Chương 129: Trái Dưa Cuối Cùng
Đinh Thiệu Ý ngây người ra, theo phản xạ nhìn về phía Ninh Lạc.
Ánh mắt của cô bé khiến Ninh Lạc sợ đến mức lắp bắp: “Đừng, đừng nhìn anh, anh không có ý định làm mẹ đâu.”
Vẻ mặt Đinh Thiệu Ý bỗng trở nên thật khó diễn tả.
Giống hệt với Đinh Thiệu Ý là cô gái đang ôm chặt lấy cô bé khóc nức nở, hai gương mặt kề sát vào nhau, cùng lên án mạch não kỳ quái của Ninh Lạc.
Ninh Lạc sờ sờ mũi, cười ngượng ngùng: “Hề hề.”
【Có sinh thì cũng là Lộ Đình Châu sinh, liên quan gì đến mình chứ.】
Lộ Đình Châu nhìn cậu chằm chằm với nụ cười như có như không trên môi, ánh mắt lộ vẻ hoang đường vô cùng.
Hướng Bặc Ngôn cũng không dám nghe nữa, cố gắng giữ vẻ mặt nghiêm túc để nén cười, chỉ sợ người họ Lộ nào đó liếc qua một cái lại tính sổ câu nói này lên đầu gã ta.
Gã ta còn chưa muốn buổi tối ngủ phải mở một mắt, thay phiên nhau đứng gác đâu.
Sự chú ý của mấy người vừa bị phân tán, suýt nữa thì để Đinh Đãng Mậu nhân cơ hội vùng vẫy thoát ra: “Buông tôi ra! Tôi muốn tìm gương! Có gương không? Mặt tôi chắc chắn bị hủy rồi! Tôi muốn cô ta phải trả giá!”
Một Cô gái tóc ngắn đang đứng bên cạnh cố sức kéo cô gái kia ra, không cho cô ta giành làm mẹ nữa, nghe vậy thì liền quay đầu lại rất dứt khoát, giơ tay tát cho Đinh Đãng Mậu thêm một cái thật mạnh: “Trông anh như trái bí đao mất nước bị chọc hai cái lỗ đen làm mắt ấy, thế mà còn đòi cô ta trả giá hả? Sao anh không tự tát mình một cái cho tỉnh táo lại đi?”
Đinh Đãng Mậu lại bị tát thêm một cái nữa, đầu óc hoàn toàn choáng váng. Hai bên má sưng đỏ lên, trông cực kỳ đối xứng, sao có thể không coi là một loại mỹ học cân bằng được chứ.
【Ha ha ha, cái tát nhúng nước sát khuẩn iốt, vừa tát vừa khử trùng, đánh vào người hắn ta, sướng trong lòng tôi.】
Mấy người Ninh Lạc cũng cực kỳ chướng mắt với hành vi của Đinh Đãng Mậu.
[Mịa nó, sướng thật đó.]
[Đánh nhau là không đúng, nhưng ngoại trừ Đinh Đãng Mậu ra.]
[Thật sự nên thả tên họ Đinh này vào chảo dầu, xem dầu bắn tung tóe hay là hắn ta bắn tung tóe.]
[Mịa nó chứ, cứ nghĩ đến việc tao ngày nào cũng 8 giờ sáng chôn chân ở thư viện, cuối cùng lại thua một tên nhà giàu nạp tiền là lại muốn giết giết giết!]
[Vừa hay hôm nay là Tết Trung Nguyên, tôi đốt ít tiền giấy cho nhà họ Đinh, không cần cảm ơn đâu.]
Đinh Đãng Mậu ôm mặt, vừa phản ứng lại là suy sụp hét lớn: “Cô, cô dám đánh tôi?!”
Hắn ta cũng không quan tâm ống kính còn đang quay, lập tức định ra tay đánh trả.
Ninh Lạc và mọi người vội vàng nhào vô kéo hắn ta lại lần nữa, giống như đang giữ một con lợn rừng đang đào đất vậy.
Ninh Lạc cũng hét theo: “Này này này, đừng đánh nhau, dĩ hòa vi quý, mọi người bình tĩnh nào, bỏ đi bỏ đi, đừng tính toán quá, người ta không có ác ý gì đâu.”
Đinh Đãng Mậu dí sát gương mặt sưng vù của mình vào trước mặt Ninh Lạc, uất ức hỏi: “Thế này mà gọi là không có ác ý à?”
Ninh Lạc mở mắt nói láo, đẩy mặt Đinh Đãng Mậu ra như trả hàng, dùng tay che mắt lại vờ như không thấy: “Cô ấy không hiểu chuyện, anh rộng lượng chút đi, chịu thiệt là phúc, có gì to tát đâu mà. Này, anh đừng nổi nóng vội, tôi đây là muốn tốt cho anh, ngày lễ ngày Tết, đừng để mất vui.”
Khóe miệng Tào Cẩn Lưu giật giật, nhớ tới đám họ hàng cực phẩm nhà mình.
Bộ mặt này của anh Tiểu Lạc thật sự khiến cậu ta thấy khó chịu vô cùng, quá chân thật đi.
Đinh Đãng Mậu tức đến tím cả môi, ngây người một lát rồi chỉ thẳng vào mặt Ninh Lạc chất vấn: “Ngày lễ lớn nào? Lễ Tết gì chứ? Hả??”
【Tết Trung Nguyên, thu phục mấy loại lệ quỷ tác oai tác quái như anh đấy.】
Lộ Đình Châu lạnh mặt, một tay nắm chặt cánh tay Đinh Đãng Mậu ấn xuống, nói với phó đạo diễn đang vô cùng hoảng sợ: “Đưa người về đi.”
Đinh Đãng Mậu dùng sức cũng không thoát ra được, hắn ta muốn bảo anh thả tay ra, đột nhiên thấy Lộ Đình Châu liếc nhìn ngón trỏ vừa rồi hắn ta chỉ vào Ninh Lạc, lập tức im bặt.
… Có, có chút đáng sợ. Đinh Đãng Mậu nuốt nước bọt, rất sợ Lộ Đình Châu thật sự bẻ gãy ngón tay mình.
Phó đạo diễn đang lo sốt vó vì không có người chủ trì, đang loay hoay tìm cách giải quyết tình huống, không biết phải làm sao để kết thúc, Lộ Đình Châu vừa lên tiếng liền lập tức làm theo, phòng bảo an cử thêm người tới tăng cường giải tán đám fan của Đinh Đãng Mậu đang kích động.
“Tại sao lại đuổi chúng tôi đi? Dựa vào cái gì chứ?”
“Mấy người bị mù à? Không thấy Miêu Miêu bị người ta bắt nạt hay sao?”
“Tôi không tin anh ấy làm ra những chuyện này, chắc chắn là bị người khác vu khống hãm hại!”
Còn có người gào đến khản cổ: “Đinh Thiệu Ý! Có phải mày làm không? Chắc chắn là mày đang nói dối, mau xin lỗi anh tao ngay!”
Bảo an vừa giải tán đám đông vừa lẩm bẩm trong lòng: Thích gọi anh thế thì đến mà làm em gái hắn ta đi, xem cô có được vào đại học A hay là bị tống vào trại tâm thần.
Chưa nói đến những chuyện khác, chỉ cần là những người có con đều không chịu nổi cảnh Đinh Thiệu Ý bị đối xử như vậy, cứ thử giả sử áp đặt những điều đó lên con cái bọn họ là chỉ muốn lập đội đánh hội đồng nhà họ Đinh.
Huống hồ bài đăng đầu tiên bên dưới hashtag là, “Mẹ Đinh thao thao bất tuyệt nói về con đường trở thành thiên tài, tự hào kể về kế hoạch tạo thần” của mình, chính là video ghi lại bộ mặt đắc ý của mẹ Đinh.
Không biết xấu hổ, ngược lại còn lấy làm vinh quang, cuối cùng thậm chí còn nói: “Sau này lớn lên, người Thiệu Ý nên cảm ơn nhất chính là chúng tôi, sự cố gắng của chúng tôi đã cho con bé một tương lai rộng mở hơn.”
Nhìn mà người ta chỉ muốn tát cho bà ta một cái tát online.
Người đại diện của Đinh Đãng Mậu thì cũng phát điên luôn rồi.
Anh ta không ngờ mọi chuyện lại bùng nổ vào thời điểm này, livestream thì thôi đi, đằng này còn là ở trước mặt fan của đủ các nhà!
Ngay cả thời gian xử lý khủng hoảng cũng không có, mọi chuyện đã không thể cứu vãn được nữa, như quả cầu tuyết càng lăn càng lớn.
Anh ta nhìn yêu cầu đòi bồi thường mà Sơ Trác gửi đến cực kỳ đúng lúc trong điện thoại, mơ hồ cảm thấy mình đã bị lừa. Trợ lý đứng bên cạnh lo lắng đi đi lại lại, hỏi người đại diện đang ngồi trên sofa: “Anh Vương! Bây giờ chúng ta phải làm sao đây!”
Người được gọi là anh Vương từ từ tắt điện thoại, từ từ nằm xuống sofa, hai tay đan vào nhau đặt trước ngực: “Cái sọt lớn thế này… Bây giờ cậu có thể bắt đầu đi tìm dây thừng và ghế đẩu được rồi đấy.”
Trợ lý khóc nức nở: “Hả? Cái gì ạ?”
Anh Vương nhìn lên trần nhà, bình tĩnh mà thê lương: “Đầu thai sớm, hưởng thụ sớm.”
“…”
Bây giờ đang là kỳ nghỉ hè, trên mạng ồn ào náo nhiệt, trường đại học của Đinh Đãng Mậu cũng đã ra thông báo, lời lẽ cứng rắn cắt đứt quan hệ với hắn ta, còn bày tỏ sẽ phối hợp với cơ quan chức năng điều tra, tỏ rõ thành ý của mình.
Nhưng dù vậy, ban quản lý nhà trường cũng biết việc tuyển sinh mấy năm tới chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng, đã có những tân sinh viên năm nhất phàn nàn là tại sao mình lại vào một ngôi trường như thế này, nghi ngờ tất cả bọn họ đều là quạ đen như nhau, bản thân cũng sẽ trở thành đá lót đường cho kẻ có tiền. Trong nhóm chat của tân sinh viên, ai nấy đều sôi sục phẫn nộ.
Ban quản lý bây giờ hận Đinh Đãng Mậu muốn chết, chỉ muốn ăn tươi nuốt sống hắn ta.
Ban đầu, Đinh Đãng Mậu còn đang lo lắng cho khuôn mặt của mình, sợ bị hủy dung sẽ không làm ngôi sao được nữa. Nhưng hắn ta sẽ sớm phát hiện ra, khuôn mặt chỉ là tổn thương nhỏ nhất mà hắn ta phải gánh chịu.
Điện thoại của hắn ta sắp bị gọi đến cháy máy, các đối tác không liên lạc được thì nhắn tin liên tục, nhất quyết đòi hắn ta phải giải thích. Đinh Đãng Mậu có nhiều hợp đồng quảng cáo như vậy, còn ký cả thỏa thuận cược đối đầu, tiền bồi thường của hắn ta sẽ được tính bằng đơn vị trăm triệu.
Tương đương với mấy năm nay làm không công, lại còn mệt thân.
Mắt Đinh Đãng Mậu đỏ ngầu: “Tiền của mình! Tiền của mình sắp mất hết rồi, mình phải làm sao bây giờ?!”
Đinh Thiệu Ý đứng bên cạnh nhìn hồi lâu, chậm rãi lên tiếng: “Anh trai đừng lo, nếu anh muốn thì tìm một phú bà mà gả vào, sau này làm người chồng nội trợ toàn thời gian, làm việc chăm chỉ một chút, hiền huệ một chút, con có phải của mình không cũng đối xử tốt với nó một chút, vẫn sẽ có người chịu chi tiền cho anh thôi.”
Đàn ông sao không bán mình đi được chứ.
Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn Đinh Thiệu Ý, như thể không dám tin những lời này lại được thốt ra từ miệng cô bé.
Đinh Đãng Mậu càng không thể tin nổi, đây là lần đầu tiên hắn ta bị Đinh Thiệu Ý chống đối: “Mày, mày nói cái gì? Mày học được mấy thứ này từ đâu!!”
Mọi người ăn ý đồng loạt nhìn về phía Ninh Lạc.
Ninh Lạc ngẫm lại câu nói của Đinh Thiệu Ý: 【Không ngờ tới đúng không Đinh Đãng Mậu, kiếp nạn trong đời mày của anh không phải là lái Porsche, mà là làm bảo vệ.】
Cậu đang chìm trong suy nghĩ của mình thì bị Hướng Bặc Ngôn huých vào người, gã ta chỉ vào Đinh Thiệu Ý, nói: “Đệ tử chân truyền của cậu xuất sư rồi kìa, đúng là cùng một giuộc.”
Sau đó cậu thấy Lộ Đình Châu cúi xuống nói gì đó với Đinh Thiệu Ý, rồi bế cô bé lên phòng ngủ tầng hai, bảo cô bé đi nghỉ trước. Đinh Thiệu Ý không hề giãy giụa, ngoan ngoãn tìm một tư thế thoải mái để nằm, Hướng Bặc Ngôn nói: “Con bé chơi thân với hai người thế à? Sau này chia tay thì giao em gái cho cậu nuôi nhé.”
“Cậu nói vớ vẩn gì thế?” Ninh Lạc phản bác.
Hướng Tư Kỳ cũng nói: “Đúng đấy Tiểu Ngôn, nói thế nào thì cũng phải là giao em gái cho anh ấy chứ.”
Ninh Lạc liếc nhìn anh em nhà họ Hướng, cúi đầu ngượng ngùng bẽn lẽn: “Em với anh ấy sẽ không chia tay đâu.”
Hướng Bặc Ngôn & Hướng Tư Kỳ: “…”
Hướng Tư Kỳ tự kiểm điểm sâu sắc: “Tôi đúng là thừa lời mà.”
Đinh Đãng Mậu bị lơ đẹp: “…”
Mấy người cứ thế mà nói chuyện rôn rả vậy luôn hả?? Không ai thèm quan tâm đến sống chết của tôi sao? Hả??
Chỉ có Tiền Đa Đa là vội vàng chạy tới chú ý đến hắn ta, vừa đến đã nói ngay: “Đinh tiên sinh, chúng ta bàn bạc một chút về vấn đề bồi thường nhé.”
Đinh Đãng Mậu siết chặt điện thoại, tức đến mức suýt chút nữa thì nghẹn thở.
Loại quan tâm này, hắn ta thà rằng không cần cũng được!
Tiền Đa Đa thấy hắn ta có xu hướng trợn mắt ngất đi, liền nói: “Đinh tiên sinh, đừng ngất vội, bây giờ rất có khả năng anh không trả nổi viện phí đâu!”
Đinh Đãng Mậu lại bị chọc tức đến tỉnh lại.
Rốt cuộc thì tại sao hắn ta lại tham gia chương trình này?!
Tham gia chương trình này đúng là quyết định sai lầm nhất cuộc đời hắn ta, không chỉ từ ngày phát sóng đầu tiên danh tiếng và độ yêu thích của hắn ta bị tụt dốc không phanh, mà còn bị phanh phui scandal chấn động như vậy, trong đợt nghỉ hè lưu lượng truy cập cực lớn mà cứ thế treo trên hot search Weibo cả tuần liền, bị đóng đinh trên cột ô nhục, trở thành trò cười cho thiên hạ.
Kế hoạch tạo thần ban đầu của nhà họ Đinh cũng tuyên bố phá sản, khi mẹ Đinh nhận được tin này vẫn còn đang đi diễn thuyết khắp cả nước, tẩy não các bậc phụ huynh về cách giáo dục con cái, vơ vét tiền của.
Hành vi kiểu này lập tức bị các cơ quan chức năng ngăn chặn, không cấp phép nữa.
Chỉ có điều khiến mọi người không hiểu là, khi phóng viên phỏng vấn phụ huynh đã bỏ tiền nghe giảng, đối phương lại bày tỏ: “Tôi rất ủng hộ cách làm của mẹ Đinh, con cái mà không được dạy dỗ từ nhỏ thì làm sao mà nên người được? Tuổi thơ hạnh phúc là cái gì? Con nít thì biết cái gì, mấy người không hiểu được nỗi khổ tâm của cha mẹ! Bây giờ học hành vất vả, sau này mới có thể sung sướng, bây giờ không học, cả đời sẽ phải khổ cực!”
Hỏi đứa trẻ mấy tuổi, câu trả lời là đang học lớp hai.
[… Mấy người này bị điên hết rồi à? Mịa nó chứ, tôi còn tưởng sắp thi đại học rồi.]
[Phỉ phui! Bây giờ tôi chịu khổ, tôi sẽ chỉ khổ thêm mười mấy năm nữa thôi!]
[ Mới lớp hai đã bắt đầu rồi? Dạy dỗ kiểu này, không sợ con cái sau này có vấn đề tâm lý à? ]
[ Chắc chắn là sẽ có vấn đề, khả năng cảm nhận cảm xúc chắc chắn bị khiếm khuyết, có khi còn không thể giao tiếp bình thường với người khác.]
[Nhà đối diện tôi cũng thế… thi đại học xong thì ra đi luôn, vì cảm thấy mình đã hoàn thành kỳ vọng của bố mẹ rồi, đã được giải thoát rồi.]
[Tôi thật muốn mắng người…]
[Có người bảo tôi không có phim kinh dị kiểu Trung Quốc nào hay, tôi: mời xem VCR.]
[Mẹ Đinh chính là kiểu bản thân không bay lên được, sinh con ra thì bắt nó phải cố sống cố chết mà bay đúng không!]
Cuối cùng tất cả vấn đề gộp lại, biến thành – xã hội này làm sao vậy.
[ Từ nhỏ đã phải ganh đua, làm gì cũng phải ganh đua, cứ như thể dừng lại là một tội ác, thở một hơi thôi cũng là phạm pháp vậy.]
[ Dạo gần đây tôi mệt mỏi quá, đi khám thì bác sĩ chẩn đoán bị trầm cảm nhẹ, tôi nửa đùa nửa thật nói với mẹ tôi là tôi không học lên cao học nữa, tôi muốn đến quán trà sữa lắc trà sữa, không cần động não, vui vẻ biết bao, kết quả mẹ tôi tin là thật, mắng tôi một trận te tua, nói tôi cả đời này coi như xong rồi.]
[Tôi rất muốn làm một Strickland theo đuổi đam mê, nhưng chỉ có thể làm một con rồi sống theo khuôn phép, kiếm sáu xu của tôi.]
[Cả đời tôi cũng luôn bị ép phải tiến về phía trước, 18 tuổi phải thi đỗ vào một trường đại học tốt, nếu không thi đỗ thì coi như xong đời; 24 tuổi phải tìm được một công việc tốt, nếu không tìm được thì cuộc đời vô vọng; trước 26 tuổi phải lấy chồng, không thì cả đời không ai thèm lấy; 27 tuổi nhất định phải sinh con, nếu không già rồi không ai chăm sóc. Tôi đã cố gắng hết sức để đi theo thời gian biểu này, nhưng càng sống càng rối tung… Rốt cuộc thì ai đã quy định là con người thì phải sống như vậy?]
[Câu nói cửa miệng của bố mẹ tôi là: Bây giờ mà không cố gắng thì sau này cả đời hối hận!]
[Cuộc đời của người Trung Quốc toàn là những thời khắc quan trọng, thật nực cười.]
Có người đột nhiên nhảy vào một câu: [Ghen tị với Ninh Lạc thật, trên người cậu ấy luôn có một cảm giác ung dung tự tại, kiểu sống cũng tốt mà chết cũng không sao, chuyện lớn bằng trời cũng lên cơn điên kiểu mất kiểm soát cảm xúc một lúc rồi mặc kệ, chưa bao giờ thấy cậu ấy cạnh tranh hay áp lực, hoặc so đo tính toán với ai.]
[Nghe cậu nói vậy… thằng nhóc này đúng là thế thật, tôi phải học hỏi trạng thái tinh thần ổn định của cậu ấy mới được, người sống làm gì có ai không điên?]
[Thật sự cảm thấy cậu ấy chẳng màng đến điều gì, mỗi giây mỗi phút đều là chính mình.]
[Mỗi ngày của bạn cũng đều là một ngày mới, đừng để ý người khác nói gì, bản thân vui vẻ là quan trọng nhất!]
[Mọi người ơi, tôi cũng muốn điên một lần như Lạc Bảo, cứ mặc kệ hết, cởi bỏ chiếc áo dài Khổng Ất Kỷ trên người đi, làm một lựa chọn rất tự do cũng rất ngốc nghếch, nghỉ việc đi du lịch!]
[Đi đi, chẳng phải có câu nói, “Mẹ kiếp, con người vốn dĩ hoang dã” sao?]
[Cậu đi thì tôi ủng hộ tinh thần, nhưng nếu cậu mở quyên góp trên nền tảng gây quỹ kêu gọi ủng hộ ước mơ của cậu thì tôi coi như chưa nghe thấy gì hết nhé.]
[Lần sau lúc đang nâng tầm giá trị bàn luận về những vấn đề cao siêu thì làm ơn bịt miệng fan nhà Lạc lại nhé! Tôi vô cùng biết ơn. (Mỉm cười rút dao).]
Ninh Lạc không hiểu ra sao, chỉ sau một đêm mà mình lại trở thành chuyên gia phản đối ganh đua, tất cả mọi người đều tìm đến để học hỏi trạng thái tinh thần của cậu, thậm chí còn có người chuyên đi đào lại những khoảnh khắc ấn tượng trước đây của cậu, coi những câu nói buông xuôi kiểu, “Thay vì nâng cao bản thân, thà đổ lỗi cho người khác” của cậu như châm ngôn cuộc sống cần phải khắc cốt ghi tâm.
Rồi đột nhiên phát hiện: Sau khi học được cách mặc kệ tất cả, cả thế giới cũng trở nên sáng sủa hơn.
Tiền Đa Đa đã từng phỏng vấn cậu về vấn đề này: “Gia thế cậu tốt, anh trai cũng có thể trợ giúp, cậu chưa từng nghĩ đến việc sẽ phấn đấu ganh đua thêm một chút nữa sao?”
Ninh Lạc bĩu môi: 【Anh nói thế là sao, không phải là tôi chưa từng chăm chỉ phấn đấu đâu, nhưng chăm chỉ đến cuối cùng không phải vẫn bị đèn chùm rơi trúng chết à? Tôi được cái gì chứ?】
Tiền Đa Đa chớp mắt, nghi ngờ mình nghe nhầm, theo phản xạ nhìn Lộ Đình Châu đang đứng ở cửa phòng phỏng vấn phụ.
Lộ Đình Châu vốn đang cúi đầu xem ảnh Ninh Lạc trong máy ảnh, nghe vậy thì nhanh chóng ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt cực nhanh qua mặt Ninh Lạc rồi lại rũ xuống, che giấu mọi cảm xúc trong đó.
Chắc chắn Ninh Lạc sẽ không nói như vậy trước ống kính: “Trước đây tôi cũng đã từng cố gắng chăm chỉ phấn đấu rồi, nhưng cố gắng mãi mới phát hiện ra chẳng có gì thú vị, muốn đứng trên vạn người thì phải dẫm đạp lên người khác, tôi thấy thôi hay là bỏ đi, đời người ba vạn sáu ngàn ngày, chẳng bằng kê cao gối mà nằm, lại thêm bữa ăn ngon, an nhàn tự tại mà sống cho sướng.”
Cậu cảm thấy lời mình nói không có vấn đề gì, nhưng vừa ra khỏi phòng phỏng vấn phụ đã bị Lộ Đình Châu ôm chầm lấy, ép cậu vào góc hành lang hôn ngấu nghiến một lúc thật lâu. Ban đầu Ninh Lạc còn định nhắc nhở anh là đang có ống kính livestream, nhưng sau đó thì hoàn toàn quên mất chuyện này, chỉ lo thở, ý nghĩ duy nhất trong đầu là: Không được, không thể trở thành người đầu tiên bị hôn đến ngất vì không biết thở được!
Lộ Đình Châu nghe thấy tiếng lòng của cậu cũng không buông ra, chỉ hơi nghiêng người, che khuất đôi mắt dần ẩm ướt của Ninh Lạc trong ống kính.
Cư dân mạng chủ yếu là được thỏa mãn về mặt cảm xúc, vô cùng thích thú.
[Hay hay hay, hôn mạnh vào hôn nhiệt tình vào, tôi thích xem hôn nhau nhất!]
[Anh Lộ, anh thật sự không đợi được đến lúc về phòng à?]
[Chết tiệt, sao lại bị che mất rồi! Cho bọn tôi xem vợ anh một chút thì làm sao chứ?]
[Lộ Đình Châu trước khi gặp Ninh Lạc: Tôi mắc chứng sợ tiếp xúc cơ thể với người khác, sau khi gặp Ninh Lạ: Bảo bối, hôn thêm cái nữa nào.]
[Đã đặt tay lên eo rồi à? Tiểu Lạc không phải là mềm nhũn người rồi đó chứ, hihi.]
[Chỗ nào cần mềm thì mềm, chỗ nào cần cứng thì cứng, kích thước nắm bắt vừa chuẩn.]
[Má ơi, giá mà lúc học vi phân và tích phân tôi cũng hiểu nhanh như vậy thì tốt biết mấy.]
Ninh Lạc đẩy đẩy lồng ngực Lộ Đình Châu ra.
【Còn hôn nữa… thật sự sẽ xảy ra chuyện mất!】
Lúc này Lộ Đình Châu mới buông cậu ra, đôi mắt hẹp dài nhìn chằm chằm vào đôi môi bị mình hôn đến sưng đỏ kia, ngón cái từ từ lướt qua bờ môi căng mọng đó.
Ninh Lạc cảm thấy môi hơi đau, cậu theo phản xạ mím môi lại, vô tình ngậm lấy đầu ngón tay Lộ Đình Châu, lúc nhớ ra đang livestream thì giật mình, vội vàng kéo tay anh xuống, hỏi anh: “Anh sao thế? Trông có vẻ rất kích động.”
Lộ Đình Châu thở dài, phát hiện bạn trai nhỏ của mình đôi khi chậm chạp ngốc nghếch muốn chết, nhưng có đôi khi lại cực kỳ nhạy bén.
Anh đưa tay xoa đầu Ninh Lạc, ngón tay lướt qua đỉnh đầu cậu, rất muốn hỏi một câu, “Có đau không?” Nhưng cuối cùng chỉ nói: “Không sao, chỉ là nhìn thấy em thì muốn hôn thôi.”
Chuyện quá khứ cứ để nó qua đi, Ninh Lạc cũng không nghĩ đến nữa, anh cũng không cần phải hỏi lại.
Cư dân mạng: Yoooo~
[Tôi nói này thầy Lộ, anh kiềm chế chút đi được không?]
Đinh Thiệu Ý bưng cốc sữa đi ngang qua thế giới của hai người, sau đó tăng tốc vượt qua chạy về phòng.
Cô bé đã tự mình ngộ ra được, biết thế nào là bóng đèn thừa thãi rồi.
Sự chú ý của Ninh Lạc nhanh chóng bị thu hút, cậu nhìn bóng lưng Đinh Thiệu Ý nói một câu: “May mà em gái lên đại học rồi.”
Lộ Đình Châu “Ừm” một tiếng, gật đầu.
Mẹ Đinh thực sự là người có ham muốn kiểm soát rất mạnh mẽ, điều này có thể thấy qua thái độ của bà đối với Đinh Thiệu Ý. Bà không dám đối xử như vậy với Đinh Đãng Mậu là vì thế hệ trước của nhà họ Đinh trọng nam khinh nữ, coi Đinh Đãng Mậu như cục vàng cục bạc. Tuổi tác hai anh em lại chênh lệch rất lớn, nguyên nhân là ông nội Đinh còn muốn một đứa cháu trai, mẹ Đinh cố gắng sinh bằng được, kết quả lại là con gái.
Vì là con gái, nên ham muốn kiểm soát không chỗ phát tiết của mẹ Đinh đã có đối tượng để trút xuống. Nếu Đinh Thiệu Ý không thi đỗ đại học ra ngoài, cô bé vẫn sẽ phải chịu áp bức 24/24 trong căn nhà đó.
Lên đại học sẽ đỡ hơn rất nhiều, mẹ Đinh xin được ở ngoài trường chăm sóc cô bé, nhưng đã bị nhà trường bác bỏ, không những thế, nhà trường còn cho biết, có vị giáo sư lớn tuổi trong trường sẵn lòng chăm sóc Đinh Thiệu Ý, nếu thực sự không thể thích nghi với cuộc sống ký túc xá, sẽ cho cô bé đến ở nhờ nhà mình. Tóm lại một câu là, đừng hòng đến gần làm hại mầm non nghiên cứu khoa học tương lai của bọn họ nữa. Người bà không trân trọng, nhưng lại có đầy người trân trọng.
Hành động có vẻ như vô tình này đã vấp phải không ít chỉ trích, nhưng phần lớn những người có đầu óc bình thường đều lên tiếng ủng hộ.
Còn về phần Đinh Đãng Mậu?
Ai mà quản cái thằng cha thích làm màu đó ở đâu, có lẽ là đang cùng nhà họ Đinh vừa bồi thường tiền vừa bị mắng chửi đi.
Lộ Đình Châu lại hôn lên chóp mũi Ninh Lạc, buông tay đang ôm cậu ra: “Đúng rồi, tối nay bạn anh sẽ qua đây một chuyến.”
“Là người mang cơm hộp cho chúng ta đó hả?” Ninh Lạc cười cong cả mắt, “Được đó được đó.”
Tất cả khách mời trong chương trình đều bày tỏ sự mong đợi và chào đón nồng nhiệt đối với vị ân nhân mới của mình.
Tào Cẩn Lưu đề nghị: “Chúng ta có nên tổ chức một nghi lễ chào đón cho bạn của anh Lộ không?”
Lộ Đình Châu gật đầu: “Đề nghị này hay đấy.”
Sắc mặt Chu Kiệu lập tức thay đổi, nhờ ơn Ninh Lạc, nỗi sợ hãi về nghi lễ chào đón đã khắc sâu vào DNA của cậu ta rồi: “Tôi từ chối! Chúng ta cứ bình thường thôi, được không?”
Ninh Lạc và Lộ Đình Châu tiếc nuối gật đầu đồng ý.
【Đáng ghét, lại không bày trò được rồi.】
Tiền Đa Đa lặng lẽ câm nín.
Bảo sao hai người lại là một đôi.
Lâm Ngạn Y không biết mình may mắn thoát được một kiếp, lúc gặp Lộ Đình Châu vẫn cười ha hả chào hỏi: “Lâu rồi không gặp.”
Lộ Đình Châu gật đầu: “Lâu rồi không gặp.”
Anh giới thiệu anh ta với những người khác, “Đây là…”
Lâm Ngạn Y cướp lời: “Tôi biết, bạn trai cậu chứ gì.”
Ninh Lạc vội nói: “Chào anh chào anh chào… anh.”
【Cao… quá… đi…】
Lâm Ngạn Y: “Hả?”
Ninh Lạc bất mãn, sao cứ gặp ai cũng cao hơn mình nhiều thế, cậu rõ ràng đã độn bao nhiêu miếng lót tăng chiều cao rồi, sao vẫn bị lép vế thế này? Thật là bất công!
【Diễn viên này đẹp trai thật, nhưng sao lại cao hơn mình nhiều thế chứ? Anh đẹp trai, bây giờ tôi không chạm vào anh đâu, (cố gắng kiềm chế), đợi tôi uống nhiều sữa cao thêm năm centimet nữa, (vuốt tóc), anh nhất định sẽ bị phong thái của tôi mê hoặc, (hạ thấp giọng) (giọng trầm khàn quyến rũ).】
Sự im lặng của Lâm Ngạn Y như bao trùm cả vũ trụ.
Người khen anh ta đẹp trai thì nhiều lắm, nhưng người khen kỳ lạ như thế này thì đây là lần đầu tiên.
Đợi đã đợi đã! Không đúng, sao mình lại nghe thấy những lời khó tin như vậy? Lại dính phải thứ gì xui xẻo rồi sao?
Bùa hộ mệnh mà đại sư cho có hạn sử dụng ngắn thế à?
Chết tiệt, lần sau phải trả gấp đôi, mua loại bảo hành hai năm!
【Đôi chân này cũng dài quá đi chứ?】 Ninh Lạc so sánh với chân mình, buồn rười rượi, 【Chân dài đúng là đẹp thật mà.】
Ánh mắt cậu cứ quanh quẩn trên đôi chân dài miên man của Lâm Ngạn Y, đã bắt đầu tưởng tượng nếu ghép vào người mình thì hoàn hảo biết mấy.
Nhưng trong mắt Lộ Đình Châu lại không phải như vậy, anh ho khan một tiếng, mạnh mẽ giữ vai Ninh Lạc lại để giới thiệu hai người với nhau, bắt cậu phải chú ý vào mình, đừng có mà nhìn chân người khác nữa: “Tiểu Lạc, đây là Lâm Ngạn Y. Đây là Ninh Lạc.”
Lâm Ngạn Y bất giác rùng mình một cái, xoa xoa cánh tay.
Kỳ lạ thật đó, sao tự nhiên lạnh vậy?
【À, Lâm Ngạn Y… Khoan đã, Lâm Ngạn Y? Cái tên này, cái tên này… sao lại có cảm giác quen thuộc quỷ dị thế nhỉ?】
Ninh Lạc nhíu mày.
Tất cả mọi người, bao gồm cả Lâm Ngạn Y cũng đều đồng loạt nhìn cậu, căng thẳng chờ đợi nửa câu sau.
Rốt cuộc là tại sao quen thuộc? Chẳng lẽ mình đã làm chuyện gì không tốt bị người ta để ý rồi? Không thể nào.
Cuối cùng Ninh Lạc cũng nhớ lại nội dung chính của cuốn tiểu thuyết gốc đã bị mình lãng quên từ lâu, đồng thời cũng nhớ ra cả đoạn kết của câu chuyện.
“Sau khi Lâm Ngạn Y biết tin người bạn thân của mình là Lộ Đình Châu bị ép phải rời khỏi giới giải trí, đã ghi hận Ninh Tịch Bạch, gây khó dễ cho cậu ta khắp nơi, thủ đoạn cực kỳ nham hiểm. Ngay khi anh ta quyết định triệt để hủy hoại sự nghiệp của Ninh Tịch Bạch thì phim trường đột nhiên xảy ra tai nạn cháy nổ, Lâm Ngạn Y hoàn toàn bị hủy dung, cũng giống như Lộ Đình Châu, cả đời này chỉ có thể sống trong bóng tối như chuột cống. Không còn ai có thể cản bước Ninh Tịch Bạch trở thành ảnh đế, cậu ta và những người bạn trai của mình sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi.”
Ninh Lạc đã bị nhồi nhét những thứ kinh tởm đến mức chai sạn rồi, có đọc bao nhiêu lần cũng không còn cảm giác muốn nôn ọe như lần đầu nữa.
Huống hồ chi Ninh Tịch Bạch bây giờ đã bốc hơi không thấy đâu nữa, không biết đang ở cái xó xỉnh mát mẻ nào rồi.
【Vậy ra là cuối cùng tên này bị hủy dung? Vì tai nạn cháy nổ ở phim trường?】
Khuôn mặt đang tươi cười hớn hở của Lâm Ngạn Y đột nhiên biến sắc.
Mọi người cũng đồng loạt thay đổi sắc mặt.
Chuyện nghiêm trọng thế này, không phải nói đùa được đâu!
Chỉ có Hướng Tư Kỳ là không biết gì, vội vàng mời Lâm Ngạn Y mau ngồi xuống.
Lâm Ngạn Y cảm thấy chuyện này thật hoang đường, nhìn thấy tương lai ư? Không thể nào! Vị đại sư mà anh ta tin tưởng nhất cũng chỉ có thể tính ra rằng vào năm ba mươi mấy tuổi anh ta sẽ gặp một kiếp nạn, còn tình hình cụ thể thì hoàn toàn không biết.
Nhưng vấn đề là, mình đã bỏ tiền ra để giải hạn rồi mà!
Vì bảy triệu tệ đã bỏ ra, Lâm Ngạn Y cũng sẽ không thừa nhận mình bị lừa, cho nên rất đơn giản, chắc chắn là Ninh Lạc đang lừa người.
Miệng Lâm Ngạn Y còn cứng hơn mạng: “Ha ha, ha ha ha, hình như tôi vừa bị ảo giác thì phải, Lộ Đình Châu, chỗ cậu phong thủy không tốt à?”
Lộ Đình Châu nhìn anh ta đầy ẩn ý, không nói gì.
Lâm Ngạn Y bị anh nhìn đến mức sởn cả gai ốc: “Sao, sao thế? Có gì không đúng à?”
Lộ Đình Châu nói: “Tốt nhất là cậu nên cẩn thận một chút.”
Lâm Ngạn Y giật nảy mình.
Một bàn tay đưa ra, đặt lên vai anh ta, dọa anh ta suýt chút nữa là nhảy dựng lên: “Cái gì thế!”
Ninh Lạc cũng bị anh ta dọa cho giật mình, lặng lẽ rụt tay lại, đối mặt với anh ta: “Ờm, anh đẹp trai, xem bói không? Tôi thấy ấn đường của anh tối đen, mệnh mang sát khí, nói bát tự của anh ra đây, tôi bói cho một quẻ.”
Lâm Ngạn Y: “Cậu đúng là biết xem bói thật!”
Ninh Lạc: “Hả?”
【Không, tôi không biết, tôi chỉ nói bừa thôi.】
【Nếu tôi mà biết thật, tôi đã xem cho mấy đứa mình ngứa mắt nghèo rớt mồng tơi rồi!】
Lâm Ngạn Y: “…”
Anh ta hoàn toàn bị làm cho ngu người, quay đầu hỏi Lộ Đình Châu: “Rốt cuộc thì Bạn trai cậu là kiểu người gì thế?”
Lộ Đình Châu đáp: “Trong lòng tự biết.”
Lâm Ngạn Y càng thêm trầm mặc.
Mịa nó, tôi cũng thấy cậu điên lắm rồi đấy.
Đọc xong trả lời lung tung đúng không? Đồ thần kinh.
Lâm Ngạn Y quay phim ngày đêm đảo lộn, trạng thái tinh thần đã ở trên bờ vực nguy hiểm, ngồi một lúc giữa đám người thần kinh, cảm thấy càng nguy hiểm hơn, anh ta biết điều nên rút lui, đứng dậy rời đi: “Không được, muộn quá rồi, tôi phải về đây. Sáng mai còn phải quay.”
Anh ta vừa đứng dậy, ánh mắt Ninh Lạc lại dán vào đôi chân kia, vẻ tiếc nuối lộ rõ: “A, về rồi sao?”
Lộ Đình Châu cũng đứng dậy theo.
Chu Kiệu nói: “Anh Lộ, anh giữ anh Lâm lại đi, vừa mới đến mà—”
“Để tôi tiễn cậu.” Lộ Đình Châu thản nhiên nói.
Đầu Chu Kiệu chậm rãi hiện lên một dấu chấm hỏi: ?
Lâm Ngạn Y cũng có chút không phản ứng kịp, chỉ trong khoảnh khắc ngẩn người đó, Lộ Đình Châu đã đi vượt qua anh ta ra đến cửa, trực tiếp làm động tác mời: “Không phải cậu đang bận sao? Nhanh lên.”
[Tôi tiễn anh đi xa ngàn dặm~~]
[Anh Lộ chắc không chỉ tiễn ngàn dặm đâu, anh ấy còn muốn một cước đá Lâm Ngạn Y bay ra ngoài trái đất luôn.]
[Tiểu Lạc, cậu thu lại ánh mắt lại một chút đi! Lộ liễu quá rồi]
[Lạc Bảo đang ngưỡng mộ một cách công bằng mọi đôi chân dài thôi mà, hahaha, ai bảo nhóc con này chỉ cao có 1m78 chứ.]
[Ai đang ghen thì tôi không nói đâu, nhưng tôi ủng hộ phải hôn mười cái mới hết dỗi!]
“Bỗng nhiên em nhớ ra là có một số vấn đề về diễn xuất muốn thỉnh giáo anh Lâm, để em đi tiễn anh ấy!” Ninh Lạc không đợi mọi người phản ứng, đã kéo Lâm Ngạn Y đi luôn, đến cái cớ cũng tìm rất qua loa.
Lộ Đình Châu đứng đó, nhìn bọn họ đi xa.
Hướng Bặc Ngôn chậc chậc thành tiếng: “Chân dài đẹp trai đúng là có lợi thế thật, được người khác chú ý nhiều hơn một chút.”
Lộ Đình Châu liếc gã ta một cái: “Cho nên sự chú ý cậu nhận được chắc chắn ít hơn Tiểu Lạc, nhưng mà mái tóc hồng của cậu cũng bù lại được kha khá đấy. Gọi là bù trừ cho nhau đi, cũng không có gì đáng nói.”
Hướng Bặc Ngôn chịu một vạn điểm sát thương.
Lâm Ngạn Y cũng thấy cái cớ vừa rồi có hơi qua loa.
Anh ta quay đầu nhìn Lộ Đình Châu vẫn đang đứng ở cửa, rồi chỉ vào mình: “Cậu không đi thỉnh giáo đối tượng của cậu, lại đến thỉnh giáo tôi?”
Đùa à, anh ta có tài đức gì mà đòi xuất sắc hơn Lộ Đình Châu chứ.
Ninh Lạc thấy anh quay phim không theo kịp, che mic nói cực nhanh: “Đương nhiên là có chuyện muốn nói với anh rồi! Hình như dạo này anh đang quay phim chiến tranh phải không? Cẩn thận mấy đạo cụ đó nhé, trời nóng dễ xảy ra chuyện lắm.”
Lâm Ngạn Y thầm nghĩ, đây là một tên lừa đảo theo kiểu robot lập trình sẵn, nói xong trong lòng vẫn chưa đủ, còn phải cố tình nói ra thêm một lần nữa.
Ninh Lạc thấy người quay phim đến gần, không thể nói nhiều, liền nháy mắt với Lâm Ngạn Y: Tôi giúp anh đến đây thôi, còn lại anh tự cẩn thận.
Lâm Ngạn Y nhận được tín hiệu, đầu óc đầy dấu chấm hỏi.
Đây là cái quái gì vậy?
Ninh Lạc thành công cứu vớt một mạng người, trên đường về khách sạn vô cùng phấn khởi, vừa vào cửa đã thấy Lộ Đình Châu vẫn đứng ở đó, đang dựa vào khung cửa cúi đầu gõ chữ, liền gọi anh: “Sao anh còn đứng đây? Đúng rồi, tối nay chúng ta ăn gì?”
Lộ Đình Châu thoát khỏi khung chat với đạo diễn của đoàn phim mà Lâm Ngạn Y đang tham gia, ngẩng đầu nhìn cậu, chậm rãi nói: “Ăn người chân dài đẹp trai ấy.”
Ninh Lạc lại bị bumerang quay ngược lại đâm trúng: “…”
Đây là cái loại giấm gì mà chua thế này!
Hết chương 129.
Chú thích:
- Cược đối đầu: Là một điều khoản trong hợp đồng giữa nghệ sĩ và nhà tổ chức sự kiện, quy định rằng nghệ sĩ không được biểu diễn ở địa điểm cạnh tranh trong một khoảng thời gian nhất định trước hoặc sau sự kiện chính. Điều khoản này thường được sử dụng trong ngành công nghiệp giải trí, giúp bảo vệ lợi ích của các bên liên quan và đảm bảo sự thành công của các sự kiện lớn.
- Áo dài Khổng Ất Kỷ: Là biểu tượng của sự cố chấp vào quá khứ, học thức cũ.
