Chương 127: Cừu Nhân Bản Dolly Chỉ Sống Được Tối Đa Sáu Năm


Chương 127: Cừu Nhân Bản Dolly Chỉ Sống Được Tối Đa Sáu Năm

 

Ninh Lạc vội vàng nuốt xuống tiếng kêu sắp bật ra khỏi miệng, tay hơi chống ra, tạo khoảng cách với cánh cửa, quay đầu lại tức giận trừng mắt nhìn Lộ Đình Châu.

 

Đôi mắt mèo tròn xoe của cậu khi trừng mắt lại càng tròn hơn, long lanh ngấn nước, đuôi mắt khóc đến ửng đỏ ẩm ướt, nốt ruồi nhỏ nơi khóe mắt kéo theo một vệt bóng mờ ảo dưới ánh đèn.

 

Lộ Đình Châu giơ tay, nhẹ nhàng che mắt cậu lại, một bóng đen phủ xuống, hơi thở nóng rực phả bên cổ Ninh Lạc, làm cậu khẽ run lên.

 

Lộ Đình Châu: “Tiểu Lạc, đừng nhìn anh bằng ánh mắt đó.”

 

Ninh Lạc cảm nhận được ẩn ý trong lời anh, cậu nuốt nước bọt, hoảng hốt vội vàng nhắm mắt lại.

 

【Mình thật sự đã cống hiến quá nhiều cho tổ chức rồi!】

 

Lộ Đình Châu bật cười khe khẽ, giọng nói cũng vừa nhẹ vừa nhanh, như lông vũ lướt qua tim: “Vậy thì cống hiến thêm chút nữa đi.”

 

Ninh Lạc: “Anh nói gì… ưm——”

 

Lại bị hôn tiếp.

 

Sự mạnh mẽ của Lộ Đình Châu đối với cậu chỉ vào những lúc thế này mới thể hiện rõ ràng nhất, bàn tay giữ chặt lưng cậu ép sát vào lồng ngực mình, không cho phép cậu né tránh chút nào, từng chút từng chút chiếm đoạt hơi thở của cậu, đầu ngón tay bóp cằm cậu, không cho cậu khép môi, chỉ có thể bị buộc phải đón nhận.

 

Ninh Lạc cảm thấy đầu lưỡi mình bị mút đến tê dại, có ảo giác như sắp bị anh nuốt chửng vào bụng, người cậu mềm nhũn không ngừng trượt xuống, lại được cánh tay vòng qua eo giữ chặt, ép lên cánh cửa.

 

Trong cơn mơ màng, hình như cậu nghe thấy giọng Chu Kiệu bên ngoài, cậu ấy đang giải thích với mọi người tại sao Lộ Đình Châu không ra, lẫn trong đó là những tiếng nói chuyện vụn vặt khác, như tiếng ve kêu mùa hạ, từng tiếng từng tiếng chui vào màng nhĩ cậu.

 

Theo một nhịp điệu rất đều đặn.

 

………….

 

Giữa lúc đó, điện thoại của Ninh Lạc có reo lên một lần, Lộ Đình Châu nhìn qua, hỏi cậu: “Em có nghe không?”

 

Ninh Lạc không thể tin nổi mà trợn tròn mắt nhìn anh, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Lộ Đình Châu. Lộ Đình Châu cũng không né không tránh, thậm chí còn lắc lắc màn hình điện thoại đang reo trước mặt cậu, khóe miệng khẽ nhếch lên.

 

Ninh Lạc giật mình nhận ra anh đang nghĩ gì, cậu hét lên: “Nghe cái đầu anh á! Lộ Đình Châu! Nếu anh dám nghe, qua giờ ngọ em sẽ cho người chém đầu anh!”

 

Lộ Đình Châu: “Anh chỉ đùa thôi, đừng giận.” Lộ Đình Châu thuận theo ý cậu, đặt điện thoại xuống, tóc mái rủ xuống che nửa đôi mắt đen láy, hẹp dài của mình, hôn lên môi Ninh Lạc như để an ủi.

 

【Anh nghĩ em sẽ tin à? Nếu anh không có ý đồ gì khác thì em vặt đầu mình xuống cho anh đá bóng luôn!!】

 

Ninh Lạc căm hận nghĩ.

