Chương 126: Vật Phẩm Phụ Trợ Bị Thu Hồi (Thượng)
Phó tổng sốt ruột, muốn lao đến đỡ Tô Lê Tư, nhưng tôi đã nhanh hơn một bước. Tôi cởi phăng áo khoác vest, trùm lên đầu cô ta rồi bế thốc cô ta lên, nhét vào trong xe.
“Đợi đã! Anh định đưa cô ấy đi đâu?!”
“Đến bệnh viện.”
Đám vệ sĩ lập tức khống chế Phó tổng, nhờ vậy mà tài xế đã thuận lợi khởi động xe, phóng thẳng đến viện nghiên cứu.
Đúng lúc này, một cuộc gọi khẩn cấp đã được kết nối với Trí não.
Là nhân viên phụ trách chăm sóc công chúa Mary Sue.
“Thưa Tổng tài, Công chúa đột nhiên đổ bệnh!”
Màn hình chuyển cảnh, trong màn hình, cô công chúa đang co quắp cả người lại, miệng phát ra những tiếng rên rỉ đau đớn. Mái tóc dài của cô nhóc lúc này lập lòe như một bóng đèn chập chờn, liên tục đổi màu giữa xám, đen, và màu đỏ gỉ sét, trông như điềm gở.
Nhìn thấy bộ dạng của Mary Sue, phỏng đoán trong lòng tôi đã được chứng thực.
“Lập tức sắp xếp xe bay, xin mở hành lang khẩn cấp trên không, đến thẳng viện nghiên cứu cho tôi!”
“Đã rõ!”
Mary Sue.
Tô Lê Tư.
Tên của hai người này vốn đã ẩn chứa mối liên kết giữa họ, lẽ ra tôi phải nhận ra sớm hơn mới phải.
Chữ “Tư” (孖) trong tên cô ta vốn mang ý nghĩa là song sinh. Chỉ là, tôi không rõ, rốt cuộc thì họ là chị em song sinh, hay vốn dĩ là cùng một người trên những dòng thời gian khác nhau.
Thuộc tính của Mary Sue đã định sẵn sự độc nhất của cô nhóc, mà tôi cũng không tin gương mặt giống nhau như tạc của hai người chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Khi đến viện nghiên cứu, tôi lại bất ngờ phát hiện công chúa Mary Sue đã tới nơi rồi.
Mặt cô nhóc không còn một giọt máu, mồ hôi vã ra như tắm, những lọn tóc bết dính trên khuôn mặt, trông thảm hại chưa từng thấy.
Một nhân viên vừa cho cô nhóc uống nước, vừa báo cáo, “Công chúa đã dùng năng lực dịch chuyển tức thời. Hiện cô ấy đang ở trong trạng thái cực kỳ suy yếu, nhưng não bộ lại hoạt động bất thường.”
“Được rồi, tôi biết rồi, anh ra ngoài trước đi.”
Đợi nhân viên rời đi, công chúa Mary Sue mới cất lời, giọng khàn đặc, “Giúp tôi.”
“Tôi cần phải làm gì?”
“Tôi cần mượn khoang trò chơi của anh.”
Đôi mắt cô nhóc loé lên ánh sáng màu xanh lam máy móc.
“Tôi đã thấy rồi, người phụ nữ bên cạnh anh.”
“Cô ta là một người xuyên không bị mất trí nhớ.”
“Phải, tôi nghi ngờ, cô ta có liên quan đến tôi.”
Đôi mắt cô nhóc chuyển về màu đen của con người, mái tóc dài kia cũng như thể cạn kiệt năng lượng, trở lại màu vàng óng ban đầu.
Tôi nói, “Cô ta tên là Tô Lê Tư, đọc ngược lại chính là Mary Sue.”
“Cô bé có ấn tượng gì không?”
“…Không có, nhưng có lẽ, lần này tôi có thể nhớ lại được những ký ức đã mất của mình.”
“Tôi cần mượn khoang trò chơi của anh và cả “Thế Giới” nữa. Hãy để hai chúng tôi cùng kết nối, tôi sẽ tiếp xúc với cô ta trong thế giới game, còn các anh thì dùng chức năng Thẩm Vấn Ký Ức để trích xuất ký ức của cô ta.”
“Được thôi, nhưng cô bé dùng năng lực của chính mình không phải sẽ nhanh hơn sao?”
Nắm tay cô nhóc siết chặt rồi lại buông lỏng. Đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào tôi, tựa như đang phán đoán xem tôi có đáng tin hay không. Cuối cùng, cô nhóc quyết định nói, “…Năng lượng của tôi cạn kiệt rồi.”
