Chương 129: Cậu Bé Dưới Đáy Hồ

Chương 129: Cậu Bé Dưới Đáy Hồ

 

Lâm Khải Nguyên vẫn chưa xuất viện, Đái Viễn Giang cũng chưa bị kết án, nhưng chắc chắn sẽ nhận án nặng. Chuyện này trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi của cả khu chung cư, thậm chí còn lên cả tin tức. Video Đái Viễn Giang đấm đá Lâm Khải Nguyên hôm đó đã bị tuồn ra ngoài, treo trên hot search suốt hai ba ngày.

 

Khu chung cư của Quý Nam Tinh không thuộc dạng quá cao cấp, nhất là mấy năm gần đây ban quản lý đã hạ cấp hết đợt này đến đợt khác. Cửa ra vào có bảo vệ canh gác, nhưng không cần thẻ từ, ai cũng có thể vào được.

 

Trước đây không thấy có vấn đề gì, lúc gọi đồ ăn ngoài còn thấy khá tiện, nhưng khi xảy ra chuyện thì mới thấy nguy hiểm. Vì vậy, không ít chủ hộ đã cùng nhau yêu cầu khu chung cư tăng cường an ninh.

 

Việc ra vào khu dân cư cũng trở nên nghiêm ngặt hơn, ai không có thẻ từ đều bị kiểm tra gắt gao. Thời buổi này, nhà nào nhà nấy hầu hết chỉ có một cục cưng, lỡ có chuyện gì thì không chỉ có một gia đình tan nát.

 

Chuyện này cũng không ảnh hưởng nhiều đến Quý Nam Tinh và Tiêu Dã, chỉ là làm thêm một chiếc thẻ từ mà thôi.

 

Vừa làm thẻ từ ở văn phòng ban quản lý đi ra, cậu đã thấy một chiếc xe của công ty chuyển nhà đỗ dưới một tòa nhà. Người phụ nữ lớn tuổi đang đứng dưới lầu chỉ đạo công ty chuyển nhà cũng là người quen, chính là bà nội của cậu bé đầu nấm.

 

Thấy cậu, bà nội nhà họ Hứa liền đi tới: “Là hai cháu à, chuyện hôm ở công viên nhỏ hai cháu còn nhớ không?”

 

Bà có thể nói là ấn tượng vô cùng sâu sắc với hai thiếu niên này, vì họ quá đẹp trai. Sau này cháu trai nhà bà mà đẹp được một nửa như thế này thì chắc chắn không lo không tìm được vợ.

 

Tiêu Dã cười nói: “Bà ơi, bà định chuyển nhà à?”

 

Bà nội nhà họ Hứa đáp: “Cái thằng bé hôm trước cãi nhau với Thụy Thụy nhà bà ấy, chính là cái đứa bị đánh mấy hôm trước đó. Hai cháu có trong nhóm chung cư, chắc thấy tin rồi nhỉ?”

 

Tiêu Dã gật đầu, thuận theo lời bà hỏi: “Cháu đã thấy tin trong nhóm rồi, nhưng không biết cụ thể lắm. Cậu bé đó giờ sao rồi hả bà? Có nghiêm trọng lắm không?”

 

Bà nội nhà họ Hứa lộ vẻ mặt phức tạp, vừa tiếc nuối, vừa may mắn lại vừa không nỡ: “Bị đá hỏng não rồi. Giờ người thì tỉnh lại rồi, nhưng đến ăn cơm còn không biết ăn. May mà cái cậu đánh người kia đã bị bắt rồi, nhưng cậu trai đó vừa mất cha mẹ, thú cưng lại bị người ta giết chết, tinh thần bị kích động mạnh, không nhà không tiền tiết kiệm, đến tiền bồi thường cũng chẳng có mà đưa, chỉ chờ phán tội thôi.”

 

Tiêu Dã tỏ ra hóng chuyện, đúng kiểu người già thích nhất, hắn a một tiếng, vẻ mặt kinh ngạc: “Nghiêm trọng vậy hả bà, thế thì chi phí điều trị sau này chắc tốn kém lắm nhỉ?”

