Chương 130: Manh Mối

Chương 130: Manh Mối

 

“Xin chào, chúng tôi nhận được tin báo án, có người giết người rồi phi tang xác dưới hồ trong trường các vị.”

 

Viên cảnh sát tới là Bằng Trình, người đã hợp tác với Cục Quản lý không chỉ một lần. Vụ án này do Quý Nam Tinh báo lên và được Cục Quản lý chuyển giao, vì vẫn chưa tìm ra hung thủ nên cần sự hợp tác của hai bên.

 

Về mảng điều tra phá án thì phía cảnh sát vẫn có kinh nghiệm hơn, quyền thực thi pháp luật cũng được đại chúng công nhận hơn, vì vậy cần Bằng Trình ra mặt để điều tra.

 

Nhận được thông báo, chủ nhiệm giáo dục vội vã chạy tới. Ông đã liên lạc với hiệu trưởng ngay lập tức, nhưng lúc này hiệu trưởng lại không có ở trường, kỳ thi đại học sắp đến nên dạo này ông đều phải lên Sở họp.

 

Bằng Trình cùng các đồng đội đi theo đưa thẻ công tác cho chủ nhiệm giáo dục xem: “Bên tôi nhận được tin báo án rằng dưới đáy hồ nhân tạo của trường có một cái xác. Có người đã nhìn thấy một bé trai bị giết rồi bị dìm xuống hồ. Nhân chứng sẽ được cảnh sát bảo vệ và không công khai danh tính, nhưng để tìm ra hung thủ thì có lẽ cần phía nhà trường phối hợp điều tra.”

 

Chủ nhiệm giáo dục xem kỹ giấy tờ của họ rồi không nhịn được phải hỏi lại cho chắc: “Liệu đây có phải là trò đùa ác ý của học sinh nào báo tin giả không?”

 

Bằng Trình đáp: “Có phải trò đùa hay không thì chúng tôi cũng phải đến điều tra. Xuống nước xem là biết ngay thôi.”

 

Chủ nhiệm giáo dục liếc nhìn mấy giáo viên và đội bảo vệ bên cạnh, ngỏ ý thương lượng: “Bây giờ học sinh vẫn chưa tan học, khối 12 lại sắp thi đại học rồi, liệu có thể đợi sau khi học sinh tan học rồi hãy…”

 

Bằng Trình nhìn quanh một lượt: “Khu vực này là phía sau núi, tối muộn thế này chắc sẽ không có học sinh nào tới đây. Hôm nay trời lại còn mưa, thời tiết không tốt, lại càng không có em nào đến. Tôi thấy đừng trì hoãn nữa, trời tối xuống nước cũng nguy hiểm.”

 

Nói rồi, anh ta liếc nhìn đồng đội, hai người trong số đó lập tức đi mặc đồ lặn. Vì dưới nước có xác chết, e là đã ngâm mấy ngày rồi, vậy nên chắc chắn không thể tiếp xúc trực tiếp với nước, phải bảo hộ cẩn thận.

 

Nên xuống nước từ đâu, thi thể nằm ở khoảng nào dưới nước, Quý Nam Tinh đều đã dò xét rõ ràng giúp họ từ trước. Bằng Trình dựa vào thông tin Cục Quản lý cung cấp để xác định vị trí, rồi gật đầu với đồng đội, hai người mặc đồ bảo hộ xong liền xuống nước ngay.

 

Toàn bộ quá trình trục vớt diễn ra suôn sẻ lạ thường. Nếu không phải do trời mưa và thời gian đã muộn, gây thêm chút khó khăn cho công tác trục vớt, thì có lẽ còn thuận lợi hơn nữa.

 

Thi thể của một đứa trẻ được hai đồng đội đưa lên bờ. Sau đó, hai người lại lập tức xuống nước vớt cả sợi dây thừng và tảng đá vừa được tháo ra, đây đều có thể là những vật chứng mà hung thủ đã chạm vào.

 

Thấy thật sự vớt được xác chết từ dưới hồ lên, chủ nhiệm giáo dục tối sầm mặt mũi, suýt nữa thì ngất xỉu.

 

Quý Nam Tinh đã nhờ Bằng Trình cho người chụp trước vài tấm ảnh lúc vớt xác, chụp từ xa, kiểu mờ mờ ảo ảo khiến người ta không nhìn rõ. Vừa nhận được ảnh, cậu liền nhờ người đăng nặc danh lên diễn đàn của trường. Chẳng mấy chốc, tin tức này đã làm diễn đàn bùng nổ.

 

【Thật hay đùa vậy? Tôi vừa mới rời trường xong, các người lại bảo tôi là bây giờ có cảnh sát đang vớt xác ở hồ nhân tạo của trường á?】

 

【Không thể nào, xác chết ở Hồ Tình Nhân, ai mà mất nhân tính thế?】

 

【Nghe nói có người trông thấy hung thủ, tận mắt chứng kiến hung thủ ấn thằng bé xuống hồ dìm chết, báo án chính xác luôn!】

 

【Thằng bé? Người chết là trẻ con á? Trong trường mình làm gì có trẻ con?】

 

【Tin mới nhất!!! Đã xác nhận được danh tính đứa bé rồi, là một đứa trẻ tàn tật không nhìn thấy gì!】

 

【Mắt không nhìn thấy á? Tôi biết là ai rồi! Là cô bán đồ len thủ công ở cổng trường đó, con của cô ấy bị mù mà. Tôi còn mua một cái túi nhỏ thủ công ở chỗ cô ấy nữa này!】

 

【Oa, sao các cậu biết tin nhanh thế, có ai đang hóng hớt tại hiện trường à?】

 

Trên chuyến xe buýt giờ cao điểm tan học, rất nhiều người đang cầm điện thoại lướt diễn đàn. Một nam sinh lớp 12 đang lướt diễn đàn, không nhịn được mà huých tay bạn bên cạnh: “Trương Áo, mau xem diễn đàn này!”

 

Cậu bạn tên Trương Áo chẳng mấy hứng thú liếc sang: “Gì thế? Lại bình chọn hoa khôi nam thần gì à? Sắp thi đại học đến nơi rồi, ai còn hơi sức đâu mà làm mấy chuyện này nữa.”

 

Cậu bạn huých Trương Áo nói: “Còn chọn gì nữa, có hai nam thần khối 10 trấn giữ ở đó, cảm giác chỉ cần họ còn ở trường ngày nào thì ngai vàng nam thần không đổi chủ được ngày đó. Không phải chuyện này, mà là trường mình phát hiện có xác chết.”

 

Bàn tay đang vịn vào vòng nắm trên xe của Trương Áo bỗng siết chặt đến trắng bệch, ánh mắt cậu ta thay đổi ngay tức khắc. Cậu ta nhìn cậu bạn đang cúi đầu lướt diễn đàn bên cạnh, hỏi: “Xác chết gì?”

 

Người bạn kia vẫn cúi đầu lướt diễn đàn, nhưng chìa màn hình điện thoại về phía cậu ta: “Nè, hình như cảnh sát đang trục vớt. Tôi thấy trên diễn đàn có người bảo là có nhân chứng, có người tận mắt thấy toàn bộ quá trình giết người, chỉ vì nhát gan nên mấy ngày sau lương tâm cắn rứt quá mới báo cảnh sát. Cảnh sát vừa nhận được tin báo là đến ngay, đúng là vớt lên được xác một bé trai thật.”

 

Cậu bạn vừa nói vừa lướt xem bình luận: “Nhân chứng tận mắt thấy có người ấn đầu thằng bé xuống nước dìm chết đấy! Là ai mà dám giết người trong trường học nhỉ, cậu nói xem, là học sinh hay giáo viên làm? Một đứa trẻ nhỏ như vậy thì có thù oán gì cơ chứ, khó hiểu thật đó.”

 

Yết hầu Trương Áo khẽ trượt, đầu óc cậu ta có hơi ong ong. Cậu ta cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh lại: “Có nói nhân chứng là ai không?”

 

Cậu bạn cười một tiếng: “Nói sao được, đương nhiên là phải bảo vệ thông tin của người báo án rồi, lỡ nói ra bị hung thủ trả thù thì sao.”

 

Trương Áo ừ một tiếng, rồi lại hỏi: “Vậy có nói hung thủ là ai không?”

 

Cậu bạn kia lại lướt diễn đàn: “Trên diễn đàn không nói, nhưng tóm lại chỉ cần là người của trường mình thì chắc chắn không thoát được đâu. Nghĩ mà thấy sợ thật, dám giết người ngay trong trường, chậc, gan to thật đấy.”

 

Trương Áo thất thần về đến nhà, trong nhà vẫn vắng tanh như mọi khi. Cậu ta đặt cặp sách xuống rồi vào nhà vệ sinh, nhìn vòi nước và điên cuồng chà rửa đôi tay, rửa đến mức hai tay trắng bệch, thậm chí còn chà xát ra cả vệt máu mới chịu dừng.

 

Một lúc lâu sau, cậu ta tắt vòi nước, ra phòng khách cầm điện thoại lên. Đợi một hồi lâu bên kia mới bắt máy, người phụ nữ đầu dây bên kia vẫn còn đang hỏi cậu ta có chuyện gì không, tiền sinh hoạt phí còn đủ không, cho đến khi Trương Áo lên tiếng: “Mẹ, con giết người rồi.”

 

Nhạc Tĩnh sa sầm mặt mày về đến nhà. Thấy con trai đang ngồi trên sofa với vẻ mặt trắng bệch, bà đặt túi xuống rồi ngồi cạnh bên: “Ban nãy con nói gì trong điện thoại?”

 

Trương Áo nhìn mẹ mình, nói lại một lần nữa: “Con giết người rồi.”

 

Nói rồi, cậu ta đưa trang diễn đàn trên điện thoại cho bà xem: “Xác chết bị phát hiện rồi, còn có người nói là có nhân chứng. Mẹ ơi, con không biết phải làm sao cả.”

 

Nhạc Tĩnh lướt nhanh qua các bài đăng trên diễn đàn rồi hỏi: “Tại sao lại giết nó?”

 

Vẻ mặt Trương Áo bất an lắc đầu: “Con không biết. Hôm đó con thấy nó ngồi trước quầy hàng của mẹ nó, con liền gọi nó một tiếng. Mắt nó không nhìn thấy được, con muốn trêu nó một chút, nhưng nó không nghe lời, cứ đòi đi tìm mẹ. Con kéo mạnh nó một cái thì nó khóc, ồn ào lắm, nó khóc rất ồn ào, con không muốn nó khóc, con muốn nó im miệng. Mẹ ơi, con không cố ý đâu, con chỉ muốn nó im miệng thôi, con không muốn nghe tiếng nó khóc!”

 

Trương Áo nói năng lộn xộn, vẻ mặt cậu ta trắng bệch, hoảng loạn kể lại chuyện ngày hôm đó. Cậu ta nắm lấy tay chặt tay mẹ mình, khẩn thiết nói: “Mẹ, có phải con sẽ phải đền mạng cho nó không? Có phải con sẽ bị tử hình không, có phải con sắp phải đi tù rồi không?”

 

Nhạc Tĩnh dùng sức giữ chặt vai con trai: “Con bình tĩnh lại đã. Nếu hôm nay không có ai đến tìm thì ngày mai con cứ đi học như bình thường.”

 

Trương Áo nhìn Nhạc Tĩnh, vẻ mặt vô cùng bất an. Nhạc Tĩnh vuốt tóc cho cậu ta: “Bọn họ nói có nhân chứng nhìn thấy hiện trường, nhưng nếu thật sự thấy hung thủ là con thì ngay lúc vớt xác lên cảnh sát đã đến rồi. Hôm đó trời tối, trừ khi đứng rất gần con, nếu không thì không thể nào nhìn thấy mặt con được, nên rất có thể bọn họ không hề thấy hung thủ. Hôm đó con đi đôi giày nào?”

 

Trương Áo chỉ vào đôi giày dưới đế vẫn còn dính bùn chưa giặt trong tủ, Nhạc Tĩnh đi tới lấy một cái túi rồi bỏ đôi giày đó vào: “Cởi đồng phục ra mẹ giặt cho. Nhớ kỹ, con không làm gì cả, con không giết người. Nếu có ai thấy hôm đó con dẫn thằng bé đi, con cứ thừa nhận, nói là thấy nó dễ thương lại ở một mình nên chơi với nó một lát, chỉ thế thôi. Nếu không ai thấy thì đừng nhắc đến chuyện này.”

 

Nhạc Tĩnh kiểm tra kỹ quần áo của cậu ta. Bà đã từng đến cái hồ nhân tạo đó, biết gần đó có trồng một ít rong rêu. Sau khi chắc chắn tay áo và ống quần của cậu ta không dính bất kỳ dấu vết cỏ xanh nào, bà mới ném hết quần áo vào máy giặt, rồi đổ cả đống thuốc khử trùng vào.

 

Thấy tay con trai có vết xuất huyết dưới da do tự mình chà xát, bà lại bôi thuốc cho cậu ta, sau đó mang đôi giày kia ra ngoài.

 

Lái xe đi một vòng rất lâu, bà lấy đôi giày ra khỏi túi rồi ném thẳng vào một thùng rác lớn, sau đó mới quay về nhà.

 

Để đề phòng, Nhạc Tĩnh dọn dẹp lại toàn bộ tủ giày trong nhà, tất cả những nơi dính bụi bẩn đều được lau chùi sạch sẽ, rồi bà lại vào phòng xem con trai.

 

Thấy con trai đã bình tĩnh lại và bắt đầu học bài, bà mới ngồi xuống mép giường vuốt tóc cậu ta: “Không sao đâu, đừng sợ, chuyện này sẽ qua thôi. Còn một tháng nữa là thi đại học rồi, thi xong mẹ sẽ cho con ra nước ngoài, không bao giờ quay về nữa, được không.”

 

Trương Áo nhìn mẹ mình một lúc lâu rồi mới gật đầu: “Vâng ạ.”

 

Gần nửa đêm, Bằng Trình làm việc vô cùng hiệu quả, gọi điện cho Quý Nam Tinh: “Bên trường câm điếc đã điều tra rõ rồi, người đưa đứa bé đi là bà ngoại của nó, nên bên đó có ghi chép lại và không báo mất tích. Chúng tôi đã tìm bà ngoại đứa bé để hỏi thăm, họ đưa nó đi vào thứ Hai, nhưng từ nhỏ Tôn Nhạc Nhạc đã không thân với nhà ngoại. Lần này bà ngoại đưa nó đi là muốn mang về quê. Mẹ nó tuy bị câm nhưng có thể nghe, có thể nhìn, người cũng còn khá trẻ, nếu không bị con cái níu chân thì tái hôn là chuyện hoàn toàn không thành vấn đề. Tôn Nhạc Nhạc biết chuyện này nên không chịu, sống chết đòi đi tìm mẹ. Bà ngoại nó nghĩ cũng không vội, nên đã đưa nó đến chỗ mẹ nó.”

 

Quý Nam Tinh nói: “Nhưng mẹ cậu bé không hề gặp được con trai.”

 

Bằng Trình: “Bà ngoại nó nói lúc đó mẹ nó không có ở quầy hàng. Vì trước đó có to tiếng với con gái về chuyện tái hôn nên bà ngoại nó đưa người đến nơi là đi thẳng, có lẽ là đã xảy ra chuyện trong khoảng thời gian đó.”

 

Tiêu Dã đứng bên cạnh nghe thấy thì không nhịn được nói: “Vậy thì cũng trùng hợp quá nhỉ.”

 

Chỉ một lần bỏ lỡ như vậy mà khiến đứa trẻ chết mấy ngày không ai hay biết.

 

Quý Nam Tinh: “Mẹ cậu bé bây giờ biết chuyện rồi, cảm xúc thế nào?”

 

Bằng Trình nghĩ đến người phụ nữ ngay cả khóc cũng không thể phát ra âm thanh bình thường thì im lặng một lúc, cuối cùng anh ta nói: “Rất suy sụp.”

 

Quý Nam Tinh: “Ngày mai vào giờ thể dục giữa giờ tôi sẽ xem xét tình hình của toàn bộ giáo viên và học sinh trong trường, bên các anh cũng chú ý xem có ai xin nghỉ không.”

 

Bằng Trình nhận lời ngay: “Không vấn đề gì, bên cậu cần phối hợp thế nào cứ nói với tôi.”

 

Quý Nam Tinh đáp lại một tiếng, xác định không còn gì cần dặn dò nữa thì cúp máy.

 

Tạ Phán Nhi lân la đến gần: “Trường các cậu xảy ra án mạng à? Không phải thiên sư có thể dựa vào quỷ khí hay mấy thứ như sợi dây nhân quả để tìm hung thủ à?”

 

Quý Nam Tinh: “Làm gì có chuyện dễ dàng như vậy. Nếu thật sự dễ thế thì trên đời này đã chẳng có án oan sai rồi. Tôn Nhạc Nhạc còn nhỏ tuổi, mắt lại mù, chính nó cũng không nhìn thấy hung thủ. Chấp niệm lớn nhất của nó là được trở về bên mẹ, trên người còn chẳng có bao nhiêu oán khí, trừ khi tôi phải mở linh nhãn xem tướng từng người trong trường.”

 

Nhưng việc này tiêu hao sức lực quá lớn, cũng quá nghịch thiên. Có rất nhiều cách xem tướng người, một là dựa vào kinh nghiệm, gọi là xem qua loa, cách này không dính dáng gì nhân quả, dù là người bình thường, tích lũy kinh nghiệm cũng có thể thông qua một vài đặc điểm trên khuôn mặt để đoán được tính tình đại khái của người đó, xem có hợp để kết giao hay không.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Cách còn lại là quan sát sâu, cách này có liên quan đến mệnh lý nhân quả, dính dáng đến nhân quả nhiều thì ảnh hưởng đến bản thân cực lớn, cho nên việc tìm kiếm hung thủ không hề dễ dàng như tưởng tượng.

 

Sức khỏe không tốt là cái cớ bách phát bách trúng của Quý Nam Tinh, vừa nói bị chóng mặt là giáo viên không dám để cậu xuống sân tập thể dục nữa.

 

Khi mọi người tập trung ở sân thể dục, Quý Nam Tinh lên sân thượng.

 

Bình thường sân thượng trường học đều bị khóa, nhưng hôm nay có Bằng Trình ở đây. Anh ta không dẫn theo đồng đội, một mình đến sân thượng chờ từ sớm.

 

Quý Nam Tinh vừa gặp liền nói: “Tìm hung thủ vẫn phải trông cậy vào các anh thôi. Đứa bé đó không có nhiều oán khí, e là không dễ tìm hung thủ.”

 

Bằng Trình không rành mấy chuyện này, chỉ hơi tò mò: “Không phải nói người đã giết người trên người sẽ có sát nghiệt, thiên sư không nhìn ra được sao?”

 

Quý Nam Tinh: “Thiên sư chứ có phải thần tiên đâu mà cái gì cũng nhìn ra được. Nếu thế thì cần cảnh sát hình sự với đội trọng án làm gì nữa.”

 

Bằng Trình bị nói một câu cũng không mấy để tâm, cười nói: “Được rồi, bên cậu cứ cố hết sức là được, còn lại cứ giao cho tôi.”

 

Tuy có thiên sư giúp đỡ ít nhiều gì cũng có hy vọng, dù sao thì có thể đi đường tắt để phá án sớm, ai lại muốn hung thủ nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật thêm một ngày. Nhưng cũng không thể hoàn toàn trông cậy vào thiên sư, nếu không thì cần cảnh sát họ làm gì nữa.

 

Quý Nam Tinh bước lên trước, thắp ba nén hương, tháo vòng tay ra rồi lắc kim linh. Trong thế giới mà người thường không thể nhìn thấy, một luồng khí đen từ kim linh của cậu bay ra.

 

Kim linh khẽ vang, Quý Nam Tinh nhanh chóng bấm pháp quyết, khói hương quyện lấy luồng khí đen kia bay đi. Mắt thấy luồng khói bay về phía sân thể dục, nhưng kết quả lại không thể tụ lại thành một khối mà tản ra ngoài trường.

 

Quý Nam Tinh thấy hướng đi của luồng khói, khẽ thở dài nhìn Bằng Trình: “Chấp niệm của đứa bé với mẹ nó quá mạnh, trong ý thức sau khi chết của nó không có một khái niệm cụ thể nào về hung thủ, vì vậy luồng quỷ khí này không thể rơi xuống người hung thủ được. Xem ra muốn tìm hung thủ vẫn cần bên các anh nỗ lực rồi.”

 

Bằng Trình nghe vậy gật đầu: “Dù sao thì bên cậu cũng đã cung cấp cho chúng tôi không ít manh mối.”

 

Quý Nam Tinh nhớ lại những gì cảm nhận được qua tiểu quỷ hôm đó: “Người bóp cổ Tôn Nhạc Nhạc có lẽ là nam giới, tay hơi xương, chứng tỏ đối phương không mập. Cổ tay áo của hung thủ có tiếp xúc với cổ của Tôn Nhạc Nhạc, chất liệu đó không giống như vest hay áo sơ mi.”

 

Nói rồi, cậu kéo tay áo khoác đồng phục, cảm nhận thử trên cổ mình. Dạo này thời tiết hơi thay đổi, chưa chính thức vào hè hẳn, trời cứ thất thường, nên đồng phục cũng mặc lung tung cả. Có người đã sớm mặc áo cộc tay, như Tiêu Dã là người nóng trong, căn bản không chịu nổi áo khoác. Nhưng người sợ lạnh như cậu thì vẫn mặc áo khoác dài tay.

 

Quý Nam Tinh nói: “Hơi giống chất liệu tay áo đồng phục này, nhưng không chắc lắm.”

 

Bằng Trình: “Cậu còn nhớ động tác của hung thủ lúc đó không?”

 

Quý Nam Tinh bảo anh ta ngồi xổm xuống, một tay túm tóc, một tay bóp cổ anh ta: “Chắc là thế này, ấn đầu Tôn Nhạc Nhạc xuống nước.”

 

Bằng Trình hít sâu một hơi rồi đứng dậy: “Tiếc là hôm qua mưa to quá, chắc là đã cuốn trôi không ít chứng cứ rồi. Hồn phách của Tôn Nhạc Nhạc bây giờ ở đâu?”

 

Quý Nam Tinh: “Ở trong tòa nhà nhỏ bỏ hoang phía sau, tôi định đợi đến thất đầu của nó rồi đưa nó về, đến lúc đó xem chấp niệm của nó tan biến để vào luân hồi, hay là cần phải siêu độ.”

 

Bằng Trình gật đầu: “Được, có tin gì thì liên lạc với tôi ngay.”

 

Giờ thể dục buổi sáng kết thúc, học sinh các lớp lục tục lên lầu về lớp. Trương Áo mắt không nhìn ngang liếc dọc đi thẳng về phía trước, bên cạnh là các bạn học đang bàn tán về vụ xác chết dưới hồ. Sáng nay vừa đến là mọi người đều quan tâm đến chuyện này, tò mò không biết hung thủ là ai.

 

Mọi người đều đoán già đoán non là giáo viên hoặc nhân viên lao công, bảo vệ. Có người còn đoán là mấy tên đầu gấu trong trường. Dù Ngọc Lan là trường trung học trọng điểm, nhưng không phải ai cũng học giỏi, vẫn có một số học sinh năng khiếu. Một vài học sinh năng khiếu có thành tích học tập kém, tính tình lại ngông cuồng bá đạo, không ít lần gây chuyện bắt nạt người khác.

 

Trong đó có cả một số học sinh thể thao khối 12. Mấy học sinh thể thao đó hôm nay vừa đến trường đã cảm thấy ánh mắt của nhiều người nhìn mình là lạ.

 

Thậm chí có người còn nhìn Tề Khang, chính là học sinh thể thao từng bị Tiêu Dã đánh cho hai trận, một năm nay từ trùm trường trở thành đàn em sai vặt.

 

Đối với những ánh mắt đó, Tề Khang chỉ đảo mắt một cái.

 

Có người cười cợt trêu cậu ta: “Nghe nói mày giết người à?”

 

Tề Khang trước đây đúng là đã làm không ít chuyện khốn nạn, không ít lần cậy mình to con khỏe mạnh để bắt nạt người khác. Nhưng sau khi suýt bị đưa đến đồn cảnh sát, lại tận mắt thấy mẹ mình quỳ xuống xin lỗi người ta, cậu ta cũng coi như đã cải tà quy chính. Một năm nay, cậu ta trầm lặng hơn nhiều, tuy học hành vẫn lẹt đẹt nhưng ít nhất không còn gây chuyện bắt nạt ai nữa.

 

Nghe bạn học trêu chọc, Tề Khang một tay bóp cổ cậu bạn kia: “Mày mà nói nhiều nữa, người tiếp theo bị dìm xuống hồ là mày đấy, tin không.”

 

Đi quá nhanh nên cậu ta va phải một người cũng đang chuẩn bị lên lầu. Tề Khang nhíu mày, nhìn cái dáng vẻ mọt sách kia liền có chút ám ảnh tâm lý, chủ yếu là do cái tên đứng nhất khối 10 kia khiến cậu ta ám ảnh quá sâu. Đối với kiểu người vừa nhìn đã biết học giỏi, cậu ta cảm thấy mình hơi bị dị ứng.

 

Chỉ là tướng mạo cậu ta vốn hơi hung dữ, người lại cao to, chỉ một cái nhíu mày cũng khiến người ta cảm thấy không dễ chọc. Cậu học sinh bị va phải bất giác lùi lại một bước.

 

Phía trước có người quay lại gọi: “Trương Áo, nhanh lên, lề mề gì thế.”

 

Cậu mọt sách bị va phải lùi lại một bước kia cất giọng lạnh nhạt nói một câu: “Đến đây.”

 

Sau đó liền sải bước vượt qua Tề Khang đi lên lầu.

 

Thế nhưng Tề Khang lại sững sờ tại chỗ. Cậu bạn bên cạnh huých cậu ta: “Đi thôi, đứng đây làm gì?”

 

Tề Khang nhíu mày nói: “Đợi đã, để tao nghĩ xem.”

 

Cậu bạn khó hiểu nhìn cậu ta: “Nghĩ? Nghĩ cái gì?”

 

Nghĩ cái gì ư? Nghĩ giọng nói “đến đây” ban nãy nghe hơi quen tai, hình như cậu ta đã nghe ở đâu rồi. Giọng nói đó không có gì đặc biệt, Tề Khang cũng không biết tại sao mình lại có ấn tượng với nó.

 

Mãi đến khi về lớp, Tề Khang vẫn còn đang nghĩ về người ban nãy.

 

Học được nửa tiết, bên ngoài lại lất phất mưa nhỏ. Nước mưa gõ lên lá cây bên cửa sổ tạo ra âm thanh không quá ồn ào. Tề Khang ngồi ở dãy cuối cùng, gục mặt xuống bàn ngủ. Đang ngủ, cậu ta bỗng bật dậy.

 

Giáo viên đang giảng bài bị cậu ta dọa giật mình, suýt nữa đã ném một viên phấn về phía cậu ta: “Không nghe giảng cho tử tế, giật nảy mình lên làm gì thế!”

 

Tề Khang vơ lấy điện thoại trong ngăn bàn rồi chạy ra ngoài: “Em không nhịn được nữa, em phải đi vệ sinh!”

 

Chỉ còn tháng cuối cùng, giáo viên cũng không quản mấy học sinh năng khiếu này nữa. Kỳ thi năng khiếu thể thao hay nghệ thuật của họ cơ bản đều đã có kết quả, điểm thi văn hóa cuối cùng cũng không thể kéo lên trong một tháng ngắn ngủi được, nên các thầy cô cũng nhắm mắt làm ngơ cho qua.

 

Tề Khang vào nhà vệ sinh, cầm điện thoại lên, nhưng nhất thời không biết nên nhắn cho ai.

 

Cậu ta nhớ ra rồi, nhớ ra tại sao giọng nói đó lại quen tai.

 

Tối hôm đó sau khi tập luyện xong, cậu ta định về lớp học buổi tối thì bên ngoài đổ mưa nhỏ, cậu ta liền đi vòng qua hành lang để về khu học. Lúc đó, cậu ta nghe thấy tiếng rên rỉ như tiếng mèo kêu, rồi sau đó là một câu “đừng khóc nữa” mang theo chất giọng lạnh lùng và chán ghét.

 

Âm cuối của tiếng “nữa” đó giống hệt như giọng cậu ta vừa nghe.

 

Cậu ta còn nhớ hôm đó mình còn nghĩ ai mà gan to thế, dám làm chuyện này trong trường. Khi nghe thấy tiếng rên rỉ đó, cậu ta còn tưởng có ai đang lén lút làm chuyện ấy, sợ phá hỏng chuyện tốt của người ta nên nghe thấy tiếng là vội vàng đi luôn.

 

Chỉ là, bây giờ nghĩ lại, tiếng khóc khe khẽ đó so với giọng nữ thì hình như giống giọng trẻ con hơn.

 

Tề Khang lướt qua diễn đàn của trường, thấy thông tin về đứa trẻ bị giết, là một người tàn tật bị mù. Vì mẹ không biết nói nên đứa trẻ đó sáu tuổi rồi cũng không nói được nhiều.

 

Thời gian cũng khớp, hôm đó chính là thứ Hai!

 

Nhưng đây chỉ là suy đoán, cậu ta cũng sợ đưa thông tin sai sẽ làm người khác hiểu lầm, hơn nữa cậu ta cũng hơi sợ cảnh sát.

 

Nghĩ đi nghĩ lại, xung quanh cậu ta thậm chí không tìm được một người đáng tin cậy để hỏi. Người đáng tin cậy duy nhất có thể nghĩ đến, lại chính là Tiêu Dã, người đã đánh cậu ta hai trận rồi sau đó biến cậu ta thành chân sai vặt.

 

Nghe điện thoại rung, Tiêu Dã lấy từ dưới gầm bàn ra xem, ngay sau đó sắc mặt hắn hơi thay đổi, liền đưa điện thoại cho Quý Nam Tinh.

 

Quý Nam Tinh đọc xong dòng chữ trên đó, nói nhỏ: “Hỏi xem cậu ta có biết người đó là ai không?”

 

Tiêu Dã gõ một dòng chữ gửi đi, rất nhanh Tề Khang đã trả lời lại: 【Không chắc lắm tên là gì, tôi nghe người ta gọi cậu ta là Trương Áo, không biết là Trương nào Áo nào. Tôi có thể đi xem là lớp nào, nhưng giọng nói hôm đó chỉ là suy đoán thôi, cũng có thể là tôi nghe nhầm.】

 

Tiêu Dã: 【Đi hỏi thăm đi, đến lúc đó nói cho tôi biết lớp cụ thể. Có phải hiểu lầm hay không cứ để cảnh sát điều tra đã rồi nói sau.】

 

Tiêu Dã gửi xong liền đưa cho Quý Nam Tinh xem, Quý Nam Tinh ừ một tiếng: “Đến lúc đó tôi sẽ đi xem, có chút manh mối còn hơn là mò kim đáy bể.”

 

Tiêu Dã đặt điện thoại xuống, nhìn giáo viên đang viết bảng trên bục giảng, nói nhỏ với Quý Nam Tinh: “Nếu cậu ta giúp bắt được hung thủ, vậy có được tính là một công đức không?”

 

Quý Nam Tinh: “Đương nhiên rồi, chỉ cần là làm việc tốt, bất kể lớn hay nhỏ gì thì rồi cũng sẽ được hồi báo lại thôi.”

 

Hết chương 130.

 

 

Chương 130: Manh Mối

Ngày đăng: 4 Tháng 4, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên