Chương 128: Lộ Đình Châu Đã Nhận Bao Lì Xì Của Bạn

 

Chương 128: Lộ Đình Châu Đã Nhận Bao Lì Xì Của Bạn

 

Phản hồi của Tiền Đa Đa cho việc này chỉ có hai chữ “Ha hả”.

 

【 Đừng thu hồi, tôi thấy rồi. Coi tôi không có trong nhóm à? 】

 

Ninh Lạc nhẫn nhục chịu đựng, cậu co được dãn được: “Đạo diễn Tiền, hai chữ ‘ha hả’ của ngài quả thực như một tia sáng xuyên thủng màn đêm u tối, mang theo sức mạnh chưa từng có đánh thức linh hồn đang say ngủ của tôi, xua tan mây mù trong tôi, rải đầy ánh sáng vàng rực rỡ vào tâm hồn tôi, từ nay trở về sau, tất cả nam chính tiểu thuyết cứu rỗi có giọng nói trầm ấm đều sẽ có gương mặt ngài.”

 

Cư dân mạng theo biểu cảm cạn lời của Tiền Đa Đa mà nhìn thấy đoạn chat.

 

[ Để ngày mai được dậy muộn, Lạc Bảo nhà chúng ta cũng không cần mặt mũi nữa rồi ]

 

[ Câu cuối cùng! Tôi chịu hết nổi rồi, tôi không thể nhìn thẳng vào nam chính trong tiểu thuyết được nữa.]

 

[ Văn chương của Ninh Lạc như nấm trong nồi nhà tôi vậy, nửa sống nửa chín, lại còn có độc.]

 

【 Tiền Đa Đa: Thôi thôi thôi, tôi đồng ý cho cậu nghỉ không được chắc, đừng làm tôi buồn nôn nữa.】

 

Ninh Lạc đang định reo hò thì lại thấy Đinh Thiệu Ý lên tiếng:【 Anh ơi, cho nghỉ cũng vô dụng thôi, đừng quên chỉ có nhóm đến sớm nhất mới được cộng điểm. 】

 

Tim Ninh Lạc run rẩy, thăm dò hỏi: 【 …… Vậy thì sao? 】

 

【 Tào Cẩn Lưu: Vậy thì, anh có thể ngủ được hai tiếng, bốn giờ sáng chúng ta dậy, canh chừng lẫn nhau.】

 

Ninh Lạc tức muốn điên: “Chăm chỉ vừa thôi! Đây không phải chăm chỉ thì là cái gì? Tiền Đa Đa, lòng dạ anh thật thâm độc!”

 

Lộ Đình Châu hỏi: “Chăm chỉ làm gì?”

 

Ninh Lạc tắt mic, vô cùng cảnh giác: “Không có gì, chuyện xã hội, anh đừng hỏi thăm.”

 

Lộ Đình Châu nhướng mày, hỏi cậu: “Em đề phòng anh?”

 

“Em chính là đề phòng anh đấy.” Cậu bĩu môi.

 

Lộ Đình Châu gật đầu, tức đến bật cười: “Được.”

 

【 Đùa chắc, em có thể để anh moi tin được à? Em là cái loại não yêu đương ngốc nghếch đó sao? 】

 

Lộ Đình Châu nhìn điện thoại, nói: “Bọn họ bảo tối nay không ngủ.”

 

Ninh Lạc: “Hả? Sao bọn họ còn chăm chỉ hơn cả chúng ta vậy?”

 

Cậu nhìn Lộ Đình Châu ngẩng đầu, ánh mắt anh như cười như không, ngượng ngùng ngậm miệng lại.

 

【 …… Được rồi, em chính là loại người đó đó.】

 

Cậu đồng bộ tin tức này vào nhóm chat, lập tức khiến mọi người kêu gào thảm thiết.

 

 

 

【 Tào Cẩn Lưu: Đừng! Tôi vẫn còn là trẻ con đó, bông hoa của tổ quốc cần phải nghỉ ngơi mới cao được! 】

 

【 Đinh Thiệu Ý: Không được, em vẫn còn đang tuổi ăn tuổi lớn mà. 】

 

【 Hướng Bặc Ngôn: Chăm chỉ cái gì mà chăm chỉ! Nhóm bọn họ có phải từng tự mình dầm mưa, nên cũng muốn xé nát ô của người khác không? 】

 

【 Ninh Lạc: Đáng ghét, muốn chết quách đi cho rồi! Lên thiên đường trước tất cả mọi người một bước, cho bọn họ chăm chỉ chết luôn đi.】

 

Tiền Đa Đa nhìn đoạn chat trong nhóm, vô cùng hài lòng với thế tiến thoái lưỡng nan của tù nhân mà hắn tạo ra.

 

Chăm chỉ đi chăm chỉ đi, tất cả đều mang traffic về cho tôi nào!

 

Tập phát sóng này nên đặt tiêu đề là gì nhỉ? Hay là gọi: “Tập thể các thành viên thức trắng đêm canh đồn cảnh sát vì điều gì”.

 

Ninh Lạc mở nhóm chat lớn tám người bọn họ, gửi một tin nhắn thoại qua: “Ấy không được, tôi ốm nên mệt quá, tôi phải đi ngủ trước đây, mọi người cứ chăm chỉ đi nhé, ngủ ngon.”

 

Hướng Bặc Ngôn vừa định nói cậu nhóc này thường xuyên thức đêm mà sợ cái này à? Thì nghe thấy Đinh Thiệu Ý đột nhiên nói với mọi người “Em cũng phải đi ngủ, em còn đang tuổi lớn mà”, gã ta đột nhiên lóe lên một ý tưởng, hiểu ra, liền vội vàng nói liên thanh: “Đúng vậy, mọi người cứ chăm chỉ đi, chúng tôi đều là những người lười biếng, điểm cộng này không cần cũng được.”

 

Hình như Chu Kiệu đã nghe lọt tai lời gã ta nói, suy nghĩ một hồi rồi gật đầu: “Vậy tôi cũng nghỉ sớm chút, người tôi yếu, không thể thức đêm được.”

 

Hướng Tư Kỳ nói tiếp ngay: “Tôi tập gym quanh năm, sinh hoạt điều độ, thức đêm không được đâu, chịu không nổi.” Nói xong còn ngáp một cái.

 

Hướng Bặc Ngôn thấy đối phương tin là thật, thầm nghĩ phen này ổn rồi, vội vàng báo cáo tình hình thực tế cho Ninh Lạc.

 

Ninh Lạc giơ ngón tay cái với gã ta, quay đầu hỏi Lộ Đình Châu: “Anh không ngủ à?”

 

“Lát nữa anh ngủ.” Lộ Đình Châu nói.

 

“Không được, anh phải ngủ ngay bây giờ!” Ninh Lạc cưỡng ép ấn anh xuống giường, lấy chăn đè lại, “Em tắt đèn đây, anh mau nghỉ ngơi đi.”

 

“Được rồi, ngủ ngon.”

 

“Ngủ ngon ngủ ngon!”

 

Ninh Lạc tắt đèn, nói ngủ ngon xong liền trùm chăn kín đầu, chỉnh độ sáng điện thoại xuống mức thấp nhất, lén lút mở khung chat lên.

 

【 Ninh Lạc: Bên tôi ngủ rồi. 】

 

【 Hướng Bặc Ngôn: Bên tôi cũng ngủ rồi.】

 

【 Tào Cẩn Lưu: Em đang ở trong toilet, nhưng anh Tiểu Kiệu chắc chắn là ngủ rồi. 】

 

Đinh Thiệu Ý ở một mình một phòng, Đinh Đãng Mậu ở cùng Hướng Bặc Ngôn và Hướng Tư Kỳ.

 

【 Tào Cẩn Lưu: Quá hoàn hảo! Chắc chắn là bọn họ đã bị kỹ năng diễn xuất siêu đẳng của chúng ta lừa rồi. 】

 

Ninh Lạc cũng cảm thấy mọi thứ đều rất hoàn hảo, cho đến ba giờ sáng, cậu thử gửi một bao lì xì vào nhóm lớn.

 

【 Hướng Tư Kỳ đã nhận bao lì xì của bạn. 】

 

【 Đinh Thiệu Ý đã nhận bao lì xì của bạn. 】

 

【 Hướng Bặc Ngôn đã nhận bao lì xì của bạn. 】

 

【 Chu Kiệu đã nhận bao lì xì của bạn. 】

 

【 Lộ Đình Châu đã nhận bao lì xì của bạn. 】

 

……

 

Bảy bao lì xì, hết sạch trong vòng năm giây.

 

Mấy người kia thì không nói, nhưng mà cái dòng 【 Lộ Đình Châu đã nhận bao lì xì của bạn 】 là cái quái gì vậy?!!

 

Ninh Lạc bật tung chăn ra: “Lộ Đình Châu!!”

 

Trong bóng tối truyền đến giọng nói bực bội của Lộ Đình Châu: “Chậc, tay nhanh hơn não rồi.”

 

Ninh Lạc lập tức lao tới, túm vai anh lắc mạnh: “Không phải anh nói đi ngủ rồi sao? Anh là đồ lừa đảo!”

 

Lộ Đình Châu tự biết mình đuối lý, không dám phản kháng, bị lắc mấy cái thì mái tóc đen rối bù, anh nghiêng ngã cầm lấy điện thoại đã giảm độ sáng màn hình xuống thấp nhất, cố gắng thuyết phục Ninh Lạc: “Em nghĩ theo hướng tích cực đi, anh giật được cũng coi như tay trái đổi tay phải, giúp em vớt vát lại chút tiền mà.” Nói rồi anh đột nhiên khựng lại, im lặng vài giây: “Ừm, 0.05 tệ…… Em gửi bao lì xì bao nhiêu tiền?”

 

Ninh Lạc ngồi trên người anh, từ trên cao trừng mắt nhìn anh: “Năm tệ! Anh mới giật được năm xu, sao vận may của anh tệ thế? Không phải anh chơi rút thẻ trong game rất may mắn sao?”

 

Lộ Đình Châu á khẩu, không nói nên lời.

 

Anh bắt đầu nghi ngờ vận may của mình có phải là có thời hạn hay không.

 

Ninh Lạc tiếc nuối mặc niệm cho năm tệ đã mất của mình, không bao giờ muốn tin tưởng nữa: “Lần sau em mà mở lòng lần nữa, chính là lúc em được người ta khám nghiệm tử thi.”

 

Trong nhóm đã bắt đầu công khai lên án lẫn nhau.

 

【 Hướng Bặc Ngôn: Năm tệ? Ninh Lạc, cậu đừng có keo kiệt quá thế chứ.】

 

【 Tào Cẩn Lưu: Không phải nói đều đã ngủ hết rồi sao? Các người đúng là đồ lừa đảo. 】

 

【 Chu Kiệu: Mất trí nhớ rồi, quên mất là nói đi ngủ trước trong nhóm nào.】

 

【 Hướng Tư Kỳ: May mà tôi chưa ngủ, không bao giờ tin tưởng các người nữa…… 】

 

【 Đinh Đãng Mậu: Tôi mặc kệ các cậu, dù sao tôi cũng phải đi ngủ. 】

 

【 Ninh Lạc: Thật ra tôi cũng không trụ nổi nữa rồi, haiz, không trêu mọi người nữa, ngủ thật đây. 】

 

Sau đó là đầy màn hình những câu chat kiểu “Muộn rồi mau nghỉ ngơi đi”, “Thức đêm mặt sẽ xấu lắm đó”, cuối cùng là tất cả mọi người đều nói ngủ ngon.

 

Khoảng hơn ba giờ hai mươi, Tào Cẩn Lưu nghĩ muộn thế này chắc chắn ổn rồi, vung tay gửi một bao lì xì 500 tệ.

 

Lần này còn nhanh hơn, mới ba giây đã hết sạch.

 

Thậm chí còn nhận lại một loạt, “Ông chủ hào phóng”.

 

【 Tào Cẩn Lưu: …… Trai làng Nam Thôn bắt nạt tôi não ngắn. 】

 

Bọn họ cứ thế lặp đi lặp lại mấy vòng, từ ba giờ sáng lăn lộn đến năm giờ, số tiền bao lì xì càng lúc càng lớn. Miệng thì ai cũng nói muốn ngủ, nhưng mà cướp bao lì xì thì không hề nương tay, gây áp lực không nhỏ cho đối thủ cạnh tranh.

 

Gần 24 tiếng đồng hồ không ngủ, cộng thêm 8 tiếng lao động chân tay và một số hoạt động thể chất bổ sung khác, Ninh Lạc đã bắt đầu âm u bò trườn, cậu buồn ngủ đến mức như có hai người đàn ông lực lưỡng nặng 150kg treo trên mí mắt tập xà đơn, đầu mà gục xuống là có thể cắm thẳng xuống âm phủ được luôn.

 

Cậu cố sức vỗ vỗ Lộ Đình Châu, gọi anh dậy: “Nhanh, em biết anh chưa ngủ, mau kể chuyện cười cho em vui đi.”

 

Thực ra Lộ Đình Châu đã ngủ rồi, lại bị cưỡng chế khởi động lại: “……”

 

Giây phút này, nội dung trong sách giáo khoa Ngữ Văn nhiều năm trước như đánh trúng vào giữa trán: Hoài Dân cũng chưa ngủ.

 

Anh nhắm mắt, giữ lấy bàn tay đang vỗ loạn xạ của Ninh Lạc, nghĩ một lát rồi nói: “Không có chuyện cười, kể cho em một chuyện ngồi lê đôi mách, về hắc hóa giam cầm.”

 

Rất nhanh, Ninh Lạc đã lập tức tỉnh táo lại, tràn đầy nhiệt huyết: “Anh nói đi anh nói đi!”

 

Lộ Đình Châu chậm rãi kể, giọng nói mệt mỏi: “Tổng tài có một ánh trăng sáng trong lòng, người mà anh ta yêu tha thiết nhưng không thể có được, không thể chịu đựng dục vọng nảy sinh trong lòng nên đã giam cầm đối phương, ba năm sau, người đó mới được cứu.”

 

Ninh Lạc nhoài người qua: “Sau đó thì sao?”

 

Lộ Đình Châu: “Sau đó, người đó hỏi tổng tài là có thể cấp cho anh ta giấy chứng nhận thực tập được không, cậu ta không chấp nhận khoảng thời gian trống trong hồ sơ của mình.”

 

Ninh Lạc im lặng hồi lâu rồi nói: “Chuyện ngồi lê đôi mách này của anh nghe vào tuy có hơi vô lý, nhưng mà cũng có chút hợp lý, hợp lý mà lại mang theo chút gì đó rất quen thuộc.”

 

Lộ Đình Châu gật đầu: “Đương nhiên, cái đồng nhân văn này đang treo ở khu vực tinh hoa trong Super Topic couple chúng ta đấy. Em không thấy tính cách của nhân vật ánh trăng sáng đó rất sát với nguyên tác sao?”