 

Bà nội nhà họ Hứa xua tay: “Thôi các cháu đừng quan tâm nhà họ nữa, chính hai cháu bình thường ra vào cũng phải cẩn thận đấy.”

 

Tiêu Dã cười: “Chúng cháu thì cẩn thận gì chứ? Người đàn ông đó không phải đã bị bắt rồi sao?”

 

Bà nội nhà họ Hứa nói: “Là bảo các cháu cẩn thận người nhà họ Lâm, chính là gia đình của cậu bé bị đánh ấy. Còn nhớ hôm đó hai cháu nói gì không, nói giết mấy con vật nhỏ là tạo nghiệp, sẽ có báo ứng. Lời này chẳng phải ứng nghiệm lên nhà đó rồi sao? Bà cụ nhà họ Lâm đó ngang ngược vô lý, cho rằng chính lời của hai cháu đã nguyền rủa cháu trai bà ta. Bà nghe nói bọn họ còn định đến nhà hai cháu để đòi lại lẽ phải đấy. Bình thường hai cháu ra vào phải cẩn thận nhé, lỡ bà ta xô đẩy hai cháu một cái rồi lăn ra đất, thế là bám riết không tha cho mà xem!”

 

Gia đình bà quyết định chuyển nhà cũng là vì không dây vào nổi. Ai hơi đâu mà ngày nào cũng đề phòng người khác. Nhà bà còn một căn nhà cũ, tuy cũng là khu trường học nhưng chất lượng giảng dạy không tốt lắm, nên hồi mới có Thụy Thụy đã dành dụm tiền mua một căn ở đây, giờ vẫn còn đang trả góp.

 

Nhưng giờ xảy ra chuyện này, nếu Lâm Khải Nguyên sau này không khá lên được, lỡ trông thấy Thụy Thụy nhà bà thông minh đáng yêu, chạy nhảy tung tăng, sự tương phản mạnh mẽ ấy nảy sinh lòng ghen ghét, thực sự làm ra chuyện gì thì hối hận cũng không kịp.

 

Thế nên cả nhà bàn bạc rồi quyết định chuyển đi, thà về khu trường học có chất lượng dạy dỗ bình thường kia còn hơn ở lại đây ngày ngày bất an. Cùng lắm thì từ giờ tiết kiệm tiền, sau này cho Thụy Thụy đi du học là được.

 

Hôm nay gặp được hai cậu thanh niên này, bà nội nhà họ Hứa liền lên tiếng nhắc nhở, để họ có sự phòng bị: “Sau này thấy bà già đó hai cháu nhất định phải tránh xa ra, đừng nghĩ đến chuyện giảng đạo lý với người ta, cũng đừng nghĩ rằng có chuyện thật thì sẽ có cảnh sát đòi lại công bằng. Dây dưa với người không nói lý lẽ thì có công bằng cũng vô dụng thôi.”

 

Tiêu Dã vâng vâng dạ dạ đáp lại mấy tiếng: “Chúng cháu biết rồi ạ, cảm ơn bà đã nhắc nhở, sau này chúng cháu ra vào sẽ cẩn thận. Vậy bà cứ bận việc đi nhé, chúng cháu không làm phiền bà chuyển nhà nữa.”

 

Bà nội nhà họ Hứa vẫy tay với họ, cười tít mắt, vừa đẹp trai lại vừa hiểu chuyện, không biết là nhà ai có phúc thế này cơ chứ.

 

Tiêu Dã chào hỏi xong liền kéo Quý Nam Tinh đi: “Cậu nghe thấy chưa, sau này gặp bà già đó thì tránh xa ra. Cháu trai bà ta thành ra như vậy, lỡ bà ta thực sự ghi hận chúng ta thì phiền phức là chuyện nhỏ, lãng phí thời gian, phá hỏng tâm trạng mới là chuyện lớn.”

 

Thực ra với lịch sinh hoạt của hai người, muốn gặp bà cụ nhà họ Lâm trong khu chung cư cũng không dễ. Học sinh cấp ba đi sớm về khuya còn thảm hơn cả người đi làm.