“Hệ thống có vấn đề.” Dường như đã hạ quyết tâm, cô nhóc nói một hơi, “Sau khi mất liên lạc, vào hôm nay hệ thống của tôi đã tìm thấy tôi. Tôi còn chưa kịp chất vấn nó tại sao lại xảy ra sai sót trong quá trình dịch chuyển, thì nó đã đột ngột tấn công tôi.”
“Tôi đã phải dùng đến năng lực để trấn áp nó, nhưng đúng lúc đó lại phát hiện ra sự tồn tại của một hệ thống khác.”
“Hệ thống còn lại, chính là của Tô Lê Tư.”
“Hệ thống của Tô Lê Tư vẫn luôn cố gắng thiết lập liên kết với cô ta, nhưng trên người cô ta lại có một lớp năng lượng nhiễu rất yếu, nên hệ thống vẫn chưa thể buộc định thành công.”
“Tôi đã xem rồi, lớp năng lượng nhiễu đó và năng lượng của tôi có cùng một nguồn gốc.”
Cô nhóc ngừng lại một chút rồi nói tiếp, “Lớp năng lượng đó vốn rất yếu, nhưng vì sự tồn tại của tôi ở thế giới này, cộng thêm việc tôi liên tục sử dụng năng lực trong thời gian gần đây (để phủ xanh sa mạc), nên nó đã được kích phát, miễn cưỡng có thể gây nhiễu cho quá trình buộc định của hệ thống.”
“Hai hệ thống cùng lúc tấn công tôi, và chúng chỉ là tiên phong, đằng sau chúng, còn có kẻ đang thao túng.”
“Để che chắn những dòm ngó từ bên ngoài, đồng thời trấn áp cả hai hệ thống, tôi đã dùng cạn năng lượng của mình, nên cần sự giúp đỡ của anh.”
“Năng lượng cùng nguồn gốc… Cô là song sinh?”
“Không phải, tôi là công chúa duy nhất được thế giới của tôi thai nghén ra.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô nhóc, “Vậy thì chỉ có một khả năng thôi. Cô bé đã từng gặp cô ấy ở một thế giới khác, hoặc, cô bé chính là cô ấy.”
Cô nhóc nhíu mày, rõ ràng không thể chấp nhận được việc tương lai của mình lại biến thành bộ dạng này, “Tôi đã cứu rất nhiều thế giới, có lẽ đã từng gặp cô ta ở thế giới nào đó… Tóm lại, tôi cần tìm lại những ký ức đã mất.”
Lúc này, trợ lý của tôi bước đến, “Thưa Tổng tài, khoang trò chơi đã được sắp xếp xong.”
“Được, nhanh chóng bắt đầu thôi.”
……..
Tô Lê Tư đang hôn mê và công chúa Mary Sue mặt không còn giọt máu cùng lúc được đưa vào khoang trò chơi. Phía sau khoang của mỗi người đều được kết nối với một màn hình lớn, hai màn hình này sẽ hiển thị ký ức trước đây của bọn họ.
Còn giữa hai màn hình đó là một màn hình còn lớn hơn nữa, dùng để hiển thị trạng thái của cả hai trong game.
Logo của “Thế giới” sáng lên, trò chơi đã được tải lên thành công.
Anh trợ lý hạ giọng, “Tổng tài, đã cho khởi động toàn bộ thiết bị che chắn 2.0 theo chỉ thị của ngài, đảm bảo phủ sóng không một góc chết.”
“Ừ.”
Thiết bị che chắn có thể ngăn hệ thống sửa đổi ký ức. Dù cho hệ thống đã bị công chúa Mary Sue trấn áp ở đâu đó không rõ, nhưng có chuẩn bị vẫn tốt hơn.
Màn sương dày đặc trên màn hình tan đi, hình ảnh dần hiện ra.
Cả hai người được sắp xếp vào Nhân Gian Giới.
Hiện tại “Thế giới” vẫn chưa mở cửa thử nghiệm công khai, NPC đều là trí tuệ nhân tạo, thế nên có thể nói, toàn bộ thế giới này chỉ có hai người họ là người sống.
Thân phận ban đầu của họ đều là học sinh mười tám tuổi, với số vốn khởi nghiệp chỉ vẻn vẹn ba trăm đồng.
