cũng sẽ cảm thấy khó hiểu, Hạ Bạch cúi đầu nhìn nhìn bản thân mình, xem có chỗ nào kỳ lạ không.
Mấy người khác nghe thấy tiếng cười của hắn ta cũng dừng bước, nhìn về phía người nọ.
“Hahahaha!” Người nọ chỉ vào Hạ Bạch cười, “Đồ đần, đồ đần, đồ đần độn. hahaha!”
Vẻ mặt Hạ Bạch hoang mang, cậu thường xuyên bị người khác mắng là ngốc, nhưng đây là lần đầu tiên bị mắng là đồ đần.
Hạ Bạch nghiêm túc hỏi hắn ta: “Tôi đần ở chỗ nào?”
“……”
“Đồ đần, đồ đần, hahaha…. A, sao cậu nhỏ thế, nhỏ quá, sao cậu lại nhỏ như vậy?” Người nọ đang cười thì lại lẩm bẩm một cách kỳ quái.
Dương Nghi nói: “Hình như tinh thần của hắn ta có vấn đề?”
Hạ Bạch suy nghĩ một chút, đi đến bên cạnh hắn ta, định nói chuyện với anh ta một chút thì hắn ta lại đột nhiên ngất xỉu.
“……”
Giống như đang giả vờ té xỉu vậy.
Hạ Bạch không dám động vào nên đã gọi quản lý ký túc xá.
Bọn họ đang ở tầng một, phòng của quản lý ký túc xá chỉ cách ba bước chân, Hạ Bạch vừa gọi đã thấy ông ta đi ra.
“Chắc là bị sốt rồi.” Quản lý ký túc xá nói: “Không sao, mọi người về phòng đi, tôi đưa cậu ấy đến phòng y tế.”
“Để cháu đưa cậu ấy đi.” Hạ Bạch ngồi xuống định đỡ hắn ta dậy, nhưng cậu đã bị quản lý ký túc xá đẩy ra, “Mau về đi! Ký túc xá sắp đóng cửa rồi.”
Hạ Bạch chỉ đành trơ mắt nhìn quản lý ký túc xá nửa dìu nửa kéo người nọ đi.
Hoa Hạo Minh nói: “Lẽ ra hắn ta mới đến trường này chưa lâu, không thể nào vì áp lực học tập ở đây mà tinh thần có vấn đề, xem ra tinh thần của nam sinh tự tử kia có vấn đề chưa chắc gì đã vì áp lực học tập, mà là vì phương pháp nâng cao thành tích học tập nhanh chóng.”
“Tôi vẫn cảm thấy là có hồn ma học sinh giỏi nhập vào hắn ta, hai linh hồn tranh giành một cơ thể, quả thực rất dễ bị thần kinh.” Dương Mi nói.
“……”
Tối hôm đó, bọn họ không đi tìm manh mối nào nữa mà chuyên tâm học bài.
Ngày hôm sau, Dương Nghi đã dành thời gian ăn cơm sáng trưa và tối để đến thư viện, vào buổi tối lúc về ký túc xá mới nói với bọn hắn: “Thư viện trường học chủ yếu là tài liệu học tập và sách kinh điển, tạp chí và báo rất ít, trong số ít báo chí đó hầu hết đều là tin vui của trường, đưa tin về những thành tích mà trường đạt được.”
“Thôi vậy.” Hoa Hạo Minh nói: “Mọi người cũng đừng tìm manh mối nữa, hãy chuẩn bị thật tốt cho kỳ thi lần này đi, tôi thấy manh mối ở đây không phải thứ mà chúng ta có thể tìm thấy, đều là chúng tự động xuất hiện.”
“Đúng vậy.” Dương Nghi đưa tài liệu học tập mà hắn ta đã tổng hợp cho bọn hắn, “Đi học thôi.”
Tài liệu mà hắn ta tổng hợp đã cứu mạng bọn hắn, tài liệu học tập mà nhà trường phát quả thực quá đồ sộ, trình tự lộn xộn, nhớ bên này quên bên kia. Dương Nghi đã hệ thống hóa các điểm kiến thức rõ ràng rành mạch, nhìn vào đã thấy có động lực học tập hơn rồi.
Dương Mi cúi đầu cầm lấy tài liệu học tập, ngón tay khẽ miết nhẹ lên đó, không nói gì.
Thuốc mà Lăng Trường Dạ đưa quả nhiên rất hiệu nghiệm, ba người bọn hắn không cần ngủ.
Mỗi ngày Hạ Bạch đều sẽ ngủ một chút, cũng chỉ khoảng ba tiếng đồng hồ, khiến cho quầng thâm dưới mắt cậu càng rõ ràng hơn, mặt cậu trắng trẻo nên càng dễ nhận thấy hơn, trông càng thêm ngốc nghếch hơn, vẻ mệt mỏi cũng hiện rất rõ.
Hạ Bạch cứ tưởng ba người uống thuốc sẽ khá hơn một chút, trên thực tế, bọn hắn quả thực không cần ngủ, nhưng trông cũng rất mệt mỏi.
Dương Nghi nói: “Não bộ của mọi người trước đây chưa từng được khai phá đến mức độ này, sau khi uống thuốc vào quả thực sẽ không buồn ngủ, rất có tinh thần, nhưng não bộ hoạt động liên tục như thế cũng sẽ mệt mỏi.”
Mọi người đều mang theo quầng thâm rõ rệt như gấu trúc bước vào phòng thi.
Thi xong thì đều nằm vật ra bàn.
Tài liệu học tập do Dương Nghi tổng hợp, cộng với thuốc bổ não của Lăng Trường Dạ, bọn họ thức trắng đêm khuya, liều mạng ôn tập, điểm số thi ra quả thực đã vượt qua điểm chuẩn, nhưng ba người đứng cuối đều nằm ở top cuối trong số những người vượt qua điểm chuẩn, cận kề lằn ranh sinh tử.
Còn những học sinh cá biệt ban đầu, điểm số đều trên sáu trăm bảy mươi tám.
Giáo viên chủ nhiệm nói: “Thông qua kết quả kỳ thi lần này và tình hình tuyển sinh của năm mươi trường đại học hàng đầu năm nay, chúng tôi ấn định điểm chuẩn cho kỳ thi lần sau là 650 điểm, tương tự, sẽ mở rộng phạm vi thi…….”
Hoa Hạo Minh như muốn chết đến nơi, “Tôi thực sự không được nữa rồi, không được nữa rồi.”
Quầng thâm dưới mắt Dương Mi đen kịt, hốc mắt đỏ hoe, “Đội trưởng, lần này chúng ta có thể tìm phương pháp của trường được chưa?”
“Thực ra, nói một cách bình thường, những học sinh trường Trung học số 2 Đại Huệ tham gia trò chơi đợt trước, kỳ thi thứ hai đáng lẽ vẫn còn những người chưa sử dụng phương pháp của trường học, hoàn toàn dựa vào bản thân, đến kỳ thi thứ ba, bọn họ thực sự không còn cách nào khác mới tìm đến phương pháp của trường học, kết quả là toàn quân bị diệt.”
Lăng Trường Dạ nói: “Vì vậy, lần này chúng ta vẫn phải dựa vào bản thân, vượt qua một lần nữa hẳn là cũng có thể.”
“…….”
Hết chương 126.