 

Thời tiết vốn dĩ quang đãng trong xanh, dường như chỉ sau một đêm đã chuyển sang mùa mưa dầm dề. Sáng còn hửng nắng, buổi trưa đã mây đen kéo đến, chiều là sấm chớp đùng đoàng, mưa to gió lớn.

 

Màn mưa như có một loại khí trường ngăn cách bẩm sinh, bao trùm cả lớp học trong một bầu không khí tập trung học tập cao độ.

 

Nghe tiếng mưa rơi tí tách, Quý Nam Tinh có hơi buồn ngủ. Kết hợp với giọng giảng bài như ru ngủ của giáo viên, việc có thể ngồi ngay ngắn mà không gục xuống bàn hoàn toàn là nhờ vào ý chí kiên cường của cậu.

 

Thấy bộ dạng lơ mơ buồn ngủ của cậu, Tiêu Dã buồn cười nói: “Ngủ đi, tiết Địa lý thôi mà, đa phần là mấy thứ học thuộc lòng. Với khả năng nhớ lâu của cậu thì liếc sách một cái là nắm hết các điểm thi rồi, không cần phải cố.”

 

Quý Nam Tinh lấy tay che miệng ngáp một cái, vừa định nói gì đó thì trong tầm mắt thoáng thấy bên ngoài cửa sổ cạnh hắn có một cái đầu đang lén lút nhô lên. Một đôi mắt chỉ lộ ra một nửa, hai tay bám vào bệ cửa sổ, đang cẩn thận nhìn cậu.

 

Là con ma nhát gan trong tòa nhà cũ nát.

 

Quý Nam Tinh đặt bút xuống, nói với Tiêu Dã: “Bạn bên cõi âm đến tìm tôi rồi, tôi ra ngoài một lát, tiện thể cho tỉnh ngủ.”

 

Tiêu Dã: “Tôi đi cùng cậu nhé?”

 

Quý Nam Tinh liếc nhìn lên bảng: “Cậu ghi lại các điểm thi đi, để tôi đỡ phải tốn dung lượng não đi nhớ những thứ không cần thiết. Ở trong trường thôi, không ra ngoài đâu.”

 

Nói rồi cậu giơ tay, xin phép đi vệ sinh.

 

Đối với Quý Nam Tinh, giáo viên trong trường đều mặc kệ. Hết cách, người ta thông minh, từ đầu năm học đến giờ luôn đứng nhất khối, lại ngoan ngoãn, gia đình điều kiện tốt, cơ thể còn không chịu được kích động. Ngoài việc chiều theo ý cậu, các thầy cô còn biết làm gì hơn.

 

Thầy giáo vẫy tay cho phép rồi tiếp tục giảng bài.

 

Trương Nguyên và Trần Thập Nhất ở bàn phía sau gần như nhắn tin vào trong nhóm ngay lập tức: 【Cậu đi đâu đấy?】

 

Quý Nam Tinh vừa xuống lầu vừa trả lời tin nhắn: 【Đi lượn một vòng.】

 

Tiêu Dã: 【Hai cậu tích cực thế làm gì?】 Còn để ý sát sao hơn cả hắn.

 

Trương Nguyên: 【Tưởng có vụ án gì có thể giúp được.】

 

Tiêu Dã: 【Học sinh cấp ba, học là chính, làm gì có nhiều vụ án thế.】

 

Quý Nam Tinh thấy họ bắt đầu trò chuyện trong nhóm thì cất luôn điện thoại, mở ô đi về phía tòa nhà cũ nát.

 

Hồn ma nhát gan thoạt đầu chỉ ló đầu ra nhìn, thấy chỉ có một mình cậu, lúc này mới mạnh dạn bay ra ngoài, nhưng nó còn chưa kịp nói gì, Quý Nam Tinh đã hướng ánh mắt về phía sau nó.

 

Con ma nhát gan cũng quay đầu lại. Ở phía bên kia của bức tường đổ nát, có một cậu bé đang ngồi xổm trên mặt đất quan sát đàn kiến nhỏ.

 

Quý Nam Tinh: “Tình hình gì đây?”

 

Hồn ma nhát gan lắc đầu: “Tôi không biết, khó khăn lắm mới có mưa, tôi định ra ngoài dạo một vòng thì thấy thằng bé này lảng vảng trên sân thể dục. Tôi hỏi gì nó cũng không nói, tôi sợ nó bị sét đánh cho tan tác nên đưa về đây.”

 

Quý Nam Tinh xếp chiếc ô vẫn còn nhỏ nước lại rồi đi tới. Mãi cho đến khi cậu lại gần, cậu bé kia mới khẽ động động tai rồi ngẩng đầu lên, sau đó mở to đôi mắt vô hồn “nhìn” cậu.

 

Hồn ma nhát gan bay tới, nhỏ giọng nói với cậu bé: “Đây là một anh trai có thể nhìn thấy chúng ta đấy, nhà em ở đâu? Anh này có thể giúp em về nhà.”

 

Cậu bé ngơ ngác, không biết là vì không nhìn thấy hay không nghe thấy, trông có vẻ như không biết nói.

 

Hồn ma nhát gan có chút bối rối nhìn Quý Nam Tinh: “Xin lỗi, có phải tôi đã gây phiền phức cho cậu không?”

 

Nó đã ở ngôi trường này nhiều năm, không phải chưa từng gặp những con ma khác, nhưng oán khí trên người nhiều con ma rất nặng, nó hoàn toàn không dám lại gần. Con ma nhỏ này không có nhiều oán khí, lại thấy nó còn nhỏ tuổi, nên mới nghĩ đến việc đưa về tìm nhà giúp nó.

 

Nhưng nó không ra khỏi trường được, mà con ma nhỏ này cũng không rõ tình hình ra sao, hình như không nghe được cũng không biết nói, nó thực sự không hỏi được gì. Đã đưa người ta về rồi thì không thể không lo, vậy nên nó mới đi tìm Tiểu Thiên Sư này xem có cách nào không.

 

Gọi được người tới rồi, nó lại cảm thấy mình hình như đã gây thêm phiền phức cho người ta, trong lòng có chút áy náy. Người ta cho nó bùa ăn, nó lại còn đi gây thêm chuyện, nghĩ đến đây, đầu của con ma nhát gan càng cúi thấp hơn.

 

Quý Nam Tinh nói: “Không sao, đây vốn là công việc của tôi mà. Tôi thấy hồn phách cậu bé này không ổn định, lại là ma mới, chắc là vừa mới chết không lâu. Cậu đứng xa ra một chút.”

 

Hồn ma nhát gan vội vàng lùi lại, sợ lùi chưa đủ xa, suýt nữa thì lộn cổ ra ngoài cửa sổ.

 

Quý Nam Tinh ngồi xổm xuống, cậu không mang theo Dưỡng Hồn Tướng, nhưng vẫn có vài lá bùa hộ thân. Sau khi đốt một lá Tụ Âm Phù, thấy sắc mặt hồn ma nhỏ đã tốt hơn, cậu mới đặt đầu ngón tay lên trán nó: “Đừng chống cự, để tôi xem cảnh tượng cuối cùng của nhóc, xem có thể giúp nhóc tìm được nhà không.”

 

Hồn ma nhỏ nhìn cậu không chớp mắt. Đột nhiên một luồng sức mạnh từ bên ngoài chui vào đầu nó, cảm giác đau đớn rõ rệt khiến nó bất giác muốn lùi lại, nhưng nó lại theo bản năng kìm nén. Về nhà, nó muốn về nhà, mẹ vẫn đang ở nhà đợi nó.

 

Quý Nam Tinh nhắm mắt lại. Theo linh lực cộng hưởng, một cảm giác ngạt thở vì đuối nước ập tới, có một bàn tay lớn đang siết chặt gáy cậu, liên tục nhấn đầu cậu xuống nước.

 

Trong lúc liều mạng giãy giụa, rất nhiều nước vô tình bị hít vào phổi, cảm giác sặc sụa và ngạt thở càng khiến lòng cậu hoảng loạn tột độ.

 

Trong khung cảnh đó, cậu ra sức chống cự, nhưng sức lực quá yếu ớt không thể thoát khỏi bàn tay kia. Móng tay cào vào bùn đất, va vào đá vụn, máu còn chưa kịp chảy ra đã bị nước cuốn trôi.

 

Cuối cùng, cậu kiệt sức, nước tích tụ trong phổi ngày càng nhiều, không khí cũng ngày càng loãng đi. Cho đến khi không thể hít thở được không khí trong lành nữa, trong những gợn sóng lăn tăn, hình ảnh chìm vào tĩnh lặng.

 

Quý Nam Tinh đột ngột mở mắt, không kìm được mà lùi lại vài bước, tay cậu ôm cổ ho sặc sụa một lúc lâu. Không khí ẩm ướt, mùi nước mưa xuyên qua khoang mũi tràn vào phổi, dần dần xua tan cảm giác ngạt thở chết người ấy.

 

Hồn ma nhát gan nấp ngoài cửa sổ, chỉ nhô nửa người lên nhìn Quý Nam Tinh: “Tiểu Thiên Sư, cậu không sao chứ?”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Quý Nam Tinh lắc đầu, sắc mặt có phần tái nhợt, nói: “Không sao, lúc cậu phát hiện ra đứa bé này nó đang ở đâu?”

 

Hồn ma nhát gan đáp: “Ở ngay sân thể dục của trường.”

 

Quý Nam Tinh giơ tay dùng chuông vàng gõ nhẹ lên trán đứa bé để nó không chạy lung tung, rồi lại lấy điện thoại chụp một tấm ảnh hồn ma nhỏ. Cậu dặn hồn ma nhát gan trông chừng đứa bé, có chuyện gì thì đến tìm cậu, sau đó mới quay về lớp học.

 

Vừa lên đến dãy nhà dạy học thì chuông tan học reo lên. Quý Nam Tinh vào lớp, suýt chút nữa thì đâm sầm vào người Tiêu Dã cũng vừa bước vào.

 

Tiêu Dã vội lùi lại nửa bước, một tay đỡ lấy Quý Nam Tinh, rồi lập tức nhíu mày: “Sao sắc mặt cậu tệ thế? Trong người không khỏe ở đâu à?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không sao, có một con ma nhỏ, các cậu xem có nhận ra không.”

 

Quý Nam Tinh dùng âm lực làm hiện hình bức ảnh rồi gửi vào nhóm.

 

Trương Nguyên và Trần Thập Nhất lập tức xúm lại: “Đứa bé này làm sao thế?”

 

Quý Nam Tinh: “Một con ma chết đuối, không biết cụ thể chết đuối ở đâu. Con ma nhỏ đó mắt không nhìn thấy được, hỏi cũng không nói, xuất hiện ở sân thể dục của trường, nên khả năng chết đuối ở trường là rất lớn.”

 

Trương Nguyên: “Trường chúng ta có hai hồ nhân tạo, một hồ lớn bình thường không cho lại gần, một cái ao nhỏ thì nước không sâu. Đứa bé này trông cũng năm sáu tuổi rồi, nếu ngã xuống đứng dậy thì nước chắc cũng đến ngực. Vậy nên nếu xảy ra chuyện ở trường, khả năng là ở hồ nhân tạo có cao hơn không?”

 

Quý Nam Tinh: “Nó không phải bị sẩy chân, mà là bị người ta dìm chết dưới nước.”

 

Mọi người đều hít một hơi khí lạnh. Lại là một vụ án giết người, mà còn xảy ra trong trường học. Hung thủ sẽ là ai, học sinh hay giáo viên?

 

Trần Thập Nhất nói: “Con ma nhỏ đó giờ đang ở đâu, bị cậu thu phục rồi à?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Ở trong tòa nhà cũ nát, là do con ma trong tòa nhà đó nhặt về.”

 

Chuyện trong tòa nhà cũ có ma Quý Nam Tinh đã nói với bọn họ từ sớm, cũng đã khoanh vùng, bảo bọn họ chỉ hoạt động ở khu vực hay nướng đồ ăn, không được đi về phía sau, nên vẫn luôn chung sống hòa hợp.

 

Trương Nguyên nói: “Con ma trong tòa nhà cũ đó không thấy ai đã giết đứa bé này à?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Cậu ấy nhát gan lắm, nếu không phải mấy hôm nay trời mưa, cậu ấy cũng không ra ngoài đi dạo, nên không thấy.”

 

Tiêu Dã: “Một đứa trẻ có thể xuất hiện trong trường chắc chắn là do giáo viên đưa đến, nhưng gần đây không nghe nói có giáo viên nào bị mất con. Trần Thập Nhất, bình thường cậu tin tức nhanh nhạy lắm mà, có nghe được tin gì liên quan không?”

 

Trần Thập Nhất lắc đầu: “Ở trường chắc chắn không có ai mất con, chuyện lớn như vậy không thể không có chút động tĩnh nào. Nếu đứa bé này là con của cư dân ở các tòa nhà gần đây, chạy vào trường chơi rồi bị giết thì khả năng cao hơn.”

 

Trương Nguyên nhìn Tiêu Dã và Quý Nam Tinh: “Hai cậu sống ở đây, trong mấy nhóm dân cư không có tin tìm trẻ lạc nào à?”

 

Quý Nam Tinh và Tiêu Dã đồng loạt lắc đầu.

 

Trương Nguyên cau mày: “Lạ thật đấy, mất một đứa bé lớn như vậy mà không có động tĩnh gì? Trừ phi người giết nó là người nhà.”

 

Trần Thập Nhất: “Kể cả là người nhà thì cũng phải giả vờ là con đi lạc rồi đi tìm chứ. Nếu không, một đứa bé lớn thế này tự dưng biến mất, tra đến nhà lại không thấy có động tĩnh tìm con gì cả, thế thì đáng ngờ quá.”

 

Quý Nam Tinh: “Cứ tìm thử xem đã, tôi sẽ gửi một tấm ảnh cho Cục Quản lý, để Cục thông qua hệ thống của công an tìm kiếm.”

 

Tuy bố của Trương Nguyên làm ở cục cảnh sát, nhưng một đứa trẻ đã chết mà bọn họ lại cầm ảnh đi tìm thì sẽ phải mất thời gian giải thích, chẳng bằng đi theo kênh của Cục Quản lý cho nhanh.

 

Mấy người bắt đầu chia nhau hành động, Trần Thập Nhất hỏi thăm trong trường, còn Trương Nguyên thì kiểm tra tình hình bên ngoài. Cảnh sát khu vực gần trường rất thân với bố cậu ta, cũng có thể hỏi xem có ai đang tìm con không.

 

Quý Nam Tinh và Tiêu Dã thì đến Cục Quản lý, cậu đã lấy được một tia quỷ khí trên người hồn ma nhỏ đó, có thể thông qua nó để định vị sơ bộ vị trí của gia đình cậu nhóc.

 

Khi phạm vi đại khái được xác định là ở khu vực trường học của họ, một cuộc điện thoại của Trương Nguyên gọi tới: “Các cậu về đi, hình như tôi tìm thấy phụ huynh của đứa bé đó rồi.”

 

Tiêu Dã và Quý Nam Tinh vội vã quay lại trường. Trương Nguyên và Trần Thập Nhất đang ngồi trong một quán ăn vặt vẫy tay với họ. Hai người đi tới: “Tìm thấy rồi à?”

 

Trương Nguyên ra hiệu cho họ nhìn người phụ nữ bán hàng thủ công ở quán đối diện: “Trên sạp của cô có một cái móc khóa nhồi bông to bằng lòng bàn tay, dùng để trưng bày, bên trong có một tấm ảnh chụp cùng con trai. Chúng tôi vừa đi qua, mắt tinh nên thấy ngay.”

 

Tiêu Dã và Quý Nam Tinh cũng ngồi xuống quán. Tiêu Dã đi gọi một bát đá bào thập cẩm mang về ăn chung với Quý Nam Tinh, vừa ăn vừa nhìn người phụ nữ đang bày hàng ở đối diện.

 

Chỉ trong một thời gian ngắn, họ đã nhận ra có lẽ là người phụ nữ đó bị câm, nhưng không điếc, vẫn nghe được người khác nói. Cô giao tiếp với mọi người bằng một tấm bảng viết. Trên chiếc bàn nhỏ bày đủ các loại đồ thủ công bằng len, từ những thứ nhỏ như quần áo, mũ cho búp bê, đến những thứ lớn hơn như khăn quàng, túi xách nhỏ, còn có không ít búp bê len, chó mèo, trông rất đáng yêu.

 

Chủ sạp tuy không nói được nhưng luôn nở nụ cười rạng rỡ với mỗi khách hàng đến xem hàng, dù họ có mua hay không, cô vẫn tỏ ra vô cùng nhiệt tình.

 

Trương Nguyên chọc vào miếng chanh trong cốc nước của mình, nói: “Vừa nãy tôi hỏi sơ qua rồi, cô ấy nói con trai cô ấy học ở trường chuyên biệt, là trường dành cho người câm điếc khuyết tật. Con trai cô ấy mắt không nhìn thấy, nhưng nghe được và không bị câm, chỉ là trước đây cô ấy tự mình chăm con, mà cô ấy không biết nói nên khiến đứa bé cũng chậm nói. Vì không nhìn thấy nên ở trường bình thường hay bị bắt nạt, dần dần càng không chịu mở miệng nói chuyện.”

 

Trần Thập Nhất nói: “Cô ấy không muốn con trai mình bị câm thứ phát, cũng không muốn con bị bắt nạt ở trường bình thường, vậy nên đã gửi vào trường chuyên biệt. Nhưng loại trường chuyên biệt đó cũng không phải cơ sở phúc lợi, học phí không hề rẻ, nên ban ngày cô ấy đi làm, đến khoảng năm sáu giờ chiều, lúc tan học bên này thì ra đây bày hàng làm thêm.”

 

Quý Nam Tinh: “Trông cô ấy không giống như người vừa mất con.”

 

Con ma nhỏ kia chắc là vừa mới chết không lâu, vẫn còn là một hồn ma mới. Một người mẹ có thể vất vả kiếm tiền lo học phí cho con như vậy, không giống kiểu người bỏ bê con cái. Hơn nữa, nhìn tướng mạo của cô, cũng không phải loại người cay nghiệt độc ác.

 

Trần Thập Nhất nhỏ giọng nói: “Có lẽ cô ấy vẫn chưa biết chuyện này.”

 

Tiêu Dã sững người, có chút kinh ngạc: “Chưa biết ư? Đứa bé đó không phải đã chết mấy ngày rồi sao?”

 

Trương Nguyên nói: “Tôi có hỏi rồi, tôi hỏi sao cô vẫn còn bày hàng muộn thế này, vậy con cô ai chăm. Cô ấy nói trường chuyên biệt câm điếc đó là trường nội trú, một tuần chỉ nghỉ cuối tuần. Hôm nay mới là thứ Năm, bình thường cô ấy toàn thứ Sáu mới đi đón con.”

 

Vẻ mặt Trần Thập Nhất có chúng không nỡ: “Các cậu nói xem, nếu cô ấy biết con mình mất rồi, mà còn chết ở ngay ngôi trường phía sau lưng cô ấy, làm sao cô ấy chịu nổi đây.”

 

Quý Nam Tinh: “Chịu không nổi cũng đành chịu, trước hết phải vớt thi thể lên đã. Vó lẽ cái trường câm điếc kia cũng phải điều tra một chút, và cả trường chúng ta nữa.”

 

Trương Nguyên: “Cậu định điều tra thế nào?”

 

Quý Nam Tinh: “Đứa bé chết mấy ngày rồi mà trường câm điếc không thông báo cho phụ huynh, bản thân chuyện này đã có vấn đề. Tôi sẽ nhờ anh Chương theo dõi, âm hồn điều tra dù sao cũng dễ hơn người sống. Còn về trường chúng ta, chỉ cần hung thủ là người trong trường thì phạm vi điều tra có thể thu hẹp lại rất nhiều, nhất định sẽ tìm ra.”

 

Phá án thông thường cần phải có bằng chứng, nhưng các thiên sư dựa vào khí tức trên âm hồn để tìm hung thủ sẽ dễ dàng hơn cảnh sát. Chỉ là, trên người con ma nhỏ này không có oán khí quá nặng, chỉ có chấp niệm muốn về nhà, cộng thêm tuổi còn nhỏ, mắt lại mù, điều này đã tăng thêm không ít khó khăn cho việc tìm kiếm hung thủ.

 

Trương Nguyên nhìn người phụ nữ bán hàng ở đối diện, cau mày nói: “Chuyện này có gì đó kỳ lạ. Trường câm điếc có học sinh mất tích lại không báo cho phụ huynh, mà đứa bé lại bị giết ở trường chúng ta, hai chuyện này có liên quan gì đến nhau không nhỉ.”

 

Tiêu Dã nhìn Quý Nam Tinh: “Định khi nào thì vớt thi thể?”

 

Quý Nam Tinh: “Phải xem thi thể ở đâu đã.”

 

Mấy người ăn xong ly đá bào, lúc về đi ngang qua sạp hàng thủ công bằng len, thấy họ dừng lại trước sạp, chủ sạp liền cầm tấm bảng đã viết sẵn bên cạnh lên, trên đó viết những dòng chữ như: Cứ xem tự nhiên, có thể cầm lên xem, nhận đặt làm theo yêu cầu.

 

Quý Nam Tinh cầm một chú chó len to bằng lòng bàn tay lên, có lẽ bên trong được nhồi bông gòn, bóp vào thấy mềm mềm cứng cứng.

 

Tiêu Dã liếc nhìn giá dán ở khu vực đó, năm mươi tệ, cũng không đắt, liền quét mã thanh toán luôn.

 

Chủ sạp vội vàng cầm tấm biển ghi chữ “Cảm ơn” ở bên cạnh, nở một nụ cười rạng rỡ với mấy người họ.

 

Trần Thập Nhất không nỡ nhìn, vừa nghĩ đến việc con trai cô ấy lúc này có lẽ đang nằm dưới đáy nước lạnh lẽo, sống mũi cậu ta có chút cay cay, vành mắt cũng đỏ hoe.

 

Mấy người quay về trường, Trương Nguyên hỏi: “Làm sao để biết đứa bé ở đâu? Có thể nhìn ra từ trên người nó không?”

 

Quý Nam Tinh: “Nó còn quá nhỏ, lại không nhìn thấy được. Trường học lại vì địa thế và môi trường đặc thù, không giống như một số nơi bên ngoài có thể dễ dàng tra được oán khí, nên trực tiếp xuống tìm sẽ dễ hơn.”

 

Trần Thập Nhất a một tiếng: “Phải xuống nước à.”

 

Tiêu Dã nói: “Tôi bơi giỏi, để tôi xuống cho. Chỉ là phải nhờ vệ sĩ mang một bộ quần áo khô đến, nếu không không có đồ thay.”

 

Quý Nam Tinh liếc hắn một cái, rồi quay người đi vào siêu thị nhỏ mua một chiếc túi zip, sau đó bỏ người giấy nhỏ vào trong rồi ném xuống nước.

 

Ba người còn lại trơ mắt nhìn, Trần Thập Nhất kinh ngạc thốt lên: “Người giấy nhỏ lợi hại thật đấy, có thể bay lên trời bắt ma, lặn xuống nước vớt xác, đỉnh thật.”

 

Dưới sự điều khiển của Quý Nam Tinh, người giấy nhỏ nhanh chóng lao xuống đáy nước. Tuy đây là hồ nhân tạo, nhưng bên trong trồng rất nhiều loại rong rêu để cải thiện chất lượng nước, do đó có chút cản trở khi chìm xuống, không cẩn thận là vướng vào rong rêu ngay.

 

Sau một hồi lâu tìm kiếm, khi chuông vào lớp tự học buổi tối vang lên, người giấy nhỏ mới bơi đến được đáy hồ.

 

Một cậu bé chừng năm sáu tuổi lặng lẽ trôi nổi dưới đáy hồ, toàn thân bị ngâm nước đến trắng bệch, tay chân tứ chi nổi lềnh bềnh lên trên, còn eo cậu thì bị buộc mấy tảng đá bằng một sợi dây thừng.

 

Hết chương 129.

 

Chương 129: Cậu Bé Dưới Đáy Hồ

Ngày đăng: 4 Tháng 4, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên