Chương 13: Yêu Nhất Vạn Nhân Mê (Thượng)
Nhà Nam Cung thay đổi gia chủ, bèn tổ chức một bữa tiệc.
Tôi ngồi ở hàng ghế sau, lật xem tin tức mới nhất về Tứ đại gia tộc.
Đối với chuyện Tứ đại gia tộc trước đây cứ hợp tác rồi lại tan rã, tan rã rồi lại hợp tác như bị dở hơi, thì trong tài liệu lần này đã có lời giải thích.
Hóa ra là vì một người đàn ông.
Sau khi xem xong tài liệu, tôi chỉ thấy buồn cười, bọn họ muốn tung hỏa mù mà cũng không tìm nổi một lý do nào cho ra hồn.
Nhưng nghĩ đến những nhân vật kỳ lạ xuất hiện quanh mình gần đây, tôi lại cảm thấy, có lẽ thế giới này rộng lớn, chuyện gì cũng có thể xảy ra, rốt cuộc sự thật thế nào, vẫn nên tận mắt chứng kiến rồi hãy nói.
Khi đến hội trường, một người phục vụ ra dẫn đường. Thấy mặt tôi, mọi người liền lục tục kéo đến chào hỏi.
Giữa lúc đang trò chuyện, Nam Cung Gia chủ cũ dắt theo Nam Cung Thiếu chủ đi tới.
Bên cạnh Nam Cung Thiếu chủ còn có một cậu thanh niên.
Đây chính là người đã khuấy đảo gió mưa được nhắc đến bên trong tài liệu.
Trông cậu ta có vẻ vừa mới thành niên, vẫn còn vương chút ngây ngô của tuổi thiếu niên, thế nhưng lại sở hữu một gương mặt đẹp tựa hoa đào, là sự pha trộn giữa nét thuần khiết và vẻ quyến rũ tự nhiên, rất dễ khơi dậy ham muốn chinh phục của đàn ông.
Với một gương mặt như vậy, cũng chẳng trách một Nam Cung Thiếu chủ vốn nổi tiếng phong lưu đa tình, yêu cái đẹp trong lời đồn lại động lòng.
Tôi thu hồi ánh mắt lại, Nam Cung Gia chủ cũ đang nhiệt tình giới thiệu con trai mình với tôi. Tôi lịch sự gật đầu đáp lại, nhưng lại thấy Nam Cung Thiếu chủ cứ nhìn tôi chằm chằm, nhìn không rời mắt, như thể bị ai đó bỏ bùa mê vậy.
Sắc mặt Nam Cung Gia chủ cũ hơi thay đổi, ông ta bèn ngầm thúc vào người Nam Cung Thiếu chủ một cái. Lúc này hắn ta mới hoàn hồn, chìa tay ra, “Không biết nhà Nam Cung có vinh hạnh được hợp tác với ngài không?”
Tôi đưa tay ra, “Tôi cũng rất mong được hợp tác với nhà Nam Cung.”
Bắt tay nhẹ một cái, nhưng khi rút về lại gặp phải lực cản. Tôi nhìn hắn ta, Nam Cung Thiếu chủ bèn cười với tôi một tiếng rồi mới buông tay.
Tôi thầm nhíu mày.
Tôi nhìn sang cậu thanh niên bên cạnh hắn ta, “Vị này là?”
Nếu sự thật đúng như trong tài liệu, thì lần này Nam Cung đưa cậu thanh niên đến bữa tiệc, chưa chắc đã không có ý tuyên bố chủ quyền.
Thế nhưng Nam Cung lại nhìn chằm chằm vào mặt tôi, đáp, “Đây là bạn của tôi.”
Khi nghe Nam Cung nói họ là bạn bè, cậu thanh niên hơi mở to mắt.
Xem ra, cậu ta cũng không đơn thuần như vẻ bề ngoài.
Trò chuyện qua loa vài câu, ba người nhà Nam Cung đi xã giao với những người khác. Trợ lý đưa cho tôi một chiếc khăn tay, tôi bèn lau những ngón tay vừa bị Nam Cung cầm lấy.
Trước khi buông tay, hắn ta đã dùng ngón trỏ khẽ lướt nhẹ trên mu bàn tay tôi.
Lời đồn Nam Cung Thiếu chủ ham mê sắc đẹp quả nhiên không sai, lại còn to gan lớn mật đến mức dám giở trò với cả tôi.
Trong thời gian nửa sau của bữa tiệc, trợ lý của tôi vẫn luôn để mắt đến cậu thanh niên kia. Đối chiếu thông tin anh ta đã tổng hợp báo cáo lại với tài liệu, tôi phát hiện phần lớn những gì viết trong tài liệu đều là sự thật.
Cậu ta quả thực rất dễ thu hút sự chú ý của đàn ông.
Nhất là khi Nam Cung giới thiệu cậu ta với mọi người chỉ với tư cách là bạn bè.
Nam Cung thấy có một vài đối tác không tiện dẫn theo cậu thanh niên, nên những lúc cậu ta ở một mình trong hội trường, chỉ trong vòng hai tiếng ngắn ngủi, đã có đến hàng chục người đến bắt chuyện.
Mà cậu ta thì dường như cũng chẳng ngại phô diễn sức quyến rũ của mình.
Ví dụ như bây giờ, khi thiếu gia nhà họ Bạch bảo người phục vụ hâm nóng rượu vang đỏ cho mình, cậu ta cũng bước tới, ánh mắt khuôn mặt lúc nào cũng mang theo nụ cười ngây thơ, còn pha lẫn một chút ngạc nhiên, “Anh cũng thích uống kiểu này à?”
Bọn họ bắt đầu trò chuyện hết sức tự nhiên. Cậu thanh niên có kiến thức độc đáo về phương diện này, nên rất nhanh đã được thiếu gia nhà họ Bạch xem như tri kỷ.
Nam Cung Thiếu chủ và cậu thanh niên, hai người này tuy ngoài mặt thì thân thiết nhưng trong lòng lại xa cách. Điều thú vị là cả hai dường như đều nghĩ rằng đối phương yêu mình say đắm.
Trong hội trường có quá nhiều người bắt chuyện, nên vào nửa sau bữa tiệc, tôi ra sân thượng để hít thở không khí. Bất chợt, tôi nghe thấy giọng nói của cậu thanh niên kia.
【Rõ ràng là vầng hào quang vạn nhân mê của mình vẫn chưa hết tác dụng, sao giá trị tình yêu của Nam Cung đối với mình lại rớt xuống còn sáu mươi phần trăm rồi! Có phải sản phẩm của các người có vấn đề gì không?】
Tôi nhanh chóng nép mình vào trong bóng tối.
Quả nhiên là cậu ta có vấn đề.
【Điểm từ mấy người mình công lược này cộng lại mới miễn cưỡng bằng được một mình Nam Cung! Cứ thế này thì điểm tích lũy để mình đổi vầng hào quang cũng chẳng còn nữa rồi!】
Công lược?
Một giọng nói máy móc vang lên đáp lại, 【Vầng hào quang Vạn nhân mê cần phải kích hoạt điểm rung động của đối tượng công lược. Điểm rung động của Nam Cung Thiếu chủ đối với cậu là dung mạo của cậu. Vị tổng tài kia lại đẹp hơn cậu, nên hắn ta đã thay lòng đổi dạ, không còn hứng thú với khuôn mặt của cậu nữa. Vậy nên đương nhiên vầng hào quang Vạn nhân mê không thể ảnh hưởng đến hắn ta được.】
【Nam Cung là kẻ đa tình nhất, hắn chỉ thích người đẹp nhất thôi.】
Mặc dù tôi hoàn toàn tự tin vào dung mạo của mình, nhưng cũng không muốn được chứng thực theo cách này.
【Ha! Cái thứ dưa chuột thối như hắn ta mà cũng xứng à?】 Giọng của cậu thanh niên hoàn toàn không còn vẻ ngoan ngoãn đáng yêu như trước, ngược lại còn mang theo một sự kiêu ngạo hống hách, 【Chỉ có những người ở đỉnh cao nhất mới xứng với tôi! Cho dù có là tổng tài của thế giới này cũng phải quỳ rạp dưới chân tôi!】
【Tôi mới là trung tâm của thế giới này, tất cả bọn họ đáng lẽ phải yêu tôi mới đúng!】
Thú vị thật.
Đây là người đầu tiên quả quyết mình sẽ có được sự ưu ái của tôi như vậy.
Hay nói đúng hơn là một – Công lược giả.
Những người kỳ lạ xuất hiện quanh tôi dạo gần đây, tất cả đều đã có lời giải thích.
Tôi, chính là đối tượng công lược của đám người này.
Bọn họ đều muốn công lược tôi.
Mọi chuyện bắt đầu trở nên thú vị rồi đây.
Tôi ho khẽ một tiếng, bước ra khỏi góc tối, vờ như không biết có người ở đây.
Quả nhiên cậu thanh niên lại thay đổi sắc mặt. Cậu ta ngồi một mình trên sân thượng, giữa những khóm hoa rực rỡ, ánh trăng điểm tô cho đôi mày khóe mắt, khiến cho nét sầu muộn trong ánh mắt cậu ta khi ngắm trăng trở nên đặc biệt động lòng người.
Một giọt nước mắt từ từ lăn dài trên má.
Dường như cậu ta đang chìm trong suy nghĩ của riêng mình, nghe thấy tiếng ho của tôi, phải mất một nhịp mới phản ứng lại, rồi vội vàng lau mặt. Da cậu ta vốn trắng, bị lau loạn xạ như vậy, hai má liền ửng lên một mảng màu hồng nhạt.
Diễn xuất tốt thật.
Tôi đưa khăn tay cho cậu ta, cậu ta sững người một chút rồi mới đưa tay nhận lấy. Một lúc sau, cậu ta nặn ra một nụ cười, giọng nói vẫn còn hơi nghèn nghẹn, “Cảm ơn ngài, xin lỗi, đã để ngài phải chê cười rồi.”
“Ở đây yên tĩnh, là tôi đã làm phiền cậu.”
“Sao lại ở đây một mình, Nam Cung đâu rồi?”
Tôi mớm lời đúng như những gì cậu ta mong đợi, thế là tôi được chiêm ngưỡng một màn chuyển đổi biểu cảm vi diệu đủ để đưa vào giáo trình điện ảnh.
“Anh ấy… có hơi bận.”
Lần này tôi không hùa theo ý cậu ta nữa, “Hôm nay là ngày công bố vị trí Gia chủ nhà Nam Cung, anh ta bận là đúng rồi.”
Cậu thanh niên cười khổ một tiếng, khẽ nói, “Tôi biết.”
Im lặng một lúc, cậu ta hỏi, “Tiên sinh, ngài nói xem, có phải tôi đã làm sai ở đâu không? Có phải tôi đã làm gì khiến Nam Cung không vui không? Vốn dĩ hôm nay anh ấy…”
Dường như cậu ta vừa nhận ra rằng, ý định ban đầu của Nam Cung là tuyên bố chủ quyền với mọi người không nên nói ra, bèn vội vàng gượng gạo ngắt lời, “…Hôm nay anh ấy rất lạnh nhạt với tôi.”
Tôi nói, “Có lẽ chỉ là do anh ta quá bận thôi.”
Cậu thanh niên mỉm cười, lảng sang chuyện khác, rồi cúi đầu nhìn chiếc khăn tay trong tay mình, “Tôi… tôi đã làm bẩn khăn tay của ngài rồi, để tôi giặt sạch rồi trả lại cho ngài.”
“Không cần đâu, chỉ là một chiếc khăn tay thôi.”
Tôi đứng dậy, chuẩn bị rời đi.
Không có gì khác thường, cũng không cảm nhận được tác dụng của vầng hào quang Vạn nhân mê đối với mình. Là vì trên người cậu ta không có điểm rung động của tôi ư?
Tôi đứng dậy định rời đi, muốn nhân cơ hội này xem cậu ta còn có thủ đoạn nào khác không. Nhưng cho đến khi tôi đi ra đến cửa, cậu ta vẫn không nói thêm gì, thậm chí còn không mượn cớ chiếc khăn tay để kiếm chuyện.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc tôi sắp bước ra khỏi sân thượng, tôi nghe thấy giọng nói của cậu ta vang lên trong đầu mình.
【Vở kịch thiếu niên si tình đã có người trong lòng, bị kẻ khác cưỡng đoạt, không biết anh ta có thích không nhỉ.】
Ai thích cơ?
…Tôi á?
………..
Lần gặp lại cậu thanh niên Vạn nhân mê và Nam Cung là ở trường đua ngựa nửa tháng sau đó.
Nghe chủ trường đua nói lần này có mấy con ngựa non khá tốt. Nếu thực sự hợp ý, tôi định sẽ mua một con về nuôi trong trường đua ngựa riêng của mình.
Chính tại đây, tôi đã trông thấy cậu thanh niên Vạn nhân mê và Nam Cung. Nhưng mà, ở đây không chỉ có Nam Cung, mà còn có cả Tây Môn, gia chủ của một gia tộc khác.
Hai người họ một trái một phải đứng cạnh cậu thanh niên. Cậu thanh niên thấp hơn hai người họ đến nửa cái đầu, trông cậu ta nhỏ bé mảnh mai đến lạ thường.
Vừa thấy tôi, Nam Cung liền lập tức bước tới, nụ cười nửa mừng rỡ nửa háo sắc, “Tổng tài, lâu rồi không gặp.”
Nhìn thấy hắn ta, cảm giác đầu ngón tay lướt trên mu bàn tay liền lập tức ùa về.
Tôi lặng lẽ gật đầu. Trợ lý đi ở phía sau bên phải tôi, vô tình chặn lại động tác đưa tay ra của hắn ta, còn tôi thì đi lướt qua hắn ta.
Khi tôi đi về phía chủ trường đua, thái độ từ chối của tôi đã rất rõ ràng. Thế nhưng Nam Cung vẫn lẽo đẽo theo sau, chẳng hề bận tâm đến sự lạnh nhạt của tôi, “Tổng tài lần đầu đến đây à? Tôi rất rành chỗ này, nếu ngài cần, tôi có thể dẫn ngài đi tham quan.”
“Không cần đâu, tôi cũng rất rành chỗ này.”
“À, vậy thì chúng ta đúng là có duyên thật.”
“Nam Cung…”
Nghe tiếng gọi của cậu thanh niên từ phía sau, tôi quay đầu lại nhìn, mới phát hiện theo sau mình không chỉ có trợ lý và Nam Cung, mà không biết tại sao Tây Môn và cậu thanh niên kia cũng đang đi theo sau tôi. Thoạt nhìn, tôi chẳng khác nào như gà mẹ dẫn đầu trong trò đại bàng bắt gà con.
Cả một đám người dài ngoằng cùng đi về phía chủ trường đua trông thực sự quá ngớ ngẩn, nhất là khi tôi lại đang đóng vai gà mẹ. Vì thế, tôi đành phải dừng bước.
“Xin lỗi, tôi tìm chủ trường đua có việc riêng cần bàn.”
Lời từ chối thẳng thừng như vậy, cho dù Nam Cung có mặt dày đến đâu, cũng không tiện theo sau tôi nữa.
Cậu thanh niên kia thỉnh thoảng lại nhìn tôi, bộ dạng muốn nói lại thôi, người không biết còn tưởng tôi và cậu ta có chuyện gì. Tôi nhìn về phía cậu ta, cậu ta cũng không né tránh mà còn cười với tôi, như thể chúng tôi đã thân quen từ lâu vậy.
Đi đến khu vực trường đua ngựa, tôi thấy con ngựa Lửa Thiêng mà chủ trường đua đã để dành cho mình, liền quyết định mua ngay.
Tôi đưa tay ra, con ngựa khụt khịt mũi về phía tôi.
Chủ trường đua ngựa nhắc nhở, “Con ngựa này dữ lắm, nếu ngài muốn cưỡi thì tốt nhất nên thuần dưỡng một thời gian, quen rồi hẵng lên ngựa.”
Tôi xua tay, tung mình lên ngựa. Con ngựa bất kham như một tia chớp đỏ, chở tôi lao về phía đồng cỏ bao la.
Nó chạy ngày một nhanh hơn, ngày một chòng chành hơn, tìm đủ mọi cách để hất tôi ngã khỏi lưng. Tôi ôm chặt lấy cổ ngựa, hai chân kẹp chặt bụng ngựa, phi nước đại cùng nó.
Dưới ánh mặt trời, bộ lông của con ngựa như một ngọn lửa đang bùng cháy, nhảy múa.
Tôi rất thích.
Con ngựa bất kham này chở tôi phi nước đại gần ba tiếng đồng hồ mới dừng lại. Tôi đứng dậy xuống ngựa.
Tôi đưa tay ra, lần này con ngựa không còn kháng cự nữa, nó dịu dàng dùng mũi cọ cọ vào lòng bàn tay tôi.
Tôi ngẩng đầu lên, thấy Tây Môn đang đứng cạnh một con ngựa, tay cầm dây cương, hắn ta nhìn tôi, trong mắt cũng bùng lên hai đốm lửa.
Hắn ta sải bước về phía tôi, “Không ngờ Tổng tài lại cưỡi ngựa giỏi đến vậy, có thể so tài với tôi một chút không?”
Tôi như có linh cảm, bèn nhìn sang cậu thanh niên kia. Quả nhiên, sắc mặt cậu ta lập tức trở nên khó coi.
Mà sắc mặt của tôi lúc này, e rằng cũng chẳng khá hơn là bao.
Có một Nam Cung đã đủ rồi, bây giờ Tây Môn cũng muốn chen một chân vào sao?
Cái vầng hào quang Vạn nhân mê hàng giả hàng nhái này rốt cuộc là sao vậy?
Một ngày nào đó tôi nhất định sẽ thâu tóm tất cả các nhà máy sản xuất ra mấy cái hệ thống này, rồi sẽ chỉnh đốn lại vấn đề chất lượng hệ thống thật nghiêm ngặt.
“Không, tôi hơi mệt rồi.”
Tôi từ chối yêu cầu của Tây Môn. Không ngờ Tây Môn lại đưa tay ra nắm lấy cổ tay tôi. Hắn ta nhíu mày, dường như rất bất mãn với câu trả lời của tôi, ra vẻ bá đạo, “Này chàng trai, đừng chọc giận tôi.”
Chưa từng có ai dám dùng giọng điệu này nói chuyện với tôi. Đầu óc hắn ta cũng hỏng hóc như cái vầng hào quang Vạn nhân mê kia rồi à?
Tiếc là, chiêu này của hắn ta dùng với cậu thanh niên nọ có lẽ sẽ giữ chặt được người ta, khiến cậu ta không thể thoát ra được. Nhưng tôi lại cao hơn hắn ta một centimet, lại còn tập gym quanh năm, thông thạo nhiều môn võ tự vệ.
Cho nên khi hắn ta đưa tay ra với thái độ hung hăng như vậy, thì lẽ ra hắn ta cũng nên lường trước được kết cục bị tôi bẻ quặt tay ra sau lưng.
“Quản cho tốt cái tay của anh vào.”
Tôi đẩy hắn ta về phía trước một cái, hắn ta loạng choạng bước tới trước vài bước rồi mới đứng vững.
Hôm nay vốn dĩ đang vui vẻ, thật không may lại gặp phải mấy thứ xui xẻo này.
Tôi vuốt ve mũi con ngựa, chuẩn bị về sớm.
Khi chuẩn bị lên xe, tôi thấy cậu thanh niên kia đang vội vã chạy tới. Dường như cậu ta đã chạy rất mệt, khóe mắt và mũi đều hơi ửng đỏ, miệng hé ra thở hổn hển, thấp thoáng thấy được chiếc lưỡi bên trong.
Cậu ta nhìn thấy tôi, trên mặt lộ ra nụ cười vui mừng. Khi chỉ còn cách vài bước chân, cậu bỗng loạng choạng một cái rồi bổ nhào về phía tôi.
Lần này là mỹ nhân kế à?
Xem ra lần trước tôi không diễn theo kịch bản “Tổng tài bá đạo cưng chiều thỏ trắng nhỏ” của cậu ta, vậy nên cậu ta đã sốt ruột lắm rồi.
Cậu ta được một vòng tay vững vàng đỡ lấy, rồi đỏ bừng mặt ngẩng đầu lên, “Xin lỗi, tôi không cố ý…”
Giọng cậu ta nghẹn lại trong cổ họng.
Anh trợ lý lịch sự vịn vai cậu ta, đỡ cậu ta đứng thẳng dậy rồi mới lùi về sau lưng tôi.
Cậu ta nhanh chóng bỏ qua màn thất bại này, rồi lại cẩn thận lấy một chiếc khăn tay được gói kỹ từ trong túi ra, đưa về phía tôi.
“Tôi đã giặt sạch rồi, cảm ơn khăn tay của ngài.”
Tôi nhận lấy khăn tay, “Chuyện nhỏ thôi, không cần để trong lòng. Tôi có việc phải đi trước, cậu cứ chơi vui vẻ.”
Ngồi ở hàng ghế sau xe, tôi cầm chiếc khăn tay đó.
Trên khăn có một mùi hương thoang thoảng. Trước đây tôi cũng từng ngửi thấy mùi này trên người cậu thanh niên. Chiếc khăn tay này vương mùi hương, cứ như thể cậu ta đã từng giữ nó bên người nên mới dính phải vậy.
Nếu vừa rồi cậu ta thực sự ngã vào lòng tôi, tôi sẽ ngửi thấy mùi hương trên người cậu ta, sau đó cậu ta lại đưa cho tôi chiếc khăn tay có cùng mùi hương, từ đó về sau, mỗi khi nhìn thấy chiếc khăn tay này tôi sẽ lại nhớ đến cậu ta.
Một thủ thuật rất thông minh.
Âm nhạc và mùi hương đều là cỗ máy thời gian, có thể thay thế đôi mắt để ghi nhớ nhiều ký ức hơn.
Trợ lý đột nhiên nói, “Tổng tài, mùi hương trên chiếc khăn tay này có tác dụng kích thích tình dục, hẳn là đã xịt nước hoa hoặc tẩm hương.”
Tôi gật đầu, gói chiếc khăn tay lại, đặt sang một bên.
“Mũi anh thính thật đấy.”
Trợ lý cười, “Trước đây tôi có học điều chế nước hoa một thời gian.”
………..
Một tháng sau khi từ trường đua ngựa trở về, Tứ đại gia tộc vốn hay hợp tan trước đó đã trở nên yên tĩnh hơn rất nhiều.
Hai gia tộc Nam Cung và Tây Môn đã rút khỏi quá trình hợp tác và đấu đá vô lý giữa Tứ đại gia tộc, quay trở lại bình thường.
——Không, cũng không hẳn là hoàn toàn bình thường. Cuộc hỗn chiến của Tứ đại gia tộc trước đây, giờ đã biến thành hai nhà Tây Môn và Nam Cung cạnh tranh, hai nhà Đông Phương và Bắc Minh lại vướng víu vào nhau.
Cách đây không lâu, trong một cuộc đấu giá đất đai, hai nhà Nam Cung và nhà Tây Môn đã tranh giành một khu đồng cỏ đến mức suýt nữa đã đánh nhau vỡ đầu.
Nhà Nam Cung đấu giá khu đồng cỏ này thì cũng bình thường, vì nhà Nam Cung vốn khởi nghiệp từ ngành chăn nuôi, muốn mua một khu đồng cỏ để tiếp tục phát triển cũng là điều hợp lý. Thế nhưng doanh nghiệp chủ lực của nhà Tây Môn là sản xuất ô tô, hắn ta mua cả một khu đồng cỏ rộng lớn như vậy chi bằng đi mua một mảnh đất trống còn hời hơn.
Mà tương ứng với cuộc chiến của Tứ đại gia tộc có phần lắng xuống, thì nhiều gia tộc tầm trung trong giới lại bắt đầu trở nên hỗn loạn.
Tất cả đều liên quan đến cậu thanh niên kia.
Cậu thanh niên vừa xinh đẹp lại vừa có kiến thức uyên bác, bất kể là kiến thức lĩnh vực nào cậu ta cũng đều có thể kể ra vanh vách, khiến cho những người thừa kế của nhiều gia tộc vừa ngưỡng mộ vừa thán phục. Giờ đây cậu thanh niên đó đã có biệt danh là “Báu vật”, khá nổi tiếng trong giới.
Những người mà cậu thanh niên kia kết giao ở các bữa tiệc đều đã trở thành những kẻ tôn thờ cậu ta. Bọn họ vì cậu ta mà so kè đấu đá, làm đủ mọi chuyện, chỉ để đổi lấy một nụ cười của cậu ta.
Vầng hào quang Vạn nhân mê đã cho tôi thấy chất lượng của nó.
Ví dụ như thiếu gia nhà họ Bạch, trước đây tuy có hơi ngỗ ngược, nhưng trong những việc lớn vẫn luôn biết chừng mực. Giờ thì anh ta chẳng quan tâm gì nữa, cứ lẽo đẽo theo sau cậu thanh niên kia đi khắp nơi, còn muốn xây một nhà máy rượu để lấy lòng cậu ta. Nhưng nhà họ Bạch khởi nghiệp bằng mỹ phẩm, hoàn toàn không liên quan gì đến việc sản xuất rượu. Ban đầu các bậc trưởng bối nhà họ Bạch tức đến phát điên, nhưng sau khi gặp cậu thanh niên kia một lần thì lại ngầm cho phép hành động này. Ngay cả con mèo thuần chủng của nhà họ Bạch vốn chẳng thèm để ý đến ai, vậy mà bây giờ cũng quấn quýt làm nũng, lật bụng ra cho cậu ta xoa.
Không ngờ vầng hào quang Vạn nhân mê lại có tác dụng với cả động vật.
Điều này lần đầu tiên khiến tôi nảy sinh ham muốn muốn thử nghiệm một chút.
Nếu sử dụng tốt, có lẽ có thể giúp tăng sản lượng cho ngành chăn nuôi, cũng như giải quyết vấn đề sinh sản của các loài có nguy cơ tuyệt chủng.
Hết chương 13.
