Chương 13: Làm Thêm (Phần 5)
“Vậy thưa thiên sư, tôi phải làm thế nào mới có thể chuyển vận?” Hạ Tân lo lắng hỏi.
“Đệ tử Mao Sơn chủ yếu tu luyện trừ ma diệt quỷ, không giỏi về phong thủy chuyển vận.” Vẻ mặt Ninh Thiên Sách lộ rõ vẻ áy náy, “Nhưng trời cao có đức hiếu sinh, chỉ cần trong lòng có thiện niệm, chăm làm việc thiện tích đức thì vận thế tự nhiên sẽ tốt lên.”
Cậu ta liếc nhìn tôi một cái rồi nói: “Ví dụ như vị Thẩm tiên sinh đây.”
Nghe Ninh Thiên Sách nói tôi vận may tốt, Hạ Tân suýt nữa thì trợn trắng cả mắt. Cả khoa Tư tưởng Chính trị này ai mà không biết Thẩm Kiến Quốc tôi đây là kẻ xui xẻo nổi tiếng nhất khoa, chỉ cần tôi trốn học là giáo viên chắc chắn sẽ điểm danh, trước kỳ thi, những kiến thức nào tôi lười ôn thì chắc chắn sẽ vào đề. Về sau, đám bạn muốn trốn học thì đều hỏi tôi có đi học không, muốn ôn thi thì lại hỏi tôi định bỏ qua kiến thức nào.
Tôi biết làm sao được, tôi chỉ có thể cần cù chăm chỉ, làm một người không hổ thẹn với lương tâm mình, không dám tin vào vận may, không dám bỏ sót một kiến thức nào, nhờ vậy mới có thể tốt nghiệp. Nhưng cũng có cái lợi, chính vì nền tảng đại học của tôi vững chắc nên lúc thi cao học mới qua ải dễ dàng.
Cho nên nói, làm người thì không thể làm những chuyện đầu cơ trục lợi. Bỏ ra bao nhiêu thì sẽ nhận lại bấy nhiêu, đừng mong trồng vừng mà thu được dưa hấu, cứ chăm chỉ làm việc thì ắt sẽ có ngày thu hoạch.
Nghe Ninh Thiên Sách nói vận thế của tôi tốt, Hạ Tân bắt đầu có chút không tin vị thiên sư này nữa. Nhưng cậu ta vẫn nói với Tiểu Ninh: “Giờ này trung tâm thương mại cũng đóng cửa rồi, khách hàng đều đã về hết, hay là mời thiên sư cùng tôi đến cái thang máy và nhà vệ sinh nữ gặp sự cố xem sao.”
“Cũng được.” Tiểu Ninh khẽ gật đầu, “Trung tâm thương mại là nơi đông người qua lại, sinh khí dồi dào, ma quỷ có thể ở lại nơi này chắc chắn là oán khí cực nặng. Lâu dài tất sẽ gây hại cho nhân gian, phải xua đi để diệt trừ hậu họa.”
Nghe đến đây tôi vô cùng lo lắng. Thấy Hạ Tân cũng không phải người ngoài, tôi bèn kéo áo Tiểu Ninh lại hỏi: “Cậu sẽ không định tè bậy trong thang máy và nhà vệ sinh nữ đấy chứ?”
Vẻ mặt Tiểu Ninh cứng đờ nhìn tôi: “Thẩm tiên sinh, nước tiểu đồng tử tuy có thể trừ tà, nhưng đó cũng chỉ là phương pháp cấp bách cho người thường. Người tu đạo trong phái chúng tôi, sao có thể dùng phương pháp kém hiệu quả như vậy.”
Lúc này tôi mới yên tâm, gật đầu nói: “Được, không đi vệ sinh bừa bãi ở nơi công cộng là được rồi.”
Hạ Tân kéo tôi sang một bên, nhỏ giọng hỏi: “Chuyện gì thế, cậu quen người ta à?”
Để tránh Hạ Tân sa vào vòng xoáy mê tín dị đoan, tôi bèn kể cho cậu ta nghe chuyện tối qua trong thang máy, lúc tôi gọi điện không được nên phải nhắn tin, tiện thể còn nhắc đến phương pháp giải quyết tạm thời của Ninh thiên sư. Mục đích chính là để Hạ Tân thấy rõ mê tín là điều không nên.
Nào ngờ Hạ Tân vỗ đùi một cái: “Đến cả số điện thoại báo động cũng không gọi được mà lại có thể nhắn tin cho cậu ta, đây không phải là cao nhân thì là gì!”
Nói xong, cậu ta nhiệt tình đi về phía Ninh Thiên Sách, nắm tay cậu ấy, mời cậu ấy đến nhà vệ sinh nữ xem xét.
Tôi biết làm sao đây, đành phải đi theo bọn họ. Ba gã đàn ông to xác nhân lúc trung tâm thương mại đóng cửa lẻn vào nhà vệ sinh nữ.
Lý Viện Viện đã về quê tìm việc, tất nhiên là nhà vệ sinh nữ không còn ai ở nhờ nữa. Lần này Hạ Tân không thấy gì cả, Ninh Thiên Sách cũng đi một vòng rồi lắc đầu nói: “Có một chút âm khí, có thể là cô hồn dã quỷ đi ngang qua, nhưng không ở lại. Chúng ta đến thang máy xem sao.”
Lúc này Hạ Tân mới yên tâm nói: “Xem ra cô bạn cùng phòng kia của cậu thật sự không phải là ma. Nhưng mà cái căn hộ 404 đó tà khí quá, đã chết bao nhiêu chủ nhà rồi, sau này có điều kiện thì cậu chuyển đi sớm đi.”
Tôi khinh bỉ tư tưởng mê tín của cậu ta, nhưng cũng cảm động trước sự quan tâm của bạn cũ, bèn đồng ý ngoài miệng, còn chuyện chuyển hay không… nếu tôi có thể mua được nhà ở thành phố H thì chắc chắn sẽ chuyển, còn trước khi mua nhà thì… đơn vị có ký túc xá miễn phí tại sao lại không ở.
Ba người rời khỏi nhà vệ sinh đi về phía thang máy. Đến trước cửa thang máy, Ninh Thiên Sách liền chặn chúng tôi lại không cho đi tiếp, vẻ mặt nghiêm trọng nói: “Âm khí nặng quá, lúc xây dựng cái thang máy này có xảy ra tai nạn không?”
“Có.” Hạ Tân nói, “Hôm nay đi làm tôi đã bắt đầu tra tài liệu, quả nhiên phát hiện ra lúc tòa nhà này lắp đặt thang máy, thiết bị đã gặp sự cố, một công nhân bị rơi xuống chết. Lúc đó gia đình đến làm loạn, nhưng chủ đầu tư nợ tiền bỏ trốn, để lại mẹ góa con côi, ngay cả tiền tuất cũng không có, rất đáng thương.”
“Thì ra là vậy.” Ninh Thiên Sách lấy từ trong lòng ra một cái la bàn bằng gỗ cũ kỹ, khắc đầy ký hiệu, “Chết bất đắc kỳ tử cộng thêm tâm nguyện chưa thành, lại lo lắng cho người nhà, khiến ông ta biến thành ma. Con quỷ này oán khí cực nặng, rất khó đối phó.”
Tôi nhìn chằm chằm vào kim chỉ trên cái đĩa gỗ trong tay cậu ta, hỏi: “Tiểu Ninh, hình như cái la bàn của cậu không ổn lắm, cứ xoay loạn cả lên kìa.”
Hạ Tân vỗ vào gáy tôi một cái: “Cậu ngốc à, đó gọi là la bàn phong thủy, để chỉ ma đấy! Kim chỉ xoay loạn là vì xung quanh âm khí nặng, ma quỷ lượn lờ lung tung nên nó mới xoay qua xoay lại như vậy!”
Tôi thở dài thườn thượt, Hạ Tân đã trúng độc quá sâu rồi, không thể cứu vãn được nữa rồi.
Tiểu Ninh không trả lời tôi mà vẻ mặt ngày càng trở nên nghiêm trọng, cậu ta cau mày nói: “Chuyện này không dễ giải quyết.”
“Sao vậy?” Hạ Tân lon ton chạy qua hỏi.
“Lúc con quỷ này chết, máu tươi đã chảy lên thang máy. Chắc chắn là các anh đã lau dọn rồi, nhưng thứ này vốn dĩ rất khó làm sạch hoàn toàn. Máu của ông ta vẫn còn trong các kẽ hở, góc khuất của thang máy không thể loại bỏ được, nên cả con quỷ cũng nhập vào thang máy. Có thể nói, ông ta chính là cái thang máy này, và cái thang máy này chính là ông ta. Trừ khi tháo dỡ thang máy, phá hủy toàn bộ nó, nếu không thì không thể trừ được quỷ.” Ninh Thiên Sách giải thích.
“Cái này…” Hạ Tân lộ vẻ khó xử, “Trong trường hợp thang máy không bị hỏng hóc, có lẽ chúng tôi sẽ không tốn công tốn của để thay thang máy đâu. Thiên sư, ngài xem có cách nào khác nữa không?”
“Có, chỉ là…” Ninh Thiên Sách do dự một lúc rồi nói, “Không vào hang cọp sao bắt được cọp con. Phải vào trong thang máy, dẫn dụ ma quỷ ra, cùng nó quyết một trận tử chiến. Nhưng thang máy do nó điều khiển, nếu lúc đối địch nó trốn vào trong thang máy rồi cho chúng ta rơi từ trên cao xuống, thì… tôi dù sao cũng chỉ là người trần mắt thịt, cho nên tháo dỡ thang máy vẫn là an toàn nhất.”
Hạ Tân là tên ba phải, lại lộ ra vẻ nghi ngờ. Ninh Thiên Sách thấy bộ dạng của cậu ta như vậy thì định liều mình một phen.
“Tôi vào thang máy trừ quỷ, các anh ở ngoài đợi.” Tiểu Ninh nói.
Thấy bộ dạng anh dũng hy sinh của cậu ta, tôi thật sự không thể nhìn nổi nữa: “Đợi đã, thang máy có chút sự cố, một mình cậu vào lỡ xảy ra chuyện thì sao. Thế này đi, cho thang máy xuống tầng hầm B2 rồi tôi vào cùng cậu, Hạ Tân ở ngoài ngắt điện đi, tôi không tin là nó còn đi lên được!”
Tôi nhất quyết không tin vào mấy chuyện tà ma này, thang máy ngắt điện rồi thì còn gặp sự cố kiểu gì được nữa!
“Anh không phải người trong đạo, không nên vào.” Ninh Thiên Sách lộ vẻ không tán thành, “Tôi sợ lúc đấu pháp không bảo vệ được anh.”
“Không cần bảo vệ tôi đâu.” Tôi xua tay nói, “Hôm nay tôi sẽ vào thang máy cùng cậu, dùng sự thật để chứng minh cho cậu thấy, trên đời này không có ma!”
Hạ Tân nghe nói không cần tháo thang máy cũng không cần tự mình vào thì rất vui vẻ, phối hợp với tôi cho thang máy xuống tầng hầm số 2. Ninh Thiên Sách nói phải đợi cửa đóng lại, con quỷ thang máy cho rằng chúng tôi đã hoàn toàn lọt vào địa bàn của nó thì mới xuất hiện, cho nên phải đợi chúng tôi vào trong rồi mới ngắt điện. Hơn nữa, cậu ta cũng không mấy tin tưởng vào việc ngắt điện, vì con quỷ đã hòa làm một với thang máy, dù có ngắt điện thì nó cũng có thể điều khiển thang máy đi lên.
Đối với lời nói của cậu ta, tôi chỉ hỏi: “Hồi cấp ba cậu học vật lý thế nào?”
Ninh Thiên Sách nói: “Tôi từ nhỏ đã lớn lên ở Phái Mao Sơn…”
“Đủ rồi, tôi biết cậu chưa học cấp ba rồi.” Tôi thở dài, “Mê tín dị đoan đúng là hại chết người. Lại đây lại đây, để tôi, một học sinh ban xã hội không học vật lý từ năm lớp 11 nói cho cậu nghe nhé. Thang máy đi lên là phải chuyển hóa điện năng thành động năng để triệt tiêu thế năng trọng trường. Trong trường hợp không có điện năng, dù có ma đi nữa, tôi cũng không tin nó có thể nhấc cái thang máy nặng hơn một nghìn kilôgam này lên rồi thả xuống được!”
Nếu thang máy đang ở tầng bốn mà đột nhiên gặp sự cố rơi xuống thì tôi cũng sợ, dù sao cũng chỉ là người trần mắt thịt. Nhưng thang máy đã ở tầng thấp nhất rồi, nó còn có thể xảy ra chuyện gì được nữa!
Tin tưởng vững chắc vào khoa học, tôi cùng Ninh Thiên Sách bước vào thang máy. Ở bên kia, ngay khi cửa thang máy đóng lại, Hạ Tân liền ngắt điện, cả thang máy lập tức tối om, đưa tay ra không thấy năm ngón.
“Hạ Tân ngắt điện triệt để quá nhỉ, ít nhất cũng phải để lại cái đèn chứ.” Tôi lẩm bẩm lấy điện thoại ra, nhìn vạch pin, chỉ còn 2%, lập tức tuyệt vọng nói với Tiểu Ninh, “Hay là dùng đèn pin của cậu đi, điện thoại của tôi sắp tự động tắt nguồn rồi.”
Nào ngờ Tiểu Ninh ở sau lưng tôi âm u nói: “Đèn điện chắc không phải do Hạ Tân tắt đâu, là do con quỷ thang máy điều khiển đấy. Nó muốn trừ khử chúng ta trong bóng tối, lát nữa thang máy chắc chắn sẽ tự động đi lên mà không cần điện năng.”
“Làm sao có thể.” Tôi đấm một cú vào vách thang máy, phát ra tiếng “loảng xoảng”. Chắc là do tôi dùng sức hơi lớn, cả cái thang máy đều rung lên, “Để tôi xem, nó có lên được không!”
Tôi dựa vào vách thang máy, khoanh tay trước ngực chờ đợi. Môi trường tối om thật khiến người ta buồn ngủ, mấy hôm nay tôi toàn thức khuya, mệt chết đi được.
Đang lúc sắp ngủ thiếp đi, tôi cảm thấy một bàn tay lạnh như băng đang sờ lên ngực mình, lạnh đến nỗi tôi lập tức tỉnh táo lại, có chút ngại ngùng nói với Tiểu Ninh: “Không nhìn thấy thì bật đèn pin điện thoại lên, đừng có sờ lung tung!”
Làm tôi đỏ cả mặt rồi.
Giọng của Ninh Thiên Sách vang lên từ phía đối diện: “Tôi có thể nhìn trong đêm, lúc nãy cái tay sờ anh không phải là tôi, là con quỷ thang máy đó. Không hiểu sao, so với một vị thiên sư đầy sức uy hiếp như tôi, dường như nó lại chú ý đến anh hơn.”
“Cậu nhóc này, sao sờ rồi mà không nhận thế?” Tôi có chút tức giận.
Nhưng nghĩ lại vị trí cậu ta vừa chạm vào, khá nhạy cảm, một vị trí có chút xấu hổ, nên không thừa nhận cũng tốt hơn, đỡ cho tôi cũng phải ngại.
Hai người ở trong không gian kín và tối tăm này, xu hướng của tôi lại có chút lệch lạc, chỉ cần nhắm mắt là có thể nghĩ đến khuôn mặt đẹp trai của Tiểu Ninh, thế là bao nhiêu tức giận đều tan biến hết.
Đúng là một thế giới trọng nhan sắc mà.
Lúc này, Tiểu Ninh lấy ra một thứ gì đó lấp lánh ánh vàng, chiếu vào mắt tôi khiến tôi hơi khó chịu. Tôi nheo mắt, thấy cậu ta rút thanh kiếm gỗ ra, trong không gian chật hẹp mà múa may với không khí, còn ra vẻ rất chuyên nghiệp.
“Làm gì đấy?” Thanh kiếm gỗ mấy lần lướt qua mặt tôi.
“Con quỷ này đã ra khỏi thang máy rồi, quyết tâm trừ khử hai chúng ta trong này. Nó không hiện hình nên anh không nhìn thấy nó.” Ninh Thiên Sách vừa múa kiếm vừa trả lời.
Tôi bị cậu ta dồn cho cả người phải dán vào góc thang máy như một con sâu róm, chỉ sợ bị kiếm gỗ đâm phải một nhát. Con ma không hề tồn tại chẳng dọa được tôi, nhưng Tiểu Ninh thì dọa tôi sợ chết khiếp.
Múa may một hồi, Tiểu Ninh vịn tay vào vách thang máy, thở hổn hển nói: “Con quỷ này quá gian xảo, hễ thấy không địch lại là trốn vào trong thang máy không ra nữa.”
Thấy cậu ta cuối cùng cũng dừng lại, tôi vội chạy qua dùng sức mạnh giật lấy thanh kiếm gỗ trong tay cậu ta, cầm nó giận dữ gõ lên thang máy như một cây thước kẻ: “Cậu bị nhiễm độc của tàn dư phong kiến sâu quá rồi!”
Nhờ thứ ánh sáng vàng không biết là gì đó, tôi thấy sắc mặt Tiểu Ninh thay đổi đột ngột sau khi tôi dùng kiếm gỗ gõ vào thang máy. Tưởng cậu ta xót kiếm, tôi liền nhét thanh kiếm gỗ vào tay cậu ta: “Này, trả lại cậu, tôi không có ý định cướp, chỉ là không muốn cậu múa may lung tung nữa thôi.”
Ninh Thiên Sách cầm lấy thanh kiếm gỗ, lộ ra vẻ mặt không thể tin nổi: “Con quỷ thang máy đó… hồn bay phách tán rồi.”
“Hả?”
“Ngay lúc anh dùng kiếm gỗ gõ vào thang máy, nó vừa hay thò đầu ra, bị anh một kiếm đâm chết.” Tiểu Ninh lộ ra vẻ mặt như thể tam quan vừa sụp đổ.
Tôi bị cậu ta làm cho cứng họng, không còn lời nào để nói. Bất kể nói thế nào Tiểu Ninh cũng không tin, đành thở dài nói: “Hết rồi thì ra khỏi thang máy thôi, ở thêm nữa là thiếu ôxy đấy.”
“Được, được thôi.”
Ninh Thiên Sách lập tức liên lạc với Hạ Tân để bật điện. Tôi và cậu ta cùng ra khỏi thang máy rồi ngồi phệt xuống đất, trông rất mất hình tượng.
Thuyết phục người khác tin vào khoa học sao mà khó đến thế!
Hết chương 13.
Tác giả có lời muốn nói:
Thầy Thẩm đấm một cú vào thang máy: Để xem nó có dám lên không!
Quỷ thang máy: Không dám động, không dám động.