Công chúa Mary Sue lập tức bắt tay vào kiếm tiền, cô nhóc có mục tiêu rõ ràng, và chẳng bao lâu sau, cô nhóc đã kiếm được một triệu. Cô nhóc vừa nỗ lực giành lấy địa vị xã hội cao hơn, vừa quan sát Tô Lê Tư.
Cô nhóc từng nói, ký ức của Tô Lê Tư bị mất có lẽ là do hệ thống nhúng tay vào, khoang trò chơi thẩm vấn đơn thuần đã không thể trích xuất được ký ức nữa, cần phải kích thích Tô Lê Tư ở một mức độ thích hợp, để cô ta nảy sinh dao động cảm xúc, thì máy thẩm vấn mới có thể nắm bắt được các mảnh ký ức.
Còn Tô Lê Tư, người bị đưa vào trò chơi trong lúc hôn mê, hoàn toàn không biết đây là thế giới ảo. Cô ta chỉ ngơ ngác trong chốc lát, rồi bình thản chấp nhận sự thật rằng mình lại xuyên không một lần nữa, cứ như thể chuyện này đã xảy ra vô số lần rồi vậy.
Cô ta cứ thế dựa theo thân phận học sinh mà chương trình game đã thiết lập, vào trường đi học.
Các NPC trong trường có dung mạo động lòng người, cử chỉ sống động, mỗi người đều có một thân phận được thiết lập riêng.
Trong số đó, kẻ có ngoại hình điển trai nhất chính là gã trùm trường.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, Tô Lê Tư đã phải lòng hắn ta.
Thế là cô ta bắt đầu bám theo sau gã trùm trường, mang bữa sáng cho hắn ta, chép bài tập hộ hắn ta.
Nhưng gã trùm trường chỉ là một chương trình mô phỏng con người, mọi hành động của hắn ta đều vận hành dựa trên những dòng lệnh có sẵn, thế nên hắn ta sẽ không bao giờ yêu Tô Lê Tư, cũng chẳng thể nào đáp lại tình cảm của cô ta được.
Thiết lập của chương trình khiến gã trùm trường trông vừa lạnh lùng lại vừa đa tình. Hắn có thể giây trước còn vui đùa với Tô Lê Tư, giây sau đã quay sang tỏ tình với một NPC khác, hỏi người ta có muốn làm bạn gái của hắn ta không.
Tô Lê Tư càng ngày càng lún sâu, nước mắt cô ta gần như đã khóc cạn vì gã trùm trường.
Thực ra, NPC tuy được nhân cách hóa, nhưng dù sao cũng vẫn không phải là người thật, ở chung lâu ngày ắt sẽ phát hiện ra điều bất thường. Thế nhưng, Tô Lê Tư đã chìm đắm trong nỗi đau của một mối tình ngược luyến tàn tâm, chẳng thể nào thoát ra được.
Gã trùm trường bắt cô ta đi đón hắn ta và bạn gái của hắn ta dưới trời mưa, tiện tay đưa hộp cơm mà cô ta đã tốn bao công sức chuẩn bị cho cô bạn gái kia, rồi lại bắt cô ta đi gửi thư tình cho người yêu mới.
Sau này, Tô Lê Tư bị sự mập mờ, lúc gần lúc xa của gã trùm trường hành hạ đến kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần, cô ta quyết định sẽ hoàn toàn buông tay.
Thế nhưng, đúng lúc một chiếc xe tải lớn lao qua đường, gã trùm trường đã có độ hảo cảm được cày lên rất cao, bèn được kích hoạt nhiệm vụ hảo cảm và lao ra cứu cô ta.
Nhìn vết sẹo trên đầu gối của gã trùm trường, Tô Lê Tư không kìm được nước mắt.
Gã trùm trường cười, “Chỉ là vết thương nhỏ thôi, khóc cái gì?”
Tô Lê Tư nức nở hỏi, “Tại sao anh lại cứu tôi? Rốt cuộc thì chúng ta là quan hệ gì?”
Ánh mắt cô ta tràn ngập mong chờ, nhưng chương trình của gã trùm trường chỉ cho phép hắn ta đưa ra một câu trả lời cố định—
“Tất nhiên chúng ta là bạn thân nhất rồi!”
“Tôi thích anh, tôi không tin là anh không biết!”
“À… câu hỏi này, có hơi khó trả lời nhỉ.”
Ánh mắt Tô Lê Tư vụt tắt, nhưng khi nhìn vào nụ cười vừa tàn nhẫn lại vừa ngây thơ của gã trùm trường, cô ta vẫn vừa viết nhật ký, vừa khe khẽ lẩm bẩm.
“Em sẽ ở bên anh năm năm, mười năm, hai mươi năm, rồi sẽ có ngày anh trả lời thẳng thắn câu hỏi của em thôi.”
“Cho dù anh có hết lần này đến lần khác chà đạp lên tấm lòng của em, em vẫn muốn tha…”
Động tác của Tô Lê Tư đột ngột khựng lại.
Cô ta một tay ôm trán, vẻ mặt đau đớn, chữ “thứ” còn lại, làm thế nào cũng không thể viết ra được.
Dường như nỗi đau của Tô Lê Tư đã lây sang cả công chúa Mary Sue. Ngay khoảnh khắc cô ta ôm trán, công chúa Mary Sue cũng ôm lấy đầu mình.
Trong khoang trò chơi, cả hai đều nhíu chặt mày. Màn hình tượng trưng cho ký ức, cuối cùng cũng bắt đầu xuất hiện những màu sắc khác ngoài màu trắng xóa.
Trên màn hình ký ức của Tô Lê Tư, một người phụ nữ cất lên từng câu từng chữ đau đớn như nhuốm máu, “Cho nên, ngài xem ta là thế thân, đúng không?”
Sắc mặt người đàn ông vận hoàng bào lạnh lùng, phất tay áo rộng, kéo người đẹp bên cạnh vào lòng, “Có được vài phần giống Nguyệt Nhi, cũng là phúc của ngươi.”
Tô Lê Tư trong thế giới game khẽ nức nở, bàn tay cầm bút run rẩy, cây bút rơi xuống đất.
Cô ta dùng cả hai tay ôm chặt đầu mình, dường như không thể chống cự lại cảm giác cơn đau dữ dội.
Trán Công chúa Mary Sue cũng lấm tấm mồ hôi lạnh, cô nhóc cắn chặt môi dưới để giữ mình tỉnh táo, rồi bước từng bước một từ trong bóng tối đi về phía Tô Lê Tư.
Màn hình ký ức lại chuyển cảnh, hiện ra đầy những kỳ hoa dị thảo.
Một cô gái đang giãy giụa, mắt rớm máu, “Sư tôn, sau này con sẽ không tranh giành sủng ái với tiểu sư muội nữa. Sư phụ là của muội ấy, sư đệ là của muội ấy, sư môn là của muội ấy, chí bảo cũng là của muội ấy, con cầu xin người, đừng đào linh căn của con!”
Thế nhưng, vị tiên tôn áo trắng lạnh lùng lại lộ vẻ chán ghét, không chút lưu tình giơ tay lên rồi hạ xuống, moi linh căn của cô ta ra.
“Đây là thứ ngươi nợ nàng ấy.”
Những lời này sao mà quen thuộc đến thế.
Đó chính là những lời mà Nguyễn tiểu thư đã nói lúc phát điên.
Hóa ra vào lúc đó, linh hồn bên trong đã thay đổi, đã đổi thành một Tô Lê Tư điên loạn với ký ức hỗn độn.
Tô Lê Tư sở hữu ký ức của vô số lần xuyên không, đồng thời cũng mang ký ức của Nguyễn tiểu thư, đã đánh mất thân phận của chính mình, cũng chẳng thể nhớ rõ quá khứ và hiện tại, để rồi sau những lần phát bệnh, cô ta mất đi toàn bộ ký ức, trở thành một Tô Lê Tư chỉ còn nhớ mỗi cái tên của mình.
Ở thế giới cổ đại, cô ta là một phi tử bị người mình yêu xem như thế thân, cả gia đình trên dưới đều bị gán cho những tội danh vô căn cứ và xử trảm toàn bộ. Còn cô ta thì bị gài bẫy phá thai, bị giam vào lãnh cung, mặc cho các phi tần khác lăng nhục. Cô ta không dám trốn, bởi vì tro cốt của cha mẹ vẫn còn nằm trong tay hoàng thượng.
Nhưng đến cuối cùng, hũ tro cốt đó vẫn bị hất tung ra, rải đầy trước cổng thành, chịu giày xéo của vạn người.
Ở thế giới hiện đại, cô ta là một tiểu thư nhà giàu bị người yêu moi thận. Mọi cuộc gặp gỡ đều là một màn kịch lừa đảo. Người yêu cô ta đã nuốt trọn gia sản của cô ta, moi thận và mắt của cô ta để thay cho bạch nguyệt quang của hắn ta, rồi lại đạp lên danh tiếng của cô ta để lót đường cho ả đó.
Cuối cùng, cô ta trở thành một túi máu di động cho bạch nguyệt quang, bị giam cầm trong tầng hầm tối tăm không lối thoát.
Ở thế giới tiên hiệp, cô ta là một đại sư tỷ thanh cao thoát tục, được người người kính trọng, nhưng mọi thứ đã thay đổi kể từ khi sư tôn mang tiểu sư muội về.
Sư huynh cưng chiều tiểu sư muội, sư đệ ái mộ tiểu sư muội, sư tôn yêu thích tiểu sư muội, tất cả mọi người đều yêu thích tiểu sư muội. Còn tiểu sư muội lại xem cô ta như tình địch trong tưởng tượng, liên tục vu khống, hãm hại, để rồi cuối cùng khiến cô ta thân bại danh liệt.
Tất cả mọi người đều hoàn toàn thất vọng về cô ta, mà vị sư tôn mà cô ta hằng kính yêu thì đã chính tay moi đi linh căn của cô ta.
Cô ta là cô gái trong truyện vườn trường bị nam chính trùm trường bắt nạt, trêu đùa, chỉ vì một vụ cá cược mà cả đời bị hủy hoại.
Cô ta là con người trong truyện tận thế bị nam chính tang thi uy hiếp, nuôi nhốt, bị loài người xem là kẻ phản bội, bị tang thi coi như một món đồ chơi.
Cô ta là thiên kim thật trong truyện thiên kim thật giả, chịu đủ mọi tủi nhục, tất cả mọi người đều yêu thương thiên kim giả, kể cả người mà cô ta đã yêu rất lâu.
…………..
Thân thể cô ta chằng chịt vết thương, cô ta chết vì tình, cô ta như con thiêu thân lao đầu vào lửa, hết lần này đến lần khác giãy giụa trong cạm bẫy của tình yêu, để rồi cuối cùng bị bẻ gãy đôi cánh, hóa thành tro bụi.
Rõ ràng cô ta đã tuyệt vọng đến cùng cực, thế nhưng, mỗi khi nam chính quay đầu níu kéo, cô ta vẫn lựa chọn tha thứ.
Cô ta nói, bởi vì cô ta vẫn còn yêu hắn ta.
Trên màn hình, Tô Lê Tư được vị hoàng đế hối hận lập làm hoàng hậu, sinh cho hắn ta hai người con.
Được gã tổng tài bá đạo cứu ra khỏi tầng hầm, ôm chặt lấy cô ta xin lỗi, nói rằng mình đã bị bạch nguyệt quang lừa gạt, và hắn ta đã giết hết kẻ thù của cô.
Được sư tôn, sư đệ, sư huynh… những kẻ từng làm tổn thương cô hồi sinh, dùng thiên tài địa bảo để nuôi dưỡng cơ thể cho cô ta, rồi trưng ra những vết thương rỉ máu của bọn họ đã vì cô ta.
Cô ta bị gã trùm trường đã trưởng thành, sau khi hủy hoại mọi thứ của cô ta rồi cưới cô ta làm vợ, hắn ta nói rằng những tổn thương hắn ta gây ra sẽ dùng cả đời để bù đắp; cô ta bị con tang thi đã nảy sinh tình cảm con người ôm lấy, bá đạo nói rằng, chính cô ta đã cứu nó, cô ta phải chịu trách nhiệm; cô ta được cha mẹ và anh em từng hiểu lầm mình xin lỗi, nói rằng sau này sẽ là người một nhà, sẽ không bao giờ chia xa nữa…
Hết lần này đến lần khác cô ta bị tổn thương, rồi lại được bù đắp, và cũng hết lần này đến lần khác nói lời tha thứ—
“Quả nhiên, mình vẫn còn yêu anh ấy.”
“Có lẽ… nên cho anh ấy thêm một cơ hội nữa.”
“Mình không thể lừa dối trái tim mình được.”
“Mình không thể không để tâm đến anh ấy.”
“Anh ấy nợ mình nhiều như vậy, bù đắp cho mình là chuyện nên làm.”
………..
Rõ ràng cô ta đã hết lần này đến lần khác nói lời tha thứ, nhưng tại sao, trên màn hình game, Tô Lê Tư đang được công chúa Mary Sue ôm trong vòng tay, cô ta lại đang đẫm nước mắt, giãy giụa thốt lên—
“Tôi hận hắn ta! Tôi hận hắn ta! Tôi hận hắn ta!”
“Có chết cũng không tha thứ!”
Hết chương 126.