 

Quả nhiên, bình thường tỏ ra tử tế bao nhiêu, đến lúc này cũng lột lớp mặt nạ ra thôi, để lộ bản chất cầm thú đội lốt con người của anh hết sức rõ ràng.

 

Nhưng nghĩ lại thì, gu của cậu lại chính là kiểu này, nên bị anh nắm trong lòng bàn tay.

 

… Không cứu nổi nữa rồi, đáng ghét.

 

【Nhưng mình cứ dễ dàng bỏ qua cho Lộ quý phi thế này, chẳng phải là quá nuông chiều anh ấy rồi sao?】

 

Lộ Đình Châu nghe thấy tiếng lòng cậu lầm bầm trách móc mình, nói nửa ngày trời cuối cùng cũng tự thuyết phục được bản thân, nụ cười trên môi càng sâu, nhịn không được muốn hôn cậu thêm nữa.

 

Hương gỗ thanh nhã thoang thoảng hòa quyện với mùi hoa ngọc lan dịu nhẹ, bao bọc lấy hai người.

 

Ninh Lạc cảm thấy bản thân mình từ trong ra ngoài đều là mùi của anh.

 

Ngay cả sau khi tắm rửa xong cũng không thể nào xua tan được.

 

Cậu uể oải ngồi trên giường, thầm nghĩ nhiệm vụ lần này của mình coi như hoàn thành rồi nhỉ? Tinh thần hy sinh quên mình như vậy, ngoài cậu ra thì còn ai làm được vậy nữa chứ!

 

“Hình như Hướng Bặc Ngôn gọi không được nên đã gởi cho em khá nhiều tin nhắn.” Lộ Đình Châu nhặt điện thoại từ dưới đất lên, đưa cho Ninh Lạc.

 

Nhắc tới chuyện này là lại tức! Ninh Lạc bật dậy giật lại điện thoại trong tay anh: “Anh còn mặt mũi mà nhắc đến nữa hả? Anh cái đồ đàn ông máu lạnh vô tình, cả đời này em cũng sẽ không tha thứ cho anh!”

 

Lộ Đình Châu: “Vậy kiếp sau em đừng tính toán với anh nữa, được không?” Lộ Đình Châu thở dài, tranh thủ liếc qua tin nhắn của Chu Kiệu rồi trả lời.

 

【 Chờ chút nữa rồi nói sau, tôi đang bị mắng đây. 】

 

Chu Kiệu nhìn mà mắt đầy dấu chấm hỏi: ??

 

Cậu ta nhìn tin nhắn Lộ Đình Châu gửi tới, lần đầu tiên cảm nhận được thế nào gọi là trạng thái cảm xúc cực kỳ ổn định.

 

Thật là khó tin.

 

Hướng Tư Kỳ hỏi: “Vậy thầy Lộ có còn đến không?”

 

Chu Kiệu: “Chắc là không đến nữa đâu, nghe ý anh ấy chắc là Tiểu Lạc không khỏe.”

 

Tào Cẩn Lưu và mấy người khác nghe vậy thì biết là Ninh Lạc đã thực hiện hoàn hảo kế hoạch trì hoãn rồi.

 

Hướng Bặc Ngôn nhắn tin cho Ninh Lạc để khen ngợi.

 

【Phì Trạch Khoái Lạc thủy: Ha hả.】

 

【Phì Trạch Khoái Lạc thủy: Cậu nhớ đấy, tôi chỉ dũng cảm lần này thôi đó.】

 

Thêm một lần nữa cậu sẽ tan vỡ mất, tan vỡ theo nghĩa đen.

 

Hướng Bặc Ngôn cảm thấy tình hình này có gì đó không đúng:【Rốt cuộc thì cậu đã làm thế nào để giữ chân anh ấy vậy? Không phải là lấy cớ bị bệnh? Hoặc là ban ngày mệt quá nên người khó chịu chứ?】

 

Ninh Lạc gửi tới một loạt dấu hỏi: 【???? Cần cậu phải dạy chắc! Cậu nghĩ tôi không nghĩ ra được mấy cái cớ này à?】

 

【Hướng Bặc Ngôn: Chọc trúng chỗ nhạy cảm rồi hả? Sao lại tự ái thế? Nói chuyện chính đi, Lộ Đình Châu còn có khả năng ra ngoài không?】

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Đừng nói chuyện với tôi, tôi ghét đàn ông! Nói nữa là tôi chặn đó!】

 

【Đối phương đã chuyển khoản cho bạn 666.66 tệ.】

 

【 Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Tuyệt đối sẽ không ra ngoài nữa, cậu yên tâm. 】

 

【 Hướng Bặc Ngôn: Chặn hả? [Mỉm cười] 】

 

【 Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Xem cậu nói kìa, cho dù quan hệ của chúng ta có xa cách đến đâu, chỉ cần một bao lì xì là có thể trở về như lúc ban đầu [Hoa hồng] [Hôn gió] 】

 

Hướng Bặc Ngôn lười để ý đến Ninh Lạc nữa, gã ta nhìn chằm chằm vào địa điểm giao dịch mà mình đã lần mò theo dõi Tiền Đa Đa mới có được, hỏi: “Lần này qua đó thế nào đây?”

 

Đinh Đãng Mậu cố tình muốn thể hiện trước mặt cư dân mạng, hôm qua hắn ta đã biết chuyện Ninh Lạc trèo tường lên hot search, cư dân mạng còn rất ăn ý cắt bỏ đoạn sau, chỉ để lại động tác mượt mà như nước chảy mây trôi của cậu.

 

Đinh Đãng Mậu lùi lại mấy bước, nói: “Để tôi trèo lên trước rồi đón các cậu.”

 

“Ấy, khoan đã, cậu chờ chút!” Hướng Tư Kỳ định cản lại, nhưng không kịp nữa rồi.

 

Đinh Đãng Mậu lao người nhảy lên.

 

Rồi lại trượt dài từ trên tường xuống, như một con thạch sùng dẹt lép hề hước.

 

Mọi người: “…”

 

Tào Cẩn Lưu vội vàng quay đầu che mặt, cố nén cười.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Đinh Thiệu Ý thì nhíu mày.

 

Không trèo qua được à? Sao còn không bằng một nửa thực lực của anh Tiểu Lạc vậy?

 

[ Tên này không phải là muốn bắt chước Lạc Bảo hôm qua để tỏ ra ngầu lòi đó chứ? ]

 

[ Kiến thức nóng hổi đây, cừu nhân bản Dolly chỉ sống được tối đa sáu năm thôi.]

 

[ Ngài Đinh à, ABO của ngài đã phân hóa xong, ngài được phân hóa thành SB.]

 

[ Đừng nói vậy chứ, dù gì ngài Đinh cũng là cao phú soái mà: Cao tuổi, Trí tuệ hạn chế và Soái ca xúi quẩy đó.]

 

[ Hahahahahaha, các người cũng không tha cho hắn ta à?]

 

Danh tiếng của Đinh Đãng Mậu trên mạng đã tụt dốc không phanh, rơi xuống đáy vực, ai thấy cũng ghét, cũng khinh bỉ.

 

Người đại diện của hắn ta hoàn toàn không dám nói cho hắn ta biết, Đinh Đãng Mậu vẫn ảo tưởng lần này cũng giống như trước đây, không phải chuyện gì to tát, chỉ cần gửi thư của luật sư đến hù dọa bọn họ một phen là xong.

 

Đinh Đãng Mậu nghe thấy tiếng cười khúc khích đứt quãng sau lưng, mặt đỏ bừng lên: “Vừa rồi không tìm đúng điểm tựa, để tôi thử lại lần nữa.”

 

Một lát sau: “Thử lại lần nữa! Chắc chắn sẽ thành công!”

 

“Lại thêm một lần nữa!”

 

Hướng Bặc Ngôn nhìn hắn ta cứ trượt lên trượt xuống, bĩu môi: “Cứ như đang lau dọn vệ sinh ấy, cầm quần áo lau còn sạch hơn.”

 

Hắn ta nghe thấy, thẹn quá hóa giận, lần cuối cùng dùng sức thật mạnh!

 

Mọi người nghe thấy một tiếng “RẦM” thật lớn vang lên trong sân, sau đó là tiếng Đinh Đãng Mậu đau đớn hít hà nhưng vẫn không quên làm màu: “Cũng may, không cao lắm, các cậu tự mình trèo thử xem.”

 

Mọi người lại đồng loạt nhất trí trầm mặc.

 

Không phải chứ, người anh em, nếu anh không tiếp ứng cho người khác thì trèo vào làm cái chi? Chờ người khác kéo một cái là được rồi mà?

 

Rốt cuộc thì đến bao giờ mấy người hay làm màu mới bị bắt nhỉ? Đúng là chịu hết nổi rồi.

 

Chu Kiệu không nhịn được nhắn tin cho Lộ Đình Châu: 【Anh Lộ, anh không đến là bỏ lỡ một màn náo nhiệt rồi.】

 

【Lộ: Cậu cứ để hắn ta thể hiện thêm đi, tôi còn có thể bỏ lỡ nhiều màn náo nhiệt hơn nữa.】

 

Lộ Đình Châu đang trả lời tin nhắn bên kia, gõ chữ từ tốn, đột nhiên nói: “Đừng động đậy.”

 

“Hả?” Ninh Lạc co rúm người lại, cậu vẫn đang nghĩ xem nhiệm vụ của nhóm mình hoàn thành thế nào rồi, ngẩng đầu khó hiểu nhìn anh.

 

Sau đó, bàn tay Lộ Đình Châu vẫn luôn nắm tay cậu chợt buông lỏng, hai ngón tay vòng quanh ngón áp út tay trái của cậu, nhẹ nhàng vuốt ve.

 

Ninh Lạc đẩy đẩy anh: “Anh làm gì thế, nhột quá.”

 

Lộ Đình Châu ước lượng kích cỡ, cảm thấy chắc là vừa vặn, để Ninh Lạc không nhận ra, anh không trả lời mà hỏi ngược lại: “Anh còn chưa hỏi em, tối nay em định làm gì.”

 

Quả nhiên đã thành công chuyển hướng sự chú ý của Ninh Lạc, cậu lại bắt đầu có những hành động nhỏ mà Lộ Đình Châu rất quen thuộc, ví dụ như đầu tiên là lảng tránh ánh mắt, không dám nhìn thẳng vào anh, sau đó bắt đầu gãi má, rồi sờ mũi, cuối cùng lại nhìn thẳng vào anh, vênh mặt chất vấn, bắt đầu đổ lỗi: “Hôm nay em có tám tiếng đồng hồ không ở cùng anh, tám tiếng lận đó! Em muốn hôn anh một cái thì có gì sai sao? Chẳng lẽ anh chê em phiền, cảm thấy em quá bám người?”

 

Ngay cả khi không cần nghe tiếng lòng của Ninh Lạc, Lộ Đình Châu cũng có thể nhìn ra được mấy chữ to đùng trong mắt cậu:

 

—— Nếu dám gật đầu, anh cứ chờ chết đi.

 

Toàn bộ quy trình đều là công thức vô cùng quen thuộc, giống như Lộ Đình Châu viết chữ “Giải” trên giấy thi, rồi đợi tờ giấy tự điền đáp án chuẩn vào vậy.

 

Lộ Đình Châu cũng đã tìm ra đáp án chuẩn của mình, anh đặt điện thoại xuống, ghé sát lại hôn lên chóp mũi Ninh Lạc, một cái chạm thoáng qua nhồn nhột: “Mới tám tiếng thôi sao, anh lại cảm thấy qua lâu lắm rồi, lúc nào cũng muốn đi tìm em. Hình như vẫn là anh phiền hơn một chút.”

 

Ninh Lạc khoanh tay, hất cằm liếc hắn một cái, vẻ mặt kiêu kỳ: “Câu trả lời cũng tạm được, coi như anh miễn cưỡng qua ải.”

 

Lộ Đình Châu khẽ mỉm cười.

 

Người nào đó đã hoàn toàn quên mất hành động kỳ lạ vừa rồi của anh.

 

“Cốc cốc.”

 

Có tiếng gõ cửa phòng.

 

“Muộn thế này rồi còn ai đến nhỉ?”

 

Lộ Đình Châu đứng dậy: “Để anh ra mở cửa.”

 

Anh mở hé cửa, đứng đó nói chuyện với người bên ngoài, hoàn toàn che khuất tầm nhìn của Ninh Lạc.

 

Sau đó nhanh chóng đóng cửa lại, trong tay lại có thêm một túi ni lông.

 

Ninh Lạc: “Ai vậy, anh cầm cái gì thế?” Cậu nhận lấy xem thử, “Sao lại là một túi thuốc?”

 

Lộ Đình Châu: “Ừm, anh nói với tổ chương trình là tối nay em ăn linh tinh bị đau bụng, người không khỏe.”

 

Ninh Lạc: “… Anh lại lấy em ra làm bia đỡ đạn?”

 

“Chẳng lẽ em không cảm thấy lý do này là hợp lý nhất sao?” Lộ Đình Châu hỏi ngược lại.

 

Ninh Lạc nghĩ đến hình tượng ham ăn của mình trong mắt mọi người, đành ấm ức ngậm miệng.

 

【Sao anh với Hướng Bặc Ngôn lại cùng tần số não thế? Chẳng lẽ chỉ có mình em là người không bình thường nhất à?】

 

Lộ Đình Châu mỉm cười.

 

Rất tốt, cái anh thích lại chính là điểm không bình thường này.

 

Điện thoại của hai người lần lượt rung lên.

 

Lấy ra xem, là bằng chứng mà hai bên gửi tới.

 

Ninh Lạc dùng hai ngón tay phóng to ảnh ra xem, quả nhiên nhìn thấy Tiền Đa Đa ăn mặc bảnh bao đang buôn bán đồ cổ, cậu chú ý đến mái tóc của hắn một chút, buột miệng nói: “Đây là dùng bao nhiêu keo xịt tóc để ra oai thế này? Muỗi mà đậu lên chắc cũng phải xoạc chân mất.”

 

Hắn Tiền Đa Đa vừa thỏa mãn cơn nghiện diễn xuất bỗng hắt xì một cái thật mạnh.

 

Ủa, có phải crush đang nghĩ đến mình không ta? Tốt quá! Mặc dù thời tiết nóng nực như thế này thì bản thân cần phải lạnh lùng một chút, nhưng vẫn mong được làm chàng trai hệ cún của crush hơn.

 

Đinh Thiệu Ý gửi một tin nhắn thoại đến: “Anh Tiểu Lạc, anh xem thông báo trên điện thoại đi, chúng ta đã hoàn thành bước này rồi, việc còn lại chỉ cần nộp bằng chứng cho sở cảnh sát nữa là được, sáng mai mười giờ sở cảnh sát mới làm việc, chúng ta nhất định phải nhanh hơn nhóm kia mới có thể được cộng điểm.”

 

Trong đầu Ninh Lạc tự động bỏ qua hết mọi nội dung, chỉ còn lại câu “10 giờ mới làm việc”. Cậu mang một bụng oán niệm, gõ chữ lia lịa:

 

【Mười giờ? Bọn họ đều là hoàng tử công chúa hết hay sao mà tận mười giờ mới đi làm? Mười giờ anh đã dậy quét xong tám con phố, đi nhập hàng bán sức lao động được hai tiếng rồi! Vậy mà vẫn có người ngủ à? Chúc tất cả các người đều lăn từ trên giường xuống đất! Đặc biệt là Tiền Đa Đa, mau xuống đất làm việc cho tôi!】

 

【Hướng Bặc Ngôn: Ninh Lạc, cậu thật là không hiểu chuyện! Đạo diễn Tiền đã nói rồi, chúng ta đã kích hoạt điểm mấu chốt của nhiệm vụ, ngày mai được nghỉ, cho chúng ta thời gian đi báo cảnh sát.】

 

【Đối phương đã thu hồi một tin nhắn, đoán xem đã nói gì nào?】

 

【Phì Trạch Khoái Lạc thủy: Đạo diễn Tiền, xin lỗi, vừa rồi là tôi làm màu hơi quá, tôi vẫn còn có được ngày nghỉ ngày mai chứ?】

 

Hết chương 127.

 

Chú thích:

  • Phân hóa thành SB: SB là một từ lóng trên mạng của Trung Quốc. Nó là viết tắt của “傻逼” (shǎbī), một từ chửi thề khá nặng, có nghĩa là “thằng ngu” hoặc là “đồ ngu”. Trong văn hoá mạng Trung Quốc, từ SB có thể dùng để ám chỉ một người có hành động hoặc lời nói kì lạ, không bình thường.

Chương 127: Cừu Nhân Bản Dolly Chỉ Sống Được Tối Đa Sáu Năm

Ngày đăng: 8 Tháng 4, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên