Chương 129: Trường Trung Học Số 2 Đại Huệ (Phần 7)
Từ khi có kí ức, Dương Mi đã sống cùng anh trai, không có bố mẹ bên cạnh.
Hai anh em sống trong một căn hộ tập thể cũ kĩ, đã xuống cấp trầm trọng. Nước máy không lên được đến những tầng cao, quanh năm ám mùi hôi thối từ cống rãnh. Chỉ có người già và những người thất nghiệp mới sống ở đây, cùng với hai anh em hắn.
Hai anh em ngủ chung một phòng, chung một giường, đêm nào hắn cũng tựa vào anh trai mà ngủ.
Ban đầu, họ sống trong căn hộ tập thể này, không có đứa trẻ nào khác, hắn cũng không thấy có gì kì lạ khi sống với anh trai, ngày nào cũng trôi qua rất vui vẻ.
Bởi vì hắn là cậu bé gầy gò đáng yêu, các ông bà trong khu tập thể thường cho hắn một viên kẹo, một quả trứng, một quả táo hơi héo, nhiêu đó thôi cũng đủ để hắn vui cả ngày.
Hắn còn có một người anh trai tuy ít nói nhưng rất yêu thương hắn. Mỗi tối, anh trai sẽ rửa chân cho hắn, kể chuyện cho hắn nghe, dạy chắn viết chữ.
Anh trai hắn rất giỏi, cái gì cũng biết. Dù chỉ là một đứa trẻ, anh đã khai hoang mảnh đất hoang trước khu tập thể, trồng cà chua, dưa chuột và dưa hấu. Anh còn dựng một giàn cây mát mẻ ở gần đó.
Vào những buổi tối mùa hè, mọi người trong khu tập thể thường tụ tập ở đó để hóng mát và ăn dưa hấu.
Dương Mi ngồi trên chiếc ghế tre do một ông cụ khuyết tật đan, lắc lư đôi chân nhỏ, vừa ăn dưa hấu vừa nghe kể chuyện.
Nghe đến đoạn vui, hắn lại đưa miếng dưa hấu đến bên miệng anh trai, mỗi lần anh trai đều cắn một miếng.
Nghe đến đoạn đáng sợ, hắn lại rúc vào lòng anh trai, nước dưa hấu trên tay, trên mặt dính đầy vào chiếc áo trắng của anh, anh cũng chẳng nói gì.
Hắn ngẩng đầu nhìn khuôn mặt anh trai và ánh hoàng hôn đỏ rực, cảm thấy mình thật hạnh phúc.
Mấy năm liền trôi qua như vậy, hắn luôn cảm thấy mình rất vui vẻ, rất bình thường, sống ở một nơi rất tốt.
Cho đến khi ông cụ đan ghế cho hắn ở khu tập thể qua đời, cuối cùng con trai ông ấy cũng đưa gia đình đến.
Ông cụ có một đứa cháu trai trạc tuổi hắn, đó là lần đầu tiên hắn gặp một người bạn cùng lứa, hắn rất tò mò, thường xuyên chạy đến bên cạnh cậu bé đó.
Cậu bé đó có vẻ cũng không ghét hắn, chỉ là khi nói chuyện luôn ngẩng cao đầu, hạ mắt đánh giá hắn.
“Sao hai ngày nay mày không đi học? Lớn thế này rồi mà chưa đi học à?”
“Bố mẹ mày đâu? Không lẽ mày không có bố mẹ?”
Hắn xem như đó là chuyện đương nhiên, đáp: “Đúng vậy, tao không có bố mẹ, nhưng tao có anh trai.”
“Hahahaha!” Cậu bé đó chỉ vào hắn cười ngặt nghẽo, “Mày không có bố mẹ, hahaha! Sao lại có đứa trẻ không có bố mẹ, hahaha!”
Đó là lần đầu tiên Dương Mi biết, thì ra tiếng cười có thể khiến người ta khó chịu đến vậy.
Hắn cúi đầu trở về nhà, bữa tối cũng chẳng ăn được bao nhiêu.
Anh trai nhận ra hắn buồn bã, hỏi: “Sao vậy? Ăn không ngon miệng à?”
Hắn đã hỏi anh trai: “Có phải đứa trẻ nào cũng có bố mẹ không? Còn nữa, có phải đứa trẻ nào cũng phải đi học không? Trường học là như thế nào?”
Lần đầu tiên anh trai không trả lời câu hỏi của hắn.
Lúc đó, trong lòng hắn, anh trai là người toàn năng, luôn có thể trả lời mọi câu hỏi của hắn. Sự im lặng của anh khiến hắn càng thêm tò mò, càng thêm để tâm, cả đêm trằn trọc không ngủ được, cứ nghĩ mãi về nụ cười của cậu bé kia, càng nghĩ càng thấy bức bối khó chịu.
Liên tục hai ngày như vậy, đến ngày thứ ba, anh trai dắt hắn ra khỏi khu tập thể.
Hắn được nhìn thấy thế giới bên ngoài, nhà cao tầng san sát, xe cộ tấp nập và rất nhiều người.
Hắn giống như một con kiến nhỏ lạc vào thế giới rộng lớn, chỉ cần một chiếc xe đi ngang qua cũng khiến hắn phải lùi lại mấy bước.
Anh trai thì không hề sợ, nắm chặt tay hắn, kéo hắn băng qua con đường xa lạ và đáng sợ, rẽ vào mấy con hẻm nhỏ, đi đến khi chân hắn bắt đầu đau nhức, lúc đó họ mới dừng lại ở một nơi.
“Đó là trường học.” Anh trai chỉ vào mấy tòa nhà nhỏ màu đỏ trước mặt họ, nói: “Là một trường tiểu học.”
Họ đến đó vào lúc buổi chiều sắp tan học, cậu nhìn thấy cổng trường tụ tập ngày càng đông người, tiếng chuông tan học vừa vang lên, những người đó liền dắt tay một đứa trẻ rời đi.
Anh trai nói: “Họ là phụ huynh đến đón con, trong đó có rất nhiều người là bố mẹ.”
Kể từ đó, sau khi bước vào thế giới mới, hắn thường xuyên nhờ anh trai đưa mình đến cổng trường tiểu học đó. Họ ngồi trên bậc thềm cách cổng trường không xa, hắn chăm chú nhìn những đứa trẻ được bố mẹ đón về.
Hắn đã hỏi anh trai, tại sao anh em mình không đi học, anh trai nói, anh dạy hắn chẳng phải là được rồi sao.
Đúng vậy. Vì có anh trai dạy dỗ nên hắn không quá khao khát việc đi học nữa.
Chỉ là, bố mẹ……
Hắn nhìn thấy có những người mẹ mang theo đồ ăn vặt đến đón con, có những người mẹ dịu dàng hôn lên má con, có những người cha bế con lên cao bằng một tay, hai tay giơ cao cao.
Sau vài lần như vậy, hắn hỏi anh trai liệu họ có bố mẹ hay không.
Anh trai không trả lời, hắn liền ôm lấy cánh tay anh trai lắc lắc, anh trai chưa bao giờ từ chối hắn như vậy, lần đó cũng không ngoại lệ, anh nói, họ cũng là do bố mẹ sinh ra.
“Vậy họ đang ở đâu?” Hắn hỏi.
Cậu thiếu niên mười một tuổi ngồi thẳng lưng, khuôn mặt gầy gò dưới ánh hoàng hôn đỏ rực trông thật ảm đạm, “Họ bị lạc đường mất rồi.”
Khi còn nhỏ, sau khi rời khỏi khu tập thể đó, điều Dương Mi thích làm nhất là đến cổng trường tiểu học kia, nhìn những đứa trẻ khác được bố mẹ đón về nhà, mặc dù trường học đó cách khu tập thể rất xa, đi một vòng khiến hắn đau nhức cả chân, nhưng hắn cứ có cảm giác rằng ở nơi bố mẹ đón con đó, hắn cũng có thể được bố mẹ đón đi.
Hắn cũng không còn nhớ mình đã đến đó bao nhiêu lần rồi, cuối cùng bố mẹ cũng đến đón hắn đi thật.
Lúc mới biết họ là bố mẹ mình, hắn đã hỏi: “Bố mẹ bị lạc đường à?”
Bố mẹ nói đúng vậy, họ đã bị lạc đường, bây giờ cuối cùng cũng tìm thấy hai anh em hắn rồi.
Cuối cùng họ cũng có bố mẹ.
Hắn rất vui mừng.
Nhưng anh trai có vẻ không được vui cho lắm.
Mẹ nói với hắn: “Anh con khinh thường chúng ta đấy, mẹ và bố con đúng là vô dụng, không thể cho các con cuộc sống tốt đẹp hơn được.”
Cuộc sống của họ quả thực không khá hơn bao nhiêu so với lúc ở khu tập thể, cả gia đình bốn người chen chúc trong một căn nhà chật hẹp, tối tăm ở khu ổ chuột. Bố hắn bị tật ở chân, không thể đi làm, mọi gánh nặng đều đổ lên vai anh trai.
Lúc đó, họ đã có hộ khẩu, có thể đi học, anh trai trực tiếp học lên cấp 3, vừa đi học vừa đi làm gia sư, phục vụ bàn, kiếm tiền để trang trải học phí và tiền ở trọ cho bản thân.
Hắn rất muốn ở cùng gia đình, cũng muốn tiết kiệm tiền ở trọ, nên đã không ở trường, đưa tiền ở trọ và sinh hoạt phí cho người mẹ đáng thương, ngày ngày đạp xe đi học.
Sắc mặt anh trai càng thêm lạnh lùng.
Trong bữa cơm, bố thường xuyên nổi giận, “Mày trưng cái bản mặt đấy ra cho ai xem? Nếu mày coi thường nhà này thì biến đi!”
Mỗi lần như vậy, anh trai đều bỏ đi. Nhưng hôm sau lại trở về, trở về căn phòng nhỏ bé đó ngủ cùng hắn.
Mỗi lần như vậy, hắn đều ôm lấy cánh tay anh trai, nói với anh: “Anh, anh đừng đi có được không? Anh mà đi rồi em biết làm sao?”
Mỗi lần anh trai đều “Ừ” một tiếng.
Hắn sợ anh trai bỏ đi, anh trai mà không có ở đây, hắn không biết phải làm sao, từ nhỏ hắn đã được anh trai bao bọc, không biết cách tự mình xử lý những mối quan hệ này, quả thực rất ngốc nghếch.
Hắn không chỉ ngốc nghếch, mà còn vụng về, trên đường đạp xe về nhà đã bị xe tông, phải nhập viện.
Hắn nhìn thấy rất nhiều máu, sợ hãi vô cùng, nắm chặt tay anh trai khóc nức nở, “Anh ơi, anh ơi, em sắp chết rồi sao? Em chết rồi, chết rồi, anh biết làm sao đây?”
Lúc đó, nhìn thấy biểu cảm của anh trai, hắn mới hiểu, hắn không thể sống thiếu anh trai, và anh trai cũng không thể sống thiếu hắn.
Anh trai rất giỏi giang, nhưng bên cạnh anh không có ai cả. Anh không có khái niệm về gia đình, cũng không có bạn bè, anh chỉ có một đứa em trai suốt ngày bám lấy anh như keo.
Anh trai nói: “Yên tâm đi, nhất định sẽ không sao đâu.”
Nói xong, anh rời đi.
Giữa chừng, hắn tỉnh dậy, nhìn thấy anh trai đang cãi nhau kịch liệt với bố mẹ ở bên ngoài phòng bệnh.
Lần sau tỉnh dậy, hắn đã được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật.
Khi có thể nói chuyện, hắn đã hỏi anh trai lấy đâu ra tiền, anh trai nói là học bổng của trường cấp 3.
Hắn đã hỏi anh trai: “Em là gánh nặng của anh phải không?”
Anh trai bật cười, “Cảm ơn em, gánh nặng của anh, đã níu giữ anh lại, không để anh trôi đi mất.”
Hắn cũng cười, nắm lấy tay anh trai, vô cùng hạnh phúc.
Hắn quyết định sẽ không làm gánh nặng của anh trai nữa, hắn đã học tập vô cùng chăm chỉ, dưới sự kèm cặp tận tình của anh trai, hắn đã thi đỗ vào trường đại học của anh, mặc dù lúc đó, người anh trai tài giỏi của hắn đã được đặc cách đi du học.
Mọi thứ đều đang đi theo chiều hướng tốt đẹp hơn, gia đình họ cũng khá giả hơn, chỉ là, anh trai vẫn không thích bố mẹ.
Một bên là bố mẹ mà hắn đã mong chờ rất lâu, một bên là người anh trai mà hắn yêu quý nhất, hắn đã cố gắng kéo gần khoảng cách giữa họ, nhưng vô ích.
“Thôi bỏ đi, từ tận đáy lòng nó khinh thường chúng ta, chúng ta cũng đừng mong chờ gì ở nó nữa, chúng ta có Mi Mi quan tâm là được rồi.” Mẹ hắn nói.
Ngày tháng tốt đẹp chẳng kéo dài được bao lâu, họ bị cuốn vào trò chơi.
Dương Mi sẽ không bao giờ quên được trò chơi đó, ở trong một quán bar, vốn dĩ là bố mẹ muốn tổ chức sinh nhật lần thứ mười tám cho hắn, lần đầu tiên đích thân đưa hắn đến quán bar uống rượu mừng hắn trưởng thành, không biết làm sao anh trai lại đến, cùng họ bước vào trò chơi.
Trong trò chơi, hắn rất sợ hãi, trong quán bar ở thế giới trò chơi có một tên bartender ma cà rồng, thích dùng máu người để pha rượu.
Anh trai nói với hắn: “Đừng sợ, anh đã vào trò chơi rồi, hơn nữa còn có kỹ năng trò chơi có thể bảo vệ em.”
Cậu tò mò hỏi: “Kỹ năng gì?”
Anh trai: “Nói đơn giản là, những gì anh nghĩ đều có thể trở thành hiện thực ở một mức độ nhất định, chỉ cần nghĩ trong đầu, rồi nói ra bằng miệng là được.”
Lúc đó, hắn cảm thấy kỹ năng của anh trai thật tuyệt, hắn vui mừng cho anh trai vì có được kỹ năng này, mừng đến nỗi quên cả sợ hãi.
Thế nhưng, không lâu sau, mọi thứ đã thay đổi.
Trong một lần chạy trốn, bố hắn không chạy nổi nữa nên đã ôm chặt lấy chân hắn, anh trai bỗng nhiên như phát điên hét lớn: “Sao hai người chưa chết đi! Sao hai người không chết đi cho rồi!”
Lời anh vừa dứt, máu trên người bố mẹ hắn đã bắn tung tóe, văng cả vào mặt hắn.
Hắn mãi mãi không bao giờ quên được hình ảnh máu trên người bố mẹ mình phun ra như đài phun nước nhỏ, nhớ cả hơi ấm từ máu của họ, cũng nhớ ánh mắt kinh hoàng cầu xin của bố mẹ lúc đó, và cả động tác đưa tay che miệng theo bản năng của anh trai.
“Mày… Mày toại nguyện rồi đấy.”
Đó là những lời cuối cùng mẹ hắn nói.
Vừa dứt lời, thi thể bà đã bị bartender ma cà rồng kia bao phủ, nhanh chóng biến thành cái xác khô.
“Anh toại nguyện rồi chứ?” Hắn đã hỏi anh trai mình như vậy.
Anh không trả lời.
“Lúc nãy anh thật sự nghĩ như vậy sao? Anh đã có ý định này từ lâu rồi sao?” Hắn lại hỏi.
Anh im lặng vài giây rồi nói: “Phải.”
“Không phải anh là con của bố mẹ sao?” Hắn tiếp tục hỏi.
Lần này anh trả lời rất nhanh, “Phải.”
“Vậy tại sao?” Hắn vừa lau máu trên mặt, vừa gào lên trong tuyệt vọng: “Tại sao chứ!”
Cho đến tận bây giờ, Dương Nghi vẫn chưa từng trả lời câu hỏi này của hắn.
Sau này, Dương Mi cũng trở thành một người chơi có kỹ năng, hắn gia nhập Đội Tấn Công của Cục Quản lý Trò Chơi, dần dần trở thành một người chơi có rất nhiều đồng đội, rất nổi tiếng.
Dương Nghi đã gia nhập Cục Quản lý Trò Chơi sớm hơn hắn một bước, khi còn đang học tiến sĩ, anh đã được giáo sư hướng dẫn đưa vào Viện Nghiên Cứu trò chơi của Cục Quản lý Trò Chơi.
Lúc mới vào Cục Quản lý Trò Chơi, Dương Mi không biết anh trai mình cũng ở đây, sau đó có một lần, họ tình cờ gặp nhau ở trụ sở chính của Cục Quản lý Trò Chơi, hắn đã nhìn anh hồi lâu mà không nói nên lời, rồi lảng tránh anh.
Trong Đội Tấn Công, hắn nghe được rất nhiều lời đồn không hay về Dương Nghi, rằng anh là một nhà nghiên cứu vô cảm, nhiều lần bị kỷ luật vì nghiên cứu quá mức trên cơ thể người chơi. Khi đó, vì nghiên cứu trò chơi, anh đã ép Nhị Oa đến mức suy sụp, phá hủy cả một viện nghiên cứu, nếu không nhờ tài năng vô song của anh, có lẽ lúc đó anh đã bị đuổi khỏi Cục Quản lý Trò Chơi rồi.
Lúc đó, hắn lại nhớ đến biểu cảm của anh trai khi hắn bằng tuổi Nhị Oa, lúc đó hắn đang tựa vào lòng anh, ăn dưa hấu.
Hắn lại nghĩ đến cái chết của bố mẹ, trong lòng thầm nhủ, ừ, kể từ khi có được kỹ năng đó, anh đã dần dần trở thành kẻ máu lạnh như bây giờ.
Hắn vẫn luôn oán hận anh, vẫn luôn nghĩ như vậy.
Cho đến khi ở trong trò chơi này, nghe thấy họ thảo luận về chứng siêu trí nhớ.
Trong ký ức của hắn, anh trai chỉ nói chuyện với bố mẹ một cách bình thản đúng một lần, là lúc hắn ở ngoài cửa nghe được.
Mẹ hỏi anh trai: “Dương Nghi, cái đó, cái đó là tình huống gì vậy? Họ nói gì sao?”
Anh trai không có vẻ gì là vui vẻ, nhưng cũng không lạnh lùng hay mất kiên nhẫn, anh nói: “Là chứng siêu trí nhớ.”
Tối hôm đó, hắn đã hỏi anh trai: “Chứng siêu trí nhớ là gì vậy anh?”
Anh trai giải thích ngắn gọn: “Đúng như cái tên, là trí nhớ siêu phàm.”
“Đúng là như vậy.” Hắn gật đầu, “Trí nhớ của anh rất tốt, cái gì cũng nhớ rõ ràng, lúc đọc sách giống như một cái máy ảnh vậy, thật lợi hại.”
Lúc biết được chứng siêu trí nhớ thực sự là gì, Dương Mi bỗng nhiên nhớ ra rất nhiều chuyện, rất nhiều chuyện trước đây chưa từng nghĩ đến.
Khi còn nhỏ sống ở khu tập thể, vào ban đêm, lúc hắn tỉnh dậy, nhiều lần nhìn thấy anh trai đang ngồi quay lưng về phía mình, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ nhỏ, không biết đang suy nghĩ gì, có lúc lại ôm lấy đầu, ngón tay run rẩy.
Hắn hỏi anh sao vậy, lần nào anh cũng đều nói là mình gặp ác mộng.
Rất nhiều lần, hắn phát hiện anh trai bỗng nhiên im lặng, như đang ngẩn người.
Một ngày trước khi anh thi đại học, anh đột nhiên trở về nhà, hỏi hắn có thể đi thi cùng anh được không, nói là không có hắn, anh sợ mình sẽ không ngủ được.
……
Hắn bỗng nhiên sụp đổ là bởi vì hắn đột nhiên nhận ra rằng, trong những khoảng thời gian hắn không hề hay biết gì, Dương Nghi đã phải trải qua biết bao nhiêu đau khổ.
Là bởi vì hắn nhận ra rằng, cho dù Dương Nghi có giết chết bố mẹ mà hắn đã cầu nguyện vô số lần từ khi còn nhỏ, thì hắn cũng không thể nào thật sự hận anh, vẫn sẽ cảm thấy đau lòng vì anh.
Hắn mơ hồ nhận ra rằng, thật ra hắn có thể sống thiếu bố mẹ, nhưng hắn không thể sống thiếu anh trai.
Nhìn thấy những lời của Hạ Bạch, hắn càng thêm suy sụp, càng thêm đau lòng.
Thật ra hắn cũng đã từng nghĩ đến khả năng này, nhưng bao năm qua, hắn lại cố tình trốn tránh anh, là hắn không muốn hỏi, trong tiềm thức cũng không muốn chấp nhận sự thật này.
Nhìn thấy Dương Mi khóc, Hạ Bạch không biết phải làm sao.
Trước đêm nay, cậu chưa từng thấy Dương Mi khóc, Dương Mi sẽ mếu máo, nhưng dường như không biết khóc là gì.
Cậu nhìn Lăng Trường Dạ, Lăng Trường Dạ nhìn những lời Hạ Bạch gõ cho Dương Mi, rồi tiếp tục gõ thêm một câu: 【Có gì muốn nói thì cứ gõ hết xuống dưới, đừng có lãng phí thời gian học tập của chúng ta, phó bản trò chơi này mà làm lãng phí thời gian học tập thì chúng ta sẽ chết đấy.】
Dương Mi vừa khóc vừa vội vàng gõ chữ cho bọn hắn, không biết là do khóc hay do ngón tay không theo kịp tín hiệu não bộ, ngón tay hắn run rẩy, gõ được một lúc thì lại nấc lên một tiếng.
“……”
Gõ hồi lâu, hắn đưa điện thoại cho Hạ Bạch.
【Cậu nói đúng, giá như tôi thông minh như cậu thì tốt rồi. Tôi muốn biết tại sao anh ấy lại ghét bỏ bố mẹ đến vậy, anh ấy đã nói với tôi, chúng tôi đều là do bố mẹ sinh ra mà.】
Dương Mi cũng từng nhiều lần hồi tưởng lại những ngày trước đây, hắn phát hiện ra một điểm kỳ lạ, bố mẹ luôn nói trước mặt hắn rằng, anh trai khinh thường họ.
Lần nào cũng là từ “khinh thường”, cho dù tâm trạng của họ lúc đó có bình tĩnh hay kích động, cũng không bao giờ nói anh trai oán trách hay hận họ, chỉ nói là khinh thường.
Hắn liên tục bị nhồi nhét từ ngữ này, cũng cho rằng người anh trai thông minh, giỏi giang kia là đang khinh thường bố mẹ vô dụng, nên cũng không suy nghĩ nhiều.
Thế nhưng, thái độ của anh trai đối với bọn họ, thật ra còn nặng nề hơn cả khinh thường, phải là chán ghét, thậm chí là căm hận.
Trước đây Dương Mi từng cho rằng đó là vì bố mẹ đã để lạc mất bọn họ, nhưng sau này, mấy năm không ở bên Dương Nghi, hắn đã dần hiểu ra, Dương Nghi không phải là người có lòng hận thù mãnh liệt như vậy, với tư cách là một nhà nghiên cứu, anh cho phép sai lầm xảy ra, nhưng chắc chắn không phải là phạm sai lầm như thế.
Hạ Bạch: “…..”
Cậu, người thế thân tiền nhiệm này, cam chịu số phận làm cái loa truyền tin, đưa điện thoại cho Dương Nghi đang đứng ở cửa.
Dương Nghi cúi đầu xem hết toàn bộ cuộc trò chuyện của bọn họ, bao gồm cả đoạn dài dằng dặc mà Hạ Bạch đã gõ cho Dương Mi.
Hắn ta cúi đầu, im lặng không nói.
“Tôi thật là phục anh ghê luôn đấy.” Hoa Hạo Minh nói: “Anh làm nghiên cứu khoa học nên cái miệng tiến hóa mất rồi à? Đến lúc này rồi mà mày còn không nói, được được được, chúng ta cùng nhau nhìn Dương Mi chết đi.”
“Còn nữa, tôi phát hiện ra rồi.” Hoa Hạo Minh chỉ vào Dương Nghi nói: “Nhìn thì có vẻ anh là người đi trước thời đại, nhưng thật ra anh chính là kiểu phụ huynh cổ hủ, lạc hậu, còn tưởng rằng không nói gì là tốt cho đứa nhỏ!”
“Anh nhìn xem một chút được không?” Hoa Hạo Minh nói: “Anh nhìn xem tình cảnh hiện tại của cậu ấy xem, xem những giọt nước mắt của cậu ấy kìa! Như vậy mà là tốt cho cậu ấy à?!”
Dương Nghi mím chặt môi, vẫn không quay đầu lại, nhưng hắn ta đã cầm lấy điện thoại.
Không ngờ một tràng mắng mỏ không chút khách khí của Hoa Hạo Minh lại có tác dụng.
Dương Nghi gõ chữ trên điện thoại của Hạ Bạch, gõ một lúc lại dừng lại, không ai thúc giục hắn ta, Dương Mi quay đầu nhìn hắn ta, không chớp mắt.
Khoảng nửa tiếng sau, Dương Nghi cầm điện thoại đi đến trước mặt Dương Mi, đặt điện thoại vào tay hắn.
Hạ Bạch đứng bên cạnh Dương Mi nhìn thấy nội dung trên đó.
【Xin lỗi, Mi Mi. Bố mẹ của chúng ta là một cặp vợ chồng nghiện cờ bạc.】
Họ nghiện cờ bạc đến mức không chỉ nướng sạch gia sản, mà còn nợ nần chồng chất. Năm đó, chủ nợ tìm đến tận nhà, đánh gãy chân bố, ép họ phải trả nợ ngay lập tức.
Họ làm sao trả nổi, trong nhà trừ nợ ra thì chẳng còn gì.
À không, họ còn hai đứa con trai.
Để không bị đánh chết, họ quyết định đem Dương Mi đi thế chấp, nói là thế chấp, nhưng thật ra là bán cậu bé cho bọn chủ nợ.
Thế nhưng, một mình Dương Mi thì không đủ để trả nợ, họ lại muốn bán cả hắn ta đi.
Nhưng mà, lúc đó, Dương Mi mới ba tuổi rất được yêu thích, còn chưa đến tuổi biết ghi nhớ, bán cho người khác làm con trai, còn có thể bồi dưỡng tình cảm. Còn hắn ta đã tám tuổi rồi, không chỉ biết ghi nhớ, mà còn rất hiểu chuyện, bọn chủ nợ nói hắn ta không đáng giá.
“Đáng giá, đáng giá mà!” Mẹ vừa khóc vừa ôm lấy chân tên đó, “Xin hãy tha cho chồng tôi, nó đáng giá lắm, nó có bản năng nhớ rất dai, giáo viên và bạn học ở trường nó đều biết, không tin các người cứ đi hỏi thử xem!”
Dương Nghi quả thật có bản năng nhớ dai, cho nên cho đến tận bây giờ hắn ta vẫn nhớ rõ, lúc đó là 16 giờ 23 phút 09 giây, ánh hoàng hôn chiếu lên bên phải khuôn mặt sưng đỏ của mẹ, nước bọt của bà chảy xuống đôi ủng cao su màu đen của tên đó, rồi lại chảy xuống cuốn vở tập của hắn ta bị người đàn ông đó giẫm dưới chân, lẫn vào bùn đất nước mưa.
Chính bởi vì bản năng này mà hắn ta đã lọt được vào mắt xanh của một vị giáo sư ở viện nghiên cứu ngầm, ông muốn mua hắn ta với giá cao. Viện nghiên cứu đó được một doanh nghiệp tài trợ, đang nghiên cứu phát triển một loại thuốc bổ não được cho là có thể tăng cường trí nhớ.
Hắn ta đã nói: “Ông mua cả em trai tôi đi, nuôi nấng nó cho tốt, tôi sẽ ngoan ngoãn hợp tác nghiên cứu với ông.”
Trong viện nghiên cứu ngầm đó, hắn ta đã trải qua một khoảng thời gian mà sau này, trong vô số đêm dài, hắn ta không ngừng hồi tưởng lại từng chi tiết nhỏ nhặt nhất.
Mỗi khi hắn ta muốn phản kháng, bọn chúng lại bế Dương Mi đến, Dương Mi rất trắng trẻo, hay cười, trong viện nghiên cứu ngầm đó, trông cậu bé đặc biệt nổi bật.
Có lẽ chính từ lúc đó, Dương Mi đã trở thành liều thuốc an thần của hắn ta rồi.
Nhờ phúc của vị giáo sư kia, hắn ta biết mình mắc chứng siêu trí nhớ, nhưng chứng siêu trí nhớ của hắn ta khác với người thường, hắn ta không chỉ nhớ được từng giây từng phút mình đã trải qua và cảm nhận trong quá khứ, mà hắn ta còn nhớ được từng chữ, từng dấu câu mình nhìn thấy trên sách vở.
Vị giáo sư đó cảm thấy một doanh nghiệp nhỏ bé thế kia còn không giá trị bằng hắn ta, hỏi hắn ta có muốn học tập cùng ông ta hay không, có muốn cùng ông ta thay đổi thế giới hay không.
Hắn ta đã đồng ý, sau một thời gian học tập cùng ông ta, ông ta đã tiêm thuốc kích thích ảo giác vào người hắn ta.
Đêm hôm đó, hắn ta đã nắm tay Dương Mi chạy trốn khỏi phòng thí nghiệm ngầm ấy.
Đêm hôm đó trăng rất sáng, giọt sương trên lá cỏ lạnh lẽo đọng lại trên mắt cá chân của bọn họ, hắn ta chín tuổi, Dương Mi bốn tuổi.
Hắn ta biết rõ bản tính của bố mẹ mình, kẻ nghiện cờ bạc có thể bán con mình một lần thì có thể bán vô số lần, vậy cho nên hắn ta không đưa Dương Mi về nhà, mà đến một khu tập thể ở, nơi đó như thể bị thế giới lãng quên.
Lúc đó hắn ta nghĩ mình sẽ nuôi nấng Dương Mi trưởng thành, hắn ta có thể nuôi nấng Dương Mi thật tốt.
Hai năm đầu vẫn luôn như vậy, Dương Mi lớn lên trong vui vẻ, đôi mắt thường cong lên khi cười.
Hắn ta từng nghĩ mình thật sự có thể nuôi nấng Dương Mi trở thành một người vô lo vô nghĩ, hay cười, cho dù có ngốc nghếch một chút cũng không sao.
Thế nhưng sau đó, cậu bé lại hỏi hắn ta, họ không có bố mẹ sao?
Cậu bé rất thích ngồi trước cổng trường tiểu học, nhìn những đứa trẻ khác được bố mẹ đón về nhà, sau đó lại im lặng trở về khu tập thể.
Mỗi lần như vậy Dương Nghi đều đi cùng cậu bé, hắn ta nhìn thấy đôi mắt thơ ngây, xinh đẹp của cậu bé chăm chú nhìn bố mẹ đón con tan trường, phải đến khi mọi người đều đã đi hết, cậu bé mới cúi đầu cắn một miếng dưa chuột đã cầm trong tay từ lâu.
Sau đó lại kiễng chân nhìn bóng lưng của bọn họ. Lúc đó, hàng mi dài của cậu bé cụp xuống, che khuất cả ánh sáng.
Lúc này hắn ta mới nhận ra, mình không thể nào nuôi nấng cậu bé thật tốt được. Không phải đứa trẻ nào cũng giống như mình, Dương Mi cần có bố mẹ, cậu bé khao khát, cẩn thận, và tràn đầy mong đợi như vậy mà.
Không biết đã nhìn thấy bao nhiêu lần, cuối cùng hắn ta cũng đành chấp nhận sự thật đó.
Bố mẹ của hai anh em đã đến. Hai anh em đã được bọn họ đón đi.
Đúng như hắn ta dự đoán, kẻ nghiện cờ bạc sẽ không bao giờ thay đổi, hơn nữa, một khi đã trở thành con bạc, dường như họ sẽ đánh mất khả năng làm việc bình thường.
Số tiền hắn ta đưa cho Dương Mi đều bị bọn họ nướng sạch vào sới bạc. Hắn ta đã vay mượn khắp nơi, thậm chí là thế chấp cả bản thân mình, ngay cả số tiền phẫu thuật cho Dương Mi cũng bị bọn họ mang đi đánh bạc.
Bọn họ lợi dụng Dương Mi để ràng buộc hắn ta, thủ đoạn ngày càng thành thạo.
Sau khi hắn ta lên đại học, bọn họ nhìn thấy khả năng kiếm tiền của hắn ta, lòng tham càng trỗi dậy, không thể kiềm chế được nữa, cho dù hắn ta đã nói rõ ràng rằng, mình sẽ không bao giờ đưa cho bọn họ và Dương Mi một đồng nào nữa.
【 Lần đó, bố mẹ đưa em đến quán bar là vì bọn họ lại nợ một khoản tiền lớn nữa, bọn họ muốn đưa em lên giường của một tên chủ nợ khác.】
Hết chương 129.
