Chương 128: Vật Phẩm Phụ Trợ Bị Thu Hồi (Hạ)
Màn hình bên trái trắng xóa chói mắt, màn hình bên phải lại đen kịt đặc quánh, tựa như hai vòng xoáy trắng đen, mà tội ác ẩn chứa bên trong chỉ chực chờ hút con người vào đó.
Tôi cảm thấy có chút buồn nôn.
Thật sự không thể trì hoãn được việc thu mua nhà cung cấp hệ thống nữa.
Trên màn hình ở giữa, thân hình nhỏ bé của Mary Sue đang ôm chặt lấy Tô Lê Tư. Có lẽ là do sức hút từ cùng một nguồn cội, nên cảm xúc của Tô Lê Tư dần dần bắt đầu bình ổn trở lại.
Cô ta ngẩng đầu, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào con ngươi bảy màu của Mary Sue.
“Cô bé là ai?”
Mary Sue kề trán mình lên trán cô ta, “Tôi chính là cô mà.”
Vẻ mặt Tô Lê Tư thoáng hiện vẻ hoang mang, dường như có chút không thể tin nổi, cứ như thể cô ta không tài nào liên kết được đứa trẻ tỏa sáng lấp lánh trước mắt với bộ dạng thảm hại của chính mình.
Cô bé ấy là mình sao?
Trước khi mất đi ký ức, mình cũng từng có dáng vẻ rạng rỡ và tự tin như vậy ư?
Đột nhiên Tô Lê Tư cảm thấy có chút khó xử, giống như bị chính bản thân mình lúc nhỏ chất vấn, rằng liệu đã thực hiện được ước mơ thời thơ ấu hay chưa.
Nhưng được gặp lại nhau, dù sao đó vẫn là một chuyện vui.
Cảm xúc của Tô Lê Tư dần trở nên ôn hòa dịu dàng, cô ta nhắm mắt lại, vùi đầu vào vòng tay nhỏ bé của Mary Sue.
“Xin lỗi, cho tôi ôm một lúc nhé.”
Mấy nhân viên chứng kiến cảnh này, quai hàm đang nghiến chặt cuối cùng cũng thả lỏng đôi chút, ai nấy đều khẽ chửi thầm cái thứ hệ thống khốn nạn, rồi hăm hở xoa tay, định bụng sẽ nhanh chóng tóm gọn hai hệ thống kia quy án.
Tôi nhìn màn hình, cắt ngang sự phấn khích của bọn họ, “Gọi tổ trưởng tổ game đến đây.”
Chẳng mấy chốc, hồn ma lập trình viên đã ôm con mèo cam lững lờ bay vào.
“Tổng tài, ngài tìm tôi à?”
“Ừm.”
Tôi gõ nhẹ lên Trí Não, cho hiển thị hình ảnh của mấy gã đàn ông đã gây ra tổn thương sâu sắc nhất cho Tô Lê Tư lúc nãy.
“Xây dựng mô hình của mấy người này, đưa vào trong game, cần bao lâu? Không cần giống hệt, chỉ cần thần thái tương tự là được.”
Hồn ma lập trình viên liếc nhìn một cái, chỉ vào vài người, “Mấy người này, trong kho mô hình có sẵn những mẫu giống bọn họ khoảng năm sáu phần, chỉ cần sửa lại một chút là có thể đưa vào game ngay. Chương trình vận hành cũng có sẵn, cả tổ của tôi cùng làm thì khoảng mười mấy phút là xong.”
“Được, vậy bây giờ làm ngay đi.”
Tôi khoanh tay, tựa vào mép bàn, nhìn cảnh tượng tĩnh lặng trong màn hình, “À phải rồi, điều chỉnh chương trình của tên đầu gấu trường học này đến gần Tô Lê Tư, để tên đó đến tìm Tô Lê Tư cầu xin sự tha thứ.”
“Có thể thêm chút mưa lớn gì đó, để làm nổi bật bầu không khí lên.”
Hồn ma lập trình viên nghe mà chẳng hiểu mô tê gì, nhưng vì mấy gói snack cho mèo, cậu ta liền nhanh nhảu nhận lời.
Quay đầu lại, tôi thấy các nhân viên đều đang dùng ánh mắt kinh hãi nhìn mình.
Tôi bật cười, “Nhìn tôi làm gì, hả?”
Tổ trưởng cẩn thận hỏi, “Tổng tài, cô Tô mới tỉnh lại, làm vậy có phải sẽ kích động quá không?”
“Cái tôi muốn chính là sự kích động của cô ta.”
“Giữa bọn họ còn thiếu một đoạn ký ức rất quan trọng.”
Công chúa Mary Sue năm nay mười hai tuổi.
Tô Lê Tư khi làm nhiệm vụ đầu tiên thì mười tám tuổi.
Vậy thì, đoạn ký ức từ mười hai đến mười tám tuổi đó đã đi đâu mất rồi?
…………..
Tô Lê Tư đang nhắm mắt vùi mình trong vòng tay Mary Sue, để cho tinh thần mệt mỏi được nghỉ ngơi đôi chút, thì đúng lúc này, bên ngoài đột nhiên vang lên giọng nói của tên đầu gấu.
“Tiểu Lê Hoa!”
Cả người Tô Lê Tư chấn động, cô ta đột ngột ngẩng phắt đầu lên.
Mary Sue thấy bộ dạng này của cô ta, liền tỏ vẻ bất mãn, giận dữ nói, “Chẳng lẽ cô vẫn còn thích cái gã đàn ông đáng ghét này sao?!”
Tô Lê Tư lắc đầu, “Không, tôi không còn thích hắn ta nữa, tôi chỉ là… phản xạ có điều kiện thôi.”
Công chúa Mary Sue phồng đôi má mềm mại, bất mãn hừ một tiếng.
Tô Lê Tư bước đến bên cửa sổ. Gã thiếu niên mặc một chiếc áo thun trắng, bên ngoài khoác hờ chiếc áo đồng phục rộng thùng thình, tay cầm một hộp cơm bento màu hồng, vẻ mặt có hơi lo lắng. Khi thấy cô ta ló đầu ra, hắn ta mới thở phào một hơi, rồi lại mỉm cười, “Tiểu Lê Hoa, chuyện lần trước là tôi không đúng, tôi xin lỗi cô.”
Hắn ta giơ hộp cơm lên lắc lắc, “Tôi mời cô ăn cơm hộp, tay nghề đầu bếp nhà tôi cừ lắm, đảm bảo cho cô một bữa no nê.”
Tô Lê Tư mặt không cảm xúc, “Không cần đâu.”
Tên đầu gấu gãi đầu, “Cô vẫn còn giận à? Xin lỗi, là tôi sai mà, không nên tiện tay đưa hộp cơm cô làm cho tôi cho bạn gái cũ. Tôi cũng đâu có biết cô ta chưa ăn một miếng đã vứt đi.”
Tô Lê Tư nhìn gã thiếu niên không biết hối cải trước mắt, vẻ mặt lộ rõ sự thất vọng. Dường như cô ta không thể hiểu nổi, tại sao mình lại mắt mù đi yêu một tên tra nam lăng nhăng, tại sao lại thà chịu thiệt thòi về mình, cũng phải tiếp tục thích một người khiến mình phải rơi lệ.
Nhìn vẻ mặt mong chờ của tên đầu gấu, cô ta đột nhiên rất muốn hỏi cho ra nhẽ.
“Tay nghề đầu bếp nhà cậu rất giỏi, vậy tại sao còn cần hộp cơm tôi làm?”
“Tại sao đã bảo tôi mang đến rồi lại không ăn, mà lại đem cho người khác?”
Tên đầu gấu cười hề hề, “Bởi vì tôi thích cô… làm cơm mà.”
Hắn ta cố tình ngập ngừng mập mờ, hệt như những tia hy vọng thoáng ẩn thoáng hiện mỗi lần.
“Với lại cô cũng nhỏ nhen quá rồi đấy, bạn gái cũ của tôi bị hạ đường huyết, nên tôi mới đưa hộp cơm cho cô ấy. Tôi cũng đã vì chuyện này mà chia tay với cô ấy rồi, sao cô cứ phải bám riết không tha thế?”
Tô Lê Tư càng lúc càng thất vọng.
Cô ta nhìn tên đầu gấu, đột nhiên nói, “Tôi thích cậu, cậu biết không?”
Hành động của tên đầu gấu cứng đờ, rồi hắn ta lại ngẩng đầu lên, “Cô nói gì thế, chúng ta là anh em tốt nhất mà, không được đùa kiểu này.”
“Không đùa, tôi đã từng thích cậu.”
Vẻ mặt của tên đầu gấu cũng theo đó mà cứng lại, nhưng hắn ta vẫn cố cười, “Từng? Vậy bây giờ không thích nữa à?”
“Ừ, không thích nữa.”
Tên đầu gấu sững người, rồi giả vờ cười sảng khoái, “Thôi được rồi, xem ra chuyện lần trước thật sự khiến cô không vui, tôi xin lỗi cô, được không?”
“Không được.”
“Sau này tôi sẽ không thích cậu nữa, cũng sẽ không mang cơm hộp cho cậu nữa. Cơm hộp của đầu bếp nhà cậu, cậu cứ giữ lại cho người khác đi.”
Tô Lê Tư đóng sập cửa sổ lại.
Âm thanh của tên đầu gấu cũng bị nhốt lại bên ngoài.
Chuông điện thoại reo lên, là cuộc gọi của tên đầu gấu. Tô Lê Tư mặt không cảm xúc mà ngắt máy, nhưng hắn ta vẫn kiên trì gọi lại từng cuộc một.
Không biết từ lúc nào, mây đen đã vần vũ kéo đến, có tiếng sấm nặng nề vang lên từ giữa tầng mây.
Tô Lê Tư chặn luôn số điện thoại của tên đầu gấu.
Hành động của cô ta đi trước cả suy nghĩ, sau khi chặn số xong, trên mặt mới lộ ra vài phần do dự, tựa như một đứa trẻ lần đầu bước ra khỏi căn nhà gỗ, rụt rè đối mặt với thế giới chưa biết bên ngoài.
Cô ta nhìn về phía công chúa Mary Sue. Công chúa nãy giờ vẫn luôn dõi theo hành động của cô ta, khẽ hất cằm một cái, hừ nhẹ một tiếng, “Thế mới là tôi chứ.”
Tô Lê Tư không nhịn được mà nở nụ cười đầu tiên trong ngày.
Bên ngoài vang lên một tiếng “ầm” vang dội, trời đổ mưa rồi.
Lúc đi kéo rèm, Tô Lê Tư vô tình nhìn xuống dưới lầu, phát hiện tên đầu gấu vẫn chưa đi. Hắn ta cố chấp ngẩng đầu nhìn về phía này, hết lần này đến lần khác bấm gọi vào số điện thoại đã không thể kết nối được.
Người hắn ta đã ướt sũng, nhưng hộp cơm bento màu hồng kia lại được hắn ta ôm chặt trong lòng, khô ráo và ấm áp.
Tô Lê Tư nhíu mày, lôi hắn ta ra khỏi danh sách đen.
Ngay giây tiếp theo, điện thoại liền gọi tới.
“Tôi sẽ đợi ở đây, cho đến khi nào cô chịu tha thứ cho tôi!”
Tô Lê Tư nhắm mắt lại, bực bội nói, “Tùy cậu!”
Cô ta cúp máy, lần này điện thoại không reo lên nữa.
Tô Lê Tư kéo mạnh rèm cửa, ngăn cách mọi tầm nhìn từ bên ngoài vào.
Ban đầu, Tô Lê Tư vô cùng tức giận, nhưng một lúc sau, cô ta lại bắt đầu đứng ngồi không yên.
Cô ta khẽ hỏi Mary Sue, “Hắn ta cứ dầm mưa ở ngoài, liệu có xảy ra chuyện gì không?”
Mary Sue cười lạnh, “Hắn ta có tay có chân, không khỏe thì không tự biết đường chạy à?”
“Đứng dầm mưa ở dưới, chẳng qua là muốn khiến cô áy náy, khiến cô để tâm, lợi dụng lòng tốt của cô để trói buộc cô mà thôi.”
“Hắn ta tự cho rằng mình rất thâm tình sao? Ghê tởm! Chẳng qua chỉ là đang tự cảm động chính mình mà thôi!”
“Cô định làm gì? Tha thứ cho hắn ta? Đưa ô cho hắn ta? Cho hắn ta vào nhà? Bất kể là cách nào, cũng đều đúng ý hắn ta cả.”
“Lương thiện không sai, nhưng không thể để nó biến thành con dao đâm chính mình.”
Tô Lê Tư lắng nghe, ánh mắt dần trở nên kiên định.
“Được.”
Cô ta chợt mỉm cười, “Tôi thật sự sẽ nói những lời này sao? Cứ cảm thấy tôi sẽ phải hùng hồn hơn một chút mới đúng.”
Mary Sue vừa nghịch lọn tóc dài của mình, vừa nhìn ra ngoài màn hình, đối mặt với tôi, rồi lại bất chợt nỏ nụ cười tinh ranh với Tô Lê Tư, “Bởi vì cô đã là người lớn rồi, nên phải dùng giọng điệu của người lớn để thuyết phục cô. Cái này là tôi học từ một người bạn, nếu anh ấy có muốn nói gì với cô, thì có lẽ sẽ nói như vậy.”
“Chứ nếu là tôi nói ấy à—”
“Kẻ nào dám làm bản công chúa không vui, thì mặc xác hắn ta chết đi cho rồi!”
Hai người nhìn nhau, rồi cùng cười phá lên.
Tôi liếc nhìn màn hình, trên đó xuất hiện những đốm sáng li ti, nhưng vẫn chưa thể kết nối thành một hình ảnh hoàn chỉnh.
Lúc này, hồn ma lập trình viên mang theo mô hình tra nam vừa mới ra lò đến.
Tôi chỉ vào màn hình trung tâm.
“Sửa đổi chương trình của bọn họ, để bọn họ thức tỉnh dị năng.”
“Vâng, thưa Tổng tài.”
Dù sao thì, tiếp theo đây, những kẻ mà bọn họ phải đối mặt chính là các “nam chính” đến từ những thế giới khác nhau.
……..
Mưa bão bên ngoài đột ngột ngừng lại.
Thay vào đó, tuyết bắt đầu rơi.
Tô Lê Tư không có ký ức về việc vào game, nên kinh ngạc mở to mắt.
“Tuyết? Tuyết rơi vào tháng Bảy ư?”
Chưa kịp để cô ta định thần, cửa sổ đã bị gõ vang.
Đây là tầng ba đấy!
Tô Lê Tư theo phản xạ kéo Mary Sue ra sau lưng, cảnh giác nhìn vào ô cửa sổ đang bị gõ.
Giọng nói đùa cợt của một người đàn ông truyền vào từ ngoài cửa sổ, mang theo vài phần âm khí lạnh lẽo, “Tiểu Lê Hoa của tôi, sao em lại đột nhiên biến mất vậy?”
“Ồ, tôi biết rồi, nhất định là lại giận dỗi rồi, có phải là giận tôi tối qua trước khi ngủ đã không hát cho em nghe không?”
“Bây giờ tôi hát bù có được không?”
Người đàn ông dùng giọng nói hơi khàn, khe khẽ ngâm nga, “Tiểu Lê Hoa ngoan ngoãn, mau mở cửa sổ ra, nhanh mở ra nào, tôi muốn vào…”
“Tôi vào nhé.”
Không đợi Tô Lê Tư lên tiếng, cửa sổ đột ngột bị đập vỡ, những mũi băng nhọn hoắt đâm vào trong phòng. Trong nháy mắt, nhiệt độ cả căn phòng giảm mạnh, đến cả lông mày và khóe mắt của Tô Lê Tư cũng phủ một lớp hoa tuyết.
Người đàn ông có khuôn mặt tuấn tú, nhưng làn da lại trắng bệch, trắng đến mức chẳng có chút sức sống nào.
Hắn ta là tang thi vương của thế giới tận thế, đã lợi dụng lòng tốt của Tô Lê Tư, đùa giỡn cô ta như một con thú cưng, xé nát máu thịt của cô ta, xâm chiếm căn cứ của loài người. Khi phát hiện cô ta định bỏ trốn, hắn ta đã bẻ gãy hai chân cô ta, bôi nhọ danh dự của cô ta, khiến toàn nhân loại xem cô ta như một kẻ phản bội, cuối cùng giam cầm cô ta trong lòng, nói rằng vì quá yêu cô ta nên mới buộc phải làm vậy.
Thân thể Tô Lê Tư bắt đầu khẽ run lên.
Nhưng dù vậy, cô ta vẫn che chắn cho Mary Sue thật chặt sau lưng mình.
Người đàn ông chậm rãi bước về phía cô ta, hệt như mèo vờn chuột, thưởng thức bộ dạng vừa kinh hoàng vừa cố tỏ ra trấn tĩnh của cô ta.
“Chân của em sao lại lành rồi?”
Ánh mắt hắn ta lướt nhẹ qua đôi chân Tô Lê Tư, rồi lại cười khẽ, thản nhiên nói, “Thôi vậy, bẻ gãy thêm lần nữa là được mà.”
“Chú chim nhỏ muốn chạy trốn, thì phải trả giá.”
Bàn tay giấu sau lưng của Tô Lê Tư khẽ đẩy Mary Sue, muốn cô bé mau chạy đi.
Nhưng công chúa Mary Sue lại ló đầu ra từ sau lưng cô ta, “Tên tội nô nhà mi! Dám dùng giọng điệu đó nói chuyện với bổn công chúa à!”
“Ồ? Em trốn đi là vì con nhóc này…”
“Sao cô còn chưa ra tay! Còn để thứ rác rưởi này chướng mắt làm gì?”
Lời của gã đàn ông bị cưỡng chế cắt ngang, công chúa Mary Sue bá đạo độc đoán tự tôn nào thèm nghe người chết nói chuyện, chỉ thúc giục, “Mau ra tay đi chứ! Cô mà không động thủ thì tôi động thủ đấy!”
Tô Lê Tư tuyệt vọng lắc đầu, “Dị năng của tôi sớm đã bị hắn ta phế rồi…”
“Không có đâu! Chúng ta là công chúa Mary Sue toàn năng, sao có thể bị thứ rác rưởi này phế dị năng được? Chỉ cần cô muốn…”
Công chúa Mary Sue nắm lấy tay cô ta, một quả cầu lửa bùng lên trong lòng bàn tay Tô Lê Tư.
“Chỉ cần cô muốn, trời đất ngũ hành đều là dị năng của cô.”
Cô bé lại thúc giục, “Mau động thủ đi!”
Tô Lê Tư nhìn quả cầu lửa trong tay, rồi lại nhìn về phía tang thi vương, vẻ mặt hoang mang, nhưng đôi mắt lại đi trước lý trí, bừng lên một thứ ánh sáng khiến người ta không dám nhìn thẳng.
“Dị năng của tôi?”
“Dị năng của tôi!”
Quả cầu lửa trong tay cô ta đột ngột bùng lên dữ dội, to bằng nửa căn phòng, những mũi băng bắt đầu tan chảy, trên mặt tang thi vương lộ ra vẻ kinh hoàng, “Đợi đã, Tiểu Lê Hoa, em muốn làm gì? Em quên những đứa con của chúng ta rồi sao?”
Trên màn hình, hai đứa trẻ nửa người nửa tang thi đang khóc lóc.
Chúng vì nhiễm virus tang thi mà từ khi sinh ra đã ốm yếu bệnh tật, chỉ có thể dựa vào máu của tang thi vương để sống sót.
Trước đây, thứ khiến cô ta phải khuất phục tang thi vương là an nguy của cha mẹ. Sau khi cha mẹ qua đời, thứ ép buộc cô ta phải sống tiếp là những đứa con của mình.
Hai đứa trẻ yếu ớt chỉ có thể dựa vào máu của cha để tồn tại, chính là xiềng xích mới mà tang thi vương tìm ra để trói buộc Tô Lê Tư.
Bàn tay đang giơ quả cầu lửa của Tô Lê Tư khẽ run, tang thi vương mừng rỡ, theo phản xạ bước về phía cô ta, thâm tình gọi, “Tiểu Lê…”
Quả cầu lửa đã nện thẳng vào người hắn ta.
Ngọn lửa rực rỡ và tàn nhẫn, thiêu rụi cái xác đã sớm thối rữa thành tro bụi. Hắn ta vẫn còn sót lại cái đầu chưa cháy hết, gắng gượng hỏi, “…Tại sao?”
Tô Lê Tư mỉm cười thanh thản, “Để cho chúng được giải thoát.”
“Tội lỗi cứ để tôi gánh.”
“Cứ coi như là để đền đáp một tiếng ‘mẹ’ mà chúng đã gọi tôi.”
Tiếp theo đó, tổng tài bá đạo cầm hoa hồng, tên bệnh kiều định bắt cóc, gã công tử bột ăn chơi trác táng, vị hoàng đế không coi ai ra gì… từng cơn ác mộng đã trói buộc cô ta, đều lần lượt bị cô ta hạ gục.
Cuối cùng, bọn họ cùng nhau vung ra một nhát kiếm chém đứt trời đất, đâm thủng đan điền của vị sư tôn lạnh lùng, moi linh căn của hắn ta ra, để trả lại nỗi đau bị mổ bụng ngày ấy.
Cùng với những lần ra tay của bọn họ, trên màn hình thuộc về Tô Lê Tư có vô số đốm sáng bắt đầu hội tụ, đoạn ký ức bị che giấu kia dần dần hiện ra.
Sau khi xuyên qua vô số thế giới, không ngừng hoàn thành nhiệm vụ, cuối cùng công chúa Mary Sue cũng nhận ra có điều gì đó khác thường.
Cô bé qua mặt hệ thống, lặng lẽ đi theo dấu vết của một hệ thống khác, đến một thế giới màu bạc và xanh lam.
Có người đang nói chuyện.
“Tốc độ hoàn thành nhiệm vụ của ‘Công chúa’ nhanh thật đấy!”
“Đúng là nhanh, một công cụ rất dễ dùng.”
“Này này, người ta dù sao cũng là công chúa của thế giới họ, là Mary Sue trung tâm của thế giới đấy.”
“Xì— Mary Sue thì sao chứ? Chẳng phải cũng chỉ là một sản phẩm đi kèm bị thu hồi thôi sao.”
“Còn công chúa… tôi nói này, đám tế bào sinh sản của nhân vật chính được mang về từ thế giới tiểu thuyết, vốn không nên kết hợp với người của thế giới chúng ta. Nói trắng ra thì đám người nhân tạo đó, chỉ là một lô sản phẩm giải trí đi kèm mà thôi.”
“Chủ sở hữu của chúng vừa ‘thoát hố’, đám sản phẩm đi kèm này sẽ đi về đâu? Chẳng phải là bị chúng ta thu hồi hết sao.”
Tôi đột nhiên nhớ đến 【Hệ thống H văn】.
Hóa ra, những “sản phẩm đi kèm” được tạo ra sau khi chủ sở hữu “thoát hố” đều đã bị thu hồi.
Hết chương 128.