 

“……” Ninh Lạc nhất định phải thay mặt fan nói lời bọn họ muốn nói, “Anh có thể tránh xa cuộc sống của fan một chút được không?”

 

Lộ Đình Châu phát ra tiếng “Ưm” khẽ khàng trong khoang mũi, giọng nhẹ bẫng, lại sắp ngủ thiếp đi: “Không thể, bọn họ viết hay mà.”

 

Cuối cùng Ninh Lạc thực sự không chịu nổi nữa, cũng không muốn nghe thêm thứ gì kỳ quái gì từ miệng Lộ Đình Châu nữa, cậu nói với Hướng Bặc Ngôn và những người khác: 【 Tôi không được rồi, tôi thực sự phải đi ngủ rồi 】

 

【 Tào Cẩn Lưu: Thật ra em cũng muốn ngủ rồi…… 】

 

Hai tên cuồng điểm cộng còn lại vẫn đang do dự.

 

Ninh Lạc cố gắng thuyết phục: 【 Các cậu nghĩ xem, không phải chỉ là cộng điểm thôi sao? Cộng điểm làm sao sướng bằng đi ngủ? Mai nghỉ phép mà! Chúng ta chỉ cần nộp vật chứng trước khi đồn cảnh sát tan làm là được, có thể ngủ một giấc đến khi tự tỉnh, không sướng sao? 】

 

Hướng Bặc Ngôn và Đinh Thiệu Ý như được khai sáng: Đúng vậy, cộng điểm làm sao sướng bằng đi ngủ?

 

Nằm yên làm người cá mặn mới là hình thái tiến hóa cuối cùng của thế giới này!

 

Lùi một bước trời cao biển rộng, nằm xuống một cái, thư thái cả người.

 

【 Ninh Lạc: Hơn nữa, bọn họ cứ gửi lì xì mãi, chúng ta nhận được nhiều thế rồi, chia cho bọn họ cũng không lỗ. 】

 

Đặc biệt là Đinh Đãng Mậu, để thể hiện hình tượng cậu ấm nhà giàu của mình, đã liên tục gửi lì xì lớn, sướng chết ai thì bọn họ không nói đâu.

 

【 Có lý có lý! 】 Mấy người lập tức nhất trí tán thành.

 

Đinh Thiệu Ý luôn cảm thấy có gì đó kỳ lạ, nhưng lại không nói ra được là cái gì.

 

Anh Tiểu Lạc đang tìm bug à? Như vậy, chẳng phải quy tắc của Tiền Đa Đa sẽ không còn là quy tắc nữa sao?

 

Hướng Bặc Ngôn suy nghĩ lại: 【 Không được, vậy chúng ta ngủ thì bọn họ chắc chắn cũng yên tâm ngủ theo, phải tạo chút áp lực tâm lý cho đối phương. 】

 

【 Tào Cẩn Lưu: Đừng dạy hư trẻ nhỏ.】

 

【 Hướng Bặc Ngôn: Câu này cậu nói với Ninh Lạc trước đi.】

 

【 Ninh Lạc: ? Tôi làm sao? Hay là tôi đưa điện thoại cho cậu, cậu giúp tôi cướp nhé? 】

 

【 Hướng Bặc Ngôn: Ý kiến hay, để tôi cướp! Các cậu đưa hết điện thoại cho tôi đi, nhanh nhanh nhanh. 】

 

【 Tào Cẩn Lưu: Anh đúng là đại thiện nhân, lì xì của em trông cậy vào anh cả! Lát nữa chia năm năm. 】

 

Ninh Lạc vừa hé cửa phòng một khe nhỏ, liền nghe thấy Lộ Đình Châu hỏi: “Em đi đâu đấy?”

 

Ninh Lạc có tật giật mình, nhanh chóng để lại một câu, “Em xuống lầu uống nước”, rồi vèo một cái chạy ra ngoài, nhẹ nhàng như mèo lẻn đến cửa phòng Hướng Bặc Ngôn, lén lút như đang giao dịch ngầm vậy.

 

Tiền Đa Đa nhìn thấy tất cả những điều này, mang đôi mắt thâm quầng đen kịt vừa nốc cạn cốc cà phê thứ năm, vừa nở nụ cười lạnh lùng đắc ý, như đã nắm chắc phần thắng: “Cứ chờ đấy, tất cả mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của tôi…… Ợ.”

 

Uống nhiều quá, ợ hơi cũng toàn vị đắng của cà phê đen.

 

Nhưng không sao, tất cả vì hiệu quả của chương trình, rất đáng giá!

 

Ninh Lạc về phòng, lao đầu lên chiếc giường lớn mềm mại, nghĩ đến việc mình có thể đi ngủ là hạnh phúc đến mức muốn rơi lệ.

 

【Chăn ấm nệm êm, đây chính là chi nhánh thiên đường mở tại nhân gian!】

 

Sau đó, cậu cọ cọ mấy cái rồi nép vào lòng Lộ Đình Châu, chỉnh lại tư thế để anh ôm mình, gối đầu lên vai Lộ Đình Châu rồi chìm vào giấc ngủ chỉ trong một giây.

 

Bọn họ thì sung sướng rồi, còn nhóm các anh trai thì như sắp phát điên.

 

Sau nhiều lần liên lạc với Lộ Đình Châu không thành công, cuối cùng Chu Kiệu cũng chấp nhận sự thật là đối phương đã ngủ, cậu ta cố gắng chống mí mắt lên tiếp tục kiên trì.

 

Người suy sụp hơn cả Chu Kiệu là Đinh Đãng Mậu, hắn ta trừng đôi mắt đỏ ngầu gửi bao lì xì thứ sáu trong đêm nay, sau khi vẫn bị giật sạch trong nháy mắt thì đã gần như sụp đổ.

 

Không phải chứ, các người huấn luyện chim ưng đó hả, sáu giờ sáng rồi đấy!!

 

Hắn ta hít một hơi thật sâu, bắt đầu tự an ủi: Không sao, đời người không phải là đấm một cái lại cho quả táo sao? Ngày tốt đẹp còn ở phía sau, ai nói táo sáu không phải là táo chứ?

 

Đinh Đãng Mậu cố nặn ra một nụ cười, đúng, cứ mỉm cười như vậy, rất tốt, hắn ta không hề tức giận, hắn ta là thiếu gia có tu dưỡng có tố chất, sẽ không dễ dàng nổi nóng.

 

Hắn ta duy trì nụ cười hoàn hảo của mình, kéo cửa nhà vệ sinh ra.

 

Trong bóng tối, hắn ta bốn mắt nhìn nhau với Hướng Bặc Ngôn đang ôm bốn chiếc điện thoại điên cuồng bấm bấm bấm giật bao lì xì bên trong.

 

Mà cái gã ta vừa giật chính là bao lì xì hắn ta vừa gửi.

 

Đinh Đãng Mậu: ?

 

Đinh Đãng Mậu: !!!

 

Hướng Bặc Ngôn giơ tay lên, nuốt nước bọt cái ực: “Tôi có thể giải thích……”

 

“Các người dám chơi tôi à???” Đinh Đãng Mậu hét lên một tiếng giận dữ, sóng âm suýt chút nữa thì thổi bay cả tóc mái của Hướng Bặc Ngôn.

 

Hướng Tư Kỳ vội vàng chạy tới: “Sao thế sao thế?”

 

Hướng Bặc Ngôn giơ tay lên đầu hàng: “Anh, em sai rồi……”

 

Hướng Tư Kỳ nghe xong đầu đuôi câu chuyện thì vỗ đùi cái bốp: “Hóa ra toàn là em giật hết à! Vậy chúng ta gửi nhiều như thế, lỗ hết cả rồi.”

 

Đinh Đãng Mậu nghiến răng nghiến lợi, tức muốn tắc thở: “Tôi còn lỗ nhiều hơn!”

 

Hướng Bặc Ngôn lắp ba lắp bắp tìm lời bào chữa: “Lỗ, chịu thiệt một chút chính là phúc đó?”

 

Đinh Đãng Mậu hít sâu một hơi: “Cái phúc này tặng cho cậu đấy, cậu có muốn không?”

 

Lần đầu tiên trong đời Hướng Bặc Ngôn cảm nhận được thế nào gọi là nhận của người ta một giọt, trả cho người ta cả dòng sông.

 

Chủ yếu là, Đinh Đãng Mậu cho nhiều quá rồi, sao mà nỡ không nhận được chứ.

 

Đồng xu khảm trong bê tông mấy người bọn họ còn muốn cạy ra, huống hồ chi là chuyện phát tiền, đương nhiên là phải tham gia nhiệt tình rồi.

 

Hướng Tư Kỳ thấy tình hình đã vậy, bèn bàn bạc với Chu Kiệu, hai người bọn họ cũng mặc kệ luôn.

 

Muốn ra sao thì ra, đi ngủ cho khỏe thân!

 

Bốn tên kia đã nhận được nhiều bao lì xì như vậy, điểm cộng chắc chắn sẽ nhường cho bọn họ thôi.

 

Hướng Bặc Ngôn thấy không còn việc của mình nữa, trong lòng tiếc nuối vì không còn bao lì xì để cướp, cũng đi ngủ.

 

Nhận nhiều lì xì thế rồi, có điểm hay không cũng chẳng sao, không quan trọng!

 

Mạch não của hai nhóm người đã đạt đến sự thống nhất cao độ, thể hiện tinh thần buông bỏ có một không hai.

 

Buông bỏ triệt để đến mức, mười giờ sáng rồi mà trước cửa sở cảnh sát vẫn vắng tanh không một bóng người.

 

Tiền Đa Đa trông mòn con mắt, hai tay chắp lại xoa xoa, rất sốt ruột, vừa đi đi lại lại vừa lẩm bẩm: “Không đúng, sao còn chưa đến nữa, đáng lẽ phải đến rồi chứ?”

 

[Tiền Đa Đa, không lẽ cả đêm qua anh không ngủ hả? ]

 

[Trông có vẻ là vậy rồi, quầng thâm dưới mắt này, trông như bị người ta đấm cho hai phát ấy.]

 

[Mấy người bọn họ không phải là nên thức trắng đêm không ngủ, tranh nhau giành giật, muốn trở thành đội đầu tiên chạy đến đồn cảnh sát sao?]

 

[ Đúng vậy, tôi đã chuẩn bị tinh thần xem bọn họ xui xẻo rồi cười vào mặt đây.]

 

[ Mau đi xem xem, có phải xảy ra chuyện gì rồi không? ]

 

Tiền Đa Đa đợi từ tám giờ đợi đến mười giờ, lại đợi đến mười hai giờ, giờ ăn cơm, nhưng vẫn không có động tĩnh gì, cuối cùng không ngồi yên được nữa, hỏi nhân viên quay phim rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao đạo diễn như mình lại không nhận được chút tin tức nào.

 

Nhân viên quay phim nhìn khuôn mặt tiều tụy của Tiền Đa Đa, cẩn thận lựa lời: “Đạo diễn Tiền, liệu có khả năng nào, tôi nói là có khả năng thôi nhé, bọn họ đều chưa dậy không ạ.”

 

Tiền Đa Đa: ?

 

Hắn xua tay: “Không thể nào, tuyệt đối không thể! Tôi phải về xem, chắc chắn là đã xảy ra chuyện gì rồi.”

 

Vấn đề là, chẳng có gì xảy ra cả, bọn họ chỉ đơn giản là ngủ chưa dậy mà thôi.

 

Thậm chí Tiền Đa Đa còn không cần xem lại camera để xác nhận điều này, bởi vì hắn vừa vào cửa, đã chạm mặt Lộ Đình Châu vừa mới ngủ dậy đi xuống lầu, vì còn ngái ngủ nên trên mặt không có biểu cảm gì, rất đỗi nhạt nhòa.

 

Ban đầu Lộ Đình Châu còn nghi hoặc, sao lại đông người thế này, mãi sau mới nhận ra, anh giơ tay lên xem đồng hồ: “…… Đã mười hai giờ rồi sao?”

 

Vèo một cái, huyết áp trong đầu Tiền Đa Đa tăng vọt, hắn ôm lấy trái tim đang đập nhanh sau khi uống quá nhiều cà phê, hít thở không thông: “Anh anh anh…. Các người! Thật sự ngủ đến tận bây giờ?”

 

Lộ Đình Châu cân nhắc một chút, nhìn sắc mặt khó coi của hắn, lịch sự hỏi: “Cậu muốn nghe lời thật lòng hay là lời khách sáo?”

 

Tiền Đa Đa không muốn nghe gì hết, cái gì cũng không muốn nghe!

 

Hắn ôm ngực, cảm thấy nghẹt thở quá.

 

Lộ Đình Châu nói với những người khác: “Nhanh lên, đạo diễn Tiền của các người sắp tức chết rồi, mau gọi 120 đi.”

 

Tiền Đa Đa càng khó chịu hơn, hắn dùng sức bấm vào huyệt nhân trung.

 

[ Hahahahahaha, anh Lộ à, anh quá đáng thật đấy. ]

 

[ Vậy nên thực ra, người thức trắng đêm chỉ có mỗi mình Tiền Đa Đa? Thế giới chỉ có một người bị tổn thương đã thành hiện thực! ]

 

[ Sao tôi lại đi tin là một đám người lười biếng này có thể chăm chỉ được chứ, tôi đúng là ngây thơ quá mà.]

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

[ Đạo diễn Tiền à, sau này anh đừng thức đêm nữa, anh nhìn đường chân tóc của anh kìa, từ khi nhận chương trình này nó càng ngày càng cao lên rồi. ]

 

Năm phút sau, Ninh Lạc đang ngồi trên núi gà rán, vui vẻ gặm gà rán mật ong mù tạt, tay cầm một ly cocktail chính hiệu cắm phao câu gà, từ từ nhấm nháp, đột nhiên gà rán giơ tay ra, đấm mạnh vào cằm cậu một cái rồi hét lớn: “Tất cả mọi người, dậy mau!!!”

 

Ninh Lạc đau đớn ôm cằm tỉnh lại, cảm thấy tiếng loa khuếch đại của Tiền Đa Đa quả thực sắp gây ra động đất rồi.

 

Thực ra gây động đất không phải là ý định ban đầu của Tiền Đa Đa.

 

Hắn nhìn mấy người quần áo xộc xệch, buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt trước mặt, điều hắn muốn làm hơn là lật tung nắp sọ của bọn họ ra.

 

Bị ánh mắt âm u của hắn quét qua, mọi người thấy lạnh cả sống lưng, cuối cùng cũng nhớ ra nhiệm vụ của mình.

 

Ninh Lạc làm động tác muốn chạy: “Đồn cảnh sát mở cửa rồi đúng không? Đi thôi, chúng ta mau đi! Các người đừng tranh với chúng tôi!”

 

Hướng Tư Kỳ ôm chầm lấy cậu: “Không được, điểm cộng nhất định phải thuộc về chúng tôi!”

 

“Không, buông tôi ra, chúng tôi mới là số một!” Ninh Lạc bị anh ta ôm lấy, kéo về sau, nhưng tay vẫn kiên trì vươn về phía trước.

 

Lồng ngực Tiền Đa Đa phập phồng dữ dội, hắn tức đến bật cười: “Quay hoạt hình stop-motion đấy à? Có phải tôi còn phải làm hậu kỳ tăng tốc gấp mười lần cho hai người không?”

 

Hai người đang diễn lố nở nụ cười gượng gạo nhưng lại rất lịch sự, xoa xoa tay.

 

Chu Kiệu hỏi: “Vậy điểm cộng……”

 

Ninh Lạc và mọi người vội vàng xua tay: “Cho các người đó cho các người đó!”

 

“Ôi chao các người cho nhiều quá rồi, điểm cộng mau cầm lấy đi.”

 

“Nhận tiền mới là chính, thi đấu là phụ thôi.”

 

Đinh Đãng Mậu cầm điểm cộng có được nhờ nạp tiền, nghiến muốn rụng răng.

 

Ngàn vạn lần Tiền Đa Đa không ngờ rằng lại kết thúc màn này một cách êm đẹp như vậy, hắn chỉ vào bản thân với vẻ mặt khó tin: “Vậy nên thật sự chỉ có mình tôi thức trắng đêm? Chỉ có mình tôi bị tổn thương? Vậy tóc rụng của tôi thì tính là gì? Là fan hâm mộ hả??”

 

Ninh Lạc nhìn đường chân tóc của hắn, thật lòng cảm thán: “Tiền Bảo, anh là một đóa bồ công anh đáng yêu.”

 

【 Không cần gió thổi, đi hai bước là bay hết rồi.】

 

Môi Tiền Đa Đa run rẩy mấy cái, hắn xắn tay áo lên, còn chưa kịp nói gì thì đột nhiên bị cảnh sát xông ra giữ chặt tay.

 

Mấy vị cảnh sát nhận được chỉ thị liền xốc hắn lên khiêng ra ngoài: “Đinh Mão, anh đã bị bắt! Bây giờ lập tức theo chúng tôi về đồn!”

 

Tiền Đa Đa liều mạng giãy giụa: “Khoan đã, tôi còn chưa nhập vai! Các người thả tôi ra!”

 

Một vị cảnh sát trong đó nói: “Nhìn yếu ớt như vậy mà sức lực lại lớn thế. Các cậu, giữ chân anh ta lại.”

 

Tiền Đa Đa còn chưa kịp mắng bọn họ, hỏi xem ai là đồ yếu ớt, thì hai chân đã bị túm lên, giống như miếng thịt ba chỉ bị trói trên giàn nướng, đung đưa theo gió, trông vừa yếu đuối, vừa bất lực lại đáng thương.

 

“Khoan đã, khoan đã! Tôi là đạo diễn, các người dựa vào đâu mà không nghe lời tôi! Đáng ghét, aaaaa, tôi phải trừ lương các người!!”

 

Tiền Đa Đa nghển cổ cố gắng ngẩng đầu, nhìn thấy tám vị khách mời đồng loạt đứng thành một hàng, vẫy tay tạm biệt hắn.

 

【 Yến Tử, tối nay anh sẽ giương buồm ra khơi, chúc anh hạnh phúc nhé, Yến Tử! 】

 

Tiền Đa Đa nghẹn một hơi trong lồng ngực, đầu bịch một tiếng, gục xuống.

 

Viên cảnh sát khiêng hắn phía trước giật nảy mình, buột miệng chửi thề một câu: “Anh tức giận thì cứ tức giận đi, sao lại còn lấy đầu đập vào mông tôi!”

 

Cái mông của anh ta thì có làm gì sai chứ?

 

Tiền Đa Đa tự kỷ luôn rồi.

 

Các khách mời nghe thấy thì cười muốn xỉu.

 

Nhưng rất nhanh, bọn họ cũng cười ra nước mắt.

 

Bởi vì các chủ cửa hàng thông báo cho mọi người một tin không may: “Ông chủ của chúng ta bị bắt rồi! Ây da, chuyện này phải làm sao đây, Quản gia nói đang cần tiền gấp, nên tiền lương mấy ngày nay của các vị tạm thời không phát nữa.”

 

Lần này đến lượt tim Ninh Lạc đập thật nhanh, môi cậu run rẩy: “Đinh Mão vào tù, dựa vào đâu mà trừ lương chúng tôi?”

 

Chủ quán nói: “Thế này là cậu không hiểu chuyện rồi, Quản gia Đinh kia đang gom tiền lo lót chạy vạy khắp nơi, đúng lúc đang cần dùng tiền mà.”

 

Ninh Lạc túm lấy cổ áo, đau lòng đến mức không thở nổi.

 

Mọi người đều tưởng cậu sẽ nói gì đó để bày tỏ sự tiếc nuối, vì lúc này bọn họ cũng đang có tâm trạng tương tự.

 

Ninh Lạc quả thực rất đau lòng: “Biết thế…… tôi đã lột sạch quần áo trên người ông ta đi đổi lấy tiền!”

 

Mọi người: “……”

 

Được rồi, quả không hổ là cậu.

 

Đinh Đãng Mậu không ngờ rằng mình đến tham gia một chương trình giải trí lại gặp phải đủ chuyện xui xẻo, còn phải chịu đói, sắc mặt hắn ta kém đi thấy rõ: “Vậy chúng ta ăn gì?”

 

“Cuối cùng cậu cũng hỏi đến vấn đề này rồi.” Chu Kiệu chậm rãi nói, “Đây cũng là nan đề cuộc sống mà chúng tôi đã suy nghĩ suốt cả mùa rồi.”

 

Lộ Đình Châu đột nhiên nhớ tới một người bạn đã bị mình quẳng ra sau đầu: “Tôi có một người bạn, đang đóng phim ở phim trường đối diện.”

 

Anh vừa dứt lời, bảy đôi mắt đồng loạt nhìn về phía anh, “…Để tôi hỏi thử xem.”

 

Anh gọi điện thoại cho Lâm Ngạn Y, khi bắt máy, câu đầu tiên mà đối phương nói là: “Trời đất ơi, đây chẳng phải là ngài Lộ đang bận yêu đương không rảnh để ý đến người khác đã hạ cố dành chút thời gian quý báu để gọi điện hỏi thăm tôi đấy ư? Cảm động quá, cả đời này tôi chưa khóc bao giờ, giọt lệ nơi khóe mắt này là tiền mừng cho tình yêu vĩ đại của hai người đấy.”

 

“…… Gửi ít đồ ăn đến đây.”

 

Lâm Ngạn Y hung hăng phỉ nhổ: “Lộ Đình Châu, đây là thái độ cầu xin người khác của cậu hả? Cậu tưởng là tôi không xem livestream à?”

 

Lộ Đình Châu day day mi tâm, cảm thấy có những người chỉ cần mở miệng là có thể khiến người khác ngứa ngáy tay chân cũng là một loại bản lĩnh.

Dù sao đi nữa thì cuối cùng Lâm Ngạn Y vẫn gửi rất nhiều đồ ăn đến, nhưng bản thân vì lịch trình quay phim kín mít, thời gian gấp gáp, nên không thể đến được.

 

Ninh Lạc vui vẻ ăn cơm hộp của đoàn phim bọn họ, nhai nhai nhai, nhả xương ra: “Trên đời này vẫn còn nhiều người tốt thật đó.”

 

Lộ Đình Châu cảm thấy hai chữ “người tốt” này bị xúc phạm sâu sắc.

 

Trong lúc đang ăn cơm, Ninh Dương đã lâu không xuất hiện đột nhiên hiện hình, nhắn tin cho Ninh Lạc.

 

【 Em Trai Bán Dầu Cống Cháy Hàng Không Quay Lại Nữa: Bên em còn phốt đen nào của Đinh Đãng Mậu không? 】

 

【 Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Có một đoạn video Hướng Bặc Ngôn quay, anh có muốn lấy không? 】

 

Ninh Dương nói ngắn gọn súc tích: 【 Gửi cho anh. 】

 

Video hơi dài, tải lên cần có chút thời gian, mười phút sau Ninh Dương mới nhận được, mở ra xem, khi nghe thấy Đinh Đãng Mậu thẳng thừng nói, “Anh bị đuổi việc thì liên quan gì đến tôi.” Anh ta cười lạnh một tiếng: “Đồ ngu, thảo nào tường đổ mọi người đẩy.”

 

Anh ta vừa mắng vừa xiên một miếng dưa hấu mà hôm nay thư ký Tiền dâng lên để mình hạ hỏa.

 

Ánh mắt của thư ký Tiền dán chặt vào miếng dưa hấu mình mua về mà chưa được nếm miếng nào, làm động tác đẩy mắt kính kinh điển: “Hiện tại phía nhà trường đã điều tra ra người phụ trách lúc đó, xác định Đinh Đãng Mậu không chỉ gian lận học thuật, mà còn đạo nhái thành quả của người khác, ở trường còn có hành vi bắt nạt bạn cùng phòng, nhiều lần vi phạm nội quy trường học. Nhà họ Đinh cũng bị phát hiện có phương thức nuôi dạy con gái hà khắc đến mức có thể gọi là ngược đãi, dùng đủ mọi cách bóc lột kiểu thúc ép chín sớm, chỉ muốn tạo thần để nổi tiếng kiếm tiền. Chỉ cần tung ra hai chuyện này, sự nghiệp của Đinh Đãng Mậu sẽ chịu đả kích hủy diệt.”

 

“Đả kích hủy diệt sao mà đủ?” Ninh Dương híp mắt lại, “Loại người như hắn, không phải nên mau chóng bồi thường tiền rồi rút khỏi giới giải trí, cùng nhà họ Đinh bị kiện ra tòa sao? Ồ đúng rồi, còn phải bồi thường tiền vi phạm hợp đồng cho tôi, năm mươi triệu.”

 

Năm mươi triệu, vừa đúng bằng số tiền Đinh Đãng Mậu lừa anh ta năm đó.

 

Thư ký Tiền chủ trương cung cấp đầy đủ giá trị tinh thần, mặt liệt vỗ tay bôm bốp, giọng điệu nhiệt liệt: “Ninh tổng anh minh, đã đi nước cờ hiểm  là dùng Ninh Lạc hạ lưu một chiêu chế địch, giết người trong vô hình, mối thù nhiều năm qua cuối cùng cũng được báo!”

 

Ninh Dương xoa cằm, vô cùng hài lòng: “Hôm nay bọn họ nghỉ phép đúng không? Sinh mệnh nằm ở vận động, đừng nghỉ ngơi nữa, vận động đi, vừa hay buổi chiều để bọn họ tham gia một buổi gặp mặt fan.”

 

Thư ký Tiền rất biết ý: “Sau đó nhân thời gian này tìm đúng cơ hội tung ra, đánh hắn ta một đòn, để hắn ta trở tay không kịp.”

 

“Không hổ là tâm phúc của tôi.” Ninh Dương lại xiên một miếng dưa hấu nữa bỏ vào miệng.

 

Hửm? Sao vị lại hơi lạ nhỉ? Không đúng, nếm lại thử xem.

 

Thư ký Tiền nhìn miếng dưa hấu ông chủ đã ăn một nửa, do dự mở lời: “Sếp, có chuyện này tôi vẫn muốn nói với ngài một tiếng.”

 

“Cậu nói đi.”

 

“Dưa hấu…… được mua về năm ngày rồi, có thể đã xảy ra một chút phản ứng hóa học nho nhỏ, nhưng không đáng kể đâu.”

 

Ninh Dương: “……”

 

Anh ta tức đến khó thở: “Tâm phúc đại họa!”

 

…………..

 

Ninh Lạc vốn định nhân cơ hội này tận hưởng kỳ nghỉ hiếm hoi của mình, kết quả đột nhiên được thông báo là buổi chiều có một hoạt động phúc lợi, có thể gặp gỡ fan hâm mộ đến đây, tương tự như ghé thăm phim trường, tùy ý trò chuyện.

 

Nếu là nhiệm vụ khác có thể sẽ khiến cậu điên cuồng mắng Tiền Đa Đa không phải người, nhưng gặp mặt fan thì hoàn toàn không, cậu gật đầu đồng ý: “Được.”

 

Các fan hâm mộ đã túc trực ở bên ngoài cổ thành mấy ngày nay, không ngờ còn có niềm vui bất ngờ này, ai nấy đều reo hò sung sướng.

 

Nước cờ này của Ninh Dương, đúng là ba bên cùng thắng

 

Mọi người đều rất vui vẻ, trừ Đinh Đãng Mậu.

 

Hắn ta không ngờ rằng mình lại phải đối mặt với người hâm mộ nhanh như vậy, vừa nghĩ đến những chuyện bị đào bới trên mạng, liền không nhịn được nuốt nước miếng, vô cùng bài xích việc gặp gỡ fan hâm mộ, thậm chí còn rất bực bội, sợ bọn họ lắm lời hỏi những chuyện không nên hỏi.

 

Nhưng lại hắn ta lại không thể không đi, giả bệnh trước mặt mọi người trong livestream cũng không kịp, đành phải bất đắc dĩ, đi theo mọi người đến cổng thành.

 

Ninh Lạc nhìn thế giới đã lâu không gặp bên ngoài, cảm thán từ tận đáy lòng: “Em có ảo giác như mình đang ngồi tù, bây giờ được thăm nuôi vậy.”

 

Cửa lối đi an toàn vừa mở, mọi người lập tức nhìn thấy fan hâm mộ nhà mình.

 

Không còn cách nào khác, thật sự là mỗi nhà có một phong cách riêng, quá rõ ràng luôn.

 

Ninh Lạc vươn cổ tìm kiếm fan hâm mộ của mình, nở nụ cười rạng rỡ.

 

Có người gọi cậu: “Lạc Bảo, ở đây!”

 

Ninh Lạc lập tức nhìn sang, giữa một loạt các banner đang vẫy điên cuồng như: “Anh Lộ, chúng ta gặp lại nhau trên đỉnh cao”, “Cây khô dây leo quạ chiều, A Kiệu, về nhà với em”, “Thích Bặc Bặc, xem như cậu có gu”, cậu bắt được chính xác vị trí fan của mình.

 

Các fan hâm mộ reo hò, giơ cao banner mà bọn họ mang theo:

 

Ninh Lạc, mịa nó chứ, vưu vật Hoa quốc.

 

Trước mắt Ninh Lạc tối sầm: “……..”

 

【 Đám người tùy tiện làm người khác xấu hổ cút khỏi Hoa quốc đi! Cút khỏi Hoa quốc! Đày tất cả ra nước ngoài đi ăn cơm Tây đi!! 】

 

Nụ cười trên mặt mọi người đang tươi cười nói chuyện bỗng cứng lại, đồng loạt làm động tác bịt tai, đồng loạt nhìn về phía Ninh Lạc…… và banner của cậu.

 

Sau đó không biết ai là người đầu tiên bật cười, tất cả mọi người đều cười nghiêng ngả.

 

Người quay phim rất không nể mặt Ninh Lạc, cố tình quay cận cảnh banner nổi bật kia, trên màn hình livestream tràn ngập bình luận “hahahahaha”.

 

[ Tôi phục thật rồi, fan của Lạc Lạc nhà các cậu ai cũng đều là thánh chơi trội! ]

 

[ Bài tập thể dục cho mắt tiết thứ sáu, ngón chân bấu chặt đất, bây giờ bắt đầu nào. ]

 

[ Chôm được rồi! Lần sau tôi cũng viết thế này.]

 

[ Fan của Ninh Lạc đã giành chiến thắng trong cuộc thi này!]

 

Ánh mắt Ninh Lạc trống rỗng, nhìn chằm chằm vào khoảng không: “Biết thế tôi thà mục rữa trong đất còn hơn……”

 

Fan hâm mộ vội vàng an ủi cậu: “Đừng buồn Lạc Bảo, đây đều là tình yêu to lớn của fan hâm mộ dành cho cậu, cậu xem cậu có nhiều fan hâm mộ yêu thích như vậy. Đúng rồi nhóm fan của cậu full người rồi, cậu có thể thoát ra cho tôi vào được không?”

 

【 Cô giáo, sau này những hoạt động kiểu như thế này, con nhà chúng tôi không tham gia nữa! 】

 

Ninh Lạc cố nặn ra một nụ cười, nụ cười vô cùng gượng gạo: “Chuyện quan trọng như vậy sau này hãy giao cho Liên Hợp Quốc xử lý đi.”

 

Các fan lại được dịp cười lăn lộn.

 

Nỗi buồn và niềm vui của nhân loại không hề giống nhau, những người khác trừ Ninh Lạc ra đều cảm thấy rất vui vẻ.

 

Đinh Thiệu Ý thì lại cảm thấy có chút kỳ diệu, bởi vì không ngờ cô bé cũng có fan hâm mộ, hơn nữa còn không ít. Các cô gái thân thiết chen chúc lại gần, vây quanh lấy cô bé.

 

“Nhìn bảo bối ở khoảng cách gần như vậy thật sự đáng yêu quá.”

 

“Ý Ý, mau cười với chị một cái nào.”

 

“Gì vậy, mọi người không phải không biết là con bé sợ người lạ, đừng trêu chọc con bé nữa.”

 

Đinh Thiệu Ý quả thực có chút không được tự nhiên, ngoại trừ mấy vị khách mời lần này, cô bé chưa từng được người khác bày tỏ sự yêu thích mãnh liệt như vậy.

 

Mình…… hóa ra mình cũng có thể được yêu thích sao?

 

Đinh Thiệu Ý nắm chặt vạt váy, trên khuôn mặt ít biểu cảm lộ ra một chút ý cười, vì không thường cười, lại sợ mình cười không đẹp, rất nhanh cô bé đã mím môi cúi đầu nhìn mặt đất, vành tai cũng đỏ bừng.

 

Các cô gái lại bị sự đáng yêu của cô bé làm cho phấn khích, bọn họ điên cuồng hét lên, khung cảnh nhất thời khó mà kiểm soát được.

 

Nhưng bầu không khí bên phía Đinh Đãng Mậu thì lại trái ngược.

 

Vì biết gần đây dư luận trên mạng không tốt, nụ cười của người hâm mộ cũng mang theo sự gượng gạo, lại không muốn để Đinh Đãng Mậu nhìn ra nên cũng buồn theo, mọi người đều giả vờ vui vẻ, liên tục hỏi hắn ta cảm thấy thế nào khi ghi hình.

 

“Miêu Miêu yên tâm, có chúng tôi ở đây, tuyệt đối sẽ không để cậu chịu ấm ức!” Một cô gái vỗ vỗ bộ ngực không mấy đầy đặn của mình, cam đoan.

 

Vậy lúc tôi gặp chuyện sao các cô không lên tiếng bênh vực tôi? Có xông pha lên tuyến đầu vì tôi không?

 

Đinh Đãng Mậu qua loa đáp: “Haha, cảm ơn các bạn.”

 

Nhưng trong lòng lại nghĩ, sao còn chưa kết thúc.

 

Các fan hâm mộ phía sau đồng loạt ồ lên kinh ngạc, đầu tiên là fan của người khác, sau đó là fan nhà Đinh không hiểu chuyện gì, khung cảnh có chút hỗn loạn.

 

“Sao thế sao thế?”

 

“Xảy ra chuyện gì vậy?”

 

“Xem điện thoại đi! Mau xem top 1 hot search trên điện thoại đi!”

 

Những người hóng hớt không hiểu chuyện gì đã xảy ra, vội vàng lấy điện thoại ra click vào hot search.

 

Ninh Lạc lục khắp các túi trái túi phải, mãi mới nhớ ra hình như mình để quên điện thoại ở chỗ ăn cơm rồi, cậu bám vào cánh tay Lộ Đình Châu, đầu ghé sát qua chỗ anh, cậu cũng muốn xem: “Gì thế gì thế? Mau cho em xem với.”

 

Lộ Đình Châu ôm một cục bông mềm mại vừa mới chui vào lòng mình, theo thói quen xoa xoa, giữa những tiếng la hét của các fan, đưa điện thoại cho Ninh Lạc xem.

 

Ninh Lạc theo thói quen đọc to: “Đinh Đãng Mậu gian lận học thuật…”

 

Đọc được một nửa thì bị Lộ Đình Châu bịt miệng ngắt lời, rồi anh lại lập tức buông ra, ngón trỏ chặn lên môi cậu, ánh mắt không tán thành.

 

Ninh Lạc lập tức phản ứng lại.

 

“Wow ~”

 

“Ồ ồ ồ ồ ồ ồ!”

 

Fan couple lúc này bận chết đi được, một bên phải xem drama hóng chuyện, một bên còn phải vì tương tác ngọt ngào của hai người trước mắt mà gào thét bấm đèn.

 

Hashtag đơn giản rõ ràng, nhưng không chịu nổi nội dung gây sốc.

 

# Người liên quan đến vụ gian lận học thuật của Đinh Đãng Mậu bị tạm giam.

 

# Đinh Đãng Mậu bắt nạt học đường.

 

# Mẹ Đinh thao thao bất tuyệt về con đường thiên tài, tự hào kể chi tiết về kế hoạch tạo thần.

 

# Đinh Thiệu Ý không có tuổi thơ.

 

# Anh em nhà họ Đinh có phải là ruột thịt?

 

Hashtag vô cùng nóng bỏng, viên gạch mà Lộ Đình Châu ném ra trước đó đã thành công dẫn Ninh Dương vào cuộc, nhổ củ cải kéo theo cả bùn, tất cả phốt đen đều bị Ninh Dương bóc sạch sành sanh, dựa vào những thông tin mà Lộ Đình Châu tung ra, đã thành công giáng xuống nhát búa cuối cùng.

 

Gian lận, đạo nhái, nói dối, bắt nạt…… tất cả các mác tiêu cực đều dán lên cùng một người giống như một hình nộm được nặn ra từ bùn nhơ.

 

Bên ngoài tô vàng nạm ngọc, bên trong mục ruỗng thối nát.

 

Fan của Đinh Đãng Mậu không dám tin đây là sự thật, ngây ngốc nhìn thần tượng mà mình coi là ánh sáng để theo đuổi.

 

“Cộp” một tiếng, là tiếng điện thoại của Đinh Đãng Mậu rơi xuống đất.

 

Hắn ta như bị tiếng động này dọa sợ, làm cho giật mình, thân hình đột nhiên run lên, cổ họng như bị thứ gì đó bóp chặt, hắn ta cố sức nặn ra từng chữ: “Không phải, không phải, không phải…… Chuyện gì thế này? Tại sao vẫn có người tung tin đồn nhảm vậy? Tại sao luật sư còn chưa gửi thư kiện bọn họ đi?!”

 

Hắn ta vẫn đang biện minh cho mình, nhưng biểu cảm trong khoảnh khắc vừa rồi đã hoàn toàn hiện rõ trên ống kính.

 

Đủ loại chột dạ, không thể nào che giấu được.

Một tiếng “Bốp” vang lên.

 

Là một cái tát vang dội.

 

Cô gái vừa nãy còn cười dịu dàng vây quanh Đinh Thiệu Ý, bảo cô bé gọi mình là chị, bây giờ đang chỉ vào mũi Đinh Đãng Mậu, lửa giận ngút trời: “Kiện bố mày! Hôm nay chị đây sẽ xé xác mày ra!”

 

Mắng xong vẫn chưa hả giận, tay phải tay trái lại giáng xuống hai cái tát thật mạnh nữa, giòn tan, vang dội.

 

Bộ móng tay mới làm đẹp của cô ta cào rách mặt Đinh Đãng Mậu, để lại mấy vệt máu.

 

Không chỉ cô ta, bất kỳ ai khác khi nhìn thấy thời gian biểu ngột ngạt đến nghẹt thở của Đinh Thiệu Ý cũng đều sẽ phẫn nộ không kiềm chế được.

 

Trên tờ thời gian biểu đó ngay cả thời gian đi vệ sinh cũng quy định, một ngày ba lần, mỗi lần năm phút. Để đảm bảo thực hiện, cần phải kiểm soát lượng nước uống và thức ăn.

 

Bọn họ coi cô bé là cái gì vậy? Ngay cả bài tiết cũng phải kiểm soát, là cục thịt mặc cho những người nhân danh người thân này nhào nặn sao?

 

Sự việc xảy ra chỉ trong nháy mắt, khi tất cả mọi người còn chưa kịp phản ứng, Đinh Đãng Mậu đã bị giày cao gót của cô gái đó đá một cước vào giữa hai chân, hắn ta đau đến mức mặt mũi lập tức méo mó, quỳ rạp trên mặt đất, hét lên thảm thiết.

 

“Đừng tưởng Ý Ý nhà chúng tôi dễ bắt nạt, em ấy cũng có người đứng ra bảo vệ đó!”

 

Tiếng hét thảm của Đinh Đãng Mậu đã kéo mọi người về lại thực tại.

 

Fan nhà Đinh có người tức giận muốn xông lên đánh người, có người bận khóc lóc không lo được cho bản thân, có người mờ mịt đứng tại chỗ, bị mọi người xô đẩy về phía trước.

 

Tiền Đa Đa đã rời đi, không có mặt ở đó, phó đạo diễn vội vàng chỉ huy tất cả bảo an duy trì trật tự: “Bình tĩnh! Mọi người bình tĩnh lại đã!”

 

Vừa hét to vừa kéo Đinh Đãng Mậu và cô gái kia ra, “Đừng đánh nữa, mau đưa hắn ta đến bệnh viện trước đi!”

 

Ninh Lạc và mọi người đột nhiên phản ứng lại, vội vàng đi lên can ngăn.

 

Nhưng rất rõ ràng đều đang thiên vị bênh vực cô gái kia, giữ chặt lấy người Đinh Đãng Mậu, không cho hắn ta đánh trả: “Đừng đánh nữa, mau dừng tay!”

 

Trong lúc hỗn loạn, không biết là người nào lại đá lại đạp lại đánh, khiến Đinh Đãng Mậu phải lãnh thêm vài cú.

 

Đều là đàn ông con trai, không thể động tay động chân với con gái, chỉ có Đinh Thiệu Ý kéo lấy vạt áo cô gái, nhẹ nhàng giật giật.

 

Động tác chuẩn bị xắn tay áo lên đánh người tiếp của cô gái chợt khựng lại, rõ ràng chỉ là một cái kéo nhẹ, nhưng lại khiến cô gái lập tức bình tĩnh lại, cô ta ngồi xổm xuống ôm chầm lấy Đinh Thiệu Ý, vừa khóc vừa nói: “Ý Ý đừng buồn, chị sẽ đánh cho anh ta tàn phế để trút giận cho em.”

 

“Em không buồn, ngược lại là chị, hình như rất buồn,” Đinh Thiệu Ý vụng về tìm kiếm lời an ủi, cảm thấy việc này còn khó hơn cả giải một bài toán cao cấp, cô bé nhíu đôi mày nhỏ nhắn, “Em cười lên chị có vui hơn chút nào không? Em cười cho chị xem lần nữa nhé.”

 

Lời nói của cô bé chẳng những không có tác dụng tích cực, ngược lại cô gái vừa rồi còn oai phong lẫm liệt sau khi nghe xong câu này thì ngẩn người, đột nhiên ôm lấy cô bé òa khóc: “Em đừng ở nhà họ Đinh nữa, em đến nhà chị đi, chị muốn làm mẹ không đau đớn!”

 

Hết chương 128.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Các fan Ý Ý khác: Sao còn có người muốn cướp con nữa vậy!

 

Chú thích:

  • Thế tiến thoái lưỡng nan của tù nhân – Prisoner’s Dilemma: Là một khái niệm trong lý thuyết trò chơi, chỉ tình huống mà các cá nhân hành động vì lợi ích riêng của mình, cuối cùng lại dẫn đến kết quả tồi tệ hơn cho tất cả.

  • Trai làng Nam Thôn bắt nạt tôi não ngắn: Ở đây tác giả đã nhại lại câu thơ cổ trong bài thơ “Mao ốc vi thu phong sở phá ca (茅屋为秋风所破歌) của Đỗ Phủ, (Đám trẻ con thôn Nam ức hiếp ta già yếu – 南村群童欺我老无力), ý chỉ bị một đám người bắt nạt.

  • Âm u bò trườn – (阴暗爬行) là một từ lóng trên mạng, ý chỉ trạng thái mệt mỏi, suy sụp, vật vờ, tiêu cực.

  • Hoài Dân diệc vị tẩm – (怀民亦未寝) là câu trong bài “Ký Thừa Thiên tự dạ du” của Tô Thức, ý chỉ người bạn Trương Hoài Dân cũng chưa ngủ.

  • Ngao ưng (): Huấn luyện chim ưng bằng cách không cho nó ngủ, thường dùng để chỉ việc thức trắng đêm, thi gan, thử sức chịu đựng của nhau.

  • Táo sáu (枣六 – zǎo liù) tác giả chơi chữ, sử dụng sự tương đồng về âm đọc với từ Sớm đã (早就 – zǎo jiù). Trong một số trường hợp, người ta có thể sử dụng “táo sáu” để thay thế cho “sớm đã”, tạo ra hiệu ứng hài hước hoặc châm biếm.

  • Stop-motion: Là kỹ thuật làm phim hoạt hình bằng cách chụp ảnh liên tiếp các đối tượng tĩnh.

Chương 128: Lộ Đình Châu Đã Nhận Bao Lì Xì Của Bạn

Ngày đăng: 8 Tháng 4, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên